CTV Danlambao - Bộ Giáo dục & Đào tạo thông báo Bộ trưởng Phùng Xuân Nhạ sẽ đích thân phụ trách lãnh vực giáo dục mầm non. Bên cạnh các cháu mầm non, ông bộ trưởng sẽ bao thầu luôn phần giáo dục trẻ khuyết tật.
Phùng Xuân Nhạ là người bị Giáo sư Nguyễn Tiến Dũng tại Đại học Toulouse, Pháp gửi báo cáo đến Hội đồng Chức danh Giáo sư Nhà nước của Việt Nam và đưa ra bằng chứng ông bộ trưởng GDĐT là kẻ “đạo văn” và “trích dẫn khống”. Hai bài báo bằng tiếng Anh của Phùng Xuân Nhạ vào năm 2013 và 2014 đã được dùng để chứng minh ông Bộ trưởng phụ trách mầm non này ăn cắp văn của người khác. Đồng thời 2 bài báo mà ông Nhạ cho biết là đã công bố quốc tế lại được đăng trên một tạp chí “giả khoa học”: tạp chí Asian Social Science năm 2014 - một tạp chí đã bị loại ra khỏi danh sách Scopus dành cho tạp chí khoa học.
Ông Bộ trưởng bao thầu giáo dục trẻ em khuyết tật này còn là người được mệnh danh là “tư lệnh nói ngọng”.
Khi gian lận thi cử bị lộ và bùng nổ tại Sơn La, Hà Giang, Hoà Bình bùng nỗ, Phùng Xuân Nhạ thay vì "vào cuộc giải quyết" thì lại răn đe dư luận xã hội đang phê phán vụ việc rằng: "không được phép hoang mang", không "lợi dụng những sai phạm trong phòng thi để làm ảnh hưởng trật tự xã hội, tổn thương đội ngũ nhà giáo, cũng như tâm lý hoang mang trong học sinh, phụ huynh và xã hội."
Đặc biệt, trong kỳ khai giảng niên học mới năm nay, Phùng Xuân Nhạ lại làm trò hề cho mạng xã hội ném đá khi tuyên bố: "năm học mới ưu tiên 'dạy người'".
Một Bộ trưởng có nhiều "thành tích" kinh người như vậy mà phụ trách mảng mầm non và khuyết tật thì quả thật là một thảm hoạ cho tương lai Việt Nam.
‘Nói ngọng’ được đem lên bàn nghị sự về giáo dục Việt Nam
Khánh An-VOA
Bộ Trưởng Bộ Giáo dục và Đào tạo Phùng Xuân Nhạ trong một phiên trả lời chất vấn trước Quốc hội.
Bộ Trưởng Bộ Giáo dục và Đào tạo Phùng Xuân Nhạ trong một phiên trả lời chất vấn trước Quốc hội: Xin lỗi, ngộ người Trung nên phát âm ngọng xỉu xỉu"
Trong phiên thảo luận về Luật Giáo dục sửa đổi chiều 8/11, một đại biểu Quốc hội cho rằng tình trạng nói ngọng đang làm ảnh hưởng đến uy tín của ngành giáo dục và đề nghị sớm “giải quyết triệt để” vấn đề này để không “cản trở nhiều thứ”.
Một chuyên gia nghiên cứu về giáo dục nhận định với VOA rằng phát biểu của Đại biểu Trương Trọng Nghĩa (TPHCM) nhằm ám chỉ đến người đứng đầu ngành giáo dục, Bộ trưởng Phùng Xuân Nhạ, người gần đây được mệnh danh là “tư lệnh nói ngọng”.
“Bây giờ có những người lớn rồi, thậm chí bằng cấp cao rồi, mà vẫn viết sai chính tả. Viết sai là do nói ngọng mà viết sai”, báo Người Lao Động dẫn lời Đại biểu Trương Trọng Nghĩa góp ý tại Quốc hội.
Theo ông Nghĩa, ngành giáo dục Việt Nam lâu nay đã “bỏ bê việc học nói”, là kỹ năng mà theo ông là “rất quan trọng” vì nó ảnh hưởng đến viết và thuyết trình.
Đại biểu có tiếng “thẳng thắn” này cũng chia sẻ kinh nghiệm bản thân đã được chữa nói ngọng từ thủa nhỏ và đề nghị ngành giáo dục phải giải quyết tình trạng này từ lớp mẫu giáo và hoàn thành sau khi hết cấp 1.
Một khảo sát mới nhất của trường tiểu học thị trấn Phú Xuyên, Hà Nội, nơi được chọn thí điểm chương trình dạy phát âm chuẩn kể từ năm 2009, cho thấy có 25% giáo viên (12 người) và 30% học sinh (338 em) vẫn phát âm sai sau gần 10 năm được tập đọc trong mỗi tiết học để phát âm đúng hai phụ âm “l” và “n”.
Nhà giáo Phạm Toàn, một chuyên gia nghiên cứu về giáo dục ở Hà Nội, thừa nhận tình trạng nói ngọng là khá phổ biến trong dân chúng, nhưng ông cho rằng phát biểu của ông Nghĩa còn ám chỉ đến “tư lệnh ngành giáo dục” là Bộ trưởng Phùng Xuân Nhạ.
“Lẽ ra ông ấy phải là người soi sáng thì ông ấy lại thể hiện sự quê mùa nên người ta giễu ông ấy, chứ còn đối với toàn dân, việc sửa lỗi phát âm là việc lâu dài, phải từ từ”, nhà giáo Phạm Toàn nói với VOA.
Đây không phải là lần đầu tiên “nói ngọng” được đưa ra trên bàn nghị sự của Quốc hội. Tại kỳ trả lời chất vấn tại Quốc hội hồi tháng 6, vấn đề phát âm cũng đã được các đại biểu QH đặt ra cho ông Nhạ, bên cạnh những vấn đề lớn của ngành giáo dục như “chuẩn giả”, học tủ, học lệch…
Ông Phùng Xuân Nhạ “nổi tiếng” về tật nói ngọng. Một trong số những đoạn video lan truyền trên mạng xã hội ghi lại phần trả lời của ông trước chất vấn của đại biểu QH về vụ 24 cô giáo bị cán bộ điều đi “tiếp khách”, trong đó ông nói:
“NÓI NGỌNG” VÀ CÂU CHUYỆN CỦA BỘ TRƯỞNG NHẠ
Thứ ba - 22/11/2016 06:33
(NCTG) “Sự nhầm lẫn giữa “n” và “l” có thể không quan trọng đối với hơn 90 triệu người Việt Nam, vì chúng ta nghe đều hiểu nhau. Có điều, đối với cương vị Bộ trưởng Bộ Giáo dục thì khác hẳn, là “tư lệnh ngành”, có hai phụ âm mà anh không tự sửa được thì anh đi “giáo dục” ai?”.
Nhầm lẫn “n” và “l” trong phát biểu, Bộ trưởng Phùng Xuân Nhạ đang bị nhiều cư dân mạng chỉ trích chua cay - Ảnh: Internet
Đi từ Nam ra Bắc, sẽ có nhiều vùng miền, dân địa phương ở đó nói mà bạn khó có thể hiểu được giọng tiếng Việt của họ. Lúc đó nhiều khi bạn ước họ hãy nói vài câu tiếng Anh để bạn có thể giao lưu dễ dàng hơn.
Về giọng nói thì muôn hình vạn trạng, ở nước ta thì quen với lối suy nghĩ phân biệt Bắc-Trung-Nam nên cái gì cũng chia rẽ theo hướng tiêu cực. Sợi dây văn hóa vùng miền tồn tại song song với sự phát triển của xã hội dẫu ta có chấp nhận hay không.
Chưa có bộ luật nào quy định giọng Bắc là “giọng chuẩn”, mặc dù qua đời sống ít nhiều đã có khái niệm đó. Nhiều người còn phân định rạch ròi hơn, nào là “giọng Bắc” phải là giọng Bắc cụ thể ở đâu, vào thời kỳ nào mới là giọng Bắc “chuẩn”. Đó là cách ứng xử định kiến thường thấy trong xã hội, thời nào, nước nào cũng có.
Làm trong ngành truyền hình thì phát thanh viên của mỗi đài đều phải sở hữu chất giọng dễ nghe. Hơn một năm trước, VTV cho thí điểm chương trình Thời sự buổi trưa với giọng Huế của BTV Anh Phương là dấu hiệu tích cực của ngành truyền hình (giờ tôi không biết còn không).
BTV Anh Phương nói giọng Huế nhưng dùng từ ngữ báo chí phổ biến, cô không dùng từ ngữ địa phương gây khó hiểu cho người xem. Nếu vì không quen nghe giọng Huế mà chê người ta nói khó nghe là điều không nên.
Trên các phương tiện truyền thông, bất cứ chương trình nào cũng nên được nhìn một cách tổng thể. Đối với thời sự thì nội dung vẫn quan trọng nhất. BTV dẫu có đẹp, giọng thánh thót cỡ nào mà nội dung mang tính giáo điều, không khách quan thì cũng vứt.
Sự đa dạng hóa mang tính chất “mở” để phát triển toàn diện, còn địa phương hóa mang tính lệ thuộc văn hóa vùng miền để phục vụ một mục đích nào đó (thường được áp dụng trong kinh doanh). Sự thay đổi trước đây của VTV phải nhìn nhận là bước tiến của đa dạng hóa chứ không thể gọi là địa phương hóa như có người đã ngộ nhận. (Chỉ khi nào trên 50% PTV của VTV đều nói giọng Huế hết thì lúc đó mới là địa phương hóa, và lúc đó VTV sẽ không còn là Đài Truyền hình Việt Nam nữa).
Cần nói thêm, BTV Anh Phương nói giọng Huế, theo nhận định của riêng bản thân tôi, nghe… dễ thương mà. Chứ nói giọng chuẩn mà văng tục như Lê Bình (đã rớt chức), nhảm như Tạ Biên Cương thì nói giọng chuẩn làm gì!?
Lẫn “n”, “l” có thể không quan trọng với hơn 90 triệu dân Việt Nam, nhưng lại là “vấn đề” với “tư lệnh ngành Giáo dục” - Ảnh: Internet
1. Thường bị xem như một dạng khiếm khuyết, một dạng bệnh: Những người nói ngọng sinh ra do có lưỡi ngắn hơn người bình thường, nên họ phát âm bất cứ từ nào cũng ngọng chứ không nhất thiết là “n” và “l”.
Đối với những người này thì tôi không cho rằng họ bị khiếm khuyết. Một người sinh ra với cái lưỡi ngắn cũng giống như một cô nàng ngực nhỏ, hay một chàng trai có dương vật bé mà thôi. Chẳng có gì phải “xoắn” trong trường hợp này. Trừ phi nói ngọng mà muốn làm phát thanh viên thì… hơi căng!
2. Nói ngọng do “thiếu giáo dục”: do từ nhỏ không để ý cách phát âm, dần dần phát âm sai, trở thành thói quen, rất khó sửa hoặc không chịu sửa.
Mục đích quan trọng nhất của giao tiếp suy cho cùng là tiếp nhận và trao đổi thông tin. Nói sao cho người nghe hiểu mình nói cái gì thì đã xem như hoàn thành nội dung giao tiếp. Thậm chí, nói cho người nghe biết mình là người nói ngọng, “chứ không thèm giấu”, như Bộ trưởng Nhạ cũng là một dạng giao tiếp.
Sự nhầm lẫn giữa “n” và “l” có thể không quan trọng đối với hơn 90 triệu người Việt Nam, vì chúng ta nghe đều hiểu nhau. Có điều, đối với cương vị Bộ trưởng Bộ Giáo dục thì khác hẳn, là “tư lệnh ngành”, có hai phụ âm mà anh không tự sửa được thì anh đi “giáo dục” ai?
Nói đi cũng phải nói lại, nếu như Bộ trưởng Nhạ làm tốt công việc của mình, góp phần xây dựng được một hệ thống giáo dục ngon lành, không bao che đồng bọn, chấn chỉnh nề nếp cái ngành trót mang tên “giáo dục”… thì chắc cũng không ai xoắn vào thói quen nói ngọng “n” và “l” của ông ấy nữa đâu.
Để khi kể về Bộ trưởng Nhạ, những thế hệ mai sau sẽ tự hào: “Bộ trưởng chúng em tuy nói ngọng nhưng là cán bộ tốt!”.
Bộ trưởng Giáo dục mà vô giáo dục thìPhùng Xuân Nhạgiáo dục ai ? 656K views. 627. 273 ... PhátngônCỰC... KHỐN NẠN của ...
“Cán bộ địa phương cũng nà vì vui vẻ thôi, nhưng đôi khi nàm ảnh hưởng đến uy tín của nhà giáo. Cho nên đây nà một hoạt động rất nà đáng tiếc. Cho nên chúng tôi nghĩ rằng rút kinh nghiệm. Để xã hội nóng nên về vấn đề này thì rõ ràng nà không được. Linh hoạt phải trong chừng mực, chứ còn linh hoạt mà để xã hội nóng nên như thế thì đấy nà, nà không được”.
Tại kỳ họp Quốc hội lần này, ông Phùng Xuân Nhạ cũng là người nhận được số phiếu tín nhiệm thấp nhất trong số 48 quan chức cấp cao Việt Nam, với 137 phiếu tín nhiệm thấp (28,25%).
Trong phiên thảo luận chiếu 8/11, ngoài tình trạng “nói ngọng”, Đại biểu Trương Trọng Nghĩa cũng kiến nghị ngành giáo dục phải tăng cường bồi đắp đạo đức cho học sinh vì theo ông “đạo đức mà xuống cấp thì giáo dục thất bại”.