Trang chủ :: Tin tức - Sự kiện :: Website tiếng Việt lớn nhất Canada email: vietnamville@sympatico.ca :: Bản sắc Việt :: Văn hóa - Giải trí :: Khoa học kỹ thuật :: Góc thư giãn :: Web links :: Vietnam News in English :: Tài Chánh, Đầu Tư, Bảo Hiểm, Kinh Doanh, Phong Trào Thịnh Vượng :: Trang thơ- Hội Thi Nhân VN Quốc Tế - IAVP :: Liên hệ
     Các chuyên mục 

Tin tức - Sự kiện
» Tin quốc tế
» Tin Việt Nam
» Cộng đồng VN hải ngoại
» Cộng đồng VN tại Canada
» Khu phố VN Montréal
» Kinh tế Tài chánh
» Y Khoa, Sinh lý, Dinh Dưỡng
» Canh nông
» Thể thao - Võ thuật
» Rao vặt - Việc làm

Website tiếng Việt lớn nhất Canada email: vietnamville@sympatico.ca
» Cần mời nhiều thương gia VN từ khắp hoàn cầu để phát triễn khu phố VN Montréal

Bản sắc Việt
» Lịch sử - Văn hóa
» Kết bạn, tìm người
» Phụ Nữ, Thẩm Mỹ, Gia Chánh
» Cải thiện dân tộc
» Phong trào Thịnh Vượng, Kinh Doanh
» Du Lịch, Thắng Cảnh
» Du học, Di trú Canada,USA...
» Cứu trợ nhân đạo
» Gỡ rối tơ lòng
» Chat

Văn hóa - Giải trí
» Thơ & Ngâm Thơ
» Nhạc
» Truyện ngắn
» Học Anh Văn phương pháp mới Tân Văn
» TV VN và thế giới
» Tự học khiêu vũ bằng video
» Giáo dục

Khoa học kỹ thuật
» Website VN trên thế giói

Góc thư giãn
» Chuyện vui
» Chuyện lạ bốn phương
» Tử vi - Huyền Bí

Web links

Vietnam News in English
» Tự điển Dictionary
» OREC- Tố Chức Các Quốc Gia Xuất Cảng Gạo

Tài Chánh, Đầu Tư, Bảo Hiểm, Kinh Doanh, Phong Trào Thịnh Vượng

Trang thơ- Hội Thi Nhân VN Quốc Tế - IAVP



     Xem bài theo ngày 
Tháng Sáu 2026
T2T3T4T5T6T7CN
1 2 3 4 5 6 7
8 9 10 11 12 13 14
15 16 17 18 19 20 21
22 23 24 25 26 27 28
29 30          
   

     Thống kê website 
 Trực tuyến: 13
 Lượt truy cập: 29291331

 
Website tiếng Việt lớn nhất Canada email: vietnamville@sympatico.ca 09.06.2026 19:26
Điểm mặt, kẻ đánh bom Tòa đại sứ Mỹ Saigon: Nữ gián điệp Việt gốc Hoa Đặng Ngòc Ánh
13.07.2014 17:15

Rất nhiều 'chiến sĩ tình báo' lừng lẫy một thời, nay nếu gặp lại sẽ bắt gặp ở họ chỉ có những giọt nước mắt lăn dài... Người thì đang sống trong tủi nhục, nghèo đói, người may mắn hơn có chức vụ cao trong Chế độ mới, song cũng phải sống trong tâm trạng khắc khoải, phẫn uất, hối tiếc...???


Sau khi đánh bom Tòa Đại sứ Mỹ Ngọc Diệp bí mật
đi tu tại chùa Quang Minh Tự (Phú Nhuận) 

Trường hợp Thượng Tướng Phan Trung Kiên, người đội trưởng Biệt động Sài gòn lừng lẫy năm xưa đã từng được phong tặng danh hiệu anh hùng, cuộc đời đi theo 'cách mạng' đã đưa ông lên được đến 'lon' Thượng Tướng, vậy mà ngay khi vừa về nghỉ hưu chưa được mấy tháng ông đã phải nằm bất động bởi 'cơn nhồi máu cơ tim' do thầy trò Nguyễn Văn Hưởng gây ra bởi đơn giản ông đã nhiều lần lớn tiếng vạch mặt chỉ tên tham nhũng, bởi ông không còn dấu nổi sự hối tiếc để rồi thốt ra miệng không phải chỉ một lần:
"Nếu biết thế này thì trước đây không đủ sức 'làm cách mạng'...."!
Trường hợp nữ tình báo Đặng Ngọc Ánh - Một Bác sĩ nổi tiếng tốt nghiệp Sorbone - đã 'lập thành tích' kinh hoàng ngày 29/6/1965: Đánh sập Tòa Đại sứ Hoa Kỳ! Vậy mà số phận của bà những năm cuối đời đến chính giới truyền thông Lề Đảng hôm nay đã phải đau đớn viết:
"Cả cuộc đời hy sinh, cống hiến cho cách mạng, cuối đời bà phải sống nương tựa vào người con tật nguyền của một nữ đồng đội mà bà hứa nhận nuôi. Để có cái ăn, bà phải tự tay lao động âm thầm ở một bản làng vùng sâu của huyện Đức Trọng (tỉnh Lâm Đồng)."
Cả cuộc đời nữ bác sĩ xinh đẹp này đã hy sinh cho 'Cách mạng', đã chối bỏ cả người chồng chính thức của mình, rồi lừa dối một Đại sứ Mỹ lấy làm chồng chì vì để đánh sập Tòa Đại Sứ cướp luôn sinh mệnh của chính ông Đại sứ này...

Có lẽ cuộc đời đều có nhân quả: Từ sau ngày 30-4-1975, cuộc đời của bà Ngọc Ánh là những năm tháng dài tăm tối, tủi nhục, nghèo đói, sống lay lắt ở một vùng đồi núi....
Từ một phụ nữ xinh đẹp, tài ba, bà Ánh đã biến thành thế này đây....Những người gặp bà đời thường đều được nghe những tiếng chặc lưỡi, những giọt nước mắt hối tiếc vì những điều mình đã làm...
Tất cả những người như họ mà Thượng Tướng Phan Trung Kiên, như bà Đặng Ngọc Ánh chỉ là gương mặt điển hình ... Họ đều giống nhau ở một điều: Tất cả đều nhận ra mình đã bị lừa dối, đã bị lầm lạc hy sinh cho một thứ không có thật... Đã có những năm tháng họ lầm tưởng rằng mình chiến đấu, hy sinh vì lý tưởng, vì lòng yêu nước.....
Để rồi sự thật phũ phàng cuộc đời họ là câu trả lời đầy đủ nhất: Họ đã gây tội ác không những đối với đồng loại mà đối với chính những người thân yêu của họ và gây tội ác đối với chính bản thân họ! Họ đã đánh đổi Hạnh phúc có thật của mình cho một chủ thuyết, cho một Đảng mà đến hôm nay đã hiện nguyên hình chính là Đảng X - Đảng tham nhũng, độc tài, phát xít....????

Video đánh bom tòa Đại Sứ USA năm 1965

https://www.youtube.com/watch?v=j7oqwgv5V1M

Nữ tình báo xuất thân Quận chúa xinh đẹp nhất Việt Nam 

Mỗi khi nhắc lại câu chuyện người em họ là vua Bảo Đại từng bán chiếc du thuyền cho bà ăn học lúc ở Paris, bà lại rưng rưng cảm động.
  • Bà là người từng gây chấn động nước Mỹ với trận đánh xóa sổ Đại sứ quán Mỹ, Nha cảnh sát quận I (Sài Gòn) ngày 20/9/1965.

    Theo bà Đặng Hoàng Ánh, chính tuổi thơ bất hạnh, thời thế loạn lạc đã dẫn lối đưa đường một thiếu nữ 11 tuổi như bà đi theo con đường cách mạng. Mong ước đền nợ nước, trả thù nhà là động lực để bà cố gắng học hỏi và trở thành một nhà tình báo xuất sắc, luồn sâu trong lòng địch, thực hiện những trận đánh cảm tử rúng động chính quyền địch. 

    Ký ức Hoàng tộc

    May mắn được biết đến bà, với tôi đó là một diễm phúc. Bởi xét theo đế hệ Hoàng triều thời phong kiến, bà là một Quận chúa lá ngọc cành vàng. Chị em con chú con bác với vua Bảo Đại và là em họ của giáo sư Bửu Hội (Giáo sư nổi tiếng thuộc Viện Hàn Lâm Khoa học Pháp). Thời chiến, bà là một chiến sỹ tình báo cao cấp hoạt động lưỡng tuyến trên lằn ranh giữa ta và địch. Bên cạnh đó, bà cũng là bác sỹ giải phẫu nổi tiếng từng tốt nghiệp hạng xuất sắc đại học Sorbonne Pari (Pháp) thập kỷ 60, được chính quyền Sài Gòn trọng dụng và Tống Ngô Đình Diệm mến mộ nhận làm con nuôi.

    Thời bình trở lại, bà là người thẳng thắn, sắc sảo, dám đấu tranh với tiêu cực, được nhân dân và chính quyền cơ sở tin yêu. Điều đáng nói cuộc đời bà không bình lặng như người ta tưởng, đó là quãng đời chỉ có sóng gió và những con đường gập ghềnh, đầy góc khuất. Tôi cam đoan như thế. Trong những dòng nhật ký được bà chép tay trong suốt hơn nửa cuộc đời có vinh, nhục, ngọt, bùi, đắng, cay... Tất nhiên, còn thấm đẫm những dòng nước mắt chát chua. Cả cuộc đời hy sinh, cống hiến cho cách mạng, cuối đời bà phải sống nương tựa vào người con tật nguyền của một nữ đồng đội mà bà hứa nhận nuôi. Để có cái ăn, bà phải tự tay lao động âm thầm ở một bản làng vùng sâu của huyện Đức Trọng (tỉnh Lâm Đồng).

    Chuyến xe từ TP.HCM ngược Tây Nguyên chông chênh vượt qua những con đường gập ghềnh, đèo cao, dốc thẳm. Qua điện thoại hẹn trước, giọng cụ bà tôi cần gặp thâm trầm chất Huế pha lẫn sự ngọt ngào của thanh âm Nam Bộ cứ động viên quan tâm. Tôi bồi hồi liên tưởng khi được gặp, trò chuyện thân tình với bà, con người mà cuộc đời có thể ví tựa huyền thoại. Từ ngã ba Liên Khương (thị trấn Liên Nghĩa, huyện Đức Trọng) rẽ trái tầm 10km thì vào xã Bình Thạnh - chốn quê yên bình mà cựu tình báo một thời đang sống quảng cuối cuộc đời.

    Vừa đến nơi, cụ bà đã đứng đầu ngõ nở nụ cười đón khách. Với cặp kính trắng trễ gọng, nụ cười tươi trên gương mặt phúc hậu, vết nhăn thời gian vẫn chưa làm nhòa nét đẹp quý phái của một Quận chúa có dòng dõi Hoàng tộc. Bà bắt tay lanh lẹ và dẫn tôi vào nhà. Căn nhà nhỏ, sạch sẽ do một tay bà tạo dựng bằng chính sức lao động của mình sau giải phóng. Hiện bà ở cùng gia đình anh Đặng Anh Quân (48 tuổi), là con của một nữ đồng đội hi sinh trong tù mà bà nhận nuôi, đến nay vẫn chưa thể tìm được người thân, cũng như gốc tích.

     Bà Đặng Hoàng Ánh và cuốn nhật ký ghi lại cuộc đời.

    Trong gian phòng nhỏ, trên chiếc tủ mộc đơn sơ, bà trân trọng để tấm ảnh trắng đen đã ố màu. Bên đối diện là ảnh Bác Hồ. Thấy ánh mắt tò mò của tôi, cụ bà cười hiền: "Ba tôi đấy, Trần Lệ Chất (tự Gia Khanh), đồng môn, đồng niên, đồng chí hướng với cụ Nguyễn Sinh Sắc (thân sinh Bác Hồ). Ông cũng là thành viên sáng lập ra trường Dục Thanh (Phan Thiết, nơi Bác Hồ từng dạy học) và tổ chức những hoạt động yêu nước đầu thế kỷ 20. Bà Đặng Hoàng Ánh bảo, cha bà sinh năm 1862, làm quan triều đình nhà Nguyễn, thông minh, thạo nhiều ngoại ngữ nhưng có xu hướng tiến bộ, bất mãn triều đình nên bỏ áo mũ, từ quan.

    Trong ảnh, ông cụ trán cao, mắt sáng ẩn sau cặp kính tròn, cổ thắt cà vạt kiểu Tây, bức ảnh chụp chân dung một trí thức hơn thế kỷ trước vẫn đẹp đến lạ. Trong trí nhớ cụ bà, vị cha già hiện lên đầy hãnh diện và tự hào: "Sinh thời người dân mến mộ thường gọi cha tôi là Lệ Chất tiên sinh. Với những hoạt động yêu nước, khi phong trào Duy tân bị Pháp đàn áp, ông phải chạy sang Bồ Đào Nha. Sau khi về nước thì ông ra Bắc rồi lấy vợ ngoài Thanh Oai (Hà Nội), sau đó làm thư ký cho Công sứ Pháp Claude Léon Lucien Garnier (Người có cổ phần trong Công ty thương mại Liên Thành hồi đầu thế kỷ 20 ở Phan Thiết - Bình Thuận). Hiện tại con cháu của các anh chị em (con của vợ đầu) của cha tôi vẫn còn ở ngoài Bắc, đến nay chúng tôi vẫn liên lạc.  

    Theo cách mạng

    Được Công sứ Claude Léon Lucien Garnier trọng dụng, năm 1906 cha bà vào Bình Thuận xin giấy phép tập hợp với những trí thức tư sản yêu nước lúc bấy giờ là Hồ Tá Bang, Nguyễn Trọng Lợi, Nguyễn Quý Anh, Nguyễn Hiệt Chi, Trần Lệ Chất, Ngô Văn Nhượng thành lập Công ty Liên Thành. Công ty chuyên buôn bán nước mắm và một số mặt hàng hải sản khác, trong đó có cổ phần của viên công sứ Pháp. Rồi thành lập tiếp 2 bộ phận là: "Liên Thành Thư Xã (truyền bá sách báo, tài liệu tiến bộ từ hải ngoại) và Dục Thanh học hiệu (trường dạy học). Tất cả để hưởng ứng phong trào Duy Tân do Phan Châu Trinh, Trần Quý Cáp và Huỳnh Thúc Kháng khởi xướng tại Trung Kỳ. Nhân duyên đã đưa cha bà cưu mang người con của đồng môn Nguyễn Sinh Sắc là Nguyễn Văn Ba (sau này là Bác Hồ).

    Cũng từ đây, cha bà nhận ra nguyện vọng tìm con đường cứu nước của Nguyễn Văn Ba, nhờ quen biết với Công sứ Pháp và ông Hồ Tá Bang (trí thức Duy tân) mà ông đã làm giấy chứng nhận (tựa như giấy chứng minh) cho Văn Ba. Vào tháng 5/1911 Công sứ Pháp gọi cha bà giao việc đi Pháp để ngoại giao buôn bán. Cơ hội đến, chàng thanh niên Văn Ba xin được ra nước ngoài cùng chuyến tàu. Cha bà đã đứng ra xin Công sứ Pháp làm paso xuất cảnh cho Văn Ba và được đồng ý, còn cha bà chính thức đổi họ thành Nguyễn Như Chuyên

    Ngày 2/6/1911 tàu Amiral Latouche Tréville (quốc tịch Pháp) cập cảng Nhà Rồng (Sài Gòn). Đến ngày 5/6/1911, cha bà và chàng thanh niên Văn Ba lên tàu rời bến Nhà Rồng, chính thức xuất ngoại. Bà Đặng Hoàng Ánh bảo, những câu chuyện quá khứ bà đều được nghe cha mình kể lúc ông còn sinh thời. Và, chính tuổi thơ đầy bất hạnh, những tháng năm đau thương như là chất xúc tác găm tất cả vào trí nhớ, thường trực theo bà qua từng năm tháng không thể nào quên. "Đó là những câu chuyện tôi được nghe lúc cha tôi còn sống kể lại và một phần tôi đã chứng kiến, tôi đã ghi lại trung thực trong những trang nhật ký từ khi tôi là sinh viên y khoa ở Việt Nam, với mong muốn con cháu mình sau này đọc lại để biết", bà nói.

    Trong những lời trò chuyện, tôi cảm nhận được nỗi buồn khó giấu trên khuôn mặt nhẫn nhịn của bà. Như khơi vào ký ức buồn, giọng bà chùng xuống: "Rồi một ngày tai họa ập xuống, cả nhà tôi bị xử giảo hình". Nói đến đây cổ bà nghẹn lại, khóe mắt đôi dòng lệ lại rơi, đôi mắt thâm quầng mà cuộc đời đầy sóng gió của một Quận chúa đã bao lần thầm khóc. Ngồi suy ngẫm lại cuộc đời, bà gửi trong dòng nhật ký: "Tôi chịu đựng bao cay đắng, nhiều lúc muốn buông xuôi trôi nổi theo số phận. Nhưng nhìn về quá khứ của bản thân, của ba, của má, của anh chị em... nên tôi lại gượng dậy, vượt qua".

    Câu chuyện giữa tôi và Quận chúa có lúc chững lại, đó là lúc bà nhắc lại quá khứ đau buồn. Bà Ánh đưa tôi xem chiếc vòng tay bằng đá xanh, đúng ra nó là một kỷ vật hơn là thứ đồ trang sức, bà đã cẩn trọng đeo giữ trong suốt quãng đời đã qua của mình. "Khi cả nhà tôi bị xử giảo hình, máu chảy loang lổ nền đất, mẹ tôi ngã xuống, tôi chỉ kịp lấy được chiếc vòng này. Mẹ tôi là cụ Trương Ngọc Trầm em họ của cụ Trương Gia Mô (1866-1929, từng làm quan ở Huế, một sĩ phu yêu nước đầu thế kỷ 20). Đó là ngày 26 tháng Chạp, năm 1945 (Bính Tuất), chỉ còn bốn ngày nữa là Tết cổ truyền. Bọn Tôn Nhân Phủ (cơ quan quản lí nội bộ hoàng tộc thời phong kiến của triều đình) và giặc Pháp đã cấu kết với nhau giả chiếu của vua Bảo Đại xử tru di cả nhà tôi, vì cha tôi ủng hộ các phong trào cải tến".                 

    Lối rẽ

    Bà bảo, bản thân may mắn được đồng chí Phạm Hùng (nhà cách mạng lừng danh từng bị Pháp hai lần tuyên án tử, người từng được cha bà cứu thoát hồi ở Mỹ Tho) cứu đưa về Sài Gòn giao gửi cho đồng chí Phạm Văn Xô (người được nhà nước tặng thưởng Huân chương Sao Vàng cao quý). Bà được cưu mang, dạy dỗ và cho đi học, đó là con đường dẫn bà đến với cách mạng và trở thành một sinh viên y khoa xuất sắc, một nhà tình báo chiến lược từng làm cho bọn Mỹ - Ngụy bao phen chao đảo.
Chiến công đầu đời

Vẫn là câu chuyện giữa tôi và nữ Quận chúa triều Nguyễn Đặng Hoàng Ánh. Có thể nói, bà dễ gây thiện cảm cho bất cứ ai ngay lần gặp đầu tiên, với tôi cũng không là ngoại lệ. Mặc dù tuổi đã ngoài 80, nhưng ngược lại trí của bà thì thông tuệ đến lạ. Bà am hiểu lịch sử, nhớ chi tiết nếu nói về sử bà có thể kể và phân tích sắc bén khiến bất cứ ai cũng phải giật mình.

Bà ăn nói nhẹ nhàng, ẩn nét duyên thầm của con người xứ Huế, có sự sắc sảo của một người từng khiến những viên quan chóp bu của chế độ Sài Gòn phải nể phục. Bà nói và viết được nhiều ngoại ngữ: Tiếng Pháp sành sỏi, tiếng Anh chuẩn, đồng thời tiếng Nga, Đức, Trung Quốc, Nhật bà đều sử dụng được. Lối nói của bà có lúc cổ kính thoang thoảng của người đi ra từ Hoàng triều, nhưng hiện đại, sắc sảo khi nói về những vấn đề đương đại, không hổ danh từng là tình báo viên chiến lược, từng lòn sâu trong lòng địch. Thời hoạt động cách mạng bà có rất nhiều tên cũng như biệt danh. Hiện tại bà tên là Đặng Hoàng Ánh, nhưng tên gốc khai sinh là Nguyễn Phúc Ngọc Diệp (dòng họ Nguyễn Phúc triều đình nhà Nguyễn).


Trở lại quá khứ, con đường làm tình báo của Quận chúa Nguyễn Phúc Ngọc Diệp bắt đầu khi cả gia đình bà bị bọn phản loạn xử giảo hình. Chỉ duy một mình bà được cán bộ cách mạng là đồng chí Phạm Hùng (người được cha bà cứu giúp) cứu thoát, lúc đó bà chỉ khoảng 11 tuổi. Sau đó bà được giao gửi cho đồng chí Phạm Văn Xô cưu mang và nuôi nấng, dạy dỗ ở Trung đoàn 307 Liên hợp quốc đoàn này gồm bộ đội đa quốc gia, đóng tại nhà đồng chí Phan Văn Đáng (Trà Vinh, sau này Phó Bí thư Trung ương Cục miền Nam), năm 1948 thì Trung đoàn này giải tán. Bà được các đồng chí che chở tránh sự truy sát (vì bà là con của Trần Lệ Chất chống Pháp), gom tiền cho đi học và hướng tư tưởng vào con đường cách mạng. Sau này khi lớn lên bà vẫn coi đó là 2 người anh thân tín, bà luôn quý như cha, như anh ruột của mình.

Trong hồi ký, nhớ lại quãng tuổi thơ bà có viết: "Ngày đi học ở Trường Gia Long Sài Gòn, thời gian còn lại tôi tranh thủ đi bán báo dạo, bánh mì, lạc rang... có lúc đói thèm mà chẳng dám ăn một hạt. Học bậc Đệ Tam phải có đồng phục áo dài trắng, riêng tôi phải mang áo giật gấu vá vai, bọn con nhà giàu thường trêu chọc. Những lúc buồn muốn buông xuôi, anh Hai Xô (đồng chí Phạm Văn Xô) lại động viên: "Út Diệp, em phải nhẫn nhục cố học cho thành tài, hôm nay mây mù, ngày mai sẽ có bình minh chiếu sáng, sau lũ lụt đất nhiều phù sa, cây lại tươi tốt".

Chính nhờ những lời động viên ấy cô bé mồ côi lại cố gắng, luôn đạt kết quả xuất sắc, hoàn thành Tú tài  I, II rồi thi đỗ luôn vào trường đại học Y khoa Hà Nội khi chưa đủ tuổi. Đốc học Lưu (thầy dạy Ngọc Diệp) lo chạy cho cô thêm một tuổi, nhưng trong thời gian chờ đợi một sự kiện làm thay đổi chính bản thân nữ thiếu niên.

Đó là vào một hôm đi bán báo dạo, đồng chí Hai Xô giao cho cô mang theo hai quả lựu đạn (lúc ấy phong trào chống Tây nổ ra khắp nơi), đến rạp hát Nguyễn Văn Hảo (Sài Gòn) cô liều mình rút kíp ném chết hai tên lính Pháp. Với chiến công đầu đời, cô bé Ngọc Diệp được các anh khâm phục về sự gan dạ và phong cho biệt danh con bé to gan lớn mật. Với bản lĩnh, thông minh, Ngoc Diệp được xứ ủy Nam kỳ cử đi học lớp phản gián ở Đông Cao Miên với thời hạn một năm. Khóa học phản gián đầu tiên đã trang bị nền móng kiến thức để sau này bà trở thành tình báo chiến lược.

 Bà Đặng Hoàng Ánh còn nhớ như in những năm tháng du học trên đất Pháp.

Chuyện cảm động về vị vua thất sủng


Sau khi hoàn thành khóa học phản gián ở Đông Cao Miên, năm 1952 Ngọc Diệp trở về vừa đủ tuổi vào học tại đại học Y khoa Hà Nội, một năm sau thì chuyển vào Sài Gòn. Bốn năm trôi qua, Ngọc Diệp là sinh viên xuất sắc, thuộc danh sách thí sinh học bổng để sang Pháp học. Nhân tiện tổ chức Xứ ủy Nam kỳ cử đi học để đào tạo bác sỹ giỏi cho cách mạng sau này. Bà Đặng Hoàng Ánh kể: "Rất may là nhờ vào sự chăm chỉ, tôi nhận được học bổng của đại học Sorbonne Paris khi chỉ còn bảy ngày nữa là chiếc thuyền của đoàn quan Pháp và thân nhân thất bại trong chiến dịch Điện biên phủ năm 1954 từ Việt Nam trở về Pháp. Chỉ trong vòng một tuần lễ Ngọc Diệp phải hoàn thành hết thủ tục, chuẩn bị kinh phí để đi cùng đoàn người bại trận sang Pháp.

 Vua Bảo Đại. Ảnh nguồn Internet.

Sau 90 ngày lênh đênh trên biển, ngày 10/8/1954 thì chiếc tàu cập cảng Marseill, mọi thứ lại bắt đầu với một thiếu nữ trên xứ người. Được vào học tại đại học danh tiếng của Pháp, may mắn Ngọc Diệp được gặp Giáo sư Bửu Hội là giảng viên của trường, cũng là anh họ cô. Theo đế hệ cô phải gọi là Hoàng Huynh, không lâu sau thì người em họ là phế đế Bảo Đại nghe tiếng tiếp tục tìm đến. Cuộc hội ngộ bất ngờ của những người đồng tông khiến cô gái Việt bé nhỏ không còn cô độc trên xứ người. Bà Ánh nói về hai người anh em họ mình: "Họ giúp tôi rất nhiều cả về vật chất lẫn tinh thần khi tôi học ở Paris hoa lệ. Ở trường Hoàng huynh Bửu Hội là một người thầy giỏi và nghiêm khắc, đã cho tôi những kiến thức, còn Hoàng đệ Bảo Đại luôn giúp tôi về vật chất những năm cuối của khóa học".

Bà bảo, để có tiền chi trả chi phí đắt đỏ ở Paris, Bảo Đại đã không đi vào các sòng bài, quán bar, ăn chơi nữa mà dành dụm tất cả tiền cho bà đi học. Khi túng bấn quá, Bảo Đại đã bán luôn chiếc du thuyền mang tên Hương Giang của mình để lo chí phí cho bà học. Thời gian này Bảo Đại định cư cùng vợ là Nam Phương Hoàng Hậu tại Chabrignac (thuộc tỉnh Corrèze miền trung nước Pháp).      

 Con người khác của Bảo Đại

"Thời gian học ở Pháp, tôi được nghe tâm sự của Bảo Đại rất nhiều, trên thực tế báo chí, những người viết sử không tìm hiểu đến nơi đến chốn, bảo Bảo Đại ăn chơi sa đọa đến nỗi bán cả du thuyền. Trên thực tế một phần tài sản trong đó có chiếc du thuyền Bảo Đại đã bán để tôi ăn học. Khi lưu vong ở Pháp, không lúc nào Bảo Đại và hoàng hậu Nam Phương thôi nhớ về quê hương. Nhiều lần Nam Phương đòi về Lâm Đồng sống ở đồi chè B'Lao, nhưng vì điều kiện không cho phép...".



NHẬT KÝ TỰ SỰ CỦA ĐIỆP VIÊN ĐẶNG NGỌC ÁNH 4

 - Sự kiện Léna Phạm (bà Đặng Hoàng Ánh), con gái nuôi của tổng thống Ngô Đình Diệm giết chết tên Tỉnh trưởng háo dâm Khưu Văn Ba, Văn phòng Tổng thống Phủ chỉ đạo, vụ án tuyệt đối phải được điều tra bí mật, bị án Léna Phạm phải ra Côn Đảo ngay, khi nào hồ sơ vụ án hoàn thành mới trở về. 


 Bị cáo đặc biệt và phiên tòa đại hình bí mật xử con nuôi Ngô Đình Diệm 

Ngày 3/7/1959, đúng 8 tháng sau phiên tòa đại hình được mở bí mật tại Vĩnh Long, như dự kiến, Léna Phạm được trả tự do, khôi phục danh dự. 

Mệnh lệnh từ Tổng thống phủSau khi hạ sát tên Tỉnh trưởng háo dâm ngay tại văn phòng dinh vào chiều 3/9/1958, Ngọc Diệp (Léna Phạm) được Albet Thảo hay còn gọi là Phạm Ngọc Thảo được Tổng Giám mục Ngô Đình Thục nhận đỡ đầu, là tình báo của cách mạng đến hiện trường hỗ trợ tạo hiện trường giả. Để hợp pháp hóa một cuộc tự vệ bảo vệ danh dự và trinh tiết, Ngọc Diệp vờ xé áo, đầm tơi tả rồi nhanh chóng chạy đến sở cảnh sát hốt hoảng báo án. "Chính xác là vào 15h30’ ngày 3/9/1958, cái chết của Khưu Văn Ba (viên Tỉnh trưởng Khưu Văn Ba được Ngô Đình Diệm thay sau này cũng bị cách mạng bắn chết vào ngày 16/6/1960) tuy có tính trước, nhưng chính tôi cũng không khỏi hốt hoảng", bà Ánh nhớ lại. 
 
Bà Đặng Hoàng Ánh ngồi đọc lại quyển nhật ký xưa. 

Ở sở cảnh sát, Léna Phạm tiếp tục dùng kịch bản như đã bàn trước đó với Albet Phạm Ngọc Thảo. Thấy Léna Phạm áo đầm tả tơi, hốt hoảng khóc lóc, viên cảnh sát trưởng Nguyễn Thế Vinh lắc đầu ái ngại, rồi lấy áo cảnh sát cho cô mặc tạm và lấy lời hỏi cung. Những câu trả lời được Léna Phạm diễn một cách rất thực trước sau như một. Cuộc thẩm vấn vào 16h ngày 3/9/1958 được bà Đặng Hoàng Ánh ghi lại, chúng tôi trích đoạn sơ lược như sau. Bị án gặp tỉnh trưởng lúc nào, vì sao lại dùng súng giết tỉnh trưởng, viên cảnh sát hỏi. 

Tôi gặp tỉnh trưởng lúc 15h, nhưng tôi bị tỉnh trưởng vật xuống nền cưỡng hiếp, hai bên giằng co thì súng cướp cò. Viên cảnh sát tiếp tục: "Bị án tại sao có súng, vậy thuộc đảng phái nào, mau khai rõ sự thật. Léna Phạm bình tĩnh trả lời: "Súng do Tổng thống phủ cấp để phòng thân. Nghe đến đây viên cảnh sát trợn mắt đập bàn: "Bị án dám lấy danh tổng thống để hù dọa bản chức sao?". Đoạn, Léna Phạm lấy giấy phép sử dụng súng, viên cảnh sát nhìn thấy chữ ký của tổng thống Ngô Đình Diệm, hoảng hốt liền hạ giọng: "Vậy mời cô ký vào biên bản hỏi cung và sang phòng bên". 

Ở phòng bên là Tỉnh trưởng quân sự kiêm phó tỉnh trưởng bảo an đoàn Albet Thảo chờ sẵn, vờ như không biết. Albet Thảo nói với viên cảnh sát bằng giọng phiền muộn: "Khưu Văn Ba là quan tỉnh trưởng mới về thay tỉnh trưởng Trần Văn Phước (người đã đính hôn với Léna Phạm), chỉ một thời gian ngắn đã xảy ra đến hai vụ xác chết nữ lõa lồ ở Cầu tàu Vĩnh Long, trước cửa dinh Tỉnh trưởng. Nội các Tổng thống phủ cho thám tử truy lùng mà chưa ra, nay lại xảy ra vụ việc này. Xứ giáo Vĩnh Long yên bình chưa có tiền lệ”. 

Albet Thảo tiếp lời: "Việc này phải trình về Tổng nha để chờ lệnh Tổng thống phủ, không nên cho báo chí biết, để rồi tung tin thất thiệt, tạo điều kiện cho các Đảng phái khác chống phá. Hiện nay Quốc Dân Đảng, Đại Việt Đảng, Cao Đài, Hòa Hảo, Việt Minh... liên tục ngóc đầu. Bị án Léna Phạm phải được giải ngay về Sài Gòn, biệt giam để phục vụ điều tra. Đó là kịch bản mà Albet Thảo đã tính trước. 

Sau cái chết của Tỉnh trưởng Khưu Văn Ba, vợ hắn là Nùng Củ Tà Soàng (người Campuchia) làm khó, đòi gặp và xử bằng được kẻ giết chồng mình. Tại Sài Gòn, ngày 21/9/1958 Albet Thảo gặp Léna Phạm trong nhà lao Phú Lợi, báo cho cô một số tin: Để tránh người nhà tên Khưu Văn Ba trả thù, Tổng thống phủ lệnh đưa Léna Phạm ra Côn Đảo khoảng 6- 8 tháng để cơ quan điều tra dễ bề làm việc. Cũng thời gian này, để không ảnh hưởng đến con gái nuôi và vì uy tín của nền Đệ nhất Cộng Hòa, tổng thống Ngô Đình Diệm lệnh tức tốc bổ nhiệm một tên Khưu Văn Ba mới người Chợ Lớn (Sài Gòn) về làm Tỉnh trưởng Vĩnh Long để yên bề dư luận. Đúng 10h ngày 21/9/1958 Léna Phạm về sân bay Biên Hòa và lên máy bay ra Côn Đảo. 
 
Tình báo chiến lược Albet Phạm Ngọc Thảo người luôn sát cánh cùng Ngọc Diệp trong sự kiện ám sát Khưu Văn Ba. 

Phiên tòa đại hình xử bị cáo đặc biệt 

Bà Đặng Hoàng Ánh giở dòng nhật ký hoen ố ghi lại những ngày tháng đằng đẵng chờ đợi ở Côn Đảo. Những suy nghĩ được chép trực quan của một người có trái tim nóng và cái đầu lạnh, luôn đau đáu nhớ về đất liền, nhớ về các đồng chí. Với cô, việc đón nhận án phạt này là mệnh lệnh trái tim, là sự sẵn sàng hi sinh tuổi xanh vì sự nghiệp cách mạng. Ở Côn Đảo cô thuộc diện tù nhân mắc tội ngộ sát và thân nhân đặc biệt nên làm việc nhẹ hơn. Là bác sỹ vừa học từ Pháp về, cô được làm ở trạm y tế của nhà tù, điều kiện sống cũng đỡ hơn rất nhiều so với những người mắc tội chính trị, hay phạm nhân cộng sản khác. Lần đầu tiên cô gái 27 tuổi phải chứng kiến cảnh địa ngục trần gian, tận thấy những người tù bị tra tấn dã man, làm việc khổ sai, chết chóc và bệnh tật. Những con quỷ lốt người ngày ngày gây tội ác tày trời của chế độ gia đình trị họ Ngô mà kẻ chóp bu là tổng thống Ngô Đình Diệm (người nhận cô làm con nuôi) đang ngày ngày gieo rắc. 

Theo trích đoạn nhật ký của bà Ánh: "Bọn cai tù như hung thần, ác quỷ, tra tấn, giết tù không thương xót. Chẳng có ngôn từ nào có thể nói hết đau khổ, tủi nhục của những người tù cộng sản. Lúc nào cũng có tiếng chửi bới, hù dọa của cai tù, tiếng van xin của tù nhân, nhiều đêm tôi không ngủ được". 
Những dòng nhật ký ngày qua ngày cứ sang trang, dày mãi ghi tỉ mẩn những công việc, nghĩ suy của Léna Phạm. 

“Nhất nhật tại tù, thiên thu tại ngoại”, nhớ lại câu thơ ấy của Hồ Chí Minh, Ngọc Diệp càng nhớ về quê hương và các đồng chí, Ngọc Diệp càng thấy ngày tháng cứ dài ra đằng đẵng. Ngoài đảo có người mà cô đơn, quanh năm sóng gió gào thét nghe mà chạnh lòng. Tôi thèm ước là một cánh chim để tìm thấy vạn vật ở phương trời tự do, không còn cảnh nô lệ. Quyết không lùi bước, thà chết để rạng danh quê hương...". Những dòng nhật ký bà Ánh ghi lại đầy suy tư. Vì hay suy nghĩ, ở Côn Đảo Ngọc Diệp gầy đi, may có những cánh thư bí mật của đồng chí Albet Thảo từ Sài Gòn gửi ra động viên một phần. Ngọc Diệp biết ngày ra tòa cô sẽ được trắng án, nhưng sao cái ngày đó ở địa ngục trần gian lâu quá. Rồi tháng thứ 8 đã đến, tin ở Sài Gòn báo ra cho biết, hồ sơ về vụ ngộ sát Khưu Văn Ba đã hoàn thành, dự kiến ngày 3/7/1959 Tòa đại hình sẽ tiến hành xét xử. Bị án Léna Phạm sắp được về đất liền, cô mừng khôn xiết. Ngày 21/5/1959 cô chính thức lên máy bay rời Côn Đảo, chấm dứt những tháng ngày đằng đẵng đợi chờ. 

Biết trước tòa sẽ tuyên trắng án! 

Vĩnh Long, Tòa đại hình được tổ chức bí mật vào 20h, Léna Phạm bị bịt mắt, còng tay trước vành móng ngựa. Dù biết trước phiên tòa sẽ tuyên trắng án như tình báo Albet Thảo báo trước nhưng cô không khỏi hồi hộp lo lắng. Những thành viên của Hội đồng xét xử đã được văn phòng Tổng thống phủ chỉ đạo từ trước, bị cáo Léna Phạm bình thản nghe cáo trạng từ Chánh án Cao Minh Hoàng. Ngô Đình Diệm xét thấy, một nữ Docteur Medecin vừa du học về, đem tài năng y học phục vụ cho bệnh viện, giúp dân nghèo, đây là một công dân tốt. Giúp ích cho xã hội, đây là thiện ý tốt được Ngô Đình Diệm hoan nghênh. Nhưng vừa đi qua nhận việc tại bệnh viện tỉnh Vĩnh Long đến Tổng hành dinh tỉnh trưởng trình giấy tờ thì bị Đốc phủ sứ Khưu Văn Ba quan lang tỉnh trưởng làm nhục, một bác sỹ non trẻ chưa gia thất. May mà chưa mất cái quý giá ngàn vàng của người con gái, nhờ biết sử dụng súng bảo vệ thân thể. Ngô Đình Diệm đã có lời khen Docteur Léna Phạm biết bảo vệ thân thể an toàn. 

Cuối cùng tòa tuyên án, bị cáo Léna Phạm được trả tự do và danh dự, được trở về làm việc nơi đã định. Nguyên cáo Nùng Củ Tà Soàng (đại diện cho bị hại Khưu Văn Ba) là người không chứng kiến vụ án, việc tố cáo sai sự thật buộc phải bồi thường danh dự cho bị cáo Léna Phạm. Tất cả tài sản của chồng bị niêm phong, bên cạnh đó Nùng Củ Tà Soàng cùng thân quyến bị trục xuất ra khỏi lãnh thổ quốc gia sau 24h, không được kháng án và tung tin thất thiệt... Phiên tòa kết thúc đúng 22h đêm, Ngọc Diệp thở phào nhẹ nhõm, cô biết phía trước lại là những tháng ngày đầy chông gai. 

Cả Bác sĩ, Y tá dưới chế độ CS cũng man rợ không kém !
Tiền là trên hết, thay đạo đức bằng con dao phay..

Ánh sáng xuyên màn đêm

Anton Lê Ngọc Thanh

alt

 

"Con thì đã xong rồi, nhưng còn các anh em trong tù thì sao?”
Đó là câu hỏi của Huỳnh Anh Trí đặt ra với tôi sau khi anh biết mình đã bị nhiễm HIV. Cái ngày mà tôi không thể quên : 28.05.2014.
Huỳnh Anh Trí sinh năm 1971 tại Sài Gòn. Đầu thập niên 90, anh Trí theo gia đình di cư sang Thái Lan. Năm 1999, anh tham gia vào tổ chức Việt Nam Tự Do tại Bangkok, một tổ chức có đường lối đấu tranh chống lại sự độc tài của đảng cộng sản Việt Nam.
Tháng 12.1999, Huỳnh Anh Trí bị bắt cùng với người anh ruột là Huỳnh Anh Tú (sinh năm 1968) tại Sài Gòn. Anh Trí và người anh cùng bị kết án 14 năm tù giam với tội danh “khủng bố” theo điều 79 của Bộ Luật Hình Sự .
Năm 2001, Huỳnh Anh Trí bị chuyển đến giam tại nhà tù Xuân Lộc (tỉnh Đồng Nai). Trong thời gian bị giam giữ tại đây, anh Trí đã đấu tranh với các quản giáo và giám thỉ trại giam để phản đối tình trạng giam giữ vô nhân đạo đối với tù nhân, đặc biệt là các tù nhân chính trị.
Năm 2005 và 2006, Huỳnh Anh Trí cùng với các tù nhân chính trị đã gởi đơn đến bộ trưởng bộ Công an lúc đó là ông Lê Hồng Anh, Ban giám thị nhà tù để phản đối quy định chỉ cho sử dụng một dao lam cạo râu, hớt tóc cho rất nhiều rất tù nhân (cả thường phạm và chính trị), điều này dẫn đến lây nhiễm HIV và các bệnh truyền nhiễm khác cho nhiều tù nhân bị giam giử chung. Nhất là việc sử dụng cùm không sạch, sau khi người nhiễm HIV/AIDS đã cùm bị chảy máu, cho các tù nhân chính trị và Huỳnh Anh Trí đã bị lây nhiễm.
Anh Trí kể, khi bị cùm, người tù rất sợ cùm dơ. Cùm dơ là cùm đã khóa chân người nhiễn HIV/AIDS dính đầy máu, thậm chí có cả da và ít thịt, nhưng không bao giờ được tẩy sạch. Anh Trí nói: "Tôi đã hỏi bác sĩ tuyên truyền về HIV/AIDS của Tổng cục VIII rằng khi cùm dính máu người nhiễm, rồi cùm cho tôi thì tôi có bị nhiễm không? Ông bác sĩ đó trả lời : “ tôi không biết!"
Người tù muốn thoát cùm dơ thì phải biết điều, phải cắt phần tiền trong sổ cantin trại giam, có khi phải tới một triệu, cho người quản cùm thì mới được cùm sạch. Anh Trí bị cùm dơ trong cả một thời gian dài.
Chúng tôi hỏi, tại sao anh muốn kể lại chuyện anh bị nhiễm HIV/AIDS? Anh Trí cho biết là phải tố cáo những độc ác của nhà tù để bảo vệ những tù nhân chính trị. Ông Nguyễn Hữu Cầu cũng có mặt trong buổi nói chuyện đã bổ sung. "Tôi thấy một anh chuẩn bị cùm vào cùm dơ đã quỳ và bái lậy nhiều lần trung úy Giang để khỏi phải bị đưa chân vào đó".
Kết quả xét nghiệm làm tại một Trung tâm y khoa ở Sài Gòn, ngày 28.05.2014 cho biết "Test HIV (test nhanh), kết quả phát hiện kháng thể kháng HIV, đề nghị làm thêm Elisa HIV". Kết quả xét nghiệm Elisa tại Viện Pasteur TP.HCM, ngày 29.05.2014, do thạc sĩ Lê Chí Thanh ký cho biết: Tỉ lệ tế bào TCD4 là 5.89%, trong khi bình thường phải là từ 29.5 - 41.9%. Số lượng tế bào TCD4 là 44.00/mm3, trong khi đó ngưỡng phải đạt từ 576 - 1254/mm3. Cơ thể của anh Huỳnh Anh Trí đã có nhiều bệnh cơ hội phát triển ngoài da và lao. Anh đã vào giai đoạn cuối của AIDS.
Một người em kết nghĩa đã đưa anh Trí đi làm các xét nghiệm kể: "Khi có kết quả, bác sĩ nói chuyện riêng với anh Trí. Anh Trí nói mình đã đoán biết và sẵn sàng cho kết quả hôm nay. Bác sĩ ôm chầm lấy anh Trí và khóc. Ông nói họ đã dùng cách này để giết hại bao nhiêu người yêu nước". Anh Trí kể, "bác sĩ cho tôi tiền và bảo ông sẽ cố gắng hết sức để cứu tôi. Tôi nói không sao đâu bác sĩ. Tôi lo cho các chiến hữu còn trong tù của tôi, vì khi ở trong tù, tôi đã chứng kiến 14 trường hợp tù chính trị bị nhiễm SIDA và chết".
Anh Huỳnh Anh Tú, người anh trai cùng tội danh và bản án nói : "Những người tù chính trị chúng tôi phải giữ tư cách, không có chuyện xâm mình như các tù hình sự, nên không thể nói lây bệnh AIDS qua đó được".
Khi được hỏi những ngày cuối cùng, anh Trí có ước mơ gì không? Cô Võ Thị Ánh Tuyết, sinh năm 1986, người yêu của anh Trí mới sáu tháng qua và cũng làngười chăm sóc anh tận tình kể từ khi anh biết mình bị nhiễm AIDS.Cô nói: "Anh Trí muốn hai chúng tôi về quê chung sống, tôi hỏi ảnh, bây giờ mình làm đám cưới nha anh. Ảnh nói để anh khỏe rồi tính, chứ giờ lỡ có gì thì thiệt thòi cho em lắm".
"Khi hay tin anh Trí bệnh, ba má chị Tuyết định lên thăm, thì anh Trí nói mình trẻ không đi thăm ông bà, để ông bà đi lên là không được. Anh dậy đi về An Giang thăm ba má vợ tương lai’-Người em kết nghĩa của Trí kể.
Ông bà rất muốn con gái mình chăm sóc cho anh Trí, vì xem đây là cái phước cũng như cái nghiệp của con gái mình.
Chúng tôi hỏi, tại sao cô Tuyết là đi yêu một cựu tù? Cô Tuyết lắng lại một lúc lâu rồi nói: "Anh Trí là người rất tình nghĩa".
Khi nghe anh Trí lâm trọng bệnh, nhiều người đã quen từ lâu, và nhiều người hơn chưa hề quen biết đã hỏi thăm, cầu nguyện và giúp đỡ.
Khoảng hơn 22:00, ngày 04.07, anh Tú và cô Tuyết thấy tình trạng sức khỏe của anh đã nguy kịch, nên đã đưa anh đến Bệnh viện Nhiệt Đới, nhưng ở đây không nhận mà chỉ qua bệnh viện Phạm Ngọc Thạch. Những người thân đưa anh đến Phạm Ngọc Thạch thì ở đây không nhận với lý do không có hộ khẩu. Cấp cứu mà cũng cần có hộ khẩu nữa sao? Sau đó anh Trí bị ngất, không biết gì nữa. Các bác sĩ và nhân viên ý tế bệnh viện này đuổi anh và người nhà ra. Nhưng có một bác sĩ đến lay lay làm anh Trí tĩnh lại, nên họ chất nhận đưa anh vào phòng hồi sức.
13:30, ngày 05.07.2014, anh Huỳnh Anh Trí từ trần tại bệnh viện Phạm Ngọc Thạch. Anh đã ra đi, gia đình xin mang xác về để lo an táng. Đến đây thì bệnh viện không cho với lý do không có ai chứng thực được là thân nhân. Tiêu chuẩn phải để xác định thân nhân là có chung hộ khẩu. Lại hộ khẩu ! Anh Tú và anh Trí khi ra tù đến nhà người chị là chị Đào xin nhập hộ khẩu thì công an gây khó khăn, suốt từ cuối năm 2013 đến nay vẫn chưa có hộ khẩu thì lấy đâu ra cùng tên trong hộ khẩu để xác nhận thân nhân. Cách thứ hai là về công an địa phương xác nhận anh Trí là thân nhân chị Đào. Chiều thứ bảy không tìm được công an, mà gia đình cũng cho rằng công an đã tìm cớ không làm hổ khẩu thì họ cũng tìm cớ không xác nhận. Thế là không còn cách nào để xác nhận người ruột thịt với anh Huỳnh Anh Trí để lãnh xác về.
Người tù thế kỷ Nguyễn Hữu Cầu có mặt ngay sau khi anh Trí mất cho biết, "có mấy người cò mồi cứ đi theo hỏi hoài rằng có muốn lo không, họ sẽ lo từ A tới Z cho". Theo ông Cầu đây là việc làm có phân công tổ chức, chứ không chỉ là một việc làm kiếm tiền của những người ăn bám vào xác chết. Ông kể, "một người đang nói thì có một bà mặc quần lửng bước tới nói, hôm nay thứ bảy là ngày lẽ, đâu phải của tụi bay đâu mà nói. Tức thì người kia bỏ đi".
Chúng tôi vào cùng với anh Tú để thuyết phục cô điều dưỡng trưởng tên Hương rằng anh Tú và anh Trí cùng ra tù, và trên giấy quyết định ra tù có ghi rõ tên cha mẹ của hai người giống nhau, nên chắc chắn hai người này là ruột thịt, nên xin ch anh Tú lãnh xác. Cô Hương trả lời, "anh này cũng không có hộ khẩu thì làm sao, chúng tôi phải nắm người có tóc". Giải thích và thuyết phục khá lâu, nhưng cô điều dưỡng trưởng tên Hương vẫn cứ nói rằng "chúng tôi không thể làm sai nguyên tắc".
Sau đó chúng tôi yêu cầu gặp trực lãnh đạo của bệnh viện, cô gọi một bác sĩ xuống, có lẽ là bác sĩ phó khoa, ông này cũng xuôi theo cô điều dưỡng.Khi chị Đào mang giấy khai sanh của chị và anh Trí ra, thì ông bác sĩ này mới gọi điện thoại xin ý kiến lãnh đạo, và cuối cùng đã đồng ý cho nhận xác về.
Các linh mục DCCT, các nhân viên truyền thông VRNs, cộng tác viên phòng Công lý Hòa bình, và anh em Con đường Việt Nam cùng vài tù nhân lương tâm có mặt để tẩn liệm cho anh ngay tại bệnh viện Phạm Ngọc Thạch lúc 18:00. Sau đó thi hài anh Trí được đưa về quàn tại nhà nguyện xóm 2 thuộc giáo xứ Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp, trên đường Hoàng Sa, gần ngã tư Rành Bùng Binh.
Bóng tối không che được ánh sáng, cũng chẳng làm mờ mắt người có ánh sáng trong con tim và cộng đồng như anh Huỳnh Anh Trí.
Antôn Lê Ngọc Thanh, CSsR 

Tây "đổ bộ" bán xúc xích nướng ở vỉa hè Sài Gòn

ZING News

Bán ở vỉa hè Sài Gòn trên xe tải nhỏ hoặc xe gắn máy, nhưng xúc xích do những ông Tây trực tiếp nướng, đứng bán này lại hút nhiều thực khách.
Tây 'Õ bÙ' bán xúc xích n°Ûng ß vÉa hè Sài Gòn
Mở đầu cho trào lưu Tây bán xúc xích lề đường chính là anh Klaus Rutt, 46 tuổi đến từ Đức, anh đã đem nghề làm xúc xích Đức gia truyền của gia đình mình sang Việt Nam lập nghiệp.

Tây 'Õ bÙ' bán xúc xích n°Ûng ß vÉa hè Sài Gòn
Anh Klaus Rutt chia sẻ: "Tôi sinh ra và lớn lên tại bang Darmstadt, Đức. Trước khi sang Việt Nam bán xúc xích tôi là một kỹ sư chuyên ngành xử lý chất thải môi trường. Nhưng tôi muốn giới thiệu món xúc xích, món ăn  Đức chính gốc đến người Việt Nam".

Tây 'Õ bÙ' bán xúc xích n°Ûng ß vÉa hè Sài Gòn
Cửa hàng của anh bán nhiều loại xúc xích Đức, nhưng được ưa chuộng nhất tại Việt Nam là xúc xích bò và heo, đồng giá 35.000 đồng/cây.

Tây 'Õ bÙ' bán xúc xích n°Ûng ß vÉa hè Sài Gòn
Để có thể bán xúc xích được nhiều nơi Sài Gòn, anh Klaus trang bị một chiếc xe bán tải. Mỗi buổi chiều, chiếc xe này sẽ đậu trên đường Phan Xích Long, quận Phú Nhuận để bán. Mọi công đoạn sơ chế, nướng xúc xích và cả bán hàng, thu tiền...đều được thực hiện trên xe. Ảnh: NVCC.

Tây 'Õ bÙ' bán xúc xích n°Ûng ß vÉa hè Sài Gòn
Mặc dù đã mở một nhà hàng khang trang trên đường Trường Sa, nhưng anh vẫn duy trì việc bán xúc xích ở lề đường Phan Xích Long, vì nơi này luôn đông nghẹt khách.  Xúc xích của Klaus nổi tiếng vì được anh tự tay chế biến với công thức gia truyền, máy móc, thiết bị cho đến gia vị đều được đưa từ Đức sang. Ảnh: NVCC.

Tây 'Õ bÙ' bán xúc xích n°Ûng ß vÉa hè Sài Gòn
Những cây xúc xích tươi vừa mới ra lò. Ảnh: NVCC.

Tây 'Õ bÙ' bán xúc xích n°Ûng ß vÉa hè Sài Gòn
Trên đường phố Sài Gòn, gần 2 năm nay còn có nhiều ông Tây bán xúc xích khác, nhưng xúc xích được mua lại chứ không tự chế biến. Ông Dieter, người Đức đã kết hợp xúc xích Đức với bánh mì Việt, cho biết: "Mỗi ngày tôi bán được 200 - 300 cây xúc xích và khá nhiều bánh mì. Xúc xích được lấy lại từ một người bạn chuyên làm xúc xích Đức ở Sài Gòn".

Tây 'Õ bÙ' bán xúc xích n°Ûng ß vÉa hè Sài Gòn
Toàn bộ gian hàng của ông Dieter nằm gọn trên một chiếc xe gắn máy. Giá bán ở đây mềm hơn, chỉ 25.000 đồng/cây.

Tây 'Õ bÙ' bán xúc xích n°Ûng ß vÉa hè Sài Gòn
Anh Trung, một khách hàng quen của ông Dieter, cho biết: " Lúc đầu tôi chỉ mua ăn để biết xúc xích ngoại như thế nào, nhưng ăn rồi thấy ngon, hợp khẩu vị nên thành khách ruột. Nói thật, tôi cũng không phân biệt được các loại xúc xích ngoại, nhưng thấy ông Tây đứng bán, có treo biển đàng hoàng nên tin chắc đây là xúc xích Đức chính hiệu ". 

Tây 'Õ bÙ' bán xúc xích n°Ûng ß vÉa hè Sài Gòn
Ông Alex, chủ một tiệm xúc xích Đức trên đường Phan Đình Phùng (Phú Nhuận) cũng đích thân vào bếp nướng xúc xích phục vụ khách hàng.

Tây 'Õ bÙ' bán xúc xích n°Ûng ß vÉa hè Sài Gòn
Nhiều người Đức đến TP.HCM du lịch, làm việc thường tìm đến quán của ông để thưởng thức món ăn quê nhà.

Tây 'Õ bÙ' bán xúc xích n°Ûng ß vÉa hè Sài Gòn
Trong khi đó, ông Detlev, chủ một điểm bán xúc xích Đức trên đường Đinh Tiên Hoàng, quận 1 đeo cả bảng quảng cáo đứng nướng xúc xích, để gây chú ý cho người đi đường.

Tây 'Õ bÙ' bán xúc xích n°Ûng ß vÉa hè Sài Gòn
Ông Detlev được biết đến là ông Tây bán xích xích luôn vui vẻ, hòa đồng với khách.

Tây 'Õ bÙ' bán xúc xích n°Ûng ß vÉa hè Sài Gòn
Không bán xúc xích Đức, một người Mỹ, chủ nhà hàng đường Võ Văn Kiệt , quận Tân Bình gây ấn tượng với thực khách Sài Gòn khi bán những cây xúc xích Mỹ khổng lồ có chiều dài đến 30 cm, với giá  250.000 đồng/cây.




 Bản để in  Lưu dạng file  Gửi tin qua email  Thảo luận


Những nội dung khác:




Lên đầu trang

     Tìm kiếm 

     Tin mới nhất 

     Đọc nhiều nhất 
Kiều bào phát triển quê hương [Đã đọc: 314 lần]
Tin tức thế giời mới nhât song ngữ Việt Anh để học sinh ngữ [Đã đọc: 311 lần]
Một châu Âu đứng trước ngã ba lịch sử [Đã đọc: 293 lần]
Làm Giàu Bằng Đầu Tư Chứng Khoán [Đã đọc: 293 lần]
Siêu đô thị Đà Nẵng mở rộng, siêu đầu tư địa ốc làm giàu [Đã đọc: 283 lần]
Cách mạng chiếc đòn gánh của phụ nữ VN [Đã đọc: 253 lần]
“NHỮNG NGƯỜI CUỐI CÙNG CÒN GIỮ LẠI CHỦ NGHĨA CỘNG SẢN”** [Đã đọc: 240 lần]
Cuba thức thì Việt Nam ngủ, Việt Nam gác thì Cuba nghỉ [Đã đọc: 231 lần]
Làm thế nào đòi lại Hoàng Sa, Trường Sa từ Trung Cộng [Đã đọc: 230 lần]
Nghệ Thuật Làm Giàu Của Người Việt Hải Ngoại - “The Art of Wealth for Overseas Vietnamese”. [Đã đọc: 228 lần]

Trang chủ :: Tin tức - Sự kiện :: Website tiếng Việt lớn nhất Canada email: vietnamville@sympatico.ca :: Bản sắc Việt :: Văn hóa - Giải trí :: Khoa học kỹ thuật :: Góc thư giãn :: Web links :: Vietnam News in English :: Tài Chánh, Đầu Tư, Bảo Hiểm, Kinh Doanh, Phong Trào Thịnh Vượng :: Trang thơ- Hội Thi Nhân VN Quốc Tế - IAVP :: Liên hệ

Bản quyền: Vietnamville
Chủ Nhiệm kiêm Chủ Bút: Tân Văn.