
Sách Đừng chết ở Ả Rập Xê Út.
Hơn 2 tuần sau cuộc nói chuyện với Jabih, một buổi trưa khoảng đầu tháng 12/2014 bà chủ tôi trở về nhà, vội vàng thu gom quần áo rồi vội vã rời đi. Tôi có hỏi nhưng bà không trả lời, chỉ ra hiệu rằng bà sẽ đi vắng mấy ngày, tôi sẽ được đi nghỉ sớm lúc 9 giờ tối, không được ở lại dưới nhà. Tôi không hỏi thêm, mở cửa cho bà và quay vào.
Lúc 3 giờ chiều thì ông chủ về, không có bọn nhỏ. Ông nói rằng bà chủ và bọn trẻ sẽ ở lại nhà bà ngoại một thời gian. Tôi sẽ được nghỉ ngơi nhiều hơn. Cảm giác khó chịu lan khắp người khi ông ta nhìn tôi cười cười và nói như vậy. Tôi nhún người chào ông ta rồi đi vào bếp. Khi tôi quay ra sân thu đồ giặt để ủi thì ông ta đã đi rồi. Tối hôm đó không thấy ông ta về, tôi nhắn tin cho Jabih thì cô nói ông ta đang ở trong bệnh viện cùng bà chủ. Mẹ của bà bị đột quỵ phải đi cấp cứu nên tất cả đều ở trong bệnh viện. Jabih ở nhà trông lũ nhỏ và ông già kia. Tôi yên tâm lên phòng nhắn tin một lúc cho Hằng rồi tắt điện, đi tắm.
Phòng tắm lạnh kinh hồn, nhưng có nước nóng nên tôi thường lợi dụng lúc căn phòng vẫn còn mù mịt hơi nước sau khi tắm để tranh thủ lồng tất tần tật quần, áo, váy và quấn khăn lại ủ ấm trước khi mở cửa lách về phòng mình. Tối nay cũng vậy. Khi tôi quấn khăn lên tóc và bước ra thì một bóng đen chờ sẵn đứng lù lù ngay trước cửa. Tôi la hoảng lên vì nghĩ là ma. Nhưng khi người đó túm lấy tôi một cách thô bạo đẩy vào phòng và tống tôi ngã xuống tấm nệm bẩn thỉu thì tôi hiểu hết. Tôi đã sơ suất không khóa cửa sân thượng.
Ông chủ ấn tôi xuống đệm rồi nhổm dậy bật đèn. Tôi tranh thủ vơ lấy điện thoại theo bản năng, vì thật ra tôi có thể gọi cho ai lúc đó? Nhanh như cắt ông ta giật điện thoại của tôi và quăng thẳng vào cái thùng cạnh tường. Tôi chống trả điên cuồng nhưng mặc xác tiếng chửi rủa của tôi, tay ông ta lật tung váy tôi lên. May mắn hôm đó là một ngày lạnh âm độ nên tôi xỏ thêm cả cái quần jean bó vào bên trong chiếc váy dài dày cộp thay vì chỉ là một cái quần len như bình thường.
Tôi rít lên: “Nếu ông mà tiếp tục, tôi sẽ cào nát mặt ông ra, rồi ông tự đi giải thích với bà chủ nghe chưa?”. Mọi âm thanh đáp trả lại tôi lúc đó chỉ là tiếng thở và đôi mắt vằn lên của một con thú đã lên cơn. Tôi co người lại, ông ta quá khỏe, còn tôi chỉ có những lớp áo len dày để chống cự. Vật lộn một hồi mà không thể lột được váy áo của tôi, ông ta bỏ cái áo khoác bằng lông cừu nặng trịch ra khỏi người, rồi trần như nhộng, ông ta lăn xả vào phần dưới thân tôi.
Không biết run rủi thế nào mà khóa quần kẹt cứng. Tôi nước mắt lưng tròng thở hổn hển, tay bịt mũi vì hơi thở thối khẳn của ông ta, tay giữ khóa quần. Rốt cuộc sau khi bóp chỗ kín của tôi đau điếng và không thể thọc được tay vào trong, ông ta bỏ cuộc, đứng lên cười nham nhở: “Chúc ngủ ngon. Huôn!”
Tôi lao ra khóa cửa sân thượng lại khi ông ta bỏ đi. Run rẩy, tôi nhìn cái bao cao su trên tấm nệm của mình. Đầu óc tôi bấn loạn, ngay ngày mai tôi sẽ rời khỏi đây và trở về bằng mọi giá, tôi cảm thấy sắp thần kinh tới nơi.
Tôi ngồi trong căn phòng không có chốt cửa như vậy cả đêm. Đã mấy lần tôi nói với bà chủ về việc phòng tôi không có chốt phía trong. Nhưng bà ta nói rằng chỉ cần khóa cửa sân thượng trước khi ngủ là đủ. Bà ta cũng không cho tôi khóa cửa ngoài phòng, thỉnh thoảng bà ta sẽ lên lục lọi đồ đạc của tôi mà không thèm giấu giếm. Lúc đầu tôi cảm thấy tức giận một cách khủng khiếp, nhưng sau rồi tôi mặc kệ, vì cũng chẳng còn gì ngoài mấy bộ quần áo. Mấy cuốn sách tôi mang theo cũng bị bà ta thu mất. Có lẽ vậy nên chồng bà ta cũng cho mình cái quyền lục lọi người tôi thì phải.

Làm việc tới lao lực, người phụ nữ còn bị ông chủ người Arab Saudi tấn công tình dục.
Tôi nhắn tin cho Jabih ngay lúc đó với một cảm giác vỡ vụn. Tới trưa cô mới trả lời. Cô không nhắn tin mà điện thoại. Dường như cô sợ tất cả mọi dấu tích lưu lại sẽ là bằng chứng chống lại cô. Trên điện thoại, Jabih nói tôi hãy liên hệ với đại lý tại Việt Nam xin đổi chủ. Cô dặn tôi phải đề phòng vì cái gì chưa thực hiện được thì ông ta sẽ làm đến cùng. [_._] Cô dặn tôi luôn luôn phải mở chế độ ghi âm trong điện thoại và phải mang theo điện thoại giấu ở tất cả những chỗ mà tôi sẽ làm việc trong ngày. Nếu có ghi âm thì tôi sẽ xin về Việt Nam được. Cô nói rất nhanh rồi cúp máy.
Tôi nhắn tin về cho đại lý tại Việt Nam thông qua Zalo của Giang, cô thư ký của văn phòng môi giới lúc tôi đăng ký. Giang hay nhắn tin hỏi han tôi, nhưng khi tôi kêu ca về giờ giấc và khối lượng công việc thì cô thường ngập ngừng lảng tránh. Thi thoảng cô nhắn lại nói sẽ cố gắng giúp đỡ tôi. Hằng và tôi đều biết Giang hứa trong sự bất lực.
Người phụ nữ và ký ức kinh hoàng ở Arập Xêút
Dù đã 70 tuổi nhưng ông chủ luôn tìm cách sàm sỡ, buộc chị V. phải thỏa mãn những gì ông ta muốn. Không chỉ vậy, chị còn nhiều lần bị hai đứa cháu chủ nhà 14-17 tuổi hãm hiếp.
Tình trạng không ít người lao động Việt Nam được giới thiệu và xuất khẩu lao động sang Vương quốc Arập Xêút làm công việc giúp việc nhà hiện vẫn đang gặp khá nhiều khó khăn, bị bóc lột sức lao động cùng cực, bị đánh đập và thậm chí bị cưỡng hiếp.
Trường hợp của chị N.T.V ở quận 7, TP.HCM là điển hình cùng một số người lao động Việt Nam sang đất nước này cũng đã phải chịu bao đắng cay một thời gian dài và phải tìm mọi cách mới trở về được đất nước.
Giới thiệu sang Úc nhưng lại đi… Arập Xêút
Về nước đã được một thời gian sau khoảng 6 tháng phải chịu đựng bao đắng cay, tủi nhục tại một gia đình ở TP Riyadh, Vương quốc Arập Xêút, chị N.T.V. (SN 1981, ngụ đường Huỳnh Tấn Phát, phường Phú Mỹ, quận 7) vẫn còn nguyên nét bàng hoàng khi kể lại những việc kinh khủng đã xảy ra với mình.
Do hoàn cảnh gia đình gặp nhiều khó khăn sau khi ly hôn (chị lấy chồng từ năm 18 tuổi), chị V. đã đồng ý khi được một người tên Mari (SN 1978, chuyên viên tư vấn và tiếp nhận hồ sơ của Công ty Cổ phần Quốc tế N.M, có trụ sở ở Hải Phòng) thường trú ở Tây Ninh giới thiệu đi xuất khẩu lao động sang Úc để giúp việc nhà với mức lương 400-500 USD, mà không phải mất bất kỳ chi phí nào.
Điều bất ngờ là lúc đầu chị V. được giới thiệu sẽ đi Úc làm việc nhưng đến khi đi khám sức khỏe để bổ sung vào hồ sơ đi nước ngoài tại một bệnh viện ở TP.HCM, thì chị V. mới phát hiện trong hồ sơ ghi là chị sẽ đi Arập Xêút.
"Khi biết chuyện này tôi đã hỏi ngay Mari thì chị này ra sức bảo là đi nước này cũng rất tốt và chị ấy làm ăn đàng hoàng, uy tín. Chị ấy còn đưa cho tôi nhiều số điện thoại bảo là của những người đã đi qua nước này làm việc thành công trước đó. Tôi cũng đã gọi một số người trong danh sách chị ấy đưa và được họ xác nhận khiến tôi chấp nhận theo đề nghị của Mari mà không hề có sự nghi ngờ gì", chị V. kể.
Ngày 10/4 chị V. đến Arập Xêút. Đặt chân xuống sân bay, chị không được nhà chủ đón ngay mà cũng như nhiều phụ nữ ở các nước sang đây làm việc, chị bị đưa vào một nơi tập trung giống kiểu của một "trại tị nạn" - nơi trước khi chủ nhà đến làm các thủ tục đưa về nhà.
![]() |
| Chị V. đau đớn kể về quãng thời gian ở "địa ngục" của mình. |
Chị V. nhớ lại: “Vào trại này, tôi bị thu giữ tất cả giấy tờ tùy thân… Tại đây, họ sắp xếp cho mỗi người một cái giường, hành lý không cho mang vào. Đến bữa thì có thức ăn mang tới… Nhìn sơ sơ tại trại này, tôi thấy phải có trên 200 phụ nữ của nhiều nước như Indonesia, Malaysia, Nepal, Việt Nam… cũng giống như tôi tới đây làm công việc giúp việc nhà".
Chị V. chỉ ở trại này vài tiếng là có người đến bảo lãnh đưa về (người này là con trai của chủ nhà nhưng ở riêng), trong khi nhiều người khác phải chờ lâu hơn.
Căn nhà nơi chị V. làm việc tọa lạc ở Al Nazeem, TP Riyadh, trong nhà lúc đầu chỉ có bố mẹ già (người chồng 70 tuổi, người vợ cũng xấp xỉ 70 tuổi bị bệnh tiểu đường) và một người con gái (ngoài những người này chủ nhà còn có hai người con khác nhưng do đi học nên thỉnh thoảng mới về).
Do gia đình này không rành rẽ tiếng Anh nên những ngày đầu, chị V. gặp khá nhiều khó khăn trong giao tiếp, “nghe” chủ nhà giao việc bằng cách ra hiệu.
"Những ngày đầu ở nhà đó mọi người tỏ ra khá vui vẻ. Tuy nhiên, họ yêu cầu tôi phải làm tất cả mọi việc từ cọ rửa nhà vệ sinh, dọn dẹp, lau chùi mọi vật dụng trong nhà, nấu ăn, pha nước… từ 4h sáng cho tới 12h đêm khiến tôi rất mệt mỏi", chị V. cho biết. Và cũng chỉ sau hai tuần ở nhà này, chị V. bắt đầu phải đối mặt với vô số chuyện kinh khủng.
Hết bị ông lại đến cháu làm nhục…
Đầu tiên, dù đã 70 tuổi, nhưng người bố luôn tìm mọi cách để sàm sỡ, sờ mó những chỗ nhạy cảm trên người chị V. và còn yêu cầu chị V. phải giúp cho ông ta thỏa mãn những việc ông ta muốn… Dĩ nhiên chị V. không đồng ý và ra sức chống đối, sau đó dù người con gái biết chuyện khuyên nhủ nhưng ông này vẫn tiếp diễn hành động quá đáng của mình.
Có lần chị đã phải cầm dao dọa sẽ tự sát khi bị ông này buộc phải đáp ứng yêu cầu quái gở của mình. Và chỉ khi người vợ biết được sự việc thì ông này mới gần như dừng lại. Tuy nhiên, cũng từ đây, ông lão bắt đầu hằn học, quát nạt, chửi bới mỗi khi không vừa ý chuyện gì đó…
"Tôi làm hết tháng 4 vẫn không thấy chủ nhà đả động gì tới chuyện tiền lương. Sau đó tôi phải hỏi đi hỏi lại, chủ nhà mới bảo chỉ trả cho tôi số tiền Arập Xêút tương đương 300 USD, thấp hơn nhiều so với mức lương đã được công ty xuất khẩu lao động hứa hẹn. Dù vậy, thực tế công việc của tôi rất nặng nhọc, phải làm mọi việc trong nhà.
Bất cứ thành viên nào trong gia đình ở nơi khác đến nhà, tôi cũng đều phải phục vụ chu tất. Chỉ cần có bất cứ thiếu sót gì là tôi sẽ bị chửi rủa, đánh đập. Nhiều lần mấy chị em gái - con của vợ chồng chủ nhà đã cố ý kiếm chuyện rồi đánh đập, hành hạ tôi rất tàn nhẫn… Lời tôi kể ở đây cũng không thể lột tả hết được nỗi đau mà tôi phải chịu nơi xứ người", chị V. nghẹn ngào kể lại.
Tuy nhiên, "nạn khổ" vẫn chưa dừng lại khi chị V. bị hai người cháu trai chỉ mới 14-17 tuổi của chủ nhà rắp tâm hãm hiếp nhiều lần.
"Hằng ngày hai đứa cháu trai của chủ nhà đi học và tuổi của chúng cũng chỉ đáng tuổi con tôi. Một ngày đầu tháng 8/2014, vào khoảng 20h tôi đã bị một trong hai đứa này hiếp dâm ngay tại giường ngủ do hôm ấy mọi người trong nhà đi ăn tiệc cưới, chỉ còn tôi và đứa cháu trai này ở nhà. Dù tôi đã ra sức kháng cự nhưng do tên này to khỏe và có ý đồ từ trước nên tôi đã không tránh khỏi việc bị hãm hại…
Tôi đã kể lại chuyện xảy ra cho người vợ chủ nhà nhưng mọi việc không giải quyết được gì. Thậm chí, sau lần đó, hai tên này còn tiếp tục tìm cách hãm hại tôi nhiều lần nữa. Tôi thân cô thế cô, không biết kêu cứu ai vì khu vực tôi ở rất hoang vắng, nên tôi không thể làm gì hơn được", chị V. bật khóc tức tưởi kể đến đó.
Nhưng điều may mắn với chị V. là do hiểu biết về công nghệ và chị vẫn tìm mọi cách để giữ lại được chiếc điện thoại di động nên sau rất nhiều lần liên lạc và kêu cứu trên mạng thì chị đã kết nối được với người mẹ nuôi ở Úc.
Sau khi tìm hiểu và biết được những gì đang xảy ra với con nuôi của mình, người này đã tìm cách giúp đỡ chị V. thoát khỏi "địa ngục". Ngay bản thân chị V. cũng liên lạc với mẹ ruột của mình ở Việt Nam để bà viết đơn kêu cứu gửi các cơ quan chức năng trong và ngoài nước khẩn thiết nhờ giải cứu con mình.
![]() |
| Đơn kêu cứu khẩn cấp của mẹ chị V. |
Sau hành trình dài cầu cứu vô cùng khó khăn và dưới sự giúp đỡ của nhiều cá nhân, tổ chức, đến ngày 15/8/2014, một đoàn gồm 6 người là cán bộ của Đại sứ quán Việt Nam tại Vương quốc Arập Xêút và cảnh sát nước sở tại đã đến tận nhà người chủ này để làm việc và yêu cầu trả tự do để đưa chị V. về nước.
Tuy vậy, trước khi được người con trai của chủ nhà đưa về nhà mình, cách nhà cha mẹ của anh hơn 1.000 km, ở một tuần lễ để có thời gian chuẩn bị đưa chị V. tới Đại sứ quán Việt Nam tại Arập Xêút làm các thủ tục cần thiết, chị V. đã bị bốn chị em gái - con của chủ nhà kiếm cớ đánh đập một trận tàn nhẫn cho… hả dạ.
Và mãi đến ngày 6/9/2014, chị V. mới được người con trai của chủ nhà đưa tới Đại sứ quán Việt Nam tại Arập Xêút. Thời gian tạm trú ở đây chị V. cũng gặp nhiều người có hoàn cảnh giống chị. Có trường hợp đã ở và làm việc gần 2 năm nhưng phải đổi tới 8 chủ nhà; hay hai vợ chồng người quê Thanh Hóa (chồng lái xe, vợ giúp việc) làm cho một gia đình bác sĩ, nhưng lại bị đánh đập tàn nhẫn phải tìm cách bỏ trốn ra Đại sứ quán…
Sau nửa tháng ở Đại sứ quán vì phải lo các thủ tục và việc phối hợp với các cơ quan chức năng trong, ngoài nước rồi cả công ty xuất khẩu lao động đưa chị V. qua làm việc, ngày 21/9/2014, chị V. mới có vé máy bay về nước. Ngoài việc cảm ơn những cá nhân, tổ chức đã trợ giúp cho mình, chị V. tỏ ra đặc biệt biết ơn các cán bộ của Bộ Công an Việt Nam (phía Nam) đã hết sức giúp đỡ chị.
"Trong khi các cá nhân và tổ chức trong và ngoài nước tìm mọi cách giúp đỡ tôi thì các cán bộ của Bộ Công an cũng ra sức cố gắng làm việc, phối hợp với Đại sứ quán Việt Nam tại Arập Xêút giúp đỡ tôi, gây áp lực, yêu cầu công ty xuất khẩu lao động phải có trách nhiệm bồi thường cho chủ nhà và mua vé máy bay cho tôi về nước", chị V. tỏ vẻ cảm kích.
"Khi gặp những chuyện đau đớn ở xứ người như vậy, đã có lúc tôi tuyệt vọng, tưởng rằng mình có thể chết dần chết mòn nơi xứ người vì không biết kêu cứu ai. Nhưng may mắn sau 6 tháng bị đày đọa tôi đã được giải cứu. Ngày về, khi đặt chân xuống sân bay Tân Sơn Nhất, tôi cảm thấy mình như vừa được sống lại... Tôi nói ra câu chuyện của mình để làm bài học cảnh báo cho những người khác trước khi ra nước ngoài lao động", chị V. chia sẻ.
Phụ nữ Việt kể chuyện bị bạo hành ở Ả Rập Saudi

BBC kể lại câu chuyện của chị Phạm Anh Đào, 46 tuổi, từ tỉnh Hòa Bình, người đã trải qua nhiều bất trắc thăng trầm trong bảy tháng làm nghề giúp việc ở Ả Rập Saudi trước khi chị tìm được đường trở lại Việt Nam.
Tên của một số nhân vật đã được thay đổi.
Đổi chủ vì không chịu được đói
Tôi đến thủ đô Riyadh vào buổi sáng Chủ Nhật ngày 3/9/2017, chỉ chưa đầy 48 giờ sau khi tôi ký hợp đồng lao động với Công ty Cổ phần Đầu tư Hợp tác Quốc tế Thăng Long.
Mới chiều thứ Sáu tuần trước, công ty giục tôi ký và lăn tay lúc 4 giờ 30 và nói tôi phải làm thật nhanh vì họ đóng cửa lúc 5 giờ. Tôi chẳng kịp đọc gì trong cái hợp đồng dày cả đốt ngón tay, nên cũng chẳng biết rõ nó nói gì nữa.
Ả rập Saudi bỏ lệnh cấm phụ nữ lái xe
Ả Rập Saudi: Khách sạn 5 sao ‘ngừng giam giữ hoàng tử’
Đặt chân xuống sân bay, tôi được văn phòng môi giới Riyadh cử người ra sân bay đón. Tôi chưa kịp định thần thì họ đưa tôi tới một căn phòng rất nhỏ hôi hám, chỉ khoảng 1m50 x 3m và nhốt tôi vào đó cùng ba lao động Việt Nam nữa. Họ mua bánh mì và nước và mang đến cho mỗi người chúng tôi một túi.
Khoảng 30 phút sau, họ đưa tôi ra xe khách và gửi tài xế đưa tôi đi qua 3 chặng xe tới thành phố biển Yanbu, nơi tôi sẽ bắt đầu làm cho nhà chủ đầu tiên.
Gia đình nhà chủ có 13 người, bốn nữ còn lại toàn là nam to cao lực lưỡng. Người hay giao việc cho tôi là bà chủ, nhưng người hay theo dõi tôi làm việc lại là mẹ chồng của bà chủ.
Hàng ngày, tôi dậy từ khoảng 5 giờ sáng và làm việc đến một giờ đêm, có hôm đến 2 giờ đêm. Công việc thì chủ yếu là lau chùi, dọn dẹp, giặt giũ, hút bụi... nhưng khối lượng công việc nhiều khủng khiếp.
Những người trong nhà năm, sáu ngày mới tắm một lần, nhưng họ lại thay quần áo một ngày tới mấy bộ, và thay đâu thì bỏ đó luôn.
Tủ quần áo của họ đầy ắp, nhưng hễ lấy một bộ, họ lại tung hết cả ba ngăn xuống đất, để mặc tôi nhặt từng cái xếp lại. Họ đi vệ sinh thì luôn không xả nước, và quăng giấy khắp nền nhà để tôi dọn.
PHẠM THỊ ANH ĐÀOTôi được cho ăn một bữa vào lúc một giờ chiều, đồ ăn thì thường là cơm và thịt cừu, không có rau quả.
Tới khoảng 9 giờ tối là lúc tôi đói lắm, đói tới mức uể oải chân tay không muốn làm nữa. Đó cũng là khi mẹ chồng của bà chủ xuất hiện, theo dõi tôi và chửi bới nọ kia.
Sau 10 ngày như vậy, tôi sinh buồn chán và mệt mỏi, tôi không chịu được đói nên liên hệ với văn phòng môi giới xin đổi chủ khác.
Nhưng phải sau hai tháng kể từ khi tôi bắt đầu làm, công ty môi giới mới đồng ý cho tôi rời nhà chủ thứ nhất và về văn phòng môi giới để chờ đổi chủ.
Phụ nữ 'cần biết rủi ro của việc đông trứng'
Chín bí quyết cải thiện các mối quan hệ
TQ: 'Sex, tiền bạc và chủ nghĩa xã hội'

Bị Thằng Lùn đánh ở văn phòng môi giới
Khi tôi về văn phòng môi giới ở Riyadh, tôi gặp một trong hai người Ả Rập là chủ văn phòng. Người đàn ông này thấp thấp, mắt to và được chị em Việt Nam ở văn phòng môi giới gọi là Thằng Lùn.
Vừa tới nơi, Thằng Lùn gọi tôi ra sân rồi bất ngờ đấm tôi nhiều phát vào bả vai bên trái.
Nó đấm tôi xong mới hỏi tôi tại sao tôi không làm cho nhà chủ mà lại đòi về văn phòng đổi chủ.
Vẫn còn choáng và sợ vì bị đánh, tôi bảo hắn (qua cô phiên dịch tên là H.T.): "Vất vả bao nhiêu tôi cũng chịu được nhưng đói tôi không chịu được nên tôi mới phải về văn phòng xin đổi chủ khác".
Trong mấy ngày ở văn phòng này, tôi được biết mình không phải là người duy nhất bị Thằng Lùn đánh. Nhiều chị em Việt Nam và các nước khác làm nghề giúp việc cũng bị thằng Lùn đánh dã man.
Sau khi ở văn phòng môi giới mấy hôm, họ chuyển tôi tới nhà chủ thứ hai, cũng ở Riyadh. Ở đó tôi gặp một cô bé tên là L.T. Mai, sinh năm 1977, quê ở Nam Định.
Mai bị bệnh tiểu đường nên không làm việc được theo yêu cầu của nhà chủ và bị trả về văn phòng. Cô kể với tôi rằng Thằng Lùn bảo cô giả vờ và đánh đập cô dã man. Lúc đó, có năm người Việt Nam ngồi bên cạnh mà họ sợ run lên không dám làm gì.
Vì tôi và Mai cùng làm cho một nhà chủ, tôi hiểu tình hình như vậy là không ổn và một trong hai người chúng tôi sẽ phải ra đi. Thương Mai bị bệnh, tôi đã xin rời nhà chủ thứ hai để Mai được ở lại.

Tránh vỏ dưa gặp vỏ dừa
Rời nhà chủ thứ hai, Thằng Lùn lại đưa tôi tới văn phòng môi giới ở thành phố Medina, nằm ngay gần sân bay.
Ở đây được chừng một tháng, tôi phát hiện ra rằng chủ văn phòng môi giới là kẻ chuyên hiếp dâm phụ nữ, từ người Ghana, Ấn Độ, Philippines, cho tới người Indonesia, Việt Nam. Hắn không từ một người nào hết.
Chúng tôi ở tầng hai, còn hắn ở tầng ba. Một hôm hắn gọi B. T. Hương, từ Nghệ An hay Hà Tĩnh tôi không nhớ nữa, và một người Philippines lên dọn dẹp. Hắn chỉ vào nhà tắm và bảo cô gái Phillipines vào đó dọn, còn Hương thì hắn gọi vào phòng để ngủ với hắn.
Hắn tìm cách hãm hiếp Hương nhưng cô giơ chân đạp lại, chống lại. Hắn bóp cổ, bứt tai, đấm đá vào ngực và lưng Hương.
Một lúc sau, Hương được xuống tầng hai. Cô vừa khóc vừa kể lại sự việc cho tôi. Nhìn lên đồng hồ, lúc đó là khoảng 11.30 ngày 19/11/2017.
Sở dĩ tôi nhớ rõ vậy vì ở văn phòng môi giới này họ không tịch thu điện thoại. Tôi đã chụp ảnh vết thương của Hương và gửi cho H.T, phiên dịch của Thằng Lùn.
Nhận được ảnh, H.T nói cô sẽ nói với ông chủ của cô để xử lý ngay tên chủ văn phòng môi giới Medina.
Sau đó, tôi không thấy họ đưa người Việt Nam đến văn phòng này nữa.
*Tên các nhân vật đã được thay đổi. Đây là phần một trong bài chuyên mục hai phần về chủ đề này. Quý vị đọc phần hai của bài viết tại đây
Lao động Việt ở Ả Rập Xê út bị chủ nhà hiếp dâm
(PLO)- Ngày 14-10, tin từ cơ quan chức năng thị xã La Gi (Bình Thuận) cho biết bà NTNS (57 tuổi) nguyên cán bộ phường Phước Lộc, thị xã La Gi đã tử vong vào tối 13-10 do đột quỵ.
Được biết bà S. là người môi giới đưa một số lao động ở thị xã La Gi đi Ả Rập Xê út lao động thông qua một công ty mở văn phòng đại diện tại tỉnh Đồng Nai.
Xác minh ban đầu, hiện ở thị xã La Gi có trên 10 người đi lao động thông qua công ty này và qua sự môi giới của bà S.
Theo thỏa thuận, các lao động sang Ả Rập Xê út giúp việc nhà và thời gian làm việc tám tiếng/ngày. Tuy nhiên khi qua đến nơi, các lao động này bị bóc lột phải làm việc từ 17 đến 18 tiếng và có “cò” người Việt đứng ra quản lý, không như hợp đồng thỏa thuận ban đầu.
Trong đó, nhiều trường hợp bị ngược đãi và thậm chí có một trường hợp bị chủ nhà hiếp dâm.
Sau khi các lao động liên lạc với người thân ở quê nhà cầu cứu, người của các lao động đã đến nhà bà S. đề nghị phối hợp để đưa người thân về.
Tuy nhiên phía công ty đưa ra điều kiện nếu gia đình muốn đưa người thân về phải trả hơn 95 triệu đồng chi phí và đền bù hợp đồng. Nhiều người thân không có tiền phải chạy vay mượn khắp nơi.
Công an địa phương, phường, xã và mặt trận đoàn thể cũng đã mời bà S. lên làm việc, vận động phối hợp để tạo điều kiện tốt nhất để các lao động được về nước. Tuy nhiên đến nay chỉ mới có một lao động được về nước an toàn.
Đến chiều 13-10, người thân của lao động bị hiếp dâm và một số người thân của các lao động đã ký hợp đồng với bà S. bức xúc kéo đến nhà gây áp lực, buộc bà S. phải đưa ngay các lao động về nước.
Đến tối cùng ngày, do áp lực từ vụ việc, cùng với tiền sử bệnh tim nặng, bà S. đã đột quỵ. Theo xác minh hình thức môi giới xuất cảnh lao động như trên là trái phép và vụ việc đang được Công an thị xã La Gi điều tra làm rõ.

Các chuyên mục 





