Nhiều gia đình ở huyện Yên Thành thấp thỏm chờ tin người thân ở Anh sau một tuần mất liên lạc
Giàu lên từ xuất khẩu lao động
Xã Đô Thành (huyện Yên Thành) nổi tiếng với nhiều tên khác nhau như “làng tỷ phú”, “phố ở làng”. Đi từ đầu làng đến cuối xã, có hàng trăm ngôi biệt thự khang trang, hàng chục chiếc xe ô tô hạng sang.
Tuy nhiên, ít ai biết, vào những năm 80 của thế kỷ trước, nơi đây chỉ là vùng đất đồng không mông quạnh, quanh năm ngập nước. Người dân xã Đô Thành chủ yếu làm nông nghiệp, mỗi nhà với vài ba sào ruộng khoán, đời sống rất khó khăn.
Đầu năm 1990, những người dân nơi đây bắt đầu tập tành buôn bán gỗ, làm mộc. Đồ gỗ Đô Thành từng nổi tiếng khắp cả vùng vì mẫu mã đẹp. Thế nhưng, thị trường gỗ mỹ nghệ dần bão hòa, sản phẩm làm ra ế ẩm, làm ăn thua lỗ họ dần bỏ nghề tìm hướng đi mới. Nhờ có mối quan hệ làm ăn trước đây họ bắt đầu chuyển hướng bằng việc xuất ngoại đến các nước phương tây như Nga, Đức, Pháp, Tiệp khắc, Ba Lan... lao động kiếm sống.
Nhờ cần cù, chịu khó làm ăn, họ tích góp được một số tiền lớn gửi về cho gia đình, từ đó Đô Thành giàu lên nhanh chóng. Người dân nơi đây đua nhau xây nhà tầng, biệt thự, mua ô tô, khiến dân vùng lân cận kinh ngạc. Chỉ trong một thời gian ngắn, Đô Thành mang một bộ mặt hoàn toàn mới, những ngôi nhà biệt thự cao tầng nằm san sát nhau nối thành một con phố dài dọc theo trung tâm xã.
Sở hữu căn biệt thự hơn vài tỷ đồng, với những tiện nghi gia dụng đắt tiền, anh Hoàng Văn Th. (SN 1970, trú xã Đô Thành) chia sẻ, gia đình vốn nghèo, lại đông anh em nên học xong lớp 9 mình theo anh em họ hàng sang Đức làm ăn. Tuy con đường sang xứ người khổ trăm bề và nguy hiểm luôn rình rập nhưng đổi lại mình có tiền gửi về cho gia đình. “Giờ có chút vốn rồi nên mình về quê đầu tư làm ăn, không xa gia đình nữa”, anh Th. nói.
Ông Nguyễn Văn Hà, Chủ tịch UBND xã Đô Thành cho biết: Trên địa bàn xã có 1.450 người đang làm việc ở các nước châu Âu, hơn 1.000 người buôn bán tại Lào, gần 500 người đang làm việc tại các nước và vùng lãnh thổ châu Á như Nhật Bản, Hàn Quốc, Đài Loan. Hàng năm nguồn ngoại tệ gửi về khoảng gần 100 triệu USD.
Trả giá bằng mạng sống
Đi xuất khẩu lao động cũng là một cách để đổi đời, có người may mắn về xây biệt thự, mua xe hơi. Nhưng cũng không ít người phải sống trong cảnh nợ nần, thậm chí bỏ mạng xứ người.
Cũng theo anh Th., để sang được các nước châu Âu chỉ có hai con đường duy nhất là đi xuất khẩu lao động hợp pháp ở các nước đã hợp tác lao động với Việt Nam hoặc mạo hiểm vượt biên để lao động chui. Tuy nhiên, ở các nước xuất khẩu hợp pháp như Ba Lan, Rumani, Nga .. thường thu nhập không cao. Vì vậy, sau khi hết hợp đồng họ bỏ trốn ra ngoài lao động “chui” rồi tìm cách sang Anh nơi được coi là “thiên đường” về thu nhập cao.
Ông Tuân "nín thở "ngóng tin con trai từ trời Âu
Ngồi thẫn thờ bên hiên nhà, ông Lê Tuân - bố anh Lê Văn Hà (SN 1989, trú xóm Yên Hội, xã Đô Thành) nghẹn giọng cho biết, cả tuần nay gia đình không thể liên lạc được với Hà. Tuy nhiên, ông Tuân vẫn luôn hi vọng anh Hà không nằm trong danh sách 39 nạn nhân xấu số chết trong container ở Anh.
“Lần cuối cùng nó điện về cho vợ bảo đang ở Pháp, chuẩn bị qua Anh. Nhưng sau đó mất liên lạc cho đến bây giờ. Giờ đây, gia đình tôi chỉ biết “nín thở” chờ tin của nó ”, ông Tuân nói.
Cũng theo ông Tuân, để có tiền cho Hà sang trời Âu làm việc, gia đình phải cầm cố nhà, vay mượn hơn 500 triệu đồng để lo lót cho con đi xuất khẩu “chui” qua đường du lịch. Để sang được Anh, anh Hà phải bay qua Malaysia, Thổ Nhĩ Kỳ, Hy Lạp rồi đến Pháp, chi phí mất 22.000 USD. Sau đó, bỏ thêm 11.000 Bảng Anh để được đưa qua Anh.
Cũng theo anh Th., tỉ lệ người dân Đô Thành đi làm ăn rồi bỏ mạng xứ người không ít. Nhiều người cũng chỉ vì điều kiện gia đình khó khăn mà phải bôn ba trời Âu mong cơ hội đổi đời.
Thông tin từ Đại sứ quán Việt Nam tại Anh cũng cho biết, ngày 23/10, cảnh sát Anh phát hiện 39 thi thể ở khu công nghiệp Waterglade thuộc hạt Essex, phía Đông Bắc Luân Đôn, Anh. Ngay sau khi nhận được thông tin, Bộ Ngoại giao đã chỉ đạo Đại sứ quán Việt Nam tại Anh làm việc với cảnh sát Anh để xác minh thông tin về quốc tịch của các nạn nhân.
Đồng thời, Bộ Ngoại giao chỉ đạo Cục Lãnh sự làm đầu mối phối hợp với các cơ quan chức năng trong nước, các địa phương, cung cấp thông tin liên quan từ Việt Nam để hỗ trợ xác nhận quốc tịch nạn nhân. Đại sứ quán Việt Nam tại Anh đang theo dõi sát tình hình, tiếp tục phối hợp chặt chẽ cùng với các cơ quan chức năng của Anh và Việt Nam thúc đẩy quá trình xác nhận danh tính nạn nhân và sẵn sàng các biện pháp bảo hộ công dân trong trường hợp có nạn nhân là công dân Việt Nam.
Những thông điệp gởi đi từ vùng biển nhiễm độc: trung tâm đầu não buôn người
James Pearson (Reuter) * Mẹ Nấm (Danlambao) lược dịch - Quảng cáo xuất khẩu lao động, tìm kiếm việc làm, du học... của các công ty được đặt rải rác ở vùng nông thôn các tỉnh Nghệ An và Hà Tĩnh.
Hàng ngàn người bị thu hút bởi viễn cảnh của một cuộc sống tốt hơn ở nước ngoài mỗi năm, nhưng nhiều người theo con đường đi chui - thông qua những kẻ buôn lậu và đôi khi là những chuyến đi nguy hiểm bằng đường biển và đường bộ.
Hiện tượng này hiện đang trở thành tâm điểm sau khi 39 thi thể được phát hiện trong một chiếc xe tải bên ngoài Luân Đôn vào tuần trước.
Nhiều người lo ngại nạn nhân là người Việt từ Nghệ An và Hà Tĩnh, những vùng trồng lúa ở miền Bắc Trung Bộ.
Thiếu triển vọng việc làm, được chính quyền khuyến khích, được các băng nhóm chuyển lậu người tiếp cận, thảm họa môi trường và áp lực của chính quyền đối với các cộng đồng tôn giáo địa phương là các yếu tố đằng sau làn sóng di dân.
"Hầu như tất cả mọi người ở đây đều có người thân ở nước ngoài", ông Bùi Mặc, cháu trai của ông Bùi Phan Thắng, người bị lo sợ sẽ nằm trong số những người chết trong container. "Hầu hết tất cả các hộ gia đình đều có người ra nước ngoài. Người già ở lại nhưng người trẻ phải tìm cách làm việc ở nước ngoài vì khó kiếm việc ở nhà".
Nhiều vùng nông thôn nghèo khó ở Nghệ An và Hà Tĩnh đã rơi vào tuyệt vọng với mối lo ngại rằng những người thân yêu bị mất tích nằm trong số những người đã chết trong thảm kịch.
Ưu tiên "xuất khẩu" lao động
Đối với đảng Cộng sản cầm quyền tại Việt Nam, ích lợi của xuất khẩu lao động khá rõ ràng. Ủy ban Nhân dân tỉnh Nghệ An đã ban hành một quyết định để thúc đẩy xuất khẩu lao động trong tháng 9 này.
"Xuất khẩu lao động là ưu tiên hàng đầu của Đảng và là chương trình phát triển kinh tế quốc gia để khuyến khích việc làm, giảm nghèo, phát triển sự nghiệp và gia tăng thu nhập cho người dân," Quyết định số 274/2009/NQ-HDND viết.
GDP bình quân đầu người ở hai tỉnh Nghệ An và Hà Tĩnh đều thấp hơn mức trung bình quốc gia là 2,540 USD. Năm ngoái, người dân ở Nghệ An và Hà Tĩnh có thu nhập bình quân là 1,636 USD và 2,217 USD.
Nhưng kiều hối đổ từ nước ngoài về đã giúp trang trải tình trạng này. Chỉ riêng Nghệ An tiếp nhận 255 triệu USD/năm, theo truyền thông nhà nước.
"Xuất khẩu lao động là một giải pháp cho thất nghiệp", ông Nguyễn Quang Phú, Phó chủ tịch xã Thanh Lộc, huyện Cần Lộc, nói với Reuters. "Việc chuyển tiền đã giúp cải thiện cuộc sống của người dân ở đây".
Bất chấp lợi thế kinh tế, thảm kịch đã phơi bày giới hạn về khả năng của Đảng Cộng sản trong việc quản lý dòng người rời quê hương.
Cộng đồng Công giáo lớn mạnh và băng nhóm buôn bán người là hai yếu tố khiến đảng cầm quyền tại Hà Nội nhức đầu.
Một thảm hoạ nhiễm độc khiến ngư trường bị đầu độc ba năm trước là động lực di tản ra nước ngoài.
Những băng đảng
Trong số những người từng lên đường từ Nghệ An đi tìm việc ở nước ngoài là Chủ tịch khai sáng đảng Cộng sản Hồ Chí Minh.
Tỷ phú đầu tiên của Việt Nam, ông Phạm Nhật Vượng, đã đến Liên Xô cũ vào những năm 1990 trước khi quay trở lại để xây dựng tập đoàn Vingroup VIC.HM của mình. Nguồn gốc của ông là ở Hà Tĩnh.
"Người dân từ các tỉnh này có lịch sử lâu dài ra nước ngoài để kiếm tiền gửi về, đặc biệt là trong suốt thời gian chương trình xuất khẩu lao động sang các nước thuộc khối Xô Viết cũ. Sau nhiều thập kỷ, mọi người tin rằng đó là cách duy nhất để thành công và hỗ trợ gia đình chuyển tiền" - Mimi Vu, một người ủng hộ chống buôn người độc lập ở Hồ Thành phố Chí Minh nói.
Mặc dù không thể thống kê, nhưng người dân địa phương và các tay trùm buôn người tin rằng nhiều người ra đi với sự giúp đỡ của các băng đảng buôn lậu ở Việt Nam, những người buộc nợ gia đình hàng ngàn đô la để có được suất đi nước ngoài.
Nạn buôn người đến Anh đã tồn tại trong một thời gian dài và Cục Cảnh sát Điều tra về Tội phạm Luân Đôn đã liên lạc đến Đại sứ quán Anh tại Hà Nội, để phối hợp giải quyết và xử lý các vấn đề khác với cảnh sát Việt Nam.
Trong một ý kiến được công bố vào tháng trước, Đại sứ Anh tại Việt Nam, Gareth Ward, đã cảnh báo về sự nguy hiểm của việc tin vào những lời hứa của các băng đảng.
"Họ không phải là bạn bè. Họ là tội phạm."
Nguồn nước nhiễm độc
Thảm hoạ môi trường đã cản trở các cơ hội việc làm tại địa phương. Bị kẹt giữa những bãi cát mỏng và những đàn trâu đắm mình trong cánh đồng lúa, những ống khói của nhà máy thép Formosa đã thống trị một phần tỉnh Hà Tĩnh.
Nhà máy thép, thuộc sở hữu của Công ty Nhựa Formosa Đài Loan trong năm 2016 đã bị Hà Nội đổ lỗi gây ra một trong những thảm họa môi trường tồi tệ nhất của Việt Nam khi rò rỉ hóa chất ở vùng nước ven biển khiến các cuộc biểu tình lan rộng và gây thiệt hại đến sinh kế cuả người dân.
"Chúng tôi quyết định để chồng tôi đi làm việc ở nước ngoài vào năm 2016, khi sự cố Formosa xảy ra," Anna Nguyễn cho biết, chồng cô đã rời Việt Nam và đi theo đường chuyển lậu người vào Ukraine, Pháp và sau đó vào Anh làm việc trong một tiệm nail.
"Chúng tôi sợ sự ô nhiễm sẽ đe dọa sức khỏe và tương lai, nên chúng tôi liều. Nhưng giờ cuộc sống khó khăn quá," cô cho biết.
Tờ báo chính thức của tỉnh Hà Tĩnh cho biết rằng tháng trước có hơn 40.000 người rời tỉnh hàng năm để làm việc ở nơi khác, bao gồm cả ở nước ngoài.
Linh mục
Giống như Anna Nguyễn, nhiều người bị nghi ngờ là đã chết trong thảm kịch đều có mang tên thánh Công giáo.
Khu vực Bắc trung bộ Việt Nam nằm rải rác với các cụm cộng đồng Công giáo nhỏ, tồn tại từ cuộc chinh phục của Pháp
Theo truyền thông nhà nước, Nghệ An là nơi cư trú của 280.000 người Công giáo, và có 149.000 người sống ở Hà Tĩnh.
Trong một buổi lễ tưởng niệm đặc biệt được tổ chức tại nhà thờ Công giáo Mỹ Khánh ở Yên Thành, tỉnh Nghệ An, vào tối thứ Bảy, cha Anthony Đặng Hữu Nam chỉ ra rằng ô nhiễm, những khó khăn xã hội và thiên tai như lũ lụt và hạn hán là nguyên nhân chính của làn sóng người di cư gần đây nhất của khu vực này.
Những bài giảng thẳng thắn và những lời chỉ trích chính phủ Việt Nam đã khiến cả ông và nhà thờ bị chú ý, công an theo dõi. Đây cũng là một yếu tố khác khuyến khích một số người tìm kiếm một cuộc sống mới ở vùng đất khác.
"Tại sao nhiều người Việt Nam phải trả nhiều tiền chỉ để chết?", Linh mục Nam nói trong buổi lễ.
"Tại sao lại như vậy, mặc dù Việt Nam không còn chiến tranh nữa, rất nhiều người buộc phải rời đi để đến một vùng đất khác?"
(Viết bởi James Pearson; Chỉnh sửa bởi Matthew Tostevin và Mike Collett-White)
Vụ 39 người chết trong container: Dòng trạng thái cuối cùng của cô gái 19 tuổi trước khi mất tích
Những dòng trạng thái buồn bã, nhuốm đầy tâm trạng trên mạng xã hội của Bùi Thị Nhung, một trong số những người bị nghi nằm trong 39 thi thể chết trong container tại Anh, khiến ai đọc cũng đau xót.
Hôm 23/10 vừa qua, truyền thông quốc tế chấn động trước thông tin tìm thấy một xe container chứa 39 thi thể tại khu công nghiệp Waterglade Grays, hạt Essex, nước Anh. Tất cả những người này đều đã tử vong vì lạnh và ngạt thở. Không lâu sau đó, nhiều gia đình tại tỉnh Nghệ An và Hà Tĩnh, Việt Nam cũng trình báo về việc con cái mình mất tích ở Anh, nghi là một trong số 39 nạn nhân trên. Những người này đều nhập cư trái phép vào Anh với mong muốn tìm một công việc để đổi đời.
Trong số những người được trình báo mất tích có Bùi Thị Nhung, 19 tuổi, quê tại xã Đô Thành, huyện Yên Thành, tỉnh Nghệ An. Cô gái này đã trả cho người môi giới 8.800 bảng Anh (hơn 262 triệu đồng) để có cơ hội đặt chân tới nước Anh, làm việc trong một tiệm nail để có tiền gửi về cho gia đình. Vì cuộc sống trong nước quá nghèo khó nên đây là cơ hội duy nhất đối với những người như Nhung để thay đổi số phận.
Bùi Thị Nhung, 19 tuổi, bị nghi là một trong số 39 nạn nhân tử vong trong xe container tại Anh.
Cô gái 19 tuổi mang theo mơ ước đổi đời đã vượt qua rất nhiều khó khăn để tới được Anh. Thế nhưng sau đó, cô bất ngờ mất liên lạc với gia đình khiến nhiều người lo lắng. Sau khi đọc thông tin về 39 thi thể trong xe container tại Anh, lại thêm một người bạn sống tại Anh nhắn về: "Nhung có thể là một trong số các nạn nhân", gia đình càng thêm hoảng sợ và đau đớn.
Hôm 26/10, mẹ và chị gái của Nhung đã khóc cạn nước mắt khi lập một bàn thờ tạm cho con gái, đặt cạnh bàn thờ của bố Nhung. Tất cả mọi người dường như đều không còn hy vọng gì nữa.
Vào ngày 21/10, chỉ vài ngày trước khi Nhung mất liên lạc với gia đình, cô đã đăng lên Facebook một dòng trạng thái thấm đẫm nỗi buồn: "Trưởng thành có nghĩa là phải che giấu nỗi buồn trong bóng tối và luôn nở nụ cười trên gương mặt".
Ngôi nhà của Nhung nhuốm màu tang tóc.
Gia đình Nhung cho biết, cô bắt đầu hành trình ra nước ngoài làm việc từ tháng 8/2019. Nhung đã sang Trung Quốc trước, sau đó tìm đường đến Đức rồi Bỉ. Tiếp đến, cô tìm cách sang Anh và bị nghi ngờ đã lên chuyến xe định mệnh chứa 39 người đi vào hạt Essex, Anh.
Vài tuần trước khi rời Việt Nam, Nhung đăng tải lên mạng xã hội một bức ảnh đang đứng giữa cánh đồng xanh, kèm theo dòng trạng thái: "Tôi chỉ muốn một cuộc sống bình yên".
Bố của Nhung đã mất vài năm trước vì bệnh ung thư. Mẹ của Nhung cũng gặp nhiều vấn đề về sức khỏe, gần như mất khả năng lao động. Do đó, con đường ra nước ngoài lập nghiệp dường như là lựa chọn duy nhất của cô gái trẻ. Nếu ở Việt Nam, Nhung sẽ chẳng bao giờ tìm được một công việc tốt với mức lương ổn định để có thể nuôi sống bản thân và gia đình.
Người thân của Nhung hồi hộp chờ đợi thông tin chính thức.
Anh Tôn Quang Tuấn, một trong những người bạn của Nhung, sống tại Berlin (Đức), chia sẻ: "Chúng tôi đã đi chơi vài lần với nhau khi Nhung đến Berlin. Khi ấy, tâm trạng của cô ấy rất tốt và vui vẻ. Nhưng sau đó, chúng tôi đã mất liên lạc khi Nhung nói chuẩn bị đến Anh".
Ngày 25/9/2019, Nhung viết lên Facebook: "Tôi cảm thấy cô đơn ở chính nơi mà tôi từng ngày mơ ước được đến". Vài ngày sau, cô tiếp tục đăng tải một bức ảnh đứng bên ngoài Nhà thờ Berlin với một tách trà và chùm bong bóng trên tay.
Cuối tháng 10/2019, Nhung tới Bỉ và tiếp tục chia sẻ những bức ảnh hào hứng tham quan các địa điểm nổi tiếng ở thành phố Brussels. Gia đình tin rằng Nhung đã lên chiếc container xuất phát từ cảng Zeebrugge của Bỉ, sau đó di chuyển đến Anh để nhập cư trái phép nhưng không thành, cuối cùng phải bỏ mạng.
Những hình ảnh trên mạng xã hội của cô gái trẻ khiến ai cũng xót xa.
Khi còn ở Berlin, Nhung từng viết lên Facebook: "Khi còn ở Việt Nam, tôi cứ nghĩ cuộc sống ở châu Âu màu hồng. Nhưng hóa ra nó lại toàn màu đen". Không ai biết rõ cô gái 19 tuổi đã phải trải qua những đau đớn và tủi nhục gì trước khi mất tích.
Hiện nay, những nghi ngờ về việc có người Việt Nam trong số 39 nạn nhân tử vong trong container ở Anh vẫn chưa được xác nhận. Đại sứ quán Việt Nam đang theo sát tình hình, phối hợp chặt chẽ với cảnh sát Anh để làm rõ vụ việc.
Thiên đường Xã hội chủ nghĩa ở đâu?
Quốc Anh (Danlambao) - Thiên đường, địa ngục là hai khái niệm của tâm linh và phạm trù đối lập của hệ tư tưởng duy tâm được thể hiện qua những ý niệm về chân lý, giáo lý riêng của mỗi tôn giáo. Tôn giáo gieo niềm tin, đặt hi vọng vào sức mạnh siêu nhiên, vào phép lạ thánh thần để con người tin tưởng, yên tâm thực sống và phải sống trong một thế giới trần gian còn nhiều bất công, khổ ải. Tôn giáo tổng hòa các mối quan hệ xã hội mà nhờ đó xã hội giảm bớt đi dối trá, tội ác lan tràn! Luật nhân quả trong giáo lý nhà Phật, sự phán xét đời sau của Thiên Chúa giáo tác động tâm thức đánh động tiềm thức, làm cho con người biết tiết chế và ý thức hành vi nhằm tránh xa những điều thất đức, ác nhân, hành xử theo bản năng.
Khác với lĩnh vực của tâm linh, thiên đường xã hội chủ nghĩa thực ra chỉ là một thứ chủ nghĩa triết lý thực dụng, ảo tưởng vì nó luôn phủ định trước mọi sự vật và hiện thực của xã hội, nó luôn đề cao tính ưu việt sáng tạo trong giả tạo. Thực sự chưa có một nhà nước nào vươn tới ngưỡng cửa thiên đường trước khi nó sụp đổ và đáp án cho thiên đường xã hội chủ nghĩa là khoản thời gian dài gần bốn thập niên khi nền móng chủ nghĩa xã hội được áp đặt hoàn toàn trên toàn cõi lãnh thổ nước Việt Nam. Hãy cảm nhận về thiên đường xã hội chủ nghĩa hay địa ngục trần gian trong tuyển tập: “Bên thắng cuộc” của tác giả Huy Đức! Một tác phẩm đầu tiên tái hiện trung thực những thảm trạng mà nhân dân miền Nam phải gánh chịu. Từng phần, từng câu chuyện lột tả được phần nào hoàn cảnh xã hội sau sự kiện lịch sử ngày 30/04/75, một chương sử bi thương, ai oán của dân tộc.
Thế giới hiện đại ngày nay không còn tồn tại những kiểu nhà nước nô lệ và người dân trong một chế độ xã hội cũng không chấp nhận những kiểu nhà nước độc quyền, độc đoán. Mỗi thể chế chính trị của một nhà nước dù khác biệt trong cách quản lý, điều hành nhưng đều chứa đựng một hàm ý: cộng hòa-dân chủ! Nền tảng dân chủ của nhà nước là một nền dân chủ hoàn toàn không có sự xếp đặt, trá hình và ý chí tối thượng của một nhà nước có chủ quyền là: độc lập dân tộc, toàn vẹn lãnh thổ. Tinh thần trị quốc, an dân của mỗi quốc gia là: thượng tôn pháp luật và mưu cầu hạnh phúc, ấm no toàn dân? Nếu được sống dưới một chế độ xã hội quang minh, chính trực, công bằng xã hội và ở đó người dân không phải lo toan, nghĩ ngợi nhiều thứ thì xã hội ấy đã là nơi tiên cảnh, thiên đường chẳng cần tìm đâu xa xôi trong cõi vĩnh hằng. Ngược lại, ở một xã hội mà nhà nước thống trị bằng bạo lực bởi sự độc đoán, chuyên quyền, bằng bắt bớ, giam cầm, đàn áp, trù dập thì nơi đó tương ứng với chốn hỏa hình, địa ngục.
(*) Kiểm chứng thiên đường xã hội chủ nghĩa gần bốn mươi năm qua:
Nhà ga, bến cảng lảng vảng bầy ma vương
Bến xe, hẻm vắng nhởn nhơ đàn quỹ sứ
Dụ gái nhẹ dạ, rình rập kẻ qua đường
Cảnh giác mưu ma, tránh xa đám buôn người
Thôn nữ rời bỏ làng quê
Sa cơ lỡ vận tái tê đứng đường
Gái trẻ công nhân xa nhà
Tự do quan hệ phá thai càng nhiều
Hài nhi vất bỏ khóc than
Mẹ ơi! Nỡ giết con đang thế này...
Trai trẻ hút chích càng nhiều
Kết bè băng đảng tối chiều ra tay
Hiếp dâm, cướp của, giết người
Chặt chém, giật dọc, bằng mười khi xưa.
Quan chức học tập tấm gương
Đạo đức giả tạo có thương dân mình
Nhiều sáng kiến vơ vét, tham nhũng
Trí sáng tạo đục khoét của công
Ngày mai quy hoạch thu hồi
Lạm dụng quyền hành để cướp đất dân.
Công an còn đảng còn mình
Cậy quyền truy bức, nhục hình dân ta
Chốn công đường, pháp lý ngả nghiêng
Khuất tất, oan sai, trắng đen lẫn lộn
Ngân hàng bầy sâu bọ
Rút tủy xương kinh tế
Tiếp tay bọn cường hào
Hút cạn máu doanh nghiệp.
Giáo dục cải cách tràn lan
Tốn bao công sức để dân mệt nhoài
Phụ huynh than vắn, thở dài
Tội cho con trẻ học hoài chẳng khôn
Càng học, càng ngu si, dốt nát
Học sinh cư xử chẳng lễ độ
Sinh viên biến chất lũ côn đồ
Nữ sinh tập tành xã hội đen
Tràn lan bạo lực chốn học đường.
Y tế cải tiến khám chữa bệnh
Phong bì, bao thư thủ tục đầu
Tâm cẩu sực! Y đức gà, lợn
Chẩn sai nhiều người mang thương tật
Lười biếng nhiều sản phụ chết oan.
Công nghệ, công trình kém hữu dụng
Phát minh, nghiên cứu chẳng ra trò
Chính phủ sửa sai nền kinh tế
Bộ phận không nhỏ tậu thêm nhà.
Nhà nước luôn sáng tạo
Đảng đỉnh cao trí tuệ
Dân chúng càng đói khổ
Đất nước càng lụn bại
Họa xâm lăng càng gần.
Trên thế giới nầy chưa từng xuất hiện một nhà nước nào lại triệt tiêu ý chí đấu tranh của dân tộc trước kẻ thù xâm lược và cũng chưa có một quốc gia nào người yêu nước lại bị ngược đãi khi bày tỏ lòng yêu nước trước ngoại bang. Cảnh địa ngục trần gian chính là nơi tù ngục, giam hãm những nhà bất đồng chính kiến, các nhà báo tự do và những người đấu tranh cho dân chủ bởi những bản án khắc nghiệt, vô nhân đạo. Ở một đất nước không còn nhìn thấy bóng dáng của công lý nói gì đến một xã hội công bằng, một đất nước độc lập-tự do-hạnh phúc.
Thực ra chủ nghĩa xã hội không hẳn là vô nghĩa! Vì nhờ có chủ nghĩa xã hội mà chủ nghĩa tư bản phải xem xét, soi rọi lại chính bản chất của chủ nghĩa để nhìn nhận những thiếu sót để tự hoàn thiện, không rơi vào trường hợp tự mãn, độc quyền. Nguồn gốc của tư tưởng độc quyền nhà nước thường dẫn đến đường lối độc tài toàn trị, chủ trương độc đoán nhà nước đưa đất nước, đẩy dân tộc đến một xã hội mất dần quyền dân chủ, dân sinh, bế tắc trong cuộc sống. Bản chất độc quyền tư bản cũng thế, nhờ có tư tưởng chủ nghĩa đối kháng nên mới có chủ nghĩa cạnh tranh tư tưởng và đây mới chính là những yếu tố, điều kiện tạo bước phát triển, tiến bộ cho phát minh, khoa học. Với nền tảng pháp lý rõ ràng, minh bạch nên chủ nghĩa tư bản đã có những biện pháp chế tài hiệu quả trong việc xử lý và ngăn ngừa vấn nạn tham nhũng, khó có chuyện đút túi phòng bì, bao thư khi giải quyết việc công. Ngược lại ở các nhà nước luôn che đậy những dối trá, bất công, bưng bít sự thật, dung túng bạo lực như: Trung Quốc, Việt Nam, Bắc Hàn là những mảnh đất màu mỡ, là cơ hội thuận lợi cho tham ô, nhũng nhiễu và bất công xã hội ngày càng gia tăng, tội ác lan tràn... Khi một nhà nước không tuân thủ hiến pháp hoặc dùng hiến pháp làm công cụ thống trị xã hội bằng bạo lực, cường quyền chế độ đó sớm muộn gì cũng sẽ do dân đánh đổ hoặc tự nó sẽ tan rã, diệt vong trong một tương lai gần, như những quốc gia Đông Âu, Liên xô trước kia và ở một số nước Bắc Phi, Ả rập trong thời gian vừa qua.
Phát triển chủ nghĩa xã hội xoay quanh sản xuất xã hội chủ nghĩa tập trung, phương thức sản xuất nầy chỉ thích hợp ở vào một thời điểm lịch sử nhất định trong đấu tranh giành độc lập, khi chuyển tiếp sang giai đoạn phát triển kinh tế mới, của thời đại mới thì phương thức sản xuất đó đã trở nên lạc hậu không còn phù hợp. Nền kinh tế kế hoạch hóa quốc doanh dưới thời quan liêu, bao cấp trước đây là nguyên nhân chủ yếu tạo nên sức ỳ, xơ cứng trì kéo sự phát triển năng động, sáng tạo dẫn đến tình trạng lạm phát kỷ lục, kinh tế suy kiệt, dân chúng đói nghèo. Sự sụp đổ của cả hệ thống XHCN ở Đông Âu và Liên xô cũ là những bài học trong quá khứ về sự giả tạo của thiên đường xã hội chủ nghĩa! Chủ nghĩa xã hội lấy mục tiêu đấu tranh giai cấp làm kim chỉ nam cho các cuộc cách mạng giải phóng dân tộc nên nó mang nặng tính cực đoan, bảo thủ hơn là mục tiêu lý tưởng đem lại cơm no, áo ấm và bình đẳng xã hội. Điều đó được chứng minh sau khi hòa bình được tái lập, vì khi đạt lấy mục tiêu giành chính quyền bằng bạo lực thì nó đã chủ trương loại bỏ giai cấp, xóa bỏ hoặc thay đổi tất cả những phương thức sản xuất cũ cho dù lực lượng sản xuất và các mối quan hệ sản xuất cũ tiến bộ, phát triển có tính hệ thống, khoa học. Với lớp vỏ bọc viễn tưỡng, tô đậm vẻ đẹp bên ngoài: “một xã hội bình đẳng không có giai cấp, không tồn tại chế độ người bóc lột người....”, nhưng thực chất nó lại bóc lột gấp nhiều lần tư bản chủ nghĩa, vì trên thực tế hai thành phần chuyên chính vô sản của chế độ là giai cấp công nhân và nông dân đang bị bóc lột tàn tệ: người nông dân bị tước đoạt đi tư liệu sản xuất là đất đai, ruộng vườn và con cháu họ một trong những nhân tố của lực lượng sản xuất xã hội chủ nghĩa phải cật lực bán sức lao động sống đời làm thuê, làm mướn trong các nhà máy, xí nghiệp, trên các công nông trường với đồng lương rẻ mạt không đủ bù đắp đủ công sức lao động đã bỏ ra, cũng không thể lạc quan để nhìn thấy một tương lai sáng sủa.
Chủ trương theo cơ chế thị trường, định hướng xã hội chủ nghĩa cũng chỉ là một cách nói triết lý trong một hoàn cảnh bế tắc về hệ tư tưởng khi khối cộng sản Đông âu và Liên xô sụp đổ. Chấp nhận theo cơ chế thị trường có nghĩa là đảng của giai cấp thống trị nhìn nhận xã hội vận động theo một quy luật tất yếu không thể thay đổi, đó là đốt cháy giai đoạn để “quá độ” đi lên chủ nghĩa xã hội. Một khi giai cấp thống trị mượn đà phát triển của tư bản chủ nghĩa làm mục tiêu phát triển thì bản thân nó đã tự mâu thuẫn chấp nhận trong một xã hội có tính giai cấp mà ở đó người dân Việt nam đang phải một cổ hai tròng bị bóc lột tàn tệ không khác gì thời thực dân, phong kiến trước kia? Nhà nước XHCN dùng quyền lực thu hồi đất đai của dân chúng với giá rẻ mạt cho nhà tư bản thuê, mặt khác nhà nước áp đặt đủ mọi thứ thuế phí như: xăng dầu, điện nước, cầu đường, thu nhập cá nhân và tận thu mọi khoản phụ phí về an sinh xã hội như y tế, giáo dục... Mục tiêu của sự phát triển xã hội chỉ dựa vào đất đai, khai thác cạn kiệt tài nguyên, khoáng sản, tận thu thuế, phí mà không phải do năng lực lãnh đạo đất nước và bằng sự điều hành sáng tạo, linh hoạt trong chủ trương sẽ để lại di chứng lịch sử vô cùng to lớn cho các thế hệ con cháu mai sau! Đó là cả một thế hệ thanh niên, thiếu nữ hao gầy, cạn kiệt sức lực trong các nhà máy, xí nghiệp với môi trường làm việc khắc nghiệt, mờ mịt tương lai và hậu quả của nền sản xuất kinh tế chủ yếu dựa vào thị trường gia công, sẽ là một bãi rác thải công nghiệp của các nước phát triển. Trong tương lai, chất thải công nghiệp sẽ thẩm thấu, ô nhiễm ảnh hưởng nặng nề đến các tầng lớp địa chất, sông ngòi, tàn hại hệ sinh thái. Ở một khía cạnh khác, các mối quan hệ sản xuất bị chia cắt, manh mún, mạnh ai nấy làm, mỗi địa phương phát triển theo một cách riêng không tuân thủ theo những điều kiện: “thiên thời, địa lợi, nhân hòa” không dựa trên các mối quan hệ sản xuất bền vững, lâu dài, không dựa trên những nguyên lý, tư duy sáng tạo và ý chí khách quan mà chỉ dựa trên những ý chí chủ quan của một nhóm người đó là lợi ích cục bộ địa phương, lợi ích phe nhóm và lợi ích cá nhân.
Mỗi khi có một dự án, một công trình thiết thực được trình duyệt, các quan chức thường không quan tâm, chú ý đến tính khả thi, tính hiệu quả thiết thực trong đời sống xã hội, cho sự phát triển đất nước mà chỉ quan tâm, chú ý đến tỉ lệ hoa hồng cao hay thấp, có thể bỏ túi được bao nhiêu tiền? Còn chủ đầu tư luôn đặt khả năng lợi nhuận lên vị trí hàng đầu chẳng mấy quan tâm đến những tác hại của môi trường lẫn tính hiệu quả bền vững, thiết thực trong tương lai như việc khai thác quặng boxit tây nguyên và hàng loạt dự án thủy điện đã ra đời, thu hồi đất lúa làm sân golf, từng địa phương thi đua nhau làm khu công nghiệp... Những phản biện, góp ý trước kia mà nhiều nhà khoa học đã khuyến cáo, cảnh báo nay có hiệu ứng nhãn tiền như liên tiếp xảy ra động đất ở thủy điện Sông Tranh 2 và các dòng sông đang bị bức tử vì rác thải, nước thải công nghiệp, hệ thống sông ngòi bị chia cắt mất đi tiềm năng giao thông thủy trong tương lai, chối bỏ nguồn lợi thủy sản mà thiên nhiên ban tặng. Nhưng một số nơi vẫn không từ bỏ ý định phát triển theo kiểu tự phát, tàn hại môi trường, phá vỡ hệ sinh thái như dự án thủy điện số 6, 6A ở tỉnh Đồng Nai hiện nay. Tóm lại các công trình, dự án dù có mang lại hiệu quả thiết thực và lợi ích trong tương lai nếu không xen kẽ lợi ích riêng tư, cá nhân thì những dự án, công trình đó mãi mãi nằm yên trên giấy hoặc bị vứt bỏ vào sọt rác vì trên thực tế nó sẽ bị bài bác tính khả thi, tính hiệu quả để không bao giờ công trình, dự án đó được triển khai, còn những dự án có thể bỏ túi, có thể chia chác dù không đem lại hiệu quả thiết thực hoặc sẽ ảnh hưởng tác hại lâu dài đến môi trường họ vẫn cố nhắm mắt làm càn, bỏ ngoài tai những khuyến cáo của các nhà khoa học.
Vì sao chủ nghĩa tư bản phát triển? Kinh tế tư bản chủ nghĩa phát triển đồng bộ nhờ vào sự đầu tư đúng hướng, xã hội tư bản ổn định nhờ vào một nền tảng pháp lý rõ ràng, minh bạch; lĩnh vực giáo dục, y tế, hành chánh công được đào tạo có tính hệ thống, khoa học; luôn quan tâm chú trọng đến thế hệ trẻ là những thế hệ kế thừa, biết trân trọng quý mến và trọng dụng nhân tài. Bộ máy hành chánh nhà nước chuyên cần, công tâm, tuyển dụng người giúp việc cho những vị nguyên thủ quốc gia, những tập đoàn kinh tế tư bản là những nhân tố thực sự tài năng. Khác với tư bản, các nhà nước XHCN như Trung Quốc, Việt Nam, Bắc Hàn phát triển nhân tài chủ yếu bằng chủ nghĩa lý lịch, bằng thành tích của cha ông và dùng quyền lực gửi gắm, tiến cử con cháu. Việc quan chức sử dụng bằng cấp giả, bằng cấp mua không còn xa lạ, vì vậy tầng lớp thống trị họ rất dị ứng trong việc đào tạo, sử dụng nhân tài. Ở Việt Nam dù là người thực tài, bạn phải tìm người có tầm ảnh hưởng để nhờ vả hoặc lo lót với khoản tiền lớn và nếu muốn leo lên vị trí cao của chức vụ, quyền lực bạn hãy biết lòn cúi và đừng tỏ ra khôn ngoan hơn họ.
Đỉnh cao trí tuệ của các nhà lãnh đạo Việt Nam, là những quan chức có cấp bằng cao cấp chính trị trong túi, với cấp bằng đó mỗi một cán bộ đảng viên từ Trung ương xuống đến địa phương họ như đang đứng trên mây, một tay vỗ ngực hô hào: đảng ta “bách chiến, bách thắng”, tay kia cầm chiếc đũa thần Mac-Le chỉ xuống đám dân đen khốn khổ đang ngày đêm oằn vai gánh vác những hậu quả do những cải cách, sáng kiến, sáng tạo, chuyển dịch cơ cấu của họ mang lại. Nhìn chung mục tiêu phát triển xã hội dưới chế độ XHCN ở Việt Nam chỉ là những chỉ tiêu phát triển tạm bợ và sự thành công trên lĩnh vực kinh tế thường phô trương dưới dạng tâng bốc, khen tặng và chúc tụng lẫn nhau. Có quá nhiều những chủ trương, chính sách lạc hậu, lỗi thời đi kèm với bộ máy quản lý, điều hành xã hội nặng nề, yếu kém? Tệ quan liêu, cửa quyền vẫn tồn tại trong các lĩnh vực nhà đất, kiểm tra môi trường, phòng cháy chữa cháy, phòng chống tội phạm..., vấn nạn tham nhũng, lãng phí chưa có điểm dừng (tạm thời lắng dịu do chiến dịch Tw 4 và 6) đã đưa đất nước, dân tộc đi vào ngỏ cụt nhưng họ vẫn cố biện bạch thiếu sót do khách quan, do biến động của kinh tế thế giới, sẽ sửa sai, rút kinh nghiệm, nhận trách nhiệm... Với bản chất chủ nghĩa hẹp hòi cộng với lòng tham vô độ, tập đoàn thống trị đang dẫn dắt dân tộc đi đến thiên đường của sự lòn cúi, lệ thuộc ngoại bang. Thật ra, đảng và nhà nước ta đang thực hiện câu châm ngôn: “Thà mất biển, mất đất vĩ đại hơn vẹn toàn lãnh thổ; thà cam chịu nghèo hèn, lạc hậu to tát hơn bảo vệ sự nghiệp toàn dân”. Khi một xã hội mà giai cấp thống trị ngồi xổm trên pháp luật, chà đạp lên luật pháp bảo sao xã hội đó không tha hóa, suy đồi, nhiễu loạn. Một đoàn tàu mà đầu tàu đi chệch hướng ra khỏi đường ray, quỹ đạo của thời đại nói sao nền kinh tế đất nước không lao xuống vực sâu của sự đói nghèo và lạc hậu?
Chủ nghĩa xã hội dựa trên “thuyết tiến hóa” làm tiền đề cho thế giới quan duy vật và phương pháp biện chứng. Thuyết tiến hóa tôn thờ loài vượn cổ và khẳng định nguồn gốc con người xuất hiện từ sự tiến hóa của giống loài vượn? Thử so sánh loài động vật tiến hóa trong gần bốn mươi năm ở xã hội ngày nay, xét thấy có các mối quan hệ và hành vi tương ứng của giống loài nhiều hơn tính người như đã dẫn chứng ở trên (*). Xã hội lương tri là một xã hội biết tôn trọng lẽ phải và sự thật, một chế độ tâm thiện chân chính sẽ không thể chối bỏ vai trò tích cực của tôn giáo vì không thể sống ra người khi không có niềm tin tôn giáo. Niềm tin của tôn giáo trong cộng đồng xã hội càng mạnh mẽ thì tác động của ý thức sẽ kiểm soát, điều chỉnh những hành vi để thực hiện nên các chuẩn mực đạo đức, nhân cách của một xã hội truyền thống. Nhờ vào niềm tin của tôn giáo mà con người hạn chế được nhiều tội ác, hành xử theo bản năng, đâu đó trong một xã hội vẫn tồn tại những lý trí về lòng yêu thương con người, giúp đỡ đồng loại trong cơn hoạn nạn, khó khăn. Thiên đường của thế giới tâm linh, ít ra cũng tạo trong tư tưởng con người những niềm tin về sự sống bất diệt, về sự trường cửu đời sau. Còn thiên đường xã hội chủ nghĩa trên thực tế có quá nhiều bất an, phi nhân tính, còn quá nhiều điều phải bàn cãi, tranh luận. Nếu thiên đường xã hội chủ nghĩa có trên thực tế, nó chỉ có ở một số nước tư bản đã phát triển như những quốc gia Bắc Âu! Còn bình đẳng xã hội theo kiểu: Trung quốc, Việt Nam, Triều Tiên chỉ là những giả dối, ngụy tạo.
Làm thế nào để thiết chế nên một xã hội bình đẳng, bác ái? Làm sao là một Việt Nam giàu mạnh giống như Hàn Quốc, Nhật Bản để có thể ngẩng cao đầu không bị chèn ép, cúi đầu trước bọn bành trướng bá quyền phương bắc? Phải làm gì để bảo vệ đất đai biên giới, hải đảo để không phải mắc tội với tiền nhân? Giai cấp thống trị xã hội có phải là con cháu dòng dõi giống Lạc Hồng? Ai sẽ nhận lãnh trách nhiệm và trả lời trước lịch sử khi đan tâm hiến đất, dâng đảo cho bọn lưu manh, côn đồ Trung quốc? Khi tầng lớp thống trị cương quyết kiên định với chủ nghĩa xã hội để tiến tới chủ nghĩa cộng sản sẽ là một thảm họa cho đất nước, dân tộc bởi chứng kiến những gì mà chế độ đã mang lại trên thực tế nó hoàn toàn trái ngược với tinh thần độc lập, tự chủ và lợi ích của quốc gia, dân tộc! Mục tiêu của nhà nước Việt Nam là chủ quyền quốc gia, vẹn toàn lãnh thổ và lý tưởng của dân tộc là an cư lạc nghiệp, có đủ cơm ăn, áo mặc; có nơi ở, việc làm ổn định, con cái được học hành chứ không phải là cái bánh vẽ về thiên đường xã hội chủ nghĩa. Một khi bánh xe xã hội chủ nghĩa vẫn còn lăn trên đất nước nầy, nó sẽ nghiền nát nền độc lập, tự chủ của dân tộc và các thế hệ tương lai! Muốn kiên định chủ nghĩa xã hội trước hết hãy dọn dẹp cái đống rác xã hội chủ nghĩa hiện tại đang từng ngày, từng giờ đưa đẩy đất nước lún sâu vào thảm cảnh lầm than, đói nghèo và tụt hậu. Hãy huy động toàn lực sức dân, quét dọn sạch sẽ chủ nghĩa rác rưởi này để đất nước ngày mai thực sự là một chế độ xã hội công bằng, văn minh, dân chủ và giàu mạnh vì mục tiêu phát triển toàn diện hướng đến tương lai...
Muốn kể hết những tội ác của CSVN từ thập niên 1930 tới nay, cần phải hàng vạn trang giấy, chứ không phải chỉ với vỏn vẹn năm mười trang. Tuy nhiên, trong đời sống hàng ngày, với thì giờ hạn hẹp của chúng ta, công việc đó xin dành cho các sử gia với thì giờ rộng rãi của họ.
Chắc chắn nhiều sử gia Việt Nam hay ngoại quốc sẽ làm công việc này trong một tương lai không xa. Nếu thì giờ cho phép, hoặc vì nhu cầu cần phải làm công việc này sớm sủa, thì tác giả cũng xin đóng góp.
Trong hoàn cảnh sinh hoạt hiện nay mà thì giờ được đo bằng tiền bạc, chúng tôi xin phép chỉ giới hạn bài tham luận nầy trong phạm vi những sự kiện đang diễn ra trước mắt mọi người, trong và ngoài nước từ 1975 tới nay, với sự chú trọng đặc biệt vào các cuộc Tranh Đấu cho Hòa Bình Công Lý và nhân quyền, trong đó có quyền tự do tín ngưỡng và các dân quyền, trong một chế độ cai trị tự mệnh danh là độc lập và tự do; trong khi đó chế độ cai trị lại là chế độ cộng sản độc tài đảng trị.
Nhờ sự thông đồng với nước ngoài, CSVN đã thực hiện được quyền thống trị toàn lãnh thổ VN, và đã lùa 70 triệu dân vào một đường hầm đen tối, kinh hoàng, khủng khiếp nhất từ cổ chí kim.
Thay vì đem lại "cơm áo" và "hạnh phu'c" cho toàn dân như họ đã từng dùng làm khẩn hiệurêu rao tranh đấu mị dân, các lãnh tụ CSVN đã chủ trương ngang nhiên chà đạp nhân quyền và dân quyền, giam cầm, áp bức, khủng bố các tu sĩ, văn nghệ sĩ, trí thức và bất cứ những ai chủ trương dân chủ đa nguyên, đa đảng, kể cả những người tự coi là "lương thiện" và thức thời thuộc chế độ.
Trong khi chế độ lừa dối phỉnh gạt dư luận trong và ngoài nước bằng những thủ đoạn và những chiêu bài chính trị ngoạn mục và hấp dẫn, CSVN vẫn tiến hành những cuộc bắt bớ giam cầm khủng bố các tôn giáo tại Nam Việt Nam trong 17 năm qua, mà nỗi bật nhất là Thiên Chuá Cơ Đốc Giáo và Phật Giáo, song song với những cuộc bắt bớ giam cầm tù đầy các văn nghệ sĩ và những người dóng lên "tiếng nói dân tộc".
Trong khi đó thì xã hội Việt Nam ngày càng dài dài xuống dốc thê thảm, bi đát trong tất cả mọi lãnh vực, từ kinh tế đến xã hội, từ văn hóa đến giáo dục, từ nội trị đến ngoại giao, quốc phòng. Nạn tham nhũng, bóc lột, độc tài địa phương, cường hào ác bá, trộm cắp của công, của tư, lan tràn tạo nên một chướng khí trong hơi thở biến cho Việt Nam thành một xã hội băng hoại và bệnh hoạn trong một quốc gia què quặt trong lĩnh vực quốc phòng và đối ngoại. Trong hai lĩnh vực này, chính quyền CSVN đã và đang lâm vào cái thế vừa vô cùng lúng túng vừa nhục nhã chỉ thấy ở các nước bại trận.
Xét cho cùng, CSVN đã bắt dân tộc Việt Nam phải gánh chịu cái nhục mất đất trên biên giới và mất đảo ởn ngoài khơi vì sự hoàn toàn bất lực và hoàn toàn thất bại của họ trong nhiệm vụ chống ngoại xâm trên mặt trận chính trị quân sự.
I
1.- ĐẤU TRANH CHO HÒA BÌNH, CÔNG LÝ VÀ NHÂN QUYỀN.
Hòa bình, công lý và nhân quyền là ba điều kiện tất yếu cho sự sinh tồn của mỗi con người, mỗi đạo giáo và mỗi dân tộc. Không một chế độ cai trị nào tồn tại lâu dài nếu thiếu một trong ba điều kiện tất yếu này.
Với ý thức đó, chúng tôi xin dâng lên Đức Thánh Cha và các hàng Giáo Phẩm Giáo Hội, đặc biệt là Giáo Phẩm Việt Nam tại Tòa Thánh, lời cảm tạ chân thành của chúng tôi, vì Giáo Hội đã cùng với các tôn giáo Việt Nam khác triệu tập ba ngày hội để, theo lời Đức Ông Trần Văn Hoài, "cầu nguyện hòa bình cho VN và phát huy ý chí chung và thỏa mãn khát vọng hòa bình, công lý chân thật nhanh chóng được thể hiện trên quê hương, hầu cho những nổi khổ đau của toàn thể đồng bào chúng ta sớm chấm dứt."
Cuộc họp mặt dự tính trên nói lên một cách hùng hồn thực trạng là từ 17 năm qua tại Việt Nam ta không có công lý; nhân quyền lại càng không có, mà chỉ có một nền hòa bình nằm trên họng súng. Những biện pháp khủng bố tinh thần, tâm lý trong 17 năm nay vẫn tiếp tục đè nặng trên dân chúng, trên các tôn giáo, trên các văn nghệ sĩ, trí thức tự do. Công an vẫn tiếp tục canh chừng, rình rập, theo dõi mọi người dân và khách ngoại quốc, khi gần khi xa, tùy lúc. Trong khi đảng CSVN tuyên bố cho người dân được phép chỉ trích thì những người ngay thật đứng lên đói hỏi dân chủ đa nguyên liền bị bỏ tù.
Sau đây là một số những trường hợp vi phạm nhân quyền và dân quyền của chánh quyền cộng sản mệnh danh là Xã Hội Chủ Nghĩa:
* Những nhà tù công khai hay bí mật hãy còn giam giữ nhiều tu sĩ các tôn giáo, một số nhân viên thuộc chế độ Cộng Hòa, và nhữ người tranh đấu ôn hòa cho tự do tín ngưỡng và lý tưởng dân chủ.
Trong số những chính trị phạm hiện đang bị cầm tù hay bị quản thúc có Bác Sĩ Nguyễn Đan Quế (một thành viên của tổ chức Ân Xá Quốc Tế), BS. Nguyễn Lạng, LS Đoàn Thanh Liêm, các ông Hồ Thái Bạch (nhân sĩ Cao Đài), Nguyễn Van Hạnh, các LM Lê Văn Vàng, Trần Đình Thụ, GS. Đoàn Việt Hoạt, cựu Trung úy Phi Công Lý Tống, Nhà Văn Phan văn Thức, các Đại Đức Thích Trí Siêu và Thích Tuệ Sỹ, Nhà Văn Doãn Quốc Sĩ; Nhiều đảng viên Quốc Dân Đảng và Đại Việt; nhiều người bị gọi là "tù cải tạo" và ngay cả Nguyễn Hộ, chủ tịch Câu Lạc Bộ Kháng Chiến của những người CS miền Nam.
* Theo một cựu đảng viên cao cấp CSVN thì ngoài những người bị oan trái "có tên tuổi"; còn hàng vạn trường hợp người dân thấp cổ bé họng bị bắt oan, bị bỏ tù oan, bị nhục hình, bị ép cung... thì, cũng theo lời cựu đảng viên này, "không sao kể xiết."
* Có những xã có trên 200 hương chức mỗi xã lộng hành sâu dân, mọt nước, cơ hội;
* Có hàng nghìn oan ức chồng chất ở nông thôn trước sự hà hiếp của cán bộ, công an xã, phường đè nặng trên cuộc sống của dân quê;
* Hàng nghìn vụ kiện về nhà cửa, vườn, ruộng, đất, bị một số cán bộ đảng viên có chức quyền ở địa phương cưỡng đoạt của dân;
* Hàng vạn đơn kêu gọi công lý chất đống từ năm nầy sang năm khác mà không ai giải quyết đã gây nên oán thù, ghê tởm và tuyệt vọng cho vô vàn người dân không được ai bênh vực.
* Trong lĩnh vực giáo dục, những cuộc tuyển chọn học sinh, sinh viên phải chiếu theo tiêu chuẩn gia đình để gạt bỏ những con em mà cha mẹ không phải là đảng viên. Đồng thời, những học sinh được tuyển chọn phải liên hệ đến ba hay bốn thế hệ trước, cha mẹ có công hay không trong cuộc chiến tranh của cộng sản.
* CSVN đã viện cớ "công lớn" để hành động vi phạm nhân quyền và dân quyền, "thu góp tài sản, và quyền lợi của dân vào tay phe cánh họ, và che lấp biết bao tội ác tầy trời liên quan đến hàng chục triệu gia đình lương thiện". Nói về những vi phạm nhân quyền của cộng sản, một cựu đảng viên cộng sản đã nhìn nhận: Đây là tấn bi kịch mang tầm vóc thời đại kéo dài hơn nữa thế kỹ."
* Những người cộng sản còn có ít nhiều nhân cách và tự trọng đều nhận thấy rằng sự lừa dối và bất công và chế độ quan liêu hà khắc vi phạm nhân quyền của CSVN trong gần 50 năm qua đã đem lại vô số bất hạnh cho nhân dân. Tất cả những phần tử cộng sản này đều tin rằng chế độ không có bộ mặt con người của CSVN "Ắt sẽ bị sự trừng phạt nghiêm khắc nhất của quần chúng.".
* Theo những nhà phê bình xã hội thì CSVN áp dụng một chế độ phản nhân quyền, trong đó họ không tôn trọng cá tính của con người, không tôn trọng quyền lợi chính đáng của nhân dân, coi thường nhân phẩm, "hạ thấp con người xuống, con số không hèn hạ để tồn tại và phát triển trên sự gian dối, và thi hành đạo đức giả (hypocrisy) .
Trên mặt trận tranh đấu nhân quyền, Tổ Chức Ân Xá Quốc Tế trước đây, trong năm 1992, có cho hay CSVN vẫn tiếp tục vi phạm nhân quyền bằng hành động bắt giam, hoặc xét xử không đúng tinh thần công pháp quốc tế những người VN đã lên tiếng chống đối Nhà Nước CS, theo đường lối bất bạo động. Trong số những nạn nhân đó có những người sau đây: .
* Luật sư Nguyễn Khắc Chính, bị giam từ 1975 tới nay mà không hề đem ra xét xử;
* Luật sư Nguyễn Sĩ Bình, từ Hoa Kỳ về, và 16 người khác bị bắt vào tháng tư 1992;
* Giáo sư Đoàn Viết Hoạt, được AXQT công nhận là tù nhân của lương tâm từ năm 1983. Ông bị bắt giam lại vào tháng 1, 1990.
Ngoài ra, AXQT còn lên tiếng phản đối về những xét xử bất công, như trườg hợp đối với L.S Đoàn Thanh Liêm, ông Nguyễn Ngọc Đạt, và Trịnh văn Thương.
* Ngày 10-9-92, Đại diện của 328 đoàn thể, các cơ quan truyền thông VN và nhiều nhân vật nổi tiếng của Hoa Kỳ và các nước trên thế giới đã tập hợp trước trụ sở Liên Hiệp Quốc, Nữu Ước, phát động phong trào đòi trả tự do cho những tù nhân chính trị hay còn bị CSVN giam cầm vì họ đã vận động nhân quyền cho nhân dân VN. Trong dịp này 24 người đã tự nguyện tuyệt thực trong 48 tiếng đồng hồ. Phát ngôn nhân của buổi nết-tinh đã trưng ra danh sách của 275 tù nhân chính trị đượcc biết chắc còn bị CSVN giam giử tại những trại tù "cải tạo".
Ban tổ chức đã gặp đại diện Văn Phòng LHQ để trao bản danh sách, Khiếu Nại của H.T. Thích Huyền Quang và Văn Thư của Đảng Nhân Dân Hành Động. Cuộc vận động này do Mặt Trận Quốc Gia Thống Nhất Giải Phóng VN đứng ra điều hợp.
2.- CUỘC ĐẤU TRANH CỦA GIÁO HỘI CÔNG GIÁO VIỆT NAM CHO TỰ DO TÍN NGƯỠNG VÀ CÔNG LÝ
* Kể từ năm 1945, CSVN đã cưỡng bách giáo dân và giáo sĩ Công Giáo Việt Nam tham gia các tổ chức đảng và chính quyền cộng sản;
* Sau năm 1975, nhóm Công Giáo thiên tả đã có những hành động nhằm bắt buộc giáo dân phải dựng lên một Ũy Ban Công Giáo Yêu Nước để gia nhập Mặt Trận Tổ Quốc. Ũy Ban đó được lập theo mô thức Ũy Ban Liên Lạc Công Giáo do cộng sản Việt Nam đẻ ra tại miền Bắc. Vì sáng kiến không được các giáo phận Miền Nam tán đồng nên các tu sĩ và giáo dân thiên tả đã quay sang thành lập Ũy Ban Vận Động Công Giáo.
* Vào cuối năm 1983, Đức Tổng Giám Mục Địa Phận Huế, Nguyễn Kim Điền, tuyên bố trong một bức thư gởi cho Linh Mục Nguyễn Thế Vinh, Chủ Tịch Đại Hội Toàn Quốc Giáo Dân thân cộng tố cáo: " Ai cũng biết Lực lượng bành trướng từ phưong Bắc đã và đang tìm cách phá hoại đất nước chúng ta."
* Ngoài một thiểu số Linh Mục thân cộng, Cộng Sản Việt Nam chưa dụ dỗ hoặc ép buộc được một vị Giám mục Việt Nam nào làm tay sai cho họ trong ý đồ tổ chức một giáo hội Công Giáo Việt Nam tự trị.
* Tháng Tư 1984, Đức Tổng Giám Mục Nguyễn Kim Điền khẳng định với nhà cầm quyền Cộng Sản Việt Nam: "Tôi phải tuân giử 1uật Giáo Hội của tôi, nên tôi không thể làm cách khác... Tức là tôi không thể chấp hành luật pháp của Nhà Nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam.
* Cũng vào năm 1984 sở Bảo Vệ Chính Trị (SBC) của nhà nước CSVN đã có những hành động phá hoại Giáo Hội Công Giáo Việt Nam như sau:
+ Hốt gọn các Nhà Dòng ở Thủ Đức, trong đó có Dòng Chúa Cứu Thế; + Hốt Dòng Tên ở Sài Gòn; + Hốt Dòng Providence ở Cần Thơ.
Trong những năm trước đó, Cộng Sản Việt Nam cũng đã có những hành động tương tự đối với các tôn giáo khác:
+ Hốt sạch Nhóm Phật Giáo Hòa Hảo năm 1981; + Hốt sạch Nhóm Cao Đài năm 1982; + Hốt sạch một số mục sư và tín hữu Tin Lành năm 1983.
Và cũng trong năm 1983, Cộng Sản Việt Nam tấn công thêm vào thành trì của Phật Giáo. Sài Gòn sôi nổi về vụ Hòa Thượng Trí Thủ chết bất đắc kỳ tử, và vì phẩn uất trước việc Cộng Sản Việt Nam bắt giam Ni cô Trí Hải, Đại Đức Thích Tuệ Sĩ và Thích Trí Siêu Lê Mạnh Thác.
* Sau 30 - 4 - 75, 31 Linh mục tại Long Xuyên bị chính quyền cộng sản buộc phải ngưng thi hành chức vụ. Một số các Linh mục khác bị bắt, như Linh Mục Chu Quang Tào, Linh Mục Vũ Tuấn, Linh Mục Vũ Trọng Trí, Linh Mục Văn Chi, v. v.
* Ngày 8 - 6 - 88, Đức Tổng Giám Mục Nguyễn Kim Điền đột ngột từ trần một cách bí mật. Ngài đã bị Việt Cộng giam lỏng trong nhiều năm vì công khai chống lại chính sách đàn áp tôn giáo của Cộng Sản Việt Nam:
+ Ngày 15 - 4 - 77, Ngài phát biểu trong buổi họp của Mặt Trận Tổ Quốc Bình Trị Thiên về việc Cộng Sản Việt Nam bắt giử sáu Thượng Tọa thuộc PGVN Thống Nhất, Ấn Quang ngày 6 - 4 77: "Tôi xin chia buồn và thông cảm với tôn giáo bạn, vì chính tôi cũng trải qua một cảnh tượng như vậy trong vụ Vinh Sơn". Trong buổi họp đó, Đức Tổng Giám Mục Nguyễn Kim Điền còn cho biết thêm:
"Các lễ nghi bị hạn chế; các linh mục không được phép đi lại phục vụ đồng bào tại nhiều nơi như vùng kinh tế mới. Một số nhà thờ bị cấm làm lễ, hay bị chiếm... ".
" Trong hai năm qua, thú thật người công dân Công Giáo chúng tôi cảm thấy sao đâu, ở đâu, làm gì cũng bị nghi ngờ chèn ép. Học sinh ở trường thì cứ nghe những bài chống đối Công Giáo, mạ lị Công Giáo..."
" Tôi chịu lao tù và chết để bênh vực Nhân Quyền và Công Lý."
* Trong hai năm nay, Đức Giám Mục Nguyễn Văn Thuận bị bắt buộc sống lưu vong và không cho phép về Việt Nam mặc dù Ngài là Phó Tổng Giám Mục địa phận Sài Gòn với quyền thay thế Tổng Giám Mục . Trước đó Ngài bị biệt giam tại miền Bắc VN và bị tước đoạt mọi quyền tự do căn bản cũng như quyền tự do hành đạo.
Trước năm 1975 và sau năm 1954, Giáo Hội Công Giáo miền Bắc Việt Nam đã bị đàn áp, ngăn cản, làm khó dễ đủ điều nhưng các vị giám mục, linh mục và tu sĩ cũng như giáo dân vẫn cương quyết kiên trì giử đạo và bất cộng tác với nhà nước CSVN.
* Trước tính hình Công Giáo, nói riêng, và các tôn giáo khác, nói chung, tức là toàn dân Việt Nam, đang bị áp chế tù đầy, không được hưởng cuộc sống an cư hòa bình và không được công lý bảo vệ dưới gông cùm của nhà nước Cộng Sản Việt Nam, không được quyền tự do hành đạo, giử đạo, nhân quyền và dân quyền bị vi phạm...
Văn Phòng Trung Ương Tông Đồ Mục Vụ Việt Nam Hải Ngoại đã đứng ra tổ chức Ngày Cầu Nguyện Hòa Bình và Công Lý cho Việt Nam. Đây là một hành động mà tất cả mọi người chúng ta đều ngưỡng phục và tri ân, vì đây là dịp để các tôn giáo liên kết với nhau để cầu nguyện các Đấng Tối Cao giúp cho quê hương Việt Nam cùng các giáo hội sớm đạt được một đời sống hòa bình, tự do, công chính và đạo đức, và cũng là dịp để các tôn giáo nói lên tinh thần đoàn kết và huynh đệ giữa các anh em đồng bào trong và ngoài nước để cùng bắt tay tranh đấu cho nhân quyền, Tự Do Tín Ngưỡng và Công Lý cho dân tộc Việt Nam. Dân tộc Việt Nam và các tín đồ các tôn giáo đã bị.
Ngày thứ bẩy 28 tháng 9 năm 1992, một Đại Hội Thống Nhất Phật Giáo đã được tổ chức tại San Jose, California, Hoa Kỳ, với hàng ngàn người tham dự. Theo lời tiết lộ của Ban Tổ Chức, thì tại Việt Nam hiện có 5 nhà sư đã tình nguyện tự thiêu để phản đối nhà cầm quyền CSVN về sự đàn áp tôn giáo và sang đoạt tài sản giáo hội của họ. Họ cũng lên tiếng yêu cầu CSVN phải thi hành những đòi hỏi của Hòa Thượng Huyền Quang và đặc biệt phải chịu trách nhiệm về an ninh của cựu Phi Công Trung Úy Lý Tống và những người bị bắt bớ, giam cầm trái phép khác.
Ngoài hai tôn giáo chính là Công Giáo và Phật Giáo bị CSVN đàn áp, bách hại thô bạo, các tôn giáo khác như Tin Lành, Phật Giáo Hòa Hảo, Cao Đài… cũng bị chung số phận. Lịch sử của đảng Cộng Sản Việt Nam và Lịch sử Cận Đại Việt Nam là một ấn tích, một cáo trạng ghi rõ tội đồ của những người Cộng Sản Việt Nam đối với dân tộc, tổ quốc và các tôn giáo. Nhưng, như bất cứ một bạo quyền nào, Cộng Sản Việt Nam cũng sẽ bị cáo chung hoặc bị tiêu diệt. Phong Trào Cộng Sản Quốc Tế đang băng hoại, sụp đổ khắp nơi. Sau Đông Âu và Liên Sô, chắc chắn phải là Cộng Sản Việt Nam, Trung Quốc, Cuba, Bắc Hàn... Chúng tôi thành târn ghi nhận công sức của Đức Thánh Cha, của Giáo Hội Công Giáo trong tiến trình làm biến đổi tình hình thế giới hiện nay. Chúng tôi kính xin Đức Thánh Cha, anh ern Công Giáo, đặc biệt là anh em Công Giáo Việt Nam hãy tiếp tục cùng chúng tôi cầu nguyện để cho toàn nhân loại nói chung và đất nước Việt Nam, nói riêng, sớm được giải thoát khỏi chế độ phi nhân cộng sản, đúng như lời tiên báo năm 1917 tại Fatima.
MỘT NỀN KINH TẾ PHẢN KINH TẾ
Khi xét tình trạng xã hội và kinh tế của nhân dân Việt Nam từ hơn 17 năm qua, ta thấy rằng số phận dân tộc ta quả là vô phước. Vì một nguyên nhân mà ai cũng hiểu, ngoại trừ nhữg lãnh tụ cộng sản giáo điều, ngoan cố, lạc hậu, không tưởng. Họ nhân danh một chủ thuyết ngoại lai không thích ứng với địa lý và văn hóa Việt Nam, đưa đến sự kềm kẹp con người và tiêu diệt mọi tiềm năng sáng tạo và phát huy năng khiếu mà Thượg Đế ban cho. Với xương máu của hàng triệu đồng bào đã đổ ra trong 50 năm qua, họ đã dựng lên một xã hội vô nhân quyền, phi nhân, vô đạo và một nền kinh tế giống như một bộ máy bất toàn thiếu sót nhiều bộ phận khiến cho bộ máy không tác động được. Sau đây là một số những yếu tố hoạc những bộ phận cho đến nay hãy còn thiếu sót:
* Việt Nam không có luật về bất động sản (Real estate law). Do do các ngân hàng ngoại quốc tài trợ địa ốc không hoạt động được. Đây là trở ngại chính cho các dự án xây cất;
* Lối làm ăn giao thương ở Việt Nam không có tiêu chuẩn và nguyên tắc, nên rất nguy hiểm cho các nhà đầu tư và thương nhân ngoại quốc;
* Không có những đạo luật và định chế pháp lý rõ rệt về bằng khoán và chứng khoán;
* Lề lối làm ăn tại Việt Nam từ thập niên 1970 là "tiền trao, cháo múc" và "thủ tục đầu tiên" (nói lái là: Tiền đâu). Lắm khi tiền mất tật còn!
* Mọi việc thương lượng với các cơ quan công quyền đều đi cửa sau;
Thêm vào đó:
* Phép vua thua lệ làng, tức là quyền quyết định tối hậu thuộc các chức sắc xã, quận, và cán bộ; lệnh trung ương không có hiệu lực.
* Không có sách lược nhà nước giúp việc nghiên cứu thị trường trên quy mô toàn quốc, nên chỉ có được những hệ thống phân phối từng vùng nhỏ, và từng địa phương; và do đó, không có hệ thống đại diện hoặc đại lý hữu hiệu;
* Không có tiện nghi bảo trì sửa chữa máy móc "after sale services";
* Các nguồn cung cấp sản phẩm, hàng hóa không đều đặn, không đúng hẹn, không đúng tiêu chuẩn phẩm chất số lượng, và các điều kiện thỏa thuận khác trong hợp đồng;
* Hệ thống đường sá và xe lửa hư hỏng, không bảo trì nên quá tồi tệ;
* Không có hệ thống phân phối nhu yếu phẩm toàn quốc;
* Truyền thông báo chí bị Đảng kiểm soát chặt chẽ;
* Các nhà đầu tư ngoại quốc không được cho xem các kế hoạch hiện đại hoá quốc gia, nếu có;
* Cộng Sản Việt Nam không dứt khoát dẹp bỏ nhũng tư tưởng và quan niệm kinh tế Mác xít;
* Không có một nền tảng pháp lý hạ tầng cơ sở cho cuộc sinh hoạt và điều hợp kinh tế và xã hội;
* Cộng Sản Việt Nam không chấm dứt chế độ cai trị bằng luật pháp để thay thế cho đảng lệnh;
* Cộng Sản Việt Nam không thiết lập một hệ thống pháp lý triệt để tôn trọng tư hữu tài sản;
* Không có một cuộc tái cấu trúc hệ thống giá cả và lực lượng công nhân;
* Không tích cực thể hiện và phát huy hệ thống kinh tế thị trường.
* Cộng Sản Việt Nam hiện đang bối rối điên đầu trước bài toán nhân dụng vì bất lực trong việc tạo công ăn việc làm cho hàng triệu tay thợ. Tổng số lực lượng lao động Việt Nam là gần 30 triệu. Thị trường nhân dụng mỗi năm phải tiếp 1.5 triệu công nhân. Ngoài ra, còn có một số người sau đây mà Cộng sản Việt Nam phải tạo công ăn việc làm, nhà ở cho họ:
- Hàng vạn binh sĩ giải ngũ từ Cao Miên về, - Trên một triệu di dân sẹ bị đuổi từ Cao Miên về, - Hàng vạn thuyền nhân từ các trại tỵ nạn Đông Nam Á bị cưỡng bách hồi hương, - Năm trăm nghìn người Việt g6c Hoa bị Trung Cộng trả về, - Hàng vạn công nhân bị các nước cộng sản cũ ở Đông Âu đuổi về, - Hàng trăm nghìn binh sĩ thuộc quân lực Cộng Sản (1.6 triệu quân) bị giải ngũ. - Mặt khác, hàng năm có hàng vạn sinh viên tốt nghiệp, thành tài ở các trường đại học tổng hợp, công nghiệp, trung học. Hầu hết không tìm được việc làm, hoặc việc làm không hợp với chuyên môn học ở trường, hoặc vì khả năng dưới trình độ tối thiểu.
Tất cả những nhân lực nói trên phải làm bất cứ việc gì để khỏi đói, kể cả đi buôn lậu, lên rừng tìm vàng, hoặc hoạt động trong lĩnh vực kinh tế không chính thức với những nghề linh tinh nhằm sống qua ngày không nhất thiết bất hợp pháp. Đó là khu vực vô dạng của những nguời làm kinh tế cá thể. Còn những người hoàn toàn ở vào th1ê vô kế khả thi thì suốt ngày la cà các quán cà phê hoặc lang thang trên các vỉa hè phố. Bao nhiêu kiến thức học hỏi ở trường đều trả lại cho thầy.
Với một nền kinh tế kiệt quệ, với lệnh cấm vận củ Hoa Kỳ, với nền quản lý bất lực, với tinh thần chống đối đề kháng thụ động của nhân dân, Cộng Sản Việt Nam làm sao giải quyết nổi nan đề kinh tế và nhân dụng hiện nay đang đè nặng trên họ trên đất nước và nhân dân?
* Đậu phộng, mía, dầu ăn, đường không tìm được người tiêu thụ vì lẽ gía xuất khẩu cao, còn gạo thì chỉ xuất khẩu được 7 trăm nghìn tấn; tất cả vì gía không cạnh tranh được với nông sản cuả các nước láng giềng. Nông gia bị sản phẩm ứ đọng đầy kho.
* Biên giới Việt Hoa mở rộng cửa để vui lòng đại ca Trung Cộng, nên hàng lậu thuế nhân cơ hội tràn ngập khắp các nơi, với giá rẻ hơn hàng sản xuất trong nước và hàng nhập cảng khác. Một lý do khác là nền quản lý kinh tế kỹ nghệ bất lực. Chất lượng và năng suất lao động Việt Nam không đương đầu nổi với hàng Trung Cộng. Chưa bao giờ trên thị trường Việt Nam lại có nhiều hàng Trung Cộng như hiện nay (70%). Trước đây ba năm, hàng Thái chiếm đến khoảng 70% trên thị trường, hàng Trung Cộng hầu như không có. Nay hàng Thái chỉ còn chừng 30%. Đây là lần khốn đốn thứ hai của hàng nội địa, sau khi bi khốn đốn trước nạn hàng Thái tràn ngập thị trường Việt Nam vào năm 1989.
* Một số lý do căn bản khác cho sự thất bại của hàng nội hoá là không có chính sách toàn diện về sản xuất nội hóa, gồm có: Luật thương mãi, luật đầu tư trong nước, hệ thống thuế khoá, tín dụng, tiền tệ, ngoại hối, ngân hàng, hạ từng cơ sở khả dụng như đường sá, cầu cống, điện, nước, v. v..
* Hệ thống tín dụng ngoại quốc tại Việt Nam thất bại trước tình hình kinh tế kiệt quệ và lối điều hành kinh tế theo luật rừng tại Việt Nam. Mới đây, một số công ty ngoại quốc phải đóng cửa hoặc ngưng hoặt động, trong đó có: Quỹ đầu Tư Tín Dụng Lyon Pháp Quốc, Công ty Indochina Hotels, và Lloyds Bank of Fund Management and Asia Securities.
Trước đây mấy tháng, các nhà đầu tư Anh đã rút về 7.5 tỷ Mỹ Kim, không đầu tư tại VN nữa, vì những lý do nêu trên.
III
MỘT XÃ HỘI BĂNG HOẠI ĐANG SỤP ĐỔ
Phác hoạ bức tranh xã hội Việt Nam là công việc dễ dàng của những người sống tại chỗ, hàng ngày chứng kiến và quan sát những màn hỉ nội ái ố chung quanh mình. Với chúng tôi, khi muốn mô tả sinh hoạt xã hội hàng ngày ở quê nhà, tất nhiên phải căn cứ vào những nhân chứng, những tài liệu sách báo Việt Nam và những đồng bào sang định cư tại Mỹ trong những năm, tháng qua. Những bức tranh xã hội dưới đây xuất xứ từ nguồn cung cấp đó:
* Theo nhận xét của những người đã từng ở trong nước, trong đó có những nguời trước đây là những thành phần cao cấp của chế độ cộng hòa xã hội chủ nghĩa, thì tham nhũng, đặc quyền đặc lợi gắn liền với chế độ độc quyền lãnh đạo cuả Đảng Cộng Sản Việt Nam, đưa tới hiện trạng thất nghiệp lan tràn, phụ nữ bán dâm, trẻ con thất học, bỏ học, đi bụi đời, băng đảng, những người có ăn học có khả năng không đượcc tin dùng ngày càng đói rách;
* Tham nhũng tại Việt Nam là biểu tượng của một nước có nền văn hoá thấp. Các nhu cầu văn hoá đã thay đổi... Nền văn hoá hiện đang xuống cấp không kìm lại được... Có những nhu cầu văn hoá hết sức vô văn hoá, nên đã lũng đoạn nền văn hoá. Chính điều này đã tạo ra càng ngày càng nhiều tệ nạn xã hội. Số người thất nghiệp và khiếm dụng quá cao đưa tới tình trạng băng hoại đạo lý;
* Những liên hệ gia đình, xã hội ngày càng thêm lỏng lẻo. Phụ huynh không còn khả năng nuôi hoặc dạy con cái; có khi phải nhắm mắt để chúng đi kiếm tiền về nuôi cha mẹ;
* Tham nhũng dưới chế độ cai trị độc quyền của Cộng Hoà Xã Hội Chủ Nghĩa ngày càng khoa học và tinh vi, được phát huy theo ba hệ thống: Tham nhũng có hình tháp, từ cấp trung ưong xuống; tham nhũng theo mặt bằng, giữa các đồng nghiệp và qua những móc ngoặc; và tham nhũng lẻ giữa cá nhân; tùy trường hợp mà áp dụng đúng mức.
Theo lời một người tự xưng là "nhà giáo nhân dân" thì "tình trạng tham nhũng ở Việt Nam ngày nay lan tràn, lại có nhiều băng phiệt (bandocrats) từ cấp trung ương đến tỉnh, hoặc từ tỉnh đến xá, ở ngành nầy hay ngành nọ. Lực lượng nó hùng hậu, lại có phép thần thông biến hoá. Đến đỗi cho tới nay Quốc Hội cũng phải chịu chào thua!". Môt cựu đảng viên cộng sản than thở: "Khi lòng tham đã lan tràn từ trên xuống dưới, đạo lý không còn, mà thiếu hẳn pháp lý để kềm chế dục vọng thì xã hội mặc sức băng hoại." .
* Đi đôi với nạn tham nhũng 1à nạn trộm cắp tái sản nhà nước. Ví dụ, trong ba tháng đầu năm 1992, có 1,092 vụ đổ bể. Thất thoát của dân mất 17 tỷ đồng. Theo những người biết rõ nội vụ thi thì phạm là những cán bộ cao cấp.
Nếu không trộm cắp của công thì lạm dụng chức vụ. Một "vali" (tín hàm) ngoại giao bị khui ra tại một phi trường Đông Âu bên trong chứa 800 quần jean và 2,000 đồng hồ điện tử, là của một... đảng ủy viên.
* Gầm đây, một người Việt đã nhận hàng của gia đình gửi biếu gồm 1,200 máy cày và 65 Ti Vi màu;
* Và cũng gần đây, hàng chục tàu của một số đơn vị vận tải đường biển thuộc các tổ chức kinh tế nhà nuớc đã tham gia chở hàng lậu với quy mô lớn, một số đã bị tầu Trung Cộng chận bắt, cướp hết hàng hóa;
* Trên con đường buôn lậu từ Cao Miên, trong sáu tháng đầu năm nay có những món hàng sau đây được chuyển qua các tỉnh biên giới: 4,000 xe hơi, 1,700 đầu máy video, 60,400 xe gắng máy, 10,300 ti vi màu, 29,000 radio - cassettes;
* Đó là những bức tranh chìm. Còn về bức tranh nổi là những cảnh tượng não lòng thương tâm trên các hè phố. Đây là những cảnh màu trời chiếu đất của những cặp vợ chồng, những thanh thiếu niên trong hoàn cảnh sống vô gia cư homeless;
Khách qua đường thấy hè phố Hà Nội, hè phố Sài Gòn không còn là hè phố nữa, mà là nơi ăn uống, nơi bán hàng, nơi giặt dũ, nơi đánh bạc, nơi phóng uế, và cũng là nơi ngủ nghỉ, bán dâm nữa.
* Theo tin tức báo chí cộng sản ở Sài Gòn mới đây thì "hiện tượng mãi dâm và du đãng tại Sài Gòn đang gia tăng dữ dội. Gần như nơi nào trời bắt đầu tối là có bóng gái ăn sương thấp thoáng. Các băng đảng hoành hành ở bất cứ chỗ nào trong thành phố... Hầu hết các tên cướp trẻ đều xuất thân từ những gia đình giàu cá, khá giả, con cán bộ.
* Tại trung tâm Sài Gòn, nạn trộm cướp diễn ra gần như công khai. Nạn nhân thường là người ngoại quốc và Việt Kiều về thăm nhà. Thủ phạm là dân bụi.
* Một nỗi đau lòng khác là một số vợ sĩ quan, viên chức bị "đi cải tạo", sau khi đã xài hết tiền, bán hết của, đã phải bán mình cho khách làng chơi, mà hầu hết là những cán bộ Miền Bắc vào, để lấy tiền nuôi gia đình.
Nguyên nhân duy nhất của nạn băng đảng, trộm cướp: Bị bế tắc trong lối sống, không có lý tưởng, sống thác loạn, dâm đãng, bao lực... Họ sống theo những hình ảnh thườmg thấy trong các phim giang hồ, xã hội đen của Hồng Kông giống như thanh thiếu niên đi bụi ở Mỹ, Canada;.
* Vì một số đông gia đình sống nhờ kinh tế đen, kinh tế vô dạng còn kinh tế tạo công ăn việc làm thì chỉ thoả mãn được một phần nhỏ của thị trường nhân dụng, nên chi trong số đông đảo người thất nghiệp cá một số phụ nữ trẻ tuổi phải bất đắc dĩ hành nghề mãi dâm để nuôi sống bản thân và nuôi gia đình.
Vớ số du khách, thương nhân ngoại quốc, Việt kiều về thăm nhà càng đông, số phụ nữ buôn hương bán phấn cũng do đó tăng theo. Ngoài nhũng thanh lâu ra, tất cả các vũ trường, các khách sạn, từ cỡ lớn tới cỡ mini, phòng trọ, các quán cà phê đều có gái mại dâm, với tiết mục mệnh danh là "lúc 0 giờ".
* Tại Sài Gòn, Hà Nội và các đô thị, mãi dâm và ciné, video khiêu dâm đã trỡ thành những kỹ nghệ phát triển có hệ thống đạt tới qui mô toàn quốc.
* Các "chiến sĩ an ninh" trên đường phố nghèo đói qua đành làm liều: Có khi chận bắt xe gắn máy lại mượn cớ hỏi giấy tờ, nhưng kỳ thực chỉ để kiếm mấy điếu thuốc thơm, hoặc vài nghìn đồng về cho vợ mua gạo. Theo những cựu đảng viên cộng sản thì những giới người nói trên không thể sinh sống một cách bình thường lành mạnh "vì cơ chế quan liêu, bảo thủ, vô trách nhiệm, tình trạng bất công xã hội lan tràn khắp nơi". Do đó, có những câu ca dao thời đại sau đây:
Đầu đường, thiếu tá bơm xe; Cuối đường, trung tá bán chè đậu đen; Giữa đường, đại tá rao kem...
* Có những phụ nữ lao động, phụ nữ trí thức phải lén lút bán mình để sống qua ngày trong tủi nhục;
* Có hàng vạn thanh thiếu niên chán đời, lâm vào ngõ cụt, thất nghiệp, thành tích bất hảo đã mượn xì ke ma túy, trò "chơi mê, xì cọt", ngoài cocaine và heroin để "quên". Những thanh niên băng đảng đầu trọc dùi lỗ "xí ngầu" trên tay bằng thuốc lá cháy đỏ, rồi phá cho những chỗ châm loét to thành những lỗ lớn. Họ gọi đó là "trò chơi hành xác". Có những thanh niên khoét tới 36 lỗ lớn bằng đồng xu trên cánh tay mình;
* Trẻ em gầy ốm nhỏ bé hơn trẻ ern ngày xua. Tỷ lệ chết sơ sinh lên tới 6%. Những đứa còn sống thì bị còi xương vi thiếu ăn, chứ chưa nói tới chất dinh dưỡng. Các bà mẹ sau khi sanh con không có sữa cho con bú.
* Có tới 40% cư dân trong những vùng thôn quê có nguy cơ bị bệnh sốt rét mỗi năm.
IV
NỀN GIÁO DỤC XÃ HỘI CHỦ NGHĨA: GIÁO VlÊN BỎ NGHỀ, HỌC SINH ĐI BỤI
Trong xã hội truyền thống VN, giáo sư là người phải được kính trọng hơn cha mẹ Quân, Sư, Phụ; và con em học sinh là tươg lai đất nước. Tuy nhiên, giá trị văn hóa của bậc thầy và giá trị tương lai của tuổi trẻ VN dường như giờ đây đã bị các giá trị văn hoá CS và XHCN đạp đổ. Sự tuyển mộ giáo chức cũng như sự chọn lọc học sinh đều phải tuân theo những tiêu chuẩn chính trị cách mạng và ý thức mác-xít.
Chánh sách trên đã đưa tới hậu quả là trình độ học vấn văn hoá, nói chung, của các giáo sư, giáo viên đã xuống cấp rất thấp, và mức độ năng khiếu của khối học sinh càng xuống thấp hơn, ví sự gạn lọc theo tiêu chuẩn thành phần xã hội.
Trong hoàn cảnh đó, đi đôi với một nền kinh tế ngày càng tê liệt, sĩ số học sinh bỏ học tăng theo nhịp độ lên lớp. Còn giáo sư thì bơ nghề dài dài.
* Thầy giáo, cô giáo sống khốn đốn thiếu trước hụt sau, lương tháng chỉ đủ sống trong một tuần. Học sinh thối chí như thầy. Trường học cũng buồn theo. Đức tính hiếu học truyền thống dừng lại ở cổng trường. Tính chung, đã có trên 70 nghìn giáo viên bỏ dạy, đi làm nghề khác, mong khá hơn.
Cơn khủng hoảng giáo dục thấy rõ nhất trong giới trí thức vì đồng lương quá thấp, mỗi tháng chỉ đủ để mua 25 tô phở.
Thầy giáo lĩnh lương ba đồng; Làm sao sống nổi mà không đi thồ. Có thầy phải đạp xích lô; Làm sao xây dựng tiền đồ (học sinh) Việt Nam? Cô giáo phải bán bia ôm; Ôm phải học trò ăn nói sao đây?
Có những giáo viên không làm những việc phụ nói trên, nhưng cũng xoay xở làm thêm những việc khác để đủ sống, như: bán bánh kẹo cho học sinh, bán vế số, bán thuốc điếu, giữ xe đạp, đi may mướn, bán cà phê, nước ngọt;
Theo nhận xét của người trong nước thì tinh trạng giáo chức đang tan ra từng mảnh. Mặc dù lương tháng chỉ bằng 25 tô phở, nhưng nhà nướcc cũng không trả đủ. Tại 19 tỉnh miền Nam, Nha Nước thiếu lương giáo chức tới 17 tỉ đồng;
* Trong khi các nước tân tiến dành 7 tới 10% tổng sản lượng quốc gia cho giáo dục thì VN chỉ dành 2.8% (1988). Giới quan sát còn nói thêm rằng nạn tham nhũng cũng đóng góp vào sự suy sụp của nền giáo dục.
Tuy nói là trường công lập, nhưng con em học sinh cũng vẫn phải đóng góp mỗi tháng vào cơ sở trường và lương giáo chức:
Học sinh các lớp 4, 5 và 6: đóng 1.5 kí gạo mỗi tháng Học sinh Cấp Hai: đóng 2 ki gạo mỗi tháng Học sinh Cấp Ba: đóng 3 ki gạo mỗi tháng Học sinh mẫu giáo: đóng tiền Nhiều học sinh phải bỏ học vì không có gạo để đóng.
* Trình độ lãnh đạo giáo dục khác hẵn trước năm 75. Một thí dụ:
Theo như mọi người biết thì Viện Trường Đại Học Cần Thơ, một đảng viên cs từ thập niên 40, chưa học hết chương trình tiểu học;
* Hơn 80% các hiệu trưởng các trường kỹ thuật cấp tỉnh đều là những người bộ đội giải ngũ, mà. tài năng duy nhất là. "sự cuồng tín";
* Những nhà lãnh đạo nầy điều khiển học đường bằng kỷ luật sắt;
* Thành phần giáo chức gồm đa số đảng viên tự coi là những nhà truyên giáo của đảng. Đa số xuất thân từ những gia đình công nhân hoặc nông dân được đào tạo cấp tốc trong những lớp học tối;
* Trong ngành giáo dục huấn nghiệp, ưu tiên được dành cho các nghề thực dụng, thiên về tay chân mà bỏ rơi ngành khoa học căn bản và những ngành khoa học lý thuyết;
* Tại Sài Gòn có lối 50 nghìn con em từ 6 tớ 14 tuổi chưa bao giờ tới trường (thất học).
* Nói chung, trên 20% trẻ em chưa biết đọc biết viết;
* Trên 30% trẻ em hầu hết ở nông thôn bỏ học ở cấp tiểu học. Khi chế độ khoán sản được thi hành ở nông thôn (80 - 82) học sinh tiểu học bỏ học để ra đồng làm việc. Khi buôn bán được cởi mở ở đô thị, học sinh đại học và trung học cũng bỏ trường rất nhiều (88 - 89). Hai hiện tượng này giải thích tại sao trong lúc dân số gia tăng thì số người đi học lại giảm;
* Số trường đào tạo công nhân kỹ thuật giảm từ 360 trường vào năm 1982 xuống còn 275 trong năm 1987. Số sinh viên từ 245 nghìn vào năm 1980 xuống còn 120 nghìn năm 1987. Lý do: Chương trình học không phù hợp với các cơ hội kinh tế; học vấn và kỹ năng chuyên môn học được không đáp ứng nhu cầu lợi tức và mức sống cá nhân;
* Tỷ lệ ghi tên và tỷ lệ bỏ học: 80 - 85% trẻ em từ 6 tới 10 tuổi ghi tên đi học (15% mù chữ). Trong số nầy, 40% bỏ học trước khi lên lớp 5.
* Số còn lại học hết tiểu học. Lên đến trung học thì 50% số nầy bỏ học trước khi lên Cấp Hai.
Đến đây, chúng ta thấy rõ tại sao báo chí CS báo động là hiện tượng mãi dâm và du đãng tại Sài Gòn gia tăng dữ dội... Băng đảng hoành hành ở bất cứ chổ nào trong thành phố... Hầu hết các tên cướp trẻ đều xuất thân từ những gia đình giàu có, khá giả, con cán bộ... Tại trung tâm Sài Gòn nạn trộm cướp diễn ra gần như công khai...
- Không phải chỉ bởi những trẻ em thất học, mà cũng còn bơỉ những thanh thiếu niên bỏ học, đi bụi, đi băng đảng.
Những tình trạng và hiện tượng nêu ra ở trên về nền giáo dục Xã Hội Chủ Nghĩa cho thấy rằng nền giáo dục VN đang tuột dốc một cách vô cùng nguy hiểm. Giáo sư, giáo viên giải nghệ, sinh vien học sinh bỏ học với mục đích chung là để tìm đường sống, dù sống bằng cách nào. Từ quyết định đó, họ đi vào một trong hai con đường: con đường làm ăn lương thiện, hoặc con đường kiếm tiền chớp nhoáng đâm đạp, chụp giựt đa số là phải chọn con đường nầy, tức là con đường băng hoại sụp đổ của xã hội VN, một con đường mà nhu cầu mưu sinh sống còn bắt buộc một số đông người phải đi.
Cả xã hội lẫn giáo dục đang sụp đổ. Nhiệm vụ khẩn thiết của người Việt còn tha thiết cứu nước cứu nòi là phải phục hồi ngay những giá trị tinh thần và những truyền thống văn hóa đạo nghĩa của xã hội VN, để lấy những giá trị và truyền thống nầy làm nồn móng cho công cuộc xây dựng lại gia đình, xã hội, dân trí và kinh tế của dân tộc. Đó là mục tiêu tiên yếu của nền giáo dục công dân VN trong thời hậu CS.
NHỮNG THẢM BẠI CỦA SÁCH LƯỢC ĐỐl NGOẠI VIỆT NAM CỘNG SẢN
Giống như những chế độ bắt đầu sụp đổ, chế độ CSVN đã từ mấy năm nay lâm vào điều có thể được gọi là khủng hoảng niềm tin (crisis of confidence). Trong cuộc khủng hoảng nầy cái phạm vi thân tín trong nội bộ thiểu số lãnh đạo chính quyền ngày càng thu hẹp lại. Nói một cách khác, những nhà lãnh đạo đó càng ngày càng thêm nghi ngờ càng nhiều người trong các cơ quan, các bộ, trong quân đội, v.v..
Trên đây là lý do khiến CSVN không dám phản ứng chống trả Trung Cộng khi họ chiếm các hòn đảo có mỏ dầu và khí đốt trên quần đảo Tây Sa và Trường Sa, và khi quân Trung Cộng tràn vào lãnh thổ dời mốc biên giới vào bên trong lãnh thổ VN. Vì CSVN không dám tin quân đội và hải quân của họ.
Bị cô thế sau khi các chế độ cộng sản Đông Âu sụp đổ, CSVN hoảng sợ, bám vào bất cứ vật gì họ vớ được để khỏi chết đuối. Họ đã bám vào đồng chí đại ca Trung Cộng. Ngày nay họ đang lâm vào cảnh gái ngồi phải cọc. Đã suy tôn; rồi chửi bới, mạt sát thậm tệ; bây giờ lại ca tụng suy tôn trở lại. Há miệng mắc quai, họ đành nín chịu, và bắt dân tộc VN phải chịu nhục mất nước, mất đảo.
Trước sự suy nhược ý chí và sự tê liệt quân sự quốc phòng của CSVN, bất cứ nưóc láng giềng nào cũng thấy dễ dàng đặt lại vấn đề biên giới, và giành đất, giành đảo. Theo chân Trung Cộng là Cao Miên. Mới đây, tất cả bốn phe liên hiệp tại nướcc nầy đều tán thành sáng kiến của Khmer Đỏ đồi đuổi người Việt định cư tại Cao Miên và trên Đảo Thọ Chu (gần Vịnh Thái Lan) về nước, và xác định lại biên giới Việt Miên, có nơi họ nói là đã lấn thêm vào lãnh thổ Cao Miên tới 50 cây số. Chưa chi CSVN đã đồng ý sẽ cứu xét. Với cái thế yếu hèn của chánh sách đối ngoại hiện nay của CSVN, chắc sẽ còn một vài nước láng giềng khác sẽ duồng gió bẻ măng, !ên tiếng đòi sự thay đổi hải phận hoặc biên giới. Nghe chừng như tổ chức Thượng Miên Trung và Miên Bắc đã bắt đầu lên tiếng đặt vấn đề tự trị với nhà cầm quyền CSVN.
Sau khi giành được chính quyền tại Miền Nam, và vì không có đủ hiểu biết về chính trị, ngoại giao, và trong cơn say chiến thắng, CSVN đã lên cường điệu đòi Hoa Kỳ bồi thường chiến tranh. Thái độ hống hách nầy đã được Hoa Kỳ trả lời thích đáng và đưa tới hậu quả là nền kinh tế tài chánh của CSVN giống như một cái xác không có xương sống. Nhân dân VN trong hơn 17 năm nay phải gánh chịu hậu quả nầy, chứ không phải giới lãnh đạo CSVN.
* Không những không trả món tiền mà CSVN gọi là "tiền bồi thường chiến tranh", mà trái lại, Hoa Kỳ còn thi hành lệnh cấm vận đối vơí CSVN, khiến cho nền kinh tế VN ngày càng khốn dốn vì không có ngoại tệ làm tiêu chuẩn đổi chác quốc tế: Đồng Mỹ Kim. Lý do khiến Hoa Kỳ phát động các cuộc chiến tranh kinh tế tài chánh ngay sau khi miền Nam thất thủ chính là chế độ Cộng Sản độc tài phản dân chủ, phản nhân quyền, đàn áp tôn giáo và nhân dân, chà đạp nhân phẩm. Bang giao và mậu dịch với CSVN có nghĩa là giúp củng cố và tăng cường rnột chế độ cộng sản nằm ngay bên cạnh một khổng lồ cộng sản đó là Trung Cộng; và xa hơn nữa là Bắc Hàn; bên nầy đất liền là Thái Cộng; còn bên kia biển Đông là Phi Cộng.
* Gần đây, Trung Cộng đã ngang nhiên coi quần đảo Trưòng Sa là lãnh thổ của mình và đơn phương ký hợp đồng thăm dò mỏ dầu hỏa và khí đốt tại Quầnn Đảo Tây Sa (mà sử sách VN gọi là Trường Sa) với Công Ty Crestone, Hoa Kỳ, hồi tháng 6, 1992. Trường Sa (Spratly Islands) và Hoàng Sa (Paracels Islands) là hai quần đảo thuộc chủ quyền VN. Hai quần đảo nầy đã được ghi chép trong lịch sử VN như là lãnh thổ chính thức của VN từ 1833, nhưng đã được phát hiện từ thế kỷ 15. Ngày 14 tháng 9, 1958, thủ tướng VNDCCH, Phạm Văn Đồng ký văn thư công nhận hai quần đảo nầy thuộc hải phận Trung Hoa. Hồi đó, chính phủ CSVN không phải là chính phủ của toàn lãnh thổ VN. Do đó, hành động của CS Bắc Việt không có giá trị pháp lý.
Vì món nợ võ khí, cố vấn, huấn luyện, xương máu lính Trung Cộng; vì quyết chiến thắng để thống trị nhân dân VN dưới chế độ CS độc tài chuyên chế để đưa nhân dân VN vào địa ngục trần gian ngày nay, nên CSVN, từ 1958, đã đem giao hai quần đảo đó cho Trung Cộng để trừ nợ.
* Hồi muà hè 1992, theo đài BBC, một số các nhà đầu tư Anh đã quyết định rút ra số vốn bỏ vào đầu tư tại VN là 7,5 tỷ Mỹ Kim. Lý do dĩ nhiên là VN không có hoà bình thật sự, tức là không có ổn định chính trị thực sự, một nền kinh tế khập khểng, tài chánh không có vàng và ngoại tệ bảo đảm, v.v.
* Sách lược đố ngoại CSVN đang nếm một mùi thất bại ngoại giao thê thảm khác. Giới quan sát chưa thấy CSVN có một hành động nào trước quyết định của Đại biểu LHQ dẫn độ, trả về VN những Việt Kiều nào bị ngưòi Miên và chính phủ Miên phát giác đem nạp cho LHQ.
Chiến dịch "cáp duồng" đã được phát động. Lãnh tụ Khmer Đỏ Khiêu Samphang nói rằng "Hà Nội đã mang vao lãnh thổ Khmer hơn hai triệu dân với ý đồ đồng hóa dân Khmer."
Hồi năm 1970, chính quyền Lon Nol đã ra lệnh tàn sát người Việt ở tại 4 tỉnh và vùng Biển Hồ. Xác người Việt bị giết trôi đầy trên sông Mekong. Hiện nay, Việt Kiều tại Cao Miên nói rằng họ rất sợ người Khmer thuộc các phe nhóm (bốn phe) sẽ tàn sát họ vì kỳ thị chủng tộc. Họ lên tiếng oán trách là "Hà Nội đã mang con bỏ chợ." Đây rõ ràng thêm một bằng chứng về sự bất lực và thảm bại của sách lược đối ngoại của CSVN. Riêng sự thất bại này sẽ đưa lại những "Killing fields" khác nữa trên lãnh thổ Khmer, mà nạn nhân lần này là hàng trăm nghìn đồng bào ta.
Giải pháp duy nhất để VN thoát khỏi cuộc khủng hoảng cực độ về kinh tế, tài chánh, kỹ thuật, ngoại giao, xã hội hiện nay là quyết định thiết lập bang giao giữa Hoa Kỳ và CSVN. Tuy nhiên, nan đề đối với Hoa Kỳ là nếu không bang giao thì nhân dân Việt Nam sẽ tiếp tục chìm sâu dưới vực thẳm kinh tế, đói rách khốn khổ. Nhưng nếu bang giao thì chế độ độc CSVN sẽ tồn tại, sẽ phát triển trở lại, và sẽ bắt đầu chi phối và lãnh đạo các đảng cộng sản ở Lào, Miên, Thái, Mã, Phi v.v... Đó là hậu họa dành cho Hoa Kỳ. Chỉ có một đường lối để đem dân tộc VN ra khỏi hoàn cảnh bi thảm, cái vòng luẩn quẩn hiện nay là dẹp bỏ chế độ CSVN, bằng cách này hay cách khác, và trong một kỳ hạn sớm nhất.
VI
50 NĂM PHI PHẠM SINH MẠNG, TÀN PHÁ ĐẤT NƯỚC
Phí Phạm Sinh Mạng Phí Phạm Nguồn Nhân Lực Phí Phạm Tài Nguyên Quốc Gia Phí Phạm Tài Sản Quốc Gia (The Hidden Killing Fields)
Từ xưa tới nay, tự cổ chí kim, chưa có một giới người nào phí phạm sinh mạng đồng bào mình, tiêu diệt các nguồn nhân lực, lãng phí các tài nguyên và tài sản quốc gia cho bằng những người lãnh đạo CSVN.
Theo nhận xét chung về những thành công của người CS, thì ta phải nói rằng họ rất thành công trong những sách lược tàn sát, giam cầm, tra tấn hàng triệu triệu người dân vô tội trên khắp bốn biển năm châu. Đồng thời họ ra sức triệt hạ các tôn giáo Đông, Tây, phá hoại các nền văn hóa nhân bản và đã dựng lên những thành trì hận thù, đào những hố chia rẽ giữa những người cùng trong một nước, một gia đình. Để thực hiện ý đồ độc tôn, độc quyền cai trị, người cộng sản còn tiến hành những chính sách vô nhân đạo, chà đạp nhân quyền và nhân phẩm.
Chủ trương trên đây, họ đã và hiện đang thi hành tại VN 50 năm qua và đang ra sức tiếp tục thi hành trong những giờ phút mà lẽ ra họ phải vì dân, vì nước mà chấm dứt từ nhiều năm trước. Họ đang ngồi giữa những núi xương, sông máu của hàng triệu người dân vô tội, những anh hùng liệt sĩ vị quốc vong thân, những người đã bỏ mình vì chính nghĩa và lý tưởng tự do dân chủ, và giữa những tiếng kêu than oan hận của hàng triệu đồng bào hiện đang thất nghiệp, thất học, thất chí, và sống cảnh bần hàn đói rách chưa từng có trên đất nước VN. Sau đây là bản liệt kê để giúp cho những người lãnh đạo CSVN nhớ lại những oan hồn, những tiếng kêu than rên xiết đó là ai và từ đâu tới:
* Trên 2,000,000 thường dân và binh sĩ chết vì chiêu bài "cứu quốc" của Việt Minh từ năm 1945 tới giữa năm 1954;
* 47,000 người Bắc Việt đã bị bắn chết trước các tòa án nhân dân hoặc bị tố khổ, bị cô lập để chết đói, và tự tử, gây đau khổ, khốn đốn cho hàng trăm nghìn người thân quyến của họ, trong việc thi hành Chương Trình Cải Cách Ruộng Đất trong thập niên 1950. Cuốn phim "Chúng Tôi Muốn sống" của Nhà Đạo diễn Vĩnh Noãn đã khiến CS VN phải chấm dứt cuộc tàn sát đồng bào miền Bắc:
Giết, giết nữa, bàn tay không phút nghỉ, Cho Đảng bền lâu cùng rập bước, Thờ Mao Chủ Tịch chung lòng; Thờ Sít Ta Linh bất diệt!
(Tố Hữu)
* 1,600,000 thường dân Miền Nam VN bị VC tàn sát trong thời kỳ chiến tranh từ 1962 đến đầu 1975;
* 10,000 hoặc hơn thường dân miền Nam bị Việt Cộng tàn sát trong vụ tấn công Mậu Thân, 1968;
* 20,000 binh sĩ Việt Nam Cộng Hòa tử trận trong vụ tấn công Tết Mậu Thân;
* 100,000 binh si MTGPMN và CS Bắc Việt tử trận trong vụ tấn công Tết Mậu Thân;
* 300,000 binh sĩ của cả hai bên VNCH, VC và thường dân chết từ tháng giêng đến đầu tháng 5, 1975;
* 500,000 (hay hơn) thuyền nhân tử nạn trên biển Đông (bị bắn chìm, bị lật tàu, bị hải tặc giết, hoặc đói, bệnh) từ 1978 tới 1992. Với Phương Án số 2, CSVN đã tổ chức người vượt biên để thu vàng vào ngân quỹ. Mọi người vượt biên định giá từ 1 tới 3 lượng. Nhiều tàu đánh cá chở gấp 2, 3 lần khả năng, bị lật chìm, hoặc bị binh sĩ VC bắn ra từ trên bờ, nhất là ngoài khơi Rạch Giá và Vũng Tàu;
* 70,000 tới 80,000 tù nhân chính trị chết trong các trại giam của CSVN từ 1975;
* Hàng trăm tù nhân chính trị trốn trại bị bắn chết hay chết trong rừng;
* 100,000 hay hơn binh sĩ CSVN tử trận và bị giết tại Cao Miên; có những số binh sĩ CSVN tử trận mỗi ngày nhiều hơn là số binh sĩ CSVN chết mỗi ngày trong chiến tranh chống VNCH. Theo lời một quan sát viên CSVN thì những mộ chôn lính chí nguyện rãi rộng từ bến sỏi (Tây Ninh) đến Hồng Ngự, từ ngoại ô PnomPenh đến Xiêm Rệp và Battambang, ở Pai Lin, Xằm Lốt. Mỗi ngày từ 10 tới 30 binh sĩ CSVN chết về mìn. Hầu hết những chí nguyện quân miễn cưỡng này là thanh niên Miền Nam. Không một người nào là con cái các đảng viên Cộng Sản;
* 20,000 Việt kiều hay hơn nữa bị giết (cáp duồng) ở Cao Miên từ 1975 tới nay. Trong những tháng sắp tới lại sẽ có nhiều Việt Kiều ở Cao Miên bị giết trong chiến dịch Cáp Duồng;
* Hàng trăm ngàn người chết tại các vùng kinh tế mới, vì bệnh hay vì đói rét;
* Hàng chục nghìn người chết vì điện giựt, mìn , tàu chìm, thú rừng, bảo lụt vì đê điều không được bảo trì hoặc tăng cường;
* Và hiện nay hàng vạn người Việt đang bị khủng bố, sát hại, rượt đuổi và nhục mạ tại các nước Đông Âu, Đức, Cao Miên, Hồng Kông và các trại tỵ nạn Đông Nam Á
Những con số thống kê về số người vì chiến tranh độc quyền "cứu quốc" của CSVN mà bức tử có thể cao hơn nữa, nếu ta nhớ hết, và nhớ ngược trở lại từ 1930, khi CS Đông Dương bắt đầu cuộc giết hại dân lành với vụ Nghệ An Sô Viết, từ 1945.
Nếu không có chiến tranh độc quyền của CSVN thì đã không xãy ra những vụ tàn sát quy mô, những vụ phí phạm sinh mạng, nhân tài và vật lực như ta thấy ở trên.
* Hiện nay tại VN có hơn một triệu thương phế binh CS (chưa kể thương phế binh VNCH) sống cơ cực không được cứu trợ hoạc săn sóc y tế;
* Nhiều văn nghệ sĩ bị sa bẫy Nhân Văn Giải Phẩm hồi thập niên 1950 - 1960 và từ sau 1975 bị phê bình đàn áp, bóp nghẹt, theo lệnh Đảng;
* Chánh sách triệt hạ tôn giáo đã làm suy yếu, kiệt quệ tiềm lực của dân tộc;
* Chánh sách trả thù nham hiểm đã làm mai một hàng vạn nhân tài, chuyên viên, kỹ thuật gia, trí thức vô giá để kiến thiết quốc gia và tiến tới dân chủ. Còn những người có khả năng không bị tù đầy ngược đãi thì đã lần lượt vượt biên tìm tự do, hoặc đau ốm bệnh tật mà chết hoặc thành phế nhân;
* Một cựu đảng viên cộng sản đã vạch rõ ràng "tài sản đất nước bị phung phí. VN bị liệt vào hàng mấy nước nghèo nhất thế giớ trong khi đất nước có dồi dào tài nguyên thiên nhiên, nhiều tài nguyên nhân dụng và chất xám. "Chiến lợi phẩm bị phá tan, bị rơi vãi, bị chiếm đoạt bởi các ngành, các địa phương, vào túi cá nhân."
* Những người không tìm ra công ăn việc làm đã phải lên núi, vào rừng tìm vàng, tìm đá quí, hoặc tháo gở những gạch đá của những thành quách cổ, những pho tượng cổ, những di tích lịch sử để bán lấy tiền sống qua ngày.
* Các khu rừng, và những cây cối ven rừng núi đã bị các quản giáo CSVN bắt tù chính trị phải đi đốn về làm củi nấu ăn, cất trại, hoặc bán ra, đã gây nên nạn đất chuồi, đất lở, nước lũ, tràn xuống gây lụt lội, trôi nhà, sập đường. Voi và cá thú rừng khác ra tàn phá nhà cửa vườn ruộng và giết chết dân lành. Theo ước tính của chính giới chức CSVN thì những khu rừng bị tàn phá trong 17 năm qua lên tới 65% hoặc 75% diện tích rừng VN.
VII
MỘT LỜI KÊU GỌI KHẨN THIẾT
Qua những chương trước, ta đã thấy rõ ràng từ năm 1945 đến năm 1992, ngót nữa thế kỹ, CSVN đã gây không biết bao nhiêu là tai ương thảm cảnh, thảm kịch cho người dân VN, đã gây vô vàn tội ác, đã phí phạm hàng triệu sinh mạng nhân danh độc lập, tự do, hạnh phúc, nhân danh giải phóng, để rồi từ 17 năm qua, nhân dân có lẽ chỉ thấy độc lập nhưng mất tự do, mất hạnh phúc; chỉ thấy giải phóng kèm theo một chế độ độc tài đảng trị, kỳ thị và chia rẽ Bắc, Nam, giai cấp hơn bao giờ hết!
Tại một công viên Huế có một khẩu hiệu viết lại lời tuyên bố của Hồ Chí Minh "Không có gì quí hơn độc lập tự do" nhưng có người nào đó đã bí mật lấy sơn bôi đi tất cả các chữ khác, chỉ để lại 3 chữ "không có gì".
Đồng thời CSVN đã phí phạm tài nguyên nhân lực, tài nguyên thiên nhiên, di sản quốc gia, gây phá sản cho nền kinh tế, cho cương thường đạo nghĩa, cho truyền thống dân tộc và suy đồi cho bốn nghìn năm văn hiến.
Ai ai cũng tự hỏi và hỏi nhau: Có phải những lãnh tụ cộng sản VN kia ngu chăng? Hay là họ run sợ, đã lỡ cỡi lưng cọp? Hay là họ cứ ù lì riết sẽ được việc? Hay là họ còn ham quyền ham lợi? Hay là họ quá tự ái kiểu quân tử Tàu? Không có một câu trả lời riêng rẽ nào mà ổn cả. Mà có thể tất cả những câu trả lời đó gộp lại mới may ra đúng.
Dù sao thì đối tượng trên hết là 70 triệu dân VN đang khao khát tự do, dân chủ, nhân quyền, đang đói rách và sống trong sự hổ thẹn, tủi nhục với thế giới văn minh dân chủ, tân tiến.
Kinh nghiệm 17 năm qua đã cho thấy rõ ràng là những con người tự do như chúng ta đây đã thực sự tỏ ra bất lực trước bạo quyền CSVN. Tình trạng này đã khiến cho các giới chân tu thấy rằng ngoài cố gắng thế tục, con người cần phải nhờ cậy quyền năng của các đấng thiêng liêng mới thành tựu được chính nghĩa tự do, công lý và nhân quyền.
Ba ngày hội họp cầu nguyện, theo lời Đức Ông Trần Văn Hoài là "dấu chứng của đức tin vào khả năng của tâm hồn có thể thay đổi được vận mệnh của nước nhà, có thể thực hiện được một nền hòa bình chân thật, (không phải nền hòa bình của nghĩa trang, của nhà tù, mà là) nền hòa bình trong đó người hòa với người và thuận ý trời, để toàn dân được hạnh phúc, phát huy được giá trị nhân phẩm của mình.".
Cuộc chiến tranh của CSVN dưới chiêu bài giải phóng đã gây chết chóc, tang tóc cho hàng triệu người để đi đến kết quả là cả một nền kinh tế sụp đổ, cả một dân tộc sụp đổ, cả một nền văn hóa đạo lý sụp đổ. Người CSVN nhân danh giải phóng, thống nhất nước nhà để giam cầm đầy đọa hàng trăm nghìn người gây đau thương tủi nhục cho hàng triệu gia đình.
Nước Việt Nam thống nhất của Hồ Chí Minh, sau 17 năm đã càng thêm nghèo đói, với sự gia tang ngày càng dữ dội nạn cờ bạc, đĩ điếm, tham nhũng, hối lộ. Nước Việt Nam ngày nay đã thành một hỏa ngục. Những người cộng sản cũ cũng phải kêu than lên rằng tại Việt Nam ngày nay "ngưiờ ta hối hả bon chen, hối hả kiếm chác. Người ta vội vàng chụp giựt nhà cửa, biệt thự, vị trí, cho con cái đi học, xuất khẩu lao động, đi Tây, mua bán hàng hiếm, hàng phân phối. Mọi cái có đi có lại, qua thư trao tay, qua thư móc ngoặc".
Trong khi đó, họ "tiếp tục giết hại nhân dân, hũy diệt văn hóa, triệt hại tôn giáo, tiêu diệt nhân tài, phá hoại quốc sản, bần cùng hóa cả một dân tộc".
Người cộng sản Việt Nam đang tìm đủ mọi cách để củng cố quyền hành, địa vị và quyền lợi của họ và tập đoàn thống trị bằng cách ve vãn chiều chuộng, mua chuộc đồng chí đàn anh Trung cộng và các nhà đầu tư, thương nhân ngoại quốc. Họ bán bừa bãi các tài sản quốc gia, đá quí, ngọc quí, cổ vật cho người ngoại quốc để phòng thân. Trên tay họ bưng dâng những cơ hội đầu tư vô giá cho nước ngoài trên những đĩa bạc, nhưng cả thân mình họ ngâm trong những giếng nước mắt của 70 triệu người dân đói khổ, đau xót tủi nhục. Nếu trước năm 1975, những bàn tay cộng sản trên thế giới đã vấy máu VN thì ngày mai đây những bàn tay của những nhà đầu tư và thương nhân ngoại quốc sẽ có thể vấy máu và nước mắt của hàng triệu ngườ Việt Nam đau khổ. Họ cũing có thể nhìn thấy những giọt nước mắt này trong những ly nước, trong những chán súp của họ tại các khách sạn, các nhà hàng, các phòng trà Việt Nam.
Dư luận người Việt trong mấy mươi năm qua đã thấy, và nay thì chính những người cộng sản đã giác ngộ cũng nhìn nhận rằng cộng sản Việt Nam là kẻ có tội với quốc dân.
- Chính họ đã từ bỏ con đường dân tộc để phục vụ quyền lợi nước ngoài;
- Chính họ đã làm cho VN trở thành một trong năm nước nghèo nhất thế giới, trong khi VN có đủ tài nguyên thiên nhiên và người Việt có thừa xảo năng. Cả nước phải ngữa tay xin ngoại viện.
- Chính họ đã giết 47,000 nông dân vô tội trong cuộc cải cách ruộng đất;
- Chính họ đã giết hại và gây chết chóc cho 5,000,000 người dân Việt từ năm 1945 tới nay;
Là những người con của nước Việt, chúng tôi kêu gọi cộng đồng quốc tế và các nhà đầu tư hãy giúp nhân dân Việt Nam chấm dứt một chế độ vô nhân, một chế độ thiếu hẵn tình người, nếu quý vị không còn muốn chứng kiến những thảm cảnh xã hội, những thảm cảnh gia đình và suối lệ của người Việt Nam đau khổ, tủi nhục, đói rách và bị cướp mất nhân cách của họ nữa. Vì những sự kiện nêu trên, chúng tôi tha thiết kêu gọi tất cả các chính phủ trên thế giới và các nhà đầu tư quốc tế hãy tạm thời ngưng chỉ mọi hoạt động đầu tư, mọi hợp tác, mọi thương nghị với chính phủ CHXHCNVN cho đến giờ phút mà nhân quyền, tự do tín ngưỡng và công bằng được tôn trọng và bảo đảm bởi luật pháp và chính phủ; chúng tôi kêu gọi chính phủ Hoa Kỳ hãy tiếp tục thi hành lệnh cấm vận và chỉ bãi bỏ lệnh cấm vận và bang giao với chính phủ cộng sản Việt Nam khi nao các nguyện vọng chính đáng của dân tộc Việt Nam, như trình bày ở trên, được thỏa mãn.
Một chính phủ Cộng Sản Việt Nam gây chết chóc cho 5 triệu sinh mạg trong chiến tranh, một chính phủ chịu trách nhiệm về cảnh nghèo đói cùng cực của một dân tộc dồi dào tài năng, xảo năng, một chính phủ tạo ra một nền kinh tế què quặt, một nền giáo dục phá sản, và một xã hội sụp đổ... không thể ngang nhiên tự tại và được sự hợp tác và giúp đở của các nước văn minh, dân chủ cho đến giờ phút chính phủ đó thực tâm, nghiêm chỉnh thay đổi hoàn toàn tận gốc, đi theo chiều hướng các xã hội tân tiến, thực hiện dân chủ đa nguyên, tôn trọng tự do tín ngưỡng, nhân quyền và dân quyền.
Đó mới là hành động giúp dân tộc Việt Nam tiến tới một nền hòa bình lâu bền, một xã hội ổn định để quốc tế có thể đến đầu tư và giao thương lâu dài. Và chỉ có hành động đó mới mang lại kết quả mong muốn.
Trong cuộc gặp gở, trong thân tình tín hữu, chúng tôi cũng kính khẩn thiết khẩn cầu Đức Thánh Cha và các hàng Giáo Phẩm Tòa Thánh hãy cầu nguyện Ơn Trên và dùng ảnh hưởng và uy tín của mình để giải quyết nguyện vọng cho dân tộc Việt Nam, giúp dân tộc Việt Nam ra khỏi cái vực thẳm kinh tế, bàn tay đàn áp tôn giáo, những hành động vi phạm nhân quyền và chà đạp nhân phẩm, mà nhân dân Việt Nam là nạn nhân từ nhiều năm nay.
TS. Dư Phước Long
Vụ 39 người chết trong xe container: Tất cả đều là người Việt?!
28-10-2019 - BBT báo Tiếng Dân
Số người Việt Nam có mặt trong số 39 cái chết trong xe container ở Anh đang tăng dần. Lúc đầu tin tức đưa là toàn bộ người TQ, rồi sau đó là có 1-2 người Việt, rồi 5-6 người Việt… Hai ngày trước tăng lên 12 gia đình Hà Tĩnh, Nghệ An trình báo con mất tích ở Anh, sau tăng lên 16 gia đình, bây giờ khả năng hầu hết hoặc toàn bộ 39 người kia đều là người Việt và đều đến từ miền Trung.
Dẫu người chết nào cũng là con người, nhưng thật là đau xót nếu 39 người trên chiếc xe định mệnh đó là người Việt, đã phải bỏ nước ra đi bằng cách này để tìm đường mưu sinh. Được biết, các nạn nhân đến từ hai tỉnh Nghệ An và Hà Tĩnh, nơi họ đã phải gánh chịu thảm họa Formosa hơn 3 năm trước. Không còn đường sống, họ đã phải tìm đường ra nước ngoài, để rồi bây giờ họ phải gánh cái tang quá lớn.
Trang Truyền Thông Song Ngọc đưa tin: “Đến nay, Cộng đồng người Việt Nam ở Anh đã xác định được trong 39 người tử nạn tại Anh phần lớn tại Nghệ An và Hà Tĩnh. Trong đó, Nghệ An: 25 người huyện Yên Thành, 2 người huyện Diễn Châu, 2 người Vinh; Hà Tĩnh: 4 người huyện Can Lộc, 1 người thị trấn Nghèn, 1 người Hồng Lĩnh. 04 người không xác định được. Trước mắt, các cơ quan chức năng mới nhận diện được 11 nạn nhân thông tin giấy tờ tùy thân và do cộng đồng người Việt cung cấp”.
Dữ liệu GPS Tracker đối với thùng container chở 39 người đã được bật lúc 3h06’ chiều ngày 15/10/2019, giờ nước Anh, sau khi đi từ Dublin đến Monaghan, gần biên giới với Bắc Ireland. Sau đó, nó dừng lại ở Warwickshire và Kent trước khi băng qua Eo biển Anh (English Channel) đến Bỉ và tìm đường đến các “điểm trung chuyển” người nhập cư, là các TP cảng Calais và Dunkirk. Từ đây, nó quay trở lại Vương quốc Anh, qua Bỉ và sau đó lặp lại hành trình trước khi các nạn nhân thực hiện hành trình đầy nguy hiểm dài 173 dặm trong container lạnh đến Purfleet.
Trong khi đó, tài xế Maurice “Mo” Robinson cũng đang lái xe tải đầu kéo, đi từ Holyhead vào thứ Bảy ngày 19/10 và gặp chiếc container vào lúc 12h30’ rạng sáng ngày 23/10. Cả xe tải đầu kéo và container sau đó rời cảng lúc 1h05’ sáng. Chưa đầy 35 phút sau, xe cứu thương và cảnh sát đã phát hiện vụ việc 39 thi thể, sau khi Robinson kiểm tra thùng xe.
Đồ họa thể hiện hành trình của tài xế Maurice “Mo” Robinson, người lái đầu kéo xe tải từ hướng Ireland tới Anh (từ trái qua phải), ở hướng ngược lại là chiếc container chứa 39 thi thể đã di chuyển từ Bỉ qua Eo biển Anh để vào Anh (từ phải sang trái). Nguồn: The Sun
Theo bài báo nói trên của The Sun, khi được phát hiện, “các thi thể gần cửa ra vào đã sùi bọt mép và hiện tượng co cứng tử thi (rigor mortis) chỉ mới bắt đầu. Có những dấu tay đẫm máu dọc theo cánh cửa xe tải, nơi những người sắp chết đã đập vào để được giúp đỡ”. Nhiều trường hợp chỉ mặc rất ít quần áo và một số trường hợp hầu như lõa thể.
< iframe title="39 bodies found in truck east of London" width="100%" height="392" src="https://www.youtube.com/embed/ciNvkM2iy_c?feature=oembed" frameborder="0" allow="accelerometer; autoplay; encrypted-media; gyroscope; picture-in-picture" allowfullscreen="" style="box-sizing: border-box; max-width: 100%; height: 391.5px;">< /iframe>
Hai cô gái xấu số trên chuyến xe định mệnh
Ngoài cô Phạm Thị Trà My có mặt trên xe container, Facebooker Hồ Huy Khang cung cấp thông tin về một người phụ nữ khác có thể nằm trong số 39 nạn nhân: “Người nhà của em Trần Thị Ngọc (2000) thuộc xứ Cầu Rầm trú tại xã Mỹ Hoà, Hưng Đông, TP Vinh vừa nhắn nhờ giúp đỡ. Con cái của họ cũng đi cùng trong chuyến xe định mệnh đó, và không biết con mình có nằm trong số 39 người thiệt mạng hay không”.
Cô Trần Thị Ngọc, một người có khả năng nằm trong số 39 nạn nhân. Nguồn: FB Hồ Huy Khang
Về cô Trà My, trong status cuối cùng của cô Phạm Thị Trà My, không tính các lời trò chuyện giữa cô Trà My và bè bạn trước khi cô bước vào chuyến đi định mệnh, còn lại là hơn 500 bình luận của mọi người vào chia buồn. Tin nhắn cuối cùng của cô My gửi gia đình: “Con chết vì không thở được. … Mẹ ơi con xin lỗi mẹ, mẹ ơi” đã xuất hiện dày đặc trên báo nước ngoài.
Sáng 27/10, Công an lấy ADN người thân nạn nhân mất tích khi qua Anh, theo Zing. Đại tá Đặng Hoài Sơn, Thủ trưởng Cơ quan CSĐT, Công an tỉnh Hà Tĩnh cho biết: “Công an đang xác minh thông tin gia đình cung cấp có thực tế hay không và việc họ đi qua Anh có theo con đường hợp pháp hay bất hợp pháp. Nếu có công dân địa phương trong số 39 nạn nhân chết trong container, cơ quan chức năng cần có biện pháp bảo hộ công dân”.
Ông Nguyễn Đình Gia, bố của nạn nhân Nguyễn Đình Lượng, một thanh niên đã mất liên lạc nhiều ngày qua khi đang qua Anh làm việc, kể rằng, công an đã tới lấy mẫu tóc, mẫu máu để xác định ADN và những thông tin cần thiết để xác định con ông có nằm trong số 39 nạn nhân chết cóng trong container ở Anh hay không.
Báo Thời Đại đặt câu hỏi sốc: Container chở 39 thi thể chỉ là 1 trong 3 xe đưa hơn 100 người nhập cư vào Anh? Bài viết dẫn thông tin từ Sky News cho rằng, “chiếc xe container chở 39 thi thể chỉ là một trong đoàn xe 3 chiếc chở hơn 100 người nhập cư bất hợp pháp vào Anh. Điều đáng nói là 2 chiếc xe hiện chưa được xác định được cho là đã qua trót lọt, chỉ có chiếc còn lại chở 39 người xấu số”.
Nhà báo Bạch Hoàn đặt câu hỏi: “Tại sao một công dân, và có thể còn nhiều công dân khác, phải rời bỏ quê hương, chui lủi ở một đất nước xa lạ, không gia đình, không người thân, không người bảo vệ, chỉ để tìm kiếm một công việc, mà phần nhiều chỉ là những công việc mà công dân ở đất nước đó không muốn làm?” Người hay khoe khoang rằng “nhìn tổng quát, đất nước có bao giờ được thế này không” nên đọc câu hỏi này.
Facebooker Nguyễn Thùy Dương viết: Sinh tồn. Cô Dương chỉ ra nguyên nhân chính khiến nhiều thế hệ người Việt bất chấp nguy hiểm rời bỏ quê hương: “Sau chiến tranh , đất nước trải qua cải cách ruộng đất cho đến đánh tư sản, đấu tố. Cái tâm lý chưa biết ngày mai đây ta chết hay sống , sống trong nỗi sợ hãi đề phòng mỗi ngày, sẵn sàng làm tất cả để bảo vệ tính mạng mình và người thân. Nếu không đủ can đảm đối mặt đối mặt sinh tử con cái có thể đấu tố chính cha mẹ thân sinh. Đến con kiến còn tham sống, con người bị dồn đến đường cùng của sống chết đôi khi không còn là người nữa là lẽ dĩ nhiên”.
Trang Truyền Thông Song Ngọc có bài: “Người rơm” ở Anh & những chuyện buồn từ Calais. Theo bài viết, những người nhập cư bất hợp pháp vào Anh tự gọi nhau là “người rơm”, vì họ thừa nhận rằng số phận họ đã như rơm rạ, “sống không ai biết – chết không ai hay”. TP cảng Calais của Pháp đóng vai trò như một điểm trung chuyển cho những người nhập cư từ khắp nơi trên thế giới chứ không chỉ người Việt. Sau khi vượt qua không ít rủi ro để vào được châu Âu, họ tập trung ở đó trước khi bước vào hành trình còn nguy hiểm hơn để băng qua Eo biển Anh.
Ở khu vực này, “các tổ chức nhân đạo của Pháp ra sức trợ giúp cho cộng đồng tị nạn bằng tất cả những gì họ có: chăn gối, quần áo cũ, thực phẩm….nhưng Khổ thì vẫn là Khổ. Cảnh sát Pháp cũng chẳng buồn bận tâm hay bắt bớ những người này vì họ thừa hiểu, đã có mặt ở đây thì đích đến chỉ có thể là Anh. Cướp bóc lẫn nhau, cưỡng bức, thậm chí những vụ giết người thầm lặng….trong một cộng đồng hỗn tạp, vô chính phủ và không ai bảo vệ là chuyện không quá khó hiểu”.
VnExpress đưa tin: 3 nghi phạm vụ thi thể trong container được tại ngoại. Chủ công ty vận tải Thomas Maher và Joanna bị bắt ở Cheshire hôm 25/10, nhưng đến ngày 27/10, cảnh sát Essex xác nhận hai nghi phạm này và một nam nghi phạm khác, 45 tuổi, người Bắc Ireland, đã nộp tiền bảo lãnh để được tại ngoại. Còn tài xế Robinson sẽ ra tòa sơ thẩm Chelmsford với tội danh ngộ sát 39 người, âm mưu tham gia buôn người, âm mưu hỗ trợ nhập cư bất hợp pháp và rửa tiền.
'Người rơm' ở Anh và những câu chuyện buồn từ Calais
Anh Hoàng Huy (ảnh)- một người Việt sống ở Anh lâu năm, từng làm phiên dịch cho cảnh sát và Bộ Nội vụ Anh, đã có bài viết về số phận người rơm- những người không có giấy tờ hợp lệ, sinh sống bất hợp pháp ở Anh, sau vụ 39 thi thể được phát hiện chết cóng trong container ngày 23/10 vừa qua. Được sự đồng ý của anh Hoàng, Dân Việt xin đăng lại bài viết như sau.
Mấy hôm nay, mọi người xôn xao về thông tin 39 người di cư bị chết ngạt trong một chiếc container ở Anh. Lòng tôi trĩu nặng, đã định im lặng tiếc thương cho họ, những con người vắn số, và vẫn thầm nguyện cầu điều tồi tệ mình đang nghĩ sẽ không là sự thật: có ai trong số đó là người Việt- đồng bào của mình, là con của một bà mẹ nghèo ở một miền quê nào đó....Là một người lăn lộn với cuộc sống ở Anh đủ lâu, với những điều mắt thấy tai nghe, với những năm tháng làm phiên dịch cho cảnh sát và Bộ Nội vụ (Home Office) Anh, tôi rất biết họ là ai, họ đến từ đâu và cuộc hành trình của họ sẽ đi về đâu - những “người rơm” kém may mắn. Và tôi quyết định kể ra những gì mình biết, hi vọng sẽ không có thêm nỗi đau nào tương tự sẽ diễn ra nữa...
“Người rơm” là một từ cay đắng! Nó chất chứa cả máu - nước mắt và vô vàn những gian khó, tủi nhục không dễ nói thành lời, mà cộng đồng người Việt Nam ở Anh dùng để nhắc tới những người nhập cư bất hợp pháp. Vì sao lại là “rơm”? Vì một khi bước vào con đường này, bạn hãy chấp nhận sinh mệnh của mình sẽ chỉ còn như rơm - như rạ, những thứ vô giá trị. Những cuốn hộ chiếu Việt Nam bị vứt bỏ hoặc đốt đi ngay khi “đường dây” đưa họ tới một nước Châu Âu nào đó qua con đường du lịch; nhằm chối bỏ quốc tịch, chính thức bước vào giai đoạn “sống không ai biết - chết không ai hay”.
Bởi lẽ Liên minh Châu Âu (EU) có điều luật về tị nạn, nếu bạn bị phát hiện nhập cư trái phép và bị từ chối tị nạn, sẽ bị trục xuất về đất nước trước đó bạn đã đi qua. Nếu là người không quốc tịch (không còn hộ chiếu), sự việc bại lộ, họ sẽ bị trục xuất về Pháp, về Đức, về Bỉ.....hay một nước Châu Âu nào đó, chứ không phải là Việt Nam; và như thế có nghĩa là còn cơ hội....trốn tiếp. Đó là lý do, khi mở chiếc container tử thần kia ra, cảnh sát Anh sẽ dựa vào tóc đen da vàng mà tạm thời nhận định các nạn nhân là người Trung Quốc chứ chắc chắn họ sẽ không có một dấu hiệu nào, một mẩu giấy tờ nào dính dáng đến nơi mà họ thực sự xuất phát.
Và hầu hết các con đường sẽ đều dẫn họ đến những bãi xe hàng ở thành phố cảng Calais (Pháp) - đầu bên này của đường hầm xuyên qua eo biển Manche, nối liền Anh với đại lục Châu Âu. Từ đây, đoạn cam go nhất của cuộc hành trình sinh tử bắt đầu. Người “tị nạn” người nhập cư từ khắp nơi chứ không riêng Việt Nam tập kết ở đây, sống lay lắt, tạm bợ trong những lều lán trong rừng để chờ cơ hội vượt biên vào Anh. Các tổ chức nhân đạo của Pháp ra sức trợ giúp cho cộng đồng tị nạn bằng tất cả những gì họ có: chăn gối, quần áo cũ, thực phẩm....nhưng Khổ thì vẫn là Khổ. Cảnh sát Pháp cũng chẳng buồn bận tâm hay bắt bớ những người này vì họ thừa hiểu, đã có mặt ở đây thì đích đến chỉ có thể là Anh. Cướp bóc lẫn nhau, cưỡng bức, thậm chí những vụ giết người thầm lặng....trong một cộng đồng hỗn tạp, vô chính phủ và không ai bảo vệ là chuyện không quá khó hiểu.
Và khi màn đêm buông xuống, từng tốp người lẻn vào các bãi xe hàng tìm các chuyến xe sẽ sang Anh, rạch bạt chui vào nằm im lẫn giữa hàng hoá; hoặc cắt kẹp chì chui vào những container. Nếu là đường dây VIP, tài xế biết sự có mặt của bạn trên xe của họ, còn đường dây thường, thì thường là lên lén lút. May mắn vượt qua trạm kiểm soát biên giới, sang đến đất Anh, tài xế VIP sẽ dừng ở một cây xăng hay một trạm nghỉ chân để cho những vị khách quá giang xuống. Còn nếu không qua rào cản máy tầm nhiệt hoặc bị chó nghiệp vụ ngửi thấy, thì......đi về, hôm sau ra nhảy xe tiếp, cho đến khi thành công thì thôi. Có những người vạ vật ngày ngủ đêm đi nhảy xe cả năm chưa qua được biên giới.
Container đông lạnh là lựa chọn được ưa thích vì có khả năng cao thoát được máy quét tầm nhiệt nếu như thuộc đường dây VIP. Và 39 người xấu số kia đã không thể đặt chân xuống “xứ sở thiên đường” vì chiếc xe đã vào thẳng một khu công nghiệp, vượt quá thời gian họ có thể chịu đựng.
Và nếu có đủ may mắn để sống sót và lành lặn đặt chân xuống đất Anh, con đường chờ đợi họ cũng sẽ không phải là đã hết chông gai. Để tự nguyện trở thành “một nạn nhân của đường dây buôn người” - như cách gọi của truyền thông, họ thường phải bỏ ra cả tỷ đồng tiền lộ phí. Là những cuốn sổ đỏ cắm vào ngân hàng, là những món nợ vay lãi cao.....họ chỉ có một lựa chọn: kiếm tiền bằng mọi giá, mọi cách để trả nợ và nuôi tiếp ước mơ đổi đời và hi vọng về cuộc sống tốt đẹp hơn như lời anh A chị B gì đó là láng giềng, là họ hàng đã đi trước và “chia sẻ kinh nghiệm”.
Những nhà hàng, những tiệm nail.....cũng không hẳn là rộng cửa chờ họ, vì án phạt của việc sử dụng người lao động bất hợp pháp rất nặng, con đường càng hẹp lại dẫn đến những ngôi nhà tuyết không bám nổi trên nóc: những trại trồng cỏ (cần sa) bất hợp pháp - nơi mà rất nhiều, rất nhiều người ở quê nhà nghĩ rằng sẽ dễ dàng kiếm được số tiền lớn để “hoàn vốn” và đổi đời. Và thỉnh thoảng, lại có những lời kêu gọi trong cộng đồng để quyên góp tiền để đưa ai đó về nước vì “tai nạn lao động” - những vụ tai nạn chết người do điện hay sự cố trong những ngôi nhà bí ẩn. Nhiều người trong số họ đã vĩnh viễn không thể trở về quê hương, dù là trong những chiếc hòm sắt, nhưng là “rơm” - nên họ, những người nằm lại nơi đất khách, cũng không nằm trong bất kỳ một cuộc thống kê chính thức nào. Nếu họ may mắn vượt qua được những tháng ngày tăm tối đó, những chiếc container sẽ lại tiếp tục vào Anh, chở theo con họ, cháu họ, anh em họ, và cả những người láng giềng ngưỡng mộ những cái nhà to lớn họ gửi tiền về xây ở quê.
Không oán trách, không phán xét, sâu thẳm trong tim mình chỉ thấy một nỗi buồn sâu sắc trước số phận của những “người rơm” - những người đồng bào không được thừa nhận, những người Việt Nam máu đỏ da vàng bị mắc kẹt giữa hai thế giới: thế giới của những khoản nợ xen lẫn những hi vọng đổi đời - những chờ mong khắc khoải của gia đình từ những miền quê nghèo khó; và thế giới của những hiểm nguy, gian khó nơi xứ người mà phần lớn họ nuốt nước mắt vào trong mà giấu riêng cho mình. Đính kèm những lệnh chuyển tiền, họ đều chọn gửi về quê nhà qua Facetime, Messenger nụ cười và những tấm hình lung linh nơi đất khách; và giữ lại vẹn nguyên những dòng nước mắt đắng cay.
Ai cũng có một đời để sống, có quyền được chọn cách sẽ sống thế nào, sống ở đâu....nhưng cũng đâu phải ai cũng may mắn có khả năng để đi du học, hay đi sang xứ người bằng cánh cửa rộng để theo đuổi ước mơ thay đổi cuộc đời. Chúng ta hãy ngưng phán xét, ngưng trách móc, ngưng nói đến những điều lớn lao, những nguyên nhân vĩ mô, ngưng dạy bảo những người đã khuất sao không làm thế này thế kia.....hãy dành một chút im lặng để cảm thông với những gia đình đang ở tận đáy của sự đau thương.
Dù là người Việt Nam - người Trung Quốc hay người gì chăng nữa, thì cũng là đồng loại của chúng ta, và họ được quyền yên nghỉ sau quá nhiều những đau đớn - hoảng loạn lúc cuối đời.
Mong cho họ được bình yên, ở một thế giới khác, họ sẽ không phải từ bỏ quê hương để mưu sinh, không phải liều mình trên những chuyến xe sinh tử, không phải lạnh lẽo ra đi giữa những kiện hàng, mong cho họ được làm NGƯỜI cho đúng nghĩa, và không bao giờ có thêm ai nữa phải liều mình làm “người rơm”.
Muốn được vậy chỉ khi nào CSVN tự giải thể, nếu không dân VN hèn nhát sẽ phải chiu khổ dau chết chóc đến muôn đời (opinion)
Bên trong trại ẩn náu của người Việt chờ sang Anh
PHÁPNgồi túm tụm trong căn lều dột nát giữa cánh rừng sình lầy ở thành phố Bethune, một nhóm người Việt đang chờ đợi cơ hội đến với cuộc sống mới.
13 nam thanh niên người Việt này đã bỏ ra 25.000 bảng (32.000 USD) để đến được đây, ban đầu là vượt hơn 9.600 km từ Trung Quốc tới Đức, sau đó được đưa sang Pháp và bỏ lại ở khu trại giữa rừng thuộc thành phố Bethune, miền bắc nước này.
Bây giờ, họ phải chờ đợi phần cam go nhất của cuộc hành trình, đó là vượt biên đến Anh. Họ hy vọng một người đàn ông sẽ đến và thực hiện lời hẹn đưa họ đi như đã hứa.
Nhóm người Việt trú ngụ tại khu trại trong rừng ở thành phố Bethune, miền bắc Pháp hôm 27/10 để chờ cơ hội sang Anh. Ảnh: Sun
Chia sẻ hôm 27/10, nhóm người Việt tiết lộ họ rất sợ hãi khi nghe tin 39 thi thể được phát hiện trong một container đông lạnh, với một số nguồn tin mô tả có dấu tay máu của các nạn nhân in trên thành container. Tuy nhiên, họ đã đi quá xa để có thể quay về.
"Tất nhiên, tất cả chúng tôi đều sợ. Chúng tôi đã nghe về những gì xảy ra với những người khác trên xe container", một thanh niên tên Đức, 18 tuổi, quê ở tỉnh Hà Tĩnh, nói. "Nhưng chúng tôi đã đến đây và quá gần Anh rồi nên không muốn dừng lại. Chúng tôi phải vượt qua, bằng cách này hay cách khác, chúng tôi sẽ làm điều đó".
Đức cho biết họ ở đây đến nay đã gần một tháng. Vài tuần trước, một người đàn ông Pakistan đến và đưa một vài người đi.
"Anh ta nói sẽ quay lại nhưng chúng tôi vẫn chưa thấy anh ta đâu. Tôi hy vọng anh ta đến sớm trước khi trời trở lạnh", Đức nói. "Có một điều chắc chắn, tôi sẽ không lên thùng container đông lạnh. Tôi không muốn chết trên một container hay một chiếc xe".
Đường tới khu trại ở Bethune lầy lội, quanh co, xuyên qua một cánh rừng với những con ruồi đang lởn vởn trên các đống rác. Khi phóng viên đến hôm qua, nhóm người Việt đang đun nước bằng chảo để nấu bữa tối với cơm và nấm.
"Gia đình tôi đã trả tiền cho một số người và họ đưa tôi đến đây", một người Việt khác kể. "Những người ở Anh sẽ cho tôi công việc khi tôi đến đó. Thật đáng sợ khi nghĩ đến những gì đã xảy ra nhưng đó là cơ hội mà bạn phải nắm lấy và tôi sẵn sàng mạo hiểm cuộc sống của mình".
Nhóm người Việt chờ tay buôn người đến đưa sang Anh tại khu trại trong rừng ở thành phố Bethune, miền bắc Pháp hôm 27/10. Ảnh: Sun
Thi thể của 31 đàn ông và một phụ nữ được tài xế Mo Robinson, 25 tuổi, phát hiện vào rạng sáng 23/10, khi đỗ xe container tại khu công nghiệp ở hạt Essex, Anh. Thùng container được chuyển từ Bỉ sang trước đó chỉ ít phút và được cho là một phần trong đoàn gồm ba chiếc xe chở hơn 100 người vào Anh đầu tuần này.
Nhà chức trách Anh ban đầu tin rằng các nạn nhân đều là người Trung Quốc, tuy nhiên cơ quan chức năng đang điều tra nghi vấn có nạn nhân mang quốc tịch ngoài Trung Quốc. Đến chiều qua, đã có 24 gia đình ở Nghệ An, Hà Tĩnh trình báo có con đang mất tích ở Anh và châu Âu. Công an hai tỉnh đã lấy mẫu tóc, móng tay của bố, mẹ nhằm xác định con cái họ có thuộc danh sách 39 thi thể chết trong container ở Anh hay không. Nhà chức trách Anh cũng đã chuyển 4 hồ sơ liên quan cho cơ quan chức năng Việt Nam để "chắp nối thông tin, xác minh nhân thân nạn nhân".
Tuy nhiên, tại khu trại nhỏ được dựng lên từ những căn lều tạm bợ ngổn ngang túi ngủ và chăn gối, nhóm người di cư vẫn đang trông chờ những tay buôn người. Họ tin mình sẽ được đưa lên các xe tải ở một nơi gần đó trước khi đi thêm một giờ để tới thành phố Calais, nơi có trại di cư được mệnh danh là "rừng Calais".
Từ đây, họ sẽ lên phà đến cảng Dover hoặc đi qua đường hầm eo biển Manche đến thị trấn Folkestone, hạt Kent, đông nam Anh, trong khi một số người khác qua Bỉ và đi bằng đường cảng Zeebrugge, cách đó 90 phút.
"Tôi cần tìm việc để trả lại cho bố mẹ số tiền đã nộp cho những tay buôn người, tôi sẽ làm bất cứ công việc gì có thể, tôi còn trẻ khỏe", Đức nói.
Vị trí của Bethune, Pháp, nơi nhóm người Việt đang trú ngụ để chờ đến Calais hoặc sang Bỉ rồi vượt biển sang Anh. Đồ họa: Sun
Vũ Đông Hà (Danlambao) - Mọi người sinh ra đều bình đẳng, rằng tạo hóa đã ban cho họ những quyền tất yếu và bất khả xâm phạm, trong đó có quyền được sống, quyền được tự do và mưu cầu hạnh phúc (1). Tuy nhiên, ở nước CHXHCN Việt Nam, có người được "mưu cầu hạnh phúc" trên những chuyên cơ sang trọng của Thủ tướng, Chủ tịch Nước, Chủ tịch Quốc hội, có người phải mưu tìm sự sống trong cái chết trên những chiếc xe tải đông lạnh 25 độ âm.
Ngay sau tháng 4, 1975, những cột đèn nếu biết đi cũng tìm cách vượt thoát khỏi cái gọi là "thiên đường cộng sản". Khởi từ những chuyến vượt biên lậu, sang đến việc hối lộ công an, chuyển dần qua giai đoạn thuê mướn bãi, vượt biên lậu đã được nâng lên thành quốc sách - Vượt biên bán chính thức. Dưới tấm bình phong tổ chức cho "người Hoa" rời khỏi Việt Nam, quan chức Ba Đình đã tổ chức hàng ngàn cuộc vượt biên bán chính thức, mỗi người phải đóng từ 10 đến 15 lượng vàng. Nổi trội trong đám chủ bãi là Nguyễn Tấn Dũng. Con người đã được đem ra làm một món hàng trong dịch vụ "lấy người làm vốn đi buôn" từ dạo đó.
Bước sang thế kỷ 21, dưới thời đại Hồ Chí Minh chói mù con mắt, người dân Việt tiếp tục tìm đường bỏ chạy khỏi thiên đường XHCN. Lần này không phải chỉ là "tàn dư Mỹ Nguỵ" ở miền Nam mà ở khắp nước, kể cả những người từng là cháu ngoan, bộ đội cụ Hồ...
Nếu ngày trước, "mưu cầu hạnh phúc" được tính bằng những "cây vàng" thì ngày nay giấc mơ hạnh phúc xứ người được tính bằng đô la. Từ năm 2000, trung bình một người muốn được rời bỏ "quê hương là chùm khế ngọt" là 6000 đô. Con số này "thăng trầm" tuỳ theo quốc gia muốn đến và nhu cầu hốt bạc của những "cánh" buôn người khác nhau. Ngày hôm nay, giá cả đã tăng lên - từ 10000 đô đến 40000 đô và "địa bàn hạnh phúc" đã mở rộng từ các quốc gia Đông Nam Á sang Tàu, Trung Đông, Úc và châu Âu.
Cứ lấy 10000 đô cho một đầu người. 1000 người là 10 triệu. 100000 người là 1 tỷ đô la. Một dịch vụ không cần hạ tầng cơ sở, nhiều nhân viên, chỉ cần vốn duy nhất: con người. Dưới chế độ độc đảng toàn trị và đầy sâu tham những, không có một nhóm tư nhân, một thế lực nào ngoài bộ máy cầm quyền có thể tự tung tự tác làm giàu qua mặt đảng trong dịch vụ cả tỷ đô này. Chính các quan chức cộng sản đứng đằng sau là là thành phần chủ chốt cho những "công cuộc" buôn người ở tầm vĩ mô.
Để giải thích cho hiện tượng hàng trăm ngàn người, lên đến cả triệu người Việt Nam có mặt ở nhiều quốc gia, và cũng để phát triển công cuộc làm giàu bằng "lấy con người làm gốc" lên tầm quốc gia một cách hợp pháp, đảng và nhà nước cộng sản đã cho ra đời "chính sách xuất khẩu lao động".
"Xuất khẩu lao động" tức là lấy con người và sức lao động của họ làm món hàng để xuất cảng. "Export labor" nhưng không có human - con người thì lấy gì để có labor - lao động. Do đó, "xuất khẩu lao động" thực chất là một dịch vụ dùng con người làm món hàng để sinh lợi nhuận. Nó là một hình thức mới của buôn người.
Những gì người ta thấy và đọc được từ những chương trình xuất khẩu lao động chính thức của đảng và nhà nước chỉ là phần nổi của tảng băng. Trong phần nổi này, sẽ không có những con số từ 6000 đô đến 40000 ngàn đô. Chỉ có hình ảnh những công nhân đồng phục chỉnh tề, sạch sẽ hân hoan lên đường được trình chiếu bởi truyền thông lề đảng. Đảng và nhà nước cũng kiếm được lợi nhuận trong những cú buôn người chính thức này, nhưng rất nhỏ nếu so với những dịch vụ buôn người bán chính thức - mới là chính. Hệ thống bán chính thức này được điều hành bởi các "công ty môi giới" mà hệ thống mạng nhện rất kín của nó bao phủ từ các thôn xóm Việt Nam sang đến các quốc gia nhận người.
Để ra đi, một người phải có từ 6000 đến 40000. Những người thuộc giai cấp "vô sản" của chế độ làm gì có được trong tay chừng ấy tiền. Họ và gia đình phải vay mượn, cầm cố những gì có được để trả chi phí cho dịch vụ xuất khẩu mồ hôi nước mắt của chính mình. Và đó là vòng kim cô cột vào đầu họ. Một người qua Đài Loan, ký hợp đồng lao động 3 năm, đi làm chỉ đủ để trả nợ. Ước mơ của họ là được gia hạn hợp đồng, làm thêm 3 năm sau đó (sau khi trả được nợ), để có tiền gửi về cho gia đình. Ám ảnh của họ là bị mất việc và bị đuổi về nước trước khi hết hợp đồng lao động và chưa trả hết nợ. Các công ty môi giới và công ty Đài Loan biết rõ yếu huyệt này của những công dân Việt. Và từ đó, cho dù bị đối xử như nô lệ, người Việt lao động cũng phải cắn rằng, cúi đầu chịu nhục và trở thành những nô lệ thời đại mới.
Nhưng đó là những người tương đối còn... may mắn vì dịch vụ buôn người không chỉ nhắm vào thành phần đi làm thuê cho công ty ngoại quốc. Có những người đi làm ô sin nhưng ban ngày thì là nô lệ ở đợ và ban đêm là nô lệ tình dục cho ông chủ. Có những người bị đưa sang Xiêm Rệp, Ma Cao, Thượng Hải và bị cưỡng bức vào con đường bán thân. Có người bị đưa sang Tàu và bị bán nội tạng, hay mang bầu "giùm" và làm vú nuôi cho cả đứa con lai lẫn cha của nó. Có người bị đày tới một hòn đảo hoang vắng của Đài Loan và bị làm vợ cho đến 6 tên chồng đã hùn hạp tiền, nộp cho một công ty môi giới dịch vụ cô dâu để "mua một đứa con gái Việt Nam về làm con vợ chung". Có những người được thả xuống một thành phố sang trọng ở Châu Âu - muốn sống sao thì sống, nhưng cũng có nhiều người, với món nợ hàng chục ngàn đô la, tứ cố vô thân, rốt cuộc phải chấp nhận làm những việc bất hợp pháp mà đường dây buôn người đã dọn sẵn. Và có người đã chết trong những chiếc xe tải đông lạnh dưới độ âm, trong những chiếc xe thùng bít bùng trên 100 độ F trước khi bước vào con đường nô lệ.
Trước những thảm trạng tận đáy địa ngục này, có bạn trách móc bố mẹ của những nạn nhân. Tôi đã từng như vậy! Không phải bằng một bài viết vô hồn, vô cảm mà trước mặt một cô gái đang ngồi khóc. Sau khi nghe câu chuyện của em, tôi lỡ trách - sao ba má em lại nhẫn tâm để con gái của mình lâm vào hoàn cảnh này!?
Và em trả lời:
Trước khi đi, cả em và ba má em đều không biết thực tế nó sẽ thê thảm như vậy. Toàn là những lời hứa hẹn tốt đẹp. Qua đây em mới biết những phải giấu ba má vì sợ ba má lo. Không những giấu mà em còn nói tốt để ba má yên tâm. Khi em gửi tiền về được thì bà con hàng xóm thấy em đi làm xa vừa có tiền gửi về, sửa sang nhà cửa, vừa nghe ba má nói bên này em rất ổn thì mọi người hăm hở lo vay mượn, tìm đường để con cái mình ra đi tìm kiếm tương lai.
Trong khi đối diện với nỗi chết, hành động cuối cùng mà Phạm Thị Trà My làm là gì? Đó là xin lỗi mẹ. Em xin lỗi mẹ của em vì không thể sống để lo cho mẹ cha, để trang trải món nợ gần 40 ngàn đô. Chỉ chừng đó thôi, em đã sống xứng đáng làm người nhất ngay khi em đang dựa lưng thần chết. Nhìn ảnh của Trà My, tôi nhớ đến những số phận và con người có thật mà tôi đã kể trong bài "Lục bình trên dòng kinh đen"; nhớ lời của Trang ở Đài vào một cái tết băng giá năm nào: Anh nói tụi em khổ còn hơn nô lệ. Em thì thấy ở nhà còn khổ hơn!
Tại sao ở nhà còn khổ hơn!? Có lẽ chúng ta ai cũng biết rõ nguyên nhân và đó cũng là lý do chúng ta gặp nhau trên con đường Việt Nam khổ ải này.
Nếu Phạm Thị Trà My đã hấp hối với cái chết lạnh lùng đến với em từng phút từng giây trên chiếc xe tải tại Essex thì gần 100 triệu người Việt Nam cũng đang chết rất từ từ từng giây từng phút trong cái nồi đun chậm mang tên cộng sản, trên đất nước đang bị bức tử bởi chế độ buôn dân bán nước. Có gì khác nhau?!
(1) Trích Tuyên ngôn Độc lập của Hiệp chủng quốc Hoa Kỳ.
Hồn Nhiên (Danlambao) - Sự kiện 39 người bị thiệt mạng trên đường đi vượt biên (xin lỗi, tôi phải gọi chính xác danh từ này, vì bản chất của sự việc hoàn toàn đúng với tên gọi của nó) từ VN qua TQ, rồi qua Pháp, rồi lại qua Anh trong thùng container đông lạnh dưới 25 độ âm, đã làm chấn động không chỉ ở nước Anh mà còn lan rộng ra cả thế giới.
Chạnh nhớ tới những thuyền nhân đi vượt biên tỵ nạn cộng sản, trên những con tàu mong manh bé nhỏ. Họ biết rằng bao nhiêu nguy hiểm đang chực chờ ở phía trước nhưng họ vẫn ra đi. Đâu chỉ 1, hay 2 con tàu vượt trùng dương ra đi tìm đất hứa đâu, mà hàng ngàn, có khi hàng vạn con tàu như vậy, mang theo những con người Việt Nam yếu đuối, trong đó có cụ già, có bé thơ, có những cô gái tuổi vị thành niên vừa rời khỏi ghế nhà trường. Họ khao khát tìm cái gì mà không sợ sống chết đến như vậy? Xin thưa, đó là Tự Do!
Tự Do, là một cái gì xa xỉ đối với những người sống trong quốc nội. Tự Do không ai ban cho mà có, Tự Do được đánh đổi bằng sinh mạng, bằng tiền bạc, và có khi là cả trinh tiết (đối với phụ nữ). Mà thực tế, những người lắm bạc nhiều tiền mới có khả năng mua tự do bằng cách này, chứ dân nghèo thì đành phải ở lại để chịu kiếp sống dân đen tủi nhục. Nhìn ra thế giới, có nước nào như nước mình sau năm 1975 bỏ nước ra đi hàng loạt không? Tôi nghĩ, chỉ có những nước độc tài mới lâm vào hoàn cảnh giống Việt Nam, như Miến Điện, như Lào hay Bắc Hàn. Tôi không cho rằng đó là một bài toán khó như một số người đã nói, bài toán mày rất dễ giải đáp và cần sự đồng lòng của những ai có lương tri.
Tôi được biết một số nạn nhân trong 39 người vừa qua có người từng là dư luận viên cuồng đảng, binh vực cho chế độ rất hăng. Và trước cái chết của họ, đã có những phản hồi vô cùng phản cảm. Như comment dưới đây:
Cũng là cùng phe dư luận viên với nhau, sao họ lại viết những lời tàn nhẫn đến như vậy? Dù gì cũng một kiếp người, nghĩa tử là nghĩa tận, sao lại báng bổ linh hồn người đã chết chỉ vì những người này không chấp nhận cuộc sống dưới mái nhà XHCN? Vì chắc những người đó có phải là đi trồng cần sa hay không? Trong khi những người dân Anh họ không cùng màu da, không cùng dòng máu mà còn biết thương cảm, thì những dlv của đảng phát biểu như vậy đó. Thật sự tôi không buồn họ, mà tôi buồn và lo cho cái dân tộc này sớm muộn gì cũng bị biến thành những con robot vô cảm do cái cơ chế cs tạo nên. Thử đặt mình vào tâm trạng của những bậc cha mẹ, thấy con mình nằm chết lạnh cóng trong xe đông lạnh và bên cạnh đó phải nghe nhưng lời nói cay nghiệt như trên, tôi và các bạn sẽ như thế nào? Các bạn tự hào là được sinh ra trên vùng đất của Bác Hồ, người đã có công giải phóng đất nước ra khỏi những “tăm tối” của thực dân phong kiến và của đế quốc Mỹ xâm lược”, thế mà người dân xứ này lại không chịu an phận ở yên lo nghèo, lại bỏ nó mà tìm đến các xứ tư bản giãy chết, để rồi lãnh nhận những cái chết bi thảm đau xé lòng những người thân như vậy, thế các bạn có bao giờ suy nghĩ và đặt câu hỏi tại sao họ phải ra đi không? Sự ra đi của 39 người nói trên cũng như sự ra đi của nhiều thế hệ trước đều minh chứng cho sự bất tài của chế độ hiện tại, và họ mặc nhiên công nhận với thế giới là người dân sống trong XHCN không hề có hạnh phúc như báo đài đã rêu rao!
Tôi đã từng nhỏ nước mắt khi đọc bài thơ Em Bé VN Và Viên Sỏi của anh Trần Trung Đạo. Bài thơ phản ảnh rất đúng với hoàn cảnh đất nước mình ngày ấy. Chắc chắn anh đã cảm tác mà viết ra dựa trên một sự kiện có thật, mà em bé trong thơ có thể bây giờ là một phụ nữ con đàn cháu đống rồi cũng nên. Với hoàn cảnh em bé này, chúng ta có thể hình dung ra thiên hình vạn trạng những tình huống bi thương khác, nó lởn vởn trong tâm trí của những người thuyền nhân còn sống sót. Đã có không biết bao nhiêu gia đình ly tán, con mất cha, anh mất em, mẹ mất con, vợ mất chồng, nước mắt sẽ không bao giờ ngưng chảy bởi vì thảm nạn vượt biên đến bây giờ cũng chưa chịu chấm dứt. Người ta có thể né tránh không nói đến một chủ nghĩa, một chế độ, một nguyên do dẫn đưa tới thảm nạn vượt biên, nhưng người không thể không nói tới những sự hiện diện của các thuyền nhân đang sinh sống ở nhiều quốc gia trên thế giới. Và ngay cả trong guồng máy của đảng cộng sản, vẫn có những người vượt biên bằng hình thức này hay hình thức khác, chung quy là muốn tìm tới những nước có luật lệ rõ ràng, một xã hội văn minh, nhân quyền được tôn trọng và chí ít cũng có cuộc sống no đủ và căn bản hơn, đúng không hả các bạn dư luận viên? Cho nên, đừng có rủa sả những nạn nhân trong 39 nạn nhân vừa qua nữa. Hãy nhìn nhận vào thực tế: Chủ nghĩa cộng sản nay đã lỗi thời, cần phải nhổ nó đi!
Đừng cho rằng tôi cực đoan hay quá khích. Sự thật nếu các bạn chịu khó nhìn lại, không một nước dân chủ nào chịu vượt biên sang các nước cộng sản cả, minh chứng cho điều ngược lại đi, nếu các bạn có khả năng.
Sơn Nghị (Danlambao) - Maurice Robinson, tài xế xe vận tải chuyên chở hàng, lái xe từ cảng Purfleet, tỉnh Essex nước Anh, lúc 12:30 khuya ngày thứ Tư, 23/10 đến Waterglade thuộc tỉnh Grays thì dừng lại để kiểm giấy tờ. Mở cửa thùng container để kiểm hàng Maurice thấy một cảnh tượng thật hãi hùng: xác người chết đông cứng. Các thùng containers chứa tổng cộng 39 xác người, 31 đàn ông và 8 phụ nữ, trong đó có một cô gái tuổi vị thành niên.
Không ai ngờ chuyến xe chở hàng là mồ chôn 39 người di dân lậu.
Những thùng hàng nặng nằm trên phà rong ruổi từ cảng Zeebrugge (Bỉ) đến cảng Purfleet (Anh) chuyên chở những con người ra đi với ước mơ nhỏ nhoi sẽ kiếm được việc làm để trả nợ, để giúp gia đình, để nuôi con cái. Bàng hoàng hơn, trong số 30 nạn nhân nhà chức trách Anh đã xác định danh tính của 25 nạn nhân là người Việt, trong số đó gồm có Nguyễn đình Lượng (20t), Hoàng văn Tiệp, Phạm thị Trà My (26t), Nguyễn đình Tú, Võ ngọc Nam (28t), và Hùng Nguyễn (33t). VietHome, một tổ chức vô vị lợi, cộng tác với cơ quan điều tra gửi dấu tay và hình ảnh về quê nhà để xác định danh tính các nạn nhân còn lại.
Ngay khi tin tức được loan báo trên mạng, những gia đình thuộc huyện Can Lộc, tỉnh Hà Tĩnh đã thấp thỏm, lo âu số phận của những người thân. Họ biết con cái, thân nhân đã khởi hành chặng đường nguy hiểm dài trên 6 nghìn dặm để bắt đầu một cuộc sống mới không kém gian truân. Cha Antôn Đặng Hữu Nam, thuộc một linh mục Công giáo luôn đi đầu trong vụ khiếu kiện đòi tập đoàn Formosa bồi thường cho các nạn nhân do thảm họa môi trường ở Vũng Áng, khi biết tin đã khuyến khích những gia đình nạn nhân cần phải lên tiếng. Họ kể lể sự tình và ngài cho biết số người ra đi tìm cuộc sống mới lên đến 100 chứ không phải 39. Như thế 61 người kia hiện đang lưu lạc ở đâu đó trên nước Anh, hoặc chết dọc đường, hoặc đem nhốt vào những vùng làng mạc xa xôi để chăm sóc vườn cần sa, hoặc bị bán vào các nhà thổ. Nguy hiểm, rủi ro, chết chóc rình rập suốt dọc đường, từ lúc từ giã gia đình cho lúc đến nơi. Đến nơi vẫn chưa xong, phải kiếm được việc làm - thường rẻ mạt - để dành dụm gửi về trả nợ, để nuôi cha mẹ già yếu, nuôi con cái còn thơ dại. Nợ nần không nhỏ. Nguyễn thị Nhung, 19 tuổi, một trong 39 nạn nhân, phải trả 10 nghìn USD để đi lậu đến nước Anh làm việc trong một tiệm móng tay, một người bà con ở quê nhà cho biết.
Căn cứ vào hải trình và lộ trình, nhà chức trách Anh đang phác họa đường dây đi từ Hà Tĩnh, qua Trung cộng, bay đi Pháp, đến Bá Linh, rồi Bỉ, và điểm đến cuối lộ trình là Anh quốc. Tiền rải dọc đường, mà bọn đầu mối trung gian luôn lấy trước, lên đến 30 nghìn bảng Anh, khoảng 39 nghìn USD. Một gia tài lớn đối với những gia đình nông dân, ngư phủ ở vùng đất Nghệ An, Hà Tĩnh.
Cầm trong tay một số tiền gần 40 nghìn USD, tương đương 874 triệu, mà gia đình vẫn không an tâm về cuộc sống tương lai. Họ sẵn sàng mất từng ấy tiền, cộng thêm những rủi ro chết chóc dọc đường để ra đi tìm một cuộc sống mới. Những nạn nhân này xuất thân từ vùng đã bị nước thải ô nhiễm từ nhà máy gang thép Formosa. Nghề nghiệp cha truyền con nối của gia đình họ là chài lưới, bắt hải sản để nuôi thân. Vùng biển bị ô nhiễm từ mấy năm qua khiến nhiều người phải bỏ xứ để tha phương cầu thực. Việc làm trong nước vốn đã khó kiếm, thôi thì bỏ ra một số tiền để đi kiếm sống ở nước ngoài, hy vọng mỗi tháng dành dụm được vài trăm đôla gửi về nuôi sống gia đình. Hy vọng đã tan thành mây khói khi bị nhốt vào những thùng sắt kín mít, và nhiệt độ bên trong tụt xuống -25 độ C, nhằm tránh tai mắt của những cơ quan chức năng qua những dụng cụ tân tiến tìm khí carbon từ hơi thở, tìm thân nhiệt từ cơ thể, và đàn chó nghiệp vụ khứu giác nhạy bén khôn lường. Không ai có thể sống sót ở độ lạnh này, chưa kể dưỡng khí cạn dần trong lộ trình dài đăng đẵng. Nhà chức trách cho biết những nạn nhân đã chết ít nhất được 10 tiếng, nghĩa là lúc nằm chờ phà ở cảng Zeebrugge trên đất Bỉ, những thùng containers này đã là mồ chôn những xác người. Maurice Robinson chở những xác người chết cóng đi rong trên đất Anh.
Dân Việt trải qua vài cuộc di cư lớn trong lịch sử. Hơn 1 triệu người di cư vào Nam năm 1954 khi hiệp định Genève chia đôi đất nước. Đây là cuộc di cư tìm tự do, hay nói rõ hơn, đi lánh nạn cộng sản. Năm 1975, cộng sản may mắn thôn tính được miền Nam. Lại 1 triệu người bỏ xứ ra đi, cũng vì hai chữ tự do. Họ phải liều thân đi thẳng ra biển vì cuối Nam không còn đất để trốn, cho dù cuối mũi Cà-mau là biển, là giông bão, là hải tặc.
Cuộc Nam tiến mở rộng bờ cõi xuống phía nam bắt đầu từ thế kỷ 15, thời Hồ Quý Ly và Lê Thánh Tông, và từ ngàn đời người Việt ở trên đất Việt qua bao nhiêu thế hệ. Họ bám lấy ruộng nương, rừng núi, sông rạch để sinh sống. Làng mạc, xóm giềng, con trâu, lũy tre... bao bọc cuộc sống tuy nghèo nhưng đầy tình nghĩa. Họ chưa từng nghĩ đến chuyện rời bỏ nơi chốn cũ. Thế mà họ đành bỏ nơi chôn nhau cắt rún, ùn ùn kéo ra biển để đi, để đâm vào những cơn bão kinh hoàng, để rơi vào tay bọn hải tặc Thái hung dữ, và để chìm thân xác vào đáy biển sâu. Lần này, vào thế kỷ 21, vẫn còn rất nhiều người tìm cách ra đi. Người nghèo khổ cố dành dụm tiền để đi đã đành, ngay cả kẻ có tiền cũng kiếm cách đi, quan chức có quyền cũng chuẩn bị sẵn để khi hết quyền là đi.
Cả nước Việt Nam như một quán trọ khổng lồ. Khách đến trả tiền để ở lại một thời gian nhất định nào đó. Và hết hạn cư ngụ là bỏ đi, bỏ luôn cả quán trọ bề ngoài sơn phết trông hào nhoáng nhưng bên trong đã rã rệu như cơn bệnh trầm kha ở thời kỳ cuối, như một mạng người đang hấp hối. Một đất nước khốn khổ đến thế là cùng.
Đầu năm 2000, đạo diễn việt cộng Trần Văn Thuỷ được Trung tâm William Joiner thuộc Đại Học Massachusetts Boston cho “phân” để thực hiện một cuộc nghiên cứu về cộng đồng người Việt hải ngoại. Sau ba năm nghiên cứu, phỏng vấn các nhà văn tên tuổi một thời trước 75, nhà đạo diễn việt cộng Trần văn Thuỷ cho ấn hành cuốn sách “Nếu Đi Hết Biển.” Ở chương đầu, ông Thuỷ viết đôi dòng phi lộ, đại khái là hồi nhỏ, thằng bé Thuỷ hỏi bà vú rằng nếu đi từ làng mình, đi mãi, qua sông, qua núi, qua phố xá… rồi đi đến đâu? Bà vú trả lời sẽ đi đến biển. Thằng bé hỏi tiếp, nếu đi hết biển thì sẽ đến đâu? Bà vú không biết. Câu hỏi cứ lẩn quẩn trong đầu thằng bé, và mãi mấy mươi năm sau, ông Thuỷ hiểu rằng, “nếu đi hết biển, qua các đại dương và các châu lục, đi mãi, đi mãi thì cuối cùng lại trở về quê mình, làng mình.”
Bỏ qua chuyện chậm hiểu của ông Thuỷ, vì mãi mấy mươi năm sau ông mới hiểu được là quả đất tròn – nếu cứ đi mãi thì người ta sẽ quay về điểm khởi hành – trong khi thuyết quả đất tròn hiện hữu từ thời cổ Hy lạp, và học sinh thời VNCH cũng biết từ những năm trung học Đệ Nhất cấp, để bàn đến chuyện “nếu đi hết biển.” Ông Thuỷ viết thêm, “…nhưng tôi biết rất rõ không ít người Việt xa xứ ‘qua các đại dương và các châu lục, đi mãi, đi mãi’ mà cuối cùng không thể ‘trở về quê mình, làng mình’ được.”
Nhận định của ông Thuỷ từ năm 2003, nhưng đã đúng với hơn một triệu người vượt biển bằng thuyền, và bây giờ lại đúng với rất nhiều người đang sống ở quê nhà. Sự thật còn tệ hơn lời ông đạo diễn việt cộng Trần văn Thuỷ nói, là một khi đã ra đi, không phải là “họ không thể trở về…” mà họ chẳng màng quay về quê mình, làng mình nữa. Số người này rất nhiều, khoảng hơn 90 triệu người ở Việt nam, kể cả đảng viên.
Vì lẽ hơn một nửa số người vượt biển đã chìm sâu dưới đáy biển nên không thể trở về quê mình, làng mình được nữa. Vì lẽ những nạn nhân đã chết cóng trong những chiếc thùng hàng kể trên cũng chẳng thể nào trở về quê mình, làng mình, ngoại trừ người thân bỏ tiền đưa xác về chôn cất. Còn nếu thành công, nghĩa là có một cuộc sống ổn định ở xứ người, thì chắc chắn họ chẳng hề nghĩ đến chuyện trở về mảnh đất khốn khổ đó, nơi mà bất công nhan nhản, nơi mà lương tri, lương tâm, lương thiện khó tìm thấy, nơi mà thức ăn, khí trời đầy dẫy độc hại.
Đất nước Việt nam quả thật không có tương lai, vì tương lai của những người dân luôn ở xứ người. Tùy vào niềm tin của mỗi người, xin cầu nguyện với đấng Tối cao, thương xót những kẻ đáng thương này. Vì không gì đáng thương hơn, khi gửi những lời từ biệt cha mẹ trước khi thân thể lạnh cóng và máu động dặc dần với độ lạnh -25 độ C, như Trà Mỹ đã làm. Con xin lỗi bố mẹ nhiều… con thương bố mẹ nhiều… con chết vì không thở được. Đau đớn hơn, linh mục Đặng Hữu Nam nói với phóng viên, “cha mẹ của Trà My ở quê nhà cũng không thở được.” Không thở được vì bất công tràn lan, khí trời bị ô nhiễm vì nhà máy xả khói độc mù mịt, vì hải sản bị nhiễm độc do nhà máy Formosa xả thải nước độc hại ra biển.
Xin thắp lên một nén nhang để thương tiếc cho số phận 39 kẻ xấu số, như dân chúng vùng Essex cầm trong tay ngọn nến tưởng niệm những nạn nhân. Xin tiễn biệt 39 thân phận kém may mắn về chốn vĩnh hằng, như các cảnh sát tỉnh Essex đứng nghiêm trang cúi đầu khi chiếc xe hàng chở 39 xác người đến nhà xác.
Nếu không muốn ra đi, nếu không muốn chết cóng trên những chuyến xe hàng, nếu không muốn làm nô công ở xứ người, nếu không muốn bị bán vào các nhà thổ, nếu không muốn chết rơi rớt dọc đường, nếu muốn sống thanh bình quanh luỹ tre làng bao bọc xóm làng, thì đã đến lúc người dân Việt phải quyết tâm hành động để thoát khỏi ách cộng sản bạo tàn.
Phạm Thị Trà My ráng hết sức trong lúc hấp hối gởi về gia đình lời nhắn cuối cùng. Người đọc “Con chết vì không thở được” khó tránh khỏi thắt lòng, đau nhói trong tim vì thương cảm. Trà My chết vì thiếu không khí trên đường đi tìm nơi thông thoáng, dễ làm ăn, dễ kiếm nhiều tiền.
Cùng với Trà My còn có 38 người nữa. Họ đều là người Việt Nam? Còn chờ tin chính thức của Cảnh sát Anh. Nếu thân nhân của nạn nhân cung cấp cho cảnh sát Anh đầy đủ thông tin về nạn nhân thì công việc nhận diện sẽ mau chống, giải quyết được khó khăn cho cảnh sát.
Nghe nói cùng chuyến vượt biên này còn 2 xe nữa vì số người đi tất cả là 110 người. Họ đã tới Anh an toàn? Mừng cho họ hưởng được phước đức!
Tin 39 người chết ngộp trong thùng ướp lạnh của xe tải khám phá tại Essex, ngoại ô phía Đông Luân đôn, đã làm cả thế giới bàng hoàng. Thủ tướng Anh đã phải thốt lên “Thật đúng là một thảm kịch ngoài sức tưởng tượng và nó làm nát lòng người. Những người tổ chức đưa người đi sẽ phải bị truy tìm và đưa ra công lý”. Nhưng không biết thảm kịch lại có khả năng làm cho đảng cộng sản và Nhà nước Hà Nội có phản ứng tâm lý không? Có thật lòng suy nghĩ nguồn gốc những cái chết này? Và một lúc nào đó, có quyết tâm giải quyết rốt ráo thảm nạn này hay không?
Chiếc cam nhông quan tài
Theo cảnh sát Anh, chiếc cam nhông vào cảng Purfleet trên bờ sông Tamise lúc 00 giờ 30. Nó đi từ Zeebrugges, bờ biển phía Tây-nam Bỉ. Theo cảnh sát, cũng chiếc xe này, hôm thứ bảy trước đó, đã tới cảng Holyhead, phía Tây nước Anh, nơi qua Irlande.
Phía Bỉ đồng thời cũng mở cuộc điều tra cho biết container có lẽ đã được móc ở Reebrugges nhưng không biết xe cam nhông đó dừng lại Bỉ bao lâu.
Cảnh sát Anh vừa cho biết cam nhông lấy số đăng bạ ở Bulgarie (Bulgary). Thủ tướng Bulgary, ông Bovko Borissov, xác nhận xe mang số Bulgary do một ngưới Ái Nhỉ Lan đứng tên nhưng từ đó, cam-nhông chưa vào lảnh thổ Bulgary ngày nào, không có liên hệ gì với Bulgary ngoài tấm bảng số xe. Thường thì xí nghiệp Âu châu chọn đăng bạ ở Bulgary cho nhẹ thuế vụ.
Tài xế Mo Robinson, 25 tuổi, người bắc Ái Nhỉ Lan, bị bắt vì tội giết người không cố sát để đưa ra Tòa xét xử.
Tội chống nhân loại
Cảnh 39 người chết ngộp và đông lạnh trong xe cam-nhông được phát hiện tại khu kỷ nghệ thành phố Essex hôm 23/10/2019, do dư luận xúc cảm mãnh liệt, đã làm dấy lên những lời kêu gọi từ khắp nơi đòi hỏi phải tranh đấu chống lại những tổ chức đưa người đi để lấy tiền. Tổng trưởng Nội vụ Anh, ông Priti Patel, cho biết Sở Ngoại kiều sẽ làm việc chặc chẽ vói cảnh sát để tìm hiểu thảm kịch đó đã có thể xảy ra như thế nào? Tại Quốc hội, khi đề cặp tới đề tài di dân lậu, ông Patel tuyên bố “Thảm kịch 39 người chết, thật sự là một thứ tội chống nhân loại kinh khủng nhất mà hiện nay chúng ta đang chứng kiến”.
Ông Gerald Tatzgern, Trưởng Phòng chống nạn đưa người đi lậu của Áo, báo cáo con số di dân mượn đường xuyên qua các xứ Balkan ngày nay đang gia tăng mạnh. Nó khó tránh khỏi sẽ là thảm nạn như vụ hôm thứ tư vừa rồi ở Essex. Đó là điều mà ông đã từng lo sợ.
Còn Cristina Cattaneo thì kêu gọi đừng nhận diện xác chết vì làm như vậy là vi phạm nhân quyền. Hồi tháng 8/2015, có 71 di dân lậu người Syrie, Irak và Afghanistan, trên đường đi qua Tây Âu, bị chết đông lạnh trong xe khi chạy qua Áo. Bốn người trong tổ chức buôn người bị bắt và bị tù chung thân.
Như một văn phòng tổ chức du lịch
Một người Việt Nam trong đường dây đưa người đi lậu qua Anh hoạt động ở thành phố Ghyvelde, cực Bắc nước Pháp, khai ra hết, từ tổ chức đến cách hoạt động của đường dây đưa người trốn qua Anh với nhà chức trách Pháp khi anh ta bị cảnh sát pháp bắt điều tra và báo La Voix du Nord tường thuật (Nhà báo Alexis Constant). Đường dây đưa người của anh ta hoạt động như một văn phòng du lịch. Những người muốn đi qua Anh có thể chọn một trong ba cách đi do đường dây đề nghị.
- Cách đi 1, còn gọi là cách “căn bản” hay “cỏ”, hoặc “CO2” dành cho những người mạo hiểm vì đi như vậy sẽ khó tránh bị thiếu không khí thở trong lúc chưa tới chỗ hẹn vì phải trốn trong xe tải. Giá cho một chỗ chỉ từ 3000€ tới 4000€. Khi xe tới, tài xế mở cửa xe, người đi nhảy lên xe, tìm ngay chỗ trốn kín đáo trong thùng xe.
- Cách 3 hay “VIP2” có giá 5000€ là tối thiểu. Người đi, dĩ nhiên ngồi chung với tài xế. Khi chờ ở thành phố Dunkerque để qua Anh được ngủ khách sạn một hay hai đêm, chớ không phải ngủ lều trại như hai hạng kia, và hơn nữa, còn được giúp đỡ khi tới Anh.
Người nắm đường dây đưa người này là một thanh niên mới 22 tuổi, tên Nguyễn Tùng Hướng. Mỗi tháng, anh ta đưa được lối hai mươi người trốn qua Anh.
Cách làm ăn của anh ta quá dễ dàng nhưng anh đâu ngờ đã bị sập bẩy cảnh sát. Mọi liên lạc của anh đều bị cảnh sát từ Paris nghe lén không thiếu một chi tiết. Khi bị bắt và trả lời điều tra, Hướng không thể chối.
Chẳng những Hướng không chối, mà còn khai ra từng chi tiết hoạt động và tất cả người của đường dây vì anh nghĩ mình chẳng có gì để mất và quyết định phủi tay, xa lánh hệ thống nguy hiểm này.
Trước đó ít hôm, Hướng bị một người đâm mấy nhác dao, cảnh cáo anh thường qua Đức và anh phải nằm nhà thương Dunkerque nhờ săn sóc vết thương. Hướng cho biết anh có xung đột với một trùm của tổ chức ở Paris. Anh đi qua Đức vì muốn bỏ trốn.
Trước cảnh sát Pháp, Hướng khai hết cách hoạt động của đường dây đưa người trốn qua Anh như thế nào. Người tổ chức thật sự là ở Việt Nam. Họ cung cấp visa du lịch cho người đi lậu qua Tiệp. Từ đây, người đi lậu đi tới Paris, rồi thẳng luôn lên Ghyvelde. Tại đây, có một tên cai lều trại và 3 hoặc 4 người trong đường dây, thay phiên nhau làm việc. Hướng là một trong số người này. Từ tháng nay, Hướng lảnh được 4000€ tiền lương.
Nhờ thành khẩn khai báo nên Nguyễn Tùng Hướng được tòa án cho 1 năm tù ở và 5 năm cấm đặt chân tới Pháp.
Chuyện này xảy ra năm 2012, sau cao điểm của làn sóng qua Anh năm 2009, lều trại vùng Calais bị Chánh phủ Pháp tháo gỡ, nên giá cả hãy còn rẻ và đường đi hãy còn dễ dàng, gần như đi du lịch kiểu Tây ba-lô.
Ngày nay thì mọi việc đã thay đổi.
Chết vẫn đi
Sau 75, bác đảng vừa tới, người Miền Nam liền bỏ nước, trốn ra đi tìm lại đời sống tự do. Họ phần lớn đi cả gia đình. Theo Cao ủy Tỵ nạn, có tới 400000 người chết trên biển cả. Số người tới được xứ tự do hơn 2 triệu. Họ ở rải rác khắp nơi trên thế giới tự do. Chọn lựa của họ là nước không cộng sản. Họ ghê cộng sản hơn sợ vất vả.
Ngày nay, những người Việt Nam ra đi không phải chạy trốn cộng sản. Họ đi chính thức, nhà cầm quyền làm hồ sơ cho họ đi. Nơi họ chọn lựa là những nước tư bản giàu có. Họ cũng không tới các nước cộng sản như Tàu, Cuba, Venezuela... tuy không phải vì họ đã có đủ kinh nghiệm sống với cộng sản.
Họ đi để đổi đời. Họ kiếm việc làm có nhiều tiền, xây nhà cao, cửa rộng. Dĩ nhiên, ước muốn rất chính đáng. Nhưng cách họ đi tới xứ họ chọn không hợp pháp. Họ đi lậu do những tổ chức dẫn đường đưa đi và lấy tiền ở họ với cái giá cao. Người không sẵn tiền, phải vay mượn thế chấp nhà cửa, ruộng vườn. Chẳng may không trả nợ được, bị mất sạch.
Họ cũng chịu rủi ro, không chết trên biển cả hằng trăm ngàn người, mà chết rải rác trên đường đi. Hôm 23/10 vừa qua, họ chết 39 người trong xe tải. Tức chết hết số người đi trên xe. Cũng như những người vượt biển gặp cướp biển hay sóng gió, chết hết cả ghe, cả tàu. Những kẻ đi trốn, số phận giống nhau, chỉ ý nghĩa cái chết là khác nhau!
Địa phương có dân đi đông là các tỉnh Hà Tỉnh, Nghệ An, Thanh Hóa và Miền Bắc. Cũng nghèo, đồng bào Thượng không đi xa kiếm tiền nhiều, mà chỉ đi qua Thái Lan, đi khỏi xứ, tránh bị cộng sản xứ mình khủng bố.
Các tỉnh Miền Trung có tiếng nghèo vì không được thiên nhiên uu đãi. Trước kia, dưới thời quân chủ và cả thực dân, người dân chăm học để thi đậu làm quan mà giàu có. Thời cộng sản, người dân cũng phấn đấu làm quan cộng sản và cũng giàu có hơn thành phần còn lại đi đánh cá, làm công lặt vặt, buôn bán nho nhỏ...
Khi đảng và nhà nước cộng sản ban hành chính sách “xóa đói giảm nghèo” và kèm theo chương trình “ưu tiên xuất khẩu lao động” do Bộ thương binh Xã hội chủ quản thì những tỉnh này liền hưởng ứng. Họ xin đi làm công ở các nước Đông Nam Á, các nước Á Rập. Nơi họ mơ ước là Anh quốc vì ở Anh, theo thông tin họ có, dễ tìm việc làm và lương cao, 4000€ / tháng. Đi làm ở Anh trong vài tháng là đủ trả nợ làm hồ sơ, chi phí cho tổ chức đưa đi. Người có đủ hồ sơ, nếu không tiền, có thể vay tiền ngân hàng yểm trợ chương trình xóa đói giảm nghèo để trả chi phí cho đường dây đưa đi, nhưng phải thế chấp cho ngân hàng.
Phạm Thị Trà My trong 39 nạn nhân, người được nhận diện sớm và duy nhất cho tới nay, là người Nghệ An. Nghe nói những người đi cùng chuyến phải trả dịch vụ đưa đi từ 30000€ tới 42000€. Giá tăng vọt khá cao so với những năm trước đây.
Theo kết quả điều tra của IRASEC (Institut de Recherche sur l’Asie du Sud-Est Contemporain) do Danielle Tan và Nguyễn Thị Hiệp thực hiện, từ Pas de Calais (Pháp) qua Birmingham và Manchester, 2 thành phố lớn của Anh, nơi tập trung đông đảo người Việt sinh sống, thì riêng người xứ Nghệ đi qua Anh, đa số là dân có tiền. Họ đi là để kiếm thêm nhiều tiền hơn, thay đổi đời sống của họ tốt đẹp hơn, sang trọng hơn. Trong số người Nghệ đi, chỉ có 10% là nghèo, phải vay tiền để trang trải chi phí.
Về thành phần tuổi tác và nam/nữ, những người đi làm giàu ngày nay cũng không giống những người đi sau 75. Theo điều tra của Tổ chức phi chính phủ AAT (Alliance Anti-Trafic) thì người Việt trốn qua Anh, đại đa số là đàn ông (95%), đi một mình, tuổi từ 25 tới 40 và một số ít lớn tuổi hơn. Họ đi, vợ con ở lại nhà chờ họ gởi tiền về. Có người cưới vợ xong, ra đi kiếm tiền.
Người ta chọn qua Anh vì nghe nói việc làm lương cao. Cũng có lý. Như đi làm móng tay, móng chân, việc làm này đang phát triển và do ảnh hưởng bà con ở Hoa Kỳ, hiện chiếm 60% kinh tế cộng đồng người Việt ở Anh), lương khoản chừng 1500€ / tháng. Có người làm bếp cho nhà hàng Thái Lan, ăn ở tại chỗ, lương tháng 3000€. Nhưng những việc làm này dành cho người cư trú hợp lệ. Người chưa có giấy tờ, không ai dám mướn vì luật pháp cấm. Họ phải đi làm trong những chỗ trồng cần sa lậu, lương thường dưới 1000€ / tháng. Làm không có giờ nghỉ, ăn ở thiếu thốn tiện nghi tối thiếu. Đôi khi còn bị ngược đãi vì sinh mạng nằm gọn trong tay người chủ thuê.
Cần sa trồng ở Anh nhưng không tiêu thụ ở Anh, chỉ đưa ra các xứ khác. Sau khi gặt hái, cần sa được xấy khô, cân, vô bao bì. Nơi làm việc này, cũng do người Việt Nam đi lậu làm, dưới sự trông nom của an ninh Hà Nội. Cần sa thành phẩm giao cho người Tàu đem đi và người Tàu tới trả tiền công nhân bằng tiền mặt. Nơi trồng cần sa thường thay đổi địa điểm để tránh bị cảnh sát khám phá.
Thông tin về Phạm Thị Trà My tử nạn đã làm xúc động lòng người khắp nơi. Báo chí loan tin trên trang nhất. Cả nước Anh bàng hoàng, tỏ lòng thương tiếc.
Cùng người Việt Nam nên không ít người biết tin đều tỏ lòng thương cảm. Ít hôm sau, có thêm nhiều thông tin về Trà My được phổ biến tiếp.
Trà My được một số người cho là hội viên Hội Cờ Đỏ, tổ chức quần chúng của cộng sản để hoạt động tuyên truyền và phản tuyên truyền, cả khủng bố quần chúng dưới sự lãnh đạo của đảng cộng sản. Hội viên, những người hoạt động đạt được thành tích cao, sẽ được tuyển vào đoàn, vào đảng. Phải chăng Trà My là đối tượng đầy hứa hẹn!
Trường hợp Trà My nếu đúng theo giả thuyết trên sẽ làm cho nhiều người suy nghĩ. Phải chăng đảng và Nhà nước cộng sản tung người ra các nước tư bản, nơi có đông người Việt sinh sống, như Trà My và các bạn của Trà My, lấy tiền đầu trước; những người này kiếm việc làm, gởi tiền về gia đình, vừa đem ngoại tệ về cho đảng, vừa là cán bộ dân vận cho đảng và Nhà nước?
Đảng cộng sản quan tâm khối người Việt sinh sống ở nước ngoài để khai thác về mặt chính trị và sự giàu có của họ.
Năm 2018, theo báo cáo của Ngân hàng Thế giới, người Việt nước ngoài, kể cả những người được xuất khẩu lao động, gởi về 16 tỷ USD. Chuyện đảng mê đô la là trường kỳ. Trong cuốn Q uỷ Vương của Vũ Ngọc Tiến (Hội Nhà văn, Hà Nội, 5/2016) bị thu hồi, kể chuyện về những người Việt Nam lao động ở Nga do nhà nước xuất khẩu hay đi tự túc, lén đi... đều phải nộp cho nhà nước 30% trên lợi tức.
Ở Pháp, trước đây, sinh viên du học, cán bộ trao đổi với Pháp, đều phải nộp về cho Nhà nước 30% trên lương hay học bổng của mình. Không nộp, về nhà, bị nộp cao hơn, có khi bị móc túi sạch.
Người Việt Nam đi lậu qua Anh, trả chi phí cao, nhiều rủi ro tử vong. Như trường hợp 39 người vừa rồi. Tù năm 2009, Pháp và Anh đã ký với nhau nhiều thỏa thuận hợp tác kiểm soát chặt chẽ hai bên để ngăn chận. Và hợp tác với Bỉ, Tiệp, Đức, truy lùng những đường dây đi qua đây, đổ người xuống đây chờ chuyển qua Calais để trốn qua Anh. Các trại ở rừng Calais bị tháo gỡ, nhưng cho tới ngày nay, vẫn còn người Việt Nam đi và chết.
Tổ chức đưa đi, người đưa đi vẫn là người Việt Nam và ở Việt Nam. Vậy chỉ có đảng cộng sản ở Hà Nội, chớ không ai khác hơn, duy nhất có khả năng chấm dứt làn sóng người đi. Hay vì kiếm tiền và tuyên truyền phá hoại cộng đồng người Việt hải ngoại là quan trọng mà tiếp tục làm ngơ và ngầm yểm trợ.
Bé thơ ơi cuộc đời em viên sỏi Khóc một lần nước mắt chảy thiên thu
- Viên kẹo tròn nầy để dành cho Mẹ Viên kẹo vuông nầy để lại cho Ba Viên kẹo nhỏ nầy để qua cho chị Viên kẹo lớn nầy để lại cho em Còn viên kẹo thật to nầy ...là phần Bé đấy
Bên bờ biển Palawan Có một em bé gái Tuổi mới chừng lên sáu lên năm Ðang ngồi đếm từng viên sỏi nhỏ Và nói chuyện một mình Như nói với xa xăm.
- Em đến từ Việt Nam Câu trả lời thường xuyên và duy nhất Hai tiếng rất đơn sơ mà nhiều người quên mất Chỉ hai tiếng nầy thôi Em nhớ kỹ trong lòng Em chỉ ra ngoài Ðông Hải mênh mông Cho tất cả những câu hỏi khác.
Mẹ em đâu? - Ngủ ngoài biển cả.
Em của em đâu? - Sóng cuốn đi rồi.
Chị của em đâu? - Nghe chị thét trên mui.
Ba em đâu? Em lắc đầu không nói.
- Bé thức dậy thì chẳng còn ai nữa
Chiếc ghe nhỏ vớt vào đây mấy bữa Trên ghe sót lại chỉ dăm người Lạ lùng thay một em bé mồ côi Ðã sống sót sau sáu tuần trên biển.
Họ kể lại em từ đâu không biết Cha mẹ em đã chết đói trên tàu Chị của em hải tặc bắt đi đâu Sóng cuốn mất người em trai một tuổi.
Kẻ sống sót trong sáu tuần trôi nổi Ðã cắt thịt mình lấy máu thắm môi em Ôi những giọt máu Việt Nam Linh diệu vô cùng Nuôi sống em Một người con gái Việt.
Mai em lớn dù phương nào cách biệt Nhớ đừng bao giờ đổi máu Việt Nam Máu thương yêu đã chảy bốn ngàn năm Và sẽ chảy cho muôn đời còn lại.
- Viên kẹo tròn nầy để dành cho Mẹ Viên kẹo vuông nầy để lại cho Ba Viên kẹo nhỏ nầy để qua cho chị Viên kẹo lớn nầy để lại cho em Còn viên kẹo thật to nầy...là phần Bé đấy.
Suốt tuần nay em vẫn ngồi Một mình lẩm bẩm Ngơ ngác nhìn ra phía biển xa xôi.
Như thuở chờ Mẹ đi chợ về - Thật trễ làm sao Em tiếp tục thì thầm Những câu nói vẩn vơ Mẹ ngày xưa vẫn thường hay trách móc.
Em cúi đầu nhưng không ai vuốt tóc Biển ngậm ngùi mang thương nhớ ra đi Mai nầy ai hỏi Bé yêu chi Em sẽ nói là em yêu biển Nơi cha chết không tiếng kèn đưa tiễn Nơi tiếng chị rên Nghe buốt cả thịt da Nơi Mẹ chẳng về dù đêm tối đi qua Nơi em trai ở lại Với muôn trùng sóng vỗ.
Bé thơ ơi cuộc đời em viên sỏi Khóc một lần nước mắt chảy thiên thu.
Trần Trung Ðạo
A LITTLE VIETNAMESE GIRL AND A PEBBLE
- This round piece of candy is for Mom, The square one saved for Dad, The little one saved for sister, A bigger one saved for brother, And the largest candy ... is for me.
On the Palawan seashore, there's a little girl at the age of five or six counting pebbles at the beach and talking alone talking to the loneliness.
- I have arrived from Vietnam. Her sole and frequent answer. Two simple words that many have forgotten. Only these two words, she held dear in her heart, and pointing to the sea where all questions are answered,
Where's Mom? - She slept out the sea.
Where's brother? - The waves swept him away.
Where's sister? - I heard her scream at the boat top.
Where's Dad? And she shook her head in reply.
- There wasn't anyone left when I awoke.
The small boat rescued a few days back. On it survived several. And it was a miracle that an orphan girl was still alive after six weeks. Six weeks on the open sea.
Those survived recounted a journey of horror when hunger killed Dad and Mom, pirates kidnapped sister, and the waves swept away her year-old brother. And those who survived the six-week ordeal cut their flesh to feed her the blood. Drops of Vietnamese blood miraculously saved the orphan girl, a Vietnamese girl. The loving blood that flowed for four thousand years, and will flow for a million years more.
- This round piece of candy is for Mom, The square one saved for Dad, The little one saved for sister, A bigger one saved for brother, And the largest candy ... is for me.
A week goes by and still she sits, mumbling to the loneliness, gazing at the sea, waiting for her Mom coming home from the market. - How late, and the little orphan girl went on mumbling silly sentences, those Mom used to scold.
The little orphan girl tilted her head and there's no one to stroke her hair for the sea has brought with it love and remembrance. And tomorrow when one asks what the little orphan loves, she'll reply that she loves the sea.
Where Dad died without a funeral, where sis's cries pierced the soul, where nights fall and Mom's not back, where brother lies with the thousand waves.
Little orphan girl, Her life a pebble. Cry once and the tears will forever flow.
Trần Trung Đạo translated by Tuong Cat
La Petite Vietnamienne et le galet
Ce bonbon rond est re'serve' pour Maman, Ce bonbon carre' est pur Papa , Ce petit bonbon pour ma soeur, Ce grand bonbon pour mon fre`re, Et celui le plus gros ...est pour moi.
Sur la plage de Palawan Il y a une petite fille A` l'a^ge de cinq ou six ans, Comptant un par un des galets en parlant toute seule Comme elle parle a` sa solitude.
Je suis venue du Viet Nam, C'est sa re'ponse unique et habituelle. Les deux mots tre`s simples que beaucoup de gens ont oublie's, Ces deux seuls mots sont reste's toujours fide`les a` sa me'moire. Elle a montre' la mer aux autres questions.
O`u est Maman ? -Elle s'est couche'e a` la mer
O`u est ton fre`re? -Il a e'te' emporte' par les vagues vers le large
O`u est ta soeur ? -J'ai entendu son cri percant au haut de la barque
O`u est Papa? Elle a secoue' sa te^te aulieu de re'ponse
-De`s que je me suis re'veille'e, je n'ai trouve' personne la` -bas
Sur la barque sauve'e il y a quelques jours certains ont ve'cu. Comme c'est e'tonnant de trouver une petite orpheline encore vivante apre`s six semaines en pleine mer.
Les survivants ont raconte' des histoires d'e'pouvante sur lui telles que ses parents mouraient de faim, sa soeur e'tait kidnappe'e par les pirates et son petit fre`re a` l'a^ge d'un an, emporte' par les flots.
Ceux ayant surve'cu a` travers les six semaines difficiles Se coupaient leur chair pour nourrir la petite fille des gouttes de sang, celles du sang vietnamien qui par miracle ont sauve' la vie d'une fille vietnamienne.
Un jour tu seras grande. Ne change jamais ton sang vietnamiem partout o`u tu iras. Ce sang affectueux s'e'coulant pendant des quatre mille ans d'antan Continue a` s'e'couler e'ternellement.
-Ce bonbon rond est re'serve' pour Maman, Ce bonbon carre' est pour Papa, Ce petit bonbon pour ma soeur, Ce grand bonbon pour mon fre`re, Et celui le plus gros est ...pour moi.
Toute la semaine elle s'assied toujours la`-bas Marmonnant toute seule En regardant avec stupe'faction le lointain de la mer. Il semble qu'elle est entrain d'attendre sa me`re au retour du marche'. -Comme il est tard ! La petite continue a` chuchoter des non-sens surlesquels sa me`re avait l'habitude de lui faire une re'primande.
La petite pencha la te^te sur le co^te' mais personne ne caresse ses cheveux. La mer a apporte' les douleurs muettes et les affections au lointain. Un jour si quelqu'un demande a` la jeune fille pour qui elle a de l'affection Elle re'pondra qu'elle aime la mer Ou` son pe`re mourut sans corte`ge fune`bre Ou` les cris de sa soeur lui transperce`rent le coeur Ou` sa me`re ne revint pas quand la nuit de'ja` passait Ou` son fre`re resta avec des vaques par milliers
O! Petite orpheline, ta vie est celle d'un galet pleurant une fois Et les larmes continueront a` s'e'couler pour toujours.
Tran Trung Dao ( Traduit en francais par Nguyen Khoa)
Chân Như (Danlambao) - Vài ngày sau khi nhà chức trách Anh phát hiện 39 thi thể trong xe thùng đông lạnh tại Essex phía đông London hôm 23/10, được sự cho phép của Bộ Ngoại giao VN, Thông tấn xã BBC và Reuters đều có gửi phóng viên tới xã Thành Đô, huyện Yên Thành, tỉnh Nghệ An, nơi có nhiều gia đình đã đề nghị lên chính phủ VN liên lạc sang Anh để tìm người nhà mất tích.
Suy nghĩ đầu tiên của người ngoại quốc là người VN vì nghèo đói cực khổ nên họ phải liều mạng để tha phương cầu thực, nhưng hỡi ôi, đến ngay quê hương của bác, Làng Sen Nghệ An thì các phóng viên người Anh này đều bất ngờ đến... ngã ngựa. (1)
Nhà báo Jonathan Head của BBC đã chứng kiến toàn là "nhà lầu và xe hơi" nhan nhản tại huyện Yên Thành - Nghệ An. Một nhà báo khác, nhà báo James Pearson từ hãng Reuters của Anh trong bài báo có tựa đề “In Vietnam's Billionaire Village, migrant cash can buy a palace” (Tại Làng Tỉ phú ở VN, tiền người nhà gửi về mua được cả dinh thự), đã dẫn lời của Chủ tịch UBND xã Đô Thành, Yên Thành, Nghệ An nói 70-80% biệt thự tại đây đều được xây từ tiền gửi từ nước ngoài về!
Tội cho mấy ông Tây mơ màng không biết tí gì về chính sách Xuất khẩu lao động (XKLĐ) của Đảng và Nhà nước từ 10 năm qua. Đây được xem như là chính sách mang tính chiến lược xóa đói giảm nghèo, đồng thời đem lại nguồn ngoại tệ khủng mà các quan chức cộng sản thèm thuồng từ bấy lâu.
Tìm đọc báo đảng từ 2 năm trở lại như báo Dân Trí hồi 2018 đã mô tả hết sức hồ hởi về xã Đô Thành, Nghệ An như sau: "Xã Đô Thành Nghệ An từng thuộc một trong những xã nghèo nhất huyện, thế mà nay xã đã có đến 1.000 tỷ phú, bậc nhất xứ Nghệ, biệt thự hàng ngàn, ô tô nhiều vô kể. Biệt thự, xe con bóng loáng được người dân ở đây xem như là một nhu cầu bình thường trong cuộc sống thường ngày. Nguồn tài chính dồi dào mà xã Đô Thành mang về chính là nhờ người dân Đô Thành kéo nhau đi Tây lập nghiệp"! (2)
Trang web Du lịch Nghệ An của tỉnh, thậm chí còn có bài viết "Top 5 xã giàu nhất Nghệ An" với lời quảng cáo "Nghệ An được biết đến trước là quê hương của Bác Hồ kính yêu. nay Nghệ An còn là nơi có các làng xã được xếp hạng giàu nhất nước ta nữa. Mỗi nhà bình quân có 2-3 người, thậm chí có những gia đình có tới 9-10 người đi XKLĐ. Bình quân mỗi lao động gửi về cho gia đình khoảng 700 USD/tháng."
Theo Wiki, số liệu công nhân Việt Nam ra nước ngoài làm việc tổng kết như sau:
Số liệu nhân công Việt Nam ra nước ngoài
Đây chỉ là những con số chính thức XKLĐ, còn số những người đi không chính thức theo các tổ chức vượt biên như vụ 39 người chết trong xe thùng bên Anh thì phải lên đến hàng chục ngàn người mỗi năm. Ước tính sơ bộ vừa đi chính thức vừa đi không chính thức từ 10 năm qua có thể lên đến gần 1 triệu người. Mỗi người gửi về 700 USD/1tháng thì mỗi năm Đảng ta có thể ngồi không thu về 8 tỷ USD là thường.
Người XKLĐ gửi tiền về càng nhiều Đảng ta càng mừng. Gia đình bên này thì nhận ngay tiền tươi, có điều là thứ tiền Hồ do Trung Cộng in giả thật lẫn lộn, in ba tờ tiền có cùng một số seri là chuyện dễ dàng, nên nguy cơ lạm phát đến lúc nào đó cũng vỡ ra hết đường cứu chữa.
Còn tiền Đô, tiền Euro thì các quan chức cộng sản ăn chia với các đường giây rửa tiền ghìm lại bên ấy, cho vào các nhân hàng ngoại quốc đứng tên con cái quan chức để sau này hạ cánh an toàn. Nói có sách mách có chứng, tháng 9 vừa rồi, Tổ chức Liêm chính Tài chính Toàn cầu (Global Financial Integrity) có trụ sở ở Washington, Mỹ, báo cáo rằng: VN là quốc gia hàng đầu thế giới về hoạt động rửa tiền trong giai đoạn 2006-2015, vượt qua cả đàn anh TC!
Còn một góc khuất mà báo đảng ít khi dám nói đến ở các ngôi làng tỷ phú Nghệ An, sự giàu có đó có khi được đánh đổi bằng nước mắt và đôi khi là cả sinh mạng! Việc xin visa đi chính thức ra nước ngoài làm việc ngày càng trở nên khó khăn, tốn kém, nhiều người dân Nghệ An quyết định sang các nước láng giềng tìm cơ hội làm giàu, đó là đi sang Lào buôn ma túy. Một công việc chỉ cần một vốn nhưng lời thành trăm, có điều nguy cơ chung thân hoặc tử hình luôn rình rập ngày đêm! Chỉ cần bấm vài từ khóa “Vận chuyển ma túy từ Lào về VN” thì trong vòng 0,64 giây sẽ hiển thị lên 26 triệu kết quả liền!
Tóm lại, sau vụ cảnh sát Anh khám phá ra 39 tử thi trong xe thùng mà đa số những nạn nhân này có cùng quê hương Nghệ An Làng Sen-Giếng Cốc nổi tiếng vang lừng của bác, bỗng dưng người viết cảm xúc dâng trào đến độ phải thốt lên “Tự hào Nghệ An quê bác, quá bác ơi”. Xưa bác xuống tàu đi Tây làm bồi, làm cu ly nay con cháu bác cứ theo dấu chân bác mà đi ra nước ngoài làm ô sin, trồng cỏ, đĩ điếm... cứ nghề nào làm ra tiền thì bán thân, bán máu mà làm. Đi chính thức không được thì đi lậu, đi chui bất kể mọi nguy hiểm tính mạng trên đường, miễn sao sang đó làm có tiền gửi về cho gia đình thoát cơn nghèo khó, riêng đảng lại vô cùng tự hào về đường lối lãnh đạo đúng đắn, đưa toàn dân mau tiến lên thiên đường (mù) XHCN!
Vì bác đi Tây đem CNCS về mà dân mình được nếm đủ kiểu chết khủng khiếp, chưa có người dân nước nào phải chịu nhiều đau đớn như vậy: Chết bằng búa đập đầu, chết vì bị chôn sống hồi Cải cách Ruộng đất hay Mậu Thân, chết trên biển khi tìm đường vượt biển sau 75, chết bị tra tấn bầm dập trong đồn côn an, chết bệnh tật ung thư vì bị đảng đầu độc dân như hiện nay, chết cóng trong thùng xe -25 độ... Bác chết (mẹ) từ bao đời kiếp nhưng sao hậu hoạn cứ dồn dập đổ lên đầu dân mãi là vì sao vậy bác?
Xin mượn bài thơ “Nếu Ngày Ấy” của tác giả Cậu Bẩy đã nói dùm cho ước nguyện của toàn dân nước tôi:
Em BéViệt NamvàNhữngViên Sỏi(Thơ: Trần TrungĐạo- Nhạc: Tâm Nguyện) Trình Bày: Ngọc Hạ Chiều Thơ Nhạc ...
Mong manh thân phận lao động chui xứ người
Việc 39 thi thể được phát hiện trong thùng container đông lạnh tại Essex, Đông Bắc London (Vương quốc Anh) đang khiến nhiều người bàng hoàng. Từ vụ việc này gióng lên hồi chuông cảnh báo về tình trạng nhập cư trái phép với tiềm ẩn nhiều rủi ro, nguy hiểm đến tính mạng, chưa kể cuộc sống đầy bất an do không giấy tờ và cư trú bất hợp pháp. Đây cũng là thực trạng của đa số lao động “chui“.
Người Việt nhập cư lậu được đưa đi trong một lần đột kích ở Calais. Ảnh: Le Figaro.
Nước tăng lực Cuộc sống chui lủi muôn vàn hiểm nguy
Trong ký ức đen tối của những người sống sót trên đường tha hương tới châu Âu, việc nhiều ngày liền không có thức ăn, ngồi đè lên nhau trong những thùng hàng hay trong container đông lạnh chỉ là một phần trong vô vàn khó khăn mà người di cư trái phép phải trải qua trong những hành trình dài nguy hiểm.
Ông Đậu Bá Kiến (55 tuổi) trú tại thôn Thiên Hương, xã Thiên Lộc, nhớ lại: “Năm 2000, nhờ người môi giới đưa sang Nga làm ăn bằng nghề lao động phổ thông với mức thu nhập khoảng 200 USD đến 500 USD/ tháng. Năm 2002, tôi tiếp tục cuộc phiêu lưu từ Nga sang Cộng hòa Liên bang Đức thông qua đường dây môi giới của người nước ngoài. Trong lần vượt biên từ Nga sang Đức tôi đã suýt chết vì đói và rét tại khu vực biên giới”.
Tại Đức phải sống chui lủi trong các ngôi nhà tạm hay container, ông Kiến cũng bị bắt bớ nhiều lần. Cuối cùng năm 2003 bị trục xuất về Việt Nam.
Câu chuyện của ông Kiến không phải là ít, nhất là những năm gần đây, nhiều lao động người Việt làm ăn và sinh sống tại nước ngoài đã phải bỏ mạng nơi xứ người với rất nhiều, đặc biệt là các tỉnh miền Trung. Ngay trong tháng 5-2019, cộng đồng người Việt Nam tại Angola một lần nữa lại chấn động với vụ hai người lao động quê Hà Tĩnh làm việc chui tại Angola bị bọn cướp sát hại dã man.
Theo Hội Liên hiệp Phụ nữ tỉnh Hà Tĩnh, hiện Hà Tĩnh có gần 53.000 làm việc ở các nước trên thế giới. Trong đó, số không có hợp đồng chiếm tới 49,26% với 25.900 người. Ông Võ Xuân Phong, Trưởng phòng Lao động - thương binh & Xã hội huyện Can Lộc (Hà Tĩnh) cho hay, địa phương này có người làm ăn ở nước ngoài thuộc diện nhiều nhất tỉnh.
Theo ông Đặng Anh Tuấn, Chủ tịch UBND xã Thiên Lộc, huyện Can Lộc, xã có 8.200 nhân khẩu, nhưng có khoảng 1.300 người đang lao động ở nước ngoài, trong đó nhiều người đi bằng đường không chính thống; cao điểm nhất là các năm 2002 - 2005, nhiều người ở xã đã đi "chui" sang châu Âu làm ăn.
8 năm gần đây, đã có 7 người đi lao động ở nước ngoài bị tử vong. “Dù có nhiều lao động làm ăn ở nước ngoài, nhưng thu nhập bình quân đầu người tại Thiên Lộc cũng chỉ đạt 34,7 triệu đồng/năm, tỷ lệ hộ nghèo 3,1%, hộ cận nghèo 4,2%”, ông Tuấn nói.
Theo Tổ chức Lao động Quốc tế (ILO) tại Việt Nam, di cư lao động không hợp thức đề cập tới hiện tượng người dân di chuyển ngoài khuôn khổ pháp Luật, quy định hoặc các hiệp định quốc tế liên quan tới việc nhập cảnh và xuất cảnh từ quốc gia xuất phát, quốc gia trung chuyển hoặc quốc gia điểm đến.
“Di cư lao động không qua các kênh hợp thức khiến người lao động di cư có nguy cơ bị bóc lột lao động, hạn chế khả năng tiếp cận hỗ trợ và công lý khi ở nước ngoài”, Giám đốc ILO Việt Nam Chang-Hee Lee nói.
Ông Nguyễn Ngọc Phương Ủy viên Uỷ ban Về các vấn đề xã hội của Quốc hội, cho rằng nguyên nhân là một số cá nhân doanh nghiệp chỉ tính đến lợi ích của mình để tìm mọi cánh làm những điều bất hợp pháp, thu lợi nhuận. Để hạn chế tình trạng trên, Quốc hội, Chính phủ cần chỉ đạo các cơ quan chức năng, tăng cường quản lý để người dân được xuất cảnh lao động theo con đường chính thống, an toàn_..
Châu Âu cần lao động có trình độ cao sang làm việc hợp pháp
Để bảo vệ danh dự, nhân phẩm, tính mạng của công dân đi làm việc ở nước ngoài, Việt Nam đã quy định danh mục nghề và công việc cấm đi làm việc ở nước ngoài theo pháp Luật Việt Nam gồm: Nghề vũ công, ca sĩ, massage làm việc tại các nhà hàng, khách sạn hoặc các trung tâm giải trí.
Công việc phải tiếp xúc thường xuyên với chất nổ, chất độc hại trong luyện quặng kim loại màu (đồng, chì, thủy ngân, bạc, kẽm), tiếp xúc thường xuyên với mangan, điôxit thủy ngân. Công việc tiếp xúc với nguồn phóng xạ hở, khai thác quặng phóng xạ các loại.
Công việc sản xuất, bao gói phải tiếp xúc thường xuyên với các hóa chất axit nitơric, natri sunfat, disunfua cacbon, các loại thuốc trừ sâu, diệt cỏ, diệt chuột, sát trùng, chống mối mọt có độc tính mạnh. Công việc săn bắt thú dữ, cá sấu, cá mập.
Công việc thường xuyên ở nơi thiếu không khí, áp suất lớn (dưới lòng đất, lòng đại dương). Công việc liệm, mai táng tử thi, thiêu xác chết, bốc mồ mả. Công việc mà nước tiếp nhận lao động và Việt Nam cấm.
Người Việt nhập cư lậu được đưa đi trong một lần đột kích ở Calais. Ảnh: Le Figaro.
Theo ông Nguyễn Gia Liêm, Phó cục trưởng Cục Quản lý lao động ngoài nước, Bộ Lao động - thương binh và Xã hội (Bộ LĐ-TB&XH), 3 năm trở lại đây có 4.491 người đi theo hợp đồng đi các nước châu Âu. Để làm việc hợp pháp tại các nước châu Âu, trước tiên lao động Việt Nam phải tuân thủ quy định của Luật Người lao động Việt Nam đi làm việc ở nước ngoài theo hợp đồng.
Người lao động đi làm việc tại các nước châu Âu có thể thông qua các hình thức, đó là thông qua các doanh nghiệp đã được Cục Quản lý lao động ngoài nước thẩm định và chấp thuận cho phép thực hiện hợp đồng cung ứng lao động.
Thứ hai, người lao động đi làm việc ở nước ngoài bằng hình thức hợp đồng cá nhân thì người lao động phải đăng ký hợp đồng cá nhân với Sở LĐ-TB&XH các địa phương và đã được Sở LĐ-TB&XH các địa phương thẩm định và chấp thuận.
Với hình thức đi làm việc ở nước ngoài bằng hợp đồng cá nhân nghĩa là người lao động tự ký kết hợp đồng lao động với chủ sử dụng ở nước ngoài, trong trường hợp này, yêu cầu người lao động phải có các điều kiện như: Có trình độ ngoại ngữ đủ để đàm phán hợp đồng với chủ sử dụng nước ngoài (thường là thành thạo tiếng Anh hoặc tiếng bản địa); có kỹ năng nghề đáp ứng yêu cầu của chủ sử dụng lao động (thường là các ngành nghề kỹ thuật bậc cao theo chuẩn nghề quốc tế hoặc kỹ sư); người lao động tự chịu trách nhiệm với nội dung hợp đồng đã ký với chủ sử dụng lao động đảm bảo đúng với pháp Luật của Việt Nam và nước tiếp nhận …
“Lưu ý, danh mục nghề và công việc cấm đi làm việc ở nước ngoài theo pháp Luật Việt Nam nhằm đảm bảo quyền lợi ích hợp pháp và sức khỏe, nhân phẩm người lao động”, ông Liêm nhấn mạnh.
Đưa ra lời khuyên cho những lao động tự do muốn sang làm việc ở châu Âu, ông Liêm khuyến cáo, người lao động cần đi làm việc ở nước ngoài bằng con đường hợp pháp thì mới an toàn. “Di cư lao động hợp pháp có nghĩa là phải ký hợp đồng lao động với chủ sử dụng lao động; phải đăng ký đi làm việc ở nước ngoài với cơ quan quản lý lao động ở Việt Nam; phải được chính quyền nước tiếp nhận cấp visa và giấy phép lao động hợp pháp. Hiện Vương quốc Anh không cấp giấy phép lao động cho lao động phổ thông của Việt Nam”, ông Liêm nói.
Tổ chức Lao động Quốc tế (ILO) tại Việt Nam cho biết ILO kêu gọi tăng cường nỗ lực đảm bảo di cư lao động an toàn, có trật tự, hợp thức và dễ dàng. “Trên nguyên tắc hợp tác, di cư lao động có thể là động lực phát triển tích cực, và giảm thiểu những nguy cơ ảnh hưởng tới an toàn của người lao động di cư”, Giám đốc ILO Việt Nam, Chang-Hee Lee, cho biết: “Khi quyền của lao động di cư được tôn trọng, và hành trình di cư của họ được an toàn, bản thân họ, gia đình và cả xã hội có thể được hưởng lợi từ nguồn kiều hối gửi về cũng như nâng cao được kỹ năng tay nghề”.
ILO nhấn mạnh việc tăng cường các kênh di cư hợp thức thông qua giảm chi phí và đơn giản hóa các quy trình phức tạp để từ đó tăng số lượng lao động đi qua các kênh này_
Việt Nam đang phối hợp với Anh xác minh nhân thân các nạn nhân
Cho tới thời điểm này, Thủ tướng Chính phủ Nguyễn Xuân Phúc đã giao Bộ Công an chủ trì, phối hợp với Bộ Ngoại giao, UBND các tỉnh Nghệ An, Hà Tĩnh, các địa phương và các cơ quan liên quan khẩn trương xác minh, làm rõ vụ việc để có biện pháp xử lý phù hợp theo quy định của pháp Luật Việt Nam và luật pháp quốc tế; điều tra phát hiện các vụ việc đưa công dân Việt Nam xuất cảnh trái phép ra nước ngoài, xử lý nghiêm các hành vi vi phạm.
Người di cư tụ tập bên trong Vietnam City. Ảnh: The Sun.
Bộ Ngoại giao Việt Nam đã và đang phối hợp chặt chẽ với Bộ Công an, các địa phương để nắm thông tin, hỗ trợ xác minh danh tính đối với các trường hợp được cho là mất tích tại Anh. Bộ Ngoại giao cũng đã làm việc với Đại sứ quán Anh tại Việt Nam yêu cầu phối hợp, thông báo đến các cơ quan chức năng Anh đẩy nhanh công tác xác minh quốc tịch và danh tính của các nạn nhân.
Bộ Ngoại giao đã hướng dẫn Tổng đài Bảo hộ công dân +84981 8484 84 tiếp nhận tất cả các phản ánh, cuộc gọi có liên quan đến vụ việc này, chuyển tới Cục Lãnh sự (Bộ Ngoại giao). Cho tới nay, Tổng đài Bảo hộ công dân đã tiếp nhận thông tin của 14 gia đình đề nghị hỗ trợ xác minh, tìm kiếm người thân bị mất tích tại Anh.
Bộ Ngoại giao đã chỉ đạo Đại sứ quán Việt Nam tại Anh thường xuyên giữ liên lạc với Cảnh sát Anh và các cơ quan hữu quan của Anh để nắm thông tin, kịp thời chuyển các dữ liệu do phía Anh cung cấp về trong nước nhằm thực hiện việc xác minh, đối chiếu sinh trắc học để xác minh danh tính nạn nhân; đồng thời chủ động thực hiện các biện pháp bảo hộ cần thiết trong trường hợp xác nhận có công dân Việt Nam trong số các nạn nhân nêu trên.
Hiện Cục Cảnh sát Hình Sự Bộ Công an sự đã cử cán bộ vào hai tỉnh Nghệ An và Hà Tĩnh để điều tra, xác minh thông tin việc các gia đình trình báo có người mất tích, nghi liên quan đến vụ 39 thi thể trong container tại Anh.
Đoàn công tác sẽ phối hợp với Công an hai tỉnh trên làm việc với nhân thân các gia đình trình báo có người thân bị mất tích tại Anh ở các huyện Can Lộc (Hà Tĩnh) và Yên Thành (Nghệ An). Ngoài ra, đoàn sẽ phối hợp với Công an địa phương để làm rõ có hay không việc đưa người ra nước ngoài trái phép_
Cảnh sát Anh xác nhận 39 thi thể trong xe container đều là người Việt
Cảnh sát Essex vừa thông báo, họ tin rằng tất cả 39 thi thể trên container được phát hiện hôm 23/10 ở một khu công nghiệp tại thị trấn Grays, hạt Essex đều là người Việt.
Các nhà chức trách Anh tại hiện trường - nơi phát hiện 39 thi thể trong xe container.
Theo đó, mặc dù đã xác minh được danh tính một số nạn nhân trong số 39 người chết trên container đông lạnh hôm 23/10, song cảnh sát Essex vẫn chưa công bố danh tính của họ.
"Ở thời điểm này, chúng tôi tin rằng các nạn nhân là người Việt Nam và chúng tôi đang liên hệ với chính phủ Việt Nam. Chúng tôi cũng đang liên lạc trực tiếp với gia đình một số nạn nhân ở Việt Nam và Anh. Chúng tôi cũng tin rằng đã xác định được một số nạn nhân mà hành trình của họ chấm dứt trong bi kịch trên lãnh thổ Anh", cảnh sát hạt Essex, đông bắc London ra thông cáo lúc 19h20 ngày 1/11 (2h20 ngày 2/11 giờ Hà Nội).
Báo Guardian dẫn phát biểu của ông Tim Smith, phó cảnh sát trưởng, người phụ trách cuộc điều tra về 39 thi thể trong container ngày 1/11 rằng_ các bằng chứng tìm thấy để củng cố cho niềm tin trên phải được xác nhận bởi cấp cao hơn và hiện giờ vẫn chưa có sự xác nhận.
Hiện các bằng chứng nhận dạng cần thiết để trình chính thức sự việc lên viện trưởng viện pháp y Hoàng gia Anh vẫn đang được thu thập thông qua các quá trình pháp lý toàn cầu, nên nhà chức trách Anh chưa thể thông báo danh tính của bất cứ nạn nhân nào.
"Vào thời điểm này chúng tôi cũng không thể công bố danh tính của các nạn nhân. Chúng tôi sẽ tiếp tục hợp tác chặt chẽ với chính phủ Việt Nam và các bên khác để nhận diện các nạn nhân và hỗ trợ những người bị ảnh hưởng. Ngay từ đầu, chúng tôi đã và vẫn luôn hướng về những người đã mất đi người thân yêu trong thảm kịch", cảnh sát Essex cho biết thêm.
Cảnh sát hạt Essex kêu gọi bất cứ ai có thông tin có thể hỗ trợ cho quá trình nhận dạng nạn nhân hãy liên hệ với họ_ "Chúng tôi có những người được đào tạo đặc biệt được hỗ trợ bởi phiên dịch viên người Việt sẵn sàng trả lời đường dây nóng từ 9 giờ sáng đến nửa đêm, 7 ngày trong tuần", thông cáo của cảnh sát hạt Essex có đoạn. "Xin hãy giúp chúng tôi cung cấp câu trả lời cho gia đình 39 người này".
Trong khi đó_ Theo phóng viên TTXVN tại Vương Quốc Anh, ngay sau khi Cảnh sát Anh thông báo có công dân Việt Nam trong số những nạn nhân của vụ việc 39 thi thể trong xe tải tại Anh_ Đại sứ Việt Nam tại Vương Quốc Anh trần Ngọc An cho biết: "Mặc dù đã có sự chuẩn bị tinh thần cho những khả năng xấu nhất có thể xảy ra, nhưng khi chính thức nhận được thông tin do cảnh sát Anh thông báo thì chúng tôi cũng hết sức bàng hoàng, thương tiếc trước vụ việc. Một lần nữa chúng tôi xin gửi lời chia buồn chân thành và sâu sắc đến gia đình các nạn nhân"_
Đại sứ quán Việt Nam tại Vương Quốc Anh cũng đã ra thông cáo báo chí về vụ việc cho biết, Bộ Công an Việt Nam và các cơ quan cảnh sát Anh đang nỗ lực phối hợp để xác minh danh tính các nạn nhân và sẽ sớm công bố thông Người phát ngôn Bộ Ngoại giao Việt Nam Lê Thị Thu Hằng cho biết, các cơ quan chức năng Việt Nam đã hợp tác với phía Anh, cung cấp thông tin liên quan từ Việt Nam để hỗ trợ xác nhận quốc tịch nạn nhân, mở đường dây nóng, tiếp nhận thông tin và chuẩn bị các biện pháp bảo hộ trong trường hợp có nạn nhân là công dân Việt Nam. Đại sứ quán cũng đã chuyển kết quả nhận dạng nạn nhân từ cảnh sát Anh cho các cơ quan chức năng Việt Nam để kiểm tra chéo.
Việt Nam cảm ơn và đánh giá cao chính phủ Anh, các cơ quan liên quan và địa phương của Anh đã triển khai khám nghiệm, cung cấp thông tin về nhận dạng và phối hợp chặt chẽ với các cơ quan chức năng Việt Nam thời gian qua. Việt Nam hy vọng phía Anh sớm hoàn tất điều tra sự việc, nghiêm trị những kẻ phải chịu trách nhiệm về thảm kịch này.
Việt Nam lên án mạnh mẽ các hành vi mua bán người, coi đây là tội phạm nghiêm trọng và phải bị trừng trị đích đáng. Việt Nam kêu gọi các quốc gia trong khu vực và trên thế giới đẩy mạnh hợp tác phòng, chống tội phạm mua bán người, không để tái diễn những thảm kịch đau lòng tương tự.
Quê hương thời đại HCM: Bao giờ nước mắt thôi rơi?!
Khi đất nước tôi thanh bình… Tôi sẽ đi thăm… Hà Nội vô Nam, Sài Gòn ra Trung… Khi đất nước tôi thành bình… Tôi sẽ đi thăm…”. Thú thực là tôi không yêu con người chính trị cực kì hổ lốn của Trịnh Công Sơn, nhưng tấm lòng của ông, ước mơ của ông và mối cảm hoài về quê hương, đất nước của ông trải ra trên tác phẩm khiến cho không ít người nghe, qua đó mà chiêm nghiệm, trở nên sâu sắc và biết suy tư về thân phận chiến tranh, thân phận dân tộc và thân phận con người. Có lẽ, cũng chính vì vậy mà hơn bao giờ hết, trong lúc này, khi mà thông tin cho rằng rất có thể 39 người bị chết cóng trong container đông lạnh ở Anh là người Việt. Tự dưng, tôi lại nhớ đến những câu này, và hoài nghi hai chữ “thanh bình” trong ca khúc của ông. Đất nước đã có ngày nào thanh bình chưa? Và đến bao giờ nước mắt thôi rơi?
Đất nước thống nhất hai miền, vĩ tuyến 17 trở thành kỉ niệm của một thời, và người ta có thể ra Bắc, vào Nam mà không cần phải chờ “giờ nhân ái” hay “giờ đình chiến” của bất kì chính thể đối lập nào. Người miền Bắc có thể vào thăm Cà Mau, thăm Cần Thơ, thăm chợ nổi Cái Răng hay xuống Đầm Dơi, Đất Mũi để hiểu rằng rừng ngập mặn Đất Mũi cũng có sú, vẹt, đước giống rừng ngập mặn ở Ninh Bình nhưng ngoài ra, tôm sú và tôm đất ở Cà Mau khác xa Ninh Bình và Cà Mau có nhiều thứ Ninh Bình không có, cũng như Ninh Bình chưa biết rừng dừa nước hay rừng đước giống như cà Mau.
Và có hàng ngàn câu chuyện để biết nhiều hơn, đi nhiều hơn giữa hai đầu đất nước, hàng ngàn người trong Nam ra Bắc tham quan, thăm thú, để biết thế nào là chùa Thầy hay lăng tẩm hoàng cung, cột cờ Hà Nội, hồ Gươm, hồ Tây hay hồ Ba Bể, hồ Núi Cốc… Và người đồng bào thiểu số miền Nam cũng tìm về thăm đồng bào thiểu số miền Bắc, nơi mà rất lâu gia tộc họ đã li tán vì một điều gì đó. Còn người có thể đi khắp mọi miền đất nước và nhìn ra bao điều mới lạ, nhưng có một điều, qua hai thời kỳ, qua bao đau thương, dường như không hề thay đổi, đó là nước mắt, tiếng khóc quê hương vẫn còn chất nặng niềm đau!
Người Bắc có thể vào Nam đi tham quan, du lịch mà không cần xin phép qua cửa khẩu nào, vĩ tuyến nào. Và người Bắc biết thêm được chợ nổi là gì, Đầm Dơi là gì, Thất sơn là gì… hay dinh Độc Lập ở đâu, sao lại gọi Sài Gòn là hòn ngọc viễn đông… Nhưng người Bắc cũng không thể không nhìn thấy những cô gái trên bến Ninh Kiều, trên đường Huyền Trân Công Chúa hay đường Bạch Đằng… và hàng trăm, hàng ngàn, thậm chí hàng chục ngàn cô gái miền sông nước đang rải rác khắp đất nước với nghề phục vụ karaoke, massage, gội đầu, tiếp thị bia…
Và, người miền Nam có cơ hội ra miền Bắc để thăm thú, lên tận những bản làng xa xôi như Phiêng Đéng, Bắc Kạn, Hoàng Thu Phố, Simacai, Lào Cai hay Hà Giang với những địa danh gần như chỉ biết trong sách vở như cột cờ Lũng Cú, đèo Mã Pí Lèng, các bản làng nơi cao nguyên đá Đồng Văn hay cột cờ Phai Vệ, cầu Kỳ Cùng, núi Mẫu Sơn, ải Chi Lăng, Lạng Sơn… Những địa danh ấy, khi đi rồi mới hiểu đất nước dài, rộng và đẹp nhường nào, người Việt làm lụng vất vả, yêu quê hương, yêu con người ra sao. Và cũng chỉ khi đi rồi mới hiểu rằng nếu như các cô gái miền Tây Nam Bộ đổ xô khắp ba miền đất nước để kiếm cơm thì các chàng trai, cô gái xứ Bắc cũng lang thang khắp nơi, thậm chí bôn tẩu xứ người với thân phận chui nhủi, bất hợp pháp để kiếm từng đồng trả nợ cho đường dây đưa người vượt biên và nuôi hi vọng đổi đời.
Câu chuyện gần đây nhất, mới vài hôm trở lại đây, nói về thân phận 39 người bị chết cóng trong thùng đông lạnh trên đường vượt biên vào Anh để làm thuê (theo đồn đoán là họ trồng cần sa thuê) lại nhắc biết bao nhiêu chuyện khác xoay quanh vấn đề vượt biên ở miền Bắc. Có một điều đặc biệt mà ít ai nhắc tới là người miền Bắc vượt biên nhiều hơn người miền Nam. Trừ các thuyền nhân đã vượt biển có dính đến chính thể Việt Nam Cộng Hòa kể từ mốc 30 tháng 4 năm 1975, thì hầu hết người vượt biên tìm chân trời mới không phải vì nguyên nhân lý lịch ở miền Nam sẽ rất ít so với miền Bắc. Bắt đầu từ Bắc vĩ tuyến 17 ra đến Quảng Bình, Hà Tĩnh, Nghệ An, Thanh Hóa, Ninh Bình, Hà Nội, đặc biệt là các tỉnh Đông Bắc và Tây Bắc, số lượng người vượt biên có thể lên đến hàng chục triệu. Và hầu hết họ vượt biên sang các nước châu Âu, trong đó nước Anh là chính. Vì họ vượt biên theo con đường lao động chui, đường làm thuê và không có giấy tờ nên họ tuyệt nhiên không có cơ hội thành Việt Kiều và cũng rất khó để thống kê về họ.
Hình minh họa. Bức ảnh cô Phạm Thi Trà My, 26 tuổi, trên bàn thờ tại nhà ở Hà Tĩnh hôm 26/10/2019 AFP
Nhưng nhà cầm quyền địa phương biết họ vượt biên, vì chính sách quản lý người của chính quyền Cộng sản từ cấp địa phương đến cấp tỉnh rất gắt gao, con muỗi cũng khó lọt. Nhưng vì cái “chung”, cái “vĩ mô” những người vượt biên này mang về quê hương một lượng tiền không hề nhỏ, thậm chí rất lớn, nó giúp cho kinh tế địa phương thay đổi đáng kể và đó cũng là cơ hội để giới chức địa phương gây khó dễ, vòi vĩnh kiếm ăn. Chính vì vậy số lượng người vượt biên sang Anh ở Lệ Thủy, Quảng Bình và ở các huyện ven biển Hà Tĩnh, Nghệ An, Thanh Hóa là nhiều vô kể. Đi vào bất kì khu dân cư nào, thấy nhà cửa xây cất bề thế, cửa ngõ khóa cẩn thận và trong làng chỉ có người già thì đích thị đó là khu “vượt biên”. Mà số lượng những khu “vượt biên” này thì nhiều vô kể!
Đó là chuyện đã diễn ra gần hai chục năm nay, còn chuyện mới đây, kể từ khi biến cố biển nhiễm độc do Formosa xả thải thì cấp độ vượt biên của người Bắc miền Trung còn kinh khủng và tội nghiệp hơn nữa. Nghĩa là trước đây còn mơ tưởng chuyện sang Anh và các nước châu Âu, tệ một chút thì sang Trung Quốc, Đài Loan để lao động chui. Còn hiện tại, sau khi biển chết, sau khi rừng bị tàn phá và thiên nhiên đổi màu, lại có thêm hàng ngàn gia đình ở Huế, Quảng Trị, Quảng Bình, Hà Tĩnh tìm cách sang Lào, thậm chí nhiều trẻ em bỏ học trốn sang Lào theo các đường dây lao động chui để kiếm sống. Có thể nói rằng số lượng người vượt biên ở miền Bắc vượt rất xa so với miền Nam. Và đáng thương, đáng tội hơn cho họ là họ cũng có chung ước mơ đổi đời, có ước mơ tìm đến xứ sở tự do để sinh sống giống như hàng triệu người miền Nam nhưng họ lại mang lý lịch trái ngược với người miền Nam nên cơ hội làm công dân xứ sở tự do của họ là hoàn toàn không có. Người miền Nam có lý do tị nạn, để qua đó, có thể được các tổ chức nhân đạo cứu giúp, người vượt biên miền Bắc không có lý do nào để được các tồ chức này cứu giúp.
Có chăng, những người được cứu giúp ở miền Bắc là người bị lừa bán sang Trung Quốc (các bạn hãy thử lên các bản làng Tây Bắc, Đông Bắc tìm hiểu, có thể khẳng định rằng Không có bản làng nào là không có người bị lừa bán sang Trung Quốc!) và cơ hội được cứu của nạn nhân là gần như không có. Thế mới hay rằng ước mơ đất nước thanh bình, không còn chiến tranh, để người người được vô Nam hay ra Bắc dường như mãi mãi là một giấc mơ dang dở. Bởi sau chiến tranh mấy mươi năm vẫn chưa thấy thanh bình hay no ấm.
Hình minh họa. Người dân Hà Nội tưởng niệm 39 nạn nhân thiệt mạng trên xe container đông lạnh vào Anh Courtesy of FB Green Trees
Bởi mới đó, tưởng như thanh bình, thống nhất thì có hàng vạn người phải vào trại cải tạo, sống chết với rừng thiêng nước độc, hàng triệu con người bỏ mạng trên biển, đau đớn trên đường đi tìm tự do, tìm sự sống. Hàng triệu gia đình bị xua ra khỏi nhà và mất trắng mọi thứ, thời kì của nhòm ngó, theo dõi, đấu tố, trừng phạt, trả thù, tịch thu… Thời kì của ba lát sắn cõng một hạt gạo, nói chuyện với nhau chỉ nghe toàn tiếng ợ và mùi sắn khô, mùi hạt kê, hạt bắp đã di chuyển từ kho làng tới kho xã, kho huyện, kho trung ương rồi phân phối quay ngược trở về các kho. Bụng người, thân phận người, suy nghĩ người cũng vòng vèo như chính đường đi của hạt bắp, lát sắn hay hạt kê…!
Và con đường vòng vèo với hạt gạo, hạt lúa, miếng ăn ấy cứ kéo dài mãi cho đến nay, niềm đau kèm theo cũng vòng vèo và lớn dần theo năm tháng, chưa bao giờ nguôi! Nước mắt của những gia đình có con bỏ mạng nơi xứ người bây giờ không phải là riêng nước mắt của người mẹ miền Nam khóc con bỏ mình trên biển, không phải là riêng nước mắt của người mẹ miền Nam khóc con bỏ mạng nơi trại giam… mà là nước mắt của cả người mẹ miền Bắc, của nhiều người mẹ miền Bắc khóc con bỏ mình nơi xứ người vì chén cơm manh áo, vì ước mơ vượt thoát cái nghèo hay đổi đời, nhìn thấy thiên đường. Hay nói khác đi là cái ước mơ mà trước đây hơn nửa thế kỉ, những người mẹ miền Bắc cũng đã từng khóc hết nước mắt, thậm chị quị ngã vì nghe tin con mình không trở về, đã bỏ mạng nơi chiến trường miền Nam, cho công cuộc “cách mạng thần thánh”. Để rồi sau bao nhiêu năm, sau cuộc cách mạng thần thánh ấy, nước mắt lại chảy thêm lần nữa vì những đứa con bỏ mình cho cuộc cách mạng áo cơm, đổi đời!
Đất nước này chưa bao giờ được thanh bình dù đã im tiếng súng. Nhưng tiếng súng nơi lòng người vẫn cứ nổ hằng đêm, và những viên đạn vô hình ấy đang giết dần sinh mệnh, nhân phẩm, lòng yêu thương, tự do và cả tương lai của một dân tộc có số phận vốn dĩ rất buồn!
The reports of 39 people – now assumed to be Vietnamese – who froze to death in a lorry container coming from Zeebrugge, and found in Essex – has been hugely distressing. A friend rang me last weekend to say she couldn’t get the sufferings of those afflicted souls out of her head.
Smugglers and people traffickers – who so heartlessly exploit the hopes of would-be migrants – should be found, charged, and, if guilty, made to face the consequences.
But an essential question remains: why are young people – they are mostly young – so desperate to leave Vietnam? Is life so penurious and so unpromising that it’s worth any risk to get away?
And a further question occurs to me, too. What do the now elderly Western radicals think of the Vietnamese cause so many of them championed back in the 1960s – the cause of Ho Chi Minh and a communist Vietnam?
My late husband, Richard West, spent more than 40 years reporting from Vietnam and wrote three books about it, one with the artist Gerald Scarfe. His opinions matured over the years, from the 1960s to the 1990s, and in his last book, War and Peace in Vietnam, he took a much more nuanced view of that divided country, which he loved, than he had during the Vietnam War.
It will be recalled that America first got embroiled in Vietnam when it tried to prop up the South Vietnamese regime against the communist North. Dreadful bombings ensued, as well as massacres, and Richard never changed his mind about these odious methods of war. But he did come to feel that “the gallant South Vietnamese fought on their own against all odds”; and that Saigon’s aspiration to be democratic was honourable, while communism nearly always turned out to be wretched. He also came to deplore the cruelty with which the North Vietnamese regime treated mixed-race children.
And strangely, when the war was over, and the Americans withdrew, Washington under Nixon, and even Reagan, subsequently seemed too anxious to support Hanoi – probably to appease its powerful neighbour, China.
The “boat people” fled Vietnam as soon as the country came under communist rule. And now, struggling migrants seem to be willing to take any risk, pay any price, to make a life in Europe. Heartbreaking.
***
During the half-term holiday, the Antony Gormley exhibition at the Royal Academy in London was awash with schoolkids viewing (and interacting with) it. Children often like modern sculptures, because they’re a vivid and concrete form of artistic expression – sometimes literally in concrete.
The exhibition – which continues until December 3 – includes a sort of boxed tunnel, through which you can walk, or feel your way. The kids love that.
All the installations are impressive, but what seems to draw most attention is the Iron Baby, which lies, curled up in a foetal position, in the Royal Academy’s courtyard in Piccadilly. It’s based on
Sir Antony’s newborn daughter.
People feel the need to touch Iron Baby and it particularly engages children. The sculpture is both striking and vulnerable. The artist has written that “its density suggests energy potential like a small bomb. The material is iron (concentrated earth), the same as the core of our planet.”
A compelling representation of the awesomeness of newborn – and perhaps preborn – human life.
***
Strictly speaking, the Church is not supposed to do politics, but last weekend our local parish priest in Deal, Kent, underlined one aspect of the Brexit deal (no pun involved) that dismayed him: the French might put a special tariff on imported champagne. Quelle horreur!
Fr Duncan’s appreciation of “the sparkling wine of eastern France”, as it was once called, is one of his own standing jokes, and a point of cheer to the congregation. And why not? The appreciation of the fruit of the vine is perfectly biblical – and perfectly European.
When I was 19, I had a summer job at a convent in the French Pyrenees, where my duties were, simply, to speak English to the Sisters. It astonished me to see them knocking back the local wine at lunchtime with gusto.
In Ireland, at that time, I imagined nuns would need a special dispensation from a bishop to sip a glass of sherry…
CTV Danlambao - Trước tình trạng người dân Việt bị chết bi thảm trong xe tải đông lạnh, một chính phủ bình thường sẽ làm mọi cách để hỗ trợ gia đình người bị nạn. Ngược lại, nhà cầm quyền CSVN - cụ thể là các quan chức Nghệ An đã hách dịch gửi công văn cho cấp dưới để từ đó yêu cầu người dân muốn được đỡ thì phải xin để đảng cho.
Một nhà nước có tâm và có khả năng sẽ tự nhận trách nhiệm trong việc định rõ người dân cần được giúp chuyện gì. Không phải đơn giản là gia đình nạn nhân, những người dân bình thường biết hết những gì cần giúp. Phải là những người làm việc trong công quyền, từ chính quyền địa phương phối hợp với trung ương, những bộ phận chuyên trách để nắm rõ những gì cần hỗ trợ cho dân.
Xin-Cho không những là một chính sách khốn nạn của đảng cầm quyền mà nó còn nói lên bản chất phong kiến của chế độ đỏ và thói lưu manh của người cộng sản.
Xin-Cho đã bộc lộ rõ ràng quan hệ thực sự giữa những người dân được cho là "làm chủ" đối với những tên đầy tớ mang thẻ đảng. Đó là quan hệ ngược - những người làm chủ muốn gì thì phải xin xỏ đầy tớ đang nắm đầu chủ nhân.
Những tên quan này sẽ không làm chuyện nhân nghĩa bình thường, lên xe sang trọng chạy tới nhà dân để bày tỏ sự thương tiếc dù là giả vờ. Chúng cũng không làm được chuyện như người Anh đến tận nơi để tìm hiểu thông tin dù chúng ở sát dân và... trong lòng dân như đảng luôn tuyên truyền.
Và điều gì nếu người dân không làm đơn xin giúp đỡ?
Thì mặc xác dân hay sao? Như đảng và nhà nước đã mặc xác số phận hàng trăm ngàn người bỏ thiên đàng cộng sản ra đi, sống chết mặc bây sau khi các quan đã thu được những món tiền béo bở trong dịch vụ buôn người bán chính thức.
Cộng sản bất nhân!
Điều này không mới. Nó chỉ là cái mới nhất trong hồ sơ "thành tích" bất nhân chất cao như núi của chế độ kể từ ngày Hồ Chí Minh cướp chính quyền.
Thủ tướng Anh đến viếng chia buồn, thủ tướng và tộng bí thư VN đâu?
Thủ tướng Anh Boris Johnson đã đến Grays đặt hoa và ký sổ tưởng niệm cho các nạn nhân. Cảnh sát vẫn tiếp tục điều tra trong khi nhà chức Anh đã giao cho phía Việt Nam hồ sơ của 4 nạn nhân đầu tiên yêu cần hỗ trợ nhận dạng.
"Tôi có thể xác nhận Lực lượng Biên Phòng đang tăng cường sự hiện diện ở Purfleet. Họ sẽ cùng làm việc với cảnh sát Essex để thu thập thêm thông tin liên quan đến chuyện này. Bộ Nội vụ cũng sẽ tăng cường thu thập tin tình báo cùng với cảnh sát và Cơ quan Chống Tội Phạm Quốc gia và Bộ Di trú, với mục đích phá vỡ và ngăn ngừa các tổ chức tội phạm sử dụng xe thùng để chuyển lậu các di dân."
Nhưng Al Fueters, một phó giáo sư tại đại học George Mason bên Mỹ nói rằng phản ứng của nhà chức trách không ngăn được các tổ chức đưa lậu người.
"Người tài xế chỉ là cá nhỏ. Chúng ta cần biết buôn lậu người là hoạt động toàn cầu, có mạng lưới xuyên quốc gia. Tôi sẽ nói là tất cả các quốc gia đều phải đối phó với vấn đề buôn lậu người cho dù là điểm xuất phát, điềm trung chuyển, hay là điểm đến. Không may là đại đa số các nạn nhân đến từ các nước đang phát triển hoặc kém phát triển."
Ban đầu cảnh sát Anh nghĩ rằng 39 người xấu số đến từ Trung Quốc nhưng sau đó nhiều gia đình ở Việt Nam đã trình báo con họ mất tích và nghĩ rằng con họ có thể trong số các nạn nhân.
Báo Thanh Niên trích thuật lời của Thứ trưởng Bộ Ngoại giao Bùi Thanh Sơn cho biết dù chưa phải đã xác định danh tính 39 nạn nhân nhưng phía Anh cũng đã đưa hồ sơ của 4 người đầu tiên cho phía Việt Nam để tìm cách xác nhận.
Theo VnExpress tính đến chiều 27/10, chính quyền tại hai tỉnh Nghệ An và Hà Tĩnh xác nhận tổng số 24 gia đình đang có con mất tích ở châu Âu và Anh.
Cũng theo báo điện tử này thì hôm 29/10 người của Bộ Công an và Công an tỉnh Nghệ An đã sang Anh để phối hợp điều tra.
Trong khi đó phát ngôn nhân Bộ Ngoại giao Trung Quốc Cảnh Sảng cũng cho biết nhà chức trách đang hỗ trợ cảnh sát Anh để nhận dạng các nạn nhân.
"Tòa Đại sứ Trung Quốc tại Anh đang làm việc với phía cảnh sát và yêu cầu họ cung cấp thêm thông tin để có thổ nhận dạng chắc chắn danh tính các nạn nhân."
Phó cảnh sát hạt Essex bà Pippa Mills, kêu gọi bất cứ ai đang sống bất hợp pháp ở Anh, những người có thể giúp cảnh sát trong công tác điều tra, đừng ngần ngại mà hãy liên lạc với cảnh sát mà sẽ không phải đối mặt với bất kì hình thức truy tố nào .
Em bỏ nhà bỏ nước Em bỏ mẹ bỏ cha Bỏ cả quê hương ngàn đời yêu dấu Xa lánh xã hội chủ nghĩa thiên đường Tìm khí thở bên ngoài địa ngục trần gian Tìm đất sống nơi phương trời xa lạ
Theo bước chân Do Thái tìm đất hứa Những tưởng nhìn thấy tia sáng cuối đường hầm Cánh chim bạt gió tung trời thênh thang Ngờ đâu! Ngờ đâu! Ánh sao đêm vụt tắt! Đêm phủ kín cả khung trời tím ngắt Bóng tối ngập xuống đè nặng xác thân Em ngột ngạt như cổ cổ siết dây thừng Thùng đông lạnh thành quan tài đậy nắp
Mẹ ơi! Mẹ ơi! Con ngộp thở rồi! Chết không nhắm mắt! Giấc mơ tự do thành ác mộng đắng cay Khóc cho con cho mẹ và tất cả những ai Vỗ ngực tự hào là cháu con Lạc Việt Khóc cho quê hương giờ đây thoi thóp Sức sống cạn khô mộng ước héo tàn Triệu triệu người ngộp thở nuốt oan khiên Ôi tuổi thơ chưa một ngày nắng ấm!
Vĩnh biệt mẹ, con ra đi câm lặng Nói gì đây khi đất nước ngửa nghiêng Xin chấp tay gọi hùng khí linh thiêng Đốt hương khói niệm anh hồnViệt tộc Thương nhớ con xin mẹ thôi đừng khóc Dành nước mắt cho quê hương đọa đày Nước mắt con nước mắt mẹ đong đầy Chảy thành giòng cuốn trôi nhục sử…
Tạ ơn Trời tạ ơn Đất muôn thuở Cho sao đêm lại sáng rực trời Nam Cho bình minh nắng ấm phủ non ngàn Trăm con Việt mười phương về núp cánh Mẹ Âu Cơ mẹ Việt Nam hiển thánh Tỏa ánh hồng tô thắm lại quê hương… Mùa thu nước lũ chìm ngập giang sơn Mùa xuân dân tộc ngát xanh trang sử mới…
Ngô Đức Diễm
Hậu quả của VC rước Formosa của TQ về tàn phá môi trường gây nên nạn đói và thất nghiệp tại Hà Tỉnh
Kinh tế khốn quẫn khiến nhiều công dân Việt đi lao động ‘chui’ ở Anh
30/10/2019, VOA
Một tấm bảng quảng cáo xuất khẩu lao động bên ngoài nhà máy thép Formosa ở tỉnh Hà Tĩnh, ngày 28 tháng 10, 2019.
Một tấm bảng quảng cáo xuất khẩu lao động bên ngoài nhà máy thép Formosa ở tỉnh Hà Tĩnh, ngày 28 tháng 10, 2019.
Chia sẻ
110
Vụ 39 thi thể được tìm thấy trong thùng lạnh của xe tải bên ngoài thủ đô London của Anh, trong đó nghi là có những di dân lậu từ Việt Nam, thu hút sự chú ý về vấn đề xuất khẩu lao động bất hợp pháp vốn biến hàng ngàn người từ những vùng quê nghèo khó trở thành nạn nhân của tình trạng đưa lậu người và buôn người.
Các thi thể được phát hiện hôm 23 tháng 10 sau khi các cơ quan tình huống khẩn cấp được báo về những người bị nhốt trong một container xe tải tại một khu công nghiệp ở Grays, cách trung tâm London khoảng 32 km về phía đông.
Cảnh sát Anh vẫn đang cố gắng xác định danh tính của các nạn nhân trong vụ việc và đang kêu gọi sự giúp đỡ từ cộng động người Việt ở nước này cũng như ở nước ngoài. Truyền thông chính thống ở Việt Nam đưa tin nhà chức trách Anh đã chuyển bốn hồ sơ và đã được Bộ Công an Việt Nam tiếp nhận.
“Quốc tịch của các nạn nhân chưa được xác nhận chính thức,” Thứ trưởng Ngoại giao Việt Nam Nguyễn Quốc Cường nói với hãng tin Reuters hôm 29 tháng 10 bên lề một hội nghị tại thành phố Vinh, tỉnh Nghệ An. Ông nói hai nước đang cố tăng tốc tiến trình nhận dạng các thi thể nhưng không có thời hạn nào được đặt ra.
Kể từ khi tin tức về 39 thi thể ở Anh được loan đi, nhiều người ở vùng quê thuộc tỉnh Nghệ An của Việt Nam những ngày qua cho biết họ lo sợ bạn bè và người thân tìm đường sang Anh có thể chiếm phần đông trong số nạn nhân chết trong xe tải.
Nghệ An là một trong những tỉnh nghèo nhất của Việt Nam và là nơi xuất thân của nhiều nạn nhân của tình trạng buôn người mà cuối cùng có mặt ở Châu Âu, theo một báo cáo vào tháng 3 của Pacific Links Foundation, một tổ chức chống buôn người đặt tại Mỹ.
Các nạn nhân khác được nói là đến từ tỉnh Hà Tĩnh lân cận, nơi mà trong tám tháng đầu năm nay đã chứng kiến 41.790 người bỏ quê đi tìm việc ở nơi khác, kể cả ở nước ngoài, theo truyền thông nhà nước.
Tiến sĩ Nguyễn Đình Thắng, Giám Đốc Điều Hành Ủy ban Cứu người Vượt biển BPSOS và là người đồng sáng lập Liên Minh CAMSA (Liên minh Bài Trừ Nô Lệ Mới ở Á Châu), nói việc nhiều người dân từ hai tỉnh miền Trung này ồ ạt rời đi xuất khẩu lao động cho thấy tình hình kinh tế khốn quẫn mà họ đối mặt kể từ sau thảm họa ô nhiễm môi trường biển do công ty Formosa gây ra vào năm 2016.
“Nghề đi biển của họ hoàn toàn chết, “ ông nói. “Một số giáo xứ chúng tôi liên lạc trước đây có cả trăm thuyền đánh cá bây giờ bán sạch rồi, bởi vì không ra biển được.”
“Ra biển rất khổ bởi vì gần bờ thứ nhất là không có cá nữa, đánh về không đủ ăn. Đi ra xa nữa thì bị đuổi bởi tàu Trung Quốc. Không còn sinh kế thì làm sao đây? Đi ra thành phố thì kiếm đâu có đủ sống vì nghề đi biển họ tương đối có thu nhập khá. Không đủ sống ở thành phố thì phải đi lao động thôi. Rất dễ để bị thuyết phục, bị lường gạt.”
Một số gia đình có người thân mất tích ở Nghệ An đã lập bàn thờ sau khi mất liên lạc trong khi một số khác vẫn hi vọng người thân của họ không nằm trong số 39 thi thể đó. Một số thành viên của những tổ chức xã hội dân sự đã tìm cách tiếp cận các gia đình này để hỗ trợ tìm kiếm thân nhân nhưng nỗ lực của họ đã bị nhà chức trách ngăn cản, theo Tiến sĩ Thắng.
Từ kinh nghiệm giúp đỡ những nạn nhân buôn người, ông nhận định sự ngăn cản này có thể là nhằm tránh sự săm soi đối với những đường dây buôn lậu lao động bất hợp pháp mà ông nói được nhà chức trách “bảo kê.”
“Chúng tôi có những chứng cớ trước đây cho thấy có những cấp rất, rất cao đã ra lệnh trả thù những người lên tiếng [trình báo chuyện buôn người] để bắt về trừng phạt. Luôn luôn có sự bảo kê,” ông nói.
“Tôi không ngạc nhiên khi công an tới quấy nhiễu, cấm cản, không muốn cho quốc tế biết vì họ sợ lộ mất đường dây và chính họ cũng liên lụy, chưa kể là họ sẽ mất đi nguồn thu nhập lớn của họ nhất là sau vụ Formosa.”
Reuters đưa tin nhà chức trách ở Nghệ An kêu gọi các thành viên gia đình liên quan hãy gửi các bản sao ảnh và giấy tờ tùy thân tới ủy ban nhân dân địa phương để xác minh.
Bộ Ngoại giao Việt Nam trong một tuyên bố vào cuối ngày 28 tháng 10 cho biết đến nay họ đã nhận được thông tin từ 14 gia đình đang tìm kiếm người thân mất tích ở Anh.
Vũ Đông Hà (Danlambao) - Mọi người sinh ra đều bình đẳng, rằng tạo hóa đã ban cho họ những quyền tất yếu và bất khả xâm phạm, trong đó có quyền được sống, quyền được tự do và mưu cầu hạnh phúc (1). Tuy nhiên, ở nước CHXHCN Việt Nam, có người được "mưu cầu hạnh phúc" trên những chuyên cơ sang trọng của Thủ tướng, Chủ tịch Nước, Chủ tịch Quốc hội, có người phải mưu tìm sự sống trong cái chết trên những chiếc xe tải đông lạnh 25 độ âm.
Ngay sau tháng 4, 1975, những cột đèn nếu biết đi cũng tìm cách vượt thoát khỏi cái gọi là "thiên đường cộng sản". Khởi từ những chuyến vượt biên lậu, sang đến việc hối lộ công an, chuyển dần qua giai đoạn thuê mướn bãi, vượt biên lậu đã được nâng lên thành quốc sách - Vượt biên bán chính thức. Dưới tấm bình phong tổ chức cho "người Hoa" rời khỏi Việt Nam, quan chức Ba Đình đã tổ chức hàng ngàn cuộc vượt biên bán chính thức, mỗi người phải đóng từ 10 đến 15 lượng vàng. Nổi trội trong đám chủ bãi là Nguyễn Tấn Dũng. Con người đã được đem ra làm một món hàng trong dịch vụ "lấy người làm vốn đi buôn" từ dạo đó.
Bước sang thế kỷ 21, dưới thời đại Hồ Chí Minh chói mù con mắt, người dân Việt tiếp tục tìm đường bỏ chạy khỏi thiên đường XHCN. Lần này không phải chỉ là "tàn dư Mỹ Nguỵ" ở miền Nam mà ở khắp nước, kể cả những người từng là cháu ngoan, bộ đội cụ Hồ...
Nếu ngày trước, "mưu cầu hạnh phúc" được tính bằng những "cây vàng" thì ngày nay giấc mơ hạnh phúc xứ người được tính bằng đô la. Từ năm 2000, trung bình một người muốn được rời bỏ "quê hương là chùm khế ngọt" là 6000 đô. Con số này "thăng trầm" tuỳ theo quốc gia muốn đến và nhu cầu hốt bạc của những "cánh" buôn người khác nhau. Ngày hôm nay, giá cả đã tăng lên - từ 10000 đô đến 40000 đô và "địa bàn hạnh phúc" đã mở rộng từ các quốc gia Đông Nam Á sang Tàu, Trung Đông, Úc và châu Âu.
Cứ lấy 10000 đô cho một đầu người. 1000 người là 10 triệu. 100000 người là 1 tỷ đô la. Một dịch vụ không cần hạ tầng cơ sở, nhiều nhân viên, chỉ cần vốn duy nhất: con người. Dưới chế độ độc đảng toàn trị và đầy sâu tham những, không có một nhóm tư nhân, một thế lực nào ngoài bộ máy cầm quyền có thể tự tung tự tác làm giàu qua mặt đảng trong dịch vụ cả tỷ đô này. Chính các quan chức cộng sản đứng đằng sau là là thành phần chủ chốt cho những "công cuộc" buôn người ở tầm vĩ mô.
Để giải thích cho hiện tượng hàng trăm ngàn người, lên đến cả triệu người Việt Nam có mặt ở nhiều quốc gia, và cũng để phát triển công cuộc làm giàu bằng "lấy con người làm gốc" lên tầm quốc gia một cách hợp pháp, đảng và nhà nước cộng sản đã cho ra đời "chính sách xuất khẩu lao động".
"Xuất khẩu lao động" tức là lấy con người và sức lao động của họ làm món hàng để xuất cảng. "Export labor" nhưng không có human - con người thì lấy gì để có labor - lao động. Do đó, "xuất khẩu lao động" thực chất là một dịch vụ dùng con người làm món hàng để sinh lợi nhuận. Nó là một hình thức mới của buôn người.
Những gì người ta thấy và đọc được từ những chương trình xuất khẩu lao động chính thức của đảng và nhà nước chỉ là phần nổi của tảng băng. Trong phần nổi này, sẽ không có những con số từ 6000 đô đến 40000 ngàn đô. Chỉ có hình ảnh những công nhân đồng phục chỉnh tề, sạch sẽ hân hoan lên đường được trình chiếu bởi truyền thông lề đảng. Đảng và nhà nước cũng kiếm được lợi nhuận trong những cú buôn người chính thức này, nhưng rất nhỏ nếu so với những dịch vụ buôn người bán chính thức - mới là chính. Hệ thống bán chính thức này được điều hành bởi các "công ty môi giới" mà hệ thống mạng nhện rất kín của nó bao phủ từ các thôn xóm Việt Nam sang đến các quốc gia nhận người.
Để ra đi, một người phải có từ 6000 đến 40000. Những người thuộc giai cấp "vô sản" của chế độ làm gì có được trong tay chừng ấy tiền. Họ và gia đình phải vay mượn, cầm cố những gì có được để trả chi phí cho dịch vụ xuất khẩu mồ hôi nước mắt của chính mình. Và đó là vòng kim cô cột vào đầu họ. Một người qua Đài Loan, ký hợp đồng lao động 3 năm, đi làm chỉ đủ để trả nợ. Ước mơ của họ là được gia hạn hợp đồng, làm thêm 3 năm sau đó (sau khi trả được nợ), để có tiền gửi về cho gia đình. Ám ảnh của họ là bị mất việc và bị đuổi về nước trước khi hết hợp đồng lao động và chưa trả hết nợ. Các công ty môi giới và công ty Đài Loan biết rõ yếu huyệt này của những công dân Việt. Và từ đó, cho dù bị đối xử như nô lệ, người Việt lao động cũng phải cắn rằng, cúi đầu chịu nhục và trở thành những nô lệ thời đại mới.
Nhưng đó là những người tương đối còn... may mắn vì dịch vụ buôn người không chỉ nhắm vào thành phần đi làm thuê cho công ty ngoại quốc. Có những người đi làm ô sin nhưng ban ngày thì là nô lệ ở đợ và ban đêm là nô lệ tình dục cho ông chủ. Có những người bị đưa sang Xiêm Rệp, Ma Cao, Thượng Hải và bị cưỡng bức vào con đường bán thân. Có người bị đưa sang Tàu và bị bán nội tạng, hay mang bầu "giùm" và làm vú nuôi cho cả đứa con lai lẫn cha của nó. Có người bị đày tới một hòn đảo hoang vắng của Đài Loan và bị làm vợ cho đến 6 tên chồng đã hùn hạp tiền, nộp cho một công ty môi giới dịch vụ cô dâu để "mua một đứa con gái Việt Nam về làm con vợ chung". Có những người được thả xuống một thành phố sang trọng ở Châu Âu - muốn sống sao thì sống, nhưng cũng có nhiều người, với món nợ hàng chục ngàn đô la, tứ cố vô thân, rốt cuộc phải chấp nhận làm những việc bất hợp pháp mà đường dây buôn người đã dọn sẵn. Và có người đã chết trong những chiếc xe tải đông lạnh dưới độ âm, trong những chiếc xe thùng bít bùng trên 100 độ F trước khi bước vào con đường nô lệ.
Trước những thảm trạng tận đáy địa ngục này, có bạn trách móc bố mẹ của những nạn nhân. Tôi đã từng như vậy! Không phải bằng một bài viết vô hồn, vô cảm mà trước mặt một cô gái đang ngồi khóc. Sau khi nghe câu chuyện của em, tôi lỡ trách - sao ba má em lại nhẫn tâm để con gái của mình lâm vào hoàn cảnh này!?
Và em trả lời:
Trước khi đi, cả em và ba má em đều không biết thực tế nó sẽ thê thảm như vậy. Toàn là những lời hứa hẹn tốt đẹp. Qua đây em mới biết những phải giấu ba má vì sợ ba má lo. Không những giấu mà em còn nói tốt để ba má yên tâm. Khi em gửi tiền về được thì bà con hàng xóm thấy em đi làm xa vừa có tiền gửi về, sửa sang nhà cửa, vừa nghe ba má nói bên này em rất ổn thì mọi người hăm hở lo vay mượn, tìm đường để con cái mình ra đi tìm kiếm tương lai.
Trong khi đối diện với nỗi chết, hành động cuối cùng mà Phạm Thị Trà My làm là gì? Đó là xin lỗi mẹ. Em xin lỗi mẹ của em vì không thể sống để lo cho mẹ cha, để trang trải món nợ gần 40 ngàn đô. Chỉ chừng đó thôi, em đã sống xứng đáng làm người nhất ngay khi em đang dựa lưng thần chết. Nhìn ảnh của Trà My, tôi nhớ đến những số phận và con người có thật mà tôi đã kể trong bài "Lục bình trên dòng kinh đen"; nhớ lời của Trang ở Đài vào một cái tết băng giá năm nào: Anh nói tụi em khổ còn hơn nô lệ. Em thì thấy ở nhà còn khổ hơn!
Tại sao ở nhà còn khổ hơn!? Có lẽ chúng ta ai cũng biết rõ nguyên nhân và đó cũng là lý do chúng ta gặp nhau trên con đường Việt Nam khổ ải này.
Nếu Phạm Thị Trà My đã hấp hối với cái chết lạnh lùng đến với em từng phút từng giây trên chiếc xe tải tại Essex thì gần 100 triệu người Việt Nam cũng đang chết rất từ từ từng giây từng phút trong cái nồi đun chậm mang tên cộng sản, trên đất nước đang bị bức tử bởi chế độ buôn dân bán nước. Có gì khác nhau?!
(1) Trích Tuyên ngôn Độc lập của Hiệp chủng quốc Hoa Kỳ.
Linh mục Nguyễn Đình Thục - Hôm nay tôi đến thăm bốn gia đình có con đi Anh mà mất liên lạc mấy hôm nay, suy đoán nằm trong chiếc xe đông lạnh định mệnh giết hại 39 người.
Tôi đến thăm gia đình em Nguyễn Đình Tứ ở xóm Phú Xuân, xã Đô Thành, Yên Thành, Nghệ An. Gia đình cho biết là họ rất mệt mỏi vì mấy ngày qua, phần vì lo lắng cho người thân, phần vì tiếp đón nhiều người đến thăm, phỏng vấn. Họ không muốn trả lời câu hỏi và chụp ảnh.
Tôi đến thăm gia đình em Anna Bùi Thị Nhung ở xóm Phú Xuân, xã Đô Thành, huyện Yên Thành, Nghệ An. Gia đình cho biết, Nhung học đến lớp 9 thì bố bị ung thư vòm họng, em phải nghỉ học để chăm bố và cũng vì hoàn cảnh khó khăn. Vì ở nhà không có việc làm và vì khoản nợ gia đình vay mượn làm nhà và chữa bệnh cho bố, nên em theo bạn bè liên hệ đường dây, nhờ gia đình vay mượn để đi nước ngoài. Tưởng rằng ra đi để cứu gia đình thoát gánh nợ nần, ai ngờ chất thêm gánh nợ lên vai mẹ già. Gia đình mong được sự quan tâm giúp đỡ của cộng đồng.
Tôi đến thăm gia đình em Gioan Nguyễn Văn Hùng, thuộc xã Diễn Thịnh, Diễn Châu, Nghệ An. Gia đình cho biết là mấy hôm nay nhiều người trong và ngoài nước đến thăm, trong đó có một đoàn từ thiện từ Anh quốc. Họ hứa là sẽ tìm cách giúp bố mẹ hoặc người thân sang Anh nhận diện con mình. Cũng trong ngày hôm qua, có một đoàn mà gia đình không biết là chính quyền hay nhà báo. Khi đến nhà thì tự ý đặt máy quay phim mà không hỏi ý kiến gia đình. Cho nên gia đình không cho. Tôi ở lại dùng bữa ăn trưa với gia đình.
Tôi đến thăm gia đình em Gioan Hoàng Văn Tiếp, thuộc xã Diễn Thịnh, Diễn Châu, Nghệ An. Gia đình cho biết, cũng giống ba gia đình trên, mấy ngày qua rất nhiều người đến thăm gặp, phỏng vấn. Gia đình cũng cho biết là công an đã lấy tóc của mẹ em Tiếp.
Điểm chung là các gia đình chưa có nguồn tin chính xác mà đang dựa vào các tình tiết để suy đoán là con họ ở trong số 39 nạn nhân. Các gia đình đều cho biết là ở nhà không có việc làm nên phải ra đi tim kiếm việc làm để mưu sinh.
Mà thật đúng như vậy, ở miền trung, người gia tăng mà đất nông nghiệp ngày càng thu hẹp vì bị mua với giá rẻ mạt để làm đường hoặc để thực hiện các dự án trời ơi đất hỡi. Thảm họa Formosa cũng cướp đi hàng vạn công việc của người dân. Vùng Nghệ An, Hà tĩnh lại không có nhiều công ty xí nghiệp để tạo việc làm...
Tôi được biết, ngoài lý do mưu sinh, nhiều người ra đi vì đã từng tham gia đấu tranh Formosa hay một sự việc khác, nên bị công an theo dõi, triệu tập, đe dọa... Họ ra đi để tránh bị bắt hay bị cài bẫy, tù tội sau nầy.
Tuy các gia đình không nói cụ thể, nhưng qua tìm hiểu, tôi được biết là người ta phải trả gần một tỷ cho một người đi Anh. Số tiền nầy chia làm hai lần trả: lần 1 trả khoảng 500 triệu khi sang đến Pháp; lần 2 trả khoảng 400 triệu khi sang đến Anh.
Đa số các gia đình nông thôn quanh năm kiếm sống không có tiền dư. Họ không có đủ tài sản thế chấp để vay ngân hàng đủ số tiền lớn như thế. Cho nên nhiều gia đình phải vay dịch vụ nặng lãi.
Vậy nên khi bước chân ra đi là các em xác định phải kiếm tiền thật nhanh để trả nợ. Vì gánh trên vai khoản nợ như vậy mà một bạn trong số 39 nạn nhân, khi biết mình không thể sống nữa, đã gửi tin nhắn nhờ em mình giúp bố mẹ trả nợ.
Vậy, trong cơn hấp hối kéo dài và đau đớn tuyệt vọng, các em day dứt một nỗi đau tinh thần, là khoản nợ mà các em để lại cho bố mẹ.
Một điều đáng buồn nữa là khi tôi đến thăm gia đình em Tứ, em Nhung và em Tiếp thì chừng vài phút sau là công an xã cũng đến. Không biết do trùng hợp ngẫu nhiên hay là họ luôn theo dõi những người đến thăm các gia đình?! Tại nhà em Tứ, vị công an xã dùng điện thoại quay phim, chụp ảnh từng người. Khi tôi hỏi vì sao anh quay phim, chụp ảnh chúng tôi thì anh trả lời rất hách dịch, đúng bản chất cộng sản: “Tôi là công an nên tôi có quyền!”
Ước mong tha thiết của các bố mẹ là các con đang sống, một ngày nào đó các em liên lạc về với gia đình. Trường hợp xấu nhất, các em nằm trong số 39 nạn nhân trong chiếc xe đó thì gia đình mong nhận được sự giúp đỡ của quý vị trong và ngoài nước, để thi thể các em sớm về với gia đình!
Chúng ta tiếp tục cầu nguyện và kính xin quý vị thương giúp đỡ các gia đình!
Cái chết thương tâm của 39 di dân trong chiếc xe tải đông lạnh khiến dư luận Anh bàng hoàng.
Người dân địa phương tại Grays, Essex, nơi vụ việc được phát hiện, nói với BBC News Tiếng Việt rằng họ không thể hiểu nổi làm sao chuyện đó có thể xảy ra.
Nhưng những di dân, trong đó có người Việt, khi quyết định tìm cách vào Anh bất hợp pháp, họ có biết sẽ phải đối diện với một hành trình kiểu như thế không?
Lan (không phải là tên thật), từ Việt Nam tới Anh vào năm ngoái.
Nói chuyện với BBC News Tiếng Việt qua điện thoại internet, cô nói cô quyết định ra đi tuy "đã biết đây là con đường bất hợp pháp", và may mắn là hành trình của cô kéo dài một tháng, "khá là nhanh so với những người khác".
Kể về quá trình từ lúc rời nhà, một tỉnh thuộc miền bắc Việt Nam, đến khi tới Anh, Lan nói cô phải đi thành nhiều chặng, với "hai hoặc ba điểm dừng chân".
Không tiết lộ đó là những điểm nào, nhưng Lan cho biết tại mỗi nơi, cô phải ở lại chờ trong khoảng một tuần.
Hành trình của những người đi từ Việt Nam "thường thì phải trải qua một quãng đường khá dài, khá là gian nan", Lan nói, và người đi "ngay từ đầu đã xác định là rất khó khăn".
Đây rất có thể là lý do khiến các di dân người Việt thường cố mua 'vé VIP', giá cao hơn giá 'vé thường', để hy vọng chuyến đi sẽ an toàn, trót lọt hơn, Lan giải thích, tuy không nói cô đi theo dạng vé nào.
Cô cho biết trong trường hợp của cô, người môi giới "chỉ là người tạo điều kiện cho mình đi" an toàn, chứ không hứa hẹn gì về cơ hội kiếm tiền hay công ăn việc làm sau đó.
Lý do lựa chọn ra đi
Các di dân bất hợp pháp thường được cho là ra đi vì kinh tế, nhưng Lan nói trường hợp của cô không phải vậy.
"Tôi có rất nhiều lý do riêng để có mặt ở đây vào lúc này," cô nói. "Khi ở Việt Nam, gia đình tôi cũng được coi là một gia đình khá giả."
"Tuy nhiên, đến một giai đoạn nào đấy, tôi gặp phải rất nhiều khó khăn, khó khăn về nhiều chuyện, mọi thứ không được trôi chảy. Đột nhiên có một lựa chọn là sang đây."
"Ngay từ lúc ở nhà tôi đã biết đây là con đường bất hợp pháp và sẽ có rất nhiều khó khăn, rủi ro. Tất nhiên là tôi biết, nhưng rồi tôi vẫn lựa chọn sang đây. Đó cũng là một sự đánh đổi rất lớn."
"Lúc quyết định ra đi, tôi không xác định quá nhiều về việc sang đây để làm cái gì. Cuộc sống của tôi ở Việt Nam khá nhiều áp lực, khó khăn, cho nên tôi muốn chọn một cuộc sống mới."
Nguyễn Giang và Bình Khuê tường thuật từ hiện trường vụ 39 nạn nhân trong xe đông lạnh ở phố Eastern Avenue, khu nhà kho Grays, Essex, Anh
'Cuộc sống ở Anh không phải như người ta vẫn mơ'
"Việc sang bên này làm gì hay sống thế nào, [người môi giới] chưa từng đề cập đến với tôi. Tất cả đều phải dựa vào mối quan hệ của mình từ Việt Nam, hoặc sang đây rồi nhờ vào sự giúp đỡ của cộng đồng," Lan giải thích.
Nếu như đường dây giúp đưa ra nước ngoài không hứa hẹn gì về công ăn việc làm thì liệu có phải những người như Lan đã có những mối quan hệ hoặc có sự hiểu biết nhất định về thị trường công ăn việc làm hoặc cơ hội kiếm việc làm ở Anh rồi mới đi?
Lan không trả lời trực tiếp câu hỏi này, chỉ nói "nhờ sự giúp đỡ của cộng đồng mà tôi cố gắng sống sót, bám trụ đến bây giờ".
Kể về cuộc sống một năm qua, Lan nói khi mới sang, cô "khá sốc".
"Giai đoạn đầu thực sự là khó khăn. Mình đến một đất nước mới, mọi thứ đều mới, khi ra đường họ dùng ngôn ngữ khác mình, mọi người đều khác mình. Tôi cảm thấy lạc lõng, cô đơn giữa thế giới này."
"Nhưng đây là cuộc sống mà mình đã lựa chọn cho nên tôi phải sống tiếp."
Bản quyền hình ảnhGETTY IMAGESImage captionCảnh London buổi tối
Lan cũng muốn chia sẻ tâm sự với những ai đang định đi như mình:
"Con đường các bạn chuẩn bị đi hoặc mong muốn đi là bất hợp pháp. Dù mục đích có là gì thì đó vẫn là con đường sai lầm."
"Tuy nhiên, tất cả mọi thứ xảy ra đều có lý do của nó. Có những người thông cảm được cho lý do của các bạn, và sẽ có những người không chấp nhận được lý do đấy."
"Nhưng nói một cách ích kỷ một chút thì cuộc sống của mình là của mình, không ai có thể sống thay cho mình, không ai có thể quyết định thay cho mình được. Trước khi đưa ra bất kỳ quyết định gì thì cũng mong các bạn suy xét thật kỹ."
"Thực sự, Anh Quốc không phải giống như người ta vẫn từng mơ. Người ta vẫn nghĩ rằng đi ra nước ngoài mọi sự dễ dàng hơn, kiếm tiền dễ, có thể gửi được nhiều tiền về để giúp đỡ gia đình, để xây nhà to cho bố mẹ, để giúp nuôi các em ăn học..."
"Thực ra không phải thế. Đằng sau đó có rất nhiều góc khuất. Đằng sau những đồng tiền đó là mồ hôi, nước mắt, là những ngày làm việc rất dài, là những bữa ăn rất vội, là những cuộc sống khó khăn, là sự cô đơn mỗi khi đêm về, rất nhiều thứ phải đánh đổi."
"Tôi cũng mong những người đang ở Việt Nam có cái nhìn cảm thông hơn, nhân hậu hơn đối với các nạn nhân và những người Việt Nam đang còn ở nước ngoài, đang phải sống cuộc sống theo tôi là khá khó khăn."
Bản quyền hình ảnhAFP CONTRIBUTORImage captionNgười nhập cư trái phép từng trèo lên các chuyến xe tải từ Pháp vào Anh như thế này cho đến khi khu lều trại ở Calais, Pháp bị đóng
Bình Luận: Cô Gái Phạm Thị Trà Mi Và Thân Phận Con Người Dưới Các Chế Độ Cộng Sản
Đào Tăng Dực Theo báo mạng News.Zing.VN, thì “Sáng 26/10, Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Nguyễn Phú Trọng đã trao Quyết định thăng quân hàm từ Trung tướng lên Thượng tướng cho hai Phó chủ nhiệm Tổng cục Chính trị Trần Quang Phương và Đỗ Căn.”
Cũng theo báo này thì, như một “con vẹt đầu đàn”, nói toàn những lời vô nghĩa như trên một hành tinh xa lạ: “Tổng Bí thư mong muốn Thượng tướng Trần Quang Phương và Đỗ Căn tiếp tục phát huy truyền thống vẻ vang của Quân đội nhân dân Anh hùng, giữ vững phẩm chất đạo đức cách mạng, tuyệt đối trung thành với Đảng, Tổ quốc, nhân dân và hết lòng, hết sức phụng sự Tổ quốc, phục vụ nhân dân, phấn đấu hoàn thành xuất sắc mọi nhiệm vụ mà Đảng, Nhà nước và nhân dân đã tin tưởng giao phó, xứng danh Bộ đội Cụ Hồ.”
Trong khi đó, dưới trái đất, cùng một thời điểm Nguyễn Phú Trọng khua môi múa mép như trên, thì công luận và báo chí thế giới vô cùng thương tâm được tin cảnh sát Anh Quốc khám phá xác chết của 39 người Trung Quốc và Việt Nam vô danh và vô tội, trong đó có 31 người đàn ông và 8 người phụ nữ trong một thùng container có máy lạnh, tại vùng Essex.
Thật vậy nhiều chỉ dẫn cho thấy có thể một số người trong đám tử thi là người Việt Nam. Ít nhất một phụ nữ Việt Nam tên Phạm Thị Trà Mi 26 tuổi là một trong những nạn nhân. Trước khi chết, cô gái trẻ này còn text cho cha mẹ mình một tin nhắn vô cùng đáng thương đại khái như sau:
“Con xin lỗi Ba Mẹ. Chuyến đi hải ngoại của con không thành công. Con thương Ba Mẹ nhiều. Con không thể hít thở. Con đến từ thành phố Nghèn, huyện Cần Lộc, Hà Tỉnh, Việt Nam…Con xin lỗi mẹ”.
Tin mới nhất cho biết ngoài thiếu nữ Trà Mi ra còn có thể một thanh niên tên Nguyễn Đình Lượng cũng từ Hà Tỉnh là nạn nhân. Cho đến bây giờ thì con số chính xác những nạn nhân người Việt chưa biết bao nhiêu trong số 39 tử thi.
Được biết một thanh niên Bắc Ái Nhĩ Lan tên Maurice Robinson, 25 tuổi đã bị câu lưu và sẽ ra tòa thứ Hai ngày 28 tháng 10 về các tội ngộ sát, âm mưu buôn người, âm mưu giúp di dân bất hợp pháp và âm mưu rửa tiền. Ba nhân vật khác lớn tuổi hơn cũng bị truy tố về một số tội danh liên hệ.
Khi tin tức này đươc bộc lộ lần đầu thì thông tấn xã Hoa Kỳ CNN đặt câu hỏi:
1. Tại sao dân chúng Trung Quốc, với nền kinh tế đứng hàng thứ nhì trên thế giới, lại mạo hiểm chính mạng sống của mình để được nhập cư vào Vương Quốc Thống Nhất Anh?
2. Tuy nhiên sau khi tin tức hé lộ sự hiện diện của người dân Việt Nam trong số người tử nạn, thì câu hỏi thứ nhì phải nêu ra là: tại sao nhân dân của các quốc gia tự cho là thiên đường xã hội chủ nghĩa lại có khuynh hướng liều mạng sống, chạy trốn thiên đàng, tìm cách nhập cư vào các quốc gia “tư bản rẫy chết”, nói theo thuật ngữ ban tuyên huấn của các đảng cộng sản.
Câu trả lời cho cả 2 vấn nạn trên tuy phức tạp nhưng có thể hiểu tường tận khi chúng ta nắm rõ bản chất của các đảng CS đang nắm quyền tại Trung Quốc và Việt Nam.
Xã hội chủ nghĩa theo truyền thống Đệ Tam Quốc Tế của Lê Nin đề xướng bao gồm các yếu tố sau đây:
1. Xã hội chủ nghĩa (socialism) nôm na: tức mọi phương tiện sản xuất thuộc nhà nước 2. Quốc tế chủ nghĩa (internationalism) nôm na toàn thể nhân loại phải tiến lên xã hội chủ nghĩa và tình anh em giữa các quốc gia xã hội chủ nghĩa
3. Toàn trị chủ nghĩa (totalitarianism) nôm na các đảng CS nắm quyền lực chính trị tuyệt đối
4. Tôn sùng lãnh tụ tối cao (Worship of supreme leader) nôm na tôn sùng Mao Trạch Đông, Đặng Tiểu Bình và gần đây nhất Tập Cận Bình là những lãnh tụ siêu việt.
Đức quốc xã theo truyền thống của Hitler chủ trương bao gồm các yếu tố sau đây:
1. Xã hội chủ nghĩa (Socialism) nôm na Mọi phương tiện sản xuất thuộc nhà nước sở hữu hoặc điều hành
2. Quốc gia chủ nghĩa (Nationalism) nôm na Dân tộc Đức là siêu đẳng
3. Toàn trị chủ nghĩa (Totalitarianism) nôm na Đảng Quốc Xã toàn trị
4. Tôn sùng lãnh đạo tối cao (Worship of supreme leader) tôn sùng Hitler là lãnh tụ siêu việt.
Sau khi phân tách như trên, trong trường hợp Trung Quốc và các quốc gia CS hiện hành như tại Bắc Triều Tiên và Việt Nam thì một khi yếu tố “quốc tế chủ nghĩa” bị loại bỏ và thay thế bằng “quốc gia chủ nghĩa”, nhất là quốc gia cực đoan chủ nghĩa như tại TQ, thì bản chất đảng CSTQ thật sự không khác gì Đảng Quốc Xã của Hitler. Khác chăng là CSTQ còn dối trá và nguy hiểm hơn gấp trăm lần.
Thêm vào đó, bản chất của phiên bản xã hội chủ nghĩa trong một quốc gia tại Đức Quốc Xã có vẻ trung thực hơn phiên bản xã hội chủ nghĩa trong một quốc gia tại TQ, Việt Nam và Bắc Triều Tiên nhiều.
Lý do đơn giản là vì tại các quốc gia này chỉ còn 2 giai cấp. Đó là giai cấp đảng viên bóc lột và giai cấp nhân dân bị bóc lột. Đảng viên là tư bản đỏ. Nhân dân là giai cấp lao động vô sản bị bóc lột. Giai cấp tư bản đỏ không hề chần chừ liên kết với tư bản quốc tế, bóc lột nhân dân lao động.
Đó chính là lý do tại sao xã hội đầy rẫy tham nhũng, bất công đưa đến cảnh người dân Việt, kể cả cô gái Phạm Thị Trà Mi phải thân gái dặm trường, tha phương cầu thực và bỏ thây trong một chiếc container tại Anh Quốc.
Sự lệ thuộc của đảng CSVN vào đảng CSTQ không những thể hiện trên bình diện vĩ mô qua những hành vi đốn mạt là nhượng và bán đứng Ải Nam Quan, Thác Bản Giốc, nhiều ngàn cây số lãnh thổ và lãnh hải, Hoàng Sa và một phần Trường Sa cho TQ, mà trên bình diện vi mô, còn mở rộng biên giới cho sử dụng đồng Nhân Dân Tệ và biến nhiều người dân Việt trở thành nạn nhân của những băng đảng tội ác TQ, buôn người như trường hợp các người Việt nêu trên.
Hầu như là đảng CSVN, TBT đảng NPT và 2 thượng tướng Tổng Cục Chính Trị nêu trên càng quang vinh thì số phận nhân dân Việt Nam càng thê thảm.
Chỉ khi nào toàn bộ đảng CSVN chui tuốt vào thùng rác của lịch sử và toàn dân chung lòng xây dựng một nền dân chủ hiến định, pháp trị và đa nguyên trên đất nước, thì dân tộc Việt mới chấm dứt cảnh nước mất nhà tan, nhân dân đồ thán này.
Đường dây buôn người Việt Nam - Trung Quốc - Anh Quốc
Mẹ Nấm (Danlambao) - 39 nạn nhân của một cuộc buôn người đã được phát hiện chết trong một chiếc xe tải đông lạnh -25 độ C (-13 độ F) tại Essex, Anh Quốc vào ngày 23.10.2019. Lúc đầu những nạn nhân này được cho là người Tàu. Tuy nhiên, hiện nay nhiều thông tin cho biết một trong số những nạn nhân này là người Việt.
Cảnh sát cho biết trong số 39 nạn nhân bị chết có 31 người đàn ông và 8 phụ nữ. Ba nghi can gồm 1 phụ nữ và 1 đàn ông ở vùng phía bắc nước Anh và 1 người từ Bắc Ái Nhĩ Lan đã bị bắt liên quan đến vụ buôn người gây tử vong này.
Theo NBC News, Đại sứ quán Việt Nam đã nhận yêu cầu từ một số gia đình tại Việt Nam xin trợ giúp để xác nhận người thân của họ có nằm trong danh sách những người bị tử vong. Tuy nhiên, nhân viên sứ quán cho biết họ chưa nhận được thông tin gì từ cảnh sát Anh Quốc.
Thông tin của Đại sứ quán Việt Nam đăng trên Facebook:
"Đến lúc này, quốc tịch của các nạn nhân chưa được xác nhận. Các cơ quan chức năng của Anh đang làm việc nhanh nhất có thể để xác định danh tính các nạn nhân và thông báo với gia đình họ.
Đây là một thảm kịch kinh hoàng, và chúng tôi xin gửi lời chia buồn sâu sắc tới gia đình và bạn bè của những người đã không may qua đời. Các cơ quan chức năng của Anh sẽ thực hiện một cuộc điều tra đầy đủ và toàn diện."
Theo báo The Guardian của Anh, một gia đình người Việt tại Hà Tĩnh đã lo ngại rằng con gái của họ là một trong những nạn nhân đã bị chết trong xe tải buôn người này.
Thông tin này đã được Facebooker Nghiêm Hoa đăng tải trước đó trên trang FB cá nhân. Nghiêm Hoa đã nhận được tin từ một người bạn, cho biết "một gia đình ở Hà Tĩnh đã mất liên lạc với con gái từ hôm 23, gần sát thời điểm xảy ra vụ việc. Cô gái 26 tuổi tên là My đã đi Trung Quốc để từ đó sang Anh. Hiện gia đình đang tìm kiếm mọi manh mối của con gái, và cần người ở Anh nhận ủy quyền để xác định xem con mình có trong số 39 người kia không."
Những lời nhắn cuối cùng của gia đình từ con gái Phạm Thị Trà My đã được Nghiêm Hoa đăng tải:
Theo người anh trai của Trà My nói với BBC thì Trà My rời Việt Nam bắt đầu hôm 3/10, bay sang Trung Quốc, ở đó vài hôm rồi đi Pháp để "vượt biên" sang Anh.
Theo thông tin của Daily Mail thì cô Phạm Thị Trà My, 26 tuổi đã phải trả £30000 (USD39000) cho hệ thống buôn người để đi từ Việt Nam sang Trung Quốc và từ đó đến Anh Quốc để mưu tìm một cuộc sống tốt đẹp hơn.
Bên cạnh Phạm Thị Trà My, tờ Daily Mail cho biết có tổng cộng 6 nạn nhân người Việt trong số 39 người bị chết.
Một nạn nhân khác có thể bị chết trong vụ buôn người này là Nguyễn Đình Lương, 20 tuổi, theo BBC.
Theo báo Washington Post, vào năm ngoái, 21 người Việt trong đó có 11 trẻ em cũng đã được phát hiện sống sót trong một xe tải đông lạnh tại cảng Newhaven, miền Nam nước Anh. Tài xế người Romany đã bị kết án 6 năm tù.
Cũng theo Washington Post, nhiều chuyên gia về tệ nạn buôn người cho rằng những nạn nhân tại Essex là những người bị bị bắt cưỡng bức lao động hay là những người muốn nhập cư bất hợp pháp, phải trả tiền và được tổ chức vượt biên trong một đường dây buôn người nguy hiểm, đầy bất trắc.
Bản quyền hình ảnhGETTY IMAGESImage captionTuy nhiên không phải tất cả người dân Nghệ An đều giàu có (Ảnh minh họa)
Chuyến thăm nhà các gia đình nghi có người thân trong vụ 39 người chết ở Yên Thành, Nghệ An của BBC đã cho thấy một khung cảnh bất ngờ.
Trái với suy nghĩ của một số người rằng đây là những gia đình có hoàn cảnh khó khăn, có động cơ về tài chính lớn đến mức nhiều người sẵn sàng mạo hiểm chọn con đường sang châu Âu làm việc trái phép.
Nhưng những gì nhà báo Jonathan Head chứng kiến là "nhà lầu và xe hơi" tại huyện Yên Thành, nơi đã có 5 gia đình trình báo có con bị mất tích.
Và những gì phóng viên BBC thấy có thể là chính xác.
Trong bài báo In Vietnam's 'Billionaire Village', migrant cash can buy a palace' (Tại 'Làng Tỉ phú' ở Việt Nam, tiền người nhà gửi về mua được cả dinh thự), nhà báo James Pearson từ hãng Reuters của Anh dẫn lời Chủ tịch UBND xã Đô Thành, Yên Thành, Nghệ An nói 70-80% biệt thự tại đây được xây từ tiền gửi từ nước ngoài về.
"Nếu người làm việc ở Việt Nam kiếm bằng tiền đồng thì phải mất rất lâu để xây những biệt thự hoành tráng thế này," ông Nguyễn Văn Hà nói.
Từ 2018, báo Dân Trí đã ghi nhận hiện tượng giàu lên nhanh chóng tại xã Đô Thành, huyện Yên Thành, Nghệ An.
Bài viết "Xã 1.000 tỷ phú: Bậc nhất xứ Nghệ, biệt thự hàng ngàn, ô tô nhiều vô kể" đăng tháng 11/2018 cho biết "người dân Đô Thành kéo nhau đi Tây lập nghiệp".
Theo bài báo này, xã Đô Thành từng thuộc một trong những xã nghèo nhất huyện Yên Thành, với nghề truyền thống là làm mộc.
Đến những năm 1990, nguồn gỗ khan hiếm, thị trường bão hoà, nhiều người nảy ý định sang những nước như Anh, Úc, Ba Lan, Đức...
Bản quyền hình ảnhGETTY IMAGESImage captionKhông khí tang thương bao trùm huyện Yên Thành, Nghệ An nhiều ngày nay
"Người sang trước làm ăn rồi về đưa gia đình, họ hàng theo sau. Cứ như thế, người dân Đô Thành kéo nhau sang Tây lập nghiệp, có gia đình 3-4 người con cùng xuất ngoại.
Tiền từ nước ngoài gửi về nhiều, người dân bắt đầu xây dựng nhà lầu, biệt thự, mua sắm xe máy, ô tô,...," bài báo viết.
Và để có tiền gửi về cho gia đình, người lao động ở nước ngoài làm đủ mọi nghề như cửu vạn, công nhân, buôn bán, spa…
Nhiều người đi vài năm tích luỹ được số vốn lớn rồi về lại quê hương lập nghiệp.
Theo ông Nguyễn Văn Hà , Chủ tịch UBND xã Đô Thành cho biết vào năm 2018, xã Đô Thành có 1.450 người đang làm việc ở các nước châu Âu; 1.047 người đi làm việc, buôn bán tại Lào; 439 người đang làm việc tại các nước châu Á như Nhật Bản, Hàn Quốc, Đài Loan,...
"Nhờ số tiền con em làm ăn xa gửi về mà Đô Thành ngày càng thay da đổi thịt. Toàn xã có hơn 4.000 hộ thì 3/4 trong số đó có nhà 2 tầng trở lên. Hàng trăm hộ có xe ô tô, biệt thự", ông Hà nói.
Tuy nhiên bài báo của Dân Trí không đề cập cụ thể con đường đi nước ngoài của những người dân vùng Đô Thành là này hợp pháp hay không.
Một số báo Việt Nam còn ghi nhận hiện tượng này sớm hơn.
Cụ thể như báo Zing, đã đăng bài báo "'Làng đại gia' khiến nhà giàu thành phố cũng nể trọng" từ 2014 về hiện tượng giàu có của xã Đô Thành nhờ "đi Tây".
Bản quyền hình ảnhGETTY IMAGESImage captionMột gia đình ở Nghệ An lo lắng con cháu họ đi trên chuyến xe định mệnh đó
"Ban đầu toàn xã cũng chỉ có một vài người đi, về sau thấy làm ăn được nên họ về kéo anh em, họ hàng cùng xuất ngoại kiếm tiền. Cứ thế, lượng người 'đi Tây' ngày một tăng lên.
"Thời kỳ bấy giờ đi xuất khẩu lao động còn dễ nên cứ thấy làm ăn được là họ lại ồ ạt kéo nhau sang đó. Chính nhờ hướng đi này mà người dân nơi đây đã đổi thay một cách chóng mặt," bài báo viết.
Trưởng xóm Phú Vinh khi đó nói: "Nhờ nguồn lao động này mà xóm trở nên trù phú, giàu có, đời sống bà con cũng như cơ sở vật chất hạ tầng được nâng lên rõ rệt."
Bài báo đưa ví dụ có ba người con đi lao động ở nước ngoài, đã đem tiền về xây cho gia đình một căn biệt thự đồ sộ tốn vài tỷ đồng từ 2004.
"Biệt thự, xe con bóng loáng được người dân ở đây xem như là một nhu cầu bình thường trong cuộc sống thường ngày mà thôi", một người dân.
Trang web Du lịch Nghệ An của tỉnh, thậm chí còn có bài viết "Top 5 xã giàu nhất Nghệ An" với lời quảng cáo "Nghệ An được biết đến là quê hương của Bác Hồ kính yêu. Không những thế, có thể ít ai biết rằng, Nghệ An còn là nơi có các làng xã được xếp hạng giàu nhất nước ta nữa."
Và tất nhiên là không thể vắng cái tên xã Đô Thành, huyện Yên Thành.
Chính vì vậy, khi những người dân khác trong vùng, kém "giàu có hơn" thấy những căn biệt thự, xe hơi bóng lộn của hàng xóm, họ có thêm động lực để tìm đường sang trời Tây bất chấp.
Cán bộ CS buôn ngưởi làm giàu
Vụ 39 người chết: Nỗi đau tột cùng của những gia đình Việt Nam thoát thiên đường XHCN
Jonathan HeadPhóng viên Đông Nam Á
Bản quyền hình ảnhGETTY IMAGESImage captionÔng Lê Minh Tuấn lo rằng con trai Lê Văn Hà nằm trong số những nạn nhân trong container ở Essex
Nỗi tuyệt vọng dâng trào trong ngôi nhà nhỏ khiêm tốn của anh Lê Văn Hà, ở huyện Yên Thành, tỉnh Nghệ An, khi người thân ngày càng phải chấp nhận điều mà họ không muốn tin là sự thật, rằng Hà có thể là một trong 39 thi thể tìm thấy trong container ở Essex.
Bà của Hà thẫn thờ nhìn vào khoảng không, dấu mặt vào đôi bàn tay. Còn vợ anh, ngồi lặng yên, nhất định không ăn thứ gì, mặc mọi lời nài nỉ. Cha anh, ông Lê Minh Tuấn, ôm người cháu trai còn rất nhỏ, và chỉ khóc trong nỗi tuyệt vọng.
Chuyện của Hà là câu chuyện điển hình của một chàng trai trẻ, từ một vùng quê nghèo làm nông nghiệp ở Việt Nam.
Hà cũng như hàng ngàn người lao động khác, đã quyết định tìm đường ra nước ngoài mưu sinh, với giấc mơ có thể kiếm được một công việc khá lương. Anh ra đi ba tháng trước, với đích đến là châu Âu, ngay trước ngày đứa con trai thứ hai của anh chào đời.
Chuyến đi ấy sẽ phải mất 20 ngàn bảng Anh (tức khoảng 25 ngàn đôla) trả cho đường dây đưa người ra nước ngoài. Đây là một khoản tiền không nhỏ, mà gia đình họ phải cầm thế hai lô đất mới vay được.
Tất cả dồn hết cho một hy vọng, rằng Hà sẽ kiếm được một công việc tốt, và sau đó, dành dụm trả nợ. Nhưng tất cả những hy vọng ấy nay tan tành hết cả.
Bản quyền hình ảnhGETTY IMAGESImage captionÔng Lê Minh Tuấn, cha Lê Văn Hà, 30 tuổi, người được cho là nằm trong số 39 nạn nhân trong chiếc xe tải ở Essex
"Hà để lại cho chúng tôi một khoản nợ khổng lồ," ông Tuấn nói. "Tôi chẳng biết đến khi nào chúng tôi mới có thể trả hết nợ. Tôi thì bây giờ đã già, sức khỏe kém, và từ giờ, tôi sẽ còn phải giúp nuôi dạy mấy đứa cháu."
Ông Tuấn đoan chắc rằng con trai mình đã qua đời. Ông nhận được một tin nhắn của con trên Facebook ngay trước thời điểm mà anh Hà nói rằng đang chuẩn bị vào Anh.
Nhiều người cho rằng, rất nhiều trong số các nạn nhân trên chiếc container định mệnh ấy đến từ cùng một huyện - huyện Yên Thành, tỉnh Nghệ An.
Bản quyền hình ảnhREUTERSImage captionChị Bùi Thị Nhung nhà ở tỉnh Nghệ An
Trong khi đó, tại nhà của chị Bùi Thị Nhung, cũng ở Nghệ An, bà con láng giềng đến giúp đỡ, chia buồn và thắp nhang trước bàn thờ có bức ảnh của người mất tích. Đó là bức chân dung tươi cười của Nhung, 19 tuổi. Gia đình Nhung vẫn đang khấn nguyện cho một hy vọng rằng, Nhung không ở trong chiếc container định mệnh đó.
Chị gái của Nhung, Bùi Thị Loan cho biết, chị đã nhận được tin nhắn ngắn của Nhung trên Facebook vào ngày 21/10 viết rằng, Nhung đang ở 'trong kho.'
Một người cha mất liên lạc với con trai đã đặt bàn thờ cho con mình
"Chưa thông tin nào được xác minh," chị Loan nói. "Chỉ có những thông tin trên internet và mạng xã hội, nên chúng tôi vẫn chưa nguôi hy vọng.''
"Chúng tôi biết rằng, có ba chiếc xe tải khác nhau sẽ đến Anh vào cùng thời điểm đó. Bởi vậy, chúng tôi vẫn hy vọng vào một phép lạ nào đó, rằng Nhung hoá ra đang ở trên một chiếc xe tải khác."
Chị Loan cho biết, Nhung là người thông minh nhất trong số bốn anh chị em. Bạn bè Nhung, rất nhiều người đã giúp cô gom tiền chuẩn bị cho cuộc hành trình. Bởi vậy, gia đình Nhung không phải thế chấp nhà hay bán bất cứ thứ gì.
Còn bây giờ, họ bám vào hy vọng rằng tin tốt lành sẽ đến. Hay trong trường hợp có tin xấu nhất, họ sẽ được giúp đỡ để đưa thi thể của Nhung về Việt Nam.
Những ngôi nhà mới xây tại huyện Yên Thành là bằng chứng cho những khoản tiền được người lao động làm việc ở nước ngoài tiết kiệm gửi về. Anh quốc dường như là một điểm đến rất được ưa thích. Một số người khác làm việc một thời gian ở Nga hoặc Romania nói rằng, ở đó rất khó tìm được việc làm lương cao.
Bản quyền hình ảnhGETTY IMAGESImage captionMột phụ nữ Việt đứng bên cạnh một ngôi nhà đang xây ở Yên Thành
Họ cũng mô tả là phải vất vả như thế nào ở Pháp do cảnh sát liên tục truy quét vì tình trạng cư trú và lao động bất hợp pháp. Nhưng ở Anh, đã hình thành một cộng đồng người Việt khá lớn, thêm vào đó, có nhiều việc như làm ở các tiệm nail (làm móng), làm trong nhà hàng hoặc làm nghề nông nghiệp.
Kẻ môi giới đưa họ ra nước ngoài là một phần trong thế giới ngầm của một mạng lưới toàn cầu. Những kẻ này đã thu của họ một khoản tiền rất lớn để đưa người qua biên giới một cách bất hợp pháp. Họ phải trả những số tiền khác nhau, dao động từ khoảng 10 ngàn bảng đến hơn 30 ngàn bảng. Số tiền cao hơn được cho là dành cho "dịch vụ VIP."
Nhiều người trong số họ ra khỏi Việt Nam qua ngả Trung Quốc. Nhưng khi đến English Channel (eo biển Manche), cho dù mức phí là bao nhiêu chăng nữa, thì con đường duy nhất vào Anh vẫn là phải trốn vào các container, để tìm cách vượt biên lậu.
Sau thảm kịch ở Essex, Thủ tướng Việt Nam, ông Nguyễn Xuân Phúc đã yêu cầu điều tra về các vụ việc đưa công dân Việt Nam xuất cảnh trái phép ra nước ngoài, xử lý nghiêm các vi phạm.
Nhưng từ lâu nay, buôn người đã là một vấn đề nghiêm trọng, thường liên quan đến phụ nữ và trẻ em.
Năm nay, Việt Nam đã bị hạ xuống bậc thứ hai, trên Danh sách các nước cần được theo dõi về tình trạng buôn người, trong hệ thống ba bậc của phúc trình thường niên về tình trạng buôn người của Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ.
Đây là lần đầu tiên Việt Nam bị hạ xuống bậc này kể từ năm 2012.
Bất chấp những nỗ lực mà chính phủ Việt Nam đang có, khoản tiền khổng lồ kiếm được từ việc buôn người khiến nó trở thành một ngành kinh doanh béo bở và đang tiếp tục phát triển mạnh ở Việt Nam
Vì sao em tôi chết ?...
Tôi viết cho em những dòng tâm sự này bằng đôi tay hãy còn run rẩy vì xúc động. Tôi không biết em là ai. Nhưng lòng tôi quặn đau và thổn thức. Như những cảnh sát của quận Essex khi mở cửa thùng xe đông lạnh và chứng kiến đến 39 xác người. Họ gục xuống trong tiếng nấc khi còn chưa kịp xác định những người bị nạn là ai. Như những công dân vô danh của thành phố Luân Đôn lặng lẽ đốt lên ngọn nến tưởng niệm. Họ thật lòng bày tỏ sự tiếc thương và đau xót cho những nạn nhân còn chưa xác định được căn tính và quốc tịch.
Cao Gia An, SJ - CTV Vatican News
Văn hoá Châu Âu là vậy đó em. Họ thật sự còn có những trái tim biết rung trước. Rồi sau đó cái đầu mới bắt đầu đặt ra những câu hỏi hay-dở, khôn-dại, đúng-sai…
Em là ai?
Suốt mấy ngày nay tấm hình và bức ảnh chụp tin nhắn của em liên tục xuất hiện trên trang nhất của những tờ báo lớn nhất nước Anh và cả Châu Âu. Em có một ánh mắt biết nói, một gương mặt dễ nhìn. Vành tai em cài một bông hoa sứ trắng. Người Châu Âu bàn luận: em có một gương mặt thiên thần, nhưng sao lại phải gánh chịu một số phận khắc nghiệt đến vậy?
Tôi sợ rằng sự khắc nghiệt ấy không chỉ là số phận của riêng em.
Tôi sợ rằng những thiên thần phải gánh chịu đoạ đày đã trở thành số phận khắc nghiệt của rất nhiều người trẻ Việt ngày nay.
Tôi không biết em là ai, nhưng trong câu chuyện của em tôi gặp lại câu chuyện của nhiều bạn trẻ mà tôi đã từng gặp gỡ. Gặp nhau trên xứ lạ. Chúng tôi đều là những kẻ tha hương. Có những người mới gặp tôi, chưa kịp nói gì thì đã khóc. Lý do chỉ đơn giản thế này thôi: lâu lắm rồi con mới được nghe lại tiếng Việt!
Có lần tôi giảng tĩnh tâm cho một nhóm người Việt. Nhóm tĩnh tâm ấy có nhiều bạn trẻ. Nhờ họ mà cuộc tĩnh tâm của tôi có màu sắc rộn ràng và vui tươi hơn. Đêm cuối của cuộc tĩnh tâm, chúng tôi ngồi lại bên nhau ôm đàn guitar và hát say sưa. Tự nhiên một bạn lên tiếng: mai là phải chia tay rồi… Vậy là cả nhóm lặng ngắt. Chẳng còn ai hát nổi. Họ tiếc những giây phút thanh thản và bình an của cuộc tĩnh tâm. Nhưng quan trọng hơn, tôi biết, họ sợ cuộc sống phía trước. Tĩnh tâm kết thúc nghĩa là họ lại phải trở lại đối diện với cuộc sống thực tế của họ. Họ sợ ngày mai…
Nhiều người trong số họ đang sống cuộc sống của người nhập cư bất hợp pháp. Chẳng giấy tờ tuỳ thân. Chẳng một ai thân thích. Chẳng được hưởng một quyền lợi gì. Ai cũng có thể bắt nạt và chèn ép họ được. Bất cứ lúc nào họ cũng có thể bị bắt và bị trục xuất.
Ngày mai họ lại đi cày. Người nào có nghề một chút, may mắn một chút, thì được làm đầu bếp. Một ngày quần quật hơn mười tiếng đồng hồ với củi lửa và dầu mỡ. Người nào chưa có tay nghề, mà may mắn, thì vẫn tìm được việc dọn dẹp bếp núc rửa chén rửa bát. Có người làm việc lúc nhà hàng đã đóng cửa tắt đèn. Một mình họ dưới tầng hầm làm việc từ khuya đến sáng sớm, chuẩn bị cắt gọt rau quả và mọi thứ sẵn sàng cho đầu bếp nấu nướng trong ngày mới. Cũng có những người chấp nhận chui xuống hầm sâu hơn nữa, ở đó cả vài tháng không trồi lên mặt đất. Để chong đèn trồng cây thuốc phiện. Những người khác, ít may mắn hơn, thì sẵn sàng làm đủ thứ nghề… Nghề nào cũng có nguy cơ bị bóc lột. Bởi có ai bảo vệ họ đâu! Họ có tư cách gì để mà lên tiếng hay đòi hỏi đâu!
Không phải không có những người đã vẽ ra trong đầu hành trình tự đóng mình vào container, buông mình theo một chuyến xe hàng nào đó, để tìm một cơ hội tốt hơn ở một đất nước khác hơn. Nhưng liệu có nơi nào tốt hơn cho những người như họ?
Dù sao thì họ vẫn phải tiếp tục cuộc sống của mình. Một cuộc sống không có gì cả. Miễn sao có thể có tiền. Miễn sao cuối tháng có chút gì đó gởi về cho gia đình.
Có lúc họ mở lòng tâm sự: cuộc sống nơi này khó khăn quá, không như con tưởng…
Tôi biết nói sao với họ đây, về cuộc sống mà họ đang sống?
Tôi có thể làm gì cho họ đây, ở nơi mà họ từng ngỡ là đất hứa?
Là đất hứa hay là vùng đất chết?
Tìm về miền đất chết
Em và 38 người khác chấp nhận chui vào containers. Để người ta đóng gói mình như đóng những kiện hàng và gởi đi. Những “kiện hàng đông lạnh” được phát hiện trên đất Anh, tại công viên thuộc khu công nghiệp Waterglade, Thị Trấn Grays, cách thành phố Luân Đôn 40km về hướng Đông Bắc. Cảnh sát Anh cho rằng những “kiện hàng” này đỗ bến sau khuya ngày 22 và đầu ngày 23 tháng 10. Hầu chắc những “kiện hàng” này đến đất Anh theo chuyến phà Clementine đi từ cảng Zeebrugge của Vương Quốc Bỉ, băng qua vùng Kênh Anh Quốc, và đỗ vào bến cảng Purfleet trên sông Thames. Tên của chuyến phà nghe như một sự châm biếm đau lòng: Clementine là một từ gốc Latinh, có nghĩa là khoan dung, độ lượng, nhân từ. Tên ấy lại được đặt cho một chuyến phà tàn khốc.
Trong số 39 xác người, có 31 người nam và 8 người nữ. Không ai muốn nhận mình có dính dáng đến họ. Em chết trong cơn lạnh. Nhưng sau cái chết của em vẫn còn những cơn lạnh khác, xuất phát tự lòng người, khiến cho những con người có trái tim không thể không thổn thức.
Đã có những nhận xét nhẫn tâm thế này: “Ai biểu chê nước mình nghèo, ham tiền, vượt biên, chết cũng đáng!”, “nhập cư lậu đi trồng cần, cho đáng”, “nhà có nghèo gì đâu, có ô tô đàng hoàng, còn xài hàng hiệu chek-in đủ nơi…”. Người mình với nhau còn như vậy, thì đâu lạ gì trước phản ứng phủi tay của những người khác.
Khi chiếc xe tải chở hàng được xác định có xuất xứ từ Bungary, chính phủ Bungary vội vàng đính chính: từ khi xuất xưởng đến giờ, chiếc xe này chưa bao giờ quay lại nơi sản xuất một lần nào!
Tài xế xe tải được xác định là một cậu trai trẻ người Bắc Ai-len. Hai ngày sau, thêm 3 người Bắc Ai-len nữa bị tình nghi có liên can đến vụ việc buôn người. Trước tin họ bị bắt giữ để thẩm vấn, chính phủ Bắc Ai-len từ chối lên tiếng.
Chiếc xe chở hàng được xác định thuộc về công ty vận tải GTR. Sau khi thông tin cho cảnh sát về hành trình của chuyến xe, luật sư của công ty tranh thủ nhắn nhủ thêm: đây là xe cho thuê, công ty chúng tôi chẳng liên quan gì đến chuyện này!
Khi thông tin ban đầu tiết lộ rằng 39 người bị nạn có thể là người Trung Quốc, chính phủ Trung Quốc lập tức lớn tiếng phản đối: còn quá sớm để có thể xác định về quốc tịch và nguồn gốc của các nạn nhân! Lãnh sự quán của Trung Quốc ở Anh còn mạnh miệng: cần phải tìm cho rõ thông tin đích thực về quốc tịch của những người này! Họ phát biểu như thể họ đã biết chắc mọi chuyện…
Ai cũng sợ dính trách nhiệm vào những “kiện hàng đông lạnh” này.
Tệ hơn, người ta còn sợ mất mặt và xấu hổ nếu nạn nhân trong những kiện hàng ấy là công dân thuộc nước mình. Những “kiện hàng đông lạnh” ấy chừng như đã trở thành mối hoạ oan nghiệt mà ai cũng muốn xa lánh.
Cho đến khi trên mạng xã hội của Việt Nam xuất hiện tin về một người bố đi tìm con gái. Mọi người xót xa chia sẻ đoạn tin nhắn tuyệt mệnh của em. Tin nhắn được gởi đi vào lúc 4:28 đầu ngày 23 theo giờ Việt Nam, nghĩa là lúc 10:28 cuối ngày 22 theo giờ Anh. Hình như chuyến phà Clementine chưa kịp đỗ bến thì em đã không còn cầm cự được. Tin nhắn của em khởi đầu và kết thúc bằng lời xin lỗi bố mẹ. Em nhận ra con đường đi nước ngoài đã không thành. Em thấy trước cái chết của mình vì không thở được. Xen kẽ trong đoạn tin nhắn là dòng địa chỉ của gia đình, như thông điệp em muốn lưu lại để người ta còn biết em là ai…
Con xin lỗi bố mẹ
Không muốn khoét sâu vào nỗi đau, nhưng tôi sợ rằng em đã chết không nhắm mắt. Trước khi ra đi, em để lại lời xin lỗi. Báo chí Châu Âu không hiểu em xin lỗi chuyện gì. Nhưng trái tim của một người Châu Á đọc là hiểu liền em ạ. Chữ hiếu đạo đã bám rễ sâu trong lòng em. Em ra đi không phải chỉ để tìm cuộc sống cho riêng mình, nhưng còn để làm điều gì đó cho gia đình của mình nữa. Tôi đã gặp rất nhiều bạn trẻ chọn lựa như em. Họ là những người được sinh ra, lớn lên, khắc sâu trong lòng mình chữ đạo chữ hiếu. Họ đi làm ăn xa, bán đi cái quê hương xứ ở trong lòng mình, bán đi cả tuổi xuân của mình, bán luôn bao nhiêu là ước vọng của riêng mình. Họ tìm cách ra đi, đau đáu với khát vọng đổi đời và ước mơ mang về phồn vinh no ấm cho gia đình. Họ thấy có lỗi khi để gia đình mình thua thiệt và không bằng người.
Em xin lỗi vì thấy mình thất bại. Em xin lỗi vì món nợ mình để lại cho gia đình. Có người nào ra đi như em mà không mắc nợ đâu, phải không? Phải cầm cố nhà cửa, vườn tược, đất đai. Phải vay nợ trả lãi. Phải vét cạn những gì mình có… Em như một khoảng đầu tư của cả gia đình em. Vậy nên một khi đã ra đi, ít người nào dám nghĩ chuyện quay đầu trở lại. Quay trở lại là thất bại. Thất bại bao giờ cũng đi liền với mặc cảm có lỗi.
Lời xin lỗi của em được lặp đi lặp lại cùng với lời yêu thương dành cho bố mẹ.
Em xin lỗi, nhưng tôi vẫn tin rằng nói cho cùng đó đâu phải là lỗi của em.
Nói cho cùng, trong thảm trạng xảy ra cho em, và cho nhiều người trẻ khác nữa, có thật sự em là người có lỗi không? Ai mới thật sự là người cần phải xin lỗi?
Con đường đi nước ngoài không thành
Cụm từ “đi nước ngoài” hình như chưa bao giờ đánh mất sức hấp dẫn với người Việt mình, nhất là những người trẻ ngày nay. Người mình nhìn “nước ngoài”, dù là Âu hay Mỹ, hay ở cả một số nước phát triển của Châu Á, như là biểu tượng của giàu có và văn minh. Nói ra hay không nói ra, “nước ngoài” vẫn cứ lung linh như một vùng đất hứa.
Có thể đúng em ạ. Nếu em là người chí thú học hành và có khả năng thật sự, em có thể mở ra được nhiều cánh cửa ở “nước ngoài” lắm. Có thể có nhiều đảm bảo cho tương lai và sự nghiệp của em lắm.
Nhưng có mấy người trong giới trẻ hiện nay muốn đi một con đường dài? Có mấy người trẻ ra đi và cưu mang một mục đích gì đó khác hơn là việc kiếm tiền?
Những người đi “nước ngoài” về thường bóng loáng và sang chảnh với cái danh Việt Kiều. Họ được nhìn như biểu tượng của thành công. Có mấy ai trong số họ kể lại cho em nghe những khổ cực mà họ thật sự đã trải qua? Có mấy ai dám thật lòng khơi lại những kỳ thị và phân biệt, những ấm ức và tủi hổ, những kém cỏi và thất bại… mà nhiều người Châu Á da vàng phải hứng chịu trên đất “nước ngoài”?
Muốn đường tắt và làm giàu theo kiểu “mì ăn liền” thì “nước ngoài” khổ lắm em ạ! Lại hàm chứa bao nhiêu là nguy cơ nữa. “Nước ngoài” đâu phải là một mỏ vàng có sẵn để ai cũng có thể đến và muốn đào bao nhiêu thì đào. Những người “nước ngoài” cũng đâu có ngu đến độ để cho người khác tự do vào nhà họ và lấy đi cơ hội của họ. Càng ngày an ninh của họ càng xiết chặt. Những thủ tục giấy tờ càng phức tạp. Càng ngày họ càng phát huy kỹ năng từ chối tiếp nhận người nhập cư cách đầy lịch sự nhưng cũng đầy dứt khoát và lạnh lùng.
Đã có nhiều người đi nước ngoài không thành. Đã có nhiều thảm cảnh đau lòng. Đã có vô số những chuyện thương tâm xảy ra. Nhưng ánh hào quang của “nước ngoài” chừng như chưa bao giờ tắt trong lòng rất nhiều người.
Không phải tôi đang phán xét đâu em ạ. Vì biết đâu tôi sai. Biết đâu em, cũng như nhiều người trẻ khác, bị hút bởi “nước ngoài” đơn giản chỉ vì ở “nước trong” không còn đường nào khác để đi.
Biết đâu vì em không còn tương lai nào khác để mà hy vọng…
Con chết vì không thở được
Đọc đoạn tin nhắn của em, có người đau quá, đã thốt lên thế này:
“Mẹ ơi, con khó thở Con đang chết… mẹ ơi… Tổ Quốc ơi, người Việt Đang chết ở xứ người. Tổ Quốc ơi, hãy hỏi Vì sao nhiều đồng bào Phải mất tiền để chết Xin hãy hỏi: vì sao? (Thơ TBT)
Không chỉ mất tiền để chết, những nạn nhân như em đã chết trong căn tính của một quốc tịch khác. Không phải tự nhiên mà ngay từ đầu cảnh sát Anh loan tin rằng toàn bộ nạn nhân là người Trung Quốc. Để đặt chân vào Châu Âu, nhóm của em đã theo đường dây môi giới từ phía Trung Quốc. Mọi người đều được cấp cho giấy tờ giả là người Trung Quốc… Họ sẵn sàng mang em đi. Họ gói em lại như một gói hàng. Họ cấp cho em một chút không khí vừa đủ để thở và một chút nhiệt vừa đủ để sinh tồn. Đó là trong trường hợp mọi chuyện diễn ra suôn sẻ. Còn nếu không? Đố ai lần ra được họ là ai!...
Báo chí Châu Âu không hiểu được tại sao em và những người bạn của em lại chấp nhận chui vào container. Sao mà thở được! – họ nói. Chẳng lẽ hoàn cảnh sống của người Việt nghèo đến độ phải liều lĩnh vậy sao? – họ thắc mắc. Họ còn bình phẩm: em ra đi như chơi một canh bạc, và thua bằng chính mạng sống của mình. Còn một câu hỏi nữa, có lẽ vì lịch sự họ không thốt ra thôi, nhưng tôi đọc thấy trong mắt họ và trong những ám chỉ của họ: Chẳng lẽ sinh mạng của người Việt lại rẻ đến vậy sao?
Hình như mọi người đều muốn hỏi em câu này: này em hỡi, con đường em đi đó đúng hay sao em? Tôi biết, họ sẽ chẳng tìm được câu trả lời đâu. Vì có đúng hay sai, với em bây giờ chẳng còn ích gì nữa. Câu trả lời cần thiết phải nằm ở nơi những người còn đang sống, nhất là những người trẻ đã, đang, và, biết đâu, sẽ còn chọn lựa như em.
Em ra đi để tìm một hơi thở mới cho mình và cho gia đình. Em và những người bạn của em đã chấp nhận nín nhịn một thời gian, trong một container chật hẹp và lạnh lẽo, với hy vọng rằng một ngày nào đó mình thật sự được tự do hít thở. Nhưng em lại không nghĩ ra được rằng nín thở lâu quá sẽ làm người ta chết. Container chật hẹp quá sẽ làm người ta chết. Lạnh quá sẽ làm người ta chết…
Tôi hãi sợ khi mường tượng ra hình ảnh còn nhiều người, rất nhiều người, đang sống thu mình trong những container chật hẹp và lạnh cóng, ngoi ngóp với lượng nhiệt và không khí ít ỏi, mà không nhận ra mình đang chết.
Tôi sợ rằng cái chết đầy bi kịch của em chỉ là biểu thị hữu hình của nhiều cái chết vô hình mòn mỏi khác. Tôi sợ rằng trong cơn khó thở của em, có bóng dáng của cả một thế hệ và một dân tộc đang sống qua những tháng ngày rất khó thở.
Xen kẽ trong tin nhắn của em là những dòng địa chỉ quê nhà. Tôi tin rằng đó không chỉ đơn giản là những dòng tin em muốn nhắn cho bố mẹ mình. Đó là những dòng địa chỉ trong tim em, một con người đang thấy cái chết ngay trước mắt. Đó là dòng sứ điệp em để lại để người ta còn biết em là ai. Em đã ra đi như một người khác: nhập cư bất hợp pháp và phải mang lấy quốc tịch khác. Nhưng em muốn được trở về là em, khi đã thất bại và tuyệt vọng. Dòng địa chỉ của em bao hàm tất cả: một quê hương xứ sở, một gốc gác cội nguồn, một gia đình yêu thương, và tất cả những gì quý giá nhất trong cuộc đời làm người của em.
Em ạ, Em không phải là người đầu tiên, và có lẽ cũng không phải là người cuối cùng, trong số những người con phải lìa bỏ quê hương mình để đi tìm đường sống. Em không phải là người duy nhất mang trong lòng mình món nợ quê hương và gia đình. Món nợ ấy quý lắm, vì có thể trở thành động lực, thành nguồn sống, và nguồn sức mạnh cho người ta đi tới. Đã có những người thành công. Họ xây dựng cuộc sống trên chính khả năng và nhân phẩm của mình. Họ chấp nhận đi một con đường dài, để những cam go và cực khổ của cuộc sống làm nên giá trị của đời họ. Họ đã đứng thẳng ngẩng đầu mà đi. Họ đường đường chính chính dương danh người Việt trên xứ lạ quê người.
Sai lầm là khi món nợ ấy bị biến thành gánh nặng và áp lực, khiến người ta phải chấp nhận trả bằng mọi giá. Sai lầm nằm ở cả một hệ thống chỉ dạy người ta kiếm tiền bằng mọi cách, nhưng không dạy được người ta sống với những giá trị và nhân phẩm con người. Sai lầm nằm trong ý thức hệ rằng con người chỉ là vật chất và thuần là phương tiện sản xuất, đến độ sinh mạng của con người bị đánh đồng và có thể đem đi đánh đổi với những lợi ích được tính bằng của cải vật chất. Chính những người ủng hộ và quảng bá ý thức hệ sai lầm ấy, chính những người ra sức xây dựng và củng cố hệ thống phi nhân ấy, mới là những kẻ cần phải cúi đầu xin lỗi trước em và trước quê hương đất nước này.
Tôi thắp lên một nén hương, cầu nguyện cho linh hồn em và những người thọ nạn.
Tôi cầu mong những bạn trẻ của tôi học được từ thất bại của em nhiều bài học quý giá. Để lời xin lỗi và tấm lòng của em với gia đình và quê hương sẽ không ra vô ích.
Tôi cầu nguyện, để cái chết của em là một cú tát làm thức tỉnh lương tâm nhiều người.
Dublin, 27.10.2019
Vụ 39 người chết ở Anh: Cái giá phải trả quá đau nhưng...
28/10/2019 14:39
Các em đã đến được nước Anh, nhưng xứ sở ấy chẳng phải là thiên đường, phải không?
39 người nhập cư bất hợp pháp vào Anh đã thiệt mạng trong chiếc xe chở đông lạnh ngày 23/10
Không chỉ là 39 chàng trai, cô gái đánh mất sinh mạng trong cuộc nhập cư trái phép bằng container đông lạnh, đó còn là nỗi đau của 39 gia đình mất người thân, cha mẹ mất con, vợ mất chồng.
Các em đã đến được nước Anh, nhưng xứ sở ấy chẳng phải là thiên đường, phải không?
Các em xinh đẹp và trẻ trung quá trong từng tấm hình và trông rất lanh lợi nữa. Tôi không tin thời buổi này khi thế giới thu hẹp lại bằng một chiếc điện thoại smartphone mà người ta thiếu thông tin đến mức để “bị lừa” hoặc tự giác đi đến chỗ chết một cách đau đớn như thế.
40 nghìn bảng Anh (số tiền lớn ngay cả với người bản xứ) mà mỗi nạn nhân phải trả cho chuyến đi, chắc chắn phải rất vất vả xoay xở mới có. Những đồng tiền xương máu ấy trao đi hẳn phải trên cơ sở tin tưởng, tính toán đến mức nào.
Những thông tin chia sẻ khắp nơi tuy chưa thể kiểm chứng hết nhưng có những bình luận "lạnh gáy" hẳn sẽ thuyết phục dễ dàng những người tiếp tục có ý định ra đi: “Đen thôi, đỏ quên đi. Hai "công" (container) trước đều đi lọt”.
Báo chí trong nước cũng đã viết về những làng, thị trấn nghèo vài năm nay đột nhiên bung ra thay đổi, thành xã 1.000 tỷ phú, bậc nhất xứ Nghệ, hàng ngàn biệt thự, ô tô nhiều vô kể nhờ “đi Tây lập nghiệp”.
Người đi trước bảo người đi sau, cứ thế lan ra cả làng cả xã. Có nhà có tới 3-4 người con đi lập nghiệp xứ người. Có lẽ chính bởi sự giàu lên nhanh chóng của hàng xóm láng giềng, của làng trên xã dưới có người nhà đi làm ăn ở nước ngoài, đã thúc đẩy di cư bất hợp pháp thành một phong trào trong nhiều năm gần đây.
Những người đi trót lọt hẳn đã có nhiều, chính vì vậy đã nuôi giấc mơ đổi đời cho bao người khác. Chỉ có điều chẳng ai muốn biết, muốn tìm hiểu về những nỗi buồn mà chỉ những ai có “qua cầu mới hay”. Đấy là những vụ tự tử vì trầm cảm, những cái chết không rõ nguyên nhân của những em bỏ học đi làm thêm bất hợp pháp để trả nợ, là những phận “người rơm”, “người chuột” bị chính đồng hương bóc lột tàn tệ nơi xứ người, là cuộc sống bấp bênh, chui lủi, không giấy tờ, lao động cật lực trong điều kiện tồi tệ. Có tiền cũng chỉ loanh quanh trong một nhóm nhỏ cùng cảnh ngộ, rất khó hoà nhập với cuộc sống nước sở tại.
Chắc chắn rằng, bước chân vào chiếc container di động lạnh lẽo đó, 39 chàng trai cô gái kia đều đã xác định đánh canh bạc lớn cuộc đời. Nhưng liệu cái chết thảm khốc, đau xót của họ có đủ làm chùn bước những khao khát mãnh liệt muốn được đổi đời của những người trẻ tuổi sinh ra ở những vùng quê nghèo trên khắp đất nước Việt Nam?
Thiếu việc làm phù hợp, cuộc sống bí bách khó khăn của những lao động phổ thông ở các vùng nông thôn, cộng thêm sự mồi chài, dụ dỗ của những tổ chức buôn người khiến cho nhiều người quyết định dấn thân vào may rủi nơi xứ người, thay vì nỗ lực tìm kiếm cơ hội ngay tại quê hương.
Cái giá phải trả đau quá, nhưng nó có đủ thành một bài học?
Bố mẹ già lập vội bàn thờ con trẻ, cả làng nín thở ngóng tin từ trời Âu
27/10/2019 07:20
Trước thông tin 39 người tử vong trong xe container ở Anh, người dân Yên Thành như ngồi trên "đống lửa", nhiều nhà lập bàn thờ vội cho con trẻ.
Điệp cùng mẹ và em gái ngóng chờ tin của Nhung sau khi hay tin 39 người gặp nạn ở Anh
Giấc mơ đổi đời ở trời Âu
Mấy ngày nay, rất nhiều gia đình ở huyện Yên Thành (Nghệ An) đứng ngồi không yên khi hay tin 39 nạn nhân tử vong trong xe container đông lạnh ở Anh. Bởi chỉ cách đây gần một tuần, nhiều người gọi về báo cho gia đình mình chuẩn bị sang Anh bằng con đường bất hợp pháp.
Trong buổi chiều buồn, rất nhiều anh em, hàng xóm “đội mưa” đến nhà anh Bùi Văn Điệp (ở xóm Phú Thành, xã Đô Thành) để hỏi thăm thông tin em gái anh Điệp là Bùi Thị Nhung (SN 2000) đã nhiều ngày không liên lạc với gia đình.
Ngồi thẫn thờ bên góc nhà, anh Bùi Văn Điệp nghẹn ngào cho biết: Gia đình khó khăn nên học hết cấp 3, Nhung “gác bút” để đi làm. Tháng 8 vừa qua, Nhung gọi điện về cho bố mẹ nói mong muốn được sang châu Âu làm việc với hi vọng sẽ có một tương lai tốt đẹp hơn.
Để thực hiện việc này, gia đình phải cầm cố nhà, chuẩn bị 500 triệu đồng để lo lót cho con đi xuất khẩu “chui” qua đường du lịch. “Đầu tháng 10, Nhung lên máy bay xuất ngoại. Đến ngày 21/10, Nhung gọi điện về nhà bảo đang trong nhà kho ở Pháp và thứ ba này sẽ sang Anh. Đây cũng là lần cuối cùng gia đình liên lạc được với Nhung”, anh Điệp nói.
Cách nhà anh Điệp 500m là nhà anh Lê Văn Hà (SN 1989, trú xóm Yên Hội, xã Đô Thành) cũng có rất nhiều người đến thăm hỏi. Bởi gần 1 tuần này, gia đình ông Lê Tuân (bố anh Hà) cũng không thể liên lạc được với con trai. Tuy nhiên, ông Tuân vẫn luôn hi vọng 39 nạn nhân xấu số chết trong container ở Anh không có Hà. “Lần cuối cùng nó điện về cho vợ bảo đang ở Pháp, chuẩn bị qua Anh. Nhưng sau đó thì mất liên lạc cho đến bây giờ”, ông Tuân nghẹn giọng.
Cũng như chị Nhung, cách đây 3 tháng, anh Hà vay mượn tiền sang châu Âu làm việc bằng con đường đi "chui". Để sang được Anh, anh Hà phải bay qua Malaysia, Thổ Nhĩ Kỳ, Hy Lạp rồi đến Pháp, chi phí mất 22.000 USD. Sau đó, bỏ thêm 11.000 Bảng Anh để được đưa qua Anh.
“Nó đi thông qua ai gia đình không nắm rõ nên giờ không biết ai để gọi điện hỏi thông tin. Chỉ biết rằng, khi đến được nước Anh nó gọi điện về gia đình sẽ chuyển tiền cho môi giới. Giờ đây, gia đình tôi chỉ biết “nín thở” chờ tin của nó”, ông Tuân nói.
Nghi con trai gặp nạn ở Anh, gia đình ông Sắt lập vội bàn thờ
“Nín thở” chờ tin tức của con
Nhiều thông tin cho rằng, trong số 39 thi thể trong container ở Anh có nhiều nạn nhân là người huyện Yên Thành. Chia sẻ với PV, ông Phan Văn Tuyên, Chủ tịch UBND huyện Yên Thành cho biết, “sau khi tiếp nhận thông tin,UBND huyện đã chỉ đạo cơ quan công an chủ trì, phối hợp với các đơn vị liên quan tiến hành rà soát tại các xã trên địa bàn để nắm rõ. Hiện tại, vẫn chưa có thông tin chính thức, tất cả mới ở dạng nghi vấn".
Tuy nhiên, trước vụ việc 39 nạn nhân xấu số chết trong container ở Anh, nhiều gia đình ở Nghệ An, Hà Tĩnh không thể liên lạc được với con vẫn đang “nín thở” chờ thông tin chính thức từ cơ quan chức năng.
Ôm đứa cháu nội là con của anh Võ Ngọc Nam (SN 1991, trú ở xóm 10, xã Thọ Thành) vào lòng, ông Võ Văn Luyện nói trong nước mắt: “Trước khi lên xe sang Anh, Nam nó còn gọi điện về cho vợ, bảo nhờ bố thắp hương xin đi cho may mắn. Và từ đó tới nay, gia đình không thể liên lạc được với Nam. Hiện gia đình tôi rất lo lắng và không nguôi hi vọng con đang ở đâu đó và chưa tiện liên lạc với gia đình”.
Cùng cảnh ngộ, hai ngày nay, căn nhà của anh Nguyễn Đình Tứ (26 tuổi, trú xóm Phú Xuân, xã Đô Thành), rất đông bà con chòm xóm đến thăm hỏi. Trước tình cảnh lành ít dữ nhiều của chồng, vợ anh Tứ không kìm nỗi lòng mình, chốc chốc lại nấc lên những tiếng xé lòng trước bàn thờ lập vội.
Theo thống kê, Đô Thành là một trong những xã giàu nhất ở Nghệ An. Nguồn thu chủ yếu của xã là nhờ xuất khẩu lao động. Hiện tại, xã này thống kê có khoảng 1.500 người đang làm việc ở nước ngoài, chủ yếu là các nước châu Âu như Anh, Pháp, Đức...
Ngồi bên di ảnh con trai, ông Nguyễn Đình Sắt mắt đỏ hoe cho biết, sau khi học hết cấp 3, Tứ xin đi bộ đội, rồi về quê lập gia đình. Không cam chịu cái đói, cái nghèo, tháng 3 vừa rồi Tứ quyết định xuất ngoại nhằm nhằm kiếm tìm cơ hội nơi trời Âu.
Ban đầu, Tứ sang Rumani làm việc. Tuy nhiên, do công việc không ổn định, mấy tháng sau, Tứ quyết định vượt biên sang Đức để kiếm tìm công việc mới. Sau đó, Tứ lại tiếp tục sang Anh bằng con đường bất hợp pháp.
“Cách đây gần 1 tuần Tứ gọi điện về hỏi thăm gia đình, bảo chuẩn bị vượt biên sang Anh và báo ở nhà chuẩn bị tiền để nộp. Từ khi hay tin, gia đình vẫn luôn hy vọng Tứ không có mặt trong chiếc xe container gặp nạn ở Anh”, ông Sắt nói.
Cũng theo ông Sắt, sau khi nhận được thông tin, gia đình ông đã gửi ảnh anh Tứ cho bố vợ (hiện bố vợ của anh này đang ở Anh), với hình xăm ở tay để nhận dạng và được biết chính xác anh Tứ là một trong số 39 người gặp nạn. “Có lẽ hy vọng đã không còn nữa rồi”, ông Sắt nghẹn ngào.
Có thêm 4 gia đình ở Nghệ An cho rằng có con em là nạn nhân trong vụ việc 39 người tử vong do ngạt khí khi nhập cảnh trái phép sang Anh.
Gia đình anh Tứ lập bàn thờ sau khi hay tin về vụ việc 39 người chết ngạt trong thùng xe container khi di chuyển sang Anh
"Lập bàn thờ vì có người bên Anh xác nhận"
Chiều 26/10, thông tin từ UBND huyện Yên Thành cho biết: Hiện tại qua công tác xác minh, nắm tình hình được biết, trên địa bàn xã Đô Thành và Thọ Thành có 4 gia đình đã lập bàn thờ và đặt di ảnh người thân vì cho rằng là nạn nhân có liên quan đến vụ 39 người tử vong do ngạt khí trong container ở nước Anh.
Cũng theo các cán bộ huyện Yên Thành, hiện, huyện đang giao cho các địa phương nắm tình hình và tăng cường công tác đảm bảo an ninh trật tự tại địa bàn. Dù chưa thể khẳng định các nạn nhân có liên quan đến vụ 39 người ngạt khí hay không, nhưng trước mắt huyện vẫn yêu cầu chính quyền địa phương tập trung động viên, chia sẻ với các gia đình.
Là 1 trong số các 3 gia đình ở Đô Thành cho rằng, có người thân đã tử nạn trên đường nhập cảnh sang Anh, ông Nguyễn Đình Sắt (trú xóm Phú Xuân) cho biết: Con trai ông là anh Nguyễn Đình Tứ (26 tuổi, ở xóm Phú Xuân, xã Đô Thành), hồi tháng 3 năm nay đã cùng nhóm bạn trong xã rủ nhau sang Châu Âu làm việc.
Ban đầu gia đình bỏ hơn 70 triệu đồng để đưa anh Tứ sang Rumani (Đông Âu). Sau khi làm việc ở đất nước này một thời gian ngắn, Tứ lại đến Đức. Cho rằng đến Anh sẽ thu nhập cao hơn, Tứ sau đó quyết định đến quốc đảo này bằng con đường chui.
Người thân tin rằng anh Tứ đã gặp nạn vì có người đang ở bên Anh xác nhận
Để qua Anh, anh Tứ phải bỏ 11.000 Bảng Anh cho đường dây đưa người nhập cảnh trái phép vào Anh. Người nhà kể rằng, lần cuối cùng liên lạc được với Tứ, anh nói đang ở Pháp, chuẩn bị vượt biển qua Anh. Tuy nhiên, đến ngày 22/10 thì mất liên lạc.
Ông Nguyễn Đức Đá, chú ruột của nạn nhân cho hay: Sở dĩ chúng tôi hết hi vọng và lập bàn thờ vì có người bên đó xác nhận Tứ đi trong chuyến xe hôm đó. Thậm chí, chính bố vợ của anh Tứ cũng đang ở Anh gọi về xác nhận những đặc điểm nhận dạng trùng khớp với nạn nhân.
Cách đó không xa, gia đình ông Lê Tuân (ở xóm Yên Hội, xã Đô Thành) cũng nghĩ rằng con mình đã tử nạn. Người được cho là có mặt trên chuyến container là anh Lê Văn Hà (30 tuổi, con trai ông Tuân). Ông Tuân cho biết: “Lần cuối cùng nó điện về cho vợ bảo đang ở Pháp, chuẩn bị qua Anh. Nhưng sau đó thì mất liên lạc. Người đàn ông này kể rằng, khoảng 3 tháng trước, Hà vay mượn tiền để đi châu Âu làm việc.
“Nó xuất phát từ sân bay Tân Sơn Nhất, sau đó qua Malaysia, rồi qua Thổ Nhĩ Kỳ, Hy Lạp rồi đến Pháp, chi phí mất 22.000 USD”, ông Tuân nói và cho hay, đến Pháp, anh Hà tiếp tục bỏ 11.000 Bảng Anh để được đưa qua Anh.
Ngoài 2 trường hợp này, ở xã Đô Thành còn có một gia đình khác cũng đang rất hoang mang vì con gái 19 tuổi mất liên lạc 4 ngày nay.
Sở Ngoại vụ Nghệ An đang phối hợp xác minh
Trong khi đó, trao đổi với PV Báo Giao thông, ông Nguyễn Hải Dương, Giám đốc Sở Ngoại vụ Nghệ An cho biết: "Hiện tại Sở vẫn chưa nhận được đề nghị từ bất cứ gia đình nào nhờ tìm kiếm thân nhân. Trong sáng nay, Sở cũng đã chủ động liên lạc với Cục lãnh sự và Bộ Ngoại giao nhưng cũng chưa có thông tin về việc có người Nghệ An tử vong trong vụ việc".
Tính đến thời điểm chiều ngày 26/10, ở Hà Tĩnh đã có 1 trường hợp được gia đình xác nhận là tử vong trên xe container ở Anh (đó là em Phạm Thị Trà My, 26 tuổi, ở thị trấn Nghèn, huyện Can Lộc). Ngoài ra còn 6 lao động khác đi Anh cùng thời điểm đầu tháng 10/2019 đang được cho là mất liên lạc.
Liên quan vụ việc 39 người trên chiếc xe đông lạnh tại miền Đông nước Anh, Đại sứ quán Việt Nam tại Anh cho biết, ngay sau khi nhận được thông tin vụ việc, Bộ Ngoại giao chỉ đạo Đại sứ quán Việt Nam tại Anh làm việc với cảnh sát Anh xác minh thông tin về quốc tịch của các nạn nhân.
Đồng thời, Bộ Ngoại giao chỉ đạo Cục Lãnh sự làm đầu mối phối hợp với các cơ quan chức năng trong nước, các địa phương, cung cấp thông tin liên quan từ Việt Nam để hỗ trợ xác nhận quốc tịch nạn nhân.
Đại sứ quán Việt Nam tại Anh đang theo dõi sát tình hình, tiếp tục phối hợp chặt chẽ cùng với các cơ quan chức năng của Anh và Việt Nam thúc đẩy quá trình xác nhận danh tính nạn nhân và sẵn sàng các biện pháp bảo hộ công dân trong trường hợp có nạn nhân là công dân Việt Nam.
Thông tin mới nhất về vụ việc, cảnh sát Essex khẳng định đang làm việc ngày đêm để làm rõ cái chết của nhóm người này. Cảnh sát địa phương cho biết sẽ không cung cấp thêm thông tin cho đến khi có kết quả cụ thể về quốc tịch và danh tính các nạn nhân.
Hiện thi thể các nạn nhân đang được chuyển từ cảng Tilbury đến nhà xác tại Bệnh viện Broomfield. Các quy trình xác định chính thức sẽ diễn ra cũng các cuộc khám nghiệm tử thi để xác định nguyên nhân cái chết của họ. Đã có 4 người bị bắt giữ liên quan đến tai nạn bi thảm này/
'Đất nước có bao giờ được thế này không?' Nhờ ơn Bác và Đảng quê hương bác mới có những đứa con chết thảm trong container xứ người
"Tệ nạn tham nhũng, cán bộ hư hỏng có cả nhưng nhìn tổng quát lại đất nước ta có bao giờ được thế này không?", Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng nói.
Sáng 13/11, tại thôn Phật Tích (xã Phật Tích, Tiên Du, Bắc Ninh), Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng, Chủ tịch Ủy ban Trung ương MTTQ Việt Nam Nguyễn Thiện Nhân đã tới dự ngày hội đại đoàn kết toàn dân tộc.
Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng bày tỏ niềm vui khi đến dự ngày hội tại Phật Tích, mảnh đất giàu truyền thống văn hóa, cách mạng. Tổng bí thư cho biết, ấn tượng đầu tiên là vui mừng, phấn khởi vì Phật Tích, Tiên Du, Bắc Ninh ngày càng đổi mới, phát triển. Đời sống nhân dân ngày càng cải thiện, hoạt động của công tác mặt trận nhiều hình
thức phong phú, thiết thực, khu dân cư có nhiều đổi mới.
Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng tới tham dự ngày hội đại đoàn kết toàn dân tộc tại thôn Phật Tích.
"Có lẽ nhìn lại chưa bao giờ quê hương ta đẹp như thế này, chưa bao giờ quê hương ta có đời sống văn hóa, kinh tế phát triển, xã hội ổn định, thôn xóm có nhiều hình thức hoạt động mới. Con em được học hành đến nơi đến chốn, đời sống của bà con có nghĩa có tình. Đó không chỉ là sự thay đổi của Tiên Du, Bắc Ninh mà nhìn rộng ra là sự thay đổi của cả nước", Tổng bí thư nói.
Theo Tổng bí thư, mặc dù đất nước có những khó khăn, phức tạp nhưng nền kinh tế đã có nhiều thay đổi, phát triển. Vị thế Việt Nam trên trường quốc tế ngày càng cao, Việt Nam có quan hệ với tất cả các nước lớn trên thế giới, tham gia tất cả các tổ chức quốc tế trên thế giới. Triển vọng phát triển của đất nước ngày càng lớn...
Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng và Chủ tịch Ủy ban Trung ương MTTQ Nguyễn Thiện Nhân thắp hương tại chùa Phật Tích.
"Mặc dù bây giờ ra đường lắm chuyện khó chịu, nghe báo chí nói rất nhiều chuyện tiêu cực hàng ngày, rất là bực mình. Tệ nạn tham nhũng, cán bộ hư hỏng có cả nhưng nhìn tổng quát lại đất nước ta có bao giờ được thế này không? Triển vọng phát triển còn tốt lắm, sắp tới thực hiện một loạt hiệp định kinh tế tự do thế hệ mới nữa thì chúng ta còn có điều kiện phát triển đi lên nữa", Tổng bí thư nói.
Tổng bí thư nhấn mạnh vai trò của mặt trận là rất lớn, việc thành lập mặt trận là yêu cầu khách quan của cách mạng, là sáng suốt, sáng tạo của Đảng ta. Những hoạt động của mặt trận rất cần thiết và bổ ích.
Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng và Chủ tịch Ủy ban Trung ương MTTQ Nguyễn Thiện Nhân trồng cây lưu niệm tại chùa Phật Tích.
"Chúng tôi mong muốn, nhân ngày hội này chúng ta ôn lại truyền thống đấu tranh cách mạng vẻ vang của Đảng ta, của Mặt trận Tổ quốc, tiếp tục phát huy những truyền thống, kinh nghiệm đã có, những thành tựu đã đạt được để hoàn thành tốt hơn nữa nhiệm vụ trong thời kỳ tới", Tổng bí thư cho hay.
Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng cũng mong các cấp ủy Đảng, chính quyền, nhân dân Phật Tích nói riêng, huyện Tiên Du, Bắc Ninh nói chung đồng lòng tham gia cuộc vận động toàn dân đoàn kết xây dựng nông thôn mới, văn minh...
CON CHẾT VÌ KHÔNG THỞ ĐƯỢC!
Paul Trần Minh Nhật (facebook) “Con xin lỗi bố mẹ nhiều! Con đường đi nước ngoài không thành… Con chết vì không thở được”.
Tôi đọc lời trăn trối đầy tang thương đó từ một nạn nhân được cho là có mặt trong chuyến xe tử thần sang Anh Quốc. Dòng tin nhắn ám ảnh đó đến từ cô gái Phạm Thị Trà My, quê gốc Can Lộc – Hà Tĩnh.
39 thi thể được tìm thấy trong xe container đông lạnh tại khu công nghiệp Waterglade, thị trấn Grays (Essex, Anh Quốc). CNN đưa tin nạn nhân gồm 31 nam và 08 nữ đều mang hộ chiếu Trung Quốc. Nhưng theo tìm hiểu từ BBC thì một nạn nhân có thể đến từ Việt Nam đó là em PHạm Thị Trà My, 26 tuổi. Gia đình đã cho biết em Trà My xuất phát từ Việt Nam sang Trung Quốc ngày 3/10/2019 và sau đó bay sang PHáp để rồi qua Anh.
Lần đầu em tìm cách vượt biên giới vào Anh là hôm 19/10, nhưng bị bắt và phải quay lại. Đoạn tin nhắn này được gia đình cho biết là em đã gửi đi trước khi hơi thở lịm tắt không bao giờ trở lại. Theo thông tin từ gia đình: Trà My đã trả 30 ngàn bảng – khoảng 892 triệu đồng, cho đường dây đưa người đi lậu. Tại mỗi địa điểm mới, Trà My có gọi về và địa điểm cuối cùng là 7:20 giờ địa phương hôm thứ Ba, từ Bỉ (6:20 sáng giờ Anh). Trà My nói rằng, lúc đó em đang chuẩn bị vào một container và phải tắt điện thoại để tránh bị phát hiện.
Tôi không thể kìm lòng khi nghĩ đến khuôn mặt cô gái xinh đẹp Phạm Thị Trà My mà tôi có thể được nhìn thấy qua bức hình. Tôi không thể kìm được khi đọc những dòng trăn trối viết vội trước giờ biết mình sẽ không thể sống sót.
Vì sao? vì sao lại có thể như thế? Nếu những nạn nhân là người Trung Quốc thì cũng hiểu rằng tại sao họ lại phải bỏ xứ một nước được cho là đứng thứ 2 thế giới về kinh tế. Và nếu có những người Việt trong đó nữa thì sao, bởi điều này là có thể.
Tôi đã từng đi qua thị trấn Nghèn, Can Lộc, Hà Tĩnh. Tôi từng vào một số khu vực của tỉnh Hà Tĩnh sau đợt thảm họa Formosa. Tôi có thể hiểu lý do vì sao họ phải ra đi. Đa phần phải đi để kiếm kế mưu sinh, để tiếp tục cuộc sống. Họ phải đi với một cái giá rất đắt cả về kinh tế và cả việc bất chấp tính mạng. Vì không đi thì cả cuộc đời họ sẽ phải chìm trong đau khổ của nghèo nàn. Ai sẽ cứu họ đây? Cả vùng đất sỏi đá Miền Trung xưa nay “chó ăn đá, gà ăn sỏi”. Đã nghèo lại còn mắc eo với thảm họa môi trường cá chết do Formosa gây ra. Nhưng chúng – bọn quan chức đã làm gì để người dân bớt khổ? không, chúng chẳng làm gì cả. Không công ăn việc làm, không tiền, không giáo dục – không tương lai… Họ phải đi!
Nếu “quê hương là chùm khế ngọt” chẳng có ai muốn rời xa nơi đó cả. Nhưng tất cả chỉ còn chua chát, đắng cay. Tất cả đều trong bế tắc, tuyệt vọng. Nhất là với những người thấp cổ bé họng. Họ không bao giờ là trung tâm của chính sách hay sự hỗ trợ, mà chỉ đơn thuần bị coi là đối tượng ăn bám. Những người nghèo thường bị coi là rắc rối, bị coi là phiền phức và dốt nát. Không ai cho họ một cần câu. Những kế hoạch kinh tế sai lầm, những dự án táo bạo nhưng bất lương đã đẩy dân nghèo thành dân oan mất đất. Những bất công đẩy dân ta vào thành dân ức – ức hận.
Không ai muốn rời bỏ quê nhà yêu dấu. Người ta chỉ phải bỏ đi khi không thể sống trên mảnh đất cha ông mình để lại. Người ta đi chỉ vì bị bức hại, chỉ vì không thể dung thân, vì không có tương lai trên chính đất nước của mình. Ai chẳng một lần nhớ đến nơi chôn nhau cắt rốn của mình. Trong những đêm miệt mài mưu sinh trên xứ lạ quê người, nơi gác trọ vắng vẻ đìu hiu, ai đã chẳng một lần khóc. Khóc cho thân phận của mình, khóc cho những kỉ niệm đã đi vào dĩ vãng. Khóc cho cha mẹ và nhớ em thơ… Khung trời nhớ thương cho mỗi người con xa xứ, lưu vong có sướng gì đâu.
Tôi cũng tin rằng vạn bất đắc dĩ những bậc cha mẹ mới phải để con cái hay chính mình đi vào con đường vượt biên đầy chông gai đó. Bao nhiêu hiểm nguy rình rập, bao nhiêu cạm bẫy trong một hành trình không biết trước đó. Đừng chửi họ tham lam, đó chỉ là một phần của bức tranh thôi. Họ chỉ vì nghèo thôi, nếu giàu có họ đã chẳng bao giờ phải vượt biên đánh đổi số mạng mình mà tìm một con đường khác để con mình di cư. Họ cũng chỉ là nạn nhân của đói nghèo, thiếu hiểu biết. Chính họ là người mỗi đêm trằn trọc khi con mình chưa tới đích. Những cuộc gọi điện về cho người thân ở mỗi đích đến đủ biết họ mong ngóng từng ngày.
Tôi không dám tưởng tượng rằng chính trên quê hương này, bao nhiêu con người quyết tử để bỏ nước ra đi. Sự thật đó vẫn diễn ra dù bất chấp bao nhiêu nguy hiểm. Tôi chưa thấy một đất nước nào dù nghèo mà công dân xứ họ phải trốn chạy quê hương như cùi hủi. Ngoại trừ, những quốc gia đang bị chiến tranh tàn phá kiểu của Trung Đông hoặc Châu Phi. Chẳng phải đất nước đã hòa bình, chẳng phải chúng ta giàu mạnh lắm sao? Đến cả các nước lân bang như Thailand, Lào, Campuchia dù nghèo cũng làm gì đổ xô trốn chạy như thế. Đến cả những quốc gia bị li tán cả hàng ngàn năm như Israel họ vẫn hẹn nhau ngày trở về. Còn chúng ta thì sao? tôi không dám nói.
Đừng nói rằng tôi tiêu cực khi chưa có thông tin chính thức. Chúng ta chẳng xa lạ gì khi chính các quan chức cao cấp cũng chạy nạn bằng đủ con đường. Tị nạn giáo dục, tị nạn kinh tế, tị nạn chính trị và tị nạn bằng mọi giá. Bắt đầu từ những con cái của các nhà lãnh đạo như Nguyễn Xuân PHúc, Nguyễn Tấn Dũng… Tất cả chỉ muốn trốn chạy khỏi “thiên đường” này.
Vâng, xin tiễn biệt em Phạm Thị Trà My – “con chết vì không thở được”. Xin tiễn biệt những nạn nhân xấu số. Sẽ sớm có câu trả lời cho một tình trạng chẳng con xa lạ với Việt Nam. Nhưng tới bao giờ có câu trả lời cho câu hỏi tại sao “con chết vì không thở được”. Sẽ không có câu trả lời cho câu hỏi “con đường đi nước ngoài không thành”. Bao lâu những lãnh đạo quốc gia vẫn còn bận đấu đá để dành những chiếc ghế quyền lực, vơ vét tất cả tài nguyên vào túi riêng và sống xa hoa trên máu của dân nghèo thì sẽ vẫn còn dòng người ly hương.
Máu và nước mắt hôm nay cho người quá cố cũng chính là máu và nước mắt cho một xứ sở điêu tàn.
Xin Chúa xót thương chúng con.
Trần Minh Nhật
Theo bác sang Anh tìm đường cứu nước
Số phận những cậu bé người Việt bị ép trồng cần sa ở Anh
TPO - Theo nghiên cứu của tổ chức phi chính phủ Volteface, một số cô gái Việt Nam thường bị đưa đến Anh để làm móng (nail), còn các cậu bé người Việt thường bị ép làm trong các vườn trồng cần sa.
Một vườn cần sa bị cảnh sát Anh phát hiện. (Ảnh: Volteface
Dù giới chức Anh đã biết hiện tượng này từ lâu nhưng Volteface cho rằng cảnh sát Anh chưa hành động quyết liệt để giải quyết tình trạng nô lệ trẻ em diễn ra khắp cả nước.
Những vườn trồng cần sa thường tương đối nhỏ và bị giấu trong những ngôi nhà bị cải trang, được trang bị hệ thống thông gió, ánh sáng và tưới tiêu phức tạp.
Báo Anh The Guardian gần đây đăng tải nhiều câu chuyện đau lòng về những cậu bé người Việt Nam bị đối xử dã man sau khi rơi vào tay các băng nhóm kiếm tiền từ những vườn trồng cần sa. Những câu chuyện đó cho thấy cách các cậu bé bị nhốt trong nhà kín để trồng cây, bị đe dọa đánh đập và bị bỏ đói như thế nào nếu không làm đúng.
Điều gì khiến một cô gái trẻ tuổi rời bỏ gia đình rồi vượt qua một hành trình nguy hiểm để tìm một cuộc sống mới ở nước Anh? Các chuyên gia nói rằng lý do lớn nhất có thể là lời hứa về cơ hội việc làm trong những tiệm làm móng ở Anh.
Những ngôi nhà như vậy thường bị giăng dây điện chằng chịt và nguy hiểm, cửa sổ bị chặn để ánh sáng tự nhiên không thể lọt vào. Nạn nhân hoàn hoàn bị cô lập, không thể liên lạc với thế giới bên ngoài.
Những đứa trẻ đó hiếm khi chạy trốn. Chúng bị nhốt nên không thể thoát ra, và thậm chí còn không nghĩ đến chuyện trốn. Chúng đang ở một đất nước xa lạ mà không thể nói tiếng Anh, không có tiền và không nghĩ ai đó có thể giúp chúng.
Chúng cũng sợ hãi những kẻ đang giam giữ mình. Nhiều đứa trẻ cho biết gia đình chúng nợ tiền băng nhóm và điều tệ hại sẽ xảy ra nếu chúng bỏ trốn. Khi được tìm ra, hầu hết các nạn nhân quá sợ nên không dám kể câu chuyện của mình. Những đứa trẻ chịu tiết lộ với báo The Guardian vì muốn những người ở Việt Nam có ý định sang Anh biết họ sắp đối diện với rủi ro gì.
Nhiều vườn trồng cần sa như thế không bị phát hiện suốt nhiều năm. Nhưng khi cảnh sát truy quét, các nạn nhân của tình trạng buôn bán người thường bị đối xử như tội phạm. Cảnh sát bắt tất cả những ai trong các nhà vườn, nhiều nạn nhân bị buộc tội trồng cần sa trái phép và cuối cùng phải ngồi tù, bất chấp việc họ không hề biết họ đang phải làm công việc bất hợp pháp.
Không phân biệt nạn nhân với chủ mưu
Một nạn nhân tên Tung nói với The Guardian rằng cậu thấy bối rối, vì không biết điều mình đang làm là vi phạm pháp luật, sau đó khi bị bắt lại nhận được tư vấn là hãy thừa nhận đã trồng cần sa.
Các chuyên gia cho rằng hệ thống thực thi pháp luật của Anh không phân biệt những kẻ bóc lột người khác để kiếm lời từ canh tác cần sa trái phép và những người bị bóc lột.
Những người Việt Nam trẻ tuổi và dễ bị tổn thương vẫn đang bị mua bán sang Anh để làm các công việc nguy hiểm và trái pháp luật, kiếm lợi cho các băng nhóm tội phạm có tổ chức. Nhiều người ở Việt Nam lại không nhận thức được vấn đề này. Tôi muốn thay đổi điều đó bằng việc chia sẻ với các bạn thông tin cho thấy, tình trạng mua bán người diễn ra như thế nào, Gareth Ward, Đại sứ đặc mệnh toàn quyền Liên hiệp Vương quốc Anh và Bắc Ailen tại Việt Nam, chia sẻ.
Hầu hết vườn trồng cần sa ở Anh có quy mô tương đối nhỏ, nhưng có một số khu vườn cần sa lớn bị phát hiện gần đây sử dụng thiếu niên người Việt, trong đó có vụ ở một trung tâm thể thao bị bỏ hoang ở Newport và một phòng khám ở Cumbria. Đáng chú ý là cả một hầm tránh bom hạt nhân ở Wiltshire bị phát hiện với 20 căn phòng toàn cần sa.
3 thiếu niên người Việt và 1 người đàn ông độ tuổi 30 được tìm thấy bên trong. Họ sống dưới lòng đất, trong điều kiện vô cùng tồi tệ và đã chăm sóc cần sa hàng nghìn cây cần sa trong nhiều tháng. Họ bị nhốt sau cánh cửa kim loại dày 13cm, không được thấy ánh sáng mặt trời và thở không khí bên ngoài.
Ông Paul Franklin, thanh tra cảnh sát Wiltshire, cho biết ông bị sốc khi chứng kiến cảnh tượng này, và những người Việt này là nạn nhân vì “không ai tự nguyện làm công việc như vậy”. Những cậu bé đó về sau được đưa vào một trung tâm của người nhập cư.
Theo Volteface, nhiều người đang kêu gọi cần làm nhiều việc nữa để hỗ trợ nạn nhân được giải cứu khỏi các vườn trồng cần sa. Theo chính sách hiện nay, những người đó hoặc phải đi tù, hoặc bị đưa vào trung tâm tị nạn hoặc trung tâm bảo trợ trẻ em.
Bà Phillipa Southwell, một luật sư từng đại diện cho hơn 50 nạn nhân Việt Nam, cho biết có nhiều người trẻ Việt Nam phải ngồi tù ở Anh vì các tội danh liên quan đến cần sa, cho dù họ bị ép làm.
“Tôi đang bận rộn hơn bao giờ hết. Gần như ngày nào cũng có vụ truy tố. Thật đáng báo động khi chúng ta vẫn truy tố các nạn nhân của vấn nạn buôn bán người”, bà nói.
Nhưng những cách khác cũng không tốt hơn. Những ai bị đưa vào trung tâm tị nạn không khác gì “ngồi tù không thời hạn” hoặc có nguy cơ bị trục xuất. Các trung tâm trẻ em nghe có vẻ tốt hơn với bọn trẻ, nhưng nhiều đứa bỏ chạy vì lo lắng khoản nợ mà chúng nợ băng nhóm hoặc sợ có thể bị bắt cóc lần nữa.
Tình trạng kiểm tra hoạt động trồng cần sa diễn ra thất thường ở Anh, khi một số khu vực chặt chẽ còn một số nơi khác lại lỏng lẻo.
Ví dụ, Thanh tra cảnh sát Durham, ông Ron , gần đây thông báo cảnh sát Durham sẽ không truy đuổi những người sở hữu ít cần sa hoặc trồng cần sa quy mô nhỏ nữa, một phần vì lý do tài chính. Nguyên nhân là vì cần sa không phải một ưu tiên trong nhiều lĩnh vực ở Anh. Một số người cho rằng nếu kiểm soát chặt hoạt động trồng cần sa cũng không thể kiểm soát mặt hàng này ở chợ đen.
Thanh tra cảnh sát chống buôn người của Anh, ông Kevin Hyland, gần đây chỉ trích cảnh sát Anh không giải quyết được tình trạng nô lệ hiện đại trong ngành công nghiệp trồng cần sa trái phép. Ông cho rằng tình trạng truy quét các vườn trồng cần sa hiện nay như “một mớ hỗn độn”. Tuần nào cảnh sát Anh cũng phát hiện vườn trồng cần sa mới nhưng những vụ việc sau đó không được điều tra đúng mức.
Ví dụ, nếu ai đó gọi điện báo cảnh sát rằng họ ngửi thấy mùi cần sa gần đó, cảnh sát sẽ vào cuộc. Họ ập vào vườn trồng cần sa rồi bắt tất cả những ai ở đó và tịch thu cần sa. Nhưng cảnh sát không có nguồn lực để điều tra cả đường dây để tìm ra ai là người phải chịu trách nhiệm cuối cùng. Dù họ có điều tra thêm, các băng nhóm đứng sau cũng hoạt động ở phạm vi quốc tế và khó lần ra.
Cảnh sát có thể bắt được một người lái xe tải chở những người vượt biên trái phép trong thùng xe, nhưng họ khó có khả năng sẽ điều tra xem ai là người lên kế hoạch.
BÌNH GIAN
Người Việt di cư bất hợp pháp: Những giấc mơ không thành
Lê Viết ThọBBC News Tiếng Việt, Bangkok
Bản quyền hình ảnhGETTY IMAGESImage captionMột phụ nữ Yên Thành đứng bên cạnh một ngôi nhà đang xây, giấc mơ đổi đời của nhiều người
Vụ phát hiện 39 thi thể trong chiếc container ở Essex (Anh) mà trong đó có nhiều người Việt Nam đang dấy lên những hồi chuông báo động về tình trạng lao động di cư bất hợp pháp từ Việt Nam ra nước ngoài.
Số liệu trong báo cáo 'Precarious Journey' (tạm dịch: 'Hành trình chông gai') của Ecpat UK, Anti-Slavery International và Pacific Links Foundation cho thấy, các năm từ 2009-2018, riêng tại Anh, đã có 3.187 người lớn và trẻ em Việt Nam được xác định là nạn nhân của nạn buôn người.
Trong vài năm qua, người mang quốc tịch Việt Nam được xác định là nằm trong nhóm ba nước đứng đầu về số lượng nạn nhân của nạn buôn người ở Anh.
Còn năm nay, Việt Nam tụt xuống bậc thứ hai, trên danh sách các nước cần được theo dõi về tình trạng buôn người, trong hệ thống ba bậc của phúc trình thường niên về tình trạng buôn người của Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ.
Theo báo cáo 'Precarious Journey' nói trên, có nhiều mạng lưới với những tuyến đường khác nhau để đến Anh. Một số qua ngả Trung Quốc và Nga, một ít người khác có thể đi máy bay trực tiếp đến Paris nếu họ có được thị thực Schengen qua Séc hoặc Hungary. Họ sẽ đến Hunary, Ba Lan và Cộng hòa Séc, nơi có cộng đồng người Việt ở đó và sau đó, tìm đường sang Anh. Nếu bay đến Nga, họ sẽ qua Belarus bằng xe tải rồi đi bộ qua các khu rừng để đến biên giới Ba Lan. Ở đó, một chiếc xe tải đang đợi và họ sẽ tiếp tục đến Warsaw, trước khi đi qua Đức và Bỉ để đến Paris.
Tại Paris, những lao động di cư phải chờ đợi trước khi chuyển đến một trại gần khu vực xe tải đậu trên đường cao ở Angres. Họ chờ ở đó để rồi náu mình trong những chiếc xe tải đi đến Calais và sau đó là qua Anh theo các gói, với giá khác nhau, tuỳ vào mức độ an toàn và sự hỗ trợ của những kẻ trong đường dây buôn người.
Điều kiện của hành trình vô cùng khó khăn, nhất là chặng từ Nga đến Ba Lan, vì họ phải chịu đói và lạnh, báo cáo cho biết thêm.
Nhưng không chỉ có một con đường sang Anh bằng cách qua Trung Quốc và Nga. Trên thực tế, nhiều nước khác đã được giới buôn người chọn làm điểm chuyển tuyến, thậm chí ngay cả các nước trong khu vực Đông Nam Á như Thái Lan hay Malaysia.
Chị Hoa Nguyen-Adam, chuyên gia với 25 năm kinh nghiệm tư vấn cho các tổ chức phi chính phủ hành động chống tệ nạn buôn người cho BBC News Tiếng Việt biết qua điện thoại hôm 28/10 rằng, Malaysia - nơi chị đang làm việc - cũng là một điểm chuyển tuyến được nhiều đường dây lựa chọn. Từ Malaysia, người lao động sẽ mua vé sang Ấn Độ, Thổ Nhĩ Kỳ, Hy Lạp và từ đấy bắt đầu vào châu Âu, Đức, Hà lan, Bỉ. Nhưng Trung Quốc vẫn là tuyến phổ biến hơn, để từ đó làm giấy tờ vào châu Âu.
Cũng theo báo cáo 'Precarious Journey,' bên cạnh các tuyến nói trên, gần đây, còn có một tuyến vận chuyển mới đi qua Peru (Lima), Brazil hoặc Cộng hòa Dominican ở Nam Mỹ sau đó sẽ đến châu Âu, nhất là Pháp.
Bản quyền hình ảnhGETTY IMAGESImage captionÔng Lê Minh Tuấn, cha Lê Văn Hà, 30 tuổi, người được cho là nằm trong số 39 nạn nhân trong chiếc xe tải ở Essex
Chẳng hạn, tháng 12/2018, cảnh sát Tây Ban Nha với sự hỗ trợ EUROPOL, đã bắt giữ 37 thành viên của một tổ chức buôn người quốc tế bị cáo buộc đưa 730 người Việt Nam vào Tây Ban Nha qua điểm chuyển tuyến Nam Mỹ. Mỗi người phải trả 18 ngàn Euro và được đưa đi theo nhóm từ 6 đến 12 người.
Chị Hoa Nguyen nhận xét:
"Chưa nói đến những nguy hiểm của những người từ châu Âu sang Anh như trường hợp 39 nạn nhân vừa phát hiện mà ngay cả với những người đi du lịch sang Malaysia, để từ đó, kiếm đường sang nước khác cũng đã rất nguy hiểm rồi. Không có ngoại ngữ, đường đi nước bước thì không biết, họ sẽ phải phụ thuộc rất nhiều vào những kẻ buôn người. Tôi đã gặp những trường hợp qua Malaysia, sau đó bị lừa bán vào các điểm mại dâm ở đây. Để rồi khi không còn làm được việc cho chúng thì bị chúng vất ra đường, không có giấy tờ gì cả. Có trường hợp đã học đại học mà vẫn bị lừa sang đây, rồi bị bắt và ra toà."
Bản quyền hình ảnhNHAC NGUYEN/AFP/GETTY IMAGESImage captionNhững lao động di cư phần lớn xuất phát từ các khu vực nghèo ở Việt Nam
Giấc mơ đổi đời
Nghiên cứu 'En route to the United Kingdom' (Tạm dịch 'Đường đến Anh') của Viện nghiên cứu Đông Nam Á đương đại ở Bangkok và France terre d'asile (Pháp) thực hiện trong năm 2017 cho thấy, rất nhiều trong số những lao động di cư đến Anh xuất phát từ tỉnh Nghệ An, đa số họ sống ở vùng nông thôn.
Những người di cư Việt Nam này mơ ước có một cuộc sống tốt hơn ở châu Âu, nhất là Anh được họ coi như 'miền đất hứa.'
Ở Anh vốn đã có một cộng đồng người Việt và những kẻ buôn người hứa hẹn, họ sẽ dễ dàng tìm được việc trong các tiệm nail hay các nhà hàng. Hơn nữa, lao động di cư hy vọng, người quen của họ đã sang Anh từ trước sẽ giúp họ tìm việc.
Mục tiêu của họ là làm việc vài năm, trả hết nợ vay để làm lộ phí, gửi tiền về cho gia đình ở Việt Nam để giúp con cái học hành, xây nhà và tiết kiệm một khoản để nay mai trở về, bắt mở đầu cuộc sống mới.
Thừa nhận không phải tất cả những người ra đi đều là những người có hoàn cảnh quá khó khăn, kể cả khi hầu hết họ đều xuất phát từ các khu vực nghèo ở Việt Nam như miền Trung hoặc miền núi phía Bắc, chị Hoa Nguyen nhận xét:
"Có những người ở TP Hồ Chí Minh nữa chứ có phải chỉ toàn vùng sâu, vùng xa. Trên thực tế, để kiếm được ngần ấy tiền bỏ ra chi phí cho chuyến đi, nhiều người trong họ không nghèo. Thậm chí có những bạn mà tôi gặp ở Malaysia, bị bắt và đưa về Việt Nam, khi gửi ảnh qua cho tôi, ngôi nhà của họ rất khang trang. Có những bạn xài những chiếc iphone xịn," chị Hoa Nguyen nói.
Các nghiên cứu về lao động Việt Nam di cư xác nhận nhận xét này.
Những người di cư Việt Nam phải bỏ ra một khoản tiền lớn để có thể đến Anh, có thể lên tới 33 ngàn bảng Anh. Khảo sát của AAT (tổ chức phi chính phủ quốc tế hỗ trợ phụ nữ có nguy cơ và có hoàn cảnh khó khăn) cho thấy, những người di cư bị bắt quay về Việt Nam có mức sống trung bình, thậm chí một số gia đình có thể được coi là giàu có. Họ có nhà cửa khang trang, thậm chí ô tô hay sở hữu một doanh nghiệp, và có thể bỏ tiền ra cho con đi học ở Úc. Chỉ 10% hộ gia đình thực sự nghèo ở khía cạnh, họ không có nhà, sống cùng các thành viên khác trong gia đình hoặc nhà của họ đã bị chủ nợ xiết.
Một người cha mất liên lạc với con trai đã đặt bàn thờ cho con mình
Có phải 'miền đất hứa'?
Dễ dàng tìm công việc lương cao, ít khi bị cảnh sát kiểm tra và dễ dàng tìm kiếm con đường ở lại hơn so với các nước châu Âu khác là những hứa hẹn, hy vọng và cũng là động lực chính khiến họ chọn Anh thay vì các quốc gia châu Âu khác.
Chị Hoa Nguyen nói: "Nếu họ sống ở các vùng xa của Việt Nam, thu nhập của họ sẽ rất thấp hoặc khó kiếm được việc làm. Nhưng sang Anh, ngay cả đi làm nail thì họ cũng có thể kiếm hàng trăm ngàn mỗi ngày. Đấy là sự khác biệt rất lớn và là động cơ chính thôi thúc họ tìm đường ra đi.
"Hơn nữa, tâm lý của người Việt Nam là họ chỉ thấy nước Anh qua tấm ảnh hào nhoáng, còn những người đã đi thành công khi về, toàn kể về những mặt tốt đẹp của đời sống ở nước ngoài, chứ không ai nói về những ngày trốn chui trốn lủi, về những chuyến đi băng rừng trong đói khát để tìm miền đất hứa, về nỗi cơ cực của nghề làm móng hay cảnh bị ép sống trong những căn nhà trồng cần… Những kẻ buôn người thì chỉ toàn vẽ nên những viễn cảnh tươi đẹp.
"Ngay cả như sự việc 39 người này, có ảnh và những lời kể của gia đình trên các phương tiện truyền thông, nhưng nhiều người vẫn không tin đó là sự thật, và đi Anh là giấc mơ với nhiều người. Thường họ đi cả gia đình, trong đó có cả trẻ em sang trồng cần sa. Khi ở Anh, tôi đã từng gặp các em như vậy. Có em bảo, cả nhà sang, từ trẻ đến già còn đi được là kiếm tiền đưa sang," chị Hoa kể.
Nhưng thực tế luôn khác với mơ mộng. Theo khảo sát của AAT, 80% trong số họ đã không có được công việc như đã được hứa hẹn. Không biết tiếng Anh, không được giúp đỡ, họ chấp nhận làm bất kỳ công việc nào, ngay cả công việc có rủi ro cao nhất, như trồng cần sa, vì họ còn phải trả nợ.
Chiêu thức của những kẻ buôn người
"Thực sự là những kẻ buôn người rất khôn, chúng tận dụng các mối quan hệ quen biết, qua người thân hay làm quen trên Facebook, rồi gửi vé qua Zalo… Hầu hết giúp các trường hợp mà chúng tôi giúp đỡ đều môi giới với bọn buôn người qua quan hệ thân quen.
"Một cô gái mà tôi từng tham gia hỗ trợ để đưa về nước còn bảo, ôi bạn trai em sẽ cứu em, tức những kẻ môi giới thậm chí còn làm giả dạng làm bạn trai của các nạn nhân nữa. Có những trường hợp ra toà ở Malaysia, nhưng sau cả 6 tháng đến 1 năm chúng tôi tiếp xúc để hỗ trợ, họ vẫn một mực tin vào những người đã đưa mình đi.
"Có những bạn thất bại, ra toà rồi được hỗ trợ để về tái hoà nhập ở Việt Nam, nhưng rồi lại quay lại. Họ lại đi với hy vọng là sẽ không gặp thất bại như lần trước. Lại có những bạn ra đi thất bại nhưng lại được chính đường dây đã đưa đi huấn luyện để trở về chiêu dụ những con mồi mới," chị Hoa cho biết tiếp.
Chống một tội ác
Bất chấp những nỗ lực của các chính phủ và các tổ chức phi chính phủ khác, khoản tiền khổng lồ kiếm được từ việc buôn người khiến nó trở thành một ngành kinh doanh béo bở và tiếp tục phát triển mạnh ở Việt Nam.
Rất khó để các hoạt động tầm soát hay truy quét những kẻ buôn người hiệu qủa nếu không có sự phối hợp của cộng đồng.
Trong khi, theo như chị Hoa nhận xét, các hoạt động tuyên truyền vẫn chưa tới được với nhiều người ở các khu vực có nguy cơ cao.
Mặt khác, trong khi bọn buôn bán người đang săn mồi và tận dụng các phương tiện truyền thông xã hội để hoạt động; còn những nạn nhân bị lôi kéo hay dụ dỗ qua mạng, thì các hoạt động nâng cao nhận thức vẫn theo kiểu cũ mà chưa tận dụng loại hình truyền thông này, theo chị Hoa.
Mặt khác, chính phủ ở nhiều nước châu Âu trên đường trung chuyển có xu hướng xem nạn nhân của bọn buôn người như tội phạm hoặc không xem đó là chuyện của nước mình, theo báo cáo 'Precarious Journey,' cũng là điều khiến việc phòng chống trở nên khó khăn.
Nhưng quan trọng nhất vẫn là cải thiện đời sống, tạo cơ hội phát triển và giảm bất bình đẳng xã hội ngay tại Việt Nam. Mà điều này đòi hỏi chính quyền nhận lãnh trách nhiệm của mình.
Không thể mãi xem những bi kịch như vụ 39 người tử nạn trên xe tải ở Anh là một "chuyện đáng tiếc."
Image captionThắp hương và đốt nến cho 39 người chết trong xe tải ở Grays, Essex
Chủ đề liên quan
Trung Quốc không đáng sợ bằng Việt gian BK làm ta y sai cho TQ làm giàu để tiêu diệt dân tộc
Đỗ Cao Cường (facebook)Tôi mới tới hai huyện Hoài Đức và Quốc Oai thuộc thành phố Hà Nội, để đến được hai huyện này tôi phải đi qua nhiều tuyến đường mù mịt, ổ gà ổ voi, đụng độ với nhiều xe quá tải được bảo kê cho tới đàn chó dữ màu đen, vàng.
Qua tìm hiểu, tôi được biết UBND thành phố Hà Nội đã ban hành quyết định xây dựng huyện Hoài Đức thành quận vào 2020, nhưng ấn tượng của tôi về huyện này vẫn là nghèo, ô nhiễm, các nhà xưởng trái phép mọc lên nhan nhản… trong đầu tôi tò mò không biết mỗi nhà xưởng trái phép kia quan chức được hối lộ bao nhiêu, ăn chia bao nhiêu, bao nhiêu không biết điều sẽ bị cưỡng chế và kẻ hối lộ trở thành dân oan đi đòi công lý.
Trước khi đến các làng miến thuộc xã Dương Liễu, xã Minh Khai, huyện Hoài Đức; làng So thuộc xã Cộng Hoà huyện Quốc Oai, tôi đã kịp chứng kiến những con kênh chuyển màu liên tục, bốc mùi hôi thối tại điểm công nghiệp Di Trạch (xã Di Trạch, huyện Hoài Đức) với gần 20 doanh nghiệp đang hoạt động nhưng không có hệ thống xử lý nước thải, tất cả xả trực tiếp ra kênh. Các sát nhân môi trường có thể kể đến ở đây là Công ty cổ phần Sơn Infor, Công ty cổ phần Sơn Jymec và Công ty cổ phần Sơn Facomax.
Khi đến các làng miến, mặc dù chưa phải mùa sản xuất cao điểm (tháng 10 âm lịch năm trước đến tháng 2 năm sau mới là mùa cao điểm) nhưng tôi vẫn chứng kiến nhiều đống dong riềng, phên miến nằm vương vãi, bắt bụi ngoài đường cùng những con kênh đã chết.
Miến dong được làm từ tinh bột của dong riềng, quy trình làm miến trải qua nhiều công đoạn như ngâm bột để lọc sạn, làm trắng tinh bột; khuấy đều để tạo thành dịch hồ sánh; tráng, tạo mỏng và hấp chín; phơi sấy sơ qua và ủ cân bằng ẩm; cắt tạo sợi thành vắt miến rồi mang đi phơi.
Nhưng trước mắt tôi, những đôi chân bẩn thỉu dẫm đạp lên miến, bột làm miến, nếu một người làm bún khẳng định với tôi là phần lớn bún hiện nay đều phải dùng hàng the thì người làng miến quả quyết đa số làm miến phải dùng tới thuốc tẩy trắng.
Để tẩy trắng, lọc sạn, nhiều người dùng tới axit sunfuric (H2SO4) gây độc hại cho cơ thể, thuốc tím với công thức KMnO4 thường được dùng để sát khuẩn, tẩy uế, rửa các vết thương, trong thành phần của thuốc tím còn có Kali, Mangan là những chất gây ung thư.
Khi cho những chất này vào tinh bột làm miến thì chất bẩn sẽ nổi lên trên, tinh bột lắng xuống dưới. Nếu không cho, quá trình lọc bột mất rất nhiều thời gian, thay rất nhiều lần nước.
Theo họ, một lạng chất tẩy trắng dùng cho cả tạ bột, và để tạo màu cho miến họ dùng tới hóa chất có hàm lượng sắt cao, thích màu nào có màu đó.
Thậm chí hiện nay, có nơi dùng loại bột lạ hoắc nhập từ Trung Quốc thay thế bột dong, có đợt dân Quốc Oai bán 1 tạ củ dong mới mua nổi 1 bát miến (450 đồng/kg dong) do bột nguyên liệu làm miến từ Trung Quốc vừa ít sạn lại vừa rẻ.
10 tấn củ dong sau sơ chế thì có tới 8 tấn đất, bã thải xả thẳng xuống cống rãnh, sau vài ngày các hóa chất, chất hữu cơ phân hủy bốc mùi hôi thối lan ra toàn vùng.
Miến nguyên chất làm từ củ dong riềng thường có màu trắng đục, trong, quánh, thơm. Các sợi miến nhỏ, dai, độ dài đều nhau, suôn thẳng. Tuy nhiên, người làng miến khẳng định mấy tiêu chí đó cũng chỉ tương đối mà thôi.
Dẫu biết rằng ở đâu cũng có người này người kia, và làng miến cũng vậy. Nhưng không chỉ làng miến, tôi đã đi hết đất nước và chiêm nghiệm, cái được gọi là tử tế còn quá ít trong xã hội này. Và người tử tế thường không có đất sống.
Một khi đất nước đã chịu sự vận hành – thoi thóp dựa trên sự giả dối, giàu giả nghèo thật, ở đâu cũng bất công, vô cảm thì phần lớn con người trong đất nước đó không còn là con người nữa. Tôi sợ rằng trước khi bị những kẻ như Trung Quốc xâm lược, người Việt sẽ tự giết lẫn nhau.
Quốc Anh (Danlambao) - Thiên đường, địa ngục là hai khái niệm của tâm linh và phạm trù đối lập của hệ tư tưởng duy tâm được thể hiện qua những ý niệm về chân lý, giáo lý riêng của mỗi tôn giáo. Tôn giáo gieo niềm tin, đặt hi vọng vào sức mạnh siêu nhiên, vào phép lạ thánh thần để con người tin tưởng, yên tâm thực sống và phải sống trong một thế giới trần gian còn nhiều bất công, khổ ải. Tôn giáo tổng hòa các mối quan hệ xã hội mà nhờ đó xã hội giảm bớt đi dối trá, tội ác lan tràn! Luật nhân quả trong giáo lý nhà Phật, sự phán xét đời sau của Thiên Chúa giáo tác động tâm thức đánh động tiềm thức, làm cho con người biết tiết chế và ý thức hành vi nhằm tránh xa những điều thất đức, ác nhân, hành xử theo bản năng.
Khác với lĩnh vực của tâm linh, thiên đường xã hội chủ nghĩa thực ra chỉ là một thứ chủ nghĩa triết lý thực dụng, ảo tưởng vì nó luôn phủ định trước mọi sự vật và hiện thực của xã hội, nó luôn đề cao tính ưu việt sáng tạo trong giả tạo. Thực sự chưa có một nhà nước nào vươn tới ngưỡng cửa thiên đường trước khi nó sụp đổ và đáp án cho thiên đường xã hội chủ nghĩa là khoản thời gian dài gần bốn thập niên khi nền móng chủ nghĩa xã hội được áp đặt hoàn toàn trên toàn cõi lãnh thổ nước Việt Nam. Hãy cảm nhận về thiên đường xã hội chủ nghĩa hay địa ngục trần gian trong tuyển tập: “Bên thắng cuộc” của tác giả Huy Đức! Một tác phẩm đầu tiên tái hiện trung thực những thảm trạng mà nhân dân miền Nam phải gánh chịu. Từng phần, từng câu chuyện lột tả được phần nào hoàn cảnh xã hội sau sự kiện lịch sử ngày 30/04/75, một chương sử bi thương, ai oán của dân tộc.
Thế giới hiện đại ngày nay không còn tồn tại những kiểu nhà nước nô lệ và người dân trong một chế độ xã hội cũng không chấp nhận những kiểu nhà nước độc quyền, độc đoán. Mỗi thể chế chính trị của một nhà nước dù khác biệt trong cách quản lý, điều hành nhưng đều chứa đựng một hàm ý: cộng hòa-dân chủ! Nền tảng dân chủ của nhà nước là một nền dân chủ hoàn toàn không có sự xếp đặt, trá hình và ý chí tối thượng của một nhà nước có chủ quyền là: độc lập dân tộc, toàn vẹn lãnh thổ. Tinh thần trị quốc, an dân của mỗi quốc gia là: thượng tôn pháp luật và mưu cầu hạnh phúc, ấm no toàn dân? Nếu được sống dưới một chế độ xã hội quang minh, chính trực, công bằng xã hội và ở đó người dân không phải lo toan, nghĩ ngợi nhiều thứ thì xã hội ấy đã là nơi tiên cảnh, thiên đường chẳng cần tìm đâu xa xôi trong cõi vĩnh hằng. Ngược lại, ở một xã hội mà nhà nước thống trị bằng bạo lực bởi sự độc đoán, chuyên quyền, bằng bắt bớ, giam cầm, đàn áp, trù dập thì nơi đó tương ứng với chốn hỏa hình, địa ngục.
(*) Kiểm chứng thiên đường xã hội chủ nghĩa gần bốn mươi năm qua:
Nhà ga, bến cảng lảng vảng bầy ma vương
Bến xe, hẻm vắng nhởn nhơ đàn quỹ sứ
Dụ gái nhẹ dạ, rình rập kẻ qua đường
Cảnh giác mưu ma, tránh xa đám buôn người
Thôn nữ rời bỏ làng quê
Sa cơ lỡ vận tái tê đứng đường
Gái trẻ công nhân xa nhà
Tự do quan hệ phá thai càng nhiều
Hài nhi vất bỏ khóc than
Mẹ ơi! Nỡ giết con đang thế này...
Trai trẻ hút chích càng nhiều
Kết bè băng đảng tối chiều ra tay
Hiếp dâm, cướp của, giết người
Chặt chém, giật dọc, bằng mười khi xưa.
Quan chức học tập tấm gương
Đạo đức giả tạo có thương dân mình
Nhiều sáng kiến vơ vét, tham nhũng
Trí sáng tạo đục khoét của công
Ngày mai quy hoạch thu hồi
Lạm dụng quyền hành để cướp đất dân.
Công an còn đảng còn mình
Cậy quyền truy bức, nhục hình dân ta
Chốn công đường, pháp lý ngả nghiêng
Khuất tất, oan sai, trắng đen lẫn lộn
Ngân hàng bầy sâu bọ
Rút tủy xương kinh tế
Tiếp tay bọn cường hào
Hút cạn máu doanh nghiệp.
Giáo dục cải cách tràn lan
Tốn bao công sức để dân mệt nhoài
Phụ huynh than vắn, thở dài
Tội cho con trẻ học hoài chẳng khôn
Càng học, càng ngu si, dốt nát
Học sinh cư xử chẳng lễ độ
Sinh viên biến chất lũ côn đồ
Nữ sinh tập tành xã hội đen
Tràn lan bạo lực chốn học đường.
Y tế cải tiến khám chữa bệnh
Phong bì, bao thư thủ tục đầu
Tâm cẩu sực! Y đức gà, lợn
Chẩn sai nhiều người mang thương tật
Lười biếng nhiều sản phụ chết oan.
Công nghệ, công trình kém hữu dụng
Phát minh, nghiên cứu chẳng ra trò
Chính phủ sửa sai nền kinh tế
Bộ phận không nhỏ tậu thêm nhà.
Nhà nước luôn sáng tạo
Đảng đỉnh cao trí tuệ
Dân chúng càng đói khổ
Đất nước càng lụn bại
Họa xâm lăng càng gần.
Trên thế giới nầy chưa từng xuất hiện một nhà nước nào lại triệt tiêu ý chí đấu tranh của dân tộc trước kẻ thù xâm lược và cũng chưa có một quốc gia nào người yêu nước lại bị ngược đãi khi bày tỏ lòng yêu nước trước ngoại bang. Cảnh địa ngục trần gian chính là nơi tù ngục, giam hãm những nhà bất đồng chính kiến, các nhà báo tự do và những người đấu tranh cho dân chủ bởi những bản án khắc nghiệt, vô nhân đạo. Ở một đất nước không còn nhìn thấy bóng dáng của công lý nói gì đến một xã hội công bằng, một đất nước độc lập-tự do-hạnh phúc.
Thực ra chủ nghĩa xã hội không hẳn là vô nghĩa! Vì nhờ có chủ nghĩa xã hội mà chủ nghĩa tư bản phải xem xét, soi rọi lại chính bản chất của chủ nghĩa để nhìn nhận những thiếu sót để tự hoàn thiện, không rơi vào trường hợp tự mãn, độc quyền. Nguồn gốc của tư tưởng độc quyền nhà nước thường dẫn đến đường lối độc tài toàn trị, chủ trương độc đoán nhà nước đưa đất nước, đẩy dân tộc đến một xã hội mất dần quyền dân chủ, dân sinh, bế tắc trong cuộc sống. Bản chất độc quyền tư bản cũng thế, nhờ có tư tưởng chủ nghĩa đối kháng nên mới có chủ nghĩa cạnh tranh tư tưởng và đây mới chính là những yếu tố, điều kiện tạo bước phát triển, tiến bộ cho phát minh, khoa học. Với nền tảng pháp lý rõ ràng, minh bạch nên chủ nghĩa tư bản đã có những biện pháp chế tài hiệu quả trong việc xử lý và ngăn ngừa vấn nạn tham nhũng, khó có chuyện đút túi phòng bì, bao thư khi giải quyết việc công. Ngược lại ở các nhà nước luôn che đậy những dối trá, bất công, bưng bít sự thật, dung túng bạo lực như: Trung Quốc, Việt Nam, Bắc Hàn là những mảnh đất màu mỡ, là cơ hội thuận lợi cho tham ô, nhũng nhiễu và bất công xã hội ngày càng gia tăng, tội ác lan tràn... Khi một nhà nước không tuân thủ hiến pháp hoặc dùng hiến pháp làm công cụ thống trị xã hội bằng bạo lực, cường quyền chế độ đó sớm muộn gì cũng sẽ do dân đánh đổ hoặc tự nó sẽ tan rã, diệt vong trong một tương lai gần, như những quốc gia Đông Âu, Liên xô trước kia và ở một số nước Bắc Phi, Ả rập trong thời gian vừa qua.
Phát triển chủ nghĩa xã hội xoay quanh sản xuất xã hội chủ nghĩa tập trung, phương thức sản xuất nầy chỉ thích hợp ở vào một thời điểm lịch sử nhất định trong đấu tranh giành độc lập, khi chuyển tiếp sang giai đoạn phát triển kinh tế mới, của thời đại mới thì phương thức sản xuất đó đã trở nên lạc hậu không còn phù hợp. Nền kinh tế kế hoạch hóa quốc doanh dưới thời quan liêu, bao cấp trước đây là nguyên nhân chủ yếu tạo nên sức ỳ, xơ cứng trì kéo sự phát triển năng động, sáng tạo dẫn đến tình trạng lạm phát kỷ lục, kinh tế suy kiệt, dân chúng đói nghèo. Sự sụp đổ của cả hệ thống XHCN ở Đông Âu và Liên xô cũ là những bài học trong quá khứ về sự giả tạo của thiên đường xã hội chủ nghĩa! Chủ nghĩa xã hội lấy mục tiêu đấu tranh giai cấp làm kim chỉ nam cho các cuộc cách mạng giải phóng dân tộc nên nó mang nặng tính cực đoan, bảo thủ hơn là mục tiêu lý tưởng đem lại cơm no, áo ấm và bình đẳng xã hội. Điều đó được chứng minh sau khi hòa bình được tái lập, vì khi đạt lấy mục tiêu giành chính quyền bằng bạo lực thì nó đã chủ trương loại bỏ giai cấp, xóa bỏ hoặc thay đổi tất cả những phương thức sản xuất cũ cho dù lực lượng sản xuất và các mối quan hệ sản xuất cũ tiến bộ, phát triển có tính hệ thống, khoa học. Với lớp vỏ bọc viễn tưỡng, tô đậm vẻ đẹp bên ngoài: “một xã hội bình đẳng không có giai cấp, không tồn tại chế độ người bóc lột người....”, nhưng thực chất nó lại bóc lột gấp nhiều lần tư bản chủ nghĩa, vì trên thực tế hai thành phần chuyên chính vô sản của chế độ là giai cấp công nhân và nông dân đang bị bóc lột tàn tệ: người nông dân bị tước đoạt đi tư liệu sản xuất là đất đai, ruộng vườn và con cháu họ một trong những nhân tố của lực lượng sản xuất xã hội chủ nghĩa phải cật lực bán sức lao động sống đời làm thuê, làm mướn trong các nhà máy, xí nghiệp, trên các công nông trường với đồng lương rẻ mạt không đủ bù đắp đủ công sức lao động đã bỏ ra, cũng không thể lạc quan để nhìn thấy một tương lai sáng sủa.
Chủ trương theo cơ chế thị trường, định hướng xã hội chủ nghĩa cũng chỉ là một cách nói triết lý trong một hoàn cảnh bế tắc về hệ tư tưởng khi khối cộng sản Đông âu và Liên xô sụp đổ. Chấp nhận theo cơ chế thị trường có nghĩa là đảng của giai cấp thống trị nhìn nhận xã hội vận động theo một quy luật tất yếu không thể thay đổi, đó là đốt cháy giai đoạn để “quá độ” đi lên chủ nghĩa xã hội. Một khi giai cấp thống trị mượn đà phát triển của tư bản chủ nghĩa làm mục tiêu phát triển thì bản thân nó đã tự mâu thuẫn chấp nhận trong một xã hội có tính giai cấp mà ở đó người dân Việt nam đang phải một cổ hai tròng bị bóc lột tàn tệ không khác gì thời thực dân, phong kiến trước kia? Nhà nước XHCN dùng quyền lực thu hồi đất đai của dân chúng với giá rẻ mạt cho nhà tư bản thuê, mặt khác nhà nước áp đặt đủ mọi thứ thuế phí như: xăng dầu, điện nước, cầu đường, thu nhập cá nhân và tận thu mọi khoản phụ phí về an sinh xã hội như y tế, giáo dục... Mục tiêu của sự phát triển xã hội chỉ dựa vào đất đai, khai thác cạn kiệt tài nguyên, khoáng sản, tận thu thuế, phí mà không phải do năng lực lãnh đạo đất nước và bằng sự điều hành sáng tạo, linh hoạt trong chủ trương sẽ để lại di chứng lịch sử vô cùng to lớn cho các thế hệ con cháu mai sau! Đó là cả một thế hệ thanh niên, thiếu nữ hao gầy, cạn kiệt sức lực trong các nhà máy, xí nghiệp với môi trường làm việc khắc nghiệt, mờ mịt tương lai và hậu quả của nền sản xuất kinh tế chủ yếu dựa vào thị trường gia công, sẽ là một bãi rác thải công nghiệp của các nước phát triển. Trong tương lai, chất thải công nghiệp sẽ thẩm thấu, ô nhiễm ảnh hưởng nặng nề đến các tầng lớp địa chất, sông ngòi, tàn hại hệ sinh thái. Ở một khía cạnh khác, các mối quan hệ sản xuất bị chia cắt, manh mún, mạnh ai nấy làm, mỗi địa phương phát triển theo một cách riêng không tuân thủ theo những điều kiện: “thiên thời, địa lợi, nhân hòa” không dựa trên các mối quan hệ sản xuất bền vững, lâu dài, không dựa trên những nguyên lý, tư duy sáng tạo và ý chí khách quan mà chỉ dựa trên những ý chí chủ quan của một nhóm người đó là lợi ích cục bộ địa phương, lợi ích phe nhóm và lợi ích cá nhân.
Mỗi khi có một dự án, một công trình thiết thực được trình duyệt, các quan chức thường không quan tâm, chú ý đến tính khả thi, tính hiệu quả thiết thực trong đời sống xã hội, cho sự phát triển đất nước mà chỉ quan tâm, chú ý đến tỉ lệ hoa hồng cao hay thấp, có thể bỏ túi được bao nhiêu tiền? Còn chủ đầu tư luôn đặt khả năng lợi nhuận lên vị trí hàng đầu chẳng mấy quan tâm đến những tác hại của môi trường lẫn tính hiệu quả bền vững, thiết thực trong tương lai như việc khai thác quặng boxit tây nguyên và hàng loạt dự án thủy điện đã ra đời, thu hồi đất lúa làm sân golf, từng địa phương thi đua nhau làm khu công nghiệp... Những phản biện, góp ý trước kia mà nhiều nhà khoa học đã khuyến cáo, cảnh báo nay có hiệu ứng nhãn tiền như liên tiếp xảy ra động đất ở thủy điện Sông Tranh 2 và các dòng sông đang bị bức tử vì rác thải, nước thải công nghiệp, hệ thống sông ngòi bị chia cắt mất đi tiềm năng giao thông thủy trong tương lai, chối bỏ nguồn lợi thủy sản mà thiên nhiên ban tặng. Nhưng một số nơi vẫn không từ bỏ ý định phát triển theo kiểu tự phát, tàn hại môi trường, phá vỡ hệ sinh thái như dự án thủy điện số 6, 6A ở tỉnh Đồng Nai hiện nay. Tóm lại các công trình, dự án dù có mang lại hiệu quả thiết thực và lợi ích trong tương lai nếu không xen kẽ lợi ích riêng tư, cá nhân thì những dự án, công trình đó mãi mãi nằm yên trên giấy hoặc bị vứt bỏ vào sọt rác vì trên thực tế nó sẽ bị bài bác tính khả thi, tính hiệu quả để không bao giờ công trình, dự án đó được triển khai, còn những dự án có thể bỏ túi, có thể chia chác dù không đem lại hiệu quả thiết thực hoặc sẽ ảnh hưởng tác hại lâu dài đến môi trường họ vẫn cố nhắm mắt làm càn, bỏ ngoài tai những khuyến cáo của các nhà khoa học.
Vì sao chủ nghĩa tư bản phát triển? Kinh tế tư bản chủ nghĩa phát triển đồng bộ nhờ vào sự đầu tư đúng hướng, xã hội tư bản ổn định nhờ vào một nền tảng pháp lý rõ ràng, minh bạch; lĩnh vực giáo dục, y tế, hành chánh công được đào tạo có tính hệ thống, khoa học; luôn quan tâm chú trọng đến thế hệ trẻ là những thế hệ kế thừa, biết trân trọng quý mến và trọng dụng nhân tài. Bộ máy hành chánh nhà nước chuyên cần, công tâm, tuyển dụng người giúp việc cho những vị nguyên thủ quốc gia, những tập đoàn kinh tế tư bản là những nhân tố thực sự tài năng. Khác với tư bản, các nhà nước XHCN như Trung Quốc, Việt Nam, Bắc Hàn phát triển nhân tài chủ yếu bằng chủ nghĩa lý lịch, bằng thành tích của cha ông và dùng quyền lực gửi gắm, tiến cử con cháu. Việc quan chức sử dụng bằng cấp giả, bằng cấp mua không còn xa lạ, vì vậy tầng lớp thống trị họ rất dị ứng trong việc đào tạo, sử dụng nhân tài. Ở Việt Nam dù là người thực tài, bạn phải tìm người có tầm ảnh hưởng để nhờ vả hoặc lo lót với khoản tiền lớn và nếu muốn leo lên vị trí cao của chức vụ, quyền lực bạn hãy biết lòn cúi và đừng tỏ ra khôn ngoan hơn họ.
Đỉnh cao trí tuệ của các nhà lãnh đạo Việt Nam, là những quan chức có cấp bằng cao cấp chính trị trong túi, với cấp bằng đó mỗi một cán bộ đảng viên từ Trung ương xuống đến địa phương họ như đang đứng trên mây, một tay vỗ ngực hô hào: đảng ta “bách chiến, bách thắng”, tay kia cầm chiếc đũa thần Mac-Le chỉ xuống đám dân đen khốn khổ đang ngày đêm oằn vai gánh vác những hậu quả do những cải cách, sáng kiến, sáng tạo, chuyển dịch cơ cấu của họ mang lại. Nhìn chung mục tiêu phát triển xã hội dưới chế độ XHCN ở Việt Nam chỉ là những chỉ tiêu phát triển tạm bợ và sự thành công trên lĩnh vực kinh tế thường phô trương dưới dạng tâng bốc, khen tặng và chúc tụng lẫn nhau. Có quá nhiều những chủ trương, chính sách lạc hậu, lỗi thời đi kèm với bộ máy quản lý, điều hành xã hội nặng nề, yếu kém? Tệ quan liêu, cửa quyền vẫn tồn tại trong các lĩnh vực nhà đất, kiểm tra môi trường, phòng cháy chữa cháy, phòng chống tội phạm..., vấn nạn tham nhũng, lãng phí chưa có điểm dừng (tạm thời lắng dịu do chiến dịch Tw 4 và 6) đã đưa đất nước, dân tộc đi vào ngỏ cụt nhưng họ vẫn cố biện bạch thiếu sót do khách quan, do biến động của kinh tế thế giới, sẽ sửa sai, rút kinh nghiệm, nhận trách nhiệm... Với bản chất chủ nghĩa hẹp hòi cộng với lòng tham vô độ, tập đoàn thống trị đang dẫn dắt dân tộc đi đến thiên đường của sự lòn cúi, lệ thuộc ngoại bang. Thật ra, đảng và nhà nước ta đang thực hiện câu châm ngôn: “Thà mất biển, mất đất vĩ đại hơn vẹn toàn lãnh thổ; thà cam chịu nghèo hèn, lạc hậu to tát hơn bảo vệ sự nghiệp toàn dân”. Khi một xã hội mà giai cấp thống trị ngồi xổm trên pháp luật, chà đạp lên luật pháp bảo sao xã hội đó không tha hóa, suy đồi, nhiễu loạn. Một đoàn tàu mà đầu tàu đi chệch hướng ra khỏi đường ray, quỹ đạo của thời đại nói sao nền kinh tế đất nước không lao xuống vực sâu của sự đói nghèo và lạc hậu?
Chủ nghĩa xã hội dựa trên “thuyết tiến hóa” làm tiền đề cho thế giới quan duy vật và phương pháp biện chứng. Thuyết tiến hóa tôn thờ loài vượn cổ và khẳng định nguồn gốc con người xuất hiện từ sự tiến hóa của giống loài vượn? Thử so sánh loài động vật tiến hóa trong gần bốn mươi năm ở xã hội ngày nay, xét thấy có các mối quan hệ và hành vi tương ứng của giống loài nhiều hơn tính người như đã dẫn chứng ở trên (*). Xã hội lương tri là một xã hội biết tôn trọng lẽ phải và sự thật, một chế độ tâm thiện chân chính sẽ không thể chối bỏ vai trò tích cực của tôn giáo vì không thể sống ra người khi không có niềm tin tôn giáo. Niềm tin của tôn giáo trong cộng đồng xã hội càng mạnh mẽ thì tác động của ý thức sẽ kiểm soát, điều chỉnh những hành vi để thực hiện nên các chuẩn mực đạo đức, nhân cách của một xã hội truyền thống. Nhờ vào niềm tin của tôn giáo mà con người hạn chế được nhiều tội ác, hành xử theo bản năng, đâu đó trong một xã hội vẫn tồn tại những lý trí về lòng yêu thương con người, giúp đỡ đồng loại trong cơn hoạn nạn, khó khăn. Thiên đường của thế giới tâm linh, ít ra cũng tạo trong tư tưởng con người những niềm tin về sự sống bất diệt, về sự trường cửu đời sau. Còn thiên đường xã hội chủ nghĩa trên thực tế có quá nhiều bất an, phi nhân tính, còn quá nhiều điều phải bàn cãi, tranh luận. Nếu thiên đường xã hội chủ nghĩa có trên thực tế, nó chỉ có ở một số nước tư bản đã phát triển như những quốc gia Bắc Âu! Còn bình đẳng xã hội theo kiểu: Trung quốc, Việt Nam, Triều Tiên chỉ là những giả dối, ngụy tạo.
Làm thế nào để thiết chế nên một xã hội bình đẳng, bác ái? Làm sao là một Việt Nam giàu mạnh giống như Hàn Quốc, Nhật Bản để có thể ngẩng cao đầu không bị chèn ép, cúi đầu trước bọn bành trướng bá quyền phương bắc? Phải làm gì để bảo vệ đất đai biên giới, hải đảo để không phải mắc tội với tiền nhân? Giai cấp thống trị xã hội có phải là con cháu dòng dõi giống Lạc Hồng? Ai sẽ nhận lãnh trách nhiệm và trả lời trước lịch sử khi đan tâm hiến đất, dâng đảo cho bọn lưu manh, côn đồ Trung quốc? Khi tầng lớp thống trị cương quyết kiên định với chủ nghĩa xã hội để tiến tới chủ nghĩa cộng sản sẽ là một thảm họa cho đất nước, dân tộc bởi chứng kiến những gì mà chế độ đã mang lại trên thực tế nó hoàn toàn trái ngược với tinh thần độc lập, tự chủ và lợi ích của quốc gia, dân tộc! Mục tiêu của nhà nước Việt Nam là chủ quyền quốc gia, vẹn toàn lãnh thổ và lý tưởng của dân tộc là an cư lạc nghiệp, có đủ cơm ăn, áo mặc; có nơi ở, việc làm ổn định, con cái được học hành chứ không phải là cái bánh vẽ về thiên đường xã hội chủ nghĩa. Một khi bánh xe xã hội chủ nghĩa vẫn còn lăn trên đất nước nầy, nó sẽ nghiền nát nền độc lập, tự chủ của dân tộc và các thế hệ tương lai! Muốn kiên định chủ nghĩa xã hội trước hết hãy dọn dẹp cái đống rác xã hội chủ nghĩa hiện tại đang từng ngày, từng giờ đưa đẩy đất nước lún sâu vào thảm cảnh lầm than, đói nghèo và tụt hậu. Hãy huy động toàn lực sức dân, quét dọn sạch sẽ chủ nghĩa rác rưởi này để đất nước ngày mai thực sự là một chế độ xã hội công bằng, văn minh, dân chủ và giàu mạnh vì mục tiêu phát triển toàn diện hướng đến tương lai...
Khi bàn về “Đại Vệ Chí Dị: Nước Vệ triều nhà Sản năm thứ 68”, blogger Người Buôn Gió mô tả về Quân Vương của xứ này rằng:
Vương ngồi án thư, lôi bản dự thảo hiến pháp ra xem lại, sửa vội mấy chữ, chỉnh dấu chấm phẩy. Rồi soạn công văn gửi bộ Học. Chỉ dụ bộ Học phải ca ngợi rằng bản dự thảo này là thể hiện cho ý chí hào hùng của nhân dân ra dưới thời kỳ mới, đồng thời phải nhấn mạnh con đường đi lên thiên đường xã nghĩa vẫn còn dài, toàn dân , toàn quân phải phấn đấu chịu đựng gian khổ nhiều hơn nữa”...
Trong khi ngày xưa Vệ Kính Vương phán xuống thần dân về con đường thiên lý xã nghĩa ấy – mà nói theo nhà văn Xuân Vũ là “Đường đi không tới”, thì thời nay, lãnh đạo chóp bu của VN cũng vừa lên tiếng trước Đòan Đại biểu Quốc hội Hà Nội rằng “ Đến hết thế kỷ này không biết đã có CNXH hòan thiện ở VN hay chưa”.
Lời phán như vậy của Tổng bí thư VN Nguyễn Phú Trọng khiến blog Tễu không còn cách nào khác đành phải thốt lên lời than rằng:
Ối giời ơi! Bác Trọng làm em nản quá! Thế thì đời em không có may mắn được trông thấy thiên đường xã hội chủ nghĩa rồi! ...Thôi! Không mơ tới được thiên đường, thì chúng em cứ sống với cái địa ngục này vậy!
Lời phán của “Bác Trọng” khiến blogger Nguyễn Tường Thụy đành phải “Bye bác Tổng, em trùm chăn đây”, và rồi nhớ lại ngày xưa còn bé thường nghe các bác cán bộ nói 40 năm nữa thì nước ta bằng Liên Xô bây giờ. Đến khi lớn lên học chủ nghĩa Mác, người học trò Nguyễn Tường Thụy nghe các thầy của mình nói rằng Liên Xô đã có những yếu tố cơ bản của chủ nghĩa cộng sản, có nghĩa là chủ nghĩa xã hội đã có rồi. Sau đó, số phận của người anh cả XHCN Liên Xô thế nào, “bác Tổng”- và cả thế giới - đã biết. Blogger Nguyễn Tường Thụy “tâm sự” tiếp với “bác Tổng”, rằng “Không thể nói hết được lúc đó em hoang mang thế nào đâu”.
Ối giời ơi! Bác Trọng làm em nản quá! Thế thì đời em không có may mắn được trông thấy thiên đường xã hội chủ nghĩa rồi! ...Thôi! Không mơ tới được thiên đường, thì chúng em cứ sống với cái địa ngục này vậy! - Blog Tễu
Thế rồi đột nhiên hôm nay, bác lại phán ... xây dựng CNXH còn lâu dài lắm. Đến hết thế kỷ này không biết đã có CNXH hoàn thiện ở Việt Nam hay chưa" khiến tác giả Nguyễn Tường Thụy thực sự lo lắng quá. Blogger Nguyễn Tường Thụy thố lộ với “bác Tổng”:
Lúc còn trẻ, cứ xem khí thế hồi ấy, em nghĩ nước ta, cực nhọc lắm thì cũng chỉ hết thế kỷ hai mươi là có chủ nghĩa cộng sản rồi. Vậy mà sang thế kỷ 21 đã hơn một thập kỷ, bác lại "dọa" đến hết thế kỷ này vẫn chưa chắc có chủ nghĩa xã hội (chứ đừng mơ gì đến chủ nghĩa cộng sản) thì em không biết tin vào ai nữa. Điều đó có nghĩa là đời bác và em, đến đời con và đời cháu chúng ta cũng chưa thấy chủ nghĩa xã hội đâu. Vì hết thế kỷ này thìthằng cháu ngoại của em cũng đã ...90 tuổi (cháu của bác chắc còn già hơn…). Em oải lắm rồi. Thôi bye bác, em trùm chăn đây để các bác xây dựng chủ nghĩa xã hội cho đám chắt chút chít của chúng ta.
Không thay đổi dù không hoàn thiện
Một đại biểu đang cầm lá phiếu trong phiên bầu cử của Đảng Cộng sản Việt Nam lần thứ 11 hôm 17/1/2011. AFP photoMột đại biểu đang cầm lá phiếu trong phiên bầu cử của Đảng Cộng sản Việt Nam lần thứ 11 hôm 17/1/2011. AFP photo
Khi còn sinh tiền, Giáo sư Đặng Phong, một chuyên gia kinh tế chính trị thuộc Đại học Kinh tế Quốc dân đã lên tiếng với Đài ACTD về vấn đề này. Ông giải thích tại sao giới lãnh đạo Việt Nam vẫn khư khư “ôm lấy” chủ nghĩa xã hội:
Xã hội chủ nghĩa là sự vớt vát thuộc quá khứ mà mình không thể chấp nhận nó nữa nhưng mình không thể thẳng thắn tuyên bố giã từ nó cho nên dùng một chữ rất mơ hồ chung chung như vậy. Bây giờ mà mải mê đi tìm xã hội chủ nghĩa thì không bao giờ tìm thấy giá trị thật của nó đâu. Cái nội dung thật của nó là cái gì thì không tìm thấy đâu. Nó là một món nợ của lịch sử…
Đại tá Phạm Xuân Phương, từng công tác nhiều năm trong Cục Chính trị của Quân đội Nhân dân VN, giải thích tại sao Tổng Bí Thư Nguyễn Phú Trọng vẫn luôn khẳng định Việt Nam không thay đổi mục tiêu “tiến lên chủ nghĩa xã hội” mặc dù nhìn nhận con đường XHCN “còn lâu dài lắm. Đến hết thế kỷ này không biết đã có CNXH hòan thiện ở VN hay chưa”:
Cơ bản ông ấy không đủ khả năng để ông ấy hiểu, nhưng bên cạnh ấy, nó cũng là quyền lợi. Ông ta ngu dốt lại hưởng tất cả mọi quyền lợi thì việc gì mà thay đổi trong khi ông ta lại đang làm vua ở xứ sở này. Những cái đó nó quan hệ với nhau, tạo ra những mối ràng buộc. Và cứ như thế mà ông ta hót. Trí thức Việt Nam, kể cả những người bảo hoàng nhất, cũng không thể nào nghe và chấp nhận việc ổng nói nữa.
Theo blogger JB Nguyễn Hữu Vinh thì “Sau mấy chục năm khẳng định con đường quá độ đi lên Chủ Nghĩa xã hội mà ‘đảng và bác’ đã chọn hộ dân tộc Việt Nam là con đường hiện thực, duy nhất đúng đắn, dần dần các lãnh đạo cộng sản mới thừa nhận sự u mê và hão huyền mơ hồ khi đặt niềm tin vào đó. Tổng Bí Thư Nông Đức Mạnh còn mơ hồ theo kiểu ‘năm ăn năm thua’ rằng: ‘Chủ nghĩa xã hội sẽ dần dần sáng tỏ’. Còn mới đây Tổng bí thư Đảng Cộng sản ngao ngán thổ lộ: ‘Đến hết thế kỷ này không biết đã có CNXH hoàn thiện ở Việt Nam hay chưa’. Nghĩa là, cứ đi hết thế kỷ này theo con đường quá độ và yên chí là chưa có cái Chủ nghĩa xã hội, còn khi đến đó, nó là cái gì thì sẽ biết. Nếu là quả núi thì leo lên ngồi, nhỡ không may là hố sâu, thì cả dân tộc cứ xuống đó mà lặn”!
Qua bài “Người cộng sản mất phương hướng”, nhà báo JB Nguyễn Hữu Vinh nhận xét rằng đúng 100 năm sau khi Lênin viết “Ba nguồn gốc và ba bộ phận cấu thành chủ nghĩa Mác”, thì Chủ nghĩa Mác-Lênin chỉ còn là mớ kinh sách vẫn được dùng để “tụng niệm” tại một vài nước ở châu Á khi các môn đệ lâm vào tình trạng “rã rời, buồn ngủ, mơ màng” với những “bữa tiệc linh đình và tìm cách hưởng thụ những món tư bản khổng lồ cướp được nhờ địa vị thống trị của mình, dưới cái nhãn mác cách mạng và ô che của cái Học thuyết Mác-Lênin ‘vĩ đại’ dành cho giai cấp vô sản kia”.
Nhưng, nhà báo JB Nguyễn Hữu Vinh lưu ý, thực tế lâu nay cho thấy những điều Lênin đã viết kia, đã ca tụng và lăng xê, chỉ là những “món bánh vẽ và là sản phẩm của những sự hoang tưởng dưới sự kiểm chứng của lịch sử”. Và dù họ có phần nào thành công trong một giai đoạn lịch sử, “ru ngủ” được cả chục triệu, thậm chí hàng trăm triệu người, nhưng họ đã “thất bại trong một quá trình lịch sử, cái lý thuyết huyễn hoặc đó đã nhanh chóng bộc lộ những vô lý và tự hủy”. Blogger JB Nguyễn Hữu Vinh nhấn mạnh rằng sự thất bại của Chủ Nghĩa Cộng sản không chỉ ở chỗ thực hành, mà ngay cả phần lý thuyết cũng đã được thực tế chứng minh là hão huyền và ảo tưởng. Liên quan VN, nhà báo Nguyễn Hữu Vinh nêu lên câu hỏi:
Việt Nam là một trong ba địa chỉ hiếm hoi còn lại trên thế giới đang tiếp tục bám víu vào thứ hỗn mang này. Hai phần ba thế kỷ bám trụ, đi theo, sáng tạo, kiên định… đủ cả mọi ngôn từ và tốn máu xương hàng triệu người, từng phần lãnh thổ đất nước thì thực tế xã hội hôm nay đã chứng minh được điều gì?
Đảng vẫn trên Quốc Hội
Thủ tướng VN Nguyễn Tấn Dũng được nhìn thấy qua màn hình trong buổi lễ khai mạc kỳ họp thường niên thứ hai của Quốc hội tại Hà Nội ngày 21 tháng 10 năm 2013. AFP photoThủ tướng VN Nguyễn Tấn Dũng được nhìn thấy qua màn hình trong buổi lễ khai mạc kỳ họp thường niên thứ hai của Quốc hội tại Hà Nội ngày 21 tháng 10 năm 2013. AFP photo
Qua thư gởi cho người học trò cũ tên Chí Linh, thầy Trần Thành Nam lưu ý “Tư duy về lòng biết ơn XHCN”:
Thầy không biết XHCN là gì trên thực tế, và hình như chưa ai biết, người ta chỉ vẽ nó ra rất đẹp trên lý thuyết và muốn xây dựng nó. Nhưng những nước tưởng như gần có nó rồi, thì sụp đổ hàng loạt – vì thực tế cái người ta nhân danh nó - XHCN- mà hành động lại rất tồi tệ, xấu xa, sai lạc… Có lẽ vì nó - XHCN - sai, nó phản lại bản chất con người chăng ? Tóm lại, đơn giản là thầy không thể dạy các em đặt lòng biết ơn vào cái gì không tồn tại…
Trong khi người ta chưa biết CNXH, CNCS hình thù ra sao, không biết “đến hết thế kỷ này có CNXH hòan thiện ở VN hay chưa”, thì thực tế hiện giờ cho thấy đảng và nhà nước ra sức duy trì thực trạng độc quyền tòan trị, mà cụ thể là, GS Jonathan London thuộc Đại học TP Hong Kong cảnh báo, “ Quốc Hội VN sắp phê duyệt một bản Hiến pháp ‘sửa đổi’ mà không có một sự thay đổi cơ bản nào”.
Từ Thanh Hóa, MS Nguyễn Trung Tôn nhận xét:
Như chúng ta biết là với sự kết thúc Hội nghị Trung ương 8 khóa 11, và thông qua hội nghị này, thì đảng CS tiếp tục chỉ đạo Quốc Hội, vì ngày hôm nay, điều 4 Hiến pháp còn tồn tại thì đảng CS vẫn đang đứng trên đầu Quốc Hội. Hơn nữa, thực chất, Quốc Hội cũng chỉ là một tổ chức thuộc đảng mà thôi. Vì trong Quốc Hội thì các ủy viên Bộ chính trị rồi tất cả những chức quan trọng của đảng đều nằm ở trong Quốc Hội. Nên mặc dù mang tiếng là Quốc Hội của dân, phục vụ dân, nhưng họ vẫn chịu sự quản lý của đảng. Mọi sự chi phối của đảng CS đều tác động đến Quốc Hội. Vì vậy mà qua Hội nghị Trung ương 8, chúng ta thấy rằng đảng đã chỉ đạo trong việc sửa đổi Hiến pháp mà dường như vẫn giữ nguyên những cái cơ bản của bản Hiến pháp cũ, nhất là vẫn giữ nguyên Điều 4, rồi luật đất đai sở hữu tòan dân rồi việc quân đội trung thành với đảng .v.v…
Điều ông ấy nói là vô cùng thảm hại, vô cùng nguy hại cho đất nước. Đưa cương lĩnh của đảng lên trên Hiến Pháp, lên trên Pháp luật là một điều lú lẫn, một điều xằng bậy không thể chấp nhận được. - Đại tá Phạm Đình Trọng
Nói đến tình trạng “đảng CS vẫn đang đứng trên đầu Quốc Hội” như lời MS Nguyên Trung Tôn, công luận hẳn chưa quên lời Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng, khi nói chuyện với cử tri ở 2 quận Tây Hồ và Hòan Kiếm tại Hà Nội hôm 28 tháng 9, khẳng định rằng “Hiến pháp là văn kiện chính trị pháp lý quan trọng vào bậc nhất sau Cương lĩnh của Đảng”. Lời tuyên bố đó khiến Đại tá Phạm Đình Trọng, cựu đảng viên CS, phản ứng:
Điều ông ấy nói là vô cùng thảm hại, vô cùng nguy hại cho đất nước. Đưa cương lĩnh của đảng lên trên Hiến Pháp, lên trên Pháp luật là một điều lú lẫn, một điều xằng bậy không thể chấp nhận được”.
Qua bài “Sức lay động của ‘Dậy mà đi”, GS Tương Lai cảnh báo rằng “ Đảng vẫn muốn cai trị bằng quyền lực để phục vụ cho mình, bằng sự dối trá để đầu độc người dân, bằng những điều luật mà mỗi người dân, mỗi người như chúng ta đây, khi muốn thể hiện cái Quyền Con Người chính đáng của mình...thì bất cứ lúc nào cũng có thể trở thành những Điếu Cày, Tạ Phong Tần, Trần Vũ Anh Bình, Việt Khang, Nhật Uy, Nguyên Kha...và nhiều nữa...tại sao ? Hãy lên tiếng, và hãy cứ lên tiếng, vì chúng ta là con người...chúng ta không phải là những con cừu”.
Chân Như (Danlambao) - Vài ngày sau khi nhà chức trách Anh phát hiện 39 thi thể trong xe thùng đông lạnh tại Essex phía đông London hôm 23/10, được sự cho phép của Bộ Ngoại giao VN, Thông tấn xã BBC và Reuters đều có gửi phóng viên tới xã Thành Đô, huyện Yên Thành, tỉnh Nghệ An, nơi có nhiều gia đình đã đề nghị lên chính phủ VN liên lạc sang Anh để tìm người nhà mất tích.
Suy nghĩ đầu tiên của người ngoại quốc là người VN vì nghèo đói cực khổ nên họ phải liều mạng để tha phương cầu thực, nhưng hỡi ôi, đến ngay quê hương của bác, Làng Sen Nghệ An thì các phóng viên người Anh này đều bất ngờ đến... ngã ngựa. (1)
Nhà báo Jonathan Head của BBC đã chứng kiến toàn là "nhà lầu và xe hơi" nhan nhản tại huyện Yên Thành - Nghệ An. Một nhà báo khác, nhà báo James Pearson từ hãng Reuters của Anh trong bài báo có tựa đề “In Vietnam's Billionaire Village, migrant cash can buy a palace” (Tại Làng Tỉ phú ở VN, tiền người nhà gửi về mua được cả dinh thự), đã dẫn lời của Chủ tịch UBND xã Đô Thành, Yên Thành, Nghệ An nói 70-80% biệt thự tại đây đều được xây từ tiền gửi từ nước ngoài về!
Tội cho mấy ông Tây mơ màng không biết tí gì về chính sách Xuất khẩu lao động (XKLĐ) của Đảng và Nhà nước từ 10 năm qua. Đây được xem như là chính sách mang tính chiến lược xóa đói giảm nghèo, đồng thời đem lại nguồn ngoại tệ khủng mà các quan chức cộng sản thèm thuồng từ bấy lâu.
Tìm đọc báo đảng từ 2 năm trở lại như báo Dân Trí hồi 2018 đã mô tả hết sức hồ hởi về xã Đô Thành, Nghệ An như sau: "Xã Đô Thành Nghệ An từng thuộc một trong những xã nghèo nhất huyện, thế mà nay xã đã có đến 1.000 tỷ phú, bậc nhất xứ Nghệ, biệt thự hàng ngàn, ô tô nhiều vô kể. Biệt thự, xe con bóng loáng được người dân ở đây xem như là một nhu cầu bình thường trong cuộc sống thường ngày. Nguồn tài chính dồi dào mà xã Đô Thành mang về chính là nhờ người dân Đô Thành kéo nhau đi Tây lập nghiệp"! (2)
Trang web Du lịch Nghệ An của tỉnh, thậm chí còn có bài viết "Top 5 xã giàu nhất Nghệ An" với lời quảng cáo "Nghệ An được biết đến trước là quê hương của Bác Hồ kính yêu. nay Nghệ An còn là nơi có các làng xã được xếp hạng giàu nhất nước ta nữa. Mỗi nhà bình quân có 2-3 người, thậm chí có những gia đình có tới 9-10 người đi XKLĐ. Bình quân mỗi lao động gửi về cho gia đình khoảng 700 USD/tháng."
Theo Wiki, số liệu công nhân Việt Nam ra nước ngoài làm việc tổng kết như sau:
Số liệu nhân công Việt Nam ra nước ngoài
Đây chỉ là những con số chính thức XKLĐ, còn số những người đi không chính thức theo các tổ chức vượt biên như vụ 39 người chết trong xe thùng bên Anh thì phải lên đến hàng chục ngàn người mỗi năm. Ước tính sơ bộ vừa đi chính thức vừa đi không chính thức từ 10 năm qua có thể lên đến gần 1 triệu người. Mỗi người gửi về 700 USD/1tháng thì mỗi năm Đảng ta có thể ngồi không thu về 8 tỷ USD là thường.
Người XKLĐ gửi tiền về càng nhiều Đảng ta càng mừng. Gia đình bên này thì nhận ngay tiền tươi, có điều là thứ tiền Hồ do Trung Cộng in giả thật lẫn lộn, in ba tờ tiền có cùng một số seri là chuyện dễ dàng, nên nguy cơ lạm phát đến lúc nào đó cũng vỡ ra hết đường cứu chữa.
Còn tiền Đô, tiền Euro thì các quan chức cộng sản ăn chia với các đường giây rửa tiền ghìm lại bên ấy, cho vào các nhân hàng ngoại quốc đứng tên con cái quan chức để sau này hạ cánh an toàn. Nói có sách mách có chứng, tháng 9 vừa rồi, Tổ chức Liêm chính Tài chính Toàn cầu (Global Financial Integrity) có trụ sở ở Washington, Mỹ, báo cáo rằng: VN là quốc gia hàng đầu thế giới về hoạt động rửa tiền trong giai đoạn 2006-2015, vượt qua cả đàn anh TC!
Còn một góc khuất mà báo đảng ít khi dám nói đến ở các ngôi làng tỷ phú Nghệ An, sự giàu có đó có khi được đánh đổi bằng nước mắt và đôi khi là cả sinh mạng! Việc xin visa đi chính thức ra nước ngoài làm việc ngày càng trở nên khó khăn, tốn kém, nhiều người dân Nghệ An quyết định sang các nước láng giềng tìm cơ hội làm giàu, đó là đi sang Lào buôn ma túy. Một công việc chỉ cần một vốn nhưng lời thành trăm, có điều nguy cơ chung thân hoặc tử hình luôn rình rập ngày đêm! Chỉ cần bấm vài từ khóa “Vận chuyển ma túy từ Lào về VN” thì trong vòng 0,64 giây sẽ hiển thị lên 26 triệu kết quả liền!
Tóm lại, sau vụ cảnh sát Anh khám phá ra 39 tử thi trong xe thùng mà đa số những nạn nhân này có cùng quê hương Nghệ An Làng Sen-Giếng Cốc nổi tiếng vang lừng của bác, bỗng dưng người viết cảm xúc dâng trào đến độ phải thốt lên “Tự hào Nghệ An quê bác, quá bác ơi”. Xưa bác xuống tàu đi Tây làm bồi, làm cu ly nay con cháu bác cứ theo dấu chân bác mà đi ra nước ngoài làm ô sin, trồng cỏ, đĩ điếm... cứ nghề nào làm ra tiền thì bán thân, bán máu mà làm. Đi chính thức không được thì đi lậu, đi chui bất kể mọi nguy hiểm tính mạng trên đường, miễn sao sang đó làm có tiền gửi về cho gia đình thoát cơn nghèo khó, riêng đảng lại vô cùng tự hào về đường lối lãnh đạo đúng đắn, đưa toàn dân mau tiến lên thiên đường (mù) XHCN!
Vì bác đi Tây đem CNCS về mà dân mình được nếm đủ kiểu chết khủng khiếp, chưa có người dân nước nào phải chịu nhiều đau đớn như vậy: Chết bằng búa đập đầu, chết vì bị chôn sống hồi Cải cách Ruộng đất hay Mậu Thân, chết trên biển khi tìm đường vượt biển sau 75, chết bị tra tấn bầm dập trong đồn côn an, chết bệnh tật ung thư vì bị đảng đầu độc dân như hiện nay, chết cóng trong thùng xe -25 độ... Bác chết (mẹ) từ bao đời kiếp nhưng sao hậu hoạn cứ dồn dập đổ lên đầu dân mãi là vì sao vậy bác?
Xin mượn bài thơ “Nếu Ngày Ấy” của tác giả Cậu Bẩy đã nói dùm cho ước nguyện của toàn dân nước tôi:
- Giới phụ huynh thì đầu tắt mặt tối, dùng hết sức nai lưng kiếm cơm áo gạo tiền, để lo cho cuộc sống và tương lai con cái, mà vẫn không tới đâu!
- Người già không nơi nương tựa, không được bảo đảm cuộc sống với chế độ an sinh xã hội, sau khi đã đóng góp cả cuộc đời cho xã hội! Bệnh nhân thì bị bộ y tế bán thuốc giả cho dùng…!
- Giới kinh doanh thì nắm phần chắc lỗ lã phá sản, nếu không mánh mung gian lận hay mua chuộc kẻ quyền thế.
- Người trí thức không có chỗ đứng, nếu không đạp trên lương tâm, liêm sỉ để làm nô lệ tay sai cho kẻ quyền chức! Mở miệng hay có thái độ bất tuân bất phục giới chức quyền thì đã có nhà tù, trấn áp, không loại trừ có thể bị thủ tiêu, đầu độc! Con đường còn lại cho giới trí thức là cúi đầu cho kẻ ngu nắm, cưỡi, hoặc tìm đường thoát thân ra nước ngoài!
- Quân đội, công an chỉ là những kẻ bị nô lệ vì cuộc sống, vì đồng tiền, và không có lối thoát nào nếu muốn thay đổi một cuộc sống có giá trị nhân bản hơn kiếp nô dịch đang làm!
- Các nhà lãnh đạo tôn giáo chỉ còn đường thuần phục vô thần, hoặc phải ngậm miệng cầu an, nếu không muốn bị bắt bớ, tù đày! Các tôn giáo, niềm tin rồi sẽ bị mai một nhạt nhòa!
- Người dân bị mất tự do trọn vẹn, không nhân quyền, nhân phẩm, luôn lo âu sợ hãi vì hàng ngày buộc phải ăn đồ độc và sống bất an!
- Người công nhân, nông dân thì bị bóc lột, bị mất việc, mất đất; người ngư dân thì bị mất ngư trường không còn chỗ hành nghề; người tù tội thì bị tra tấn dã man, bị giết; người công chức, cán bộ có thể bị mất chức mất việc, như 600 giáo viên vừa bị sa thải một lúc, không hề được hỗ trợ đồng xu nào; cựu chiến binh CS cũng bị mất quyền lợi, thậm chí thành dân oan v.v…!
Tóm lại người dân dưới chế độ CS không bằng thân trâu ngựa, như một vị LM Công giáo từng mô tả hình ảnh của con dân VN thời CS: bị bịt mắt, bịt tai, bịt miệng, bị trói tay trói chân, và bị móc túi, nếu hết không còn móc được thì bị đem đi bán làm nô lệ ở xứ người, dưới cái tên là “xuất khẩu lao động”! Thậm chí nhiều người đã thốt lên: “Thà là tận thế cho chết hết một lần, cả người ngay kẻ gian, người lành kẻ ác, còn hơn là phải chết dần chết mòn vì đói khổ, âu lo sơ hãi suốt đời”!
Người dân Việt Nam mình nay đã thấm đòn, đã thấm mệt, đã bừng tỉnh chưa, hay là hãy còn mãi ngủ mê trong đêm dài vô tận, chờ trở thành nô lệ muôn đời của bọn Tàu cộng đại gian đại ác, và giòng giống Lạc Hồng sẽ bị xóa sổ, đất nước VN sẽ không còn tên trên bản đồ thế giới?
Dậy mà đi hỡi đồng bào ơi! Chọn sống hay là chết? Chọn tự do hay nô lệ, chọn đứng thẳng hiên ngang hay gập đầu phủ phục dưới chân thằng chệt Tàu ác hiểm và mọi rợ để nó đạp lên? Hãy nhớ rằng không ai cứu được chúng ta, chỉ có mình tự cứu mình, và giờ đã điểm! Đoàn kết thì sống, chia rẽ thì chết, sự đồng tâm nhất trí sẽ cứu chúng ta khỏi nạn diệt vong, và sự thờ ơ vô cảm hay hèn nhát sẽ huỷ hoại cả một dân tộc!
III. Giải pháp nào để cứu nguy dân tộc và bảo vệ đất nước?
Trước giờ sinh tử này, chúng ta phải cố mà tìm cho ra cách để tự cứu mình và cứu dân tộc mình, con cháu mình, mỗi người mỗi nghĩ, mỗi làm.
A. Về phía kẻ cầm quyền: Theo nhận định của rất nhiều nhà bình luận, chính trị gia nổi tiếng thế giới, trước một thế lực bành trướng đầy dã tâm và thủ đoạn của TC, CS VN không có cơ để địch lại sự trấn áp bằng vũ, như TC đang phô diễn và uy hiếp VC ở biển Đông hiện nay. Nếu có chiến tranh thì VC chỉ có thể “đánh dập lỗ mũi” của Tàu (báo BBC), và chúng rất có thể chiếm hết lãnh thổ lẫn lãnh hải của VN nếu quốc tế không can thiệp! Trong vòng chỉ một năm, mà đã 2 lần VC đầu hàng chạy trối chết khỏi mỏ dầu của VN, trong khu vực hải phận được quốc tế công nhận, nhất là sau vụ bộ chính trị CSVN treo cờ trắng chạy bỏ mỏ dầu Cá Rồng Đỏ mới đây! Vì thế yếu, lực mòn do quân đội CS hàng mấy chục năm sau khi chiếm được miền Nam, đã buông súng lo vơ vét của cải làm giàu, giờ này nhuệ khí không còn, tinh thần cũng hết, lại tăng thêm sự ươn hèn nhút nhát, tham của và ham hưởng thụ, thì chưa đánh đã thua là chắc! Còn Mỹ và thế giới tự do cũng không thể tin vào CSVN do sự bất chính lẫn thối nát, đu dây giữ TC và Mỹ để thủ lợi, nên họ cũng không muốn chìa tay cho lúc VC gặp gian nguy. Bởi thế trước tình hình này, VC chỉ còn một con đường duy nhất là quay về với dân, nhờ thế của dân và lực của khối tự do như Mỹ, Nhật, Úc, Ấn, Pháp... để có thể đương đầu với Tàu. Một điều CSVN cần biết thật rõ: chỉ khi dân lên tiếng thì quốc tế mới tham dự vào. Cần cả hai thế mạnh là pháp lý và sức dân, CSVN mới có cơ hội sống! Nhà cầm quyền CS hãy mau mau hồi tỉnh khi còn kịp lúc, nếu không nội bộ phe nọ đánh phe kia vì tranh dành quyền và lợi, thì VC cũng tiêu tùng, chưa kể sự căm phẫn của toàn dân, và quyết tâm tiêu diệt của Tàu.
B. Về phía người dân: Trong giờ phút một sống hai chết này, rất cần sự ý thức cao độ và sự đại đoàn kết toàn dân hầu tiêu diệt kẻ thù! Có một giải pháp cần chọn lựa là làm sống lại hiệp định Ba Lê năm 1973 mà 12 nước trong đó có Mỹ, Pháp, Canada, Liên Xô, Tàu cộng, CS Bắc và Nam Việt, và VNCH đã cùng ký kết, trong đó có điều khoản các bên phải triệt để tôn trọng chủ quyền, sự toàn vẹn lãnh thổ của nước VNCH, quyền tự quyết của toàn dân VN trong việc chọn lựa thể chế chính trị, và tổ chức cuộc bầu phiếu tự do, có quốc tế giám sát. Nhưng ngay sau ký kết, cả phe CS đã trắng trợn vi phạm hiệp định. Lợi dụng lúc Mỹ rút quân, Bắc Việt đã được bọn CS Nga, Tàu tài trợ vũ khí để cướp chiếm miền Nam, Tàu cộng thì chiếm Hoàng Sa từ VNCH. Và bây giờ thì VC đã để cho TC chiếm cả Trường Sa, rồi gặm nhấm cả lãnh thổ của VN! Nay toàn dân hãy cùng nhau xuống đường biểu tình để yêu cầu kẻ vi phạm phải trả lại lãnh thổ cho VNCH, tôn trọng quyền tự quyết của người dân, nhờ quốc tế tổ chức và giám sát cuộc trưng cầu dân ý chọn chế độ chính trị, và tự do bầu cử, để chúng ta chọn người tài đức thay dân lãnh đạo đất nước, phế bỏ chế độ độc tài bất nhân CS, đòi Tàu cộng phải trả lại Hoàng-Trường Sa cho VNCH mà chúng đã cưỡng đoạt trái phép, đồng thời sẽ vô hiệu hóa được tất cả những điều khoản mà VC đã ký kết với TC, cũng như xóa hết những món nợ mà TC đã quàng vào cổ VC, vì VC không còn, và chúng cũng không phải là chính quyền do dân bầu lên để có thể đại diện cho dân mà ký kết. Chiếu theo luật quốc tế, VNCH vẫn còn tồn tại dù có tạm thời bị chiếm lãnh thổ. Tiếng nói của VNCH vẫn vang trên trường quốc tế, và những rừng cờ quốc gia VN màu vàng 3 sọc đỏ vẫn ngạo nghễ tung bay khắp thế giới, nhất là mỗi khi phải “nghênh tiếp” các quan chức CSVN đến các nước tự do, để vạch mặt và đả đảo bọn CS cướp nước và bán nước, còn nhà cầm quyền CS thì luôn bị thúc thủ chịu đựng, hoặc chui cửa sau mà chuồn. Hậu duệ của VNCH vẫn còn đầy trong nước và trên thế giới, luôn lên tiếng vạch trần các tội ác của CS trên quê hương của mình, và sẵn sàng lật đổ tà quyền này khi thời cơ đến, để dành lại tổ quốc đang bị CS xâm lược. Khi mà toàn dân trong nước đứng lên yêu cầu, thì theo điều lệ đã được quy định (điều 7B), hiệp định Ba Lê sẽ được tái nhóm để giải quyết việc này, và chúng ta có thể lấy lại đất nước mà không phải đổ xương máu. Lúc đó sẽ có các nước Mỹ, Úc, Canada, Pháp, Nhật…sẵn sàng giúp chúng ta về mọi mặt, kể cả những con dân Việt đang phải sống tha hương vì tránh CS, cũng sẽ trở về để cùng người dân trong nước xây dựng lại quê hương thân yêu! Ngoài ra, chúng ta không còn giải pháp nào ưu việt hơn để dành lại đất nước và sự sống! Các giải pháp khác chúng ta vẫn làm, nhưng cần nắm lấy giải pháp chính yếu này. Người VNCH trên toàn thế giới đã sẵn sàng, đã đưa kiến nghị lên Liên Hiệp Quốc và các nước liên quan, chỉ còn chờ người dân trong nước mà thôi. Đồng bào ơi! Hãy chọn sự sống và sống vinh quang, chứ đừng chọn làm nô lệ, mất nước! Nhưng một điều tối quan trọng cần ghi nhớ, là tự người dân thường riêng lẻ không thể quy tụ được toàn sức dân mà xuống đường đồng loạt, nên cần có những hội đoàn, những trí thức, những nhóm người yêu nước đang tranh đấu, phải lên kế hoạch để kêu gọi, thông báo và thúc đẩy toàn dân tham gia theo sự sắp xếp của mình.
Sau cùng, lời chân thành gửi những người đã lỡ lầm theo CS phản bội tổ quốc, nay đã ý thức nhưng chưa dám đổỉ chiều vì còn nhiều e ngại: Hãy mạnh dạn quay về đường ngay nẻo chính và về với dân tộc, lý do rất đơn giản: Chỉ đi trên con đường ngay thật mới đến được bến bờ bình an, và nhận được sự che chở của Thượng Đế, tình yêu thương của mọi người, còn đi theo con đường của quỷ thì chỉ dẫn xuống địa ngục!
Xin Ơn Trên phù hộ cho dân tộc VN sớm thoát khỏi ách CS vô thần và tàn bạo.
Hậu Duệ Tiên Long
danlambaovn.blogspot.com
Quê hương Bác đã đạt XHCN: Ngôi làng tỷ phú ở Việt Nam – nơi tiền kiều hối gửi về để xây những biệt thự nguy nga
DT - Nhiều người ở đây sẵn sàng bán đất để kiếm đủ tiền đi nước ngoài, và gửi tiền về cho người thân mua những căn biệt thự nguy nga.
Nhấn để phóng to ảnh
Xã Đô Thành, huyện Yên Thành, Nghệ An, Việt Nam
Đô Thành - “Ngôi làng tỷ phú của Việt Nam” nghe không giống như là một nơi mà mọi người muốn rời đi. Nhưng ở vùng nông thôn, thị trấn ở miền trung Việt Nam này, những người nông dân thường sống trong các ngôi nhà như lâu đài, được trả bằng tiền do các thành viên trong gia đình làm việc ở nước ngoài.
Ông Nguyễn Văn Hà, chủ tịch xã Đô Thành, Nghệ An cho biết, 70-80% biệt thự ở đây đã được xây dựng bằng kiều hối.
“Nếu bạn làm việc ở Việt Nam, sẽ mất rất nhiều thời gian để xây dựng một ngôi nhà lớn như thế này”, ông Hà nói, chỉ vào những biệt thự lớn, nhiều tầng nằm bên cạnh tòa thị chính.
Tại Đô Thành, ngay cả nhà thờ lớn, theo phong cách phục hưng cao chót vót nằm bên cạnh những biệt thự sang trọng cũng được xây dựng bằng tiền chuyển về từ nước ngoài.
Vào những năm 1980, Đô Thành từng là một trong những làng nghèo nhất của huyện.
Phát hiện khủng khiếp hồi tuần trước về một chiếc xe tải nằm ở khu công nghiệp gần London, nơi từ lâu đã là thỏi nam châm với những người di cư Việt Nam, đã chiếu rọi vào những đường dây buôn lậu đưa người nghèo ở châu Á, châu Phi và Trung Đông vào những chuyến đi đầy nguy hiểm đến phương Tây.
Ngay cả khi chi phí đến châu Âu có thể lên tới hàng chục ngàn USD, những người di cư sẵn sàng trả cho dịch vụ được gọi là dịch vụ VIP, mà họ tin rằng họ có thể kiếm đủ tiền để bù đắp khoản chi trả này.
“Chúng tôi biết rằng nhiều cư dân của xã này đang sống ở Anh, nhưng chúng tôi không biết họ làm gì ở đó để gửi tiền về nhà”, ông Hà cho biết.
Những công nhân nước ngoài đã gửi hàng tỷ USD kiều hối đến Việt Nam vào năm 2018. Chỉ riêng tỉnh Nghệ An kiếm được khoảng 255 triệu USD hàng năm từ các công dân nước ngoài.
Khoảng 70% các vụ buôn bán người Việt ở Anh trong giai đoạn 2009-2016 có liên quan đến bóc lột sức lao động, với việc những người di cư bị dụ dỗ trồng cần sa trái phép và làm việc trong các tiệm làm móng, nước Anh cho biết vào năm ngoái.
Nhưng nhiều người Việt cũng tìm được công việc hợp pháp, bao gồm ở Châu Âu, Mỹ và các nước gần nhà hơn như Nhật Bản, Đài Loan và nước láng giềng Lào.
Tại Nghệ An, giáp với Lào, GDP bình quân đầu người ở mức 1.636 USD, thấp hơn mức trung bình quốc gia của Việt Nam là 2.540 USD.
“Tôi đã không có đủ tiền để ra nước ngoài nên tôi đã phải đến thành phố Hồ Chí Minh để mưu sinh”, anh Bùi Văn Diệp, một thợ hàn đã nói.
Anh từng sống trong một lán nhỏ ở Đô Thành. Anh họ của anh, Bùi Chung sống trong một biệt thự rộng lớn, lấp lánh bên cạnh - có đủ không gian để đỗ chiếc BMW màu đen tuyền của anh.
Bùi Chung rời Đô Thành sang Anh năm 2007, và khi về nước, anh xây nhà và bắt đầu buôn bán thép.
“Chúng tôi đã đi từ Việt Nam sang Pháp một cách hợp pháp, nhưng từ Pháp sang Anh bất hợp pháp bên trong một chiếc xe container”, anh Chung nói. Tôi đã chọn đi Anh vì tiền lương rất tốt và rất nhiều người từ Đô Thành đã sống ở đó.
Chung làm việc trong một trang trại cần sa ở Anh, và sau đó là tại một tiệm làm móng do người Việt điều hành, nơi anh nói rằng anh kiếm được khoảng 500 bảng Anh (hơn 15 triệu đồng) mỗi tuần.
“Cộng đồng người Việt sống ở đó giúp đỡ những người mới tìm việc làm”, anh Chung nói và giải thích: “Đó là lý do tại sao nhiều người ở đây sẵn sàng bán đất của họ để kiếm đủ tiền đi nước ngoài”.
Bây giờ, anh tin rằng anh đã phạm một sai lầm lớn khi trở về nhà.
“Tôi đã mất rất nhiều tiền khi kinh doanh tại đây”, anh nói. “Tôi có thể sẽ quay trở lại Vương quốc Anh”
Thùy Dung
Theo Reuters
Noi gương bác Hô xuất ngoại lậu không visa, dân Nghệ Tỉnh cũng lên đường qua Âu Châu tìm chân lý
ụ 39 người chết: Người Việt đi làm lậu có phải vì nghèo?
Bản quyền hình ảnhGETTY IMAGESImage captionTuy nhiên không phải tất cả người dân Nghệ An đều giàu có (Ảnh minh họa)
Chuyến thăm nhà các gia đình nghi có người thân trong vụ 39 người chết ở Yên Thành, Nghệ An của BBC đã cho thấy một khung cảnh bất ngờ.
Trái với suy nghĩ của một số người rằng đây là những gia đình có hoàn cảnh khó khăn, có động cơ về tài chính lớn đến mức nhiều người sẵn sàng mạo hiểm chọn con đường sang châu Âu làm việc trái phép.
Nhưng những gì nhà báo Jonathan Head chứng kiến là "nhà lầu và xe hơi" tại huyện Yên Thành, nơi đã có 5 gia đình trình báo có con bị mất tích.
Và những gì phóng viên BBC thấy có thể là chính xác.
Trong bài báo In Vietnam's 'Billionaire Village', migrant cash can buy a palace' (Tại 'Làng Tỉ phú' ở Việt Nam, tiền người nhà gửi về mua được cả dinh thự), nhà báo James Pearson từ hãng Reuters của Anh dẫn lời Chủ tịch UBND xã Đô Thành, Yên Thành, Nghệ An nói 70-80% biệt thự tại đây được xây từ tiền gửi từ nước ngoài về.
"Nếu người làm việc ở Việt Nam kiếm bằng tiền đồng thì phải mất rất lâu để xây những biệt thự hoành tráng thế này," ông Nguyễn Văn Hà nói.
Từ 2018, báo Dân Trí đã ghi nhận hiện tượng giàu lên nhanh chóng tại xã Đô Thành, huyện Yên Thành, Nghệ An.
Bài viết "Xã 1.000 tỷ phú: Bậc nhất xứ Nghệ, biệt thự hàng ngàn, ô tô nhiều vô kể" đăng tháng 11/2018 cho biết "người dân Đô Thành kéo nhau đi Tây lập nghiệp".
Theo bài báo này, xã Đô Thành từng thuộc một trong những xã nghèo nhất huyện Yên Thành, với nghề truyền thống là làm mộc.
Đến những năm 1990, nguồn gỗ khan hiếm, thị trường bão hoà, nhiều người nảy ý định sang những nước như Anh, Úc, Ba Lan, Đức...
Bản quyền hình ảnhGETTY IMAGESImage captionKhông khí tang thương bao trùm huyện Yên Thành, Nghệ An nhiều ngày nay
"Người sang trước làm ăn rồi về đưa gia đình, họ hàng theo sau. Cứ như thế, người dân Đô Thành kéo nhau sang Tây lập nghiệp, có gia đình 3-4 người con cùng xuất ngoại.
Tiền từ nước ngoài gửi về nhiều, người dân bắt đầu xây dựng nhà lầu, biệt thự, mua sắm xe máy, ô tô,...," bài báo viết.
Và để có tiền gửi về cho gia đình, người lao động ở nước ngoài làm đủ mọi nghề như cửu vạn, công nhân, buôn bán, spa…
Nhiều người đi vài năm tích luỹ được số vốn lớn rồi về lại quê hương lập nghiệp.
Theo ông Nguyễn Văn Hà , Chủ tịch UBND xã Đô Thành cho biết vào năm 2018, xã Đô Thành có 1.450 người đang làm việc ở các nước châu Âu; 1.047 người đi làm việc, buôn bán tại Lào; 439 người đang làm việc tại các nước châu Á như Nhật Bản, Hàn Quốc, Đài Loan,...
"Nhờ số tiền con em làm ăn xa gửi về mà Đô Thành ngày càng thay da đổi thịt. Toàn xã có hơn 4.000 hộ thì 3/4 trong số đó có nhà 2 tầng trở lên. Hàng trăm hộ có xe ô tô, biệt thự", ông Hà nói.
Tuy nhiên bài báo của Dân Trí không đề cập cụ thể con đường đi nước ngoài của những người dân vùng Đô Thành là này hợp pháp hay không.
Một số báo Việt Nam còn ghi nhận hiện tượng này sớm hơn.
Cụ thể như báo Zing, đã đăng bài báo "'Làng đại gia' khiến nhà giàu thành phố cũng nể trọng" từ 2014 về hiện tượng giàu có của xã Đô Thành nhờ "đi Tây".
Bản quyền hình ảnhGETTY IMAGESImage captionMột gia đình ở Nghệ An lo lắng con cháu họ đi trên chuyến xe định mệnh đó
"Ban đầu toàn xã cũng chỉ có một vài người đi, về sau thấy làm ăn được nên họ về kéo anh em, họ hàng cùng xuất ngoại kiếm tiền. Cứ thế, lượng người 'đi Tây' ngày một tăng lên.
"Thời kỳ bấy giờ đi xuất khẩu lao động còn dễ nên cứ thấy làm ăn được là họ lại ồ ạt kéo nhau sang đó. Chính nhờ hướng đi này mà người dân nơi đây đã đổi thay một cách chóng mặt," bài báo viết.
Trưởng xóm Phú Vinh khi đó nói: "Nhờ nguồn lao động này mà xóm trở nên trù phú, giàu có, đời sống bà con cũng như cơ sở vật chất hạ tầng được nâng lên rõ rệt."
Bài báo đưa ví dụ có ba người con đi lao động ở nước ngoài, đã đem tiền về xây cho gia đình một căn biệt thự đồ sộ tốn vài tỷ đồng từ 2004.
"Biệt thự, xe con bóng loáng được người dân ở đây xem như là một nhu cầu bình thường trong cuộc sống thường ngày mà thôi", một người dân.
Trang web Du lịch Nghệ An của tỉnh, thậm chí còn có bài viết "Top 5 xã giàu nhất Nghệ An" với lời quảng cáo "Nghệ An được biết đến là quê hương của Bác Hồ kính yêu. Không những thế, có thể ít ai biết rằng, Nghệ An còn là nơi có các làng xã được xếp hạng giàu nhất nước ta nữa."
Và tất nhiên là không thể vắng cái tên xã Đô Thành, huyện Yên Thành.
Chính vì vậy, khi những người dân khác trong vùng, kém "giàu có hơn" thấy những căn biệt thự, xe hơi bóng lộn của hàng xóm, họ có thêm động lực để tìm đường sang trời Tây bất chấp.
Noi gương Bác dân Nghê Tỉnh tim đến Âu Châu cứu gia đình
Thăm nơi Bác Hồ đã ở trước khi ra đi tìm đường cứu nước
(ĐCSVN) - Di tích nhà số 5 Châu Văn Liêm và bến cảng Nhà Rồng là 2 di tích quan trọng trong số những di tích về Bác Hồ ở TP Hồ Chí Minh. Di tích ngôi nhà số 5 đường Châu Văn Liêm, phường 14, quận 5, Thành phố Hồ Chí Minh là nơi Người đã ở 9 tháng trước khi ra đi tìm đường cứu nước.
Di tích nhà số 5 Châu Văn Liêm nơi Bác Hồ đã ở trước khi ra đi tìm đường cứu nước
Theo tư liệu lịch sử, Chủ tịch Hồ Chí Minh đã ở đây 9 tháng trước khi ra đi tìm đường cứu nước. Trong khoảng thời gian đó, Người ở tại cơ sở của phân cuộc Liên Thành thương quán tại số 1-2-3 Quai Testard (bến Testard) - Chợ Lớn. Năm 1915 đổi thành đường Tổng Đốc Phương, nay là đường Châu Văn Liêm - quận 5. Trong ba căn nhà đó, một căn được giữ lại di tích lưu niệm về Bác. Đó là căn nhà số 5 đường Châu Văn Liêm.
Về thăm nơi Bác Hồ đã ở trước khi ra đi tìm đường cứu nước, chúng tôi được chị Trần Thị Quyên, cán bộ quản lý di tích giới thiệu: Di tích nhà số 5 Châu Văn Liêm (tên thời Pháp là Quai Testard - khu Chợ Lớn) được công nhận là di tích lịch sử cấp quốc gia năm 1988. Nơi đây, người thanh niên Nguyễn Tất Thành đã ở từ 9/1910 tới 4/6/1911. Đây là cơ sở của phân cuộc Liên Thành thương quán - một tổ chức kinh doanh do sĩ phu Bình Thuận thành lập năm 1906, đã giúp đỡ Nguyễn Tất Thành trong quá trình từ Phan Thiết vào Sài Gòn, hỗ trợ tài chính cho Người thanh niên Nguyễn Tất Thành trước khi lên tàu sang Pháp.
Chị Trần Thị Quyên giới thiệu tiếp, “theo những tư liệu lịch sử cho biết ngày 06/06/1906, từ ý tưởng của chí sỹ Phan Châu Trinh, Công ty Liên Thành được thành lập tại Phan Thiết. Cuối năm 1906, Liên Thành thương quán được mở rộng và đặt thêm một số trụ sở tại Sài Gòn mang tên Liên Thành phân cuộc ở số 1, 2, 3 Quai Testard (bến Testard) - Chợ Lớn (và nay là đường Châu Văn Liêm).
Liên Thành là chủ sở hữu và sáng lập ra trường Dục Thanh - Phan Thiết, người thanh niên Nguyễn Tất Thành đã dạy học ở đây. Năm 1910, người thanh niên Nguyễn Tất Thành (lúc này là thầy giáo) từ trường Dục Thanh – Phan Thiết vào Sài Gòn. Được sự giúp đỡ của ông Trương Gia Mô, ông Hồ Tá Bang và ông Trần Lệ Chất, Người được bố trí sống tại nhà ông Lê Văn Đạt – một người con bên mẹ của cụ Trương Gia Mô. Ông Trương Gia Mô là bạn đồng liêu của ông Nguyễn Sinh Huy (thân sinh Chủ tịch Hồ Chí Minh), là Hàn lâm đãi chiếu tại bộ công ở Huế cùng thời với cụ Nguyễn Sinh Huy. Bằng uy tín và sự khôn khéo, các ông đã vận động viên Công sứ Pháp đồng ý cấp giấy thông hành cho Nguyễn Tất Thành với một tên mới là Văn Ba. Sau hai ngày, Người được đưa đến ở tại cơ sở Liên Thành phân cuộc.
Trong thời gian ở tại Sài Gòn, Người vừa dạy học vừa đi làm ở trường thọ máy (Escole des Mécaniciens), vừa đi bán báo ở khu vực thương cảng để kiếm sống và tìm hiểu đời sống công nhân, nhân dân lao động cũng như các tàu ra vào cảng Sài Gòn. Đây là thời gian hết sức quan trọng để Người có bước chuẩn bị trực tiếp về vật chất, tinh thần, phương tiện và có quyết định cuối cùng cho việc ra đi tìm đường cứu nước.
Ngày 4/6/1911, Người lấy tên Văn Ba, rời phân cuộc Liên Thành thương quán. Ngày 5/6/1911, trên con tàu Amiral Latouche Treville, Người rời bến cảng Nhà Rồng, ra đi tìm con đường giành độc lập tự do cho dân tộc.
Di tích nhà số 5 Châu Văn Liêm được công nhận là di tích lịch sử ngày 16/11/1988
Hiện nay căn nhà số 5 Châu Văn Liêm, phường 14, quận 5 là di tích lưu niệm của Chủ tịch Hồ Chí Minh. Di tích luôn được mở cửa để đón du khách tham quan. Di tích là căn nhà phố khoảng 35 m2, rộng 4m, dài 8,8m, có một tầng lầu, nền lót gạch bông, mái lợp ngói âm dương. Từ nền nhà đến trần cao 3m, chiều cao tầng lầu 4m, từ nóc đến mái cao 1m. Cầu thang lên lầu bằng gỗ. Trên lầu có ban công rộng 2m x 4m, cửa ra ban công bằng gỗ.
Hiện nay, toàn bộ không gian bên trong di tích được sử dụng trưng bày các tư liệu hình ảnh về Bác. Trong đó, tầng 1 có bàn thờ Bác Hồ và hai bên vách tường trưng bày các hình ảnh gợi nhớ làng quê của Người, các lãnh tụ của các phong trào yêu nước, các cơ sở của Liên Thành thương quán, bản đồ Sài Gòn - Chợ Lớn năm 1911, hình ảnh Sài Gòn những năm 1910 - 1911, hình con tàu Đô đốc Latouche Treville...
Gian sau có một cầu thang gỗ dẫn lên tầng 2. Tầng 2 bày trí các tài liệu, hình ảnh, tranh vẽ minh họa về Chủ tịch Hồ Chí Minh; tấm gương đạo đức của Chủ tịch Hồ Chí Minh; các hoạt động tiếp nối truyền thống, học tập và làm theo tư tưởng, đạo đức, phong cách Chủ tịch Hồ Chí Minh.
“Theo dòng chảy thời gian, đến nay di tích luôn được xem như mở đầu cho trang sử cách mạng tại miền Nam của Chủ tịch Hồ Chí Minh. Cho đến hôm nay, biết bao thế hệ Việt Nam luôn luôn ra sức và cố gắng học tập theo tấm gương của Người và di tích ngôi nhà số 5 đường Châu Văn Liêm, quận 5 mãi là niềm tự hào của Thành phố Hồ Chí Minh nói riêng và của cả nước nói chung”, chị Trần Thị Quyên, cán bộ quản lý di tích giới thiệu.
Theo Tư liệu của ngôi nhà số 5 Châu Văn Liêm, thời gian ở Sài Gòn, Bác Hồ không chỉ trú tại ngôi nhà số 5 Châu Văn Liêm mà Bác còn ở ngôi nhà khác nữa, đó là nhà ông Lê Văn Đạt tại xóm cầu Rạch Bần, nay là số nhà 185/1 đường Cô Bắc, phường Cô Giang, quận 1. Ngôi nhà cổ 185/1 đường Cô Bắc ngày nay đã không còn nữa. Ngôi nhà bằng gỗ theo theo thời gian hư hỏng và gia chủ cũng đã bán đất cho người khác xây nhà.
Dưới đây là một số hình ảnh tại Di tích nhà số 5 đường Châu Văn Liêm:
Di tích nhà số 5 Châu Văn Liêm nơi Bác Hồ đã ở trước khi ra đi tìm đường cứu nước đã hơn 100 năm, ngôi nhà vẫn được giữ lại với bề ngoài không khác thời đầu thế kỷ 20 là bao
Ở tầng 1, chính giữa ngôi nhà là bàn thờ Bác Hồ với câu nói nổi tiếng ''Không có gì quý hơn độc lập tự do''
Ở hai bên tường là khu vực trưng bày về gia đình và các sĩ phu yêu nước, phong trào đấu tranh cách mạng của dân tộc
Khu vực trung bày hình ảnh về Công ty Liên Thành và các sĩ phu yêu nước thành lập ra công ty
Trụ sở Công ty Liên Thành tại Sài Gòn (khoanh đỏ) là nơi Bác Hồ ở trong thời gian chờ lên tàu xuất dương
Tầng 2 của ngôi nhà trưng bày một số hình ảnh về cuộc hành trình vĩ đại của chàng thanh niên
Nguyễn Tất Thành đi tìm đường cứu nước (1911-1941)
và khu trưng bày hình ảnh các hoạt động của di tích
Ngôi nhà mà Bác Hồ đã lưu lại ở nhà ông Lê Văn Đạt tại xóm cầu Rạch Bần,
Nay là số nhà 185/1 đường Cô Bắc, phường Cô Giang, quận 1 - Ngôi nhà ngày nay đã không còn nữa.