Trang chủ :: Tin tức - Sự kiện :: Website tiếng Việt lớn nhất Canada email: vietnamville@sympatico.ca :: Bản sắc Việt :: Văn hóa - Giải trí :: Khoa học kỹ thuật :: Góc thư giãn :: Web links :: Vietnam News in English :: Tài Chánh, Đầu Tư, Bảo Hiểm, Kinh Doanh, Phong Trào Thịnh Vượng :: Trang thơ- Hội Thi Nhân VN Quốc Tế - IAVP :: Liên hệ
     Các chuyên mục 

Tin tức - Sự kiện
» Tin quốc tế
» Tin Việt Nam
» Cộng đồng VN hải ngoại
» Cộng đồng VN tại Canada
» Khu phố VN Montréal
» Kinh tế Tài chánh
» Y Khoa, Sinh lý, Dinh Dưỡng
» Canh nông
» Thể thao - Võ thuật
» Rao vặt - Việc làm

Website tiếng Việt lớn nhất Canada email: vietnamville@sympatico.ca
» Cần mời nhiều thương gia VN từ khắp hoàn cầu để phát triễn khu phố VN Montréal

Bản sắc Việt
» Lịch sử - Văn hóa
» Kết bạn, tìm người
» Phụ Nữ, Thẩm Mỹ, Gia Chánh
» Cải thiện dân tộc
» Phong trào Thịnh Vượng, Kinh Doanh
» Du Lịch, Thắng Cảnh
» Du học, Di trú Canada,USA...
» Cứu trợ nhân đạo
» Gỡ rối tơ lòng
» Chat

Văn hóa - Giải trí
» Thơ & Ngâm Thơ
» Nhạc
» Truyện ngắn
» Học Anh Văn phương pháp mới Tân Văn
» TV VN và thế giới
» Tự học khiêu vũ bằng video
» Giáo dục

Khoa học kỹ thuật
» Website VN trên thế giói

Góc thư giãn
» Chuyện vui
» Chuyện lạ bốn phương
» Tử vi - Huyền Bí

Web links

Vietnam News in English
» Tự điển Dictionary
» OREC- Tố Chức Các Quốc Gia Xuất Cảng Gạo

Tài Chánh, Đầu Tư, Bảo Hiểm, Kinh Doanh, Phong Trào Thịnh Vượng

Trang thơ- Hội Thi Nhân VN Quốc Tế - IAVP



     Xem bài theo ngày 
Tháng Sáu 2026
T2T3T4T5T6T7CN
1 2 3 4 5 6 7
8 9 10 11 12 13 14
15 16 17 18 19 20 21
22 23 24 25 26 27 28
29 30          
   

     Thống kê website 
 Trực tuyến: 3
 Lượt truy cập: 29287547

 
Khoa học kỹ thuật 09.06.2026 06:52
Sự tàn ác của Tập Đoàn Do Thái đối với VNCH
03.09.2013 23:40


Kính Thưa,
Tôi ở trong nhóm ANAI (Association Nationale des Anciens de l'Indochine : Hội cuả những người đã ở Đông Dương), do Trung Tướng SIMON làm Chủ Tịch. Đa số Hội Viên là những Sĩ Quan , Hạ Sĩ Quan PHÁP đã từng đụng độ với Việt Minh (1946-1954). Về phiá VN , thì là những Boat People, có nhiều người chạy " Bác" tới 2 lần : 1954 và 1975......


Tôi là Bắc Kỳ Di Cư, và đã được mắt thấy, tai nghe những sự tàn ác của Việt Minh : thủ tiêu , tản cư bao nhiêu lần , và mỗi lần , lại nghèo thêm , và nhất là thấy tận mắt , những điều trái với luân lý , trái với tình người (cháu thủ tiêu chú ruột , bắt qùy ,đọc bản án viết tay , lấy đá đập vào đầu chú cho đến chết. Chết trong đau đớn , vì phải " để dành đạn bắn quân thù" , theo lời dậy dỗ cuả Bác. Sau đó , cho xác chú vào bao bố, bỏ thêm vài hòn đá cho nặng .Và cho xác chú đi mò tôm.... Tất cả , chỉ vì tin đồn , chụp mũ , không chứng cớ :chú là Việt Gian !).
UNESCO ,vào những năm 1980.... có nhiều người Phi Châu giữ những chức vụ quan trọng , rất thân phe CS , và mỗi kỳ họp là MỸ bị đem ra chửi , hoặc chế diễu. MỸ chống CS, vậy kỳ ấy , MỸ rút ra khỏi UNESCO là danh chính ngôn thuận , khác với vụ PALESTINE kỳ này.
Hơn thế nữa , trong kỳ ấy, MỸ đã báo trước cho UNESCO 1 thời gian, mãi sau khi các yêu cầu chính đáng cuả MỸ bị bọn cầm quyền UNESCO bác bỏ , thì mãi đến lúc ấy MỸ mới đường đường chính chính , rút ra khỏi UNESCO .
OBAMA được NOBEL hoà bình 2009 là để cố chấm dứt chiến tranh PALESTINE - DO THÁI , kéo dài từ 1948 cho đến nay . Ngay chính KISSINGER , DO THÁI khi làm Ngoại Trưởng MỸ cũng đã phải nói : Đây là 2 bên cùng phải (cùng có lý) gặp nhau (Palestine và Do Thái) .Nó khó khăn ở chỗ đó. OBAMA , dù có muốn rút ra khỏi UNESCO , dẫu rằng " danh không chính , ngôn không thuận" , cũng nên giữ phong độ và có 1 chút liêm sỉ và tự trọng.
 Đằng này , nhắm mắt vâng lời BỐ MẸ ngay lập tức ,rút khỏi UNESCO trước tất cả các nước , cốt ý để được BỐ MẸ xoa đầu : "Con tôi ngoan quá ". OBAMA đã thiên vị DO THÁI 1 cách thái qúa , không biết ngượng ngùng , chỉ vì ý đồ muốn tái ứng cử . Anh Sinh Viên Harvard ,không xứng với giải NOBEL ,như những người nổi tiếng khác : ĐỨC ĐẠT LAI LẠT MA, Bà AUNG SANG SIU KY, Ông LÝ HIỂU BA đang bị TRUNG CỘNG nhốt trong tù . MỸ rút ra khỏi UNESCO 72 giờ trước Do Thái !! TT PHÁP là Do Thái ra lệnh cho Đại Sứ PHÁP ở UNESCO bỏ phiếu chấp thuận việc gia nhập UNESCO cuả PALESTINE. Ngoài ra, PHÁP vẫn ở lại UNESCO.
Cũng từ 1988, Trung Tướng SIMON cho biết là tụi thân CS trong UNESCO , theo lời yêu cầu của chính phủ Hà Nội sẽ cho tổ chức 100 năm Sinh Nhật HCM vào năm 1990. Chúng tôi họp liên miên , và nhờ rất nhiều nhân vật có Thế Lực để phản đối . Lý do : HCM làm chính trị , không làm văn hoá . Và cứ nhìn hình ảnh các Boat People thì Văn Hoá và Giáo Dục ở đâu ?
1990 , cũng là kỷ niệm 100 năm của De GAULLE ,người được dân PHÁP hết sức kính nể , vì đã 2 lần cứu nước PHÁP , vậy mà người PHÁP có bắt UNESCO làm trò hề như vậy đâu.
Ngay từ đầu năm 1990 ,Tổng Giám Đốc UNESCO phải tiếp , trung bình 1 tuần 2, 3 lần , những người có quyền thế ở PHÁP, chống đối Tuồng Cải Lương HCM. Sự tranh đấu kiên trì , với những tên PHI CHÂU thiên tả , đã đem lại kết quả : UNESCO không tổ chức Lễ trăm năm HỒ.
Tuy nhiên vì đã ghi vào chương trình nghị sự rất nhiều lần , và đã hứa , nên UNESCO đành phải cho thuê 1 cái phòng nhỏ , với tư cách tư (privé, private).
Các ép buộc của UNESCO :
- không có 1 dấu hiệu UNESCO ,
- không được treo cờ VC , và ảnh HCM,
- tất cả các Thiệp Mời, dù đã in xong , cũng phải bỏ , và in lại Thiệp mới vì không được lấy danh nghiã UNESCO trên các En - Tête, mà phải in là do chính phủ HÀNỘI mời .
Nói dối là nghề của chàng : VC khoe ầm ĩ ở trong nứơc : UNESCO tổ chức lễ tưởng niệm 100 năm HCM . Tôi chỉ đóng góp 1 phần nhỏ bé để ngăn cản cái màn kịch tiếu lâm và bất xứng này.
Thiết nghĩ, VNHN nên ghi ơn những người Pháp, có quyền thế, có đạo đức tinh thần ( autorité morale ) không ưa CS , không ưa VC, đã đứng về phe VN Quốc Gia và đã nhiệt tình giúp đỡ chúng ta trong việc này. Tôi nghĩ rằng , lòng biết ơn là 1 giá trị tinh thần cao qúy, và là căn bản cũa Đạo Đức và tình người. Giá trị của lòng biết ơn vượt rất xa những lời xuyên tạc sự thật và những câu nói có vẻ " móc họng " ,khiếm nhã , không thể chấp nhận được .
Nay xin trở qua vấn đề Do Thái - VNCH :
1 - Do Thái không bao giờ công nhận VNCH .
Tất cả các đồng minh cuả Mỹ đều có tòa Đại Sứ ở Sàigòn, trừ 1 đồng minh thân cận nhất và mang ơn nước Mỹ nhiều nhất là Do Thái thì lại không có Đại Sứ . ( Do Thái thiết lập bang giao cấp Đại Sứ với VC sau 1975 ). Tôi còn nhớ, vào những năm 1958, 1959 ở trường CVA có 1 giáo sư Anh ngữ rất giỏi là Linh Mục Long ( ? ) GS sống ở Mỹ nhiều năm, biết rõ Mỹ và vấn đề geo - politics của Mỹ, thời ấy. Đại khái, GS dậy chúng tôi là New York City khác với New York State, có con sông Hudson với những khu Manhattan, Bronx, Brooklyn, Queens ....
Một buổi sáng, sau khi đã dậy xong giờ Anh ngữ, các bạn cùng lớp với tôi đã ra ngoài đến quá nửa, GS nói với độ 10 người còn ở lại và đứng gần GS : các anh nên biết là Do Thái mới là quan trọng nhất với các chính khách Mỹ chứ không phải là VNCH .
Tôi ghi nhớ điều này , vì hay có tính xấu : tò mò , và muốn kiểm chứng.
2- Moshe DAYAN, Tướng độc nhỡn Do Thái , sang thăm chiến trường VN, không thèm xin phép chính phủ VNCH , mà xin thẳng với chính phủ Mỹ. Ông ta đi thăm vài chiến trường với 1 vài tướng của Mỹ. Mục đích duy nhất của việc viếng thăm này, là để ông ta chứng tỏ đã quan sát kỹ lưỡng, với những điều mắt thấy tai nghe trên chiến trường VNCH và những thẩm định của 1 danh tướng Do Thái, không phải là cuả 1 người ngồi trong Tháp Ngà , mà là của 1 người đã đến tận nơi quan sát. Mấy tháng sau, ông ấy viết 1 bài nhận xét, mà trên nguyên tắc chỉ cố để phổ biến ở Do Thái, nhưng vì lẽ Do Thái nắm trọn tất cả các Médias trên thế giới cho nên nó có tiếng vang mạnh mẽ trong dư luận, và nhất là trong các chính quyền Mỹ và Đồng Minh.
Tôi xin được phép không nhắc đến những chi tiết mà chỉ nhắc lại câu kết luận hùng hồn ( và đểu cáng với VNCH ) " MỸ không thể thắng được , vậy cách hay nhất là rút quân đội Mỹ khỏi South of VN ".
Xin lưu ý quý vị, bản báo cáo của Moshe DAYAN ( 1966 ), gây 1 cú shock cho những nhà lãnh đạo quân sự Mỹ và Đồng Minh, xuất hiện chỉ có 1 năm , sau ngày Mỹ trực tiếp tham gia chiến tranh VN. Thật là khốn nạn, đê tiện và bẩn thỉu đối với VNCH . Mặc dầu vậy,Do Thái bất chấp, các Médias của Do Thái bất chấp. Đối với Do Thái, VNCH phải chết để cho Do Thái sống ( với nguyên tắc : Mỹ không thể lưỡng đầu thọ địch ).
3- TT Lyndon Baines JOHNSON ( 1908 - 1973 ) là vị TT mà tôi rất quý vì là người đã ra lệnh :
- cho bỏ bom miền Bắc,
- cho Thủy Quân Lục Chiến Mỹ đổ bộ vào Đà Nẵng tháng 8 - 1965,
- gửi thường xuyên 3.000 máy bay trực thăng đến VN . Mỗi khi có những máy bay trực thăng bị phá hủy thì cho thay ngay lập tức , để cho con số máy bay trực thăng vẫn ở mức 3.000,
- gửi tới 500.000 quân Mỹ sang tham chiến tại VN ,và lập rất nhiều căn cứ quân sự, nhiều phi trường ở VN.
- lập 3 căn cứ quân sự Mỹ ở Thái Lan để chi viện thêm cho chiến trường VN.
- huy động được các nước Đồng Minh gửi tổng cộng 100 000 quân sang VHCH : Đại Hàn, Úc , Tân Tây Lan, Thái Lan ......
- ra lệnh cho các pháo đài bay B52 từ đảo Guam hàng ngày đi bỏ bom các mật khu VC và đường mòn HCM : mối đe dọa khủng khiếp đối với VC. VC bị thiệt hại về quân số cũng như về võ khí rất nhiều trong những cuộc ném bom của pháo đài bay B52,
- ra lệnh cho 4 hàng không mẫu hạm Mỹ đậu thường xuyên ở ngoài khơi VNCH . Trong trường hợp có 1 chiếc rời đi nơi khác , thì lập tức 1 chiếc hàng không mẫu hạm khác đến thay thế , để vẫn ở mức 4 hàng không mẫu hạm,
- ra lệnh cho quân đội Mỹ mở các cuộc tấn công VC trong chiến thuật truy lùng và tiêu diệt VC (Searchs and Destroys ).
Médias Mỹ, nhưng Do Thái nắm trọn quyền, thường xuyên đả kích TT JOHNSON và đã gọi JOHNSON là vị TT đắt tiền nhất của Mỹ, vì đã giúp đỡ quá nhiều cho chiến tranh VN (thay vì để giúp Do Thái !) Hơn 1 lần , TT JOHNSON đã nói với báo chí : nhiều đêm tôi không ngủ được vì nghĩ tới chiến trường VN.
Médias Do Thái và Médias Mỹ tấn công TT liên tục, khiến ông phải từ bỏ ý định ra tái tranh cử để dành hết tâm lực cho VNCH mà ông coi là vấn đề chính. TT rất trong sạch, không hề có tiếng tăm xấu trong suốt thời gian tại chức. Ngoài ra, TT rất ngay thẳng và không ưu đãi người thân của mình : 2 con rể của ông đều bị gửi sang chiến trường VN . Hai người con gái của ông ta khóc lóc nức nở và nói về 2 người con rể của ông ta với cách dùng động từ trong thời quá khứ.Ông rất đau lòng vì khi 2 người con gái dùng những động từ trong thời quá khứ, thì có nghiã là các cô ấy coi như chồng của họ đã chết rồi. Ông nói tôi rất xúc động, tôi thông cảm với 2 con gái tôi, nhưng việc công là việc công. Thực là 1 TT Mỹ có lòng nhất với VNCH ( nhưng người VNCH lại thích NIXON , vì ông ấy chống Cộng !! ).
Ông gặp nhiều điều không may : sự tấn công cuả các Médias MỸ (tức là Do Thái ), rất nhiều cuộc biểu tình phản chiến ở các nước ÂU MỸ (Do Thái giật dây), Biến Động Miền Trung do Đồng Chí THÍCH TRÍ QUANG (chắc quý vị còn nhớ bức hình Đồng Chí TTQ , người mảnh khảnh ,ngồi trên xích lô, nét mặt cưng cưng đăng trên trang bià TIMES, hay NEWSWEEK ? với tựa đề : người đã làm rung chuyển nước MỸ), với dự định tách rời vùng 1 cuả Tướng NGUYỄN CHÁNH THI, sau đó là những vụ Thuyết Pháp liên tục của Phật Giáo Ấn Quang, sực mùi chống MỸ. ( viết đến đây , tôi không khỏi đau lòng, khi nghĩ tới sự thành công của Thiếu Tướng NGUYỄN CAO KỲ trong vụ đập tan BĐMT, sau nhũng thất bại của 2, 3 Tướng trước đó. TCK têt mậu thân , tướng KỲ đích thân chỉ huy các vụ phản công VC , vì TTL NVT đi ăn tết ở MỸ THO . " Việt Gian NCK " , với tính bộc trực, đã nhiều lần phản đối MỸ khi họ đi quá đà , coi thường QLVNCH).
Có lúc chán ngấy , TT JOHNSON đã phải kêu lên : Nước MỸ không thể cứu 1 Dân Tộc, khi họ cứ nhất định lao đầu xuống vực thẳm ! Như đã viết ở trên : lòng biết ơn là 1 giá trị tinh thần cao qúy , và là căn bản cuả ĐẠO ĐỨC và TÌNH NGƯỜI . Tôi không muốn, và không dám thuyết phục ai về việc này. Riêng cá nhân tôi , hết sức cảm tạ và ghi ơn công của TT JOHNSON , hết lòng chung thuỷ đối với VNCH.
4 - Trong khi đó tên nghiện rượu , đầy tớ vô liêm sỉ của Do Thái, tên BUSH con , nhờ thế lực của bố, trốn đi lính ở VN và chỉ phục vụ trong lãnh thổ Mỹ để được an toàn tối đa. Hèn nhát thay cho BUSH con. Hắn là 1 đại họa cho nước Mỹ và thế giới. Hắn làm uy tín của Mỹ thụt lui xuống rất sâu. Khi rời chức vụ, TT CLINTON đã để lại 1 ngân quỹ thặng dư tới 200 Billions of USD. Vâng lệnh Bố Mẹ Do Thái, bất chấp LHQ, bất chấp dư luận toàn thế giới ( tổng cộng có tới 7, 8 triệu người đi biểu tình ở các nước Tây Âu chống lại hành động ngu xuẩn của BUSH con, của Đế Quốc Mỹ, con ngoan của Do Thái ), BUSH con đã lạm dụng quyền hành tấn công 1 nước đồng minh ( với TT REAGAN ) .
Nhưng tất cả các Médias của Do Thái có chi nhánh khắp Âu Châu , ở các đài truyền thanh và truyền hình ở Tây Âu cũng như ở Mỹ đều nói rất ngắn về những cuộc biểu tình này và giảm rất nhiều số người thực sự đi biểu tình, hoặc đơn giản hơn, họ không nói gì hết.
BUSH con gây chiến tranh IRAQ, tốn kém hơn chiến tranh VN rất nhiều về chi phí . Ngoài ra , có trên 4.000 lính MỸ chết, 40.000 người bị thương nặng, phải nuôi họ suốt đời.
BUSH con ngu xuẩn, và không dám cưỡng lời Bố Mẹ, chứ nếu hắn cứ để Saddam HUSSEIN, đồng minh của TT Ronald REAGAN trong việc chống lại IRAN , tại chức , hắn chỉ cần đòi đặt 10 căn cứ quân sự ở IRAQ . Chắc chắn, nếu được Mỹ để cho Saddam HUSSEIN tại chức, HUSSEIN sẽ chấp nhận ngay .
Nếu BUSH con , đừng quá sợ sệt ,chịu khó thưa với Bố Mẹ Do Thái như đã nói ở trên, thì Quân đội Mỹ sẽ được đón tiếp nồng nhiệt ở IRAQ và IRAQ sẽ có dân chủ nhiều hơn.
Không người lính Mỹ nào chết. Hơn thế nữa , vì ở sát IRAN, MỸ có nhiều phương tiện để kiểm soát IRAN hơn , dễ làm áp lực với IRAN hơn. Nhưng Do Thái muốn là MỸ phải theo , và không có sự ngược lại. Ngân quỹ thặng dư 300 Billions USD khi mãn nhiệm kỳ cuả TT CLINTON.
BUSH con không khéo quản trị , và vì chiến tranh IRAQ, đến nỗi ngày nay nước Mỹ là nước nợ nhiều nhất trên thế giới ( Mỹ chỉ còn giữ được AA, trong khi đó Pháp, Đức Thụy Sĩ ... vẫn giữ được AAA là điểm cao nhất ).
Mặc dầu Mỹ còn mạnh nhưng Mỹ bị coi thường trên thế giới, nếu không muốn nói là bị coi khinh.
5-Thái độ thiên vị 1 cách máy móc và đê tiện đối với dân chúng của PALESTINE đã gây thù oán 1 cách vô ích với trên 1 tỷ người Muslims và là nguyên do độc nhất của thảm họa ngày 11 September 2001 ( 2 Tween Tours của World Trade Center bị phá tan , với 3000 người chết , trong đó có 2 người VN, Ngũ Giác Đài bị phá sập 1 đoạn , và nếu không có sự hy sinh qủa cảm và chết hết của gần 100 người Mỹ trên chiếc máy bay Boeing thì White House cũng bị phá tan ).
IRAN sắp làm xong bom nguyên tử, Mỹ và Do Thái bất lực. IRAN thù ghét cả Mỹ lẫn Do Thái.
6 -Do Thái đã tổ chức rất lâu việc MỸ phải bỏ rơi VNCH.
Tuyên truyền cho dân chúng VN mạnh nhất thời ấy là Đài Phát Thanh. MỸ , với những phương tiện kỹ thuật và truyền thông tối tân , nhưng Đài Phát Thanh SAIGON lại chỉ nghe được ở SAIGON mà thôi ( Lệnh của Bố Mẹ Do Thái ).
Khi đơn vị tôi ở HUẾ , tôi không có cách nào nghe được đài SAIGON, vì nó kêu rè rè, trái lại đài HÀNỘI và đài GIẢI PHÓNG, nghe rõ mồn một. Vì thế, đầu năm 1969, tôi được nghe thơ chúc Tết của HCM , với những câu như : Đánh cho MỸ cút, đánh cho NGỤY nhào....
Khi VC có AK54, và B40, rất tối tân, quân đội VNCH xài súng ống thời 1945. Chúng ta rất xa với những missiles USA M72 , mà MỸ cung cấp cho Do Thái năm 1973 để tiêu diệt những xe tăng lớn của LIÊN XÔ và tiêu diệt tất cả những hỏa tiễn SAM của LIÊN XÔ (bán cho Ai Cập) .
Trong cuộc TCK Tết Mậu Thân 02 - 1968, dưới quyền chỉ huy tài ba của Tổng Tư Lệnh NVT, 80% quân lực VNCH đi phép, kể cả NVT . Cuộc TCK rất to lớn,xẩy ra ở trên 50 tỉnh và thành phố VNCH , đặc biệt là ở SAIGON và HUẾ ( HUẾ bị chiếm trong gần 1 tháng với số nạn nhân 8.000 người và rất nhiều mồ chôn tập thể ). Trong khi quân đội VN, theo sự cam kết nghiêm trọng của VC và Bắc Việt là ngưng chiến trong 4 ngày Tết, nên có đến 80 % quân đội đi phép, thì không 1 người lính Mỹ nào đi phép.
Nói khác đi, quân đội Mỹ có đầy đủ trong tất cả các căn cứ quân sự Mỹ.Lệnh trên ban xuống : Mỹ không được làm gì cả trong 36 giờ, mặc sức cho lính VC tấn công, chiếm đóng như vào chỗ không người.Tại sao là đồng minh với nhau mà lại có cái lệnh kỳ cục, quái đản, ác đức như vậy ?
Thiết nghĩ đó là lệnh của Bố Mẹ Do Thái mà quyền hành, trong nhiều trường hợp, đã hơn 1 lần chứng tỏ, còn cao hơn cả quyền hành của TT Mỹ. C'était le début de la fin ( Đó là thời điểm bắt đầu của sự kết liễu của VNCH ) .
Viết đến đây, tôi rớt nước mắt, thương cảm những người chiến binh của VNCH, những thường dân VNCH đã bị chết hoặc bị thương nặng do những mánh lới bất nhân, giết người, có tính toán của tập đoàn 15 triệu người Do Thái trên khắp thế giới, áp đặt lên trung tâm quyền lực quân sự Mỹ.
Xin nhắc lại, vũ khí của quân lực VNCH rất lỗi thời. Phải đợi cuộc TCK Tết Mậu Thân 02 - 1968, và còn phải chờ thêm 3 tháng nữa, những khẩu M16 mới bắt đầu được trao rất từ từ cho Quân Lực VNCH . Nếu quân đội Mỹ can thiệp ngay từ phút đầu tiên thì VC làm sao dám " múa gậy vườn hoang " như thế. Không những thế, mệnh lệnh tối cao của quân đội Mỹ ban xuống cho tướng WESTMORELAND là cấm tấn công, mà chỉ được phản ứng tự vệ mà thôi.
Lệnh gì mà kỳ cục thế, nếu không phải là của Bố Mẹ Do Thái ? Bởi lẽ quân đội Mỹ rất tài giỏi, có nhiều vũ khí tối tân và nhiều tướng lãnh tài ba. Mỹ luôn luôn thắng trận. Cái lệnh quái đản ban xuống cho tướng WESTMORELAND như thế, nếu không là áp lực của Lobby Do Thái thì do ai ?
Do Thái nắm hết các Médias Âu Mỹ, tổ chức các cuộc xuống đường chống chiến tranh VN , nhờ các cơ quan truyền thông mà Tập đoàn Do Thái làm chủ cổ võ ,và xúi dục .Do Thái chịu mọi phí tổn cho rất nhiều cuộc xuống đường ở các nước Âu Mỹ chống lại chiến tranh VN .
Do Thái Henry KISSINGER khuyên NIXON bỏ VNCH để đi với Trung Cộng. Chính hắn chủ trương cho cuộc gặp gỡ NIXON - MAO TRẠCH ĐÔNG . NIXON đã từng nói với MAO TRẠCH ĐÔNG và CHU ÂN LAI ( 1972 ): nếu chúng tôi là bạn của 1 nước CS lớn ở Á CHÂU thì tại sao tôi lại không chấp nhận cho 1 nước CS nhỏ ở Á CHÂU ( VC ). Tuy nhiên, nước chúng tôi là nước dân chủ nên không thể thay đổi ngay tức khắc , hãy để cho chúng tôi chuẩn bị trong 3 năm. Quả nhiên, 3 năm sau, 1975, VNCH không còn tồn tại. Do Thái rất mạnh ở trong Quốc Hội Mỹ, phản chiến và bỏ rơi VN cũng ở Quốc Hội Mỹ.
Trong hành pháp thì Do Thái KISSINGER ( mà TT CARTER gọi là Tổng Thống Mỹ về ngoại giao, tức là có ý coi TT Gérald FORD để mặc KISSINGER toàn quyền quyết định những việc ở bên ngoài nước Mỹ, mà quan trọng nhất là VN ). Để giữ đúng lời với MAO TRẠCH ĐÔNG cho VNCH chết vào khoảng 1975, quốc Hội Mỹ do Do Thái nắm quyền, cùng với Hành Pháp Mỹ, do Do Thái KISSINGER lèo lái, TT Gérald FORD chuẩn bị bức tử VNCH.
Ngay từ đầu năm 1974, viện trợ Mỹ về kinh tế giảm 1 nửa, viện trợ về quân sự giảm 1 nửa. Đến năm 1975 lại còn cắt giảm nhiều hơn nữa. Tỉnh lỵ PHƯỚC LONG bị VC chiếm trọn cuối năm 1974. Do Thái KISSINGER khuyên TT FORD mặc kệ cho VNCH . Ngày 10 - 03 - 1975 mất BAN MÊ THUẬT, tinh thần quân lực VNCH xuống thấp. Trong lúc nguy khốn, VNCH xin Mỹ viện trợ gấp 700 triệu USD (món tiền này chỉ là 1 khoản rất nhỏ so với số viện trợ của Mỹ cho Do Thái)
Do Thái bầy mưu để cướp không 700 triệu USD vũ khí, ưu tiên cho VN :
Đầu tiên, quốc hội Mỹ bằng lòng bỏ ra 700 triệu USD về vũ khí.
Giai đoạn 2 , quốc hội Mỹ bloquer (block) món tiền này với lý do hết sức khốn nạn là : " cho VNCH bao nhiêu cũng không đủ, vậy giữ lại để tiết kiệm " . Xin nhắc lại, Quốc Hội MỸ chịu ảnh hưởng cuả Do Thái rất nhiều.
Khốn nạn thay quyết định của tập đoàn Do Thái trước 1 đồng minh gặp cơn nguy khốn hiểm nghèo.
Chính phủ VNCH hết sức lo sợ vì tinh thần quân đội xuống thấp, VC đã tới tận PHAN RANG , PHAN THIẾT.
Chính phủ VNCH, lạy van Mỹ đến mức , nếu Mỹ không cho 700 triệu USD đã tháo khoán thì chỉ xin các ông 1 lời nói trước báo chí để gây lại tinh thần cho quân đội và nhân dân VNCH :
" 700 triệu USD về võ khí cho VNCH sẽ được chấp thuận, nhưng còn phải nghiên cứu thêm vài chi tiết ". Tức là chúng ta chỉ xin Mỹ 1 lời hứa cuội. Quốc Hội MỸ (dưới ảnh hưởng cuả Do Thái) họp báo nói " không có 1 cent cho VNCH ". Đau đớn thay !
Cái bẩn thỉu của Do Thái với VNCH ở chỗ : đối với các nước dân chủ pháp trị , 1 khi 700 triệu USD võ khí đã được quốc hội tháo khoán thì chính phủ bắt buộc phải tiêu. Nhưng Quốc Hội Mỹ lại cố ý không cho gửi các võ khí đó sang VN, như đã nói ở trên.
VNCH mất ngày 30 - 04 - 1975.
Ba tháng sau, Lobby Do Thái biết rõ nguyên tắc ấy và quốc hội Mỹ cho TT FORD xử dụng 700 triệu USD võ khí, không phải để gửi sang VN , vì VNCH không còn nữa, mà là để gửi sang cho Do Thái !! Khi ấy, tôi đã sang tới Pháp, và khi đọc những tin này trên báo chí, tôi giận điên người. Lính Mỹ, gỡ các nhãn hiệu gửi sang VNCH trên các thùng võ khí, sau đó dán lại nhãn hiệu gửi sang ISRAEL. Do Thái không có chiến tranh, và cũng không ở thế cực kỳ nguy hiểm như VNCH . Có cần nói thêm là cô đào cởi truồng DO THÁI Jane FONDA, là 1 trong nhũng lãnh tụ phản chiến VN rất dữ dội, đã sang tận HÀNỘI để gặp HCM và tuyên bố hoàn toàn ủng hộ VC. Do Thái Henry KISSINGER thường hay nói : Tại sao chúng nó (dân, quân VNCH ) không chết phứt hết đi cho rồi.
Khi tình hình VNCH nguy ngập , lúc ấy là 2 giờ sáng ở WASHINGTON , và TT FORD còn đang ngủ. Kissinger cho đánh thức TT Gerald FORD , còn đang ngái ngủ . Kissinger khuyên TT FORD bỏ rơi VNCH. Kissinger nói gì mà TT FORD chẳng nghe , vì TT FORD là 1 con người rất tầm thường. Và MỸ bỏ rơi VNCH như cái giẻ rách.
Độc hại hơn , Kissinger khuyên TT FORD bỏ hẳn dự định làm hàng rào an toàn , bởi lính Marines MỸ , và các phương tiện thừa thãi cuả MỸ cùng với QLVNCH còn lại . Con đường hàng rào an toàn ấy sẽ nối liền SAIGON và Vũng Tầu để cho các gia đình VNCH đi thoát (tương tự như 1954-1955, PHÁP giữ 2 thành phố Hànội và Hải Phòng trong 1 năm cho Bắc Kỳ Di Cư).
PHÁP , mặc dầu thua to ở ĐIỆN BIÊN PHỦ, và số thương vong cao hơn MỸ ,lại eo hẹp rất nhiều về phương tiện , đã cư xử với ĐỒNG MINH VNQG 1 cách rất trung hậu , có tư cách, có phong độ ,và có tình. MỸ giầu hơn , mạnh hơn PHÁP rất nhiều, lại dư phương tiện , nhưng KISSINGER vâng lời TẬP ĐOÀN 15 triệu người DoThái , khuyên TT FORD bỏ ngay VNCH , không thương tiếc.
Do Thái KISSINGER khuyên TT FORD tài tình đến nỗi , mấy ngày trước khi SAIGON mất , TT FORD , trả lời 1 cuộc phỏng vấn cuả mấy ký giả trên đường đi đánh Tennis về thái độ và quyết định cuả TT trước tình hình VNCH đang xụp đổ . FORD trả lời dứt khoát , không cần suy nghĩ : "Xin các ông tránh ra , để cho tôi đi đánh Tennis cho kịp giở "
Trong khi đó, bên kia bờ Thái Bình Dương , hàng trăm ngàn gia đình , hàng triệu người VNCH đang than khóc , đang lo lắng ......
Tập Đoàn Do Thái đã thành công rực rỡ, vẻ vang (trên hàng triệu người chết ) vì tài ba , nhưng không có đức độ của họ. Nạn nhân là QLVNCH , nhân dân VNCH , QUÂN LỰC MỸ , các Phi Công MỸ , QUÂN LỰC của các nươc Đồng Minh .... Tuy nhiên , đấy chỉ là những con số , không lấy gì làm quan trọng, làm mủi lòng tiếc thương của họ.
Vấn đề chính yếu :
1- Tập đoàn Do Thái mạnh , ISRAEL bình an , MỸ phãi viện trợ cho Do Thái (hàng chục Billions USD mỗi năm , trực tiếp và gián tiếp, với tiền đóng thuế cuả dân chúng MỸ).
2- Quốc Hội MỸ theo Do Thái , và các chính khách MỸ , CỘNG HOÀ hay DÂN CHỦ đều dặt quyền lợi Tối Cao của Do Thái trước quyền lợi tối cao của MỸ , ngay cả trong trường hợp đi ngược lại quyền lợi cuả MỸ.(tôi được đọc nhiều tài liệu liên quan đến thái độ Phản Quốc , phục vụ ngoại bang cuả các chính khách MỸ.
Xin Quý Vị ở MỸ kiểm chứng , có lẽ sẽ dễ dàng hơn ).
Còn nhiều chi tiết nữa , nhưng thư đã quá dài, viết thêm chỉ thêm đau lòng cho VNCH .

BS Đặng Vũ Ái, Paris
Mai Luong chuyển
http://www.haingoaiphiemdam.com/News....aspx?Id=12349

PHAN KHÔI: TÁC PHẨM ĐĂNG BÁO 1928

Hiện tình người Do Thái 

                                                                                                                                                                                                                                                                    

Trong số báo vừa rồi, nơi bài nói về việc ông Loewenstein đi máy bay sẩy tay rơi xuống biển Manche, chúng tôi có nói mấy lời đến người Do Thái, vì ông ấy là người DoThái (Juif).

Do Thái là một dân tộc mất nước đã hai ngàn năm nay, hiện bây giờ họ không có một miếng đất cắm dùi, đi ở đậu hầu khắp các nước trên trái đất; thế mà họ có thế lực lớn lắm, cho đến người Âu Mỹ cũng phải lấy cái thế lực họ làm đáng lo. Như thế, há chẳng là một sự lạ mà người An Nam ta nên biết lắm ư?

Đã lâu nay, chúng tôi có ý muốn đem cái dân tộc có vẻ thần bí khó hiểu ấy mà giới thiệu cùng độc giả, tiếc vì chưa có thì giờ mà nghiên cứu cho tường tất được. Nay nhơn trong bài nói sự ông Loewenstein trót đã nói đến, vậy chúng tôi cũng ước lược mà nói luôn cái hiện tình của người Do Thái cho đồng bào ta nghe qua. Chúng tôi không dám tự phụ là khảo cứu đã kỹ càng, chỉ biết được chừng nào thì chúng tôi nói chừng nấy.

Số người Do Thái ở các nước

Người Do Thái ở tản lạc khắp các nước thế gian, số người họ tính hết được bao nhiêu, thật không có sổ thống kê cho rành rẽ. Cứ theo sách Almanach de Gotha, năm 1900, số người họ ở Âu châu được 7.650.000 người. Đến năm 1914, cứ như hội Thống kê số dân Do Thái báo cáo thì đã lên đến 11.000.000 người. Mới đây Do Thái niên giám kể số người Do Thái ở toàn cầu là 16.000.000 người, thế là đã tăng lên nhiều lắm!

Thế nhưng, cái sổ mục ấy chưa chắc đã là đúng. Bởi vì, dân Do Thái ở các nước, có nhiều nhà ở nơi hẻo lánh, xa chốn thành thị và nhà thờ của họ cho nên không có thể làm sổ nhơn khẩu cho phân minh được. Vậy nếu bây giờ điều tra cho thật kỹ ra thì có lẽ dân số họ còn nhiều hơn nữa, không những như trên kia mà thôi.

Có nhà làm sử đã nói rằng: Người Do Thái hiện nay cầm cả quyền kinh tế của thế gian trong tay họ; vả lại họ chỉ có túi vàng mà thôi, trong cuộc đại chiến tranh mới rồi, ai mất chi thì mất, chết mấy thì chết, còn họ không bị hại gì cả, mà cái túi vàng của họ nhơn đó càng nặng thêm. Nhơn vì không bị tổn hao và sự sanh hoạt được sung túc, cho nên người họ sanh sản ra đông lắm và mau lắm.

Nhà sử gia ấy nói như vậy rồi kết luận rằng số dân Do Thái hiện thời đây có lẽ lên đến hơn hai mươi triệu chớ chẳng chơi. Như vậy là suýt soát với số dân An Nam ta rồi.

Vì sao dân Do Thái lan ở các nước

Trong đoạn nầy chúng tôi không dám nhận làm một đoạn nghiên cứu lịch sử Do Thái, chỉ nói qua cho biết mà thôi.

Dân tộc Do Thái vốn ở đất Palestine, về miền Tiểu Á Tế Á (*), đất ấy sau cơn chiến tranh 1914-1918 thuộc về nước Anh cai trị.

Theo sách Cựu ước (Ancien Testament) thì dân Do Thái là "tuyển dân" của Đức Chúa Trời (peuple élu) nghĩa là một dân tộc được Chúa Trời lựa chọn.

Nguyên hồi đầu dân tộc ấy mới phát sanh ra, họ đã thờ phượng một mình Đức Chúa Trời mà thôi, tức gọi là Nhứt thần giáo (Monothéisme). Bởi vậy, phàm sự gì thuộc về vận mạng của dân tộc họ, họ đều tin cậy ở ý chỉ Đức Chúa Trời.

Dân Do Thái đầu hết ở đất Mésopotamie, sau dời đến Palestine, rồi lại lưu ngụ ở nước Ai Cập. Ở đó, họ bị người Ai Cập ngược đãi đến ba bốn trăm năm. Vào khoảng trước giáng sanh 1320 năm, giữa họ nổi lên một bậc thánh triết gọi là ông Moise, tự xưng là vâng lịnh Đức Chúa Trời, đem hết thảy dân Do Thái ở Ai Cập trở về đất Palestine.

Từ đó, người Do Thái chinh phục các dân tộc khác ở chung quanh mình và tự lập thành một nước. Trong nước họ bấy giờ không lập vua, công cử lên một vị gọi là Thầy tế lễ cả để cai trị, cầm cả quyền chánh trị và tôn giáo. Sự cai trị thì lại cứ tuân theo giới mạng và luật pháp của Đức Chúa Trời mà đã do ông Moise truyền lại cho.

Đến năm trước giáng sanh 1055, người Do Thái mới bắt đầu lập vua. Có ông vua danh tiếng nhứt là vua David, bắt đầu đóng đô tại Jérusalem. Song đến con là vua Salomon nối ngôi thì lại xa xỉ và chuyên chế quá, làm cho dân không chịu nổi. Trước giáng sanh 953 năm, vua Salomon thăng hà thì trong nước nổ loạn, chia ra làm hai nước: phía nam gọi là Do Thái,(1) phía bắc gọi là Israel.

Từ đó về sau, dân tộc Do Thái càng ngày càng yếu, cho đến năm trước giáng sanh 722 và 588 tức là thời kỳ La Mã đương hưng thạnh, thì Do Thái và Israel nối nhau bị La Mã chinh phục và mất nước.

Phần nhiều dân Do Thái bị ngược đãi trong xứ ở mình thì bỏ mà đi ra ở ngoại quốc từ lúc đó cho đến bây giờ. Trong đất Palestine hiện ngày nay, chỉ còn một số ít người Do Thái còn ở lại đó mà thôi.

Cũng thì là dân mất nước, song dân Do Thái có một điều đặc biệt hơn các dân mất nước khác. Sự ấy chúng ta cần nên biết, vì nó đã làm cho cái lịch sử vong quốc của họ trở nên vẻ vang. ấy là từ đó đến giờ, mỗi năm nhằm ngày kỷ niệm mất nước của họ thì bao nhiêu người Do Thái còn ở lại trong đất Palestine, bất luận già trẻ trai gái, đều về cả tại thành Jérusalem, ôm lấy tường thành mà khóc.

Theo sách Cựu ước thì những sự dời chỗ ở, lập vua, mất nước, tản ở ngoại quốc của dân Do Thái vừa kể trên kia đều do ở ý chỉ tiền định của Đức Chúa Trời.

Muốn rõ cả mọi điều đó thì phải đọc cả bộ Cựu ước. Ở đây chúng tôi chỉ nói sơ một điều quan hệ mà thôi.

Các đấng tiên tri trong dân Do Thái, ở trước Jésus Christ một vài ngàn năm hoặc năm ba trăm năm, đều có nói tiên tri và chép những lời mình vào sách mà rằng: "Sau nầy Đức Chúa Trời sẽ sai xuống cho dân Do Thái một đấng gọi là Messie (tức Christ, nghĩa là cứu thế), song dân Do Thái không tin theo, thì Chúa sẽ phạt cho, làm cho bị dân khác chinh phục mà mất nước, và phải tan lạc đi ở đậu các nước trong thế giới."

Đến chừng Jésus Christ (người Do Thái dòng vua David) ra đời, xưng mình là đấng Messie bởi Đức Chúa Trời sai xuống, song phần nhiều dân Do Thái không tin theo người. Trong lúc ấy chính là lúc dân Do Thái bị ngược đãi và bắt đầu lưu tán, cho nên người ta nói rằng lời tiên tri ấy đã được ứng nghiệm. Dầu vậy mặc lòng, cho đến ngày nay, phần đông người Do Thái cũng không chịu tin theo Jesus Christ mà vẫn cứ còn đợi đấng Messie.

Nhơn đó cũng nên nói qua về tôn giáo của dân Do Thái. Tôn giáo của họ gọi là "Do Thái giáo" (Israélisme), theo luật pháp ông Moise tin một Đức Chúa Trời, mà không tin Jésus Christ; nhận sáchCựu ước điển mà không nhận sách Tân ước của môn đồ Jésus Christ làm kinh viết ra.

Cái đặc tánh của người Do Thái

Trong bài trước đã nói người Do Thái là "tuyển dân" (peuple élu) của Đức Chúa Trời và tôn giáo của họ ra làm sao, vì vậy mà họ có những tánh chất đặc biệt không giống như các dân tộc khác.

Họ có những tánh tín ngưỡng, tự phụ, đoàn kết, và nhẫn nại.

Thật không có dân tộc nào trong thế gian nầy có cái đức tin cho mạnh bằng người Do Thái. Hiện bây giờ người họ ở khắp các nước, mà ở nước nào thì nhập tịch nước ấy song chẳng hề chịu ảnh hưởng của văn hóa nước ấy chút nào. Bao nhiêu những sự thuộc về tôn giáo, chánh trị, pháp luật, vệ sanh, cả đến những của gì đáng ăn, của gì không đáng ăn nữa, họ cũng đều tuân theo lời trong sáchCựu ước mà Đức Chúa Trời đã phán truyền cho họ.

Vì trong Cựu ước có nói tiên tri rằng dầu Đức Chúa Trời phạt dân Do Thái mà ghét bỏ họ trong một thời lâu, song về sau ngài sẽ đoái thương đến họ, dắt đem trở về đất cũ, hầu để lập quốc lại và trở nên vẻ vang hơn các dân tộc khác; cho nên người Do Thái tin đó mà sanh ra lòng tự phụ kiêu căng. Họ nhận Đức Chúa Trời là chúa riêng của mình, còn mình là con riêng Đức Chúa Trời, mỗi khi nhớ đến ông Abraham, ông Isaac, ông Jacob ngày xưa(2) đã nhờ ơn Chúa thế nào, thì lại tin rằng lời hứa ấy rồi đây sẽ ứng nghiệm trong kỳ nó. Bởi vậy, người Do Thái dầu ngày nay đương ở trong cái cảnh lưu ly cực nhục, song chẳng những không nguội lòng thì chớ, mà lại còn sanh ra cái dã tâm muốn thống nhứt thế giới nữa kia. Thử xem một đoạn trong sách Tư tưởng chiến thắng và người Do Thái của ông bác sĩ Penthatull, người Do Thái, xuất bản năm 1923 tại nước Autriche, thì đủ biết cái lòng tự phụ của họ là thế nào. Đoạn ấy như vầy:

"Người Do Thái chúng tôi không có thành kiến chút nào; đối với mọi sự vật trên đất, chúng tôi xem xét rất rõ ràng; chúng tôi thường dám có cái tinh thần mà người khác không dám có.

"Bởi có cái tinh thần ấy, cho nên, dầu ở trong các nước Âu Mỹ, không tấn tới được mấy chút, song giá ở trong một hòn cù lao nào thì chẳng qua trong 50 năm, chúng tôi sẽ làm chủ nhơn trong cù lao ấy. Trong thế giới không cứ việc gì cũng phải cần đến chúng tôi(**), vì mọi nơi dưới biển trên bờ đều có dấu chơn con nhà Do Thái. Con nhà Do Thái chúng tôi đã lanh lẹ lại siêng năng, cái chỗ mục đích kia một ngày chưa đạt đến thì chúng tôi còn chưa biết mỏi mệt..."

Nói về cái tánh đoàn kết của họ thì thật không có dân tộc nào bì được. Những dân tộc có lãnh thổ, có chánh phủ đã thành ra quốc gia rồi mà biết đoàn kết với nhau thì có lạ gì. Cái nầy người Do Thái bị tan lạc, bị xua đuổi, ở không yên ổn, rày đó mai đây, mà giữa họ nghiễm nhiên có một cái đoàn thể bền chặt và thiêng liêng, như vậy mới là đáng quý.

Kể từ năm trước giáng sanh 70 năm, thành Jérusalem bị hủy phá, cho đến năm 135, khoảng đó là khoảng người Do Thái bị tan lạc. Bấy giờ một mớ thì chạy về các nước phương Tây như I-ta-ly, Y-pha-nho; một mớ thì chạy về các nước phương Đông như Syrie, Perse; còn một số ít người ở lại trong đất Palestine thì đổi họ và không dám ra mặt.

Trong lúc ấy những người Do Thái chạy sang phương Tây còn được phục tùng một vị chủ giáo của mình, song cũng phải tùy theo hoàng đế La Mã, khi nới cho thì được, khi cấm đi thì thôi. Cái cơ quan khi chùng khi sáng ấy tồn tại được hơn 400 năm, về sau phải tiêu diệt và trên lịch sử không thấy nói đến vị chủ giáo của dân Do Thái nữa.

Những người Do Thái chạy sang phương Đông thì tôn dòng dõi vua David nối nhau làm vua mình, gọi là "vua trốn" ở tại thành Ba-bi-lon. Các ông vua trốn đó cũng còn được cai trị dân mình và liên lạc cùng vị chủ giáo phương Tây nữa. Đến năm 1005, giáo chủ đạo Hồi Hồi coi người Do Thái là cừu địch cầm tù vua trốn là Ezéctias và giết đi lại đuổi hết thảy người Do Thái phải dời đi nơi khác, từ đó về sau họ không có chánh phủ ở ngoại quốc nữa.

Cũng từ đó người Do Thái tan lạc càng rộng ra, lần lần xuống á châu, sang Mỹ châu, không những ở Âu châu mà thôi, cho đến bây giờ thì khắp trên mặt đất đâu đâu cũng có họ.

ở tan tác như vậy thì làm thế nào mà đoàn kết với nhau? Người ta nói rằng người Do Thái có một thứ chánh phủ kín. Có người đã tìm ra hai bức thơ của họ gởi cho nhau về hồi thế kỷ thứ 15 mà đoán rằng họ phải có cái cơ quan bí mật ấy.

Muốn cho thứ chánh phủ kín ấy tồn tại luôn, khỏi bị người phát giác ra, thì phải dùng những cái thủ đoạn rất thần bí rất cẩn thận mới được. Lại muốn cho cái chánh phủ ấy không tỏ ra, đối với đoàn thể Do Thái không có sự liên thuộc về giai cấp, như vậy mà lại giữ cho đoàn thể được vững bền, chủng tộc được thuần khiết, sự tín ngưỡng được chuyên nhứt, khỏi bị đồng hóa với người ngoài, thiệt là khó thay, e chỉ có một mình dân tộc Do Thái mới có cái ý chí lạ lùng như vậy.

Đến thế kỷ thứ 19 và sau, nghĩa là từ hồi Pháp quốc Cách mạng phát biểu lời "Nhân quyền tuyên ngôn", người Do Thái mới bắt đầu được giải phóng. Năm 1860 ông Adolphe Crémieux lập ra một hội gọi là "Hội liên hiệp người Do Thái trong thế giới", từ đó giữa đoàn thể Do Thái mới có được một cơ quan chánh thức, rồi các cơ quan khác càng thành lập nhiều thêm cho đến ngày nay.

Xem cả lịch sử người Do Thái từ hồi mất nước đến giờ, bị giết hại bị xua đuổi không biết mấy nơi, không biết mấy lần, mà chẳng hề nao núng, tấn thủ lại càng hăng như vậy thì biết cái tánh nhẫn nại của họ là dường nào. Cái tánh ấy, mà cả đến cái tánh khác của họ nữa cũng đều bởi nơi tôn giáo của họ mà ra.

Số tới, chúng tôi sẽ nói tiếp thế lực hiện thời của người Do Thái ở các nước và các nước đối với họ ra làm sao.

Thế lực người Do Thái trong thế giới

Trong mấy đoạn trước đã nói rằng người DoThái ở khắp các nước trong thế gian, bởi vậy, nếu họ không có thế lực gì thì thôi, bằng đã có, thì cái thế lực ấy thật là bao la cả trên mặt đất.

Một điều lạ nữa, là trong sách Cựu ước có nói tiên tri rằng người Do Thái về sau sẽ bị tan lạc, song được giàu có, thì quả như vậy, dân Do Thái bây giờ giàu hơn hết cả các dân khác. Cái thế lực của họ là ở đó.

Như ông Loewenstein mới rồi chết vì té máy bay mà bổn báo đã nói đến hôm nọ, là một người giàu nhứt trong ba nhà triệu phú ở thế gian.

Họ có nhiều tiền rồi, lại có người nữa. Nhơn tài của Do Thái không mặt nào là không có. Về kinh tế, về chánh trị, về văn học, về kỹ nghệ, bất kỳ phương diện nào, trong dân Do Thái cũng đều có người nổi tiếng về phương diện ấy.

Bởi vậy, bao nhiêu những ngân hàng lớn ở các nước phần nhiều là tiền của người Do Thái bỏ ra, cái đó đã đành rồi, mà cho đến các chức vụ trọng yếu trong ngân hàng cũng về tay họ nữa.

Họ đã cầm cả quyền tài chánh của thế giới vào trong tay, rồi thì các cuộc thiệt nghiệp(***) lớn, như là mỏ sắt, mỏ dầu, cũng đều có người họ làm giám đốc. Rồi đến quyền ngôn luận, là như các nhà báo lớn, các sở thông tin, họ cũng xen vào. Thậm chí như ông Jaurès ở nước Pháp lập ra báo L'humanité, là báo binh vực cho công lý nhân đạo, có tiếng ở thế giới ngày nay, mà người ta nói rằng, lúc mới sáng lập ra, cũng có một vài nhà tư bổn Do Thái bỏ tiền vào giúp. Lại như các giáo viên trong các trường đại học bên nước Pháp hiện bây giờ, cũng có một phần đông là người Do Thái, điều đó đã có nhiều người Pháp lấy làm khó chịu.

Cái thế lực Do Thái ở nước Pháp đã là mấy, ở nước Mỹ mới ghê cho. Nước Mỹ có tiếng là một nước rất giàu, song cũng có thể nói rằng cái giàu ấy là của người Do Thái, vì các cơ quan về tiền bạc, phần nhiều bị họ chiếm hết. Coi như hồi cuối thế kỷ thứ 17, chánh phủ New York có một lần ra lịnh đuổi người Do Thái ở đó đi, rồi có những người Do Thái giàu, có nhiều phần hùn trong các công ty thực dân, rập nhau nổi lên phản đối, làm cho chánh phủ phải tiêu hủy cái lịnh ấy. Hồi đó mà họ đã có thế lực như vậy rồi, huống chi là bây giờ; ở nước Mỹ mà còn như vậy, huống chi là các nước khác.

Nói đến nước Tàu, các đô thành lớn của nước ấy mà có dấu chơn người Do Thái chỉ độ trong khoảng vài trăm năm nay, song cái thế lực ngầm ngấm của họ cũng chẳng vừa. Một người Tàu làm sách có nói rằng: "Nước Trung Hoa mỗi một năm mất cho ngoại quốc phỏng độ 12 triệu đồng bạc (nghĩa là tiền trả lời các món công trái), trong một số tiền lớn ấy, các nước khác chỉ hưởng được phần ít, còn người Do Thái thì hưởng được phần nhiều."

Tóm lại, cái thế lực của người Do Thái đáng ghê nhứt là cái thế lực ở trong các ngân hàng. Cái thế lực trong ngân hàng có thể chỉ huy được các chánh phủ của các nước. Giả như một nước nào muốn vay một món tiền to của ngân hàng lớn nào đó, thì cái quyền muốn hỏi vay về làm chi và cho vay hay không, cũng lại ở trong tay "quân Giu-dêu" nầy. Xem bề ngoài thì cái thế lực ấy tưởng không lấy gì làm quan hệ lắm, song xét kỹ ra thì thật là đáng khiếp. Bởi vì, như người ta nói, có tiền thì tiên hay múa, nếu họ đem lòng hiểm độc bắt ngặt các chánh phủ rồi xoay qua đường khác để làm lợi cho họ, lại không có thể được hay sao? Cho đến đảng Cách mạng nào, đảng Cộng sản nào mà đã túng tiền phải vay của họ thì tất nhiên là khó mà thoát ra ngoài vòng thế lực của họ được.

Nhờ tiền bạc, nhơn tài, và tấm lòng đoàn kết của người Do Thái, nên hiện nay dầu họ chưa khôi phục hẳn được tổ quốc mình, song sự ấy cũng đã rõ manh mối ra một ít. Vì mấy lần Vạn quốc hội nghị vừa rồi, nhơn người Do Thái thỉnh cầu, đều có đem việc ấy ra bàn, và nghe như trong đất Palestine ngày nay, tuy về người Anh đại lý, song đã có một bộ phận thuộc về quyền người Do Thái ở đó.

Có điều nầy ta nên biết, là về phần người Do Thái, họ tin ở lời hứa trong Cựu ước, cho nên họ quyết rằng thế nào rồi họ cũng sẽ về mà lập quốc lại trong đất Palestine. 

Các nước đối với người Do Thái - "Họa Do Thái "

Người Do Thái đã có cái thế lực lớn như đã nói trên kia, thì có khó gì mà chẳng vận động cho mình trở về cố quốc, chi đến nỗi ở gởi nằm nhờ đất người ta lâu như vậy? Đó là một vấn đề rất phiền phức về quốc tế, chúng tôi không đủ học thức mà giải minh được, chỉ nói đại lược mà thôi.

Có lẽ cũng vì cái thế lực của Do Thái to quá, làm cho các nước lấy làm lo mà còn dùng dằng chưa dám cho họ trở về cố hương. Vì nghĩ rằng trong khi họ vong gia thất thổ mà còn lừng lẫy thế này, huống chi là khi đã có một miếng đất làm nơi căn cứ.

Trong một đoạn trước đã nói rằng người Do Thái có cái dã tâm muốn thống nhứt thế giới, mà cái dã tâm ấy là sanh ra bởi tôn giáo của họ. Thật thế, đã lâu nay người Do Thái rắp toan cậy cái thế lực của mình mà thiệt hành mọi việc để cho ứng nghiệm những lời đã hứa trong Cựu ước, tức là "sẽ được trở về đất cũ và trở nên một dân làm chủ các dân". Bởi tôn giáo họ xui cho họ có lòng hy vọng lớn lao, có tánh kiêu căng lạ thường, cho nên bây giờ, cái chữ "Do Thái giáo", người ta không coi là tôn giáo nữa, mà coi như là một chủ nghĩa: khi nói đến chữ "Israélisme", tức là có bao hàm cái nghĩa xâm lược, áp bách ở trong, cũng gần gần như khi nói đến chữ "Impérialisme" là "đế quốc chủ nghĩa" vậy.

Vì vậy, các nước bên Âu-Mỹ, bất luận nước lớn hay nhỏ, đối với người Do Thái đều có một tâm lý như nhau: một đường thì ghét dơ, một đường thì lo ngại. Cách hơn trăm năm về trước, người Do Thái đến đâu thì bị xua đuổi đến đó, vả lại còn bị người ta khinh rẻ đến điều, ba chữ "người Do Thái " đã thành ra một câu dùng để mắng trong các nước. (Tức như trong tiếng Pháp khi nào mắng ai mà dùng đến tiếng "C'est un Juif" thế là mắng độc lắm, còn hơn ta nói "đồ Mọi đồ Hời" nữa.) Mà sở dĩ người ta ghét dơ quá như vậy, lại là vì họ cho người Do Thái là tham lam, gian ác và nhứt là hay cho vay ăn lời.

Cái lòng ghét dơ ấy bây giờ lại đổi ra lo ngại. Lo ngại vì cái thế lực và cái dã tâm của Do Thái. Đã lâu nay mấy chữ "Cái vấn đề Do Thái" (Le problème Juif) thường thấy ra trong báo chương sách vở của các nước luôn luôn, hình như họ muốn hiệp cả trí khôn của loài người lại để giải quyết vấn đề ấy mà đến nay cũng còn chưa có phương giải quyết.

Trong khi chưa có phương pháp nào giải quyết được vấn đề Do Thái đó, thì người ta bất giác hốt hoảng kêu lên rằng: "Họa Do Thái! Họa Do Thái!" (Péril Juif).

"Họa Do Thái!" tiếng kêu ấy cũng như tiếng kêu "Họa da vàng!" (Péril jaune), nghĩa là sợ người Do Thái hoặc giả rồi đây sẽ cậy thế lực kim tiền mà thống nhứt thế giới được chăng, cũng như người ta lo cho Nhựt Bổn hoặc Tàu là giống da vàng, rồi đây hoặc sẽ đứng phắt dậy mà làm lôi thôi cho giống da trắng vậy.

Thật vậy, giống Do Thái là giống rất nguy hiểm; người ta sợ rằng hoặc giả rồi đây họ sẽ hiệp hết thảy đồng bào tan lạc lại cùng nhau choán cả tiền bạc trong thế giới, nhơn đó mà mở buộc quyền tài chánh của các nước, làm quân sư cho đám thợ thuyền các nước, rồi có thể xoay cái quyền Vạn quốc hội nghị vào trong tay mình, như thế há chẳng nguy cho các dân tộc khác hay sao? ấy vậy, hiện nay liệt cường đương lo mà giải quyết cái vấn đề Do Thái là phải lắm, vì nó là cần kíp lắm.

Có nhiều người biết chuyện nghĩ đến hiện tình thế giới mà bật cười. Số là hết thảy các dân tộc bị áp bách ngày nay, số người phỏng là 200 triệu rưỡi, trong số ấy người Do Thái chiếm hết một phần mười hai (1/12); thế mà một phần mười hai số người bị áp bách ấy trở lại làm cho các dân tộc áp bách phải lo ngay ngáy như có cái tai vạ gì lớn hầu đến cho mình mà không biết khi nào. Rút lại, ta chỉ có thể đoán ước chừng rằng nếu trong vũ trụ này mà quả có Đức Chúa Trời, và nếu Đức Chúa Trời quả là chúa riêng của dân Do Thái, thì cái vấn đề Do Thái thật cũng khó lòng lấy trí lực loài người mà giải quyết được vậy.

y thế mà, hiện thời nay, trừ An Nam ta ra không kể, còn các nước, không nước nào là không kiếm cách để ngăn ngừa cái họa Do Thái về sau; cho đến nước Tàu, có người đã lo đến rằng phải gấp gấp thiệt hành cái chủ nghĩa Tam dân để có chống cự lại với chủ nghĩa Do Thái, tức là chủ nghĩa Đế quốc mà biến hình ra vậy.

                                                                                                                                 C.D.

                                                                                           Đông Pháp thời báo, Sài Gòn,    

                                                             s.756 (14.8.1928), s.757 (18.8.1928), s.761 (28.8.1928)

----------------

(1) Chữ "Do Thái" nầy là tên nước, theo tiếng Pháp là Juda, khác với chữ "người Do Thái", theo tiếng Pháp là Juifs và trong sách đạo hay gọi là "quân Giu-dêu" (nguyên chú của PK);

(2) Abraham, Isaac, Jacob: ba ông nầy là tổ tiên người Do Thái (nguyên chú của PK).

* Á-tế-á (âm Hán-Việt) = Asia =(châu) Á;

**theo diễn đạt ngày nay, ý khẳng định này lẽ ra được viết là "…bất cứ việc gì cũng phải cần đến chúng tôi… "

*** thiệt nghiệp: như « thực nghiệp ».

http://www.youtube.com/watch?v=1a4KxZ-voJA
http://www.jewwatch.com/jew-communists.html

Mỹ Đã Phản Bội Đồng Minh VNCH Như Thế Nào?

Trích x-cafe vn

Những nguyên nhân chính mà Mỹ nhảy vào VN là:

Chấm dứt và thay thế chế độ thực dân cũ là Anh và Pháp. Vì 2 nước này có nhiều thuộc địa nhất trên thế giới. Xin đi xa hơn 1 chút để mọi người thấy rõ tình hình trên Thế Giới. Sau Đại Chiến thứ nhất, Đức thua trận nên phải bồi thường chiến phí cho những nước thắng trận, dân Đức rất phẫn nộ vì tinh thần dân tộc ... Thế giới rơi vào thời kỳ Khủng Hoảng Kinh Tế
 
(recession). Đức phát triển mạnh về kỹ thuật, dân Đức vẫn hậm hực vì phải bồi thường tiền chiến phí. Một đế quốc non trẻ nổi lên trên thế giới đó là Mỹ. Nhưng làm thế nào để có thể dành được những vùng trên thế giới đã thuộc về Anh và Pháp? Chiến tranh. Người Mỹ không muốn ra mặt gây chiến và chịu đựng cuộc chiến vì sẽ tiêu hao nhân, vật lực, nguyên khí quốc gia. Họ cần những động lực để thúc đẩy sự bùng nổ của chiến tranh trên thế giới để làm thay đổi vị trí các nước cường quốc. Sau cuộc nổi loạn của đám thuỷ thủ Nga thành công, Mỹ và Đức đã giúp cho Lênin từ Đức trốn về Nga để thành lập phong trào Bolsevich lật đổ Nga Hoàng (Lúc đó, nước Đức và Nga đang có chiến tranh, thù ghét nhau). Khi Bôn-sê-vít (tiền thân của CS) thành công ở Nga thì Europe cũng khá lo vì CS chủ trương giải phóng các thuộc địa nhưng lúc đó thực dân cũ (Anh, Pháp) coi thường tiềm lực của CS. Lúc này Mỹ đã âm thầm tài trợ cho chủ nghĩa Phát-xít ỏ Đức phát triển. Chính các tỷ phú Mỹ (Rockerfeller ...) đã giúp tiền cho Hitler từ một anh thợ sơn leo lên lãnh đạo đảng Phát-xít và nắm chính quyền ở Đức. Khi Phát-xít Đức thành hình thì Anh và Pháp muốn để Phát-xít chọi với CS vì vậy họ thản nhiên khi Đúc xua quân chiếm Ba Lan, sau đó là Tiệp... Stalin tuyên bố ủng hộ Phát-xít Hitler. Anh và Pháp chờ để Hitler đánh Nga. Nhưng Hitler đã tấn công chiến luỹ Magino và chiếm Pháp...

Ở Á Châu, Nga ủng hộ Tưởng giới Thạch, Mỹ ủng hộ Mao và đã nhiều lần cứu Mao thoát chết khi thì báo tin cho Mao biết quân của Tưởng sẽ tấn công, khi thì Mỹ ngăn cản Tưỏng xua quân truy sát đoàn quân Vạn Lý Trường Chinh của Mao... nhiều người đ/c CS của Mao không tin là họ có thể sống sót trong cuộc chạy trốn... và họ càng không tin rằng CS có thể chiến thắng và chiếm trọn nước Tàu. Như vậy Trung Cộng (TQ) thành công chiêm đuọc nước Tàu là nhờ Mỹ trợ giúp (thực tâm giúp thì khác hẳn với chuyện giúp VNCH chống CSVN).

Tại hội nghị Yalta, tổng thống Mỹ Eiseinhouer đã cùng Stalin, Churchill phân chia lại vị trí trên thế giới. Pháp, De Gaulle bị hất ra rìa, không được mời tham dự hội nghị này. Liên Xô trong đệ nhị thế chiến nhờ Mỹ lập cầu Không - Hải vận tiếp tế ngày đêm... hàng đoàn tàu đạn, thực phẩm, vũ khí được chuyên chở tới Nga và phát tới tay Hồng quân nhờ vậy mới có thể giữ chân nhiều quân đoàn của Phát-xít Đức ở mặt trận miền Đông để Đồng Minh đổ bộ lên Normandie thành công, mở đầu cho chiến dịch giải phóng Europe. Tuy nhiên sau chiến tranh, Liên Xô thiệt hại nặng nhất và cũng chết nhiều ngưòi nhất... Liên Xô lúc đó hoàn toàn kiệt quệ... Nên nhớ Mỹ chỉ tham chiến vào cuối cuộc chiến nên nguyên khí của Mỹ vẫn còn nguyên. Nước Mỹ không hề bị bom đạn tàn phá, các tiềm năng kỹ nghệ vẫn còn nguyên, trái lại kinh tế Mỹ lại vô cùng phát triển vì sản xuất vũ khí cho chiến tranh và dân Mỹ đã nhờ cuộc chiến mà không có ai thất nghiệp...

Sau Thế chiến II, Europe hoang tàn, kinh tế ụp đổ, thực dân Anh và Pháp trở thành đàn em của Mỹ... Mỹ trở nên một cường quốc số 1 trên thế giới về kinh tế cũng như quân sự. Mỹ cùng là nơi thu hút nhân tài, chất xám trên thế giới đổ về. Những nhà bác học lớn của Đức như Von Braun, Einstein,v.v.. đều vào Mỹ. Sau Đệ nhị thế chiến, Mỹ không nhân dịp này tấn công Liên Xô trái lại họ còn để cho Liên Xô bắt rất nhiều bác học Đức để Liên Xô phát triển kỹ thuật để Mỹ có kẻ đối đầu. Mỹ phát triển kinh tế với kế hoạch Marshall, nông dân, trại chủ Mỹ sản xuất chăn nuôi dư thừa, không thể nào tiêu thụ hết các nông phẩm, chính phủ Mỹ phải trả tiền bù lỗ cho nông dân... Vì không muốn bị phá giá nên chính phủ Mỹ đã đem bột mì, lúa mạch, ngũ cốc... đổ ra biển, bò, cừu, dê bắn đem chôn...

Lúc này tướng Marshall đề ra kế hoạch viện trợ cho Europe thực phẩm... những thứ phải đem đổ ra biển, chôn nay đem viện trợ cho dân Europe, có nơi tiêu thụ, nông dân Mỹ tăng gia sản xuất... Dĩ nhiên là khi Mỹ viện trợ cho Europe thì họ phải thu cái lợi khác đó là nắm kinh tế và chính trị của Europe trong tay. Tuy nhiên, chế độ thực dân cũ vẫn còn, các thuộc địa vẫn nằm trong tay Anh và Pháp. Lúc này con bài CS được xử dụng với phong trào Giải phóng Thuộc địa. CSVN nổi lên và nhờ vào Trung Cộng cung cấp vũ khí, người, CSVN đã có thể công khai đối đầu vời thực dân Pháp. Tới đây, thì chúng ta thấy Mỹ đã tính thế cờ rất xa nhiều chục năm. Lúc đầu tôi cứ thắc mắc không hiểu tại sao Mỹ lại giúp Mao, Lênin, Stalin trong khi chủ trương diệt CS?

CSVN chắc chắn không thể nào đánh thắng Pháp nếu không có Trung Cộng giúp người và vũ khí, và ngay cả chỉ huy các trận đánh cũng là tướng của Tàu, Võ Nguyên Giáp chỉ đứng tên (việc này được bật mí khi Trung Cộng đánh Vietnam, Mỹ và Pháp không hề tiết lộ điều này). Tướng Navarre của Pháp mở trận Điện Biên Phủ để ép VC lộ mặt đánh địa chiến với Pháp. Tướng Navarre đặt kế hoạch sẽ dụ VC vào khu lòng chảo Điện Biên Phủ và dùng máy bay thả bom tiêu diệt Việt Minh (tiền thân của VC). Mỹ hứa giúp Pháp về Không quân nhưng sau đó Mỹ lờ đi. Quân Pháp ở Điện Biên Phủ không có tiếp tế, không có máy bay oanh tạc, quân VC vây chặt quân Pháp đông như kiến, trong khi đó pháo của Trung Cộng ở trên các mỏm núi bắn xuống khu lòng chảo dữ dội. Navarre không muốn lính Pháp hy sinh vô ích nên ra lịnh đầu hàng VC. Tới đây, tôi thấy lính Pháp đánh dở như hạch thế mà cả thế giới cứ ca tụng trận Điện Biên Phủ.

Trận chiến An Lộc (Bình Long) còn tàn bạo hơn Điện Biên Phủ gấp chục lần, mỗi mét vuông của An Lộc phải chịu hơn 2,000 quả đạn pháo đủ loại; nên nhớ là vũ khí thời An Lộc có sức tàn phá hơn thời Điện Biên Phủ gấp chục lần... Quân VNCH trú phòng ở An Lộc hết lương thực, đạn, thuốc men, lại bị VC đánh bất ngờ chứ không phải như Điện Biên Phủ là Pháp đã có kế hoạch để dụ VC ra mặt... Bên ngoài VC vây chặt đông đen như kiến với 5 sư đoàn, mỗi ngày VC mở hàng chục đợt tấn công cường tập, nhìều nơi trên phòng tuyến phòng thủ bị VC phá vỡ... Xe tank T54 của VC và bộ binh tùng thiết đã nhiều lần tràn vào trong thị xã An Lộc và nhiều lần chạy trên nóc hầm bộ chỉ huy quân trú phòng An Lộc, Tướng Lê Văn Hưng người hùng tử thủ An Lộc luôn giữ trong tay một trái lựu đạn M26 để nếu khi VC tràn vào thì ông sẽ rút chốt lựu đạn để cùng chết với chúng. Đại tá Hồ Ngọc Cẩn cương quyết đánh tới chết không chịu đầu hàng mặc dù luơng thực, đạn đã hết...

Sau này, viên cố vấn Mỹ của Đại tá Cẩn còn nhắc lại chuyện này và ông nói trong khi mắt rơm rớm lệ: “...rất tiếc là không được ở lại cùng chiến đấu với Đại tá Cẩn phút cuối cùng và để Đại tá Cẩn bị VC giết..”, Tướng Lê Nguyên Vỹ thủ sẵn khẩu súng để nếu bị thua sẽ tự sát chứ không chịu hàng VC... Các nhà quan sát, tướng lãnh Quốc tế đều nói rằng An Lộc chỉ chịu đựng tối đa là 1 tháng là phải thua..., thế mà quân đội VNCH ở An Lộc đã chịu hơn 3 tháng và... VC đã thua. Thế nhưng hầu như thế giới chẳng ai biết đến trận đánh này, Quảng Trị, Sa Huỳnh, Tống Lê Chân, Đức Huệ, Đỗ Xá,... và nhiều trận đánh khác rất lớn vì mức độ tham dự lên cấp trung, sư đoàn...

Mỹ chỉ nói về cuộc chiến đồi Hambuger (nhưng trận đánh này chính VNCH là đoàn quân đầu tiên lên ngọn đồi Hamburger chứ không phải Mỹ) hoặc Platoon (một trận đánh tưởng tượng nhưng được phù thủy truyền thông Do Thái ở Mỹ thổi phồng) và mới đây là We are Soldier do Mel Gibson thủ vai chính là một trận có thật nhưng so với lực lưọng Dù , Thuỷ quân lục chiến, Biệt động quân của VNCH vẫn còn thua xa bởi vì lính Mỹ nhiều anh GI lớ ngớ và nghe súng nổ thì co rúm lại sợ hãi... Chưa kể là lính Mỹ đánh ở đâu thì được Pháo binh, Không quân Mỹ yểm trợ tối đa..., hoả lực của Mỹ cũng mạnh hơn quân VNCH gấp 3 lần. Metal Jacket thì hư cấu nhiều đoạn cốt bôi nhọ VNCH..., trong trận Mậu Thân đâu phải chỉ có TQLC Mỹ đánh với VC, điều này ở VN ai cũng biết chỉ có thế giới là không biết và đã bị lừa.

Trở lại thời Pháp, sau khi Pháp thua và rời VN thì chế độ Thực dân cũ cũng tiêu tan... các thuộc điạ của Pháp đều tan rã (Algérie, Tunisie, Maroc, Martinique, Bắc Phi, Congo, Haiti, v.v.. đều độc lập) Anh cũng trao trả độc lập cho các thuộc điạ và lập ra Liên Hiệp Anh và Common Wealth. Mỹ hất cẳng Pháp ra khỏi VN và nhờ VN Mỹ đã chấm dứt hệ thống thực dân cũ. Sau đó cả thế giới đều sợ nạn CS xâm lăng nên đều bám vào Mỹ nhờ che chở. Mỹ nhận lời bảo vệ thì phải có lợi cho Mỹ chứ? Đúng vậy, Mỹ đã thao túng các nước trên thế giới về chính trị, kinh tế và cả văn hoá Mỹ cũng tràn lan khắp nơi. Nên biết, trước năm 1950, và ngay cả đến bây gìờ nhiều người Mỹ vẫn cho rằng Paris là nơi văn vật, cái gì của Paris đều được cho là sang trọng, chic, elegant... nhất là văn hoá, nghệ thuật, thời trang, mỹ phẩm ai sành xài đồ có mark thì biết điều này... Thời đó người ta đã gọi Paris là Kinh đô của Ánh sáng, các văn nhân, nghệ sĩ, hoạ sĩ, điêu khắc gia... trên thế giới muốn nổi tiếng thì phải quy tụ ở Paris... Chúng ta thấy điều đó đúng vì các nhà danh hoạ như Van Gogh, Monet, Manet, Pissaro, Degas, Picasso, Delaunay, Kadinsky, Chagal, Suzuki,... rồi Hemingway, Fritzerald, Georghiu, Pastenak... đều tới Paris. Mỹ lúc đó bị coi khinh là Anh nhà quê. Nhưng kể từ sau Đệ nhị thế chiến, nếu muốn nổi tiếng, thành công thì phải tới New York City, New York City cũng là nơi trung tâm, đầu não của nền kinh tế, tài chánh của nước Mỹ. Người Do Thái là ông Vua không ngai ở New York City. Các sắc dân khác đều phải quy phục người Do Thái ở đây.

Nhờ chiến tranh VN, Liên Xô chạy đua vũ trang với Mỹ nên Mỹ đã sản xuất và bán được nhiều vũ khí cho các nước sợ CS xâm chiếm. Các tài nguyên, mỏ quặng của các nước trên thế giới Mỹ cai thầu luôn... mấy anh European bị dẹp ra rìa... . nhờ chiến tranh VN kinh tế khu vực các nưóc ở Á Châu phát triển, mà vốn cuả Mỹ nằm phần lớn ở đó. Vì vậy Mỹ đâu có muốn dẹp VC, nên chiến tranh mới kéo dài 30 năm, Mỹ chơi cái trò “mèo vờn chuột”. Nếu so sánh chiến tranh VN với Đệ nhị thế chiến khi Mỹ đánh với Đức thì thấy khác nhiều lắm... Mỹ đâu có chơi cái trò vừa đánh vừa “giỡn” như đã làm với VC. Nói “giỡn” cũng đúng lắm bởi vì máy bay Mỹ được lệnh không ném bom những xe chuyên chở của VC trên đưòng mòn HCM nếu những xe này đậu ở lề đường, máy bay Mỹ không được phép tấn công những dàn tên lửa của Nga chế tạo viện trợ cho VC nếu không thấy có dấu hiệu nguy hiểm (có nghĩa là không chỉa lên trời nhắm vào máy bay Mỹ)...

Cứ coi Mỹ đánh Irak chỉ trong vòng có 1 tháng là xong, đánh VC kéo dài 30 năm. Phi lý! Vì vậy khi Mỹ bỏ VN thì cả thế giới chưng hửng vì từ trước tới nay Mỹ đâu có bao giờ thua. Không đúng! Mỹ đã thua Cuba trước đó. Và cho tới nay Cuba cứ nghèo và bị cấm vận và cũng chính Mỹ “chuyên” mua đường của Cuba để Cuba có phuơng tiện để thở, ngáp ngáp nhưng chưa chết và lâu lâu đem hoả tiễn của Liên-xô ra dọa bắn qua Mỹ làm dân Mỹ teo dái và khi chính quyền Mỹ tăng ngân sách quốc phòng thì dân Mỹ im ru không dám biểu tình... Thế là các tài phiệt Mỹ hốt bạc.

Mỹ cũng không cho phép đánh ra ngoài bắc để giải quyết gọn VC. Có người nêu ra nguyên do vì Mỹ sợ Trung Cộng tham chiến nếu Mỹ cùng VNCH tấn công đánh miền Bắc Vietnam. Điều này không đúng! Vì sao mà không đúng, chúng ta lấy cái ví dụ Iraq thì thấy Mỹ nó có coi TC, Liên Xô, Đức, Pháp ra cái quái gì... Sađam Hussein tính đánh Do thái bị Mỹ cấm vận nên chỉ chơi với TC, LX, Đức, Pháp. Saddam bán dầu hoả cho 4 nưóc này đổi lại vũ khí, lương thực... Đáng lẽ ra thì Sađam cũng chưa đến nỗi chết nhưng chỉ vì Sađam tính đánh Do Thái nên Do Thái bấm nút cho Mỹ chiếm Iraq, chính Thủ tướng Sharon công khai nói điều này trên TV và đưọc truyền đi khắp các đài ở Âu Mỹ... Mà tại sao Mỹ lại phải nghe lịnh Do Thái? Bởi vì Do Thái là chủ các nhà Bank, Thị trường chứng khoán, chủ nhân các Công ty, các nhà sản suất phim, chủ các toà báo... ở Mỹ, tài chánh kinh tế của Mỹ người Do Thái nắm trong tay, vì vậy Mỹ phải nghe lời (bênh vực) Do Thái.

Theo tin cuả báo Pháp (Le Monde) thì lúc đó Đức đã viện trợ cho Iraq loại súng đại bác có thể bắn từ Iraq tói Israel... Đức còn viện trợ cả vũ khí hoá học cho Iraq nữa. Do thái biết đưọc điều này thì sợ lắm bởi vì vũ khí hoá học có thể giết cả chục ngàn người như chơi chỉ với 1 đầu đạn có chất độc. Ngoài ra, Đức còn xây cho Iraq những hầm trú ẩn, lô cốt rất kiên cố có thể chống cả bom khinh khí, nguyên tử nữa. Liên Xô thì bán cho Iraq loại Mig tối tân nhất, và cả hoả tiễn đầu đạn nguyên tử, cùng tank mới nhất... Pháp thì bán cho Iraq những chiếc máy bay Mirage lọai mới nhất, và một số các thiết bị quân sự, liên lạc, radar tối tân nhất của Pháp... . Trung Cộng thì cung cấp các loại vũ khí cộng đồng, xây dựng đưòng xá...

Khi Mỹ đánh Iraq, thì TC, LX, Pháp, Đức đều phản đối vô cùng dữ dội bởi vì các nước này đã bán chịu hàng hoá, vũ khí cho Sađam Hussein mỗi nước mấy chục tỷ mỹ kim... 4 cuờng quốc này biết nếu Saddam Hussein có mệnh hệ gì thì mấy chục tỷ dollars cho nợ sẽ tiêu tan thành mây khói... Vì vậy Chirac, Putin, thủ tướng Đức và cả Hồ Cẩm Đào đều to tiếng phản đối Mỹ đánh Iraq... Thế mà thằng Mỹ nó coi 4 ông ra cái gì? Mỹ ngụy tạo ra bằng chứng mass destruction weapon cho Iraq và mới đây đã phải xin lỗi. Rồi Mỹ còn gán cho Saddam dính líu tới Al Quada... Bây giờ lòi ra cũng không phải vậy thì Mỹ lấy lý do gì đánh chiếm Iraq? Vì Do Thái chứ còn cái gì nữa. (Hãy suy nghĩ, tư duy một chút đừng để truyền thông xỏ mũi mãi như vậy, nó dắt mình đi đâu thì chẳng lẽ mình cứ đi theo mãi sao ?)

Mỹ cứ đánh ,cứ bỏ bom, rồi chiếm Iraq, bắt Saddam Hussein, rồi lôi Saddam ra xử tử... 4 cường quốc chỉ dám đánh võ miệng đưọc vài tháng cho đỡ tức sau đó các ông Pháp, Đức đành làm hoà với Mỹ. rồi cả Europe đưa quân mò tới Iraq đóng quân giúp Mỹ. Thế giới đã quên chuyện cũ, dòng đời vẫn tiếp tục.

Trở lại chuyện VN, thế thì chúng ta thấy cái luận điệu Mỹ sợ Trung Cộng láo quá phải không nào? Nhất là thời gian đó, TC còn nghèo, khoa học, kỹ thuật, quân sự lạc hậu chứ đâu được tân tiến như bây giờ. Nói là tân tiến chứ so sánh với vũ khí của Mỹ hiện nay thì theo các nhà chuyên viên quân sự ước tính “TC muốn được bằng Mỹ hiện nay thì ít nhất phải mất 25 năm 'hiện đại hoá quân đội.” (sic). Cứ thử làm bài toán, TC tiến thì Mỹ cũng phải tiến chứ, trong 25 năm đó Mỹ nó đâu có ngồi chờ TC “hiện đại hoá quân sự” để bằng nó như một số người VN ta tin vào mấy thằng tay sai CSVN dụ “chúng ta đừng làm gì cả, tranh đấu chi cho mệt, cứ ngồi chờ VC tự nó xụp đổ, bất chiến tự nhiên thành mà”... Mỹ đâu có ngán TC, chính Mỹ giúp Mao, giúp CS chiếm Trung Hoa kia mà, nhờ vậy CSVN mới có chỗ dựa để đánh nhau với Pháp chứ. Và cũng chính Mỹ đã đưa các tài liệu chế bom nguyên tử cho TC sau khi biết Liên Xô không chiụ giúp TC chế bom nguyên tử. Mao vì cớ này mà đã giận Liên Xô.

Mỹ đã cho mời một giáo sư đại học về nguyên tử của Trung Hoa tới Trung Tâm Nguyên Tử Lượng lớn nhất của Mỹ làm việc, và Mỹ đã “vô tình” để cho ông giáo sư Tàu này “chôm” tài liệu chế bom nguyên tử trốn về Tàu... trót lọt, qua cổng phi trưòng không hề bị khám xét; FBI, an ninh, mật vụ... ở đâu sao không theo dõi sát ông Giáo sư Tàu này mà để cho ông ta phom phom chạy về Tàu dễ dàng như vậy? Sau đó một thời gian Mỹ mới “chợt nhớ tớỉ” ông Giáo sư Tàu này thì lúc đó mới biết ông ta đã trốn về Tàu cùng với công thức chế bomb nguyên tử (đóng kịch dỡ quá há, scénario thuộc loại hạng F). Lúc đó Mỹ mới hô hoán lên là ông Giáo sư Tàu làm gián diệp đã ăn cắp tài liệu “tối mật để làm bomb nguyên tử” (sic)... thì đã quá trễ bởi vì TC đã biết cách chế bom nguyên tử rồi và có lẽ cũng đã thử tới quả bom thứ hai... Khi Nixon cùng đoàn bóng bàn qua Bắc kinh giao đấu hữu nghị, Nixon và Mao bắt tay nhau thì nhiều người VN đã biết Mỹ sẽ chơi đểu VNCH.

Mỹ nhắm vào cái thị trường tiêu thụ hơn 1 tỷ người của TC và đã thành công. Qua cầu thì rút ván, công tác đã hoàn thành, các ông chủ Do Thái đã ra lịnh Mỹ bỏ VN để tập trung vào Trung Đông giúp Israel đối phó với khôí Ả Rập, Ai Cập. Kissinger thi hành ý của Do Thái “đi đêm” với Bắc Kinh, để CSVN bức tử VNCH trong hội nghị Paris 1972. Mỹ tuân lịnh Do Thái rút khỏi VN. Mỹ ngưng viện trợ để bức tử VNCH. VC chiếm miền nam VN chấm dứt chiến tranh mở đầu cho thời kỳ đại nô lệ dân tộc Việt. Mỹ bỏ VN đâu có lỗ gì? Sau khi Mỹ bỏ VN, thì các nước trên thế gìới bám vào Mỹ để xin Mỹ bảo vệ khỏi bị CS xâm lăng. Các đơn đặt hàng vũ khí của Mỹ tăng vô kể. Ngân sách quốc phòng tăng không ai dám phê bình. Uy tín Mỹ trên thế giới lại tăng.

Để cho người dân Mỹ bớt uất ức vì mang tiếng thua trận (chỉ là cái tiếng thôi chứ sự thực nó không phải như vậy.), Mỹ cho ra phim Rambo cho dân Mỹ coi đỡ tức. Đồng thời, Do Thái, Mỹ sợ thế giới khám phá ra cái trò chơi bẩn, phản bội VNCH nên đã bỏ tiền ra thuê mướn nhà báo, văn sĩ, cựu chính trị gia, viên chức, một số trí thức viết sách, báo, làm phim bôi nhọ, đổ tội bất tài, vô khả năng lên đầu quân lực VNCH chỉ để che dấu sự thực Mỹ phản bội VNCH. Cả thế giới đã bị phù thủy Do Thái, Mỹ dùng truyền thông lừa bịp chẳng khác gì trước đây Mỹ đã từng làm phim về người da đỏ là tàn ác, hiếu chiến chuyên tấn công cướp bóc người da trắng để che dấu cái tội ác diệt chủng.

Nhưng đã có những người Mỹ, European chính trực, can đảm đã dám đứng ra làm phim, viết sách nói lên sự thực về người Da Đỏ ở Mỹ. Mỹ nuôi dưỡng CS để Liên Xô, Tàu chạy đua vũ trang cho kinh tế Mỹ phát triển. Không có mấy thằng gian ác, bad guys, côn đồ CS cầm dao, súng đứng ở các ngõ hẻm rình rập hay xông vào nhà ăn cướp thì đâu có ai nhịn ăn, học, thuốc men... mà đi mua vũ khí, phải không? Cuối cùng, khi Gorbachev một tay trí thức, Giáo sư đại học, lên làm tổng bí thư CS Liên Xô, khám phá ra ngân khố và kinh tế Liên Xô đang trên bờ vực thẳm vì đã cạn kiệt, nếu cứ tiếp tục chạy đua vũ trang với Mỹ chẳng chóng thì chày sẽ xụp đổ vì vậy ông ta mới quyết định “đổi mới” để củng cố lại hệ thống, không ngờ bị đám Yeltsin nhảy ra làm Cách Mạng, thế là CS Liên Xô đi bán muối, kéo theo khối Varsovie...

VC mất chỗ dựa Liên Xô đành phải quay về xin bái TC làm thầy để tiếp tục vơ vét, ăn cướp, bóc lột dân nô lệ VN. Thấy Mỹ đầu tư làm ăn nhiều ở Tàu, VC cũng mon men muối mặt quỳ lạy để năn nỉ xin bang giao, xin Mỹ bãi bỏ cấm vận... Từ đó VC trở thành một tên tay sai của nước ngoài chuyên đàn áp bóc lột dân nô lệ VN. Các mỏ dầu ở ngoài biển Đông tốt nhất, có trữ lượng dầu lớn nhất thì Mỹ khai thác. VC dễ bảo vì là quân ăn cướp, buôn dân, bán nước, chúng chỉ biết tổ quốc của chúng là Liên Xô, TC, đảng CSVN.

Ngoại bang cho chúng ít tiền bảo gì chúng cũng làm, công nhân thời VNCH còn đình công đòi quyền này quyền kia, nghiệp đoàn thời VNCH còn đòi chủ Mỹ phải xin lỗi nếu nhục mạ công nhân, bắt chủ phải thu hồi công nhân nếu bị đuổi vô cớ, bị tai nạn lao động thì bắt chủ phải bồi thường, chu cấp cho gia đình nạn nhân... Thời CS bọn chủ nhân nó là ông Trời, chúng nọc công nhân ra đánh, lột trần truồng nữ công nhân ra khám xét trước khi tan sở, bắt làm việc nhìều hơn 8 tiếng/ngày, không được hưởng lương phụ cấp con cái, không tiền bồi thường tai nạn lao động, chủ muốn đưổi lúc nào thì đuổi... Con gái VN đứng xếp hàng không quần áo để tụi ngoại quốc nó mua về làm vợ như mua con vật, nô lệ VN “xuất khẩu” ra ngoài bị hành hạ, bóc lột, bị chết cũng chẳng sao...

Nông dân thời VNCH thì được chia ruộng đất trong chương trình “Người Cày Có Ruộng”, thời gian đó về miền tây gia đình nào cũng sống sung túc, con cái học hành đàng hoàng, lễ phép; chỉ bị cái nạn VC đánh phá nếu không thì là cảnh miền quê trù phú, hạnh phúc, ấm no. Ngày nay đa số nạn nhân cho những ổ điếm con nít, vợ Đài Loan, Hàn... là người miền Tây nam bộ; miếng đất nào ông chủ nước ngoài muốn thì bảo thằng cai nô lệ VC một tiếng thì nó sẽ cho công an, bộ đội hốt hết cái tụi dân nô lệ đi chỗ khác để đất cho ông chủ mở sân đánh golf, sòng bài, du hí, đú đỡn, có ai để ý thấy rằng những người con gái bị làm nô lệ tình dục cho ngoại nhân là người miền Nam, con nít bị đi làm điếm ở Cao Mên, Thái, Mã Lai cũng là người miền Nam, những nô lệ “xuất khẩu” bị roi vào những chỗ kín, tồi tệ nhất, cũng là người miền nam... Thời VNCH thì đâu có thể làm như vậy được!

Tội ác của CSVN trong thời chiến đối với dân tộc VN và trong thời gian chúng cai trị ở miền Bắc, bằng chứng dâng đất, biển cho TC, giấy bán còn rành rành ra đó không thể nào chối cãi thế mà vẫn có những tên bưng bô, xách dép cho CSVN vẫn có thể nguỵ biện cho việc này. Vô liêm sỉ! chỉ có thời CSVN mới có những kẻ vô liêm sỉ như vậy.

Nước VN hiện nay có tự do, độc lập không? Câu hỏi để mọi người tự trả lời. Đối với Mỹ, người nước ngoài thì bọn CSVN quàng vai quàng cổ chụp hình thân thiết trong khi đó đối với người dân, cán bộ, binh lính, sỹ quan VNCH thì chúng hành hạ, sỉ nhục, phân biệt, kỳ thị..., ngay cả những nấm mộ của những người lính VNCH đã nằm xuống CSVN cũng đâu bỏ qua, chúng rào lại cấm người thăm viếng; có phải là hình thức cầm tù người chết như trước đây mộ của Tả Quân Lê Văn Duyệt bị xiềng xích?... Sau đó chúng lại làm tiền bằng cách đòi dời những nấm mộ này đi, CSVN cứ nói người VNCH thù dai... nhưng hãy coi hành động của chúng mỗi năm ăn mừng ngày 30/04, kỳ thị người miền nam, chế độ cũ, như vậy thì hoà hợp hoà giải ở đâu? Ai là người nuôi dưỡng hận thù? Người Việt ở hải ngoại chỉ nói lên sự thực, còn CSVN thì hành động đày ải con người.

Tư bản đỏ CSVN càng lúc càng nhiều là do ăn cướp, bóc lột người nô lệ VN chúng mới thành giàu có. Thực sự thù hận là ai chắc mọi người đã rõ. Tuy nói VC chống Mỹ nhưng ngày nay văn hoá, lối sống Mỹ nó tràn ngập ở VN, với quyết tâm đào tạo con người XHCN bọn VC đã đào tận gốc trốc tận rễ những truyền thống văn hoá cũ để ngày nay ở VN có những việc như thanh niên chuyên hiếp dâm bà già, ông già chuyên hiếp dâm con nít, thày giáo ngoài giờ đi dạy thì đi làm ăn cưóp, hoặc quấy nhiễu tình dục nữ sinh nếu không được sẽ đánh rớt nạn nhân, thi cử thì toàn là bịp bợm, bằng giả, bằng mua, thuê, công an đi trấn lột, hiếp dâm dân, cán bộ CS tham nhũng, thụt két , bộ đội, công an công khai tổ chức những đường dây ăn cắp, buôn lậu, ăn cắp, ăn cướp, hối lộ, tham nhũng, thụt két, nói láo, lừa bịp là điều phải có trong XHCN của VC. Đó có phải là đạo đức của CS?

Dĩ nhiên ở những nước khác trên thế giới cũng có những tệ trạng này nhưng thủ phạm đã bị trừng phạt hay phải nghỉ việc không như ở VN, cán bộ đảng viên CS phạm tội vẫn nhởn nhơ tiếp tục nắm quyền, phạm tội. Họ đứng trên luật pháp bởi vì họ đẻ ra luật pháp? Thằng ăn cướp nắm chính quyền không thể xử chính chúng được vì vậy các thủ phạm tham nhũng, ăn cướp cứ ngồi vững trên ngai vàng và tiếp tục ăn cướp. Nói tóm lại thời VC thì chỉ có dân tộc VN khổ vì làm thân nô lệ, còn tụi ngoại quốc thì nó tới VN oai vệ như thời thực dân, nó thí cho VC chút tiền thì VC ngoan ngoãn làm tay sai cho chúng đàn áp, bóc lột người dân. CSVN đã làm rất tốt công việc của thằng tay sai ngoại bang, cai nô lệ bản xứ. Đâu phải các ông chủ Nhật, Đài Loan Hongkong, Hàn, Mỹ, Pháp... tới VN làm ăn vì thương người VN, họ tới đó vì lợi nhuận đấy, mà có lợi cho họ thì người dân VN phải chịu thiệt, điều đó ai cũng biết. Một nước được đánh giá có tiềm năng kinh tế hay giàu có thì phải coi tiềm năng kinh tế, khoa học kỹ thuật, văn hoá, cấu trúc hạ tầng, chỉ số GDP hàng năm... chứ không phải là những hotel, sân golf hay những khu du lịch.

Tới đây chắc mọi người cũng đả hiểu phần nào tại sao Mỹ nó bỏ VN rồi chứ ? Cho đến ngày nay, Do Thái, Mỹ, CSVN vẫn bỏ tiền ra cho truyền thông báo chí thuê người viết sách làm phim đánh bóng VC, thoá mạ, bôi nhọ, nguỵ tạo sự thật về quân lực VNCH... Chúng ta thấy rõ trong những thước phim Mỹ nói về chiến tranh VN có bao giờ có người lính VNCH trong đó (trong khi đó thì hơn 200,000 người lính tử trận và gần 1 triệu người bị thương), nếu chiến tranh VN chỉ có Mỹ đánh với VC thì Mỹ phải tới VN bao nhiêu người mới đủ để phụ trách các nơi? Chỉ là sự lừa bịp trên truyền thông. Đừng để bị Mỹ, Do thái, CSVN lừa bịp suốt đời nhé, phải truyền lại sự thực cho đời sau dù chỉ là truyền miệng. Quốc Huy


Người Do Thái tại Việt Nam

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia


Những người Do Thái đầu tiên thăm Việt Nam có lẽ đến trong thời Pháp thuộc vào cuối thế kỷ 19. Năm 1954, Việt Nam tuyên bố quốc gia độc lập chia cắt. Trong thời Chiến tranh Việt Nam, các cộng đồng Do Thái tạm được xây dựng ở khắp Việt Nam Cộng hòa, phần lớn là lính Mỹ.

Từ từ, sau khi chính phủ cộng sản bắt đầu cải cách kinh tế trong thời Đổi mới, số người Do Thái đến thăm Việt Nam lên. Năm 1993, Israel thiết lập quan hệ ngoại giao với Việt Nam và mở cửa một tòa đại sứ tại Hà Nội. Mỗi năm, tòa đại sứ này tổ chức một phái đoàn nhân đạo để mang bác sĩ và y tá đến những vùng núi nghèo nhất ở Việt Nam[1]

Vào năm 2007, có vào khoảng 100 người Do Thái ở Hà Nội và vào khoảng 200 ở Thành phố Hồ Chí Minh. Năm 2006, giáo phái chính thống Chabad mở cửa một trung tâm tại Thành phố Hồ Chí Minh. Nó được sử dụng phần lớn bởi nhà kinh doanh và người đi du lịch từ Israel và Hoa Kỳ.[1]


 



 Bản để in  Lưu dạng file  Gửi tin qua email  Thảo luận


Những nội dung khác:




Lên đầu trang

     Tìm kiếm 

     Tin mới nhất 

     Đọc nhiều nhất 
Kiều bào phát triển quê hương [Đã đọc: 312 lần]
Tin tức thế giời mới nhât song ngữ Việt Anh để học sinh ngữ [Đã đọc: 307 lần]
Làm Giàu Bằng Đầu Tư Chứng Khoán [Đã đọc: 289 lần]
Một châu Âu đứng trước ngã ba lịch sử [Đã đọc: 288 lần]
Siêu đô thị Đà Nẵng mở rộng, siêu đầu tư địa ốc làm giàu [Đã đọc: 279 lần]
Cách mạng chiếc đòn gánh của phụ nữ VN [Đã đọc: 248 lần]
“NHỮNG NGƯỜI CUỐI CÙNG CÒN GIỮ LẠI CHỦ NGHĨA CỘNG SẢN”** [Đã đọc: 236 lần]
Làm thế nào đòi lại Hoàng Sa, Trường Sa từ Trung Cộng [Đã đọc: 227 lần]
Nghệ Thuật Làm Giàu Của Người Việt Hải Ngoại - “The Art of Wealth for Overseas Vietnamese”. [Đã đọc: 223 lần]
Cuba thức thì Việt Nam ngủ, Việt Nam gác thì Cuba nghỉ [Đã đọc: 223 lần]

Trang chủ :: Tin tức - Sự kiện :: Website tiếng Việt lớn nhất Canada email: vietnamville@sympatico.ca :: Bản sắc Việt :: Văn hóa - Giải trí :: Khoa học kỹ thuật :: Góc thư giãn :: Web links :: Vietnam News in English :: Tài Chánh, Đầu Tư, Bảo Hiểm, Kinh Doanh, Phong Trào Thịnh Vượng :: Trang thơ- Hội Thi Nhân VN Quốc Tế - IAVP :: Liên hệ

Bản quyền: Vietnamville
Chủ Nhiệm kiêm Chủ Bút: Tân Văn.