Trang chủ :: Tin tức - Sự kiện :: Website tiếng Việt lớn nhất Canada email: vietnamville@sympatico.ca :: Bản sắc Việt :: Văn hóa - Giải trí :: Khoa học kỹ thuật :: Góc thư giãn :: Web links :: Vietnam News in English :: Tài Chánh, Đầu Tư, Bảo Hiểm, Kinh Doanh, Phong Trào Thịnh Vượng :: Trang thơ- Hội Thi Nhân VN Quốc Tế - IAVP :: Liên hệ
     Các chuyên mục 

Tin tức - Sự kiện
» Tin quốc tế
» Tin Việt Nam
» Cộng đồng VN hải ngoại
» Cộng đồng VN tại Canada
» Khu phố VN Montréal
» Kinh tế Tài chánh
» Y Khoa, Sinh lý, Dinh Dưỡng
» Canh nông
» Thể thao - Võ thuật
» Rao vặt - Việc làm

Website tiếng Việt lớn nhất Canada email: vietnamville@sympatico.ca
» Cần mời nhiều thương gia VN từ khắp hoàn cầu để phát triễn khu phố VN Montréal

Bản sắc Việt
» Lịch sử - Văn hóa
» Kết bạn, tìm người
» Phụ Nữ, Thẩm Mỹ, Gia Chánh
» Cải thiện dân tộc
» Phong trào Thịnh Vượng, Kinh Doanh
» Du Lịch, Thắng Cảnh
» Du học, Di trú Canada,USA...
» Cứu trợ nhân đạo
» Gỡ rối tơ lòng
» Chat

Văn hóa - Giải trí
» Thơ & Ngâm Thơ
» Nhạc
» Truyện ngắn
» Học Anh Văn phương pháp mới Tân Văn
» TV VN và thế giới
» Tự học khiêu vũ bằng video
» Giáo dục

Khoa học kỹ thuật
» Website VN trên thế giói

Góc thư giãn
» Chuyện vui
» Chuyện lạ bốn phương
» Tử vi - Huyền Bí

Web links

Vietnam News in English
» Tự điển Dictionary
» OREC- Tố Chức Các Quốc Gia Xuất Cảng Gạo

Tài Chánh, Đầu Tư, Bảo Hiểm, Kinh Doanh, Phong Trào Thịnh Vượng

Trang thơ- Hội Thi Nhân VN Quốc Tế - IAVP



     Xem bài theo ngày 
Tháng Năm 2026
T2T3T4T5T6T7CN
        1 2 3
4 5 6 7 8 9 10
11 12 13 14 15 16 17
18 19 20 21 22 23 24
25 26 27 28 29 30 31
   

     Thống kê website 
 Trực tuyến: 3
 Lượt truy cập: 28997695

 
Tin tức - Sự kiện 04.05.2026 03:34
Bóc lột sức lao động tù nhân đến chết: Trung Quốc bị tố bắt tù nhân nước ngoài làm thiệp Giáng sinh
23.12.2019 19:54

Hương Ly - Zing 05:25 23/12/2019 - Siêu thị Tesco của Anh thông báo ngừng bán thiệp Giáng sinh do một nhà máy Trung Quốc sản xuất vì nghi ngờ đây là sản phẩm của các tù nhân bị ép buộc.

Image result for em bé 6 tuổi thiệp giáng sinh lao động TQ

Tờ Sunday Times đưa tin Florence Widdicombe, cô bé 6 tuổi sống ở Mitcham, phía nam London, tình cờ phát hiện ra điều này khi mở thiệp Giáng sinh từ thiện của Tesco.


Bên trong tấm thiệp có một thông điệp tuyệt vọng: "Chúng tôi là tù nhân nước ngoài tại nhà tù Qingpu ở Thượng Hải, Trung Quốc, bị buộc phải làm việc. Xin hãy giúp chúng tôi và báo với tổ chức nhân quyền".
Tấm thiệp cũng kêu gọi người nhận thiệp "liên hệ với ông Peter Humphrey" - một cựu nhà báo người Anh, người từng ngồi tù hai năm trong các nhà tù Trung Quốc, bao gồm Qingpu. Cha của bé Widdicombe đã liên lạc với ông Humphrey. Cựu nhà báo đã chia sẻ câu chuyện với tờ Sunday Times.
Trung Quoc bi to bat tu nhan nuoc ngoai lam thiep Giang sinh hinh anh 1 humphrey_reuters.jpgÔng Humphrey từng là tù nhân bị giam giữ ở nhà tù Qingpu, Trung Quốc. Ảnh: Reuters.Ông Humphrey cho biết ông đã liên lạc với một số thành viên của "mạng lưới tù nhân không chính thức", và theo đó ông được biết một số tù nhân nước ngoài đang bị ép làm công việc "lắp ráp hoặc đóng gói thủ công".
Một cựu tù nhân khác hiện sống ở Anh nói với ông Humphrey rằng các tù nhân đã đóng gói thiệp Giáng sinh và thẻ quà tặng cho Tesco trong ít nhất hai năm. Bản thân ông Humphrey cũng tiết lộ trong thời gian ở nhà tù Qingpu, ông chứng kiến nhiều "thẻ sản phẩm có tên của các thương hiệu khác".
"Chúng tôi ghê tởm việc sử dụng lao động trong tù và sẽ không bao giờ cho phép điều đó trong chuỗi cung ứng của chúng tôi. Chúng tôi kinh ngạc trước cáo buộc này và ngay lập tức ngừng nhập sản phẩm từ nhà máy sản xuất thiệp đó, đồng thời mở cuộc điều tra", người phát ngôn của Tesco nói trong một tuyên bố.
Lao động cưỡng bức trong hệ thống Nhà tù Trung Quốc (Ảnh)

  • LAO ĐỘNG KHỔ SAI TQ : Những sản phẩm lao động khổ sai làm trong các trại lao động cưỡng bức và trại giam tỉnh Thanh Hải


    Theo phóng viên báo Minh Huệ ở thành phố Thượng Hải, Trung Quốc

    [MINH HUỆ 02-01-2013] Tờ Oregonian gần đây đã đăng một lá thư bí mật cầu xin sự hỗ trợ, do một tù nhân ở Trại lao động cưỡng bức khét tiếng Mã Tam Gia ở Trung Quốc viết. Lá thư được giấu trong một hộp đồ trang trí Halloween được ai đó ở Mỹ mua. Thông tin này đã làm khuấy động sự chú ý của dư luận về lao động cưỡng bức dưới chế độ độc tài. Ở Trung Quốc, lao động khổ sai có mặt ở khắp hệ thống hình phạt, gồm các trại tạm giam, trại lao động cưỡng bức, và nhà tù. Bài viết này sẽ khám phá tình trạng lao động cưỡng bức ở Thượng Hải, một phần của hệ thống ngược đãi nhân quyền ở Trung Quốc ngày nay.

    1. Lao động cưỡng bức trong các trại tạm giam

    Theo luật pháp Trung Quốc, những người bị giam tại các trại tạm giam đều là những nghi phạm, hoặc những người bị phạt những tội nhẹ. Vì họ chưa bị kết tội, nên theo luật họ không nên bị “cải tạo thông qua lao động cưỡng bức”. Tuy nhiên, những người bị giam ở các trại tạm giam lại bị cưỡng ép làm các việc nặng nhọc. Thậm chí còn có một câu nói là “Làm việc đến chết ở Hồng Khẩu”, ám chỉ đến lao động cưỡng bức với cường độ cao tại trại tạm giam Hồng Khẩu ở Thượng Hải.

    Hộp đựng giầy hiệu “Chuồn chuồn đỏ”

    trại tạm giam Bảo Sơn ở Thượng Hải, được biết đến là “trại tạm giam số 01 vùng Viễn đông”, là nơi áp dụng lao động cưỡng bức. Nơi này sản xuất các hộp đựng kính áp tròng, hộp đựng bánh trung thu, tài liệu hướng dẫn dùng ở một số công viên giải trí tại Nhật Bản, hộp đựng giầy hiệu Chuồn chuồn đỏ, và túi đựng đồ cho cửa hàng bách hóa Cửu Quang. Toàn bộ sản phẩm này được làm bởi các tù nhân bị giam cầm trong các phòng chật hẹp, khép kín. Họ buộc phải làm việc trong môi trường đầy hơi độc và bụi, và phải làm việc hơn 12 tiếng mỗi ngày. Ngoài ra họ còn phải ăn và đi vệ sinh ở trong cùng một phòng.

    Tại sao những người không bị kết tội lại phải đi lao động cưỡng bức, trái với luật pháp Trung Quốc? Tại Trung Quốc, đồn công an là nơi điều hành các trại tạm giam, vì thế những gì liên quan đến tài lợi đều được đồn công an ở địa phương kiểm soát. Thông qua việc sử dụng lao động cưỡng bức trái phép, vốn không yêu cầu bất kỳ sự đầu tư nào, họ có thể thu được nhiều nguồn lợi rất lớn. Người bị tạm giam thì bị mất quyền tự do, kể cả quyền được trả lương theo công sức lao động. Thay vào đó là công an luôn sẵn sàng ngược đãi thân thể, thậm chí là giết họ.

    2. Lao động cưỡng bức ở các trại lao động

    Trại lao động cưỡng bức thường được dùng để “cải tạo” người ta thông qua “lao động”. Theo quy định thì lao động cưỡng bức là bất hợp pháp, vì thế hành vi sử dụng lao động cưỡng bức vì lợi nhuận là vô nhân đạo.

                       

    Bộ đồ cotton hiệu “Tam Thương”                      Ống nhị cực (Nhị cực quản)

    Lấy ví dụ, Trại lao động cưỡng bức nữ Thượng Hải là nơi sản xuất bộ đồ cotton hiệu “Tam Thương” (xem hình trên), thú bông, đèn đi-ốt, dây hạt pha lê, các bóng đèn nhỏ, và nhiều thứ khác. Hàng chồng vật liệu và hộp sản phẩm có ở khắp nơi trong trại. Tù nhân làm việc trên máy may buộc phải làm việc trong nhiều ngày đêm liên tục để cố gắng hoàn thành khối lượng công việc nặng nề của họ. Họ thường bị các đầu kim đâm tổn thương các ngón tay vì làm việc quá tải và kiệt sức. Tuy nhiên, họ vẫn phải tiếp tục làm việc sau khi băng bó đơn giản vết thương. Một sản phẩm khác là ống nhị cực, đòi hỏi người lao động để dây tuyệt đối thẳng trên một miếng cao su cỡ bàn tay. Mỗi tù nhân phải hoàn thành bảy cân ống nhị cực mỗi ngày. Các học viên Pháp Luân Công bị giam tại Trại lao động cưỡng bức nữ Thượng Hải là những công nhân chính sản xuất ống nhị cực. Nhiều người trong số họ bị đau mỏi cổ tay do vận động nhiều, ngón tay sưng lên, và da bị nứt nẻ. Nếu họ không thể hoàn thành khối lượng công việc ở tại phòng đúng hạn, họ phải tiếp tục làm việc trong phòng tắm đến 02 hoặc 03 giờ sáng. Sau có vài tiếng ngủ, họ lại bị đánh thức để tiếp tục làm việc.

    Lao động của tù nhân đã mang lại lợi nhuận to lớn cho những người trong hệ thống lao động cưỡng bức, công an và giám thị. Năm 2003, trại lao động cưỡng bức nữ Thượng Hải đã xây dựng tòa nhà thứ sáu, bên cạnh năm tòa nhà hiện có, làm nhà ở cho các tù nhân. Điều này giúp nó có thể bỏ tù thêm nhiều nô lệ lao động để gia tăng ngành công nghiệp “giáo dục thông qua lao động cưỡng bức”.

    3. Lao động cưỡng bức trong các nhà tù

    Ở Trung Quốc, nhiều nhà tù bao gồm các công xưởng còn lớn hơn [bên ngoài], và nhiều nơi trong số đó còn có các tên chính thức phản ánh chức năng của nó. Ví dụ, nhà tù Đức Dương ở Tứ Xuyên được gọi là Xưởng số 95 thành phố Đức Dương tỉnh Tứ Xuyên, nhà tù nữ Sơn Tây được gọi là Nhà máy Hóa chất tỉnh Sơn Tây, và nhà tù Bảo Định (nhà tù số 01 tỉnh Hà Bắc), được gọi là Nhà máy Tiện Hà Bắc.

                                             

    Các tấm thẻ tên cho nhãn hiệu “Dầu cá vàng”          Phiếu giảm giá KFC (để gấp lại)              Ổ cắm điện hiệu “Chim ưng”

    Nhà tù nữ Thượng Hải sản xuất hàng may mặc, áo len, hộp đựng Gillette, hộp đựng mỹ phẩm Gia Hóa Thượng Hải, các tấm thẻ tên cho Dầu cá vàng, gấp phiếu giảm giá KFC, và ổ cắm điện hiệu Chim ưng (xem ảnh trên). Hàng chục học viên Pháp Luân Công bị giam giữ trong Khu số 05 thuộc Nhà tù nữ Thượng Hải, và bị buộc thắt nút 5.400 thẻ tên Dầu cá vàng mỗi ngày. Thắt các nút này có thể khiến các ngón tay bị chảy máu, và các tù nhân phải làm việc dưới ánh đèn mờ vào ban đêm trong thời gian dài. Nhiều học viên Pháp Luân Công lớn tuổi đã bị cao huyết áp do làm việc nặng nhọc. Khu số 05 đã mở một xưởng mới để sản xuất ổ cắm điện hiệu Chim ưng trong năm 2011. Do công việc khó khăn lặp đi lặp lại, nhiều tù nhân đã bị giảm thị lực và sức khỏe suy nhược toàn diện.

    Lao động cưỡng bức là xương sống kinh tế của hệ thống nhà tù Trung Quốc. Để hợp pháp hóa hình thức, các nhà tù và trại lao động cưỡng bức đã tạo ra khẩu hiệu “lao động tẩy sạch tội lỗi”. Để tối đa hóa sản xuất, tù nhân và người bị tạm giam buộc phải ăn, ngủ, làm việc, và sử dụng nhà vệ sinh trong cùng một phòng, và phòng này thường có đầy khói độc và bụi. Họ phải ăn nhanh để tránh bị gọi là “lười biếng” và bị phạt.

    Tóm lại, lao động cưỡng bức đang tràn lan trong toàn hệ thống hình phạt ở Trung Quốc. Nhiều sản phẩm, bao gồm các thương hiệu nổi tiếng, được xuất khẩu để bán trên toàn thế giới đều được làm bởi các học viên Pháp Luân Công và các tù nhân khác. Ngoài ra, bên cạnh việc lao động khổ sai, các học viên Pháp Luân Công đã bị tra tấn nhằm buộc họ từ bỏ niềm tin của mình. Lá thư kêu cứu từ Trại lao động cưỡng bức Mã Tam Gia chỉ là sự khởi đầu trong việc phơi bày hình thức lao động cưỡng bức tàn bạo đối với các học viên Pháp Luân Công – những tù nhân lương tâm, và những người khác trong hệ thống nhà tù của chính quyền Cộng sản Trung Quốc.

    Chúng tôi thỉnh cầu những người có lương tâm hãy tẩy chay các sản phẩm được sản xuất bởi lao động cưỡng bức.


    Bản tiếng Hán: http://www.minghui.org/mh/articles/2013/1/2/中共看守所、劳教所、监狱的奴工迫害-267322.html

    Bản tiếng Anh: http://en.minghui.org/html/articles/2013/1/23/137216.html

    Trung Quốc : Sự nổi dậy của các nữ tù lao cải tạo

    Đường vào trại lao cải Mã Tam Gia. Ảnh đăng trên tạp chí Lens, tháng 4/2013.

    Đường vào trại lao cải Mã Tam Gia. Ảnh đă
    ng trên tạp chí Lens, tháng 4/2013.

    Mặc dù tiếng ác của các trại lao cải Trung Quốc đã lan truyền từ lâu, cho đến thời gian gần đây hàng loạt cựu tù nhân mới có thể trực tiếp lên tiếng tố cáo những nỗi đau khổ do các cai tù gây ra. Chương trình Phóng sự lớn của RFI ghi nhận tiếng nói của nhiều nữ tù tại một vườn hoa ở trung tâm Bắc Kinh, nơi họ đến đây để cung cấp các bằng chứng nhằm tố cáo một cỗ máy đàn áp hết sức tàn bạo của chế độ cộng sản độc đoán tại Trung Quốc.

    Nhiều người trong số các tù nhân trại lao cải bị chính quyền bắt giam, đày đọa chỉ vì « tội » đã tới Bắc Kinh để khiếu kiện. Lần này những phụ nữ - vốn là tù nhân cải tạo này - không đến Bắc Kinh với các lá đơn kiện, mà họ đến với các tài liệu, các bức hình và những bài hát để bày tỏ nỗi đau đớn về thể chất và tinh thần mà họ phải chịu đựng trong thời gian sống tại trại lao cải Mã Tam Gia. Chương trình phóng sự lớn của RFI đưa chúng ta đến với các nhân chứng tại khu vườn ở trung tâm thủ đô Bắc Kinh. Tại đây có rất nhiều người khiếu kiện, đặc biệt các phụ nữ từ trại lao cải Mã Tam Gia (Masanjia), tỉnh Liêu Ninh miền Đông Bắc Trung Quốc. Phóng sự do phóng viên thường trú của RFI tại Bắc Kinh Stéphane Lagarde thực hiện.

    Âm nhạc trong phóng sự được trích từ bộ phim tài liệu « Những phụ nữ sống trên đầu ma quỷ ». Bài hát ở giữa phóng sự là sáng tác của cựu tù nhân Xu Feng’e, nguyên giáo viên toán trung học, trong những giờ phút tuyệt vọng nhất. Quý thính độc giả có thể xem thêm nhiều tư liệu viết về Mã Tam Gia qua trang blog của Stéphane Lagarde

    Mở đầu phóng sự là tiếng nức nở nghẹn ngào của một phụ nữ, cựu tù lao cải, vốn là một giáo viên toán trung học. Nỗi đau đớn và sự gắn bó giữa các cựu tù nhân là những gì còn lại ở những người từng bị đày ải tại trại lao cải. Nhân chứng đầu tiên, bà Zhu Guiqin, người bị giam tại Mã Tam Gia từ năm 2004 đến 2007, chỉ cho phóng viên bức ảnh về những dấu vết thương tật :

    « Như ông thấy trên bức ảnh này, viên phụ trách trại giam đã dùng dùi cui điện đánh vào hai thái dương tôi, vào má tôi và vào tai tôi. Có thể thấy cả các lớp máu trên mặt tôi. Bởi vì người ta đã giam tôi rất lâu trong một căn phòng cách ly, nên tôi không thể nào rửa ráy được. Tôi đã gãi đến ứa máu. Họ không cho phép tôi đi bệnh viện. Họ đã giam tôi trong một tháng rưỡi để gia đình tôi không thấy được các vết thương trên người tôi, không thấy các cục u và khuôn mặt tôi thì sưng tướng như cái bánh đa. »

    ADVERTISING
    < iframe allow="autoplay" scrolling="no" frameborder="0" style="display: block; margin: 0px !important; padding: 0px !important; width: 530px !important; height: 250px !important; border-width: 0px !important; border-style: initial !important; overflow: hidden !important; float: none !important; max-height: 250px !important;">< /iframe>
    < iframe class="teads-resize" style="width: 530px; height: 0px !important; min-height: 0px !important; border-width: initial !important; border-style: none !important; margin: 0px !important; padding: 0px !important; display: block !important;">< /iframe>

    Về thủ phạm của những hành động độc ác này, bà Zhu Guiqin kể tiếp :

    « Đấy là phó trại Masanjia. Ở trại, người ta gọi bà ta là sếp Vương. Chính bà ấy là người tra tấn. Bà ấy tát, rứt tóc, đấy là những điều ít tồi tệ nhất mà bà ấy có thể làm. Nếu không chuyên mộn chính của bà ta là dùi cui điện. Đêm nào bà ta cũng nạp điện dùi cui. Rồi bà ấy đập vào mặt, vào thái dương, vào tay, vào chân, vào bụng, chúng tôi. Chỉ riêng tiếng ồn của chiếc dùi cui đã đủ gây sợ hãi. Khi bà ta tiến gần đến bạn, bạn chỉ có khiếp vía ».

    2008 : Năm kinh hoàng với những người khiếu kiện

    Tình hình đặc biệt nặng nề vào năm 2008, năm kinh khủng đối với những người khiếu kiện tại Trung Quốc. Vào thời điểm Thế vận hội, các trại lao cải đầy ắp người. Gai Fengzen là người bốn lần bị đưa vào trại Mã Tam Gia, lần đầu tiên vào năm 2003, và bị kết án ba năm. Ra khỏi trại, bà bị bắt trở lại lần nữa vào đầu năm 2008, khi đến Bắc Kinh để khiếu kiện. Bị các cực hình tra tấn khủng khiếp, bà đã toan tự sát. Gai Fengzen kể lại thời điểm 2008 :

    « Năm 2008, chính quyền trung ương sợ những người khiếu kiện đến làm cản trở Thế vận hội và làm xấu đi hình ảnh đất nước. Họ giam chúng tôi lại để chúng tôi không đến được Bắc Kinh. Một số người bị giam trong các bệnh viện tâm thần. Một số người khác trong các trại lao cải, một số khác thì bị đưa vào tù với các lý do ngụy tạo. Ngay cả người chồng tàn tật của tôi cũng bị đưa vào trại lao cải ».

    Mã Tam Gia in dấu trong ký ức của những cựu tù nhân. Vẫn bà Gai Fengjen, người cựu tù lâu năm của trại, mô tả nơi đã bà đã trải qua những năm tháng hãi hùng :

    « Có hai dãy nhà chính. Nơi để ngủ nằm ở tòa nhà phía đông nam, còn các phòng tra tấn và phòng biệt giam thì nằm ở tòa nhà của những người quản lý trại ở phía tây bắc. Có 4 tầng, ở mỗi tầng có một đội lính gác. Nhiều người trong số chúng tôi phải trải qua nơi này. Ở tầng 4, đằng sau một cánh cửa lớn bằng sắt, có các phòng giam ở đây rộng khoảng 4m² và cửa sổ đóng kín ».

    Tạp chí Lens và bộ phim « Những phụ nữ sống trên đầu ma quỷ »

    Tháng tư vừa rồi, Lens - một trong tạp chí ảnh nổi tiếng nhất Trung Quốc, theo khuynh hướng tự do thuộc tập đoàn truyền thông Caixun Media Group Beijing -, đã có một số dành riêng để mô tả nỗi kinh hoàng tại trại lao cải Trung Quốc. Số tạp chí đặc biệt này dành 14 trang cho trại lao cải, đã gây chấn động Trung Quốc, buộc chính quyền phải làm một cuộc điều tra kiểm chứng, nhằm bác bỏ các cáo buộc của những nhân chứng trong tờ tạp chí. 

    Tiếp theo tạp chí ảnh Lens, tại Hồng Kông, vào đầu tháng 5 này, đã ra mắt một bộ phim tài liệu mang tên « Những phụ nữ sống trên đầu ma quỷ » (Tiểu quỷ thủ thượng đích nữ nhân/The Women of Masanjia Labour Camp), về những gì khủng khiếp tại trại lao cải Mã Tam Gia, phim do đạo diễn Đỗ Bân (Du Bin), nhà nhiếp ảnh làm việc cho New York Times thực hiện. Đỗ Bân cũng là người thực hiện bộ ảnh về Mã Tam Gia cho tạp chí Lens. Phim không được chiếu tại Trung Quốc, còn tạp chí ảnh Lens thì bị kiểm duyệt. Trả lời câu hỏi : Ông là đạo diễn bộ phim « Những phụ nữ sống trên đầu ma quỷ » về trại lao cải Mã Tam Gia. Trước khi đến quán cafe này, có người theo dõi và chụp hình ông, đấy có phải là chuyện bình thường không ? Đạo diễn trả lời một cách hóm hỉnh :

    « Không, không có ai theo dõi tôi cả, các nhân viên an ninh đều rất bận rộn. Họ đang bận tiến hành một cuộc điều tra để kiểm chứng về những gì diễn ra tại trại Mã Tam Gia, theo các cáo buộc ».

    Khi chúng tôi nói muốn biết làm thế nào mà một phóng sự ảnh về trại lao cải nói trên và một bộ phim tài liệu về nó lại có thể được thực hiện, Đỗ Bân đáp lời :

    « Trước hết, cần phải cám ơn ông Mạnh Kiến Trụ (Meng Jianzhu) - người đứng đầu ngành công an Trung Quốc -, người đã tuyên bố đóng cửa các trại lao cải năm nay. Nếu không phải là ông ta, thì không ai khác dám yêu cầu như vậy. Ông ta là người đầu tiên. »

    Một nguồn thu mầu mỡ cho chính quyền

    Các trại tập trung nổi tiếng của Trung Quốc đã được thành lập dưới thời Mao, cho phép bắt giam những người bị coi là kẻ thù, không cần qua các thủ tục pháp lý. Từ năm 1983, Đặng Tiểu Bình đã biến những trại này thành các đơn vị độc lập hoạt động trong ngành khai thác mỏ hay biên chế thành các nhà máy. Các trại lao cải là một nguồn tài chính mầu mỡ cho ngành an ninh của chế độ độc đảng toàn trị tại Trung Quốc.

    Từ đầu năm ngoái đã có tin hệ thống trại lao cải tại Trung Quốc sẽ bị đóng cửa. Mặc dù điều này đã được thủ tướng Trung Quốc Lý Khắc Cường nhắc lại vào dịp họp Quốc hội nước này vào tháng 3/2013 và một số thay đổi được gọi là « cải cách » đã diễn ra, nhưng trên quy mô toàn Trung Quốc, hệ thống trại lao cải vẫn tồn tại.

    Bất kể ai, dù là giáo viên, viên chức, thương gia, một ngày nào đó, một khi đã trở thành các cản trở đối với chính quyền địa phương, đều có khả năng bị đưa vào trại lao cải. Nguyên nhân để bị đưa vào trại có nhiều : Có thể là do làm hỏng một đồ dùng tại cơ quan công an, phản đối việc chính quyền bán nhà ở của mình, hoặc đơn giản là làm cho các công chức địa phương không hài lòng... Một trong những con đường "dễ nhất" để bị đưa vào trại thường là : Khi khiếu kiện tại thủ đô, họ bị các nhân viên của chính quyền địa phương mà họ cư trú bắt giữ, thoạt tiên họ bị giữ trong các « nhà tù đen » (tức nơi giam giữ bất hợp pháp). Tiếp theo đó, người đi khiếu kiện bị đưa về tỉnh nơi họ ở, rồi hoặc bị đưa vào trại tâm thần, hoặc vào trại lao cải.

    Bị vắt kiệt sức

    Một khi vào đến trại, người tù mới sẽ gặp đủ loại người bị loại khỏi xã hội Trung Quốc, các thành viên của giáo phái Pháp Luân Công, tín đồ của các tổ chức Thiên chúa giáo bị cấm, những nhà tranh đấu thuộc các nhóm thiểu số, người nghiện ma túy, mại dâm… Mã Tam Gia là nơi người tù cải tạo phải lao động đến kiệt lực. Bà Wang Yuping cho biết :

    « Chúng tôi làm việc gần 20 giờ một ngày. Tại trại giam chúng tôi sản xuất các trang phục cho quân đội, đặc biệt là các chiếc vét bằng vải bông và quần. Hàng ngày chúng tôi phải hoàn thành 200 chiếc áo vét và 800 chiếc quần. Một lần người ta yêu cầu tôi phải là ủi 1000 chiếc quần áo, tôi không thể kết thúc được công việc này, người trưởng trại đòi tôi phải trả tiền phạt là 220 yuan.

    Lương rất thấp tại các trại, tôi nhận được 5 yuan hàng tháng. Hiển nhiên là số tiền này không đủ, vì phải trả tiền nhiều thứ khác, ngay cả nhiều thứ miễn phí như xà phòng rửa bát, khăn ăn, khăn lau, cả thìa muỗng nữa cũng phải trả tiền. Khi nước máy không hoạt động chúng tôi cũng phải thêm tiền. »

    Đủ mọi hình thức tra tấn tàn khốc

    Xu Feng’e, 58 tuổi, nguyên là một giáo viên toán. Năm 23 tuổi, bà bắt đầu đi kiện, vì những bất công do sự trả thù của một viên trưởng công an thị trấn. Năm 2010, bà bị đưa vào Mã Tam Gia trong tình trạng sức khỏe tồi tệ, sau khi trải qua hai tháng bị tay chân của chính quyền hành hạ tra tấn tại một “nhà tù đen”, vì đến Bắc Kinh khiếu kiện. Mặc dù mắc bệnh tim, Xu Feng’e buộc phải làm việc như mọi người. Cựu tù nhân Xu Feng’e kể lại :

    « Trong trại lao cải, bị đánh đập là chuyện thường tình. Người ta sử dụng những gái mại dâm, những người nghiện để đánh đập những người đi khiếu kiện. Tôi cũng sẵn sàng để chứng kiến những điều đó, nhưng phải nói rằng những gì diễn ra còn tồi tệ hơn ta nghĩ. Tôi không thể tưởng tượng nổi mình có thể sống nổi mà ra khỏi nơi này.

    Ngày 05/11/2011, tôi đến phân xưởng của trại vào lúc 6 giờ sáng. Tôi nhìn thấy một tấm ván trên mặt đất. Tôi muốn nhắc nó lên, nhưng thể trạng của tôi đã không cho phép tôi làm được điều này. Trưởng trại chửi bới tôi. Bà ta kéo tôi vào phòng chống cháy, và ở đó bà ta đá vào đầu tôi nhiều cú, nhưng tôi không nói gì cả, vì tôi cảm thấy không việc gì phải khóc trước mặt họ.

    Tôi không biết thời gian kéo dài bao lâu nữa. Bà ta không ngừng đá tôi. Tôi nghe thấy tiếng xương mình kêu lên răng rắc. Rồi tôi ngất lịm đi ».

    Trong cuốn phim tài liệu Những phụ nữ sống trên đầu ma quỷ của đạo diễn Đỗ Bân, có trích đoạn nhật ký của một cựu tù nhân, cho thấy những hình thức tra tấn còn ghê rợn và đê tiện hơn, đặc biệt là đối với những tín đồ giáo phái Pháp Luân Công : « Họ đánh vào vú, vào các bộ phận sinh dục của chúng tôi bằng dùi cui điện, chọc gậy hay bơm nước bột ớt vào âm hộ… ».

    Sự bệnh hoạn của cai tù

    Đối với nhân chứng thứ 5 của chúng tôi, những kẻ tra tấn tù nhân ở những trại lao cải phải bị đưa ra xét xử, trước hết là người đứng đầu trại.

    « Tôi nhớ mãi buổi tối ngày 27/09/2012, tôi vẫn nhớ khuôn mặt bà ta, bàn tay bà ta siết cổ tôi và cả giọng nói của bà ta. Wang Yan Ping đe dọa tôi, nếu tôi không vâng lời bà ta, người ta sẽ đưa tôi vào nhà tù Dabei. Lúc đó tôi đã sợ hãi, vì mẹ tôi 85 tuổi, con gái tôi học ở trường đại học. Làm thế nào mà họ có thể sống không có tôi ?

    Những lời nói và cử chỉ của trại trưởng Wang vẫn in mãi trong tôi. Wang không phải là một công an, mà là một kẻ mắc bệnh tâm thần.

    Tôi nói với bà ta, sở dĩ bà ghét những người đi kiện, vì bà bị một người đi kiện cào vào mặt phải không. Bà ta bảo tôi, đến cào tao đi, như vậy tao sẽ được thưởng thêm huân chương. Thật dễ dàng để có được phần thưởng với chúng mày.

    Tôi được trả tự do năm ngoái vào ngày 30/12, nhưng Wang Yan Ping vẫn luôn luôn ở đó. Bà ta đã tra tấn hàng trăm phụ nữ, kẻ bệnh hoạn đó vẫn tiếp tục là công chức nhà nước, vẫn tiếp tục làm hại cuộc sống của bao nhiều người bị giam giữ. »

    Cũng như nhiều nơi khác, trong trại lao cải Mã Tam Gia, tra tấn là điều phổ biến, người cựu tù Gai Fengjen kể :

    « Trong trại có đủ loại tra tấn. Kỹ thuật kéo căng người là một trong những hình thức tra tấn khủng khiếp nhất. Có loại căng theo hình chữ thập, đó là khi bạn bị khóa hai tay vào hai đầu mút của giường và hai chân bị trói vào nhau. Người ta cũng có thể bị căng treo lơ lửng. Đấy là hình thức tàn khốc nhất : bạn cảm thấy người bị xé rách khắp nơi, tôi đã thổ ra cả máu. Đôi khi người bị tra tấn ngất đi hay đại tiểu tiện tại chỗ. Bạn đau đến mức gào thét điên cuồng, nhưng điều đấy chẳng có ích gì, vì bạn bị biệt giam. Chẳng ai nghe thấy tiếng bạn, chẳng ai can thiệp cả. »

    Trong trại, không chỉ các cai tù, mà cả đến các nhân viên y tế cũng có thể là đao phủ. Bà Wang Yuping thuật lại  :

    « Lần tôi bị phẫu thuật thứ hai, họ không cho tôi thuốc mê. Viên bác sĩ của trại cũng không tẩy trùng các dụng cụ phẫu thuật. Tôi nhắc ông ta, thì ông ta rất giận dữ rạch da tôi và đặt một cục bông bẩn vào dưới da tôi. Tôi vẫn giữ nó ngày hôm nay. Hiện tại tôi có thể bỏ nó đi, nhưng tôi không muốn, bất kể nó khiến tôi đau đớn. Tôi muốn giữ lại như một dấu vết về những điều mà họ đã bắt tôi phải chịu tại trại lao cải, tôi muốn nhớ mãi nỗi đau thể chất và tinh thần mà tôi đã trải qua. Cần phải đóng cửa các trại lao cải !»

    Những hậu quả lâu dài…

    Thời gian ở Mã Tam Gia để lại những hậu quả nặng nề kéo dài đối với các nữ tù nhân. Một nạn nhân trại lao cải tâm sự :

    « Khi rời khỏi trại Mã Tam Gia, ta hoàn toàn tan nát, ta không thể làm gì được. Có rất nhiều lỗ hổng trong ký ức của tôi. Tôi mắc chứng hay quên. Khi tôi rời khỏi xe buýt, tôi quên cả chiếc túi xách của mình ».

    Trả lời phóng viên, Đỗ Bân - đạo diễn bộ phim về địa ngục trần gian tại Mã Tam Gia - giải thích vì sao ông lại bất chấp mọi khó khăn để thực hiện bộ phim này :

    « Nhiều bạn bè tôi đã nói với tôi. Tại sao bạn không chọn một chủ đề nào thuận lợi hơn ? Tôi trả lời rằng không ai có thể chấp nhận những gì diễn ra tại các trại lao cải, không ai chấp nhận cách đối xử với những người phụ nữ bị giam giữ như vậy. Vì vậy tôi làm bộ phim này ».

    Cuộc trường chinh đòi công lý vừa bắt đầu

    Trong phần kết, để khép lại tạp chí, phóng viên Stéphane Lagarde chuyển đến thính giả một số thông tin bổ sung về hệ thống lao cải. Theo ông, việc một số giới chức cao cấp trong chính quyền Trung Quốc tuyên bố chấm dứt hệ thống lao cải mới đây đã mang lại một cơ hội cho các nạn nhân của hệ thống này lên tiếng, và họ sẵn sàng đấu tranh đến cùng để sự thật được thừa nhận và công lý được phục hồi. Đây là lần đầu tiên toàn bộ hệ thống giam giữ và đàn áp người tù tại một trại lao cải được phơi trần qua mô tả của các cựu tù nhân. Theo số liệu chính thức của Nhà nước Trung Quốc, có khoảng 190.000 người bị giam giữ tại các trại lao cải. Còn theo một tổ chức bảo vệ nhân quyền, thì có đến 400.000 người.

    Các trại lao cải tại Trung Quốc là nơi hàng chục nghìn người đang sống trong tuyệt vọng. Cách đây ít lâu, một câu chuyện kỳ lạ xẩy ra : Tại Mỹ, một khách hàng tình cờ mua một hộp đồ chơi, phát hiện thấy trong đó một bức thư kêu cứu của một tù nhân trại lao cải Mã Tam Gia. Trại tù Mã Tam Gia chính là nơi sản xuất thứ đồ chơi xuất khẩu này sang Mỹ. Bức thư, do người tù bất chấp hiểm nguy lén gửi ra bên ngoài, mô tả cảnh sống cùng cực trong trại và kêu gọi sự can thiệp của giới bảo vệ nhân quyền.

    Hiện tại, cho đến nay chính quyền Trung Quốc vẫn bác bỏ các chứng cứ về việc các tù nhân Mã Tam Gia bị tra tấn. Tuy nhiên, chỉ nhìn những nỗi đau còn lại nơi các cựu tù là đủ cảm thấy được họ đã trải qua những gì. Nhiều người trong số họ bị rơi vào trạng thái rối loạn tâm thần sau thời gian ở trại. Tuy nhiên, nhiều người khác vẫn còn đang sống và vẫn còn tiếp tục con đường trường chinh đi đòi công lý đến khi hơi tàn lực kiệt.



    Những tội ác được che giấu của Đảng Cộng sản Trung Quốc trong hệ thống trại lao động cưỡng bức

    Bài viết của Thiên Bách Độ

    [MINH HUỆ 20-01-2013] Trong năm 2012, một vài ngày trước ngày lễ Halloween, cô Julie Keith tại tiểu bang Oregon lấy một cái hộp đựng đồ trang trí lễ Halloween sản xuất tại Trung Quốc từ kho chứa đồ nhà mình, định trang trí [cho ngày lễ Halloween]. Kinh ngạc thay, khi mở cái hộp cô đã thấy một lá thư cầu cứu từ Đại đội 8, Khu 2 của Trại Lao động cưỡng bức Mã Tam Gia thuộc tỉnh Liêu Ninh, Trung Quốc.

    Lá thư viết: “Thưa ngài: Nếu quý ngài tình cờ mua sản phẩm này, làm ơn hãy chuyển bức thư này tới Tổ chức Nhân quyền Thế giới. Hàng nghìn người ở đây đang chịu sự đàn áp của nhà cầm quyền ĐCSTQ sẽ vĩnh viễn nhớ ơn quý ngài. Sản phẩm này được sản xuất tại Khu 2, Đại đội 8 Trại lao động cưỡng bức Mã Tam Gia, thuộc Thẩm Dương tỉnh Liêu Ninh, Trung Quốc. Người làm ở đây phải lao động 15 giờ mỗi ngày, không được nghỉ cuối tuần, nếu không sẽ bị đánh và chửi, hầu như không có tiền công (chỉ nhận 10 nhân dân tệ/tháng). Người làm ở đây trung bình bị phạt 1-3 năm, nhưng không có phán quyết của tòa án, bị bắt giam và cưỡng bức lao động một cách phi pháp. Rất nhiều người trong số họ là học viên Pháp Luân Công, những người hoàn toàn vô tội, nhưng chỉ vì có tín ngưỡng khác với quan điểm của ĐCSTQ mà họ thường phải chịu nhiều cực hình hơn những người khác.” [Chú thích của Ban biên tập: Đây là nguyên văn của lá thư.]

    Lá thư không chỉ khiến cô Julie, mà cả cộng đồng thế giới chấn động. Đột nhiên, những tội ác trong một trại lao động cưỡng bức Trung Quốc đã trở thành tâm điểm chú ý và phẫn nộ của giới truyền thông phương Tây cũng như trong cộng đồng dân chúng.

    Kể từ khi nắm quyền, Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ) đã luôn luôn tuyên bố rằng họ thực thi theo pháp luật, “y pháp trị quốc”, đặc biệt là sau những ngày “cải cách và mở cửa.” Tuy nhiên, trên thực tế, ĐCSTQ đã luôn thực thi “vô pháp vô thiên”, ngoài vòng pháp luật, chà đạp nhân quyền, và bức hại những nhân sĩ chính nghĩa. Họ biến một quốc gia tươi đẹp trở thành một nhà tù vĩ đại, và những trại lao động cưỡng bức trên toàn đất nước là những điều vi phạm tồi tệ nhất. Hàng nghìn người dân Trung Quốc đã bị giam cầm trái phép trong những trại lao động như thế và bị tước đoạt tất cả các quyền con người cơ bản. Những trại lao động cưỡng bức Trung Quốc là những địa ngục trần gian. Chúng còn tệ hơn nhà tù, vì không tuân thủ theo luật lệ nào và không ai giám sát những hành động đê tiện của chúng. Vô số, những sự giết hại không tưởng tượng nổi, những hành động tra tấn, và những tội ác chống lại nhân loại đã xảy ra thường xuyên trong các trại này.

    Những trại này bức hại những tù nhân chính trị và các tù nhân lương tâm bằng tất cả mọi phương cách, bao gồm cấm ngủ, tiêm thuốc [không rõ nguồn gốc], xâm hại tình dục không thể mô tả được (bao gồm đối với cả nam giới), cái gọi là chữa trị tâm thần, và tàn độc nhất, mổ cướp nội tạng từ những tù nhân còn sống. Các nạn nhân bị hành hạ về thể xác và tinh thần và kết cục thường là bị tâm thần hay tử vong.

    Những người chịu hành hạ nặng nề nhất trong các trại cưỡng bức là những người với tín ngưỡng vào tâm linh, và các học viên Pháp Luân Công là đại đa số trong số người đó. Theo tài liệu thống kê chưa đầy đủ, có ít nhất 100.000 học viên Pháp Luân Công đã bị giam cầm trong các trại lao động cưỡng bức kể từ khi cuộc bức hại bắt đầu vào ngày 20 tháng 07 năm 1999.

    Trại Lao động cưỡng bức Mã Tam Gia thuộc thành phố Thẩm Dương, nơi mà lá thư cầu cứu được gửi ra, là nơi nổi tiếng về bức hại các học viên Pháp Luân Công. Theo mạng Minh Huệ Net, các tù nhân tại đó thường nghe những tiếng thét của các học viên [Pháp Luân Công] bị tra tấn. Khi họ không chịu từ bỏ tín ngưỡng của họ, họ bị cưỡng bức tiêm những loại thuốc gây hại cho hệ thần kinh. Họ bị ép buộc phải xem những phim tẩy não, bị đánh đập, sốc điện bằng ba-tông điện. Những học viên nữ thì bị lột hết áo quần và ném vào các xà lim nam. Sự tra tấn dã man tại đó đã khiến năm người tử vong, bảy người bị điên loạn, và không biết bao nhiêu người đã bị tàn tật.

    Học viên Tằng Tranh, người đã từng bị giam tại trại lao động này, nhớ lại trong một cuộc phỏng vấn: “Điều đầu tiên một người nghe khi mới đến Đơn vị Thuyên chuyển của trại lao động cưỡng bức là ‘Cúi đầu xuống’. Sau đó là những tiếng nổ lốp bốp của điện phát ra từ những cây ba-tông điện. Bị sốc điện bằng ba-tông điện là thông thường. Có lần tôi chứng kiến một nữ học viên chưa có chồng bị trói vào một cái ghế trong khi đó ba hay bốn người đàn ông to lớn sốc điện vào âm hộ và đầu của cô cho đến khi cô ấy bị mất kiểm soát việc đại tiểu tiện; sau đó cô ấy bị bất tỉnh trong một thời gian dài.

    “Có một phụ nữ khác chừng 50 tuổi. Sau khi những lính canh không thành công ép bà viết thư từ bỏ tu luyện Pháp Luân Công, họ lột trần bà và dùng chân đè bà xuống đất. Sau đó họ dùng bốn hay năm cây ba-tông điện để sốc bà ấy; dòng điện mạnh đến nỗi thân thể của bà bị giật nẩy lên rồi rơi xuống không điều khiển được, mặc dù khi đó họ đã đạp chân lên người bà. Sau khi họ sốc phía trước người bà, họ lại sốc phía sau lưng bà, giống như đang làm bánh nướng. Toàn thân bà bị cháy đen khắp người, và cục u nổi khắp nơi. Trẻ hay già, không ai thoát khỏi cả.”

    Không những chỉ có các học viên Pháp Luân Công và những người có tín ngưỡng bị giam trong các trại lao động cưỡng bức và bị bức hại, mà còn có rất nhiều nhà đấu tranh chính trị vô danh khác và những người đấu tranh cho nhân quyền cũng bị giam giữ. Còn có nhiều sinh viên, người lao công, những người dân thường đã tham gia vào cuộc biểu tình tại Quảng trường Thiên An Môn ngày 04 tháng 06 năm 1989; những nông dân phản đối việc ruộng đất của họ bị chế độ tịch thu một cách bất hợp pháp; và những người dân thường tranh đấu khi nhà cửa của họ bị tịch thu và dỡ bỏ. Những tù nhân cũng bao gồm đủ mọi tầng lớp, những người than phiền chế độ cũng như những ai dám phê bình ĐCSTQ trên mạng internet.

    Nhậm Kiến Vũ, một công chức dân sự 25 tuổi, cũng một người như thế. Anh bị giam trong một trại lao động cưỡng bức gần Trùng Khánh hồi tháng 08 năm 2011 vì anh đã viết và gửi những thư điện tử kêu gọi dân chủ và chỉ trích Bạc Hy Lai. Nhậm được trả tự do sớm khi Bạc bị hạ bệ và mất quyền lực chính trị. Trong cuộc phỏng vấn của anh với tờ British Daily Telegraph, Nhậm đã mô tả trải nghiệm 15 tháng tại trại lao động cưỡng bức và kể lại “sự tức giận, đau đớn và trầm cảm” của anh trong khi anh bị giam cầm. Mười hai người bị nhét vào một chỗ nhỏ xíu với những cái giường hai tầng. Một hoàn cảnh hết sức khó chịu và đau buồn”, anh nói. “Mùa đông thì không có sưởi, mùa hè thì chỉ có hai cái quạt máy nhỏ. Chăn và quần áo mà chúng tôi dùng đều là những đồ cũ từ những tù nhân trước. Tất cả các tù nhân đều bị bắt phải làm việc nhiều giờ sản xuất những cái thùng đựng đồ và cuốn dây điện. Số lượng công việc rất nhiều, và chưa bao giờ tôi làm xong công việc mà họ giao cho tôi. Tôi luôn luôn bị lo lắng quá mức, rất cô đơn, và áp lực nặng nề. Tôi đã sụt 15 kg trong suốt thời gian đó.”

    Những trại lao động cưỡng bức nằm rải rác khắp nơi trong nước giống như những trại tập trung kiểu Trung Quốc. Do sự kiểm soát dư luận, truyền thông gắt gao của ĐCSTQ, không ai biết đến tình trạng này cho đến thời gian gần đây. Trừ phi chính bạn là người bị giam giữ hay biết người nào đó bị giam giữ, bạn sẽ không bao giờ có thể tưởng tượng được những tội ác khó tin đang xảy ra trong những trại đó.

    Năm thập niên trước đây, với sự sụp đổ của Đức Quốc xã, các trại tập trung được xem là một sỉ nhục của lịch sử nhân loại. Chúng tôi chắc chắn rằng những trại lao động cưỡng bức tại Trung Quốc cũng sẽ đối mặt với số phận tương tự, và những tội ác đang xảy ra tại các trại lao động cưỡng bức Trung Quốc cũng sẽ bị phán xét.



     Bản để in  Lưu dạng file  Gửi tin qua email  Thảo luận


    Những nội dung khác:
    Chúc Mừng Năm Mới 2026 [01.01.2026 19:26]




    Lên đầu trang

         Tìm kiếm 

         Tin mới nhất 

         Đọc nhiều nhất 
    FBI truy nã tội phạm ma túy gốc Hoa Việt sát hại hai đồng hương VN [Đã đọc: 330 lần]
    Chủ tiệm tạp hóa của người Đại Hàn bị đâm chết tại metro Laurier, Montréal [Đã đọc: 303 lần]
    Mỹ se bị sa lầy khi đổ quân vào Iran [Đã đọc: 297 lần]
    Kiều bào phát triển quê hương [Đã đọc: 44 lần]
    Tin tức thế giời mới nhât song ngữ Việt Anh để học sinh ngữ [Đã đọc: 42 lần]
    Một châu Âu đứng trước ngã ba lịch sử [Đã đọc: 37 lần]
    Làm Giàu Bằng Đầu Tư Chứng Khoán [Đã đọc: 33 lần]

    Trang chủ :: Tin tức - Sự kiện :: Website tiếng Việt lớn nhất Canada email: vietnamville@sympatico.ca :: Bản sắc Việt :: Văn hóa - Giải trí :: Khoa học kỹ thuật :: Góc thư giãn :: Web links :: Vietnam News in English :: Tài Chánh, Đầu Tư, Bảo Hiểm, Kinh Doanh, Phong Trào Thịnh Vượng :: Trang thơ- Hội Thi Nhân VN Quốc Tế - IAVP :: Liên hệ

    Bản quyền: Vietnamville
    Chủ Nhiệm kiêm Chủ Bút: Tân Văn.