71 Năm Đảng Cộng Sản Tàn Phá Đất Nước Ta
Lời dẫn: Hàng năm cứ đến ngày 2 tháng 9, người dân lại được nghe lại những lời tuyên truyền sáo rộng về một tương lai rực rỡ của Việt Nam. Hôm nay đánh dấu 71 năm đảng CSVN trên đất nước ta, mời quí thính giả theo dõi quan điểm của LLCQ về những sự tàn phá đất nước do CS gây ra, qua lời trình bày của Hải Nguyên.
Thưa quí thính giả,
Trong mục quan điểm, cũng vào ngày này năm trước, chúng tôi đã nêu lên một số hậu quả do đảng này gây ra, đặc biệt là lãnh vực kinh tế yếu kém lụn bại so với những quốc gia trong khu vực.
Hôm nay chúng tôi lại mời quí thính giả nhìn vào thực trạng đất nước sau 71 năm dước chế độ độc tài CS, để có một cái nhìn khách quan chính xác dựa trên những sự kiện cụ thể không thể phủ nhận dược.
Trước nhất, hãy nhìn vào lợi tức bình quân đầu người ở Việt Nam năm 2015 theo báo cáo chính thức là 2109 đô la Mỹ, số này tương đương với bình quân của Malaysia năm 1989, Thái Lan năm 1994; Indonesia năm 2010 và Nam Hàn năm 1983. Có nghĩa là Việt Nam đi sau Hàn Quốc khoảng 30 – 35 năm, sau Malaysia khoảng 25 năm; và sau Thái Lan khoảng 20 năm.
Đất nước đã thống nhất hơn 40 năm, không thể biện minh vì lý do chiến tranh, khiến kinh tế chậm tiến lạc hậu như hiện này. Những vụ thất thoát hàng nhiều tỷ mỹ kim như vụ Vinasin, Vinaline còn rành rành ra đó. Vụ Trịnh Xuân Thanh đã làm thất thoát 3300 tỷ đồng, tương đương 165 triệu đô la Mỹ chỉ trong thời gian 2011-2013. Những khoản tiền tham nhũng khồng lồ này chạy đi đấu, nếu không vào túi những thành phần lãnh đạo cao cấp đảng CSVN? Trong vụ hồ sơ Palama vừa qua, cho thấy có tên 189 công ty và cá nhân từ Việt Nam, và số tiền chuyển ra nước ngoài bất hợp pháp lên đến 93 tỷ đô la Mỹ, hỏi rằng số tiền này từ đâu mà có? Trong khi nợ công đã lên quá 62% GDP năm 2015, nghĩa là mỗi người dân Việt Nam đang mắc nợ 1,384 đô la Mỹ, tương đương gần 30 triệu đồng.
Thứ đến là vấn đề chủ quyền đất nước. Một quốc gia được xem là độc lập thì trước hết phải làm chủ được lãnh thổ, phải có một thể chế chính trị độc lập, và phải chủ động về mặt kinh tế. Nhưng cả ba lãnh vực này trên thực tế đang lệ thuộc vào Trung Cộng. Lãnh thổ và lãnh hải hôm nay tràn lan người Hoa, họ tung hoành như đất nước của riêng họ. Trên đất liền thì người Hoa định cư và chiếm giữ những nơi hiểm yếu. Ngoài biển khơi thì họ tự do khai thác tài nguyên và đánh bắt hải sản, còn ngư dân Việt Nam thì bị xua đuổi, bắn giết. Về thể chế chính trị, đảng CSVN hoàn toàn chịu sự chỉ đạo của đảng CS Trung Cộng, nhất cử nhất động của đảng CSVN đều có sự sắp xếp và điều hướng từ Bắc Kinh. Trên mặt kinh tế, VN lệ thuộc nghiêm trọng vào TC, cứ xem tình trạng thâm thủng mậu dịch, và hàng hóa từ TC tràn vào VN thì đủ biết.
Còn về đời sống xã hội thì con người Việt Nam ngày nay ra vô cảm, ích kỷ và độc ác hơn xưa, con người sống với nhau bằng gian dối lừa đảo, bởi bản chất của CS là gian dối, phỉnh gạt. Đây là hệ quả tất yếu của một hệ thống giáo dục thiếu tính nhân bản, bắt nguồn từ chủ nghĩa cộng sản vô thần, không tin con người có linh hồn, có đời sau. Họ đã hạ giá con người xuống hàng vật chất, biến con người thành công cụ sản xuật như máy móc, xe cộ….
Cũng từ cái hệ thống giáo dục bất cập, thiển cận mà hàng mấy trăm ngàn thanh niên có cấp bằng đại học, cử nhân, thạc sĩ nhất nghiệp. Hãy xem báo cáo của Bộ Lao Động Thương Binh và Xã hội tháng 12/2015 thì số cử nhân và thạc sĩ thất nghiệp hiện nay là 225,500 người, chiếm tỷ lệ thất nghiệp đến 20%; đây là một sự lãng phí thời gian tiền bạc và nguồn lực của đất nước. Nhận định về tình trạng này GS Văn Như Cương cho rằng: “Do đào tạo không sát với thực tế, nhà trường vốn chỉ dạy những gì họ có chứ không dạy điều xã hội cần.” Trong khi các công ty nước ngoài có chi nhánh ở VN không tìm ra người có tay nghề phù hợp.
Một hiện tượng khác không thể không nói đến, là người dân vẫn đang tìm đường bỏ nước ra đi, ngoài con đường vượt biển, vượt biên trốn khỏi thiên đàng CS diễn ra hàng ngày, tuy không ồ ất như những năm ở thập niên 80 thế kỷ trước, nhưng ra đi trên diện rộng dưới nhiều hình thức, như du học sinh không muốn trở lại VN, qua xuất khẩu lao động rồi tìm cách ở lại nước ngoài, qua hình thức kết hôn, qua hình thức di dân hợp pháp của thành phần giàu có, gửi con đi du học để chuyển tài sản ra nước ngoài. Hảy nhìn số người chờ chực ở các sứ quán để xin visa xuất cảnh thì đủ biết. Theo báo cáo chính thức của bộ Tư Pháp Việt Nam thì “Trong năm 2015 có 15 người nhập quốc tịch Việt Nam, 14 người trở lại quốc tịch Việt Nam và có 4,474 người từ bỏ quốc tịch Việt Nam.” Con số này đã nói lên lòng người dân không còn tha thiết với đất nước, với quê hương của tổ tiên nữa! Tại sao?
Và hôm nay, chính đảng CSVN là nguyên nhân gây ra tình trạng ô nhiễm môi trường, mà công ty Formosa chỉ là một điểm nổi cộm. Tình trạng hủy hoại môi trường biển, nguồn nước, không khí và thực phẩm độc hại trên cả nước, dẫn đến sự hủy hoại sức khỏe của người dân, làm suy nhược thân xác các thế hệ tương lai, làm bạc nhược ý chí con người. Bên cạnh tình trạng ô nhiễm trên, CSVN còn tạo ra những tệ nạn xã hội nghiêm trọng khác, mà giới trẻ đang lao đầu vào như những con thiêu thân, đó là ma túy, tình dục và rượu bia. Đây là một âm mưu nhằm ngăn ngừa và triệt tiêu sức phản kháng của giới trẻ trước những sai trái của đảng CSVN.
Nhìn lại quãng đường 71 năm qua với những thăng trầm của lịch sử nước nhà, chúng ta thấy rằng đảng CSVN đã đưa đất nước đến bên bờ vực thẳm. Đảng CS thì không thể nào cải đổi được, và họ cũng không thể nào đưa đất nước đến Xã Hội Chũ Nghĩa như họ cố theo đuổi. Trên thực tế đảng CS đã biến thái thành một đảng cướp để vơ vét, chiếm đoạt tài sản quốc gia, và của người dân, tẩu tán ra nước ngoài, theo chân những ngưởi đàn anh Trung Cộng đã đi.
Đứng trước tương lai mịt mù và bất định của nước nhà hôm nay, người dân không còn chọn lựa nào khác là phải tự quyết định lấy vận mệnh của chính mình, là dành lấy quyền làm chủ đất nước, thay thế CS độc tài bằng một thể chế dân chủ thật sự. Đó chính là sinh lộ, và cũng là khát vọng của toàn dân vậy.
Cám ơn quí thính giả đã theo dõi bài quan điểm của chúng tôi.(radiodlsn)
Tàn Phá Môi Sinh
Có lẽ mấy câu thơ của Ôn Như Hầu Nguyễn Gia Thiều trong Cung Oán Ngâm Khúc phần nào tả được sinh thái của các nước Đông Âu sau gần hai phần ba thế kỷ bị Cộng sản cải tạo Thiên Nhiên.
“Tuồng ảo hóa bày chi ra đấy,
“Kiếp phù sinh trông thấy mà đau”
Năm 1991, tháng 6, sau một thời gian ngắn Bức Màn Sắt Cộng sản sụp đổ, tạp chí có uy tín toàn cầu, National Geographic, có đăng một bài viết của James Nachtwey về sinh thái của các nước Ba Lan, Đông Đức, Tiệp Khắc, Hung và Lỗ. Đến bây giờ đọc lại, nỗi hãi hùng cũng vẫn còn, thấy lạnh xương sống.
Ba phạm trù của môi sinh - trời, đất, nước - và sinh vật, người, vật, cây cỏ, đều bị tàn phá vô tội vạ để tiến mau, tiến mạnh lên xã hội chủ nghĩa. Trời bị ô nhiễm do khói thải. Khói của các lò luyện nhôm cuồn cuộn bay ra ở Tiệp. Ba Lan sản xuất than tốt để xuất cảng. Than nâu, non, xài trong nước, chụm tại nhà hay đốt lò nhà máy. Chất sulfur, chì, cadmium thoải mái phun ra ở Solesia.
Đất bị ô nhiễm vì chì, thủy ngân do chất thải khí lỏng, hay rắn của các nhà máy. Không có nhà máy nào có hệ thống lọc, chứa an toàn.
Nước bị ô nhiễm. Riêng hồ Buna ở Đông Đức mỗi ngày tiếp nhận ít nhất 10 cân Anh thủy ngân.
Con người là nạn nhân rõ nhất. Tuổi thọ giảm, tuổi lao động chỉ còn được 55. Tới 35% trẻ em bị nhiễm độc chì. Bệnh đường hô hấp, cancer phổi, bệnh ngoài da là phổ biến.
Rừng chết trụi vì mưa acid, từ chất sulfur. Thú hoang dã và gia súc cũng chạy trời không khỏi khí độc, nước độc do ô nhiễm hóa chất. Đến nổi tượng đá, công trình mỹ thuật cẩm thạch, giá trị lịch sử cao cũng bị hóa chất, mưa acid phân hủy.
Tác giả viết rằng có những vùng như Copsa Mica ở Lỗ-Ma-Ni (Romania), đêm giữa ban ngày. Trừu đen thui vì bụi than. Cỏ trừu ăn đen thui vì bụi than. Người chăn trừu đen thui vì bụi than của các nhà máy; lò đốt bằng than; ống khói cuồn cuộn phun lên trời. Hoàn thành chỉ tiêu kế hoạch là tất cả, bất chấp trời, đất, nước, người, vật, cây cỏ có ra sao cũng mặc kệ. Chỉ tiêu của Đảng Cộng sản giao trên tất cả!
Đó là môi sinh của các nước Cộng sản Đông Âu, sau non hai phần ba thế kỷ Cộng sản nhân danh phát triển kinh tế, đã tàn phá: địa ngục, hỏa ngục trần gian. Phải mất rất nhiều chục năm mới mong hàn gắn được. Cả năm ba thế hệ về sau còn phải chịu hậu quả sự tàn phá môi sinh của Cộng sản.
Cộng sản Việt Nam cải tạo trời, đất, nước như thế nào, hơn 50 năm ở miền Bắc và 25 năm ở miền Nam" Việc cải tạo Thiên Nhiên của CSVN gợi nhớ hai câu thơ cũng của tác giả Cung Oán Ngâm Khúc:
“Côn trùng đến cả sơn khê,
“Tang thương đến cả hoa kia cỏ nầy.”
Rừng nhiệt đới, lá phổi của Thiên Nhiên, bị đốn gần trụi, mà không có kế hoạch trồng, dưỡng. Kế hoạch “Trồng Cây Nhớ Ơn Bác” mỗi năm làm một buổi, loanh quanh trường học, bởi học sinh, như hốt muối bỏ biển đối với kế hoạch xuất cảng gỗ của đảng và Quân đội chịu trách nhiệm biên phòng, nơi nhiều rừng nhất nước. Rừng bị trụi, không giữ nước; lụt, đất bị xói mòn, lớp đất mầu trôi theo vòng luẩn quẩn oan nghiệt thiên tai, nghèo đói. Như dường có một nhà văn Liên Xô cũ đã nói, bắn một phát súng lục vào Thiên Nhiên; Thiên Nhiên sẽ trả lời bằng đại pháo.
Thủy lợi do thiếu tính toán chuyên môn và nhất là do “duy ý chí của đảng” trở thành “Thủy hại” đối với môi sinh và nhân dân. Hồ Dầu Tiếng, ngay từ thời VNCH đã nghiên cứu, lòng đá vôi, nên không xây đập ngăn thủy điện, sợ sụp. Đập đang rạn nứt, lòng hồ lún, không biết chừng nào Biên Hòa, Sàigon bị thác nước cuốn đây! Đồng Tháp Mười đóng vai trò của Biển hồ, chúa, chận lũ cho sông Hạ Cửu Long, bị thủy lợi ngăn chận. Nước bị lừng phèn, giết lúa các quận xung quanh. sông Tiền, sông Hậu không có chỗ tràn an toàn, trở thành lụt miền Tây gần như hàng năm. Mùa khô không đủ nước đổ, nước mặn lên gần Cantho... Sông Đồng Nai nước mặn lên khỏi trạm bơm nước lọc cho Saigon, Hòa An.
Lạm dụng thuốc trừ sâu giết sạch không còn ốc, tép, cá ở nội đồng Miền Tây. Thuốc trừ sâu theo kinh rạch ra biển, gần bờ tôm cá bị nhiễm. Seaprodex, các công ty hải sản bị Úc, các nước Âu Châu trả hàng về, chịu cước phí là cơm bữa.
Nhưng kinh khủng nhất phải nói hóa chất nội thành. Chỗ nào, khu gia cư, khu thương mại, chánh quyền và đảng bộ địa phương cũng cho lập xí nghiệp, tổ hợp, khu công nghiệp được. Nhà máy bột giặt ở Thủ Đức hủy hoại sinh thái Bưng sáu xã. Các lò cồn ô nhiễm cả mấy phường ở Quận Tân Bình. Khu công nghiệp Nhà Bè làm khúc sông thơ mộng nước chảy làm đôi, ai về Gia Định Đồng Nai thì về, trở thành đường mương thải hóa chất cho nhà máy đủ loại.
Trời, đất, nước, cây, vật, và người đều tương quan với nhau. Hiện tại dính liền với tương lai. Sự tàn phá môi sinh của Cộng sản Đông Âu, các chuyên gia ước lượng, phải hàng thế kỷ mới sửa sai được. Và hàng nhiều thế hệ sau còn phải chịu đựng. Miền Bắc vẻ đẹp như tranh thủy mạc, khí hậu bốn mùa thay đổi như bài thơ tứ tuyệt; miền Nam đồng bằng cò bay thẳng cánh, sông rạch ngọt trong, nắng mưa hai mùa hài hòa, hiền hậu như cô gái Miệt Vườn, bị tàn phá vì lòng tham, vì lòng tự cao, tự thị của một lớp người không tưởng, muốn cải tạo Thiên Nhiên, thay Trời để tiến mau, tiến mạnh, tiến vững chắc lên xã hội chủ nghĩa. Hiện tại CSVN, lớp người duy ý chí đó, gây ra vô vàn tai hại cho môi sinh như Đông Âu Cộng sản đã làm. Và chính giới trẻ cả năm ba thế hệ sau phải chịu. Thật bất công!

Các chuyên mục 






