Câu chuyện phân biệt Bắc Nam là một sự thật đã, đang và sẽ còn diễn ra tại đất nước này, mặc cho ngoài kia báo đài cứ ra rả những khẩu hiệu hòa hợp dân tộc. Cứ vào ngày 30/4, người miền Bắc ăn mừng ngày giải phóng, người miền Nam đau buồn ngày Quốc hận. Sao lại thế?
1. Từ góc nhìn từ Lịch sử.
Việt Nam ba miền, vốn dĩ là dân tộc Việt ở phía Bắc, dân tộc Chăm ở giữa, phía Nam là Vương Quốc Phù Nam của người KhơMe. Đất nước Việt Nam hình chữ S, ngay từ khi hình thành đã là sự phân ly.
Hơn 400 năm trước, chúa Nguyễn Hoàng vào đất Hoành Sơn, mở mang bờ cõi phía Nam, từ đấy Nam – Bắc đã phân biệt với khái niệm Đàng Trong – Đàng Ngoài. Sự phân tách kéo dài đến hơn 100 năm. Mỗi Đàng qua thời gian lại xem mình là một nước riêng, đặt cho nước mình những tập tục khác nhau.
Năm 1802, Nguyễn Ánh đánh bại Tây Sơn, thống nhất lãnh thổ. Năm 1858, Pháp vào Việt Nam, để dễ cai trị “cái xứ hay nổi loạn”, họ chia nước mình làm ba. Khái niệm Bắc kỳ, Nam kỳ, Trung kỳ ra đời từ đó.
Hạt mầm đầu tiên của sự phân biệt vùng miền đến từ khác biệt Văn hóa của 3 dân tộc chính trên 3 lãnh thổ. Hạt mầm nảy nở với chính sách “chia để trị” của Thực dân Pháp, gây ra sự chia rẽ dân tộc trong cùng một Quốc gia.
Và hạt mầm trưởng thành với sự khác biệt của Hệ tư tưởng Tư Bản – Cộng Sản, đại diện cho hai hệ tư tưởng này là hai chính quyền có thủ đô tại Sài Gòn và Hà Nội, đại diện cho lãnh thổ 2 miền Nam Bắc bị chia cắt.
Sau năm 1954, đất nước bị chia làm hai miền. Miền Nam với hệ tư tưởng tư bản có chính quyền Việt Nam Cộng Hòa. Miền Bắc là Việt Nam Dân chủ Cộng Hòa, theo hệ tư tưởng XHCN. Câu chuyện sau đó là nội chiến 20 năm, huynh đệ điêu tàn cho đến 1975.
Từ 1975 trở đi, Bên thắng cuộc, chủ yếu là Quân đội nhân dân của miền Bắc, ăn mừng chiến thắng, huyênh hoang đã “giải phóng Sài Gòn”. Bên thua cuộc, hầu hết là người miền Nam, thì đau buồn li tán, than trách rằng mình bị cướp nước, kỷ niệm ngày “Quốc hận”. Cả 2 đều lấy ngày 30/4 làm cột mốc.
Từ đó đến nay, câu chuyện phân biệt Bắc – Nam vẫn cứ tiếp diễn. Trong lòng của rất nhiều người vẫn còn đấy sự khinh thị của vùng miền.
2. Và những lối suy nghĩ sai lầm :
Câu chuyện phân biệt Bắc – Nam sau ngày đất nước thống nhất lãnh thổ thì vẫn tồn tại và trở thành một vấn đề nhức nhối của dân tộc Việt, nguyên nhân là vì những lối nghĩ sai lầm đến nay vẫn còn hiện hữu.
Trong vô số những suy nghĩ thủ cựu sai lầm đã gây nên sự kỳ thị Nam Bắc cho đến tận bây giờ, đầu tiên phải nói đến ngày 30/4. Ngày này được người miền Bắc xem là ngày ” giải phóng”, KHÔNG ! Miền Nam trước đó đang sống ổn, Sài Gòn đang giàu có phồn vinh, chính quyền do người Việt cai quản, quân đội do người Việt xung lính, ai cần mấy ông leo đèo lội suối, từ trên rừng xuống ” giải phóng” làm gì.
30/4 là ngày “Quốc hận” trong suy nghĩ của người Sài Gòn (hầu hết đang ở California). Càng KHÔNG. Nước Việt vẫn còn đó, dân Việt vẫn còn đó. Đã mất đi đâu mà hô hào phục quốc.
Trong một cuộc chiến giữa người Việt với người Việt, 30 tháng 4 nên gọi là ngày gì ?
Mặc định miền Bắc là Cộng Sản, miền Nam là Cộng Hòa. Một lối nghĩ phổ biến nhưng hết sức sai lầm. Những người Cộng sản ở miền Nam nhiều vô kể, chính những người CS miền Nam đã góp phần làm chế độ VNCH lung lay.
Trận chiến Mậu Thân 1968 là do quân đội Cộng sản miền Nam thực hiện. Như vậy ở đây chỉ có khác biệt về hệ tư tưởng chứ không có mâu thuẫn vùng miền. Vậy mà nhiều người trong Nam vẫn chửi “Bắc kì” vì cứ nhắc đến “Bắc kì” là nghỉ ngay đến CS. Còn người miền Bắc nghĩ đến người Nam là nghĩ đến “Ngụy quyền”.

3. Những câu ngạn ngữ khinh miệt vùng miền :
” Bắc kỳ ăn quả cà na, ăn nhầm lựu đạn….Ai ơi đừng lấy Bắc kỳ, nó ăn rau muống…”. Hay là “Dân Thanh Hóa (Thanh Quá) ăn rau má phá đường tàu”. Rồi là ” Miền Nam đu càng theo Mỹ”, “tụi ba que xỏ lá”. Chính nó là tác nhân khiến cho giới trẻ – những người sinh sau cuộc chiến ấy đến tận 20 năm vẫn học theo và thi nhau kỳ thị. Những câu ngạn ngữ ấy đã trở thành câu cửa miệng cho những cuộc luận bàn mang tính chất vùng miền, dù sự thật là, chẳng mấy người hiểu được ý nghĩa thực sự đằng sau những câu nói ấy.
Người miền Bắc thế này, người miền Nam thế kia. Những câu chê nhau nghe có quen không? Hà Nội tự hào ngàn năm Văn hiến hơn tụi Sài Gòn sinh sau đẻ muộn, ngót nghét có 300 năm tuổi. Sài Gòn khẳng định mình là xứ sở văn minh, không bần cùng lạc hậu như tụi Hà Nội lẩn quẩn cả đời với phố Cổ. Hai cái đó chẳng biết có đối lập gì không mà khối người thường đem ra để chửi nhau. Nghe vô lý hết sức !
Còn nữa, thằng này chửi thằng kia là con rối của Mỹ. Thằng kia lại chửi thằng này là bán nước cho Tàu. À, thì ra 2 thằng đều có đặc điểm chung là nhược tiểu. Không biết xấu hổ với bạn bè thế giới hay sao mà cứ nhắc hoài.
4. Phía trên là những nguyên nhân của sự phân biệt vùng miền, và phía dưới đây là những lời trung lập của thế hệ sau :
– Không có một Quốc gia nào trên thế giới bước ra khỏi cuộc chiến đã 43 năm mà vẫn còn giữ mối hiềm khích như nước Việt mình. Cái suy nghĩ phân biệt vùng miền nó ăn vào máu dân mình rồi chứ không còn là câu chuyện của ý thức hệ nữa. Vì sao? Vì tôi vẫn thấy rất nhiều người miền Nam yêu chế độ này và rất nhiều người miền Bắc bị ghép vào tội “phản động”.
– Người Pháp họ chia nước mình làm 3, khích bác dân mình chống nhau để họ dễ cai trị. Họ đến đây cũng gần 2 thế kỷ rồi mà dân mình vẫn còn đánh nhau. Mình có ngu quá không nhỉ?
– Văn hóa 2 miền Nam – Bắc đã tiến gần nhau lắm rồi. Sài Gòn ăn bún chả, Hà Nội có cơm Tấm. Người Hà Nội uống cafe Sài Gòn, người Sài Gòn cũng ghiền trà Bắc. Đem lý lẽ thượng tôn văn hóa ra để kỳ thị nhau thì e là cũng hơi lạc hậu trong thời đại này.
– Không giống thời xa xưa, người Việt từ Bắc chí Nam bây giờ đều cùng một dân tộc, nói cùng 1 thứ tiếng. Bắc hay Nam gì cũng dùng tiếng Việt để chửi người Việt, vậy chửi thắng thì sao? Không lẽ tự hào tao chửi thắng thằng người Việt miền Nam.
– Tôi cũng từng bị xoáy vào câu chuyện Bắc – Nam đấy trong suốt một thời gian dài. Cho đến khi tôi nhận ra rằng : Có những người Bắc tính cách rất Nam và cũng có nhiều người Nam lại có tính rất Bắc. (Có những đứa người Sài Gòn tui cũng ghét cách ăn ở và văn hóa ứng xử của nó, mà nó cũng ghét tui y chang :)). Ghét Nam hay ghét Bắc hãy để nó trở thành một sự phán xét của cá nhân, đừng lôi vùng miền ra để mà kỳ thị.
Chửi nhau cho lắm vào rồi nhận ra, ai cũng có bạn bè ở cả hai miền.
Câu chuyện của một thanh niên miền Nam đang sống tại đất Bắc và thích không khí Hà Nội hơn Sài Gòn.
Nhật Quang, từ Team Vietsugiaithoai.com
Vì sao người Bắc hay bị kì thị?

Cẩm nang ứng xử cho người Bắc khi chuyển vào sống ở miền Nam
Thời gian gần đây, trên mạng xã hội liên tục xuất hiện những ý kiến than phiền liên quan tới văn hoá ứng xử của người miền Bắc, trong đó nổi bật phải kể đến bức xúc của cộng đồng tài xế Grab, Uber trong quá trình phục vụ khách của họ. Là một người miền Nam, mình xin phép được soạn ra một cẩm nang nhỏ để người miền Bắc có thể tham khảo và có lối ứng xử phù hợp hơn, giúp người miền Nam giảm bớt ác cảm đối với người miền Bắc. (dĩ nhiên đây chỉ là khuyến nghị, nếu các bạn cảm thấy khó làm quá thì có thể chọn phương án không vào miền Nam).

Xin đừng đội nón cối ở miền Nam!
- Bạn không nên xưng ông mày, bố mày với bất cứ ai, kể cả với người miền Bắc ở miền Nam giống như bạn, kiểu xưng hô đó không gây được thiện cảm với người miền Nam.
- Khi gặp ai đó, nếu chưa chắc chắn họ nhỏ tuổi hơn bạn, nên gọi bằng anh hoặc chị, nếu đối phương cũng gọi lại bạn bằng anh/chị, đó là lịch sự, xã giao kiểu miền Nam, bạn nên xưng hô lại bằng anh/chị tiếp, đừng thấy người khác gọi mình bằng anh mà gọi ngay họ là em, đó là phép lịch sự ở miền Nam.
- Nếu bạn là nam, gặp nam giới nhỏ tuổi hơn, gọi là “em” sẽ tạo được thiện cảm hơn kêu bằng “chú”, người miền Nam không thích kiểu “anh nói cho chú mày biết nhé!”.
- Bạn nên tập cảm ơn và xin lỗi theo phản xạ, điều đó không làm cho vị thế của bạn thấp xuống, nó chỉ giúp bạn lịch sự và văn minh hơn.
- Trước khi sử dụng Uber và Grab, nên tìm hiểu kỹ những vấn đề có thể xảy ra, nhiều khi Sài Gòn trở nên xấu xí trong mắt bạn chính là vì bạn, chứ không phải vì Uber, Grab hay tài xế Uber, tài xế Grab.
- Bạn nên tôn trọng người làm dịch vụ, sẽ rất nực cười nếu ở quê nhà, các bạn được phục vụ kém, vào miền Nam được phục vụ tốt hơn và bạn nhân cơ hội đó bắt chẹt người phục vụ để chứng tỏ đẳng cấp của bản thân hay vì lý do gì khác.
- Người miền Nam không phân biệt nghề nghiệp, sang hèn, người thợ cơ khí hay nhân viên văn phòng cũng đều bình đẳng như nhau. Nếu bạn vào đây với tâm thế khinh thường người miền Nam, bạn sẽ chỉ có thể sống trong phạm vi họ hàng, bạn bè của bạn, chứ rất khó tận hưởng được hết vẻ đẹp, tinh thần của Sài Gòn nói riêng và miền Nam nói chung.
- Đi ngoài đường, khi thấy ai chưa đá chống xe, nếu được, bạn nên nhắc nhở họ, đó là văn hoá miền Nam.
- Đi đường gặp người té xe, nếu thuận tiện, bạn nên dừng xe, khoá lại và giúp đỡ người bị nạn, nếu không có ai giúp, người đó sẽ không được ai giúp, người giúp đó có thể là bạn, giúp cho đời một chút sẽ khiến bạn thêm nhẹ nhàng vì đã làm được một điều tốt.
- Bạn nên nói chuyện vừa đủ nghe, việc ăn to nói lớn, oang oang như ở quê nhà sẽ không tạo được thiện cảm, đặc biệt là ở nơi công cộng, không phải ai cũng có nhu cầu nghe về các dự án mấy ngàn cây vàng, mấy trăm tỷ của bạn.
- Nếu được, nên học các từ vựng của miền Nam, như nón thay cho mũ, dư thay cho thừa, muỗng thay cho thìa, không nên gọi ngôi ba số nhiều là bọn này bọn kia, người miền Nam cũng không mấy thiện cảm về cái đó.
- Đừng đội nón cối, biểu tượng này không gây ấn tượng gì đặc biệt ngoài sự chê cười mà người miền Nam dành cho bạn.
- Khi tới nhà bạn bè người miền Nam chơi, nếu được mời ăn cơm, bạn hãy ăn uống một cách tự nhiên, người miền Nam mời ăn cơm là mời thật chứ không phải mời lơi.
- Ở ngã tư, bạn nhớ dừng đèn đỏ, ra đường nhớ đội nón bảo hiểm đầy đủ, ở đây người chạy xe đầu trần bị coi như sinh vật lạ chứ không phải như ở Hà Nội, tất nhiên nếu bố bạn hoặc chú bác của bạn có phạm vi ảnh hưởng đến miền Nam thì bạn có thể bỏ qua điều này.
- Người miền Nam ít nhiều đều có liên quan tới bên thua cuộc , cho nên có thể bạn sẽ nghe tiếng chửi cộng sản đâu đó ở vùng đất này. Bạn nên chấp nhận điều đó, đó chỉ là hiện tượng phản kháng lại sự hạ nhục mà chế độ cộng sản đã dành cho phe thua cuộc trong sách lịch sử, phương tiện truyền thông đại chúng và định kiến xã hội mà thôi.
- Khi làm bất cứ điều gì phạm pháp, hãy nghĩ tới gia đình bạn, quê hương bạn, và vùng đất Bắc Kỳ của bạn. Người Hàn Quốc cũng đã phải chế tài các địa phương miền Bắc với danh sách rất chi tiết nên bạn cần phải thận trọng với những gì mình làm.
- Hạn chế chửi địt mẹ vì đó là một từ gây ác cảm với người miền Nam, đó có thể là nỗi ám ảnh trong ký ức của người mẹ buôn gánh bán bưng bị nhóm cho vay nặng lãi giang hồ đất Cảng hăm doạ vì góp trễ, hay tiếng của cán bộ tiếp quản Sài Gòn sau 75 trong trạng thái hống hách của người chiến thắng.
- Hãy thân thiện, cởi mở, thành thật với người xung quanh, nếu cảm thấy không an toàn với chính người Bắc, bạn hãy chơi với người Nam và tập sống cho giống họ.
- Sài Gòn là đất tứ xứ, cư dân phức tạp, đừng thấy cướp giật ở Sài Gòn rồi so sánh nó với nét yên bình ở quê của bạn, nếu Sài Gòn cũng yên bình thì nó có phải là nơi lý tưởng để kiếm sống, khiến biết bao nhiêu người đã đổ về đây học hành rồi ở lại?
- Hãy coi người miền Nam ngang hàng, bình đẳng với bạn, các bạn không phải là tổ tiên của người miền Nam, tổ tiên người miền Nam đã từng sống gần với tổ tiên của các bạn nhưng vì hoàn cảnh họ đã vào miền Trung lai với người Chăm rồi sau đó con cháu họ mới vào miền Nam, kết hợp với người Khmer và người Hoa Minh Hương để tạo ra người miền Nam. Nếu tổ tiên của các bạn cũng đi theo tổ tiên của tôi thì bây giờ các bạn đã ở đâu đó Đồng Tháp, Cà Mau, Tiền Giang hay Sài Gòn chứ không phải là một công dân mới của thành phố lớn nhất nước.
- Khi bạn tranh cãi một vấn đề gì đó, cần hiểu lý lẽ và có điểm dừng, tật xấu nhất của các bạn là khi tranh cãi thì muốn thắng cho bằng được, bất chấp lý lẽ, nhiều khi sẵn sàng bịa chuyện, nói dối để đạt được mục đích, điều đó ngăn cản các bạn đến với văn minh cũng như cơ hội tái tạo lại thế hệ tiếp theo sau hơn nửa thế kỷ sống dưới chế độ cộng sản.
- Cảm ơn là đủ, không cần thiết phải “cho em/anh/chị/bác xin” sau khi nhận được một cái gì từ ai đó, bớt khách sáo sẽ thoải mái hơn.
LTS: Sau khi đăng tải bài viết: Nói bậy, chửi tục: Người miền Bắc ít kiềm chế hơn người miền Nam, Báo Giáo dục Việt Nam nhận được thư bày tỏ sự ủng hộ quan điểm này của độc giả Trịnh Hoàng Hiệp. Để độc giả khắp cả nước có thể tiếp tục bàn luận về vấn đề "nói bậy, chửi tục", chúng tôi xin đăng tải nguyên văn lá thư này.
Có giai thoại kể lại rằng, nhà phê bình Hoài Thanh, tác giả của cuốn sách bất hủ "Thi nhân Việt Nam" trong thời gian sống tại miền Nam đã chẹp miệng mà nói: "Người miền Nam, ai cũng lịch sự. Cứ mở miệng ra là cám ơn với xin lỗi rối rít. Ngồi ở trong nhà, có ai đi ngoài đường chõ miệng hỏi cái gì mà mình trả lời xong, cắp đít đi thẳng, không thèm cám ơn một tiếng, thì không cần nhìn, mình cũng biết ngay đó là dân ngoài Bắc vào". Ngay trong cách nói này của ông cũng cho thấy rằng, văn hóa giao tiếp, ứng xử của người miền Nam... ăn đứt người miền Bắc. Đất nước Việt Nam chia thành nhiều vùng miền rõ rệt, có nguồn gốc tại miền Bắc. Sự phân chia này ảnh hưởng rõ ràng đến lối sống và văn hóa mỗi nơi một khác. Ngay cả trong giọng nói, ngôn ngữ giao tiếp từ Bắc vào Nam đều có sự thay đổi, đặc biệt là hai thành phố lớn Hà Nội và Sài Gòn. Gần đây, những clip được tung lên mạng về thói nói tục, chửi bậy của học sinh đã làm dư luận vô cùng phẫn nộ, bức xúc: Khi nữ sinh nói chuyện bằng chân tay, Clip hai nữ sinh hỗn chiến kinh hoàng, Choáng váng với nam sinh Thủ đô chửi tục trước cổng trường. Đây không chỉ đơn thuần là câu chuyện học đường mà còn là câu chuyện của toàn xã hội.| Tình trạng bạo lực học đường ngày càng trở nên phổ biến (Ảnh minh họa) |
HỘP THƯ TỐ CÁO TIÊU CỰC GIÁO DỤC
Trong cách cư xử với bề trên, hai miền Nam Bắc đều biểu hiện khác nhau. Nếu người miền Bắc nói “ạ” sau mỗi câu hỏi hoặc câu trả lời thì người miền Nam thường đệm "thưa" vào trước, "dạ" vào sau. Từ thuở nhỏ, hầu hết đứa trẻ nào cũng được dạy những lễ nghĩa cơ bản như vậy nhưng theo thời gian, khi con người dần lớn lên thì từ “ạ” của người miền Bắc thường được cắt giảm. Có lẽ bởi "ạ" mang nặng sự nghiêm túc, cứng nhắc và mô phạm, không còn phù hợp trong giao tiếp. Còn người miền Nam vẫn giữ nguyên từ “dạ”hay "thưa" như một lẽ tự nhiên.
Mặc dù Hà Nội là trung tâm văn hóa nhưng tôi thấy rằng về sự lịch lãm, tinh tế thì người miền Bắc hơn người miền Nam, thế nhưng về văn hóa cư xử trong cộng đồng thì người miền Bắc lại phải học hỏi người miền Nam. Trong các lễ hội, người miền Nam ít cảnh nhốn nháo, xô đẩy hay cố tình làm hại của chung. Họ luôn có ý thức tôn trọng người khác và bảo vệ mình.
Về cách sử dụng hai từ "cảm ơn" và "xin lỗi" hai vùng miền cũng khác nhau. Người miền Bắc rất hạn chế trong cách nói hai từ này, người ta chỉ nói như một luật lệ bất thành văn khi con cái nói với bố mẹ, ông bà, người ít tuổi nói với người hơn tuổi mà không biết rằng giao tiếp với cộng đồng cũng rất quan trọng. Nếu đi ngoài đường trên đất Bắc mà bạn bị xe đụng, bị giằng kéo, xô đẩy thì bạn chỉ nhận được những cái trợn tròn mắt, rồi phóng xe qua trước mặt. Nhưng người miền Nam thì khác, họ sẵn sàng nói xin lỗi nếu sai.
Ở Sài Gòn, chuyện vào siêu thị, cửa hàng... thấy những cô nhân viên cúi gập người chào là điều hết sức bình thường. Thế nhưng ở Hà Nội, bạn sẽ xúc động đến sững sờ khi thấy ai đó cúi gập người và nói lời cảm ơn - đó là chuyện hiếm thấy trên cả miền Bắc. Nếu đi trên đường mà có điện thoại, người miền Bắc có thể vừa lái xe vừa chửi tục, quát tháo ngay giữa phố để chứng tỏ mình là ai, nhưng người miền Nam thì họ sẽ dừng lại, ghé xe bên lề đường mà nói chuyện. Thanh niên miền Nam nhậu nhẹt về khuya, khi thành phố vắng người, không có cảnh sát giao thông họ vẫn dừng xe khi có đèn đỏ, nhưng miền Bắc thì khác, không cần nhìn ngó trước sau mà sẽ phóng xe đi thẳng.
Từ ngoài xã hội lại nói về câu chuyện học đường nơi mà các em bộc lộ rõ nét nhất cách ứng xử. Sau giờ tan học, nếu đứng ở một cổng trường cấp III tại miền Bắc sẽ thấy rằng, vừa bước ra khỏi cổng trường học sinh nam thì bỏ "sơ vin", châm thuốc và bắt đầu "phun châu nhả ngọc" đến kinh hoàng, học sinh nữ thì sẵn sàng cầm dép lên đánh nhau vì những lý do hết sức vớ vẩn.
Môi trường nào cũng có những bức xúc, học sinh miền Nam có đánh nhau, nhưng mức độ man rợ thì không bằng miền Bắc. Học trò miền Nam chỉ đánh đấm nhau rồi thôi chứ ít khi kèm theo những hành vi xúc phạm như chửi bới thậm tệ, lột áo ngay giữa phố. Cứ thử xem những clip của học sinh Bắc thì biết, đánh nhau không khác gì côn đồ, dẫn đến "đối thủ" chấn thương cả về thể xác cũng như tinh thần.
Người miền Bắc thường ăn nói rất khéo, trịnh trọng nhưng người miền Nam lại nhã nhặn và hồn hậu hơn. Trong đời sống thường nhật, người miền Nam biểu lộ tình cảm một cách chân tình, không che dấu như người miền Trung hay khách sáo như người miền Bắc. Đến nhà một gia đình miền Nam mà gặp bữa cơm thì sẽ được họ mời một cách cởi mở: "Ăn cơm chưa? Sẵn bữa ăn luôn nghen!" mặc dù đó có thể là mâm cơm tuềnh toàng. Điều đó cũng không làm cho khách phải ngại ngần. Vì thế mối quan hệ được gắn kết bằng sự cởi mở, thoải mái.
Người miền Nam sống đơn giản nên mọi thứ đều thoáng và dễ chịu. Họ không hay để ý nhau, quản lý nhau, săm soi quá sâu vào đời tư của người khác. Họ sẵn sàng bỏ qua mọi hiềm khích để khám phá và thưởng thức cuộc sống, vì thế mọi chuyện luôn tươi mới. Còn đối với người miền Bắc, họ sống phức tạp nên nhiều khi trở thành lối sống giả. Trong cách giao tiếp, có thể trước mặt người khác họ lễ phép, lịch sự nhưng ngay sau lưng họ lại chửi tục. Họ luôn gồng mình cố gắng trong khi bản thân họ lại muốn nổi loạn. Cách sống đó dễ dẫn tới tình trạng bất cần và stress tâm lý. Cuộc sống bí bách, khí hậu khắc nghiệt cũng góp phần làm cho người miền Bắc tính tình nóng nảy, văn hóa ứng xử kém hơn người miền Nam.
Phải chăng những điều tôi nói trong bài viết này ai cũng biết nhưng mà ít ai nói và ít ai viết ra?

Các chuyên mục 




