 |
 |
Các chuyên mục |
|
Tin tức - Sự kiện
» Tin quốc tế
» Tin Việt Nam
» Cộng đồng VN hải ngoại
» Cộng đồng VN tại Canada
» Khu phố VN Montréal
» Kinh tế Tài chánh
» Y Khoa, Sinh lý, Dinh Dưỡng
» Canh nông
» Thể thao - Võ thuật
» Rao vặt - Việc làm
Website tiếng Việt lớn nhất Canada email: vietnamville@sympatico.ca
» Cần mời nhiều thương gia VN từ khắp hoàn cầu để phát triễn khu phố VN Montréal
Bản sắc Việt
» Lịch sử - Văn hóa
» Kết bạn, tìm người
» Phụ Nữ, Thẩm Mỹ, Gia Chánh
» Cải thiện dân tộc
» Phong trào Thịnh Vượng, Kinh Doanh
» Du Lịch, Thắng Cảnh
» Du học, Di trú Canada,USA...
» Cứu trợ nhân đạo
» Gỡ rối tơ lòng
» Chat
Văn hóa - Giải trí
» Thơ & Ngâm Thơ
» Nhạc
» Truyện ngắn
» Học Anh Văn phương pháp mới Tân Văn
» TV VN và thế giới
» Tự học khiêu vũ bằng video
» Giáo dục
Khoa học kỹ thuật
» Website VN trên thế giói
Góc thư giãn
» Chuyện vui
» Chuyện lạ bốn phương
» Tử vi - Huyền Bí
Web links
Vietnam News in English
» Tự điển Dictionary
» OREC- Tố Chức Các Quốc Gia Xuất Cảng Gạo
Tài Chánh, Đầu Tư, Bảo Hiểm, Kinh Doanh, Phong Trào Thịnh Vượng
Trang thơ- Hội Thi Nhân VN Quốc Tế - IAVP
|
|
|
|
Xem bài theo ngày |
|
| Tháng Sáu 2026 | | T2 | T3 | T4 | T5 | T6 | T7 | CN |
| 1 |
2 |
3 |
4 |
5 |
6 |
7 |
| 8 |
9 |
10 |
11 |
12 |
13 |
14 |
| 15 |
16 |
17 |
18 |
19 |
20 |
21 |
| 22 |
23 |
24 |
25 |
26 |
27 |
28 |
| 29 |
30 |
|
|
|
|
|
|
|
|
|
Thống kê website |
|
 |
Trực tuyến: |
4 |
 |
Lượt truy cập: |
29347205 |
|
|
|
|
| |
|
 |
 |
|
|
|
Trung Quốc tập trận đại qui mô bắn đạn thật gần sát Việt Nam
01.08.2014 14:24
Trung Quốc đang tiến hành tập trận bắn đạn thật trên vịnh Bắc Bộ, gần sát Việt Nam và sẽ bắt đầu tập trận tại biển Hoa Đông vào ngày 29/7 tới.
 | Tàu chiến Trung Quốc trong cuộc tập trận mới đây. Ảnh Mil.cnr.cn. |
Cả hai cuộc tập trận này được Bộ Quốc phòng Trung Quốc gọi là huấn luyện thường lệ, theo Bloomberg. Cuộc tập trận trên Biển Đông sẽ kết thúc vào ngày 1/8, cuộc tập trận trên biển Hoa Đông sẽ kết thúc ngày 2/8. Hãng hàng không Phương Nam của Trung Quốc thông báo nhiều chuyến bay ở phía đông nước này có thể bị trì hoãn trên quy mô lớn vì "những hoạt động đặc biệt". Hãng hàng không này tuần trước được yêu cầu cắt 25% chuyến bay ở nhiều sân bay, bao gồm ở Thượng Hải, do tập trận thường xuyên. Nhà chức trách quân sự và hàng không đang thực hiện các biện pháp để hạn chế tối thiểu tác động của các cuộc tập trận. Giới quan sát cho rằng, hai cuộc tập trận quân sự ở Biển Đông và Hoa Đông sẽ làm gia tăng căng thẳng với các nước láng giềng có cùng tranh chấp lãnh hải với Trung Quốc. Suh Jin Young, giáo sư về chính trị Trung Quốc tại Đại học Hàn Quốc ở Seoul nhận định, các cuộc tập trận hiện nay khác với trước đây ở điểm Trung Quốc đang thực hiện một cách công khai hơn, khiến nước này được nhìn nhận như đang gia tăng căng thẳng quân sự. Nhưng trong mắt người Trung Quốc, căng thẳng lại do Mỹ và Nhật Bản khởi xướng, và Trung Quốc nói rằng họ chỉ thực hiện việc mà họ vẫn làm hằng năm. Trung Quốc yêu sách hầu như với toàn bộ Biển Đông, với đường lưỡi bò phi lý. Tại Hoa Đông, Trung Quốc có tranh chấp quần đảo Senkaku/Điếu Ngư với Nhật Bản. Với tư cách đồng minh của Tokyo, Mỹ cho biết sẽ hỗ trợ Nhật nếu xảy ra xung đột ở quần đảo này. Hơn 800 chuyến bay ở Trung Quốc bị hủy vì quân đội tập trậnHơn 800 chuyến bay đã bị hoãn hoặc hủy tại nhiều thành phố của Trung Quốc khi quân đội nước này tiến hành đồng loạt nhiều cuộc tập trận quy mô lớn kéo dài trong nhiều tháng.  | Hành khách mệt mỏi chờ chuyển chuyến bay ở sân bay Hồng Kiều, Thượng Hải hôm qua. Ảnh: Xinhua. |
Theo China Daily, các cuộc tập trận bắt đầu từ tháng 5 và kéo dài đến giữa tháng 8 gây ảnh hưởng đến cả đường bay nội địa lẫn quốc tế ở Trung Quốc. Ít nhất 20 sân bay ở phía đông nước này đang bị chao đảo bởi tình trạng hoãn hoặc hủy chuyến. Vào cuối tuần qua, hơn 800 chuyến bay đã bị hoãn và hủy ở hai thành phố Thượng Hải và Bắc Kinh. Hai sân bay của Thượng Hải là Phố Đông và Hồng Kiều bị giảm 75% số chuyến bay. Cục Hàng không Dân dụng Trung Quốc đã phát ra cảnh báo đỏ, mức cao nhất về gián đoạn hàng không vào chiều qua. Trước tình hình trên, nhiều hành khách chuyển sang đi tàu, khiến việc mua vé tàu, nhất là ở Thượng Hải, trở nên khó khăn. "Tôi đến đây để dự một cuộc họp. Chuyến bay của tôi tối qua rất đúng giờ. Tuy nhiên, sáng nay xem tin tức, tôi nghe nói nhiều chuyến bay sẽ bị hủy nên chọn mua vé tàu để đi", một hành khách cho biết. Theo Shanghai Daily, giới chức hàng không cảnh báo tình trạng trên sẽ còn ảnh hưởng đến các sân bay ở miền đông và miền trung Trung Quốc đến giữa tháng sau. Họ cho biết "mưa bão, các cuộc tập trận quân sự thường lệ và những yếu tố khác" đã dẫn đến tình trạng này. Bộ Quốc phòng Trung Quốc hôm 27/7 cho hay, các hoạt động quân sự đang diễn ra "tác động rất ít" đến hàng không và thời tiết mới là nguyên nhân chính. Tuy nhiên, cơ quan này vẫn cử các nhóm chức trách đến những sân bay bị ảnh hưởng để hỗ trợ việc điều phối chuyến. Giới chức hàng không quân sự cũng thiết lập những đường bay tạm thời cho máy bay dân sự để giảm thiểu ảnh hưởng đến mức thấp nhất.  | Hành khách xếp hàng mua vé tàu ở ga Hồng Kiều sau khi hàng trăm chuyến bay bị hoãn hoặc hủy. Ảnh: Xinhua. |
Theo các quan chức quân sự Trung Quốc, các cuộc tập trận năm nay được tổ chức với quy mô chưa từng có, mô phỏng sự đáp trả của quân đội nước này trước cuộc tấn công từ kẻ thù nước ngoài. Nhật báo của quân đội Trung Quốc nhấn mạnh nội dung diễn tập gồm cả những "cuộc không kích mạnh mẽ" và "diễn tập vũ khí hóa học". "Cuộc tập trận hải quân bắt đầu trong tuần này liên quan đến hạm đội Đông Hải, Bắc Hải và Nam Hải là chưa từng có đối với hải quân", đại tá Chen Hong, cựu giáo sư Đại học Không quân Trung Quốc, cho biết. Bên cạnh đó, toàn bộ 7 quân khu của Trung Quốc cũng lần đầu tiên điều binh sĩ đến Bắc Kinh để tham gia một loạt cuộc diễn tập nhằm kiểm tra khả năng chiến đấu trước một lực lượng tinh nhuệ theo mô hình quân đội Mỹ. "Tất cả sự triển khai này là chưa từng có với các cuộc tập trận trước đây. Chúng cho thấy nước chúng tôi có khả năng phòng thủ trước bất kỳ sự xâm lược nào. Chúng là một sự răn đe với các nước xung quanh", ông Chen nói. "Số phận của một quốc gia chưa bao giờ gắn bó chặt chẽ với sức mạnh và điểm yếu của quân đội, cũng như những chiến thắng và thất bại trên chiến trường, như hiện nay", ông này nói thêm. Quan hệ Việt - Mỹ sau chuyến đi của ông Phạm Quang Nghị Tình hình căng thẳng giàn khoan Hải dương Thạch Du 981 dẫn đến việc Hà Nội cử ông Phạm Quang Nghị, ủy viên Bộ Chính trị, bí thư thành ủy, trưởng đoàn đại biểu quốc hội Hà Nội sang thăm Hoa Kỳ. Trong khi đó Thượng viện Mỹ ra nghị quyết với 100% ủng hộ về vấn đề Biển Đông và Hạ viện gần đây có dự thảo bán hoặc chuyển vũ khí cho Hà Nội. Những dấu chỉ như thế có ý nghỉa gì đối với mối quan hệ song phương Việt- Mỹ trong tình thế hiện nay. Gia Minh hỏi chuyện tiến sỹ Đinh Hoàng Thắng, nguyên đại sứ Việt Nam tại Hòa Lan và trước hết ông nhận định về chuyến đi Mỹ của ông Phạm Quang Nghị: Tiến sĩ Đinh Hoàng Thắng: Về chuyến đi của ông Phạm Quang Nghị, tôi thấy lâu nay người ta cũng nói chiều, rất nhiều. Có những đánh giá tương đối thuận và những đánh giá không thuận. Trước hết tôi nói về những đánh giá thuận. Tôi nghĩ đây là một chuyến thăm chính thức vì thăm theo lời mời của Bộ Ngoại giao. Và nhìn những hoạt động của ông Nghị mà người ta đưa trên báo chí chính thức thì vừa có những hoạt động song phương quan trọng, và cũng có những hoạt động đa phương cũng rất cơ bản. Có thể thấy ông Nghị là một quan chức cao cấp, cũng có một vị thế, nhưng là ‘quan to, chức nhỏ’, tức đứng đầu Hà Nội mà lại là ủy viên Bộ Chính Trị. Thế thì một vị quan như thế mà đi qua cám ơn chính quyền Mỹ thì đây là một chuyến đi quan trọng. Khi qua đó ông cũng bàn những vấn đề mang tính chiến lược trong quan hệ song phương. Như chúng ta biết, ông nói về vấn đề TPP, vấn đề yêu cầu Mỹ công nhận Việt Nam là nền kinh tế thị trường, đặc biệt là cuộc đấu tranh bảo vệ độc lập dân tộc và chủ quyền biển đảo của Việt Nam. Thế thì mọi người cho rằng những vấn đề đó là chung chung, nhưng thực ra đó là những vấn đề có tính cách chiến lược trong quan hệ Việt- Mỹ. Như vậy, khi nói những vấn đề đó tức ông có bàn đến những vấn đề liên quan giữa Hà Nội và Washington. Có thể thấy ông Nghị là một quan chức cao cấp, cũng có một vị thế, nhưng là ‘quan to, chức nhỏ’, tức đứng đầu Hà Nội mà lại là ủy viên Bộ Chính Trị. Thế thì một vị quan như thế mà đi qua cám ơn chính quyền Mỹ thì đây là một chuyến đi quan trọng. TS. Đinh Hoàng Thắng
Thế còn hoạt động ở Liên hiệp quốc, ông cũng bàn về những vấn đề lớn. Do vậy tôi đánh giá đó là một chuyến thăm quan trọng và có kết quả. Bên cạnh những ý kiến đó thì có những đánh giá không thuận. Như chúng ta biết các báo lề phải, lề trái đều có tin nhiều (về chuyến đi đó); đặc biệt các mạng báo lề trái. Theo tôi có những đánh giá không thuận là do xuất phát từ sự khác nhau về cấu trúc quyền lực của mỗi bên. Cho nên dư luận có những cách hiểu khác nhau về chuyến đi cũng như kết quả. Chứ còn quí vị biết ở Mỹ có thắp đuốc ba ngày cũng không thể tìm được một ông ủy viên bộ chính trị của Cộng Hòa hay Dân chủ, hay bí thư đảng ủy Washington để là dạng người đồng cấp với ông Nghị được. Thì đây cũng phản ánh sự khác nhau trong văn hóa chính trị giữa Hoa Kỳ và Việt Nam. Tóm lại tôi cho rằng đây là một chuyển động tốt trong quan hệ Việt- Mỹ. Gia Minh: Có một chuyện bên lề mà nay người ta cũng nói nhiều là chuyện ông Phạm Quang Nghị tặng quà cho ông John McCain là những hình tấm bia (máy bay) ông John McCain bị bắn rơi ở Hồ Trúc Bạch- Hà Nội. Người ta cho rằng như thế là không ‘khéo’. Theo ông thì ra sao? Tiến sĩ Đinh Hoàng Thắng: Tôi nhìn chuyến đi ở chiều kích chiến lược, chiều kích của quan hệ Việt- Mỹ. Đó là những động thái mới đặc biệt trong hiện tình quan hệ Việt-Mỹ. Còn chuyện quà tặng, tất nhiên đây là chuyện về lễ tân, cũng phản ánh một mức nào đó về văn hóa. Tôi không muốn bình luận về chuyện này; nhưng riêng cá nhân tôi nếu được hỏi ý kiến thì tôi không bao giờ đưa những món quả tặng như thế. Bởi vì có một thực tế, ngay như những bia kỷ niệm, những tượng đài kỷ niệm cuộc chiến đấu của quân và dân ta chống quân Trung Quốc xâm lược, mới đây thôi năm 1979 trên biên giới phía Lạng Sơn, có người lên đục đi những dòng chữ chống quân Trung Quốc xâm lược trên những bia ở biên giới; thế thì đây là một biểu lộ giữa hai cựu thù đã 40 năm rồi mà khơi dậy làm gì. Trong khi nỗi đau mới đây lại ‘đục’ đi. Ở đây cần một thái độ nhất quán. Tuy nhiên tôi cho đây không phải là một việc quyết định trong tiến độ, trong lộ trình quan hệ Việt-Mỹ. liên quan đến nghị quyết, cái nhìn của Hạ Viện vừa rồi, thì tôi thấy cả Thượng và Hạ viện Mũ ( cách đây một tuần là Thượng Viện, nay đến Hạ viện), đều có những động thái bật đèn xanh trong việc bán vũ khí sát thương cho Việt Nam. Tôi cho đất là một tiến triển về chất trong quan hệ Việt- Mỹ TS. Đinh Hoàng Thắng
Gia Minh: Ông nói đến lộ trình về quan hệ Việt- Mỹ, thì sau khi Thượng Viện Mỹ có nghị quyết về Biển Đông, trong tuần này có dự thảo của Hạ viện về việc bán vũ khí sát thương cho Việt Nam. Ông thấy những động thái đó có ý nghĩa thế nào đối với quan hệ Việt- Mỹ trong tình hình hiện nay? Tiến sĩ Đinh Hoàng Thắng: Tôi nghĩ động thái đó phải đặt trong ba bối cảnh rất quan trọng của quan hệ Việt- Mỹ. Thứ nhất trong vụ giàn khoan vừa rồi, chúng ta thấy chính phủ cũng như quốc hội Hoa Kỳ đã có một lập trường rất tích cực. Tôi muốn nhấn mạnh ở đây là lập trường, tức thuộc về vấn đề chính sách, vấn đề chiến lược; chứ chỉ nói thái độ tích cực thì chưa đủ. Đây là một lập trường tích cực, nó thể hiện từ người phát ngôn Bộ Ngoại giao đến Thượng Viện, Hạ Viện. Tuy nhiên, mỗi người, mỗi góc nhìn có thể giải thích khác nhau về lập trường đó; tức là soi xem đây là vì lợi ích của Mỹ bao nhiêu, vì lợi ích Việt Nam… Đối với tôi, tôi không nhìn vấn đề như thế, mà tôi chỉ nhìn vào chính sách, tức nhìn vào chứng cứ; tôi thấy đây là thái độ của một nước lớn, một nước có trách nhiệm đối với vấn đề an ninh, ổn định cũng như vấn đề thịnh vượng ở những khu vực, mặc dù ở rất xa nước Mỹ. Mỹ đã tỏ thái độ như vậy. Thứ hai liên quan đến nghị quyết, cái nhìn của Hạ Viện vừa rồi, thì tôi thấy cả Thượng và Hạ viện Mũ ( cách đây một tuần là Thượng Viện, nay đến Hạ viện), đều có những động thái bật đèn xanh trong việc bán vũ khí sát thương cho Việt Nam. Tôi cho đất là một tiến triển về chất trong quan hệ Việt- Mỹ. Chúng ta nhớ cách đây hình như một tuần hay 10 ngày gì đó, lúc ông Clinton hay lúc ông cố vấn đặc biệt của tổng thống Obama sang đây, phía Việt Nam và đặc biệt là ông chủ tịch nước đã nhắc Hoa Kỳ về vấn đề này. Chúng ta thấy chừng một tuần hay 10 ngày sau thì được đáp ứng. Phải thấy vấn đề bán vũ khí sát thương là một vấn đề nhạy cảm trong quan hệ Việt- Mỹ vì từ thời tổng thống Bush vấn đề này được đặt ta và gắn với vấn đề dân chủ- nhân quyền. Thế mà bây giờ Thượng viện, Hạ viện bật đèn xanh, và sắp đến đây tổng thống ký lệnh này thì chứng tỏ có nhìn nhận khác trước về vấn đề dân chủ- nhân quyền tại Việt Nam. Đó là ý nghĩa thứ hai. Đặc biệt trong bối cảnh hiện nay, vấn đề đối tác chiến lược với Hoa Kỳ được đặt ra như là một nhu cầu nội tại, khách quan. Có thể nói một cách hình ảnh là một cuộc hôn nhân vì lợi ích của cả đôi bên. TS. Đinh Hoàng Thắng
Bối cảnh thứ ba là phải nhìn lại báo cáo của CSIS- Trung tâm Nghiên cứu Quốc tế và Chiến lược Mỹ, có đưa ra những khuyến nghị rất thực chất, rất quan trọng trên cả ba lĩnh vực chính trị- an ninh, kinh tế- thương mại, và ngoại giao nhân dân. Thế thì chuyện bật đèn xanh cho việc bán vũ khí sát thương cho Việt Nam là điểm rất quan trọng, rất chủ chốt trong lĩnh vực đầu tiên là thúc đẩy chính trị- an ninh giữa Việt Nam và Hoa Kỳ. Tôi nghĩ nhìn lại như vậy thì quan hệ giữa Việt Nam và Hoa Kỳ tiến triển theo một tiến độ rất đáng lạc quan. Gia Minh: Với những đèn xanh như thế, ông thấy quan điểm mà Hà Nội nói lâu nay ‘không liên kết với bên nào để chống lại bên thứ ba’ có còn thích hợp nữa không? Tiến sĩ Đinh Hoàng Thắng: Vấn đề này là một vấn đề lớn, không chỉ liên quan đến một vài động thái tuy rằng đó là những động thái quan trọng. Bởi vì vấn đề liên minh Việt- Mỹ từ ngay trước khi có cuộc khủng hoảng giàn khoan, cũng được nhiều các nhà nghiên cứu, cũng như các nhà hoạch định chính sách cả hai bên đề cập đến. Nhưng rõ ràng với vụ giàn khoan, và đặc biệt vụ giàn khoan chỉ mới là hiệp một. Còn các hành động xâm lấn, những hành động thực hiện để độc chiếm Biển Đông của Trung Quốc thì vụ giàn khoan chỉ mới là hiệp một thôi. Hôm nay có tin Trung Quốc xua hằng vạn tàu cá, mà báo chí Mỹ gọi những tàu cá đó là những vũ khí bí mật của Trung Quốc tràn xuống Biển Đông, tràn xuống Đông Nam Á để thực hiện ý đồ bành trướng của họ. Như vậy đây chỉ là nghĩ giữa hiệp. Chứ vấn đề liên minh, hợp tác chiến lược giữa Việt Nam với Hoa Kỳ, với các nước trong khu vực là vấn đề sống còn; trong một bối cảnh nào đó có thể Việt Nam cho rằng ‘không liên minh với nước này để chống nước kia’ là nguyên tắc từ trước đến nay trong đường lối độc lập, tự chủ của Việt Nam. Nhưng tôi nghĩ, trong bối cảnh chiến lược mới, Việt Nam phải có thẩm định lại nguyên tắc này. Bởi vì mình không liên minh để chống lại nước thứ ba, nhưng liên minh để bảo vệ bản thân mình, liên minh để bảo vệ độc lập, chủ quyền của mình, liên minh để bảo vệ bờ cõi, giang sơn gấm vóc của cha ông để lại. Anh không liên minh với người này để chống người kia, nhưng anh phải liên minh để bảo vệ bản thân anh. Bởi vì nếu anh không bảo vệ được sự tồn tại của chính anh, không bảo vệ được độc lập, tự chủ, không bảo vệ được chủ quyền dân tộc thì anh chả làm được chuyện gì khác! TS. Đinh Hoàng Thắng
Bởi vì một trong những bài học rất lớn của cuộc chiến tranh nhân dân trước đây của đường lối đấu tranh cách mạng của Việt nam: lấy sức mạnh dân tộc, kết hợp cùng với sức mạnh thời đại mới có thể làm nên được những sự kiện lớn. Không với lý do vì trong điều kiện giang sơn gấm vóc bị an nguy mà lại bó tay, ngồi im để cho người ta xâm lược, người ta xâm lấn mình. Một quan niệm như thế là hoàn toàn phù hợp trong bối cảnh này. Ở đây tôi muốn nhắc lại một tái khẳng định: anh không liên minh với người này để chống người kia, nhưng anh phải liên minh để bảo vệ bản thân anh. Bởi vì nếu anh không bảo vệ được sự tồn tại của chính anh, không bảo vệ được độc lập, tự chủ, không bảo vệ được chủ quyền dân tộc thì anh chả làm được chuyện gì khác! Như vậy tính chính danh của anh trong mắt nhân dân, trong mắt cộng đồng quốc tế sẽ khác đi nhiều. Cho nên vấn đề này phải được đặt ra một cách nghiêm túc và rất khẩn cấp rồi, nếu không thì quá muộn, trước khi quá muộn. Gia Minh: Trở lại mối quan hệ Việt- Mỹ, hiện đang ở mức đối tác toàn diện, còn hướng đến đối tác chiến lược thì ra sao? Tiến sĩ Đinh Hoàng Thắng: Vấn đề đặt ra đây cũng là rất lớn. Vì vấn đề đối tác toàn diện chiến lược không phải mới, chúng tôi đặt ra từ năm 2010 khi có chuyến thăm của ngoại trưởng Hillary đến Việt Nam. Vấn đề đối tác chiến lược tất nhiên lớn hơn, nhưng cũng là vấn đề rất nhạy cảm trong quan hệ, vì người ta hiểu đối tác chiến lược là một quan hệ ở tầm mức quan trọng rất cao, cao hơn đối tác toàn diện, đối tác xây dựng, cao hơn tình hữu nghị thông thường. Phía Việt Nam trong tuyên bố ở Shangri-la năm ngoái cũng nói rất rõ Việt Nam muốn có đối tác chiến lược với tất cả các nước ủy viên thường trực Hội đồng Bảo an Liên hiệp quốc, trong đó có Mỹ. Hiện nay Việt Nam mới có đối tác chiến lược với bốn nước. Quan vụ giàn khoan vừa rồi, thẩm định lại đối tác chiến lược với 4 nước đó thì thấy có vấn đề. Đối tác toàn diện, chiến lược quan trọng nhất là Trung Quốc lại chính là kẻ thủ ác trong vấn đề xâm lăng Việt Nam, đưa giàn khoan xuống Việt Nam. Thế còn một đối tác chiến lược mà Việt Nam đặt rất nhiều kỳ vọng là Liên bang Nga thì giữ một lập trường trung lập; mà trung lập trong hoàn cảnh này là ủng hộ Bắc Kinh. Còn hai đối tác chiến lược khác là Pháp và Anh thì có quan điểm ủng hộ, tích cực đấy; nhưng chỉ ủng hộ, tích cực cùng với EU, tức họ núp sau bóng EU. Họ cũng có những lợi ích với Trung Quốc, họ không ra mặt đối diện. Còn đối tác chưa là chiến lược thì thái độ của họ chúng ta đã nói trong cuộc phỏng vấn này. Thái độ của Mỹ rất rõ, mặc dù có những giải thích khác nhau. Như vậy vấn đề đối tác chiến lược, thứ nhất phải thẩm định lại đối tác chiến lược, nó đi vào cấp độ nào, đạt đến tầng mức nào, quan hệ nào thì mới xây dựng. Đặc biệt trong bối cảnh hiện nay, vấn đề đối tác chiến lược với Hoa Kỳ được đặt ra như là một nhu cầu nội tại, khách quan. Có thể nói một cách hình ảnh là một cuộc hôn nhân vì lợi ích của cả đôi bên. Ông biết đấy hôn nhân vì lợi ít ly dị hơn hôn nhân vì tình yêu, bởi vì nó có lợi ích gắn bó làm nền tảng. Chắc chắn tới đây, lợi ích đặc biệt lợi ích chiến lược giữa Hoa Kỳ và Việt Nam sẽ tiếp tục gắn bó, tiếp tục thúc đẩy hai bên có quan hệ xứng đáng với tầm mức yêu cầu chiến lược của mỗi bên. Gia Minh: Cám ơn Ts Đinh Hoàng Thắng.
Tham nhũng, bệnh ung thư của chế độ Tham nhũng được ví như loại bệnh nan y ở Việt Nam, gần đây các nhà lãnh đạo cao cấp của Việt Nam đã không còn né tránh vấn đề này và có sự nhìn nhận trực diện. “Giặc nội xâm”Lâu nay nhiều người tự hỏi, với mức lương quá thấp cán bộ công chức làm thế nào trang trải cuộc sống. Thế nhưng trên thực tế những thành phần này vẫn sống khỏe, tài sản tích góp từ các bổng lộc khác ngoài lương mới là phần quan trọng của sự nghiệp làm cán bộ công chức. Hồi đầu tháng 7/2014 vừa qua, Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng nói với cử tri Hà Nội rằng tham nhũng chính là “giặc nội xâm” của đất nước. Theo lời ông Tổng Bí thư, nạn tham nhũng liên quan đến người có chức có quyền, đến lợi ích nhóm đã tồn tại và ăn sâu trong guồng máy nên không thể giải quyết dễ dàng. Người đứng đầu đảng Cộng sản nói cần có thời gian để triệt phá tham nhũng. Nhưng người dân tự hỏi sẽ còn cần bao nhiêu thời gian nữa, trong khi đảng Cộng sản đã thực tế nắm chính quyền và độc quyền cai trị một đất nước thống nhất gần 40 năm qua. Nhà giáo Đỗ Việt Khoa, được biết tới như một nhà hoạt động chống tiêu cực trong thi cử và giáo dục từ Hà Nội phát biểu: Chuyện công khai tài sản của quan chức có từ mười mấy năm nay họ còn chưa thực hiện được thì còn đợi đến bao giờ nữa. -Thầy Đỗ Việt Khoa “Chuyện công khai tài sản của quan chức có từ mười mấy năm nay họ còn chưa thực hiện được thì còn đợi đến bao giờ nữa. Là một người dân thường chúng tôi bao giờ cũng mong muốn mọi việc của đất nước phải được công khai minh bạch, giám sát được mọi quyền lực của cơ quan nhà nước, ngăn chặn và xử lý được nạn tham nhũng tiêu cực.” Tham nhũng ở Việt Nam muôn hình vạn trạng, từ phụ phí cho công an khu vực hay viên chức ở phường, lót tay cảnh sát giao thông cho đến lại quả phần trăm của những dự án trị giá hàng trăm triệu đến hàng tỷ đô la. Tham nhũng dẫn đến oan sai trong vấn đề thu hồi đất từng là tiền đề của khiếu kiện đông người, của hàng chục ngàn vụ án mỗi năm. Câu chuyện tham nhũng trong xây dựng cơ bản, rút ruột công trình là thứ mà người dân dễ cảm thấy mình là nạn nhân, vì họ là người đóng thuế. Trước đây các ngành các cấp có liên quan thường chống lưng cho nhau vì tất cả cùng có bổng lộc, có ăn chia. Âm vang của những PMU 18 vẫn còn đây hay mới nhất là vụ ăn hối lộ của ngành đường sắt liên quan tới dự án do Nhật Bản tài trợ. Bà Lê Hiền Đức, một khuôn mặt tham gia chống tham nhũng có tiếng lâu nay tại Việt Nam. AFP photo Một thí dụ điển hình về tham nhũng rút ruột công trình là vấn đề nhiều xa lộ mới xây dựng ở Việt Nam chỉ trong thời gian ngắn là bị lún, bị lằn bánh xe. Thí dụ quốc lộ 5 Hà Nội-Hải Phòng hay đại lộ Đông Tây ở TP.HCM. Ban ngành có trách nhiệm đổ lỗi cho xe chở quá tải làm đường lún và đề nghị giảm tải. Nhưng các chuyên gia đã chứng minh rằng, cũng những xe tải đó lưu thông trên xa lộ Biên Hòa hay xa lộ Đại Hàn do chế độ cũ xây dựng cách đây hơn 40 năm mà đường không bị lún. Nhưng khi các xe tải này đi vào Đại lộ Đông Tây mới hoàn thành chưa lâu mà lại lún lên lún xuống. TS kinh tế Phạm Chí Dũng, Chủ tịch Hội nhà báo độc lập từ TP.HCM nhận định: “Trong xây dựng cơ bản không chỉ là giao thông mà còn các công trình hạ tầng và nhà cửa kiến trúc… cách đây 20 năm tỷ lệ tham nhũng thất thoát ở trong lãnh vực xây dựng cơ bản được báo cáo ở mức còn khiêm tốn là 10%. Nhưng sau đó các số liệu dần dần được công bố và do báo chí phát hiện từ người dân cung cấp cho thấy tỷ lệ này lên tới 30% và đã được một số đại biểu qua một số kỳ họp quốc hội xác nhận. Tuy nhiên 30% vẫn được coi là tỷ lệ bình thường, thậm chí có những công trình tỷ lệ thất thoát lên tới 50%. Trong một số vụ án gần đây không thể tưởng tượng nổi, có lẽ Việt Nam trở thành một nước vô địch về nâng khống giá, có một doanh nghiệp đã nâng khống giá lên 1.300 lần, tức là mua một mà quyết toán là 1.300. Điều đó cho thấy khi vấn đề đã thành bản chất thì rất khó thay đổi và không biết làm sao để thay đổi.” Rút ruột để có khoản chiTrong một số vụ án gần đây không thể tưởng tượng nổi, có lẽ Việt Nam trở thành một nước vô địch về nâng khống giá, có một doanh nghiệp đã nâng khống giá lên 1.300 lần. -TS Phạm Chí Dũng Cũng hiếm có quan chức nào như Bộ trưởng Giao thông Vận tải Đinh La Thăng chẳng ngại vạch áo cho người xem lưng. Theo báo Dân Trí điện tử bản tin trên mạng ngày 28/7/2014, khi đi thực tế tại dự án nâng cấp Quốc lộ 1 đoạn qua Bình Định, Bộ trưởng Đinh La Thăng nói với các giới chức ban ngành về tình trạng chậm tiến độ thi công xin trích một đoạn: “Nếu thực sự là công khai minh bạch thì ký duyệt được ngay, đằng này các ông còn thích lượn rồi lại bày trò giảm cái này tăng cái kia thì phải như thế nào, có khi còn phải ăn chia xong mới ký…” Bộ trưởng Thăng còn vạch rõ thủ đoạn của tư vấn giám sát “vòi tiền” rồi mới ký nghiệm thu công trình. Phê phán đơn vị tư vấn giám sát Bộ trưởng Thăng nói: Nhà thầu làm đến đâu phải giám sát chất lượng cho họ, xong thì phải ký thanh toán! Các ông là hay ‘đánh võng’ lắm đấy, thậm chí còn mặc cả với nhà thầu về khối lượng để ký trước rồi tính lãi suất, khi có thay đổi biện pháp thi công thì ngồi tính toán ăn chia với nhau xong mới ký…” Có lẽ vì phải hối lộ dày dặc nên các nhà thầu phải rút ruột công trình để có khoản chi. Hoặc bỏ thầu thấp để được tham gia dự án nên để có lời phải rút ruột, và đã rút ruột thì chất lượng công trình không bảo đảm và đương nhiên phải hối lộ để được nghiệm thu. Cả hai hình thái xem ra đều có lý. Dù rằng tham nhũng xảy ra ở khắp nơi trên thế giới, nhưng tham nhũng ở Việt Nam có thể ví là bệnh ung thư không có thuốc chữa. Các chuyên gia phản biện cho rằng, chưa thể có giải pháp hiệu quả để phòng chống tham nhũng ở Việt Nam một khi đất nước chưa có nền dân chủ đích thực. Ngành hàng không Việt Nam đang đi vào ngõ cụt?Ngành hàng không ở VN vừa lên tiếng thừa nhận chậm, hủy chuyến bay do năng lực yếu. Phó Thủ tướng Hoàng Trung Hải yêu cầu phải khắc phục tình trạng này. Câu hỏi đặt ra liệu rằng ngành hàng không sẽ đổi mới mình một cách hiệu quả qua chỉ đạo của Chính phủ? Mong quý khách thông cảm Trong khoảng 1 thập kỷ qua, ngành hàng không VN đóng vai trò quan trọng do nhu cầu đi lại của dân chúng ngày càng gia tăng. Thế nhưng, tất cả hành khách di chuyển bằng đường hàng không ở VN có một điểm chung ở cái lắc đầu ngao ngán khi thường xuyên phải nghe thông báo với nội dung “ vì lý do máy bay về muộn nên chuyến bay của quý khách sẽ chậm hơn lịch trình. Mong quý khách thông cảm”. Mới đây, hôm 28/7/2014, tại cuộc họp Ủy ban An ninh hàng không dân dụng quốc gia, các hãng hàng không thừa nhận do năng lực yếu đã gây ra gần 73% số vụ chậm hoặc hủy chuyến bay. Tìm hiểu tâm lý khách hàng khi họ chọn lựa phương tiện đi lại nhanh nhất mà phải mất nhiều thời gian chờ đợi ở sân bay, những khách hàng đài RFA tiếp xúc đều tỏ thái độ bất bình vì cho rằng họ buộc phải mua một dịch vụ kém chất lượng mà không có lựa chọn nào khác hơn. Ông Duy Lê, một chuyên gia về quản trị ở Sài Gòn cũng là khách hàng thường xuyên của hãng hàng không quốc gia Vietnam Airlines, nói: Hiện nay không có phục vụ khách hàng, không có cạnh tranh bởi vì ‘no choice’(không có sự lựa chọn nào khác) Ông Duy Lê
“Hiện nay không có phục vụ khách hàng, không có cạnh tranh bởi vì ‘no choice’(không có sự lựa chọn nào khác)”. Theo phân tích của ông Duy Lê, những khách hàng là doanh nhân thì thời gian đối với họ là tiền bạc nên họ phải chọn Vietnam Airlines là hãng hàng không lớn nhất ở VN hiện nay để giảm tối thiểu thời gian chờ đợi do các chuyến bay bị hoãn hay bị hủy. Còn về phía khách hàng đã chọn lựa các hãng hàng không giá rẻ như Jetstar Pacific hay VietJet Air…làm phương tiện di chuyển như một hình thức tiết kiệm chi phí thì họ sẽ không chọn hãng hàng không quốc gia Vietnam Airlines làm gì. Một trong những nhóm hành khách chủ lực của các hãng hàng không ở VN là du khách nước ngoài. Họ cũng không có chọn lựa nào khác hơn khi đến VN để tham quan từ địa đầu Móng Cái đến mũi Cà Mau. Cô Soa, 1 hướng dẫn viên du lịch của Tổng công ty Du lịch Sài Gòn, Saigontourist, cho đài ACTD biết: “Đa phần các công ty du lịch không chọn hãng hàng không giá rẻ. Tại vì giá rẻ thì đồng nghĩa với ‘delay’ (hoãn chuyến bay) còn kinh khủng hơn cả của quốc gia. Thứ hai, giữa cái xấu và ít xấu hơn thì tình hình giao thông đường bộ của VN, ví dụ từ Sài Gòn đi Đà Lạt 300 cây số thì phải đi từ 8 đến 10 tiếng đồng hồ, nên đa phần họ bắt buộc phải chọn tuyến hàng không thôi. Thường các ‘tour’ du lịch từ 10 đến 12 ngày đi cả 3 miền thì phải đi bằng máy bay”.
Đa phần các công ty du lịch không chọn hãng hàng không giá rẻ. Tại vì giá rẻ thì đồng nghĩa với ‘delay’ (hoãn chuyến bay) còn kinh khủng hơn cả của quốc gia Cô Soa, Saigontourist
Trả lời câu hỏi du khách nước ngoài nói gì khi họ trải nghiệm thời gian chờ đợi các chuyến bay bị hoãn hay bị hủy ở các sân bay VN, cô Soa chia sẻ: “Đặt trường hợp như mình thì mình phải chuẩn bị tâm lý cho khách trước. Hãng hàng không quốc gia tên là Vietnam Airlines nhưng thường hay đùa là ‘Delay Airlines’ (Hãng hàng không Chậm trễ). Mình chuẩn bị tâm lý trước thì khách cũng không nói gì hết”. Tuy nhiên, cô Soa còn cho biết thêm yếu tố các chuyến bay bị chậm trễ hay bị hủy là một trong những yếu tố quan trọng khiến cho du khách nước ngoài “một đi không trở lại” VN, đất nước có khẩu hiệu “điểm đến của thiên niên kỷ mới”. Bài toán không đáp số Trong cuộc họp Ủy ban An ninh hàng không dân dụng quốc gia cuối tháng 7 vừa qua, các hãng hàng không nêu lên nguyên nhân chủ quan, nội tại bao gồm năng lực bảo trì yếu kém, quá trình sắp xếp các chuyến bay chưa hợp lý, thời gian quay đầu máy bay quá ngắn, năng lực của bộ phận xây dựng kế hoạch bay bị hạn chế. Bên cạnh đó còn có tình trạng, dịch vụ và trang thiết bị yếu kém tại các sân bay, công tác quản lý điều hành bay còn nhiều bất cập. Ngoài ra, các yếu tố khách quan gây ra hậu quả ảnh hưởng đến lịch bay cũng gia tăng đáng kể. Thống kê cho thấy trong 6 tháng đầu năm 2014, có 145 vụ việc hành khách vi phạm, tăng đột biến hơn 95% so với cùng kỳ năm 2013. Tham dự cuộc họp Ủy ban An ninh hàng không dân dụng quốc gia, Phó Thủ tướng Hoàng Trung Hải chỉ đạo ngành hàng không VN phải áp dụng các tiêu chuẩn hàng không quốc tế, các hãng hàng không sớm khắc phục tình trạng chậm trễ, hủy chuyến bay được coi là “chuyện thường ngày” đang gây bức xúc trong dư luận để xứng danh niềm tự hào rằng VN có ngành hàng không rất an toàn. 100% ‘it doesn’t make sense’ (chẳng có ý nghĩa gì cả). Đơn giản năng lực mới là quan trọng chứ không phải mệnh lệnh là xong. Bây giờ ai cũng muốn tốt hơn nhưng phải tốt hơn như thế nào thì không có cách. Không có kỹ năng là thua Ông Duy Lê
Qua lăng kính chuyên môn của 1 chuyên gia về quản trị, ông Duy Lê khẳng định chỉ thị của đại diện Chính phủ sẽ không mang lại hiệu quả nào để cải thiện tình trạng hiện nay của ngành hàng không VN. Ông Duy Lê đánh giá yêu cầu của Phó Thủ tướng Hoàng Trung Hải đối với ngành hàng không VN: “100% ‘it doesn’t make sense’ (chẳng có ý nghĩa gì cả). Đơn giản năng lực mới là quan trọng chứ không phải mệnh lệnh là xong. Bây giờ ai cũng muốn tốt hơn nhưng phải tốt hơn như thế nào thì không có cách. Không có kỹ năng là thua”. Chuyên gia về quản trị Duy Lê cho rằng để cải tổ trong ngành hàng không VN có hiệu quả thì cần phải chú trọng vào yếu tố năng lực nhân sự trong cả hệ thống của ngành. Mỗi nhân viên từ vị trí thấp nhất cho đến người lãnh đạo cao nhất ở cấp thượng tầng đều phải có thực lực. Bên cạnh yếu tố nhân lực, ngành hàng không VN còn cần phải có chiến lược kinh doanh dài hạn để thay đổi và phát triển. Nhiều chuyên gia trong ngành hàng không nhận định khoảng 100 năm nữa hàng không VN mới có thể sánh vai với ngành hàng không của các quốc gia trong Hiệp hội Đông Nam Á-ASEAN. Ngành hàng không VN vẫn chưa có bằng chứng nào cho thấy sẵn sàng “đổi mới”. Dư luận đang chờ nghe câu trả lời có phải ngành hàng không VN đang đi vào ngõ cụt? Và nếu đúng, liệu có giải pháp nào để giải quyết hay không?
Lời kêu gọi cộng đồng hỗ trợ cứu giúp 3 cháu nhỏ con của vợ chồng Lê Anh Hùng và Lê Thị Phương Anh!Chị Bùi Thị Minh Hằng bị côn đồ công an cộng sản khủng bố
Thưa cộng đồng,
Hẳn các quý vị đã biết bạn Lê Thị Phương Anh một phụ nữ trẻ đã dám đứng lên tố cáo băng đảng mafia đứng đầu là Phó thủ tướng Hoàng Trung Hải. Bạn ấy cũng là người có mặt tham gia các phong trào “Đấu tranh vì quyền con người” và là người mẹ của 3 cháu nhỏ. Cháu bé út mới chưa đầy 2,5 tuổi.
Chồng của Lê Thị Phương Anh là bạn Lê Anh Hùng chính là người đứng đơn tố cáo băng đảng mafia của phó thủ tướng Hoàng Trung Hải lần thứ 74 và cũng đã từng bị bắt giam giữ trái phép, đưa vào trại tâm thần. Nhờ áp lực đấu tranh của cộng đồng quốc tế trong và ngoài nước. Nên chúng buộc phải trả tự do cho anh Lê Anh Hùng.
Hiện nay thì kinh tế của gia đình vợ chồng Lê Anh Hùng và Lê Thị Phương Anh với 3 con còn nhỏ rất gieo neo. Các cháu nhỏ có khả năng bị thất học và bị đói khi năm học mới sắp đến. Cháu lớn nhất học lớp 3, cháu bé nhất chưa đầy 2,5 tuổi. Anh Lê Anh Hùng không có việc làm, anh ấy bị thất nghiệp ngay chính trên quê hương của mình. Đã nhiều công ty từ chối nhận anh Lê Anh Hùng vào làm việc để tránh cho công ty của họ bị phá sản khi an ninh chìa bàn tay lông lá sức ép lên mọi hoạt động kinh doanh của họ khi anh Lê Anh Hùng là nhân viên của công ty. Trong khi anh Lê Anh Hùng có một khả năng dịch thuật chuyển ngữ từ tiếng English sang tiếng Việt một cách mượt mà và khúc triết.
Ngày 15/5/2014 trong một lần đi ngang khu công nghiệp Anmata Biên Hòa, tỉnh Đồng Nai, thấy có đám đông lộn xộn bạn Phương Anh lấy điện thoại ra chụp thì liền bị gần 50 viên công an xông vào bắt và công an tỉnh Đồng Nai đang giam giữ trái phép cho đến nay, không hề có một lệnh bắt người của cơ quan có chức năng theo đúng quy định của pháp luật về việc bắt giam, tạm giam hình sự. Hàng tháng mẹ của Lê Thị Phương Anh vẫn phải vượt một chặng đường gần 1.000km từ Quảng Trị vào Đồng Nai thăm nuôi con gái Lê Thị Phương Anh trong tù.
Hiện tại 3 cháu nhỏ đang ở với bà ngoại của các cháu là bà Nguyễn Thị Anh Thư, khu phố 5 thị xã Đông Hà Tỉnh Quảng Trị, là người trực tiếp nuôi dưỡng và chăm sóc 3 cháu bé. Trong khi bà đang rất khó khăn, chồng chết đã lâu một mình còn phải gánh 1 trách nhiệm phụng dưỡng một mẹ già đã gần 80 tuổi và những đứa con còn nhỏ (em của Lê Thị Phương Anh) với 1 sạp hàng bán quần áo cũ, thu nhập không đủ để chu cấp cho các cháu nhỏ con của vợ chồng Lê Anh Hùng và Lê Thị Phương Anh.
Chúng tôi rất mong được sự chung tay hỗ trợ, ủng hộ về tài chính của bà con cộng đồng trong và ngoài nước đối với sự sống của 3 cháu nhỏ, giúp bà Nguyễn Thị Anh Thư qua được khúc ngoặt khó khăn nhất mà con bà là mẹ các cháu đang phải chịu đựng trong lao tù.
Xin cám ơn cộng đồng !
Sài Gòn, ngày 31/7/2014
3 Cháu nhỏ của vợ chồng Lê Anh Hùng và Lê Thị Phương Anh
Chúc mừng Luật sư Nguyễn Đăng Trừng!!!
Dân Làm Báo - Vào ngày 5 tháng 1 năm 2008, một bản tuyên bố hùng hồn được phổ biến rộng khắp xác nhận "Hoàng Sa và Trường Sa đã, đang và sẽ mãi mãi là lãnh thổ không tách rời và bất khả xâm phạm của Việt Nam cả về phương diện pháp lý (de jure) lẫn phương diện thực tế (de facto)". Hàng trăm cánh tay giơ lên biểu lộ sự đồng tình cương quyết. Đó là Tuyên bố về vấn đề Hoàng Sa và Trường Sa của Đoàn Luật Sư Thành phố Hồ Chí Minh ngày 5/1/2008.
Bản tuyên bố do Ls Lê Công Định chấp bút, Ls Nguyễn Đăng Trừng đứng tên trong vai trò chủ nhiệm Đoàn Luật sư. Hơn 4 năm sau, HD981 thao túng biển đông và ngày 30 tháng 7, 2014 Ls Trừng bị khai trừ khỏi đảng CSVN.
Theo Kết luận của Ban Thường vụ Thành ủy TP HCM, ông Trừng bị khai trừ ra khỏi đảng vì:"xem nhẹ vai trò lãnh đạo của Đảng đoàn đối với hoạt động của Đoàn Luật sư TP HCM, không tổ chức cho Đảng đoàn thực hiện chức năng, nhiệm vụ, quyền hạn của Đảng đoàn theo Quy chế làm việc đã ban hành. Thực hiện công tác phân công, bổ nhiệm, đề bạt một số cán bộ tại Đoàn Luật sư TP HCM vi phạm nguyên tắc tập trung dân chủ trong công tác cán bộ của Đảng, vi phạm Quy chế làm việc của Đảng đoàn. Chỉ đạo chuẩn bị nhân sự Đại hội Đoàn Luật sư TP HCM nhiệm kỳ VI (2013-2018) không đúng quy trình, thiếu công khai, minh bạch, phong cách lãnh đạo thiếu dân chủ, độc đoán..."
Giữa những "lằn đạn" của đảng bắn vào người "cựu đồng chí", người ta thấy gì:
- Khi nói ông Trừng xem nhẹ vai trò lãnh đạo của đảng tức là ông Trừng mang "tội" không muốn cho đảng CSVN lãnh đạo tập thể hơn 4000 luật sư, là những người trên nguyên tắc phải có sự độc lập trong mọi hoạt động trên 3 lãnh vực Tham gia tố tụng, Tư vấn pháp luật và dịch vụ pháp lý. Chính xác và ngắn gọn: ông Trường mang tội không cho đảng nắm đầu, giật dây Đoàn luật sư.
- Khi nói ông Trừng không tổ chức cho đảng "thực hiện chức năng, nhiệm vụ, quyền hạn của Đảng" có nghĩa là ông Trừng đã phạm "tội" không muốn đảng trực tiếp can thiệp, quyết định và áp đặt ý muốn của đảng lên mọi sinh hoạt của Đoàn luật sư.
- Và "Thực hiện công tác phân công, bổ nhiệm, đề bạt một số cán bộ tại Đoàn Luật sư TP HCM vi phạm nguyên tắc tập trung dân chủ trong công tác cán bộ của Đảng, vi phạm Quy chế làm việc của Đảng đoàn" đồng nghĩa với vi phạm nguyên tắc độc tài của đảng. Không có dân nào ở đây cả để mà làm chủ.
- Việc "Chỉ đạo chuẩn bị nhân sự Đại hội Đoàn Luật sư TP HCM nhiệm kỳ VI (2013-2018) không đúng quy trình, thiếu công khai, minh bạch, phong cách lãnh đạo thiếu dân chủ, độc đoán..." cho thấy các "đồng chí ta" muốn bứng đương kim chủ nhiệm và những người cùng quan điểm với ông trong Đoàn luật sư ra mọi chức vụ trong nhiệm kỳ tới để trong đó chỉ còn những luật sư biết ngoan ngoãn nghe lời đảng, sẵn sàng đi ngược lại lương tâm nghề nghiệp, chức năng và để sẽ không còn một bản tuyên bố với hàng trăm cánh tay giơ lên khẳng định chủ quyền của đất nước.
Cho dù với một nguyên do nào, xin chúc mừng ông Trừng đã không còn là một thành viên của một đảng độc tài, tham nhũng, cướp và bán nước. Hãy xem đây là một khởi đầu của một cuộc đời mới, cuộc đời của một con người tự do.
Xin gửi lại Ls Nguyễn Đăng Trừng hình ảnh đáng nhớ ngày nào để ông dễ dàng quên đi những gì đáng quên:


Xin hiệp ý cầu nguyện cho bà Trần Thị Ngọc Minh
 Chị Tôn Vân Anh và các bạn bè từ Ba Lan đến thăm bà Trần Thị Ngọc MinhTrương Minh Đức (Danlambao) - Bà Trần Thị Ngọc Minh (mẹ của TNLT Đỗ Thị Minh Hạnh) đang lâm bệnh nặng tại nước Áo, ngày 25/7/2014 bà Ngọc Minh được đưa vào bệnh viện AHK nước Áo trong tình trạng cấp cứu phẫu thuật do mủ tụ vùng xương hàm mặt.
Bệnh viện AHK là bệnh viện hàng đầu Châu Âu với hơn chục bác sĩ trong kíp mỗ để cứu bà Ngọc Minh tạm thời vượt qua cơn bệnh hiểm nghèo, nhưng tình trạng vẫn còn nghiêm trọng cũng phải nằm viện thêm vài tuần để theo dõi. Theo lời của bác sĩ, Bà Ngọc Minh có nhiều tiền sử của các chứng bệnh từ Việt Nam, trước khi bà đặt chân đến Châu Âu và các nước khác để vận động trả tự do cho con mình và các TNLT đang bị chính quyền VN giam cầm trong các nhà tù.
 Căn bệnh của bà càng nặng do không điều trị sớm bởi do không có nhiều thời gian và tài chính tốn kém khiến bà phải giấu bệnh sợ mọi người lo lắng!…những bước chân không mệt mỏi của bà từ Châu Âu, Mỹ, ÚC, Đức, Canada…vận động đấu tranh cho công lý đã làm cho nhà cầm quyền độc tài VN phải lo ngại. Nhưng khi con của bà là Đỗ Thị Minh Hạnh vừa được trả tự do ra khỏi nhà tù CSVN bởi những tác động của bà và các tổ chức nhân quyền lên tiếng can thiệp. Bà chưa kịp trở lại quê nhà để nhìn tận mắt, đặt tận tay lên trán người con gái yêu quí của mình sau hơn 04 năm tù đày!... thì cũng vừa đúng lúc căn bệnh của bà trong giai đoạn trầm trọng.
Hiện nay bà Ngọc Minh cũng chưa ăn uống được sau gần 01 tuần phẫu thuật, các bác sĩ cũng cho biết trong ca mỗ cũng gặp nhiều khó khăn vì từ lúc còn ở VN bà đã dùng quá nhiều thuốc kháng sinh liều cao và cộng thêm bệnh tiểu đường nặng.
Ngày 29/7/2014 Linh mục Đinh Hữu Thoại đã hiệp ý cầu cho bà Ngọc Minh tại DCCT – Sài Gòn, các anh, chị em đấu tranh Dân Chủ trong nước cũng chia sẻ và hiệp ý cầu nguyện cho bà Trần Thị Ngọc Minh sớm thoát khỏi cơn bệnh khá nghiêm trọng.
danlambaovn.blogspot.com________________________________Xin được trích lá thư của TNLT Đỗ Thị Minh Hạnh gởi cho Má:Thư của Đỗ Thị Minh Hạnh gởi cho Má
Má kính yêu của con,
Má ơi! Nghe tin má cấp cứu phẫu thuật mà lòng con đau lắm. Con chỉ ước ao lúc này đây, con được ở bên cạnh má, được săn sóc má, được làm bổn phận của người con. Thế nhưng...Con thật là bất hiếu phải không má.
Theo dõi tình trạng má, tuy giờ đã qua cơn nguy kịch, nhưng con vẫn lo lắng lắm. Nếu má có mệnh hệ gì, con không biết con sẽ ra sao nữa.
Má kính yêu của con,
Con đã nhớ má rất nhiều, con đã rất khao khát được nhìn thấy má, được ôm hôn má, được xoa bóp đôi chân đau nhức của má, được nghe những lời thỏ thẻ yêu thương của má, và tiếp tục được lớn lên trong sụ yêu thương và dạy bảo của má. Thế mà, hoàn cảnh nghiệt ngã cho con một bản án oan. Để rồi, má con ta phải bị chia cắt. Để rồi, má, bằng tình yêu thương vô bờ bến của một người mẹ, đã quên đi tuổi già sức yếu, bỏ mặc nhiều căn bệnh trong người, đi khắp thế giới để đòi hỏi công lý không những cho con gái mình, mà còn cả cho các anh chị em tù nhân lương tâm khác nữa. Không chỉ có vậy, má đã giúp cho đứa con bất hiếu này phơi bày hiện trạng giai cấp công nhân tại Việt Nam lên Thế Giới trong buổi điều trần tại Quốc Hội Hoa Kỳ, Quốc Hội Đức.
Con xin cảm ơn má với tất cả những gì má đã dành cho con.
Má kính yêu,
Má còn nhớ ngày cuối cùng má lên thăm con trong tù, con đã cố gắng không rơi giọt nước mắt, con rất sợ thiếu vắng má...
Má biết không, con luôn kể về má với các bạn của con trong tù, cứ mỗi năm vào ngày sinh nhật má, các bạn cùng con làm nhiều món ăn ngon để cùng con mừng ngày sinh của má. Có lần, con ngồi cả đêm trong màn ăn một mình ổ bánh Phờ Lăng thay bánh kem sinh nhật má, và khi ấy con đã nhớ má rất nhiều.
Con thật có lỗi với má, vì đến từng tuổi này vẫn chưa làm gì được cho gia đình, mà còn để cho ba má, anh chị luôn vất vả, khổ sở vì con.
Má ơi! Con đã trở về! Con đã trở về!
Sự hy sinh của má đã có kết quả, đã làm cảm động cả thế giới về một tình yêu thiêng liêng của một người mẹ tuyệt vời mà con may mắn có được. Con xin cảm ơn má, con xin thay mặt hai anh Hùng, Chương, chị Dung và những tù nhân lương tâm, thay mặt cho tiếng nói của giai cấp công nhân cảm ơn má.
Hôm nay, con không thể ở bên cạnh chăm sóc má, đó là nổi buồn rất lớn trong con. Con viết lá thư này thành tâm cầu nguyện cho má, người mẹ tuyệt vời, vĩ đại của con sức khoẻ, bình an.
Con xin hứa với má sẽ luôn cố gắng hoàn thiện bản thân để xứng đáng với sự hy sinh của má, và tiếp tục con đường mình đã chọn, vững bước trong niềm hạnh phúc khi đã có sự ủng hộ của má
Ba, các anh chị trong nhà, con và các ông bà, cô chú bác, anh chị em tại Việt Nam luôn bên má và cầu nguyện cho sức khoẻ của má.
Xin được ôm và hôn má. Con yêu má
Con gái nhỏ bé của má
Đỗ Thị Minh Hạnh
Võ Thị Hảo - Việt linh khí đã thoát ra từ nơi địa ngụcĐỗ Trường (Danlambao) - Từ độ linh hồn đã bị nhốt nơi địa ngục, cõi nhân gian dường như chỉ còn lại những đấng văn nhân đang cúi mặt, ngậm miệng ăn tiền, rồi tụng lên những lời ca lạc loài, giữa tiếng thét kêu oán hờn của hàng triệu sinh linh.
Thì thật may mắn thay, trong cái bi thương đó, có một vệt linh khí, đã vượt ra khỏi xiềng xích ngục tù, tụ lại, rồi tỏa ra luồng sinh khí mới, cho văn học đất Việt. Họ đã rạch ra một lối đi, cách viết mới cho dòng văn học hiện thực phê phán đương đại. Hiện tượng ấy, tuy không làm thay đổi cả diện mạo nền văn học định hướng, bao cấp èo uột, nhưng nó lại được cất lên, làm sống lại những trái tim khát vọng công lý và sự thật, đã bị nhấn chìm từ bấy năm qua. Qủa thật, họ là những tên tuổi, nữ sĩ, văn nhân đích thực nhất của văn học đất Việt hiện nay. Võ Thị Hảo, là một trong số những nhà văn tài năng và can trường đó.
* Sự thực xã hội tàn khốc trong bức tranh siêu thực:
Gần đây, đài báo và một số nhà phê bình cho rằng, Võ Thị Hảo là một nhà văn phản kháng. Không thể phủ nhận ý kiến trên, nhưng tôi lại hoàn toàn không thích, gọi chị bằng cái tên ấy. Với tôi, trước sau chị vẫn chỉ là một nhà văn hiện thực nhân đạo. Có khác chăng, chị đủ dũng trí để nhảy ra khỏi cái Dạ Tiệc Qủi, mà bấy lâu nay, chúng ta vẫn cam chịu làm món mồi ngon trên chiếc bàn ấy mà thôi. Và tôi cũng không muốn đặt lên đôi vai gầy của chị cái “động từ phản kháng“ to vật vưỡng với sức nặng ngàn cân như vậy. Bởi những cái chị viết đều là sự thật, một sự thật mà bấy lâu nay, ai cũng biết, cũng hay, nhưng đều mắc chứng giả vờ không biết. Nên khi đọc, nhất là khi gặp gỡ, tiếp xúc, đã cho tôi cảm giác, sự mềm mại, mong manh của chị, sao mà nó khác với sự quyết liệt, đi đến tận cùng trong văn chương đến thế.
Nhà văn Võ Thị Hảo sinh năm 1956 tại Nghệ An, là cựu sinh viên trường Đại Học Tổng Hợp Hà Nội. Đã trải qua nhiều nghề, nhiều công việc khác nhau, nhưng cuối cùng viết văn mới chính là nghiệp, là đam mê đích thực của chị. Đam mê là thế, nhưng chị lại bước chân vào làng văn khá muộn bằng truyện ngắn đầu tay mang tên Người Gánh Nước Thuê vào năm 1989.
Trước khi đến với nghiệp văn, Võ Thị Hảo đã có vài năm lăn lộn với nghề báo, đặc biệt, theo năm tháng, càng có nhiều tác phẩm văn chương, chị càng gắn kết chặt chẽ và dấn thân hoàn toàn vào nghề báo, dù có lúc bị dọa giết chỉ vì dám điều tra và công bố sự thật bỉ ổi của những kẻ mạnh. Những năm tháng làm báo cho chị điều kiện tiếp xúc với sự thật, với những dân oan làm cho chị thấu hiểu một cách sâu sắc về sự nhiễu nhương, vô đạo của xã hội và những oan trái đắng cay cũng như thân phận con người. Vốn sống đó của chị ngày càng phong phú và thêm nặng trĩu hành trang, mà chỉ riêng văn hoặc riêng báo không thôi thì không đủ sức chuyển tải, do vậy chị buộc phải tận dụng sức mạnh của văn chương song song với sức mạnh của báo chí, phim ảnh và cả hội họa để chia sẻ những đau đáu, khát khao của kiếp người tới bạn đọc. Người viết là vậy, nếu ta có trái tim sống được đời mình và đời tha nhân, khi không chia sẻ, không cất lên lời ca của lương tri, trái tim ta cơ hồ vỡ nát.
Với tài năng bẩm sinh, thêm một trái tim đa cảm, chỉ sau một thời gian ngắn, chị đã cho ra lò hàng loạt truyện ngắn, tiểu thuyết và kịch bản phim, sân khấu. Tập truyện nào của chị cũng hay, đều gây được tiếng vang, không chỉ trong nước. Mỗi câu chuyện, một đoạn văn của chị như nhát dao đâm thẳng vào những ung nhọt của xã hội đương thời. Do vậy, nhiều tác phẩm cả văn chương lẫn báo chí của Võ Thị Hảo đã nhiều lần bị từ chối, bị ngăn cấm xuất bản ở trong nước, chẳng hạn tập truyện ngắn Ngồi Hong Váy Ướt, tiểu thuyết Dạ Tiệc Qủy và vô số bài viết khác.
Đọc Võ Thị Hảo khá nhiều và đã từ lâu, nhưng Dạ Tiệc Qủy, do Tủ Sách Tiếng Quê Hương ở Mỹ xuất bản đầu năm 2013, gây cho tôi cảm xúc mạnh nhất.
Thật vậy, đọc xong, gấp cuốn sách lại, tôi rùng mình. Lúc này, chỉ còn đọng lại một cảm giác: Dạ Tiệc Qủy đã diễn tả, khắc họa những điển hình nổi bật nhất về một xã hội quái thai có thật nhưng vượt khỏi mọi hình dung của con người và chỉ có thể khắc họa nó với không khí, với môi sinh đặc trưng trong cơn lên đồng với thủ pháp tái hiện ác mộng. Đó cũng là thi pháp đặc trưng của Võ Thị Hảo trong tiểu thuyết Dạ tiệc quỷ.
Với Dạ Tiệc Qủy, sự khắc họa cá tính, nội tâm nhân vật đã được cài đặt sâu trong lời thoại hay những đoạn văn miêu tả thông qua một hệ thống lúc trực diện tàn khốc, lúc ẩn dụ siêu hình, bút pháp biến ảo khôn lường.
Có điều lạ và thú vị, tuy Dạ Tiệc Qủy, được chia thành chương hồi, bố cục gắn kết nhau rõ ràng, nhưng khi đọc không nhất thiết phải đọc từ trang đầu tiên, mà ta có thể đọc chương cuối lộn lên, hoặc từ chương giữa đọc ra. Nhưng sự hiểu, sự cảm nhận của người đọc đối với tác phẩm vẫn hoàn toàn không thay đổi, nếu khi đọc, ta có một chút tư duy liên tưởng. Như vậy, rõ ràng ngoài bố cục chung, mỗi chương hồi đều có bố cục riêng và có thể đứng độc lập. Chính vì thế, hiệu quả mà Dạ Tiệc Quỷ mang đến cho người đọc mạnh hơn hẳn những tiểu thuyết thông thường. Đây là sự sáng tạo rất độc đáo của tác giả.
Trong tiểu thuyết, nhà văn thường chắp nối những tình tiết hoặc có thật hoặc hư cấu để để xây dựng bối cảnh, nhân vật sao cho đạt đến mức chân thật nhất. Nhưng đọc Dạ Tiệc Qủy, ta lại thấy Võ Thị Hảo đã đi ngược lại lẽ thông thường ấy. Chị đã đưa những sự việc có thật nhất ngoài xã hội vào bức tranh siêu thực của mình. Tại sao lại như vậy? Phải chăng, trong bối cảnh sống hiện nay, chỉ đằng sau cái thực hư, ma quỉ chập chờn ấy, tác giả mới có thể tung hết bút lực của mình và đẩy bi kịch, hoặc phơi trần sự thật tới cung bận cao nhất? Và hơn thế nữa, tác giả muốn mang đến cho người đọc, một cảm giác, cách đọc hoàn toàn khác (rất riêng, rất Võ Thị Hảo). Đây thủ pháp mới lạ, một con dao hai lưỡi. Nếu người viết không có tài sử dụng ngôn từ, không có trí tưởng tượng và kết nối liên tưởng phong phú, thì cuốn sách trở thành giả tạo, nhạt phèo. Tuy nhiên, cách viết này, nó chỉ mới trong văn chương Việt, vì trước Võ Thị Hảo, cũng đã có một số nhà văn ngoại quốc sử dụng cách viết tương tự.
Thật vậy, không chỉ riêng tôi, mà nhiều nhà thơ, nhà văn, lý luận phê bình và bè bạn tôi, đã bị Dạ Tiệc Qủy hoàn toàn chinh phục. Vì vậy, có thể nói, Võ Thị Hảo là một trong số rất ít các nhà văn VN hiện nay,(kể cả trong và ngoài nước) đã viết và sáng tạo rất thành công ở thủ pháp này.
Tuy vậy, Dạ Tiệc Qủy lại hơi kén người đọc. Bởi lời văn súc tích, trừu tượng, nhiều tầng ngữ nghĩa, buộc người đọc phải suy nghĩ, phải có cảm nhận riêng của mình. Nếu người đọc hời hợt, lười suy nghĩ, chắc chắn sẽ bỏ dở trang sách. Do vậy, đọc Dạ Tiệc Qủy, tôi cảm thấy mình cũng như đang ngồi viết vậy. Công việc nặng nhọc này, có lẽ, không kém người ngồi viết ra nó là bao. Và đọc xong, tưởng mình vừa là món gỏi nhắm ở trên bàn tiệc, thấy run rẩy, vã hết cả mồ hôi hột.
* Người đàn bà có đôi mắt kim cương và cả một dải đất hình chữ S bị cưỡng hiếp:
Dạ Tiệc Qủy là bức tranh thu nhỏ của đời sống, xã hội con người trải dài trên nửa thế kỷ. Nó bắt đầu bằng những cuộc đấu tố giết người, cướp của, cướp đất, một cách dã man, tàn bạo, được ngụy trang dưới mỹ từ cải cách ruộng đất. Rồi hai mươi năm chiến tranh, huynh đệ tương tàn, đẫm máu và nước mắt, dẫn đến những cuộc vượt biển, chạy trốn kinh hoàng, rùng rợn nhất, kể từ ngày lập quốc đến nay. Trên hết, là những gam màu xám ngắt đè lên toàn bộ bức tranh của những bóng ma cà rồng, dưới cái chủ thuyết quái đản. Nó đang đưa xã hội, con người vào vòng xoáy bạo tàn được tạo ra bởi những lực lượng được đặt tên là “ đang thực thi tội ác chống lại loài người”.
Trước Dạ Tiệc Qủy, đã có nhiều nhà văn viết về Cải cách ruộng đất – những tội ác do nhà cầm quyền Việt Nam gây ra ở những năm năm mươi của thế kỷ trước. Nhưng viết một cách trần trụi, quyết liệt như Võ Thị Hảo, thì quả thật không nhiều. Có nhà nghiên cứu cho rằng, văn của Dạ Tiệc Qủy khô và khốc liệt. Tôi lại nghĩ khác một chút, văn của Dạ Tiệc Qủy, không hề khô, ngược lại, rất bay, mang đậm chất thơ, nhưng hiệu quả chuyển tải quả thực đầy sức nặng. Tuy ngôn từ nhiều đoạn rất dân dã giản dị, nhưng do tài năng sử dụng (từ ngữ) của người viết, câu văn trở nên sinh động, sắc nhọn, có sức lan tỏa thấu ngay tim người đọc. Vì vậy, nó gây hiệu ứng tức thì và đẩy sự việc lên nấc cao nhất, khốc liệt nhất, khi miêu tả, cũng như lên án hành động, nhân vật.
Tôi không rõ, trào lưu văn xuôi chấm xuống dòng, gọi là thơ mới, thơ trừu tượng, đọc không để hiểu, như dạng bài viết mấy bà đánh dậm, hay tấm thảm Thổ Nhĩ Kỳ…gì gì đó của Nguyễn Quang Thiều, ra đời từ khi nào?. Nhưng xin bảo đảm, tôi có thể trích ra từ Dạ Tiệc Qủy, ra hàng chục đoạn văn hay, đẹp, sáng, hình tượng hơn thơ của ông phó chủ tịch hội nhà văn VN này nhiều lần.
Có lẽ, nhờ sinh trưởng từ miền quê, nên Võ Thị Hảo hiểu về nông thôn hơn ai hết. Vì thế, từ cách đặt tên nhân vật, như tên Dậm gắn liền với cái nghề đánh dậm nghèo đói lam lũ, cho đến hình ảnh giết người man rợ hơn cả thời trung cổ, bằng những cuốc mẻ, vồ đập đất… tác giả đưa vào trang văn rất chi tiết và thuyết phục. Sự chân thực đó, đã làm bức tranh trở nên sống động, dù thời gian trên nửa thế kỷ đã trôi qua.
Vâng! Cũng chính nhát cuốc mẻ, cái vồ ấy, đã đập rung Văn Miếu, bổ nát linh hồn Việt ngàn năm. Nó cắt đứt, phá tan tành mối quan hệ gia đình, làng xóm và tình người. Và bức tranh oan nghiệt, đẫm máu nước mắt đó, đến nay, vẫn chưa một lần được gột rửa. Bởi không ai ngoài các thế hệ nhà cầm quyền VN phải gánh món nợ ấy, phải chịu trách nhiệm hoàn toàn trong việc gột rửa nó. Họ phải trả lại công bằng cho những người oan khuất và cho người dân VN qua một chuỗi hành động tối thiểu, để sòng phẳng lại, vớt vát lại linh hồn công lý đã bị họ làm cho rữa nát của nước Việt. Nhưng điều đó, nhà cầm quyền VN đã nhất quyết không làm và vì thế họ chẳng bao giờ vãn hồi được danh dự.
Chúng ta hãy đọc lại đoạn văn trích truyền cảm, mang mang hồn thơ dưới đây, mà tôi không thể lược, cắt ngắn hơn được nữa, vì bố cục chặt chẽ. Chúng ta đọc, để thấy rõ sự tàn bạo, lưu manh, phản trắc của giai cấp mới(ma cà rồng). Và trong đó, dường như, ta cũng nghe được tiếng vọng lên oán hờn, của những linh hồn vô tội:
“… Vì là đã là linh hồn thì đâu cần quần áo. Linh hồn chỉ trần truồng mà bay.
Ông Cử đã sang thế giới bên kia.
Tiễn đưa ông, là một chiếc cọc. Ba sợi thừng chuyên trói chó để cắt tiết và buộc lợn vào thang mà thiến của nhà ông Dậm. Một loạt đạn trong nòng súng kíp tự chế.
Rộn ràng hơn, thêm ba nhát cuốc mẻ và mười bảy nhát vồ đập đất.
Để cho vỡ nát đôi mắt thảng thốt.
Cho vỡ nát cả cái uất hận đang đọng lại dưới tròng mắt mở chong chong.
Bộ óc mẫn tiệp từng dạy học, từng làm thơ, từng cho thuốc cải tử hoàn sinh cả ngàn mạng người trong xứ, đã bị loạt đạn tự chế của con ông cu Cáy nhồi vào nòng súng làm nổ tung.
Ông cu Cáy trước đây đã được ông Cử cứu mạng trận đau bụng bão. Đau đến mức cắn đất cắn sỏi, bò lê bò càng trên mặt đất. Chỉ còn nước bó chiếu đem chôn. Thế mà ông Cử cứu được, qua một ngày lại dậy, uống một bát nước chè xanh pha mật mía, ăn một rá khoai rồi đi cày.
Chuyện đó đã qua lâu rồi. Nay thì viên đạn của con ông cu Cáy đã làm tinh óc ông Cử trắng hồng phọt ra ruộng mạ. Óc ông Cử làm bữa tiệc cho lũ giun đất và sâu bọ.
Linh hồn ông Cử lên trời.
Để lại bàn thờ tổ tông chói loà bảy đời cụ kỵ khoa bảng…”(DTQ-chương1)
Dưới ngòi bút Võ Thị Hảo, cái chết của ông Cử và vợ con ông càng tàn nhẫn bao nhiêu, thì hành động man rợ, thâm độc tàn ác, đểu cáng của những Dậm, của những bần cố nông …lại càng vọt lên bấy nhiêu. Ở đây, chúng ta, không chỉ thấy được những kẻ vô học, dốt nát, sau một đêm trở thành những ông trời con: “…Chỉ sau một đêm ngủ dậy, ông thấy mình oai vệ như trời, muốn đổ cho ai cái tội gì thì y như rằng người ta bị tội ấy. Trời cũng chỉ đến thế thôi, cho ai sống thì được sống, bắt ai chết thì phải chết…” (DTQ-chương 1). Mà ta còn thấy được, sự thật ai đã dúi cái cuốc mẻ, cái vồ đập đất vào tay, để chúng trở nên hung hãn như vậy: “…Trong thiên hạ, bần cố nông là thần là thánh, vinh quang chỉ kém cán bộ Đội cải cách có một bậc…”(DTQ-chương1).
Vâng! Ông đội còn ngồi trên cả thần thánh. Ông lại là người của đảng, đồng chí của đảng. Vậy thì, thủ phạm không ngoài ai khác, chính Đảng đã dúi chiếc búa, cái vồ đó vào tay kẻ giết người. Và cũng chính Đảng đã đưa những tên đểu cáng vô học, như Dậm, như chánh văn phòng tỉnh ủy, như giám đốc sở văn hóa, hay một viên đại tá… tới những chức quyền cao ngất ngưởng, vươn vòi bạc tuộc nhơ nhuốc hút khô tấm thân gầy đất mẹ. Chính sự lưu manh hóa, đểu cáng hóa ấy, đưa đến một xã hội, pháp luật, đạo đức, tình người bị đảo lộn tùng phèo: “Cả dải đất này người ta cưỡng hiếp nhau. Một chữ S to đùng bị cưỡng hiếp…” (DTQ-chương11).
Tuy Võ Thị Hảo không dụng công xây dựng nhân vật chính, nhân vật trung tâm. Nhưng khi đọc, ta lại thấy, dường như tác giả đã nhập đồng vào vào Miên, một nhân vật phôi thai từ cưỡng hiếp. Miên – cô gái đẹp có đôi mắt kim cương, cả đời phải trốn chạy, luôn luôn bị chính Dậm, người cha, một tên bần cố đại lưu manh, từ nghề đánh dậm, đã lộn ngược lên chức bí thư tỉnh ủy và Đồng Đảng, tìm cách cưỡng hiếp. Không chỉ cưỡng hiếp Miên, bạn Miên, mà chúng còn nuốt tất cả những gì, có thể nuốt được, kể cả những linh hồn đã hóa thạch mấy ngàn năm…
Những tình tiết cuộc đời của nhân vật Miên cũng chính là sự nhân cách hóa hình ảnh của đất nước Việt Nam ngàn năm thương đau, ngàn năm phải trốn chạy sự lăm le, bạo lực, sự cưỡng hiếp của người trong nước với nhau và sự cưỡng hiếp của những kẻ ngoại bang
Mang theo mối oan khiên ấy, và trải qua một cuộc trốn chạy, vượt biển kinh hoàng, Miên trở thành người của giới thượng lưu. Hành động trở về trả thù của Miên, có người cho là đơn lẻ và tiêu cực. Nhưng với tôi, đó là hành động can trường, một sự phản kháng mãnh liệt, tích cực theo qui luật vay trả rõ ràng. Vâng! Món nợ đó dứt khoát phải đòi, buộc những tên đồ tể và tên đầu sỏ Đồng Đảng, phải trả.
Xây dựng nhân vật Miên và nhân vật phản kháng giấu mặt kế tiếp, sau cái chết của Miên, theo tôi, đây chính là sự can đảm, không nhân nhượng, không khuất phục của nhà văn. Và hơn thế nữa, nó còn gợi mở ra một điều, dù oan hồn có bị đày về với Qủy, thì nhà văn vẫn miệt mài đi gây mầm sống, đòi lại linh hồn đúng nghĩa của hai chữ CON NGƯỜI.
Nếu chúng ta đã đọc, Ly Thân của Trần Mạnh Hảo, Chuyện Ba Người Khác của Tô Hoài, hay Thời Của Thánh Thần của Hoàng Minh Tường gần đây, thì chắc chắn thấy thiếu sức mạnh, sự quật khởi, sự nổi loạn của nhân vật Miên, thiếu cái sự phản kháng quyết liệt, máu lửa ấy. Dù những tác phẩm trên rất hay, nhưng mới chỉ dừng ở mức độ lột trần sự thật nên khi đọc, tôi cảm thấy tôi tội tội, hèn hèn thế nào ấy. Nhưng đến khi đọc Dạ Tiệc Qủy, cái cảm giác ấy trong tôi không còn nữa. Vậy thì, dứt khoát phải cảm ơn Miên, cảm ơn nhà văn Võ Thị Hảo, hai người phụ nữ đẹp và can đảm, cùng chung ngày tháng năm sinh.
* Những oan hồn cổ thành – lời cầu siêu công lý cho cuộc chiến huynh đệ tương tàn
Những oan hồn chết chóc, những đổ nát ở cổ thành, nó chỉ là hình ảnh tượng trưng cho cuộc chiến vô nghĩa dài đằng đẵng hai mươi mốt năm. Những người lính, người sinh viên trẻ ở hai chiến tuyến, đến chết rồi, sao vẫn ngơ ngác bàng hoàng, không thể hiểu, mình đã chết cho ai, vì ai? Nếu như sự trở về của người lính sau chiến tranh, trong Nỗi Buồn Chiến Tranh của Bảo Ninh, chìm sâu trong những cơn say, để quên đi mùi tử khí của những đồi Xáo Thịt, thì ngày về của người lính trong Dạ Tiệc Qủy là đói khát, điên dại, ám ảnh bởi những cơn ăn thịt người, thịt đồng loại. Trại điên, trại tâm thần, chính là tương lai, là nơi xiềng xích, thân xác cũng như linh hồn người lính, như Lình, hay những người sinh viên trẻ.
Để thấy được sự thật của cuộc chiến, Võ Thị Hảo đi vào nơi đằng sau sự sống, để lắng nghe tiếng nói của những hồn ma chết trận. Và để thấy rõ, thân phận con người, cũng như thân phận những người lính.
Với ngôn từ, lời thoại mang đậm tính điện ảnh, sân khấu này, làm cho lời văn nổi và sống động hơn. Tuy không một lời oán trách, nhưng hình ảnh những oan hồn vất vưởng, đi dưới ánh trăng buốt lạnh với đỉnh trời vàng rười rượi, cũng đủ làm cho trái tim người đọc nghẹn uất quặn đau. Và nó là một bằng chứng luận tội xác đáng nhất, cho những kẻ đã mua bán, thần thánh hóa cuộc chiến này. Đoạn văn dưới đây, thoạt tưởng là những câu thoại đơn thuần, nhưng đọc xong, ngẫm lại, ta mới cảm được, sự lý giải bản chất cuộc chiến của tác giả gửi ở trong đó:
“Ông bà cha mẹ ta có mắc nợ gì nhau không nhỉ?”
“Chắc là không. Một kẻ đầu chữ S. một kẻ cuối chữ S. Xa cả ngàn cây số.....!”
“Trước khi mặc cái bộ áo này, cầm cái lưỡi lê này anh làm gì?”
“Học. Năm thứ hai Văn khoa. Còn anh?”
“Sinh viên năm tư khoa Triết học. Chơi vĩ cầm.”
“Cắt tiết gà hồi nào chưa?”
“Chưa!”
“Vậy chúng ta biết giết người từ bao giờ?”
“Chúng ta được dạy để giết người từ ngày khoác lên vai bộ quần áo lính và ai đó đã đặt vào tay chúng ta lưỡi lê.”
“Đương nhiên. Lưỡi lê thì không phải là cây bút hay vĩ cầm. Chúng ta cùng trở thành ma!”. “Và chúng ta chết cho ai nhỉ?”
Bốn ngón tay từ hai cái thây cùng chỉ lên trời và biến thành bốn dấu hỏi dập dờn ngơ ngáo in lên nền mây mờ trăng rồi thõng thượt đổ xuống.
“Đi nào! Đi thôi!”
“Đi! Cuộc đời này không phải của ta. Cả cái biển tanh ngòm này cũng sẽ tuột mất khỏi tay ta rồi. Đi thôi! Đi thôi nào!”.
“Thiên đường hay ngục?”
“Cả thiên đường và địa ngục ta cũng đã bị cướp đoạt. Nào, rút mũi lê ra khỏi ngực nhau hộ cái nào. Không lê bước được. Bây giờ ta thuộc về nhau...”.
“Cây lê và báng súng làm gậy chống. Chân tôi đã bị bom bên anh tiện đứt rồi. Thay cho chân gẫy, ta cùng đi, được không?”
“Lưỡi lê không bao giờ làm được gậy chống. Cái chân bị bom tiện cụt của anh sẽ được mọc ra ở thế giới của người ma.”
“Không! Người chết trận không còn gì để được tái sinh. Đầu thai cũng không!”
Trăng đã lên. Đứng hoang mang giữa đỉnh trời vàng rười rượi. Não nuột úa vàng như hơi thở dài thổi xuống những hồn ma…” (DTQ-chương 2- Trăng lạnh).
Xem toàn bộ chương Trăng lạnh, chúng ta cảm nhận được trái tim của người đọc đầy xót xa thương khốc trong một không khí, một tâm cảm, một nhịp điệu cầu siêu và trả lại công lý cho những người lính tử trận- bất kể từ bên nào, trong cuộc chiến huynh đệ tương tàn được châm ngòi từ quyền lợi của nhóm người thống trị áp đặt lên những người bị trị, bị lùa ra trận. Chết tàn khốc tới mức chằng còn kiếp khác vì người chết trận đâu có cơ hội để tái sinh!
* Những đứa con được nuôi bằng “sữa nhạt lờ lợ tráo trở và mùi hôi nô lệ”
Ngày tệ hơn tận thế:
Có thể nói, trong văn học hay sân khấu, điện ảnh, nhà văn, người nghệ sỹ dù có dùng bất kể thể loại, hình tượng gì, để biểu đạt, biểu cảm, thì cái đích đến vẫn phải là con người, thân phận và cuộc sống của họ. Ở Dạ Tiệc Qủy, chúng ta bắt gặp cái hệ quả quái thai của cải cách ruộng đất, của chiến tranh, bằng những Đứa Con Vàng Nghệ, Đứa Con Xanh: “Thì những đứa trẻ quái thai sinh ra dưới gầm trời này bao giờ chẳng biết làm thơ và ca hát. Vừa sinh ra chúng đã già ngàn tuổi và trên vú trái mọc đầy vẩy mốc của những bức tường rêu phong Văn Miếu, chủ nghĩa Mác Lê và tà đạo (DTQ) Và chúng được nuôi bằng nước mắt của những người mẹ khóc con tử trận, lớn lên bằng:
“Sữa nhạt nước ốc Có vị lờ lợ tráo trở Có mùi hôi nô lệ Có vị tanh ngọt lưu manh vị nhục ngàn năm”
(DTQ chương 19).
Khi cái ác, cái độc quyền lên ngôi thống trị, thì nhân phẩm con người, dứt khoát sẽ bị rớt xuống nơi địa ngục. Cái chủ thuyết tà đạo và hoang tưởng đó, đã đẻ ra một cái quái thai của thời đại. Nó là bóng ma chập chờn, vươn tay ra như những chiếc thòng lọng, thít chặt cổ người dân lương thiện.
Thật vậy, trong cái mớ trắng đen, hỗn độn, chập chờn ấy, người dân lương thiện buộc phải trốn khỏi kiếp người“Đôi khi, phải làm quỷ để thoát khỏi kiếp người!“(DTQ). Và đâu có chỉ riêng nhà văn phải hoài nghi thực hư, nhân cách thần thánh, ma, qủy hay con người, trong một xã hội, trật tự đã đảo lộn tùng phèo này: “Trên Niết bàn bây giờ Phật đang băn khoăn nghĩ xem giống Người thực sự là cái gì. Vì loài ma cà rồng đã chiếm chỗ trên dương thế. Chúng ngang nhiên tự phong mình là thánh, là thiên thần và gọi những người lương thiện là Quỷ” (DTQ).
Tròn sáu mươi năm gây mầm và gần bốn mươi năm tàn cuộc chiến, những cái quái thai, ung nhọt ấy, ngày càng lớn lên. Nó không chỉ dừng lại ở mức độ đục khoét, lưu manh tráo trở nữa, mà đã di căn trên thân gầy đất mẹ, đi đến tột cùng của cái ác: Bán đất bán rừng, bán nước bán cả linh hồn. Để lại bao sinh linh nằm lại nơi rừng xanh, biển cả và bao nhiêu triệu người phải bỏ Tổ Quốc ra đi. Trên đất mẹ, chỉ còn lại tiếng vọng trong đêm, của những tư tưởng, linh hồn bị xích xiềng và tiếng oán khốc ngút trời của vô số kiểu dân oan.
Làm nên thành công Dạ Tiệc Qủy, ngoài tài năng dựng truyện, và nghệ thuật sử dụng ngôn ngữ ẩn dụ chồng chất nhiều tầng lớp, hình tượng đa nghĩa, đa chiều của Võ Thị Hảo, còn có rất nhiều những câu thoại, những đoạn văn triết lý, làm người đọc phải đau, phải nghĩ: “Quỷ khác loài người. Quỷ cũng không nỡ ăn các linh hồn. Dạ tiệc của quỷ là bữa tiệc của mắt.” hay “Dậy thôi, cái gọi là bốn ngàn năm!”…Hơn thế nữa, cùng với việc kêu tên, điểm mặt, vạch trần mọi thủ đoạn tội ác, của tầng lớp thống trị, tác giả còn dám cả gan bóc trần sự nhu nhược, u muội của con người bị trị, trước quyền lực và độc đoán. Và nó, như là mũi dao, đã tách bóc được cái u mê ra khỏi sự sợ hãi của con người. Để từ đó, Võ Thị Hảo can đảm chỉ ra lối thoát duy nhất, và đó cũng là lời kết (phần một) cho cuốn sách này: “…Muốn tái sinh giống người, trước hết hãy diệt lũ ma cà rồng. Nếu không, hễ cứ có người nào mới ra đời, lại bị làm mồi ngay cho lũ chúng…” (DTQ - chương 20).
Vâng! Cảm ơn nhà văn Võ Thị Hảo, đã công phu sáng tạo nên tác phẩm Dạ Tiệc Qủy. Chúng ta đọc nó để giải phẫu tâm hồn, và đọc để thấy một địa ngục có thật đã mở ra, còn đang phình nở há hoác miệng và nếu con người VN và nhân loại không hành động kịp thời để ngăn chặn, tất cả rồi cũng lần lượt trở thành nạn nhân của ma cà rồng: bị hút máu hoặc sẽ đi hút máu kẻ khác.
Điều đó còn tệ hơn cả ngày tận thế!
Đức Quốc ngày 31-7 -2014
|
|
Những nội dung khác:
|
|
|
 |
|