Trang chủ :: Tin tức - Sự kiện :: Website tiếng Việt lớn nhất Canada email: vietnamville@sympatico.ca :: Bản sắc Việt :: Văn hóa - Giải trí :: Khoa học kỹ thuật :: Góc thư giãn :: Web links :: Vietnam News in English :: Tài Chánh, Đầu Tư, Bảo Hiểm, Kinh Doanh, Phong Trào Thịnh Vượng :: Trang thơ- Hội Thi Nhân VN Quốc Tế - IAVP :: Liên hệ
     Các chuyên mục 

Tin tức - Sự kiện
» Tin quốc tế
» Tin Việt Nam
» Cộng đồng VN hải ngoại
» Cộng đồng VN tại Canada
» Khu phố VN Montréal
» Kinh tế Tài chánh
» Y Khoa, Sinh lý, Dinh Dưỡng
» Canh nông
» Thể thao - Võ thuật
» Rao vặt - Việc làm

Website tiếng Việt lớn nhất Canada email: vietnamville@sympatico.ca
» Cần mời nhiều thương gia VN từ khắp hoàn cầu để phát triễn khu phố VN Montréal

Bản sắc Việt
» Lịch sử - Văn hóa
» Kết bạn, tìm người
» Phụ Nữ, Thẩm Mỹ, Gia Chánh
» Cải thiện dân tộc
» Phong trào Thịnh Vượng, Kinh Doanh
» Du Lịch, Thắng Cảnh
» Du học, Di trú Canada,USA...
» Cứu trợ nhân đạo
» Gỡ rối tơ lòng
» Chat

Văn hóa - Giải trí
» Thơ & Ngâm Thơ
» Nhạc
» Truyện ngắn
» Học Anh Văn phương pháp mới Tân Văn
» TV VN và thế giới
» Tự học khiêu vũ bằng video
» Giáo dục

Khoa học kỹ thuật
» Website VN trên thế giói

Góc thư giãn
» Chuyện vui
» Chuyện lạ bốn phương
» Tử vi - Huyền Bí

Web links

Vietnam News in English
» Tự điển Dictionary
» OREC- Tố Chức Các Quốc Gia Xuất Cảng Gạo

Tài Chánh, Đầu Tư, Bảo Hiểm, Kinh Doanh, Phong Trào Thịnh Vượng

Trang thơ- Hội Thi Nhân VN Quốc Tế - IAVP



     Xem bài theo ngày 
Tháng Mười hai 2019
T2T3T4T5T6T7CN
            1
2 3 4 5 6 7 8
9 10 11 12 13 14 15
16 17 18 19 20 21 22
23 24 25 26 27 28 29
30 31          
   

     Thống kê website 
 Trực tuyến: 14
 Lượt truy cập: 14551173

 
Bản sắc Việt 13.12.2019 02:58
Mỹ đang giúp VN đòi lại Hoàng Sa, dân Việt đợi chờ gì nữa không hành động khẩn trương?
13.09.2019 22:42

Tàu chiến Mỹ thách thức yêu sách phi lý của Trung Quốc tại Hoàng Sa

Dăn trí Quân đội Mỹ xác nhận một tàu khu trục của hải quân nước này đã di chuyển gần các đảo tại quần đảo Hoàng Sa nhằm bác bỏ yêu sách phi lý của Trung Quốc tại khu vực này.



>>Tàu chiến Mỹ mang tên lửa “nắn gân” Trung Quốc tại Thái Bình Dương
>>Tàu chiến Mỹ áp sát khu vực Trung Quốc chiếm đóng trái phép trên Biển Đông
>>Đô đốc Mỹ khẳng định duy trì sự hiện diện của tàu chiến tại Biển Đông

Tàu chiến Mỹ thách thức yêu sách phi lý của Trung Quốc tại Hoàng Sa - 1

Nhấn để phóng to ảnh

Tàu khu trục Wayne E. Meyer đi qua Biển Đông năm 2017 (Ảnh: Reuters)

Hãng tin Reuters dẫn lời Trung tá Reann Mommsen, người phát ngôn của Hạm đội 7 Hải quân Mỹ, hôm nay 13/9 cho biết tàu khu trục Wayne E. Meyer của Hải quân Mỹ đã di chuyển gần các đảo tại quần đảo Hoàng Sa thuộc chủ quyền của Việt Nam.

Người phát ngôn Reann Mommsen cho biết hoạt động của tàu khu trục Wayne E. Meyer đã thách thức yêu sách chủ quyền quá đáng của Trung Quốc tại quần đảo Hoàng Sa. Theo đại diện của Hạm đội 7, tàu khu trục Wayne E. Meyer đã “thách thức việc Trung Quốc cản trở quyền qua lại vô hại”, đồng thời phản đối tuyên bố của Bắc Kinh đối với cái gọi là “đường cơ sở thẳng” bao quanh quần đảo Hoàng Sa.

“Trung Quốc đang tìm cách mở rộng khu vực nội thủy, lãnh hải, vùng đặc quyền kinh tế và thềm lục địa nhiều hơn những gì họ được cho phép theo luật quốc tế”, người phát ngôn Hạm đội 7 tuyên bố.

Trước đó, tàu khu trục mang tên lửa dẫn đường Wayne E. Meyer của Hải quân Mỹ cũng đã di chuyển trong phạm vi 12 hải lý gần đá Chữ Thập và đá Vành Khăn thuộc quần đảo Trường Sa của Việt Nam hôm 28/8. Trung Quốc đã ngang nhiên chiếm đóng trái phép và tiến hành các hoạt động cải tạo phi pháp tại hai đá này.

Theo thông báo của Hạm đội 7 hồi tháng trước, hoạt động của tàu khu trục Wayne E. Meyer “nhằm thách thức yêu sách hàng hải quá đáng và duy trì việc tiếp cận các tuyến hàng hải theo quy định của luật pháp quốc tế”.

Tàu USS Wayne E. Meyer vừa tham gia cuộc tập trận hàng hải đầu tiên giữa lực lượng hải quân Mỹ và 10 nước thành viên ASEAN. Cuộc tập trận có chủ đề “Tăng cường hiểu biết lẫn nhau và năng lực tác chiến hàng hải hỗn hợp”, nhằm mục đích thúc đẩy an ninh, an toàn hàng hải, tự do hàng hải hàng không và các hoạt động thương mại không bị cản trở theo các nguyên tắc được quốc tế công nhận. 

Hải quân Mỹ thường xuyên thực hiện các hoạt động tuần tra tự do hàng hải ở Biển Đông nhằm thách thức các tuyên bố chủ quyền phi lý của Trung Quốc ở vùng biển quốc tế quan trọng này. Các hoạt động này tiếp tục được duy trì và tăng cường dưới thời Tổng thống Donald Trump.Thành Đạt Tổng hợp


Chiến hạm USS Wayne E. Meyer mang tên lửa dẫn đường đã áp sát các hòn đảo trong quần đảo Hoàng Sa hiện Trung Quốc đang chiếm giữ. Hãng tin Reuters dẫn lời ông Mommsen khẳng định hành động của hải quân Mỹ là nhằm « phản đối các hạn chế quyền qua lại vô hại do Trung Quốc áp đặt cũng như không thừa nhận đòi hỏi chủ quyền quá đáng của Trung Quốc tại quần đảo này ». Việt Nam và Đài Loan cũng đòi chủ quyền trong vùng biển này.

Đây là lần thứ 2 trong vòng chưa đầy hai tuần chiến hạm USS Wayne E. Meyer thách thức các yêu sách chủ quyền của Trung Quốc trên Biển Đông. Cuối tháng trước tàu USS Wayne E. Mayer đã đi vào trong khu vực 12 hải lý chung quanh Đá Chữ Thập và Đá Vành Khăn trong quần đảo Trường Sa. Đây cũng là 2 hòn đảo do Trung Quốc chiếm giữ.

Trong vài tháng qua, hải quân Hoa Kỳ liên tục tiến hành các hoạt động khẳng định quyền tự do hàng hải như vậy khiến Bắc Kinh bực tức.

Phát ngôn viên Hạm đội 7 nhấn mạnh « với hoạt động này, Hoa Kỳ muốn cho Trung Quốc thấy vùng biển này không thuộc chủ quyền của Bắc Kinh » và những yêu sách về chủ quyền của Trung Quốc tại quần đảo Hoàng Sa là trái với luật pháp quốc tế.

Theo trang tin mạng The Japan Times, Trung Quốc đã điều các tàu chiến và máy bay đến để đuổi tàu Mỹ, nhưng chiến hạm USS Mayne E. Meyer vẫn hoàn thành hải trình như dự kiến.

Chỉ cần CSVN từ bỏ XHCN theo gương TQ Mỹ  và các cường quốc Tây phương cũng như thế giới sẽ giúp VN lấy lại Hoàng sa và phẩn quần đảo Trương sa bị TQ cưỡng chiếm trước đây, nhưng vì quyền lợi của cấp lãnh đạo nên đảng CSVN thà mất đảo, mất nước nhưng không để mất sự bảo hộ của TQ làm mất đảng và quyền lợi.

Bãi Tư Chính trong tam giác Việt Nam - Hoa Kỳ - Trung Cộng

< A >

1. Bãi Tư Chính ở đâu? 

Vị trí bãi Tư Chính (Vanguard Bank) có 4 điểm đáng chú ý: 1) Bãi Tư Chính là một bãi san hô chìm dưới mặt nước biển, không phải là một hải đảo, nằm trong thềm lục địa (continental shelf). (BBC NEWS Tiếng Việt, 29-7-2019), và nằm trong vùng đặc quyền kinh tế (ĐQKT) (exclusive economic zone) 200 hải lý (370 Km) của Việt Nam, ở nam Côn Sơn, tỉnh Bà Rịa-Vũng Tàu, do một tiểu đoàn Hải quân CSVN quản lý và khảo sát khí tượng, 2) Dưới lòng biển bãi Tư Chính có tiềm năng lớn về dầu hỏa và khí đốt, nên nhiều nước dòm ngó. 3) Bãi Tư Chính nằm trên trục giao thông hàng hải đông-tây và bắc-nam ở Biển Đông. Đây là con đường giữa Âu Châu, Phi Châu và Á Châu. Ở Á Châu, từ eo biển Hormuz (giữa Iran và và Các Tiểu Vương Quốc Ả Rập Thống Nhứt) đến eo biển Malacca (giữa Malaysia và đảo Sumatra thuộc Indonesia) là đoạn đường huyết mạch ra Biển Đông. 4) Theo công ước về luật biển của Liên Hiệp Quốc, bãi Tư Chính nằm trong vùng ĐQKT của Việt Nam. Trung Cộng không chịu nhận điều nầy, và tự quy định rằng bãi Tư Chính nằm trong đường nối 9 điểm của Trung Cộng trên Biển Đông.

Đường nầy trước kia chưa có. Cho đến đầu thế kỷ 20, nước Trung Hoa chỉ tới đảo Hải Nam. Một bản đồ năm 1948 thời Trung Hoa Dân Quốc vẽ thêm một đường gạch cách khoảng, nối 11 điểm trên Biển Đông mà Trung Hoa cho rằng thuộc chủ quyền Trung Hoa. Qua thời Trung Cộng đường nầy rút lại còn 9 điểm, tạo thành một khu vực có hình chữ U, giống hình lưỡi bò, rộng khoảng 80% diện tích Biển Đông. Nếu kể từ đất liền Trung Cộng, đường lưỡi bò dài hơn 1,000 hải lý, chỉ cách đất liền các nước Philippines, Malaysia và Việt Nam trên 100 hải lý, “ăn vào 67 lô” dầu khí của Việt Nam trên Biển Đông. (BBC tiếng Việt ngày 23-5-2018.) Cần chú ý là Trung Cộng quan niệm đường lưỡi bò của Trung Công là bất di dịch, bất chấp luật biển LHQ. 

Hai thuật ngữ theo công ước về luật biển: 1) Thềm lục địa là phần đất nối dài từ đất liền chạy ra biển, thông thường là 200 hải lý. 2) Vùng ĐQKT rộng 200 hải lý kể từ hải phận. Nước chủ nhà chỉ được quyền đối với tầng đất vùng ĐQKT. Tầng nước biển và tầng bầu trời (không phận) vùng ĐQKT thuộc quốc tế. Thềm lục địa và vùng ĐQKT do luật biển LHQ quy định, không nước nào có quyền đi ngược lại luật nầy. 

2. Bãi Tư Chính nổi sóng 

Sau chiến tranh với CSVN năm 1979, Trung Cộng cải tiến quân đội, hiện đại hóa Hải quân để bành trướng bằng đường biển. Đại tướng Lưu Hoa Thanh (Liu Huaqing), tư lệnh Hải quân Trung Cộng từ 1982, đưa ra chiến lược xây dựng Hải quân Trung Cộng thành một lực lượng toàn cầu vào giữa thế kỷ 21. 

Đáp lại chiến lược mới của Trung Cộng, Hoa Kỳ thời tổng tống Barack Obama quyết định xoay trục qua Á Châu. do ngoại trưởng Hillary Clinton công bố ngày 24-7-2010 tại diễn đàn hội nghị ASEAN ở Hà Nội năm 2010, làm cho Trung Cộng quan ngại. (Ngọc Trân, RFA, 31-7-2010.) 

Khi Hải quân khá mạnh, Tập Cận Bình công bố dự án “một vành đai, một con đường” (nhất đới nhất lộ) năm 2013, phỏng theo “con đường tơ lụa” Trung Hoa thời xưa. Cũng trong năm nầy, ngày 25-7-2013, Hoa Kỳ và CSVN thiết lập quan hệ đối tác toàn diện. (Chưa phải là đối tác chiến lược.). Lúc đó, CSVN hợp tác với các công ty tây phương thăm dò dầu khí trong vùng ĐQKT trên Biển Đông khiến Trung Cộng phật lòng vì Trung Cộng muốn hợp tác khai thác dầu khí với CSVN. Từ 2-5-2014, Trung Cộng đưa giàn khoan HD 981 đến đe dọa vùng ĐQKT Việt Nam, bị dân Việt biểu tình phản đối dữ dội. Trung Cộng rút giàn khoan HĐ81 ngày 16-7-2014. 

Trước tình hình mới, ngày 02-10-2014, Hoa Kỳ dỡ bỏ một phần lệnh cấm vận bán vũ khí sát thương với Việt Nam. Khi đến Việt Nam năm 2016, tổng thống Obama tuyên bố Hoa Kỳ dỡ bỏ toàn phần lệnh cấm vận bán võ khí sát thương cho Việt Nam, đưa đoàn Peace Corps (Đoàn Hòa bình) đến hoạt động ở Việt Nam, và mở Đại hoc Fulbright Việt Nam ở Sài Gòn. 

Trong khi đó, Trung Cộng vẫn tiếp tục gây áp lực đối với CSVN, khiến năm 2017 CSVN phải dẹp bỏ hai dự án dầu khí lớn là Cá voi xanh ở Quảng Nam và Cá rồng đỏ ở bãi Tư Chính. Dự án Cá voi xanh “có trữ lượng ước tính 150 tỉ mét khối, sẽ đóng góp vào ngân sách Việt Nam gần 20 tỉ đô la.” (Thụy My, RFA, 16-11-2017.) Dự án Cá rồng đỏ được “ước tính là có trữ lượng 45 triệu thùng dầu và 172 tỷ feet khối khí gas” (Bill Hayton, BBC News, 23-3- 2018.) Tiền trong túi mà không được lấy kể cũng ức! 

Được thế, Trung Cộng làm tới, yêu cầu CSVN chấm dứt luôn hoạt động của dàn khoan Hakuryu 5 (Nhật Bản) do Công ty dầu khí Việt Nam hợp đồng với công ty Rosneft (Nga) thuê, đang hoạt động ở phía bắc bãi Tư Chính. Tuy nhiên, lần nầy CSVN không tuân hành lệnh của Trung Cộng. (VOA 26-7-2019). 

Ngày 18-6-2019, Trung Cộng đưa tàu Hải Cảnh 35111, tuần tra khu vực tây bắc Tư Chính trong thềm lục địa Việt Nam. Ngày 3-7-2019, Trung Cộng đưa thêm tàu Hải Dương Địa Chất 8 (HDĐC-8) đến vùng ĐQKT Việt Nam, cũng gần Tư Chính. Đưa tàu nghiên cứu đến Tư Chính trong vùng ĐQKT của Việt Nam nói là để nghiên cứu địa chất ở đây, rõ ràng là một hành vi gây hấn 

Tức thì xảy ra cuộc đối đầu giữa tàu hải cảnh hai nước. Hai tàu của Trung Cộng và bốn tàu của CSVN quần thảo nhau gần giàn khoan Hakuryu-5, trong khi tàu HDĐC-8 tiếp tục khảo sát địa chấn tại đây. Bất ngờ, ngày 7-8-2019, Trung Cộng rút tàu HDĐC-8 khỏi bãi Tư Chính. Báo Hà Nội Mới ngày 12-8 loan tin do “nỗ lực không khoan nhượng của cơ quan chức năng” của nhà nước CSVN nên HĐĐC 8 rút lui. Dầu vậy, cũng thật bất ngờ, ngày 13-8-2019 HDĐC-8 quay lại bãi Tư Chính như vào chỗ không người. 

3. Vì sao bãi Tư Chính nổi sóng 

Trung Cộng đe dọa bãi Tư Chính lần nầy có thể vì hai lý do sâu xa: 1) Lý do thứ nhứt rất dễ hiểu: Trung Cộng đã đề nghị hợp tác với CSVN thăm dò và khai thác dầu khí trong thềm lục địa Việt Nam, nhưng CSVN từ chối, mà CSVN lại hợp tác với các nước khác. 2) CSVN đang xích lại gần Hoa Kỳ. 

Trong khi tiếp tục cuộc hành trình xoay trục qua Á Châu, Hoa Kỳ đưa ra chiến lược an ninh và quốc phòng “Ân Độ - Thái Bình Dương” năm 2017, càng làm cho Trung Cộng thêm nóng mặt. Ngày 27-5-2018, hai chiến hạm Hoa Kỳ mang hỏa tiễn, di chuyển trong hải phận quốc tế, và chỉ cách Hoàng Sa 12 hải lý. (BBC NEWS - Tiếng Việt, 27-5-2018) Tại hội nghị đối thoại Shangri-La lần thứ 17 ở Singapore từ 1-6-2018, khi một đại tá trong phái đoàn Trung Cộng chất vấn, bộ trương Quốc phòng Hoa Kỳ James Mattis trả lời: “We do not do freedom of navigation for America alone... it’s freedom for all nations, large and small, that need to transit those waters for their own prosperity and they have every reason to do so.” (Bonnie S. Glaser and Gregory Poling, “Vanishing Borders in the South China Sea - The U.S. Must Do More to Stop China's Encroachments”, June 5, 2018.) (Xin tạm dịch: “Chúng tôi không thực hiện quyền tự do hàng hải cho riêng chúng tôi... Đó là tự do cho tất cả các quốc gia, lớn hay nhỏ, mà họ cần phải di chuyển trong những hải phận [quốc tế] đó cho sự phồn thịnh của nước họ, và họ có đủ lý lẽ để làm như thế.”

Chíến lược nầy được ghi rõ trong “Indo-Pacific Strategy Report” (Báo cáo chiến lược Ấn Độ-Thái Bình Dương”, dày 56 trang do Bộ Quốc phòng Hoa Kỳ đưa ra ngày 1-6-2019, có đoạn riêng về Viêt Nam, như sau “The Department is building a strategic partnership with Vietnam that is based o­n common interests and principles, including freedom of navigation, respect for a rules-based order in accordance with international law, and recognition of national sovereignty. The U.S.-Vietnam defense relationship has grown dramatically over the past several years, as symbolized by the historic March 2018 visit of a U.S. aircraft carrier for the first time since the Vietnam War.” (pp. 36-37) [Xin tạm dịch: “Bộ [Quốc phòng Hoa Kỳ] đang xây dựng một sự hợp tác chiến lược với Việt Nam, đặt căn bản trên những quyền lợi và nguyên tắc chung, gồm tự do hàng hải, sự tôn trọng một trật tự dựa trên quy luật phù hợp với luật quốc tế và sự tôn trọng chủ quyền quốc gia. Mối quan hệ quốc phòng giữa Hoa Kỳ và Việt Nam phát triển một cách đáng kể trong nhiều năm qua, tiêu biểu là cuộc thăm viếng lịch sử của một hàng không mẫu hạm Hoa Kỳ vào tháng 3-2018, lần đầu tiên kể từ chiến tranh Việt Nam.”] (tt. 36-37.) 

Sự đối đầu giữa kế hoạch “xoay trục qua Á Châu” và dự án “một vành đai một con đường” đưa đến một hình thức chiến tranh lạnh mới giữa Hoa Kỳ và Trung Cộng, và cuộc thương chiến giữa hai nước năm 2018. Trong thời gian gần đây Hoa Kỳ và CSVN lại tăng cường ngoại giao và thương mại. 

Ngoài ra, tại hội nghị an ninh châu Á ở Singapore vào tháng 5-2019, đại diện CSVN “không hề nhắc đến” chủ trương ba không của CSVN như những lần trước. (Không liên minh quân sự với bất kỳ nước nào. Không cho bất cứ nước nào đặt căn cứ quân sự ở Việt Nam. Không dựa vào nước này để chống nước kia. (RFA, 05-06-2019). Tất cả những sự việc trên làm cho Trung Cộng nghi ngờ CSVN, nên đưa tàu đến uy hiếp CSVN. 

4. Phản ứng sau vụ bãi Tư Chính 

Như thông lệ, ngày 16-7, CSVN lên tiếng nhẹ nhàng phản đối Trung Cộng. Sau đó, bộ Ngoại giao CSVN bất ngờ đổi giọng cứng rắn trong cuộc họp báo ngày 19-7-2019, tố cáo đích danh tàu Trung Cộng vi phạm thềm lục địa Việt Nam ở khu vực phía nam, mà không còn gọi là tàu lạ. Tại hội nghị Ngoại trưởng ASEAN ở Bangkok (Thái Lan) từ 31-7-2019, ngoại trưởng CSVN thẳng thừng lên án hành động của Trung Cộng tại Biển Đông. Khi hai ngoại trưởng CSVN và Trung Cộng gặp riêng, thì như hai người điếc nói chuyện với nhau, chẳng ai nghe ai. Mỗi bên giữ vững quan điểm của mình. 

Bên cạnh CSVN, Hoa Kỳ là nước phản đối Trung Cộng mạnh mẽ nhứt. Ngày 20-7-2019, bộ Ngoại giao Hoa Kỳ lên án Trung Cộng gây bất ổn tại Biển Đông, bắt nạt các quốc gia trong vùng, và yêu cầu Trung Cộng ngưng hành động xâm phạm quyền thăm dò và khai thác dầu khí các nước nầy trên Biển Đông. 

Có ý kiến cho rằng đây là cơ hội thuận tiện để CSVN khởi kiện Trung Cộng ra Tòa án La Haye? Đúng là nên kiện để tính chuyện mai sau. Tuy nhiên, trong vụ án Scaborough do Philippines kiện Trung Cộng năm 2013, Tòa án Trọng tài thường trực (Permanent Court of Arbitration), trụ sở ở La Haye (Hòa Lan), phán quyết năm 2016 rằng Trung Cộng không có cơ sở lịch sử và pháp lý về đường lưỡi bò, và Trung Cộng không có quyền độc quyền làm chủ biển và tài nguyên trong vùng đường lưỡi bò, thì Trung Cộng chẳng quan tâm tí nào đến phán quyết nầy. Trung Cộng chỉ dùng lý của kẻ mạnh, dựa vào thế lực kinh tế và quân sự, thương thuyết song phương với từng nước để dễ dụ dỗ, dễ mua chuộc, và cũng dễ đe dọa 

Khi tàu Trung Cộng quay lại bãi Tư Chính ngày 13-8, thì ngày 16-8, bộ Ngoại giao CSVN lên tiếng phản đối và yêu cầu Trung Cộng rút toàn bộ tàu bè ra khỏi biển Việt Nam. Ngày 21-8, Hoa Kỳ lên án Trung Cộng một lần nữa. Cùng ngày 22-8, CSVN lại phản đối Trung Cộng, và thông báo Việt Nam sẽ tham gia cuộc tập trận chung trên biển với các nước ASEAN và Hoa Kỳ từ ngày 2-9 đến ngày 6-9 từ phía bắc Thái Lan đến phía nam Ca Mau. Đáp lại, có thể để tránh đụng độ gây cấn, ngày 24-8, tàu HDĐC 8 tiến gần về phía đảo Phú Quý (Bình Thuận) và bờ biển Phan Thiết. 

Khác với vụ đặc khu kinh tế năm vừa qua, lần nầy trong nước chỉ có một cuộc biểu tình nhỏ ngày 6-8, trước tòa đại sứ Trung Cộng ở Hà Nội, liền bị dẹp yên ngay. Một nguồn tin từ trong nước cho biết rằng khi vụ Tư Chính căng thẳng, báo chí CS được phép đăng tin, và gợi ý chuyện biểu tình, nhưng anh chị em trong nước rất dè dặt, không muốn tổ chức “biểu tình quốc doanh” theo lệnh đảng CSVN. Dầu vậy, anh chị em chuẩn bị sẵn sàng, sẽ đứng lên khi cần. Việc chưa biểu tình của dân chúng trong tình thế căng thẳng hiện nay là một thái độ bất hợp tác và cũng là đối đầu với nhà nước CS. 

5. Bãi Tư Chính trong tam giác Việt Nam - Hoa Kỳ - Trung Cộng 

Mối quan hệ giữa CSVN và Trung Cộng bắt đầu khi Hồ Chí Minh từ Liên Xô qua Trung Hoa hoạt động năm 1924. Năm 1949, đảng CSTH thành công và lên nắm quyền. Lúc đó, CSVN thua trong chiến tranh với Pháp, liền qua Trung Cộng cầu viện. Nhờ thế, CSVN thành công năm 1954. Năm 1958, Phạm Văn Đồng ký công hàm thừa nhận Hoàng Sa và Trường Sa là của Trung Cộng để đổi lấy viện trợ đánh miền Nam và thành công năm 1975. Sau một thời gian lạnh nhạt, Nguyễn Văn Linh qua Trung Cộng xin tái lập bang giao năm 1990 tại hội nghị Thành Đô. Để cầu viện, Hồ Chí Minh, Phạm Văn Đồng, Nguyễn Văn Linh bí mật cam kết những gì, thì chỉ có chủ nợ biết. Trung Cộng chắc chắn dùng lởi cam kết bí mật của các con nợ để đòi lại, ví dụ công hàm Phạn Văn Đồng năm 1958 (đưa đến vụ Hoàng Sa năm 1974), mật ước Thành Đô năm 1990 (đưa đến hai hiệp định biên giới trên đất liền năm 1999 và trên biển 2000...) 

Vấn đề Hoàng Sa trong công hàm Phạm Văn Đồng là vấn đề song phương giữa Trung Cộng và CSVN, quốc tế không can thiệp. Vấn đề bãi Tư Chính không dính đến công hàm trên, mà bãi Tư Chính lại nằm trên hải lộ quốc tế, tàu bè nhiều nước qua lại. Xâm phạn vùng biển bãi Tư Chính, Trung Cộng đụng chạm đến hải lộ quốc tế có tàu thuyền nhiều nước qua lại, nên bị nhiều nước phản đối khắp nơi trên thế giới. Ví dụ các nước Âu Châu ở xa Việt Nam mà cũng phản đối Trung Cộng. 

Hoa Kỳ phản đối Trung Cộng chẳng phải vì riêng Việt Nam, mà vì cả các nước vùng Biển Đông và cả các nước có tàu bè qua lại trên Biển Đông, vừa thử thách Trung Cộng trong cuộc thương chiến giữa hai nước, vừa chận đứng tiềm năng dầu khí ở bãi Tư Chính lọt vào tay Trung Cộng, vừa bảo vệ tự do hàng hải trên Biển Đông. 

Như thế trong vấn đề bãi Tư Chính và cả Biển Đông, sự khác biệt căn bản giữa Hoa Kỳ và Trung Cộng là Hoa Kỳ tôn trọng quy định Liên Hiệp Quốc về luật biển, chống lại việc Trung Cộng muốn độc chiếm Biển Đông thành “ao nhà” của Trung Cộng, muốn làm gì cũng được theo lý của kẻ mạnh. 

Sự khác biệt về quan điểm tự do lưu thông trên Biển Đông chỉ là một phần trong sự đối đầu giữa Trung Cộng và Hoa Kỳ. Mối thâm thù của Trung Cộng đối với Hoa Kỳ bắt đầu từ thời chiến tranh lạnh sau thế chiến thứ hai. Vào đầu thập niên 70, vì cần liên kết để chống Liên Xô, nên hai bên tạm hòa hoãn. 

Ngày 1-1-1979, Hoa Kỳ chính thức công nhận Trung Cộng. Tuy vậy Hoa Kỳ vẫn ban hành "Luật Quan hệ Đài Loan" ngày 10-4-1979, xác định mối quan hệ chính thức với Đài Loan, bảo vệ Đài Loan, tuy không có ngoại giao. Sau đó, Hoa Kỳ xoay trục qua Á Châu làm cho Trung Cộng tức giận, vì Hoa Kỳ là nước có thể gây trở ngại sự bành trướng của Trung Cộng. Gần đây nhứt, Hoa Kỳ quyết định mở cuộc chiến tranh thương mại có thể gây tổn hại cho nền kinh tế Trung Cộng. 

6. Thông điệp bãi Tư Chính 

Sự kiện bãi Tư Chính dầu chỉ mới qua giai đoạn 1, đã bày ra một thực tế rõ ràng. Thế hệ lãnh đạo CS nợ máu và nợ tù cải tạo với nhân dân, nay đều đã chết. Thế hệ CS cầm quyền hiện nay là thế hệ thừa kế, thư lại quan liêu (bureaucracy), tự mãn hưởng thụ, không có tinh thần chiến đấu, dùng tài sản sẵn có của đất nước dâng cho kẻ thù để cầu an, chỉ giỏi đàn áp dân chúng, “hèn với giặc, ác với dân”. Nhờ tham nhũng, cán bộ CS hiện nay giàu có so với trước 1975, sống sung túc, xa hoa, trụy lạc, xa rời quần chúng. 

Trong khi đó, nước Việt Nam càng ngày càng suy thoái. Giới lãnh đạo CS không có tầm nhìn chiến lược phù hợp với sự phát triển của thời đại. Biến cố Tư Chính bày ra rất rõ sự suy nhược, bất lực của đảng CS. Nhà nước CS, không đủ khả năng bảo vệ đất nước. 

Trong nước, ngoài thành phần theo đảng CS để kiếm sống, đại đa số dân Việt hiện nay chỉ lo mưu sinh, không quan tâm đến chính trị, bất tín nhiệm và bất hợp tác với nhà nước CS, an phận cùng gia đình hoặc quên thế sự ở quán cà-phê, quán nhậu, và cả trụy lạc nữa. Nhà nước CS tự xem đất nước là của riêng đảng CS và xem dân như cỏ rác, thì dân không có lý do gì hợp tác với CS, hay hòa giải hòa hợp với CS. 

Ngoài nước, người đàn anh Trung Cộng “4 tốt” chẳng tốt tý nào, chập chờn đe dọa, còn “16 chữ vàng” là cái bánh vẽ dụ khị CSVN vào vòng lệ thuộc. Hai nước “môi hở răng lạnh”, nhưng răng cắn lưỡi hoài, làm sao lưỡi chịu nỗi? Yếu thế, bạc nhược, không có tinh thần chiến đấu, lại là đàn em trong ý thức hệ CS, CSVN liên tục nhượng bộ, nhưng CSVN càng nhượng bộ, càng thỏa hiệp, thì Trung Cộng càng lấn tới, càng đòi hỏi. Sau Tư Chính, coi chừng Trung Cộng có thể sẽ vòi vĩnh những nơi khác, như Côn Sơn, Phú Quốc. Đảng CS bám theo Trung Cộng, sẽ có ngày câu “theo Tàu mất nước” trở thành hiện thực. 

Về phía Hoa Kỳ, trong khi đang diễn ra thương chiến, Hoa Kỳ có thể liên kết với CSVN để chận đứng phía nam Trung Cộng, nhưng Hoa Kỳ dư biết CSVN đang đu giây nước đôi, nên cũng chẳng vội vàng gì trong việc mở rộng ngoại giao với CSVN. Ngày 26-6-2019, trên đài truyền hình Fox Business Nework (Hoa Kỳ), tổng thống Donald Trump mạnh mẽ chỉ trích CSVN lợi dụng Hoa Kỳ còn tệ hơn cả Trung Cộng. Trong thương mại và ngoại giao, Hoa Kỳ đòi hỏi các nước phải luôn luôn tôn trọng luật lệ nghiêm minh của Hoa Kỳ. Người Hoa Kỳ rất thực dụng, không có đồng minh vĩnh viễn, không có kẻ thù vĩnh viễn, chỉ có quyền lợi vĩnh viễn, và không can thiệp vào những gì không liên hệ đến quyền lợi của họ. 

Cần chú ý là từ trước cho đến nay, vụ bãi Tư Chính là sự kiện đầu tiên làm cho cả hành pháp và lập pháp Hoa Kỳ quan tâm và lên tiếng phản đối Trung Cộng mạnh mẽ. Đây là cơ hội cho CSVN tăng cường giao dịch với Hoa Kỳ về nhiều mặt, nhưng phải dứt khoát thế đứng và tôn trọng luật lệ Hoa Kỳ và quốc tế. 

Như thế, thông điệp của biến cố bãi Tư Chính rất rõ ràng là đã đến lúc CS phải quyết định: 1) Hoặc theo Tàu, để còn đảng nhưng từ từ mất nước, mà mất nước thì cũng sẽ mất luôn đảng CS; ngoài ra, còn bị nhân dân nguyền rủa và sẽ kiếm cách đứng lên lật đổ. 2) Hoặc muốn sống còn với dân tộc, thì CS cần ý thức xu hướng thời đại là trào lưu dân chủ hóa toàn cầu, mà dân chúng Việt Nam từ lâu đã chọn lựa. 

Kết luận 

Hiện nay, đảng CSVN quyết định chọn lựa xu hướng dân chủ tuy rất khó khăn, vì người CS có thể mất địa vị, mất quyền lợi nhưng bù lại tránh khỏi nhiều nguy hiểm, kể cả nguy hiểm đến mạng sống. Kinh nghiệm Đông Âu cho thấy những nước biết chuyển hướng, như Ba Lan, Đông Đức, Liên Xô... tốt hơn và an toàn hơn là số phận của Nicolae Ceausescu ở Romania. 

Nhà nước CSVN chẳng lẽ không biết lời truyền khẩu dân gian “Cộng sản chết rồi mà chưa chôn”? Hiện nay, việc dân chúng vùng lên chôn đảng CS thật khó, nhưng không phải là không thể xảy ra, vì lịch sử luôn luôn tiềm ẩn những đột biến bất ngờ. Có ai ngờ CS Đông Âu và Liên Xô mạnh như thế mà sụp đổ? Có ai nghĩ rằng cái chết của một sinh viên đưa đến cuộc cách mạng Hoa Lài ở Tunisia năm 2010? Đường đi khó, thật khó, nhưng đảng CS phải chọn lựa dứt khoát một lần cho tương lai của người CS. 

Cuối cùng, nếu CS không tự chuyển hướng thì sẽ có ngày dân Việt vùng dậy, tự tiến lên con đường tự do dân chủ, sinh lộ duy nhứt dẫn đến tương lai tươi sáng cho dân tộc. Không còn con đường nào khác! (Trình bày tại Toronto tối 07-09-2019.) 




Đoạn tuyệt ý thức hệ u mê, hòa nhập với thế giới văn minh, để xây dựng và bảo vệ Tổ quốc

< A >

1- Lãnh đạo Cộng sản Việt Nam, chắc chắn, không ai có họ hàng gần với loài trâu bò. Nhưng thuộc tính nhai lại, đứa nào cũng có. Câu cửa mồm của chúng: “Đảng CS Việt Nam, người tổ chức và lãnh đao mọi thắng lợi của Cách mạng Việt Nam(!)” và “Nếu không có Đảng và Bác, Việt Nam không được như ngày hôm nay(!)”. Nói như thế, nhưng chính chúng, cũng không tin vào những luận điểm như thế. Không tin, nhưng chúng vẫn sẵn sàng ợ ngay câu đó lên miệng, để nhai đi - nhai lại, ở bất cứ nơi đâu và bất kể lúc nào. Nghe lũ gian manh giở ra cái giọng củ chuối, mình ngứa tai và có gửi cho chúng bài viết: “Đảng CS Việt Nam đã làm được những gì cho Tổ quốc và Dân tộc?”. Trong đó, mình tạm nêu 4 nhóm “thành tích” nổi bật nhất, mà những người CS đã làm, để tri ân và báo hiếu cho quê hương Việt Nam:

- Thứ nhất, rước được cái Chủ thuyết hoang đường và hủ bại là Mác-Lê về Việt Nam. Việc này, nhẹ thì nói là, tha được phân của thiên hạ về và đổ vào giữa nhà của mình. Nặng thì nói là, dắt được đám voi hoang về, để chúng “dày mả tổ”

- Thứ 2, những người CS, họ chủ trương dùng thuyết “đấu tranh giai cấp” làm phương tiện, để giành độc lập. Việc này, cho dù có thành công, thì đó cũng chỉ là cách “dùng thuốc độc, để giải khát”. Sinh thời, Hồ Chí Minh đã từng nói một câu rất chí lý: “Nếu nước Độc lập mà dân không hưởng Hạnh phúc - Tự do, thì Độc lập cũng chẳng có nghĩa lý gì”. Ngặt nỗi, ông và những truyền nhân của mình, đến vế đầu cũng còn chẳng thực hiện được, mong chi đến cái chuyện Hạnh phúc, với lại Tự do. Tệ hơn nữa, thuốc độc Mác-Lê đã ngấm sâu vào cơ thể và đã đến lúc, nó phát tác dữ dội. Hậu quả, thiên nhiên và cả xã hội của chúng ta nữa, đều đã bị băng hoại. Nặng đến mức, khó mà có thể phục hồi. 

- Thứ 3, thú hóa con dân đất Việt và kéo lùi sự phát triển của Dân tộc.

- Thứ 4, đánh đổ được chế độ Thực dân - Phong kiến thối nát. Nhưng thay vào đó, là một thể chế Độc tài, so độ thối nát và man rợ, còn kinh khủng hơn nhiều. 

Gửi rồi, thấy cu Thưởng và cả cái đám “Tuyên láo” của y, nín khe. Tịnh, không thấy chúng phản pháo. Nhân đó, Dân già tôi đắc ý mà cho rằng: Trong việc kê tủ đứng vào mồm chế độ CS, mình cũng chẳng phải là cái hạng xoàng. 

2- “Niềm vui, ngắn chẳng tày gang”. Nó đổ vỡ hoàn toàn, khi mình gặp 1 cao nhân. Cao nhân này, từ lời ăn - tiếng nói, cho đến cách hành xử, đều có biểu hiện giống như một kẻ tâm thần. Tạm kê ra, 2 triệu chứng: 

Trước bàn dân thiên hạ, cao nhân cắm mặt vào giấy và oang oang đánh vần như một đứa trẻ: “cờ lờ vờ”, “cờ lờ mờ vờ”. Tai nghe - mắt thấy cái sự lạ đời này, ai cũng phải bò ra cười và cho rằng, đó là cái đồ thất học. Chưa hết, trong một hội nghị Quốc tế, trước sự chứng kiến của giới truyền thông, cao nhân lăn xả đến định ôm vai - bá cổ Tổng thống Hoa kỳ. Có lẽ, y tưởng, mình đang ở giữa một quán cháo lòng và Đỗ Năm Trăm với mình, đồng cái hạng phàm phu - tục tử. Không thể chịu nổi cái thói xuồng xã đó, đối phương bèn nghiêm mặt. Ông ta thọc sâu đôi tay vào nách và không thèm đứng dậy đáp lễ. Bẽ mặt, nhưng trước khi rút lui, chàng vẫn còn kịp nở một nụ cười nham nhở. Qua đó. ai cũng tưởng, trong giao tiếp, chàng chỉ ngang tầm với 1 cái thằng Lý Toét nào đó ở thế kỷ thứ 18. 

Hỡi ôi! Lũ người trần - mắt thịt chúng ta, từ xưa - đến nay, ai cũng chỉ quen thói “nhìn người, qua áo”. Đâu biết rằng, trí lực của bậc Thánh nhân, nào có giống người thường. “Giả si, bất điên” là cái cách, mà họ thường hay dùng. Bởi thế, đâu có dễ gì, để nhìn ra cái sự thông minh tuyệt đỉnh của họ. Vâng, “thánh nhân” mà chúng ta vừa nhắc đến, đó chính là ngài Nguyễn Xuân Phúc, Thủ tướng đương nhiệm của nước CHXHCN Việt Nam. 

3- Mặc cho thiên hạ đàm tiếu, cho đến 1 ngày đẹp trời, chàng mới thong thả ngoi lên mặt nước và phun châu - nhả ngọc: “Bình minh đang đến với Đất nước ta”. Nghe xong câu này, nhiều bậc trí giả mà mình quen biết, họ đã phải giật bắn mình. Sau đó, xấu hổ mà thú nhận rằng, họ đã quăng sách - đoạn bút. Cũng phải thôi, có mắt, mà họ đâu có nhìn thấy núi Thái sơn. Bao nhiêu bài viết hoành tráng, tràng giang - đại hải của thiên hạ, không bài nào nói được một cách đầy đủ và trung thực về cái bản chất lưu manh và hủ bại của Đảng CS Việt Nam. Riêng câu này, dư sức làm cái công việc đó. Danh xưng Thánh chửi, vì thế, đố ai dám giành. Này nhé: 

Ngót nửa thế kỷ đã trôi qua, kể từ khi có cái gọi là “thống nhất Đất nước”, từ chỗ, đang là Hòn ngọc tỏa sáng Viễn Đông, đảng CS đã "sáng suốt" lôi tuột chúng ta vào con đường hầm tối đen như mực và không có lối thoát. Sau đó, "tài tình" dẫn dắt chúng ta luồn lách qua bao nhiêu chông gai và thác ghềnh, để đi mãi vào bên trong. Đói khát và thương tích đầy mình, đâu có xá. Đi đến rã rời cả đôi cẳng, đảng mới giở cái giọng lưu manh ra, để đoán mò: “Chúng ta đã vượt qua được cái giai đoạn: nửa đêm - giờ Tý - canh ba rồi. Giờ, lương thực sắp cạn - đèn đuốc chẳng còn. Đảng quyết định mài cái ‘trí tuệ đính cao’ của mình ra và nghĩ kế chia chúng ta ra làm đôi. Cánh thứ nhất, tiến hành công cuộc ‘đổi mới’ phương hướng. Nôm na, bế tắc thì quay lại điểm xuất phát. Nói cách khác, quay ngược lại phía cửa hang. Ra đấy, bình minh, nó ở ngay trước mặt. Cánh thứ 2, đâm đầu vào hang và ‘kiên định’ bước tiếp, bất chấp hậu quả. Giữa hang núi thế kia, vô nhẽ lại không có lỗ thủng, để từ đó, chúng ta nhìn thấy ánh bình minh”. Vẫn biết, bình minh, nếu không phải đang, thì cũng sắp và rồi sẽ đến. Còn hiện tại, biết làm sao được, chúng ta vẫn phải chấp nhận sống trong “cảnh cơ hàn, trời đất tối tăm”. Ơn đảng đấy, ơn chế độ đấy và đừng có sốt ruột, mà buột miệng hỏi: “Đến khi nào, chúng ta mới nhìn thấy được ánh sáng mặt trời?”

“Đến hết thế kỷ này, chắc gì đã có... Chủ nghĩa Xã hội hoàn thiện ở Việt Nam”. Nghe Nguyễn Phú Trọng khẳng định chắc nịch như thế, dân chúng nước Việt, họ vỡ òa ra trong một niềm vui không thể tả xiết. Ai lú không biết, chứ người đứng đầu của họ, thì không. Ông ta đã sáng suốt thừa nhận một thực tế: Đảng CS Việt Nam, vô cùng hèn kém. Họ đã vô kế khả thi, để lèo lái con thuyền Việt Nam. Đến cái miếng giẻ rách thối hoắc, có tên là Chủ nghĩa Xã hội - thứ mà Nhân loại không ai còn dùng và đã cho nó vào cái sọt rác của Lịch sử từ lâu, nhưng đảng “anh minh” vẫn cháy bỏng một ước mơ: Bằng mọi giá, phải đem được nó về, để may bộ cánh. Tuy vậy, sao lại phải đợi đến hết thế kỷ này mới nghĩ đến chuyện tiến lên? Có ai và có gì đã ngăn cản cái đảng “quang vinh” của chúng ta chăng? Binh pháp Tôn tử, thiên Hành quân đã giúp ta giải đáp rõ ràng về vấn đề này: 见利而不进者,劳也. Kiến lợi nhi bất tiến giả, lao dã. Nôm na, nhìn thấy tiền rơi, nhưng mệt đứt hơi, không đến lấy được. Vẫn biết, CNXH, là một “báu vật”. Nhưng đảng CS Việt Nam, họ đã không tài nào lết được đến đó, để chạm tay vào nó. Việc này, chỉ có thể giải thích rằng: đảng đã mắc trọng bệnh và đôi chân teo tóp của đảng, đã không còn có thể nâng đỡ nổi cái thân hình phì nộn của nó nữa rồi. Đi cũng còn chẳng được, ấy thế mà, vẫn ba gai - ba đồ, đòi dẫn dắt cả Dân tộc này đến cái chỗ, mà đảng gọi là “thiên đường”. Trong khi, chính chúng, lại lần mò đến “địa ngục” - nơi cư trú của bọn Tư bản giãy chết. Đảng CS, lũ lừa đảo. Tổ sư cái thằng cụ nhà chúng mày. 

Con dân Đất Việt hỡi! Hãy mở to mắt ra, để nhìn thẳng vào cái sự thực phũ phàng này. Đã một lòng đi theo đảng, đừng có mơ đến những thứ cao sang, đừng có mơ đến bình minh - thời khắc, mà chúng ta thoát khỏi kiếp ngựa trâu và không phải sống cuộc đời nô lệ. 

4- Ông Tổng hỡi! Con ngựa hèn, tham nắm đậu mạt. Con chó già, thích giữ khúc xương thiu. Nhắn ông, đừng có học 2 cái tính xấu đó của loài khuyển mã. 

Đừng ương ngạnh, mà bám mãi vào cái luận điểm sai lầm: “Nếu xây dựng thành công CNXH, thì Dân giàu - Nước mạnh - Xã hội công bằng, dân chủ và văn minh”. Bởi, CNXH, là kẻ thù của Dân chủ. Hai khái niệm đó, luôn đối nghịch với nhau. Như nước với lửa, như ngày và đêm. Các ông mù quáng, nên không nhận chân được luận điểm này. Thế nên, đã dùng súng đạn và nhà tù, để ép buộc toàn dân phải đi theo đảng, để xây dựng CNXH. Ròng rã trong suốt mấy chục năm trời: Hết cải tiến, rồi lại cải lùi. Hết cải cách, rồi lại mở cửa. Cho đến hôm nay, hết vẹo rồi, nhưng mèo vẫn hoàn mèo. Việt Nam đương đại, nợ như Chúa Chổm. Còn Xã hội, nát như tương Bần và sắp đến lúc, không thể kiểm soát. Hãy dũng cảm, để nhìn thẳng vào sự thật: “Còn đảng CS, tương lai của Dân tộc này, còn bất định”

Tuổi ông, đã cao - sức ông, đã yếu. Tài ông xoàng - trí ông cùn. Ông tham lam, vơ hết từ chức nọ đến tước kia. Nhưng thử hỏi, trên những cương vị đó, ngoài to còi đòi chống tham nhũng, ông đã làm được những gì thực chất, cho dân - cho nước? Những người dân chúng tôi - chủ nhân của cái Đất nước này, chúng tôi hoàn toàn có quyền nhắc ông rằng: “Chống tham nhũng, không phải là nhiệm vụ ưu tiên số một và không phải là nhiệm vụ duy nhất của chức Chủ tịch Nước. Đè nặng lên vai ngài Chủ tịch, phải là Quốc kế - Dân sinh; phải là đối Nội - đối Ngoại. Những việc đó, ông đã làm đến đâu?”

Mới đây thôi, khi đám cháy ở nhà máy Bóng đèn phích nước Rạng đông bùng phát, chất kịch độc ở đó, đã theo gió và theo nước mà phát tán một cách khủng khiếp ra môi trường xung quanh. Việc đó, nó đe dọa trực tiếp đến sức khỏe, tính mạng và sinh hoạt của hàng vạn, hàng chục vạn người dân Thủ đô. Đối phó với thảm họa này, các cấp chính quyền của Hà Nội đã tiền hậu bất nhất. Chúng bưng bít thông tin, thậm chí, đổi trắng - thay đen luôn soành soạch. Việc đó, khiến lòng dân hoang mang, thậm chí là hoảng loạn và bất an. Khi đó, ông đang ở đâu và bận việc gì, mà không thò mặt ra, để hỏi thăm đểu dân chúng lấy một câu, cho họ yên lòng? 

Mấy tháng trời nay, Trung cộng đã 3 đợt cho tầu Hải Dương 8 và nhiều tầu phụ trợ, trong đó có cả tàu vũ trang đến bãi Tư Chính của Việt Nam. Chúng hành xử như thể, đó là chỗ không người. Chúng cố tình tạo ra tranh chấp, về những thứ, mà không hề thuộc về nước Cộng hòa Nhân dân Trung hoa. Nói thẳng ra, chúng đã vi phạm trắng trợn chủ quyền thiêng liêng của Tổ quốc chúng ta. Khi đó, ông đang ở đâu và đang làm gì, mà không hề lên cái đài “vô tiếng - tàng hình” của Quốc gia, để nói rằng: “Đồng bào và chiến sĩ cả nước, xin hãy yên lòng. Tôi, Nguyễn Phú Trọng nói riêng và đảng CS Việt Nam nói chung, xin thề: Không bao giờ đánh đổi chủ quyền thiêng liêng của Tổ quốc, lấy cái tình Hữu nghị viển vông của giặc Tàu”. Không dám nói như thế, liệu có phải, giữa các ông và bọn cướp biển, đã có những thỏa thuận khác, mà ông và đám đồng bọn, đã cố tình giấu những người dân chúng tôi? 

Nói thế thôi, chứ người dân chúng tôi lạ đếch gì cái bản chất đê tiện của lũ CS. “Ngậm miệng ăn tiền” kiểu như thế, ông và đám đồng đảng đã diễn cho người dân chúng tôi xem nhiều lắm rồi. Bình thường, ba hoa xích tốc, một tấc đến trời. “Quốc gia hữu sự”, ông lặn mất tăm. Chẳng biết, ông có còn cảm thấy rằng, mình vẫn xứng đáng với chức Chủ tịch Nước nữa, hay không? 

Tiện đây, cũng xin bàn qua về cái vấn đề râu ria, là chống tham nhũng. Vấn đề, mà đám đồng đảng đang phồng mang - trợn mắt tuyên truyền và coi đó là thành công xuất chúng của người giời Phú Trọng(!). Phải nói lên một sự thật, đó là, chính cơ chế độc tài của các ông, là nguồn cơn của tham nhũng. Trị bệnh, phải trị tận gốc. Muốn chống tham nhũng một cách triệt để, phải thay đổi thể chế - cái việc, mà không bao giờ ông dám làm. Triệt “phe củi” và để lại “phe lò”. Đó là cái cách, mà người giời Phú Trọng đang làm. Có thế và chỉ có thế mà thôi. Bởi thế, xin đừng có to còi. 

Ông Tổng hỡi! Đừng sống ảo giữa chin tầng mây của những lời phỉnh nịnh nữa. Lũ cặn bã xung quanh ông, chúng biết ông là cái dạng ba phải và liêm khiết. Bởi thế, chúng dựng ông lên thành Thánh, thành ngọn cờ, để chúng núp vào đó, mà vơ vét của Nhân dân và Đất nước. Đi đầu trong cái câu chuyện này, là lũ “Dư luận viên 3 củ”. Chúng vừa cười đểu, vừa khoác cái áo “sĩ phu Bắc kỳ” lên đôi vai gầy gò của ông và khuyến mại thêm cho ông cái mũ: “Tổng Bí thư là nhân tài hiếm có, ngàn năm mới xuất hiện một lần(!)”

Ông ơi! Không có sĩ phu Bắc hà nào, khi nhìn thấy đen, lại bảo rằng, đó là trắng. Không có sĩ phu Bắc hà nào, khi nhìn thấy kẻ đang luồn trôn - chui háng quân thù, mà lại nói rằng, người đó khôn ngoan. Nghìn năm nay, anh hùng Dân tộc của nước Việt ta, nào có hiếm. Trốn nghĩa vụ bảo vệ Tổ quốc như ông, mà chúng vẫn nói là số một, hỏi rằng: Quang Trung Nguyễn Huệ và Đức Thánh Trần, các vị ấy, đứng ở nơi đâu? 

Lũ tiểu nhân thất học kia, chúng có thâm đến đâu, cũng không độc bằng Võ Văn Thưởng. Tay này lần mò ra tận phố Hàng Mã, sắm cái về một cái tàu bay bằng giấy và đểu giả, đặt ông Tổng lên đấy: “Tổng bí thư hiện nay thực sự là nhà lý luận có tầm tư tưởng”. Cha mẹ ơi! Đến ông Hồ còn không dám nhận mình là một nhà tư tưởng. Ấy thế mà, thằng oe con kia dám hỗn xược, để xếp Tổng Trọng ngồi trên đầu - trên cổ của ông Hồ. Chuyện này mà là sự thật, sắp tới, thiên hạ ắt phải xuất hiện một củ khoai lang đủ to, để có thể dùng nó mà tạc tượng ông Tổng và đặt bức tượng ấy vào Văn Miếu, để thờ cùng với Đức Khổng tử. 

Nhắc ông, những bậc Thánh nhân, họ không bị thân bại - danh liệt, ấy là nhờ, họ luôn tỉnh táo và không háo những cái hư danh dở hơi. Trước khi hành động, họ luôn suy xét sự vật một cách thấu đáo và chu toàn. Còn lâu, ông mới đạt được đến cái đẳng cấp ấy. Cho nên, đừng im lặng trước những lời khen đểu của cái lũ cặn bã kia. 

Ông Tổng hỡi! Đã là đàn ông, chẳng có ai nhìn thấy gái trẻ đẹp, lại không mê. Nhưng một khi “trên bảo, dưới không nghe”, đâm đầu vào đó làm chi, để gái nó vừa cười cợt, vừa dày vò cho nhũn thêm cái ấy. Đã là đại trượng phu, không ai không ham hố quyền lực. Nhưng ham hố, là 1 chuyện. Còn năng lực hành quyền, lại là cái câu chuyện khác hẳn. Không có khả năng làm những việc ích Nước - lợi Dân, hãy treo ấn mà từ quan. Sau đó, noi gương Ba X, về Đông anh mà tu tỉnh. Biết đâu, sẽ đắc Đạo và trở thành “người tử tế”

5- Đảng CS, cũng vậy. Để bảo vệ quyền lợi ích kỷ của mình: “Nó lập ra một nhà nước Mafia công an trị. Nó dựa vào 1 lực lượng bất nhân, bất trí, sử dụng bạo lực và dối trá để tồn tại. Nó không có bất cứ 1 thứ chính nghĩa nào trong tay. Nó không xứng đáng, để được gọi là Nhà nước. Ngày nào nó còn tồn tại, ngày đó, nó còn tàn phá Đất nước và bây giờ, nó nghiễm nhiên coi dân là giặc, để thẳng tay đàn áp. Bất cần Luật pháp hay Đạo lý” - Phạm Đoan Trang, nhà báo. 

Đối nội, thì như thế. Đối ngoại, chẳng khá hơn gì. Nhìn lên phía Bắc, Tập tiên sinh đang điên đầu với bao vấn đề hóc búa. Chiến tranh thương mại với Hoa kỳ bùng phát, hậu quả nhãn tiền: Sản xuất đình đốn, các nhà đầu tư ngoại quốc tháo chạy, lòng dân bất an. Đúng lúc này, Đài Loan nêu vấn đề độc lập và ở Hồng Kông, làn sóng đấu tranh đòi dân chủ đang dâng cao. Nó kéo dài đã lâu và chưa hề có dấu hiệu sẽ hạ nhiệt. Đàn áp họ, đồng nghĩa với việc, phá tan một trong những trung tâm tài chính lớn vào bậc nhất của toàn cầu. Người thiệt hại đầu tiên và trực tiếp, chính là Trung cộng. Tập tiên sinh, liệu đã muốn vác đá, để tự ghè vào chân của mình, hay chưa? Chưa hết, nhân dịp này, Phương Tây sẽ có cớ, để gia tăng đòn cấm vận và khi Trung cộng đã yếu đi rồi, Thái Anh Văn, bà ấy sẽ làm những gì, mà bà ấy đang ấp ủ. Lúc đó, Tập tiên sinh, dẫu sống, cũng không bằng chết. Đánh, không được - rút, mất mặt. Trong cái bối cảnh đó, Tập đành dùng chiêu chuyển lửa ra bên ngoài và pháo hạm của giặc, đã kéo vào đến tận cửa ngõ phía Nam của Việt Nam - nơi mà những kẻ u mê, đần độn và hèn nhát đang cầm quyền. Cùng với nó, là những yêu sách láo xược về chủ quyền. Mục đích, hâm nóng bầu máu bá quyền Trung cộng. Xem thế để thấy, giặc ra quân lần này, là ở thế bị động - đường cùng. Còn ta, lòng dân sôi sục. Tất cả các nước lớn trên thế giới - đứng đầu là Mỹ, đều công khai lên tiếng phản đối Trung cộng và bày tỏ thái độ ủng hộ Việt Nam. “Đang khi lửa tắt, cơm sôi/ Lợn kêu, con khóc, chồng đòi tòm tem”. Giữa lúc bấn xúc xích như thế này, sểnh chân một phát, là mất tất cả. Tập tiên sinh đâu có điên, để mà làm càn. Binh hùng - tướng hổ của chúng, lúc đó, khác gì lũ chó ngói - gà đất. Thời cơ ngàn năm có một, để thoát Trung và xây dựng một nước Việt Nam Độc lập - Tự do, chưa bao giờ lại có thể hiện ra gần gũi đến thế. Tiếc thay, Đảng CS Việt Nam, chúng chỉ vì mình, mà quên Dân - quên Nước. Hàng, hay đánh - hòa, hay kiện? Chúng lì lợm không nói một câu và chọn cách ôm chân giặc, để bảo toàn quyền lực. Loại như chúng, mà sống ở những năm 70 của thế kỷ trước, thế nào cũng bị Lê Duẩn chu di cửu tộc. Lũ hèn nhát, sống làm chi cho hổ thẹn với Đất - Trời. 

Chính trị, hủ bại - Kinh tế, tuột dốc thê thảm. Thuở bao cấp, thượng vàng - hạ cám, Đảng quản lý tất. Đến bãi phân, cũng không từ. Hậu quả, dân chúng ăn đói - mặc rách. Thế nên, con gái của những ngành nghề như Lương thực, Thực phẩm và Bách hóa rất có giá. Đảng buông 3 cái ngành đó ra, chúng ta không những đủ ăn, mà còn thừa lúa, để xuất khẩu ra khắp năm châu - bốn bể. Nói rộng ra, trong quản lí kinh tế, một mình đảng, một cái chợ to. Ít thôi, có ngót mỗi trăm triệu dân. Đã thế, còn được độc quyền định giá mua và định giá bán. Đã thế, còn được độc quyền đào bới tài nguyên đến mức tan hoang - cạn kiệt. Không giới hạn, nó ở trên không, trên biển, trên mặt đất, hay ở dưới âm ty - địa ngục. Đã thế, chỉ có thu của dân, mà chẳng chịu chi cho họ. Nhưng buôn gì, lỗ đó - làm đâu, hỏng đấy. Hậu quả, Việt Nam là nước duy nhất trên Thế giới, mà: “tổng của những con số dương, lại là 1 con số âm”. Ngành ngành, nghề nghề mà Nguyễn Xuân Phúc quản lý, ngành đếch nào cũng hoàn thành vượt mức kế hoạch. Nhưng tổng của chúng, là Ngân sách Nhà nước, thì lại như “dòng sông đã cạn (!)”. Tồi tệ hơn và khốn nạn hơn cái chuyện Ngân khố trống rỗng, là đảng quang vinh của chúng ta còn để lại cho các thế hệ tương lai của dân tộc Việt, cả 1 núi nợ công. Con dân đất Việt hỡi! Ngân khố của Nhà nước, đảng mặc sức tiêu pha và ban phát vô tội vạ. Riêng nghĩa vụ trả nợ, đảng ưu ái, giành cho chúng mình. Thòi cái câu: “ơn Đảng - ơn Chế độ” ra mồm đi. Sau đó, hãy nhắm mắt lại, để “đồng cam - cộng khổ, mà trả nợ đậy cho nợ công của Chính phủ (!)”. Thế, mới là yêu đảng và có yêu đảng, thì mới là người yêu Nước chân gỗ, à quên, chân chính(!). 

6- Than ôi! “đảng ta” quá tài. Đảng ôm cái gì vào lòng, cái đó, chết dấm - chết dúi. Đảng buông cái gì ra, cái đó, phát triển mạnh như vũ bão. Đảng thờ Chủ nghĩa Mác-Lê, dân mình có nỗi khổ của 1 vận động viên bơi lội, mà khi thi đấu, phải đeo thêm trên cổ, một hòn đá tảng. Đảng bỏ Độc tài, nước mình sẽ có cả dân chủ lẫn tự do. Nếu thêm hòa hợp - hòa giải dân tộc, mọi nguồn nhân lực, vật lực và tài lực sẽ được giải phóng và được đầu tư vào đúng lúc - đúng chỗ. Của cải dồi dào, Dân giàu - Nước mạnh, trên - dưới một lòng, cái đó, mới đảm bảo cho một nền độc lập vững chắc. Bỏ lũ du côn, chơi với người tử tế. Sức mạnh của dân tộc và thời đại, sẽ được kết hợp với nhau và tỏa sáng. 

Tất cả những thứ đó, nó sẽ đưa Việt Nam chúng ta, về với văn minh cội nguồn - nơi mà tất cả các dân tộc anh em, cùng sinh ra từ bọc trứng của mẹ Âu Cơ, cùng nhận nhau là đồng bào và sống với nhau trong tình yêu thương của nòi giống. Chứ không phải như bây giờ, đảng nhìn đâu cũng thấy kẻ thù và phải dùng đến “đấu tranh giai cấp”, để tiêu diệt lẫn nhau mà tranh giành không gian để sống. 

Tất cả những thứ đó, nó cũng sẽ đưa Việt Nam chúng ta, về cái vị trí, mà chúng ta xứng đáng được đứng ở đó. Chứ không phải như bây giờ, chúng ta đang đứng ở top cuối cùng của mọi loại bảng xếp hạng. 

13.09.2019



 Bản để in  Lưu dạng file  Gửi tin qua email  Thảo luận


Những nội dung khác:




Lên đầu trang

     Tìm kiếm 

     Tin mới nhất 
Khi Cộng đảng trở thành Dâm đảng!
Đại thắng trước U22 Indonesia, U22 Việt Nam lần đầu tiên vô địch SEA Gamescả nam lẫn nữ
Mỹ đi rồi Mỹ lại về: Cựu Tổng thống Mỹ Obama đáp chuyên cơ riêng xuống sân bay Tân Sơn Nhất
Đạo Phật thời đại bác Hồ: ‘Sư thầy’ đẹp trai giết bạn gái rồi phi tang xác
Nội gián VC trong guồng má VNCH: Nữ quận chúa đánh bom tòa Đại sứ Mỹ bây giờ ra sao?
Nhà văn Nguyên Ngọc: Tường Berlin đổ, trông người mà ngẫm đến ta
Gián điệp TC hoành hành khắp thế giới, đặc biệt nhám vào VN tiêu diệt nòi giống để chiếm lãnh thổ đồng hóa với sự đồng lõa CCSVN
Trung tá CSGT bị giáng cấp vì toa rập côn đồ “đứng nhìn” cô gái bị đâm chết
Cái giá của bán nước
Cái bang TQ đại náo thủ đô VN: Xuất hiện nhóm ăn xin TQ kì dị tại Hà Nội: Bôi đen mặt, ăn mặc như ninja,
Sự thật về chủ nghĩa CS và thực chất nhửng đảng viên cuồng tín trục lợi trên xương máu đồng bào của họ
CSVN cổ võ bỏ tiếng Anh và học tiếng Trung
TQ dùng chiến lược ma túy đầu độc dân VN thả trôi ngoài bờ biển, sản xuất và tổng phân phối trong nước không bị giới hạn - TQ làm độc nước biển VN đen ngòm chết người
Niềm hãnh diện thời đại HCM: Tôn sư học đạo, Việt Nam học Campuchia, cách làm đơn giản để có điện giá rẻ
Bản hợp đồng sinh tử của Cao Dĩ Tường với NST bất ngờ bị rò rỉ

     Đọc nhiều nhất 
Câu chuyện tình đẹp có thật thời trước 1975 – Chuyện cô Tiên [Đã đọc: 17002 lần]
Văn hóa chửi [Đã đọc: 15447 lần]
Phật dạy: Phụ nữ là báu vật quý giá nhất, 3 phúc báo vô lượng sẽ nhận được nếu biết trân trọng [Đã đọc: 14639 lần]
Thảm trạng Dân Tộc thời CS [Đã đọc: 13451 lần]
Làm gỉ có lãnh đạo không tham nhũng! [Đã đọc: 9726 lần]
Tìm thấy thi thể nữ sinh gốc Việt ở Pháp sau một năm mất tích [Đã đọc: 9439 lần]
Một ngư dân bị hải quân Campuchia tay sai TQ bắn chết gần quần đảo Trường Sa [Đã đọc: 9092 lần]
Thời đại XHCN quang vinh HCM, VN nổi tiếng ăn cắp khắp thế giới [Đã đọc: 8930 lần]
Hơn 50 người xông vào lục tung cơ sở nuôi trẻ mồ côi viện cớ tìm con đánh cướp tịnh thất Bồng Lai gần nửa tỉ đồng, đánh sư thầ y và người trong chùa thương tích nặng [Đã đọc: 8177 lần]
Viet Thanh Nguyen, nhà văn Mỹ gốc tị nạn đoạt giải thưởng cao quý Pulitzer với cuốn The Sympathiz [Đã đọc: 7603 lần]

Trang chủ :: Tin tức - Sự kiện :: Website tiếng Việt lớn nhất Canada email: vietnamville@sympatico.ca :: Bản sắc Việt :: Văn hóa - Giải trí :: Khoa học kỹ thuật :: Góc thư giãn :: Web links :: Vietnam News in English :: Tài Chánh, Đầu Tư, Bảo Hiểm, Kinh Doanh, Phong Trào Thịnh Vượng :: Trang thơ- Hội Thi Nhân VN Quốc Tế - IAVP :: Liên hệ

Bản quyền: Vietnamville
Chủ Nhiệm kiêm Chủ Bút: Tân Văn.