Từ huyền thoại Hồ chuyển sang huyễn thoại và sau cùng thì được người từng viết tiểu sử Hồ giải thiêng, chỉ rõ chân tướng Hồ Chí Minh là tên giết người, thậm chí giết chính ân nhân của hắn. Chỉ có kẻ máu lạnh như Hồ, mới nhẫn tâm bịt râu đến xem thuộc hạ xử tử hình người phụ nữ giàu lòng yêu nước, từng cống hiến tiền vàng, cũng như từng cưu mang Hồ và đồng bọn Việt Minh. Thật bất hạnh cho ai trao lầm, lòng yêu nước vào tay quỷ dữ cọng sản.
Bà Nguyễn Thị Năm (Cát Hanh Long) không phải là nạn nhân duy nhất của Hồ. Hàng loạt những trí thức và người yêu nước cũng bị Hồ cho vào bẫy, đến lúc cuối đời mới dám nói lên sự thật về bản chất của Hồ. Như Luật sư Nguyễn Mạnh Tường, Triết gia Trần Đức Thảo. Hồ còn sát hại cụ Phạm Quỳnh, thậm chí đến người từng sống như vợ chồng với Hồ cũng chung số phận, chỉ vì người phụ nữ muốn công khai chuyện vợ chồng với Hồ. Khi Hồ nắm trong tay quyền lực tuyệt đối cho đến lúc Hồ tắt thở, thứ Hồ để lại cho các nhà viết sử công tâm, không có gì khác, ngoài tội ác của Hồ và đảng cộng sản với những bằng chứng do người trong cuộc kể lại hoặc viết ra. Hồ phải là người đầu tiên chịu trách nhiệm về tội ác dã man của hắn và đồng bọn hơn 3/4 thế kỷ nay. Không thể viện dẫn bất kỳ lý do gì để chạy tội cho Hồ trong 24 năm trên đỉnh quyền lực sau khi Hồ cướp chính quyền từ chính phủ Trần Trọng Kim (1945-1969).
Điều oái ăm là những tên bồi bút, thi nô cọng sản đều biết tội ác của Hồ từ vụ đấu tố giết người được mệnh danh là Cải Cách Ruộng Đất cho đến vụ án Nhân Văn Giai Phẩm và tội ác sau cùng của Hồ là Thảm sát Huế vào năm Mậu Thân 1968. Cách ra lệnh giết người của Hồ cũng quái đản không kém cuộc đời của hắn:
Thơ chúc tết xuân Mậu Thân - 1968
Xuân này hơn hẳn mấy xuân qua,
Thắng trận tin vui khắp nước nhà,
Nam Bắc thi đua đánh giặc Mỹ.
Tiến lên!
Toàn thắng ắt về ta!
HCM.
(Nguồn báo cộng sản)
Với những bằng chứng tội ác không thể chối cãi của Hồ Chí Minh, thế mà thi nô, bồi bút tuyên giáo cộng sản vẫn bới ra được "tấm gương đạo đức" để gán lên con người Hồ vốn dĩ mang bản chất của loài thú dữ, buộc toàn dân học tập, cập nhật giáo dục để nhồi sọ tuổi trẻ, đến anh thợ học nghề cũng không thoát khỏi môn lịch sử đảng và "tấm gương đạo đức HCM". Sự cuồng xuẩn (nếu có) thuộc về những tên cộng sản già, không còn đủ sức "online" đối chứng thông tin, họ muốn sống với "thành quả cách mạng" hoang tưởng cùng chủ thuyết loài người đã xem như cặn bã. Di sản để lại cho con cháu họ, không có gì khác ngoài sự ngu ác của đời người.
Điều muốn nói ở đây là những người có học thức thuộc nòi cộng sản, thậm chí du học nước ngoài, dù là tư bản hay cộng sản, có điều kiện tiếp cận tài liệu từ nhiều nguồn, có thể dễ dàng đối chứng thông tin về nhân vật HCM. Hoặc không đủ can đảm để làm một cuộc cách mạng chính bản thân như ông Nguyễn Minh Cần và gần đây là Trần Đĩnh, họ cố tình phớt lờ sự thật để vênh váo cha ông họ là những "công thần chế độ" cộng sản. Sự hoang tưởng trộn lẫn với sự hèn nhát biến họ thành những tên lưu manh giả danh trí thức, dù hiện tại có người đã và đang sống trên đất Mỹ, nhờ Mỹ cưu mang, cứu họ thoát cảnh tù tội vì chống cọng sản hiện tại, nhưng vẫn tung hê Hồ là "cha già dân tộc" và cộng sản đời đầu là yêu nước!?
Theo nhận định của ông Hà Sĩ Phu về cộng sản như sau:
- Đã Thông thái và Cộng sản thì không Lương thiện (phải mưu mẹo, gian hùng).
- Đã Lương thiện và Cộng sản thì không Thông thái (phải nhẹ dạ, nông cạn).
- Đã Lương thiện và đủ Thông thái thì không theo Cộng sản.
Người viết cho rằng đó là nhận định đúng về bản chất cọng sản. Thử đọc lại thứ gọi là "văn hóa đạo đức" của Hồ viết vào năm 1949 với bút danh Trần Lực cũng do báo cộng sản đưa tin:
Giấc ngủ mười năm. Trần Lực (HCM)
Trích: “…Tháng 10 năm 1947, đội của tôi lại được điều đi đánh tại đường số 4.
Người ta nói dân ở gần mặt trận ai cũng hăng. Có gì lạ đâu. Tây nó ác quá. Chúng bắt được đàn bà con gái, thì 7 tuổi đến 70 nó chẳng từ ai. Năm bảy thằng tranh nhau hiếp. Hiếp không chết, thì nó chặt đầu, móc mắt, mổ bụng, rạch trôn. Có khi chúng bắt con trai hiếp mẹ, cha hiếp con gái, cho chúng nó coi và cười. Không nghe thì chúng giết cả nhà.
Có khi bắt được đàn bà có thai, chúng nó trói lại như trói lợn, rồi đánh đố với nhau. Thằng thì đoán chửa con trai. Thằng thì đoán chửa con gái. Rồi chúng nó mổ bụng người đàn bà chửa, móc đứa con trong bụng ra coi. Thằng nào đoán trúng thì được tiền hoặc thuốc lá.
Có khi chúng nó bắt đàn bà, trói chân, trói tay lại, lột truồng hết áo quần rồi cho chó con bú cụt cả đầu vú. Người đàn bà vô phúc van khóc chừng nào, thì Tây reo cười chừng ấy.
Bắt được người già và thanh niên, chúng nó chọc tiết, chôn sống, chặt đầu, phanh thây, hoặc treo thòng lòng trên cành cây, chất củi thui. Có khi chúng nó bắt ăn thuốc viên, nói là thuốc chữa bệnh. Nuốt xong chừng mấy phút đồng hồ thì trợn mắt lăn ra chết, cả mình mẩy tím bầm.
Trẻ con thì chúng nó bắt bỏ trong chum, nấu nước sôi giội vào. Hoặc trói 2, 3 em lại một bó, quấn rơm và giẻ chung quanh, rồi chúng nó tưới dầu xăng đốt.
Tây ác như vậy, cho nên dân ta ai cũng hăng máu lên. Họ nói thà đánh Tây mà chết còn hơn để nó hành hạ mà chết”. Ngưng trích.
Còn đây là thứ "văn hóa" của Hồ với bút danh CB, được thi nô, bồi bút tuyên giáo nâng Hồ lên "tầm cao mới" trong cuộc cách mạng long trời lở đất (Chữ của cộng sản) trong CCRĐ đối với chính ân nhân của Hồ:
“Địa chủ ác ghê.
Trích: Thánh hiền dạy rằng: “Vi phú bất nhân”. Ai cũng biết rằng địa chủ thì ác: như bóc lột nhân dân, tô cao lãi nặng, chây lười thuế khóa – thế thôi. Nào ngờ có bọn địa chủ giết người không nháy mắt. Đây là một thí dụ:
Mụ địa chủ Cát-hanh-Long cùng hai đứa con và mấy tên lâu la đã:
- Giết chết 14 nông dân.
- Tra tấn đánh đập hằng chục nông dân, nay còn tàn tật.
- Làm chết 32 gia đình gồm có 200 người – năm 1944, chúng đưa 37 gia đình về đồn điền phá rừng khai ruộng cho chúng. Chúng bắt làm nhiều và cho ăn đói. Ít tháng sau, vì cực khổ quá, 32 gia đình đã chết hết, không còn một người.
- Chúng đã hãm chết hơn 30 nông dân - Năm 1945, chúng đưa 65 nông dân bị nạn đói ở Thái Bình về làm đồn điền. Cũng vì chúng cho ăn đói bắt làm nhiều. Ít hôm sau, hơn 30 người đã chết ở xóm Chùa Hang.
- Năm 1944-45, chúng đưa 20 trẻ em mồ côi về nuôi. Chúng bắt các em ở dưới hầm, cho ăn đói mặc rách, bắt làm quá sức lại đánh đập không ngớt. Chỉ mấy tháng, 15 em đã bỏ mạng.
Thế là ba mẹ con địa chủ Cát-hanh-Long, đã trực tiếp, gián tiếp giết ngót 260 đồng bào!
Còn những cảnh chúng tra tấn nông dân thiếu tô thiếu nợ, thì tàn nhẫn không kém gì thực dân Pháp. Thí dụ:
- Trời rét, chúng bắt nông dân cởi trần, rồi giội nước lạnh vào người. Hoặc bắt đội thùng nước lạnh có lỗ thủng, nước rỏ từng giọt vào đầu, vào vai, đau buốt tận óc tận ruột.
- Chúng trói chặt nông dân, treo lên xà nhà, kéo lên kéo xuống.
- Chúng đóng gióng trâu vào mồm nông dân, làm cho gẩy răng hộc máu. Bơm nước vào bụng, rồi dẫm lên bụng cho hộc nước ra.
- Chúng đổ nước cà, nước mắm vào mũi nông dân, làm cho nôn sặc lên.
- Chúng lấy nến đốt vào mình nông dân, làm cho cháy da bỏng thịt.
- Đó là chưa kể tội phản cách mạng của chúng. Trước kia mẹ con chúng đã thông đồng với Pháp và Nhật để bắt bớ cán bộ. Sau Cách mạng tháng Tám, chúng đã thông đồng với giặc Pháp và Việt gian bù nhìn để phá hoại kháng chiến.
Trong cuộc phát động quần chúng, đồng bào địa phương đã đưa đủ chứng cớ rõ ràng ra tố cáo. Mẹ con Cát-hanh-Long không thể chối cãi, đã thú nhận thật cả những tội ác hại nước hại dân. Thật là:
Viết không hết tội, dù chẻ hết tre rừng,
Rửa không sạch ác, dù tát cạn nước bể!
(21-7-1953)
C.B.”.
Ngưng trích.
Còn rất nhiều thứ gọi là "văn hóa" của Hồ được thi nô, bồi bút in thành sách, biến Hồ từ một tên giết người hàng loạt thành "Ông tiên sống mãi" (báo cọng sản) Hay ở chổ là tác giả Suprida Phanomjong, biên soạn cuốn sách tung hê Hồ lại là một tên thi nô made in Thailand 100%, cho có vẻ khách quan? Gợi nhớ tờ báo rác nào đó bên Đức cũng tung hê Nguyễn Tấn Dũng là thủ tướng giỏi nhất Châu Á? Và, cả chuyện các tượng đài của Hồ ở nước ngoài, cũng được tuyên giáo bịp bợm người dân trong nước, đó là sự "kính trọng" của nước bạn dành cho Hồ, trong khi cọng sản dùng tiền thuế của dân đúc tượng mang ra nước ngoài, xin tặng và xin được đặt nơi nào đó để tung hê Hồ. Thiển nghĩ, nói về lưu manh chính trị thì cọng sản thuộc hàng cao thủ. Một trong những yếu tố chính thể VNCH mất nước về tay cọng sản vì không thể lưu manh chính trị như cọng sản. Chính vì vậy mà câu nói để đời của cố Tổng thống VNCH Nguyễn Văn Thiệu vẫn đúng với thời gian"Đừng nghe những gì cọng sản nói, hãy nhìn những gì cọng sản làm".
Trở lại với nhân vật HCM. Chính thứ "văn hóa" biến con người thành thú dữ của Hồ, gán lên bất kỳ ai Hồ không thích, dù đó là ân nhân, những danh từ ghê tởm nhất, chỉ để Hồ đạt mục đích hủy diệt họ. Thói ngậm máu phun người của Hồ và đảng cộng sản không chỉ dừng lại ở thời thực dân Pháp. Hồ kêu gọi sự căm thù của người dân qua bài quốc ca "Thề phanh thây uống máu quân thù". Hồ và đảng cộng sản còn biến chính thể VNCH thành những kẻ ăn thịt người, để chuẩn bị tâm lý căm thù cho người dân miền Bắc bằng tuyên truyền dối trá, láo xược nhất, trước khi thực hiện cuộc xâm lược miền Nam, mệnh danh giải phóng dân tộc, thống nhất đất nước. Nếu ai đã thấm nhuần câu chuyện "Giấc Ngủ Mười Năm" của Hồ, thì dễ tin chuyện "Mỹ - Diệm ăn thịt người", vì so ra Mỹ-Diệm ít dã man hơn thực dân Pháp do Hồ thổi phồng, thế mới thấy thủ đoạn thâm độc của Hồ thật thượng thừa. Chưa nói tới chuyện Hồ và đảng cọng sản còn ngậm máu phun người, vu cho ông Ngô Đình Diệm lê máy chém khắp nước. Điều "ngộ nghĩnh" là những bài viết nói lên sự thật, trả lại danh dự cho chính thể VNCH, lại do các tác giả từng theo cộng sản, hoặc là "cộng sản nòi" viết ra như Đặng Chí Hùng, Trần Đức Thạch, Dương Thu Hương v.v... Cũng như người tố cáo tội ác của Hồ đa phần là từ "Bên thắng cuộc". Có phải đó là thứ thế lực thù địch cộng sản sợ nhất? Có thể, bởi không ai hiểu cộng sản bằng chính người cộng sản.
Hơn 40 năm chấm dứt cuộc chiến tranh bom đạn nhưng cuộc chiến ý thức hệ giữa quốc gia và cộng sản vẫn tiếp diễn, từ trong ra tới ngoài nước, cuộc chiến trong lòng người tuy không làm chết ai, nhưng làm ly tán tiềm lực đất nước, đó mới là điều đáng sợ nhất, hơn ba triệu người Việt tỵ nạn cộng sản tại hải ngoại được quê hương thứ hai vinh danh vì có những đóng góp cho nhân loại làm vẻ vang dân Việt, nhìn lại hàng hàng lớp lớp, giáo $ư, tiến $ĩ do cộng sản đào tạo làm con ốc vít không nên thân, người dân vẫn tiếp tục tìm đường chạy trốn cộng sản bằng mọi cách, lao động, du học, kể cả phải làm đĩ điếm chỉ để mong... đổi đời, thoát cảnh đói nghèo và tỵ nạn văn hóa. Kể cả quan chức cọng sản cũng không muốn con cháu họ học thứ gọi là văn hóa cộng sản, như trường hợp ba đứa con của Nguyễn Tấn Dũng đều du học tại Mỹ. Điều thú vị là cả ba đứa con của đương kim thủ tướng, học phí được người khác chi trả chu đáo.
Nguyên nhân chính làm lòng người ly tán, tàn phá đất nước bởi cầm quyền cộng sản cứ mãi đeo bám thứ chủ thuyết loài người văn minh đã vứt đi. Và để lấp liếm sự bất tài trong việc xây dựng đất nước, cứ lẩn quẩn chuyện xóa đói giảm nghèo, cộng sản tiếp tục cũng như thường xuyên đổ tội cho thế lực thù địch chống phá, nhưng chưa bao giờ cộng sản có thể định hình thế lực thù địch kia là ai? Mọi thứ về cộng sản cũng hoang tưởng như chính bản chất của nó. Nói cách khác CNCS tự thân nó đã mang mầm mống hủy diệt. Cộng sản cứ ngậm máu phun chính thể VNCH nếu muốn, cứ thù dai thù vặt như đã từng, nhưng thực tế cho thấy muốn đất nước phát triển, giàu có văn minh, dân chủ nhân quyền đích thực, đòi buộc cộng sản phải học hỏi tinh thần VNCH trên nền tảng triết lý nhân bản, dân tộc và khai phóng, đặc biệt là cách giáo dục công dân lòng yêu nước trong sáng, thay cho nhồi nhét hận thù giai cấp vào đầu tuổi trẻ, giáo dục họ về lịch sử dân tộc VN, thay cho thứ gọi là lịch sử đảng. Tự khắc đất nước sẽ hồi sinh. Và cách để đảng cộng sản rút lui an toàn, phải chấp nhận đa nguyên, đa đảng, sau đó tuyên bố giải tán đảng cộng sản. Đó là cách hóa giải tốt nhất cho mối hận thù Quốc-Cộng.

Những gì cộng sản chối bỏ từ chính thể VNCH về nền kinh tế thị trường, thì bây giờ cộng sản lại chập chững tập đi trong khi VNCH đã thực hiện thành công từ hơn 40 năm trước. Cứ so sánh sự phát triển giữa miền Nam VNCH và Singapore trước và sau 1975, sẽ thấy rõ điều đó không chút thiên vị. Tiếc là cộng sản đi không vững bởi vướng cái đuôi XHCN mà chính hàng tướng lãnh cộng sản cũng nhiều lần kêu gọi xóa bỏ. Đánh cho Mỹ cút Ngụy nhào, cuối cùng cọng sản cũng nhào theo Mỹ-Ngụy để cầu cạnh viện trợ và kiều hối từ "khúc ruột ngàn dặm", nhưng mồm vẫn ra rả chửi rủa họ. Chính thứ não trạng ba phải, lưu manh của cộng sản cũng là một trong những nguyên nhân VN sẽ trở thành một tỉnh của Tàu cộng vào năm 2020. Phải can đảm nhìn vào sự thật để sống còn cho dân tộc, hoặc sớm muộn cũng bị hủy diệt theo đà tiến triển của nhân loại. cái giá phải trả là khó tưởng tượng cho chế độ độc tài quá tin vào bạo lực.
Tuyên giáo cộng sản phải chấm dứt thói ngậm máu phun người, chấm dứt đánh tráo khái niệm nhằm xuyên tạc lịch sử, chấm dứt thói hỗn láo đánh đồng chống đảng cộng sản là chống đất nước VN. Thời thông tin toàn cầu là tín hiệu báo thời cáo chung của tuyên giáo cộng sản đã đến. Càng dối lừa trân tráo về nhân vật HCM và đống rác lịch sử đánh Mỹ cứu nước, càng khiến người dân thêm bất mãn. Phải dẹp bỏ hình tượng giả trá HCM, nếu cần thì trưng cầu ý dân, đó là bước đi khôn ngoan đầu tiên cộng sản nên thực hiện. Không thể dùng tiền thuế của dân để xây tượng đài tên giết người, cũng như phí tiền thuế của dân việc bảo quản xác Hồ, trong khi có thể Hồ chính là tên giặc Tàu trá hình.
Là thường dân, sống qua hai chế độ, trải nghiệm bằng những điều mắt thấy tai nghe, phân tích bằng chính sự trải nghiệm dựa vào sự thật, và không có gì ngoài sự thật đã đủ để kết luận rằng phải dẹp bỏ CNCS, thứ chủ thuyết chống lại loài người, hoặc dân tộc VN sẽ đối diện với họa diệt vong bởi tên láng giềng khốn nạn Trung cộng. Cái gì của VNCH trả lại VNCH. Cái gì của cộng sản trả lại cộng sản. Nói cách khác, muốn tái thiết đất nước và thoát vòng kềm tỏa của Trung cộng thì phải tập trung được sức mạnh của toàn dân trong và ngoài nước. Đảng tên gì cũng được, cộng gì cũng được nhưng cộng sản thì đừng.
Sài Gòn 25.10.2015
*
Tài liệu tham khảo:
- Đèn Cù. Số Phận Việt Nam Dưới Chế Độ Cộng Sản. Tự Truyện Của Người Từng Viết Tiểu Sử Hồ Chí Minh. Tác giả Trần Đĩnh.
- Điền chủ Nguyễn Thị Năm một nhân vật Lịch sử. Tác giả Nguyễn Quang Duy.
- Nguyễn Mạnh Tường. Kẻ bị rút phép thông công. Người dịch: Nguyễn Quốc Vĩ.
- Trần Đức Thảo - Những Lời Trăng Trối.
- Tại sao cộng sản giết Phạm Quỳnh? Tác giả Trần Gia Phụng.
- Đêm giữa ban ngày. Tác giả Vũ Thư Hiên.
- Vai trò của Hồ Chí Minh trong Cải cách ruộng đất. Tác giả Nguyễn Quang Duy.
- Nhân Văn Giai Phẩm. Nhiều tác giả (Nhân chứng sống)
- Báo cọng sản: 22 bài thơ chúc Tết của Bác Hồ.
- Góp phần “giải mã” một thế hệ dấn thân. Tác giả Hà Sĩ Phu.
- Báo cọng sản: Giấc ngủ mười năm. Tác giả Trần Lực (HCM)
- Chân dung của một tên bồi bút. Tác giả Trần An Lộc.
- Hoàng Tùng - Những kỷ niệm về Bác Hồ.
- Báo cọng sản: Xuất bản cuốn sách “Hồ Chí Minh - Ông tiên sống mãi”.
- Sự thật sau những bức tượng Hồ Chí Minh ở nước ngoài. Tác giả Hoàng Ngọc Tuấn.
- "Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng xuất sắc nhất châu Á". tác giả Phượng Lê (Nhật báo Firmenpress của CHLB Đức)
- Báo Pháp luật rút bài ca ngợi Thủ tướng.
- Tuyên truyền cộng sản: chuyện xưa tích cũ!!!
- "Lê máy chém đi khắp miền Nam".
- Ai trả học phí cho các con ông Dũng? Tác giả Mạc Việt Hồng.
- Đọc lại hồ sơ bán nước: Hội nghị Thành đô 1990. Hồi ký "Hồi Ức và Suy Nghĩ" của Trần Quang Cơ, nhà báo Trần Quang Thành giới thiệu.
- Nhìn lại đống rác lịch sử đánh Mỹ cứu nước của cọng sản VN. Tác giả Mường Giang.
- Những lừa đảo lịch sử của Hồ Chí Minh và Đảng cộng sản Việt Nam. Tác giả Cao-Đắc Tuấn.
Bản Cáo Trạng Tội Ác Hồ Chí Minh và ĐảngCộng Sản Việt Nam
CỘNG ĐỒNG NGƯỜI VIỆT QUỐC GIA LIÊN BANG HOA KỲ
TÓM LƯỢC BẢN CÁO TRẠNG TỘI ÁC
CỦA HỐ CHÍ MINH VÀ ĐẢNG CỘNG SẢN VIỆT NAM

Nhân ngày Quốc Hận 30 tháng 4 lần thứ 38
Kính thưa toàn thể đồng bào trong và ngoài nước,
Ngày Quốc Hận 30 tháng 4 lần thứ 38 năm nay đánh dấu một giai đoạn cực kỳ đen tối trong lịch sử Việt Nam. Đảng CSVN đang đưa đất nước và dân tộc Việt Nam vào một tình thế suy vong, mọi người dân Việt trong và ngoài nước không thể nào làm ngơ. Thời gian 38 năm đã quá đủ để không còn cho phép đảng CSVN tiếp tục ngự trị đất nước Việt Nam được nữa.
Để nhìn lại tổng quát quãng đường mà đảng CSVN đã tàn phá đất nước, chúng tôi gửi đến quý vị bản cáo trạng tội ác mà Hồ Chí Minh và đảng CSVN đã gây ra cho dân tộc Việt Nam trong thời gian gần 70 năm (1945-2013) để chúng ta cùng suy nghiệm và có hành động thích ứng.
Trân trọng
CĐNVQG/LBHK
***

Đảng cộng sản Việt Nam mà tiền thân là đảng cộng sản Đông Dương do Hồ Chí Minh thành lập năm 1930, dưới sự chỉ đạo và nuôi dưỡng của Cộng Sản Quốc Tế, từ khi xuất hiện đã gieo biết bao nỗi đau thương, tang tóc cho Dân Tộc Việt Nam. Hồ Chí Minh (HCM) và Đảng cộng sản Việt Nam (CSVN) đã để lại cho Dân Tộc một trang sử đầy máu và nước mắt, một vết nhơ tồi tệ và tàn bạo nhất trong lịch sử Việt Nam cận đại. Theo những nghiên cứu gần đây, HCM được liệt vào trong danh sách 13 nhà độc tài ác độc nhất của thế kỷ 20 với thành tích: Hồ Chí Minh, Việt Nam, cầm quyền 1945-1969, chịu trách nhiệm về cái chết của 1,7 triệu người; tội ác lớn nhất: gây ra chiến tranh Việt Nam (theo báo Polska, Balan, ngày 5-3-2013). Nhiều tài liệu khác cho biết con số này lên đến 3 triệu.
Dưới đây là tóm lược những tội ác chính của Hồ Chí Minh và đảng cộng sản Việt Nam.
1- TỘI ĐEM CHỦ NGHĨA CỘNG SẢN DU NHẬP VIỆT NAM
HCM đã gia nhập đảng cộng sản Pháp năm 1921, được huấn luyện tại Mạc Tư Khoa (Moscow; Moskva) năm 1923 để trở thành một đảng viên Quốc Tế Cộng Sản thuần thành và trung kiên, phục vụ mục tiêu đem chủ nghĩa CS về áp đặt tại Đông Dương (trong đó có Việt Nam) núp dưới chiêu bài “giải phóng dân tộc”. HCM từng nói: “Con đường giải phóng dân tộc phải là con đường cách mạng vô sản”; “Độc lập dân tộc gắn liền với chủ nghĩa xã hội” và “Yêu nước là yêu xã hội chủ nghĩa” (Hồ Chí Minh: Toàn Tập, nxb Sự Thật, Hà Nội, 1980, tập 1, tr. 3-4),
“Nếu như HCM không du nhập chủ nghĩa cộng sản từ phương Tây về thì làm gì có chế độ khắc nghiệt ở Việt Nam như thế này, làm sao có những tai họa cho đất nước chúng ta ngày hôm nay.
“Nếu như Hồ Chí Minh không đem cái chủ nghĩa khốn khổ, khốn nạn này về thì dân tộc ta không phải gánh chịu những cuộc cải cách long trời lở đất, đồng thời không thể có vụ án Nhân Văn Giai Phẩm tiêu diệt toàn bộ những nhà trí thức lớn tại miền Bắc và vụ án “xét lại chống đảng”.
“Nếu như không có Hồ Chí Minh thì chắc chắn dân tộc ta không phải chịu cảnh chia cắt đất nước làm đôi. Chắc chắn không bị mất đảo Hoàng Sa và Trường Sa cùng Ải Nam Quan hay Thác Bản Dốc. Đặc biệt là không phải hy sinh 3 triệu máu xương của đồng bào ta và không phải bị thế giới cô lập suốt mấy chục năm trời. Như vậy thì chắc chắn dân tộc ta không thể thua kém các quốc gia trong vùng về mọi mặt” (AQL).
2- TỘI LÀM MẤT CƠ HỘI GIÀNH ĐỘC LẬP CHO VIỆT NAM
Năm 1945, sau khi thế chiến thứ hai kết thúc, xu hướng giải trừ chế độ thuộc địa được quốc tế chấp nhận qua hội nghị Yalta ngày 11-2-1945 (bao gồm Mỹ, Nga và Anh) , kể từ đó nhiều nước bị đô hộ lần lượt được tự do mà không phải đổ máu và không cần phải có chủ nghĩa cộng sản. Trong khi tại Đông Dương, các lực lượng ái quốc Việt Nam được Đồng Minh hỗ trợ để thu hồi độc lập, nhưng HCM và tổ chức phụ thuộc Việt Minh đã dùng mọi thủ đoạn thủ tiêu các nhà yêu nước không cộng sản, khiến cơ hội Đất Nước thoát khỏi ách thực dân đã bị đánh mất chỉ vì tham vọng bành trướng chủ nghĩa CS tại Việt Nam của HCM.
3- TỘI CẤU KẾT VỚI PHÁP KÝ HIỆP ĐỊNH SƠ BỘ NGÀY 6-3-1946.
Hồ Chí Minh đã ký kết hiệp định Sơ Bộ Pháp-Việt ngày 6 tháng 3 năm 1946 với viên đại diện của Pháp là Jean Sainteny, chấp nhận cho Pháp mang 15,000 quân ra miền Bắc Việt Nam nhằm thay thế quân đội Trung Hoa Quốc Gia (200,000 người), chỉ vì quân đội của Tưởng Giới Thạch ủng hộ các đảng phái Quốc Gia không cộng sản và do đồng minh ủy nhiệm.
Cũng vì thế thực dân Pháp mới có cơ hội trở lại Việt Nam, cuối cùng Pháp phản bội, gây nên cuộc chiến kéo dài suốt 9 năm trời, tổn hại biết bao xương máu và chia đôi đất nước một cách vô ích.
4- TỘI GIẾT HẠI CÁC THÀNH PHẦN KHÁNG CHIẾN QUỐC GIA KHÔNG CỘNG SẢN
Trong thời kỳ kháng chiến chống Pháp của toàn dân, nhiều lãnh tụ Quốc Gia đã bị Việt Minh (do HCM lãnh đạo) thủ tiêu như: Trương Tử Anh (Đại Việt QDĐ) bị giết ở Hà Nội; Khái Hưng và Phan Khôi (VNQDĐ) bị giết ở Mỹ Lộc, Nam Định; Lý Đông A, Phạm Lãi, Nguyễn Ân (Duy Dân) bị giết ở Nho Quan, Hòa Bình; Tạ Thu Thâu ở Quảng Ngãi; Phan Văn Hùm, Dương Bạch Mai ở Biên Hòa; Bửu Viêm, Nguyễn Trung Thuyết ở Huế; 3.000 chức sắc, tín hữu Cao Đài bị giết ở xã Nghĩa Trung, Quảng Ngãi cuối tháng 8/45; 115 chức sắc, tín hữu khác bị giết ngày 12-3-47 tại Trung Lập Thượng, Tây Ninh; trên 400 tín đồ Phật Giáo Hòa Hảo bị thủ tiêu tại Phú Lâm cuối năm 1945; 235 chức sắc và tín đồ Hòa Hảo khác bị bắt rồi bị giết bằng dao găm và chôn tập thể tại Phú Thuận Kiến Phong; Đức Huỳnh Phú Sổ bị giết ngày 16-4-1947 tại Cao Lãnh và còn rất nhiều nạn nhân khác không thể kể xiết.
5- TỘI CẤU KẾT VỚI CỘNG SẢN QUỐC TẾ VÀ PHÁP CHIA ĐÔI ĐẤT NƯỚC QUA HIỆP ĐỊNH GENEVE NĂM 1954
Ngày 20-7-1954, HCM và Việt Minh đã cấu kết với cộng sản Tàu, Liên Xô và Pháp chia cắt đất nước theo Hiệp Định Geneve nhằm phục vụ quyền lợi của đảng cộng sản Việt Nam và quan thầy là Nga và Trung Cộng, chuẩn bị cho việc chiếm trọn miền Nam sau này. Chính phủ Quốc Gia Việt Nam do ông Ngô Đình Diệm làm thủ tướng, và ngoại trưởng Trần Văn Đỗ đã không ký vào hiệp ước vì Pháp đã trao trả độc lập cho Việt Nam 6 tuần trước đó (ngày 4 tháng 6, 1954).
6- TỘI ÁP ĐẶT CHẾ ĐỘ TOÀN TRỊ XÃ HỘI CHỦ NGHĨA TẠI MIỀN BẮC, BIẾN CON NGƯỜI THÀNH NÔ LỆ PHỤC VỤ CHO TẦNG LỚP CAI TRỊ, LÀM BĂNG HOẠI XÃ HỘI VÀ VĂN HÓA VIỆT NAM.
Sau 1954, nhân dân miền Bắc hoàn toàn chìm đắm trong hỏa ngục chủ nghĩa cộng sản của HCM và đảng CSVN. Mọi quyền tự do căn bản hoàn toàn bị tước đoạt. Các tôn giáo hoàn toàn bị khống chế, xã hội Việt Nam băng hoại, văn hóa bị nhiễm chủ nghĩa Mác Xít. Năm 1956, HCM phát động cái gọi là “Cải Cách Ruộng Đất”, đấu tố dã man giết hại trên 300 ngàn người. Năm 1958, vụ án Nhân Văn Giai Phẩm đã đàn áp và sát hại các Văn Nghệ Sĩ, các nhà trí thức lớn ở miền Bắc, biến nền văn học miền Bắc thành công cụ phục vụ chủ nghĩa xã hội. Năm 1967, CS thanh trừng, giam cầm mà không xét xử các thành phần được gọi là “xét lại chống đảng”. Nói chung, miền Bắc đã trở thành một ốc đảo nhà tù, nghèo đói chẳng khác gì quốc gia cộng sản Bắc Hàn hiện nay.
7- TỘI PHÁT ĐỘNG CHIẾN TRANH XÂM LƯỢC MIỀN NAM GÂY THIỆT MẠNG HÀNG TRIỆU NGƯỜI
Tại miền Nam, trong lúc người dân được hưởng một chế độ dân chủ, tự do, và xây dựng đất nước hòa bình thịnh vượng thì vào năm 1960, CSVN thành lập cái gọi là “Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam”, tay sai và công cụ của cộng sản Bắc Việt, phát động chiến dịch phá hoại chính phủ Việt Nam Cộng Hòa, mở màn cho một cuộc chiến tương tàn giết hại hàng triệu sinh linh hai miền Nam Bắc.
8- TỘI THẢM SÁT, GIẾT NGƯỜI HÀNG LOẠT TRONG TẾT MẬU THÂN 1968
Năm 1968 vào dịp Tết Mậu Thân, cộng sản Bắc Việt vi phạm lệnh ngưng bắn, bất chấp ngày Tết cổ truyền linh thiêng, bất ngờ tấn công các thành phố miền Nam. Riêng tại Huế, đã giết hoặc chôn sống trên 5000 người dân vô tội (có thể nhiều hơn nữa). Tội ác tày trời này mãi mãi vẫn tồn tại, là mối căm hờn trong lòng mọi người dân Việt Nam.
9- TỘI VI PHẠM HIỆP ĐỊNH PARIS 1973 CHIẾM TRỌN MIỀN NAM NĂM 1975
Năm 1975, mùa Xuân Ất Mão, trước sự biến động của bàn cờ quốc tế, cộng sản BV được sự yểm trợ của khối xã hội chủ nghĩa mà đứng đầu là Liên Sô và Tàu Cộng, đã vi phạm hiệp định Paris mà họ đã ký kết năm 1973, ngang nhiên chiếm trọn miền Nam, áp đặt một chế độ cai trị tàn bạo trên hai miền Nam Bắc, thực hiện kế hoạch nhuộm đỏ vùng Đông Nam Á, gây nên biết bao tai ương đối với dân tộc Việt Nam.
Trong 38 năm cầm quyền, tà quyền CS Hà Nội cai trị bằng bạo lực và nhà tù; mọi quyền tự do căn bản đều bị tước đoạt, điển hình như tự do tôn giáo, tự do ngôn luận, tự do báo chí, tự do tư tưởng…, bắt bớ, giam cầm, xử tù những người bất đồng chính kiến một cách bất công. Tội của CSVN không thể kể xiết.
Chẳng những thế, tập đoàn cai trị CSVN chiếm hữu và chia nhau tài sản quốc gia; tham nhũng, hối lộ trở thành lối sống văn hóa bình thường trong xã hội; giai cấp tư bản và tập đoàn cầm quyền bóc lột, đè đầu đè cổ người dân đến tận xương tủy còn hơn thời Pháp thuộc, hố ngăn cách giàu nghèo ngày càng mở rộng mà trên chóp là tập đoàn cai trị CS.
10- TỘI TRẢ THÙ CÁC CÔNG CHỨC, QUÂN NHÂN, CÁN BỘ VNCH, VÀ GIA ĐÌNH – TỘI ĐÁNH TƯ SẢN MẠI BẢN TRIỆT HẠ NỀN KINH TẾ CỦA MIỀN NAM
Sau 1975, CSVN áp dụng chính sách trả thù tàn bạo, giam giữ hàng triệu công chức, quân nhân VNCH, thành viên các đảng phái chính trị, các văn nghệ sĩ, đoàn thể xã hội, các tôn giáo (như Phật Giáo, Công Giáo, Tin Lành, Cao Đài, Hòa Hảo), chủ nhân các cơ sở kinh tế, thương mại tại miền Nam đều bị ghép vào tội phản động và tư sản mại bản, bị giam giữ lâu dài trong các trại tập trung như của Đức Quốc Xã, bị bỏ đói, lao động cực nhọc, tra tấn, đánh đập dã man mà CS che đậy bằng mỹ từ “học tập cải tạo”. Hàng triệu người bị đuổi lên vùng kinh tế mới nơi rừng thiêng nước độc, nhiều người đã phải bỏ xác vì bệnh tật, đói khát.
CSVN đã áp dụng chính sách kinh tế xã hội chủ nghĩa như ở miền Bắc, đánh “tư sản mại bản”, triệt hạ nền kinh tế từng làm giàu miền Nam để trở nên như miền Bắc, dân chúng đói khổ, trong lúc vựa lúa miền Nam đã từng xuất cảng gạo trên thế giới.
11- TỘI PHẢN BỘI NGAY NHỮNG NGƯỜI TỪNG HỢP TÁC THAM GIA PHÁ HOẠI MIỀN NAM – TẤN CÔNG SANG CAMPUCHIA
Ngay sau 1975, CSBV vội vàng khai tử Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam, nhiều người từng theo MTGPMN bất mãn, chỉ còn lại Nguyễn Hữu Thọ và Nguyễn Thị Bình với các chức vụ bù nhìn. Một số khác bị bắt giam như Trịnh Đình Thảo, Nguyễn Hộ… vì đòi Hà Nội phải thi hành Hiệp Định Paris. Trương Như Tảng trốn thoát và lưu vong tại Paris. Nhiều thành phần trước đây là cán bộ, đảng viên đảng CS nay thức tỉnh khi nhìn thấy sự thật, và bị đối xử một cách bất công.
Năm 1979, CSVN đưa quân sang đánh Campuchia theo kế hoạch bành trướng chủ nghĩa CS, cuối cùng bị sa lầy phải rút lui, làm tổn thương rất nhiều sinh mạng thanh niên và tài sản quốc gia. Cũng vì lý do này, chiến tranh biên giới giữa Tàu Cộng và CSVN năm 1979 xảy ra gây thiệt hại cả người lẫn của, làm mất đi nhiều phần lãnh thổ về tay Trung Cộng.
12- TỘI ĐẨY HÀNG TRIỆU NGƯỜI PHẢI BỎ NƯỚC RA ĐI TÌM TỰ DO
Vì không thể sống dưới chế độ tàn bạo của CSVN, hàng triệu người đã phải rời bỏ quê hương tìm tự do, bất chấp hiểm nguy trên biển cả, hàng trăm ngàn người đã vùi thây trong lòng đại dương hoặc trên đường vượt biên bằng đường bộ, gây ra thảm cảnh đau thương cùng cực chưa từng có trong lịch sử gần 5000 năm của Việt Nam, biết bao gia đình bị ly tán.
13- TỘI DUY TRÌ CHỦ NGHĨA CỘNG SẢN LỖI THỜI SAU KHI ĐÔNG ÂU VÀ LIÊN XÔ SỤP ĐỔ.
Sau khi khối Cộng Sản Đông Âu sụp đổ vào cuối thập niên 1980, và thành trì Cộng Sản Liên Xô tan rã năm 1990, thế giới bước vào một thời kỳ mới: phát triển kinh tế, tôn trọng nhân quyền, mở rộng cánh cửa tự do cho người dân. Trong lúc đó, CSVN vẫn không thức tỉnh, mặc dù buộc phải mở cửa ra thế giới để sống còn, nhưng vẫn ngoan cố duy trì chủ nghĩa CS đã bị thế giới loại bỏ, áp dụng một chế độ cai trị độc tài, độc đảng, công an trị, phủ nhận quyền tự do cản bản của công dân biến nước ta thành một nhà tù vĩ đại. Đặc biệt là các tôn giáo bị khống chế: Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất bị cấm hoạt động cũng như Phật Giáo Hòa Hảo, Cao Đài và nhiều nhánh của Tin Lành. Riêng Công giáo, CSVN tìm cách ngăn chặn, không trả các tài sản bị chiếm trước đây, kiểm soát việc đào tạo và bổ nhiệm tu sĩ, ngăn cấm việc giáo dục và xuất bản sách báo tôn giáo.
14- TỘI TRÙ DẬP, ĐÀN ÁP NHỮNG TIẾNG NÓI DÂN CHỦ, ĐÒI TỰ DO TÔN GIÁO, TỰ DO NGÔN LUẬN, ĐÒI BÃI BỎ ĐỘC QUYỀN ĐẢNG CS (ĐIỀU 4 HIẾN PHÁP)
Nhà cầm quyền CSVN tiếp tục bắt giam những nhà hoạt động muốn đóng góp ý kiến xây dựng dân chủ, dùng luật lệ man rợ của thời Trung Cổ để trấn áp. Vô số tù nhân lương tâm vì nói lên sự thật, vì bày tỏ lòng yêu nước chống Trung Cộng xâm lược bảo vệ đất nước đều bị đàn áp và bắt giam như LM Nguyễn Văn Lý, Hòa Thượng Thích Quảng Độ, Mục sư Lê Hồng Quang (Giáo Hội Tin Lành Mennonite), các cư sĩ Phật Giáo Hòa Hảo, Cao Đài; các trí thức yêu nước như Bs Nguyễn Đan Quế, TS Cù Huy Hà Vũ, TS Lê Quốc Quân, LS Lê Thị Công Nhân, LS Nguyễn Văn Đài, ký giả Điếu Cày, Tạ Phong Tần, Huỳnh Thục Vy, nhạc sĩ Việt Khang và còn rất nhiều tù nhân lương tâm khác đang bị giam giữ. Nhà cầm quyền tiếp tục hà hiếp người dân vô tội; cướp đất, cướp nhà, dân oan thấp cổ bé miệng khắp nơi; công an đánh chết dân lành, bỏ tù những nhà lên tiếng đòi tự do tôn giáo, tự do ngôn luận, tự do báo chí..
15- TỘI BÁN ĐỨNG BIỂN ĐẢO, ĐẤT ĐAI CHO TÀU CỘNG
Tội ác vô cùng to lớn đối với đất nước và dân tộc là Hồ Chí Minh và đảng CSVN đã bán đứng các phần biển đảo cho Trung Cộng: năm 1958, Phạm Văn Đồng ký công hàm công nhận chủ quyền của TC trên các phần biển ngoài khơi Việt Nam.
Với sự thông đồng của đảng CSVN, Trung Cộng chiếm dần tất cả hải đảo, mở rộng bành trướng khắp vùng biển Đông Nam Á, âm mưu biến đất nước Việt Nam thành một đặc khu của Tàu Cộng qua trung gian của bọn Thái Thú và đảng CSVN.
16- TỘI NGOAN CỐ BÁM GIỮ QUYỀN LỰC TRƯỚC NHỮNG ĐÒI HỎI CHÍNH ĐÁNG VỀ TỰ DO DÂN CHỦ.
Trong những ngày gần đây, nhằm giàm bớt sự bất mãn cùng cực của quần chúng, đồng thời lừa gạt dư luận bằng cách cho hỏi ý kiến dân về việc cải tổ hiến pháp. Dựa vào cơ hội này, nhiều thành phần yêu nước, yêu dân chủ đã nhất tề lên tiếng đòi xóa bỏ độc quyền của đảng CSVN, đòi bỏ điều 4 hiến pháp, đòi tổ chức một quốc hội lập hiến (như các tiếng nói của Hội Đồng Giám Mục Việt Nam, Giáo Hội PGVNTN, Giáo Hội Phật Giáo Hòa Hảo và nhiều người yêu nước khác, trong khi đó nhà cầm quyền tiếp tục răn đe, dùng mọi thủ đoạn để trấn áp).
Và còn nhiều nhiều tội khác mà vì trang giấy có hạn nên không thể kể ra.
***
Kính thưa toàn thể đồng bào,
Đất nước Việt Nam thật sự đang đứng trên bờ vực thẳm của nô lệ. Tổ Quốc Việt Nam thật sự đang lâm nguy và tiếng nói của người dân trong nước đã vang vọng khắp nơi, tình hình đã chín mùi cho một cuộc Cách Mạng để toàn dân đứng lên giải thể chế độ bạo tàn, bán nước, do đảng cộng sản Việt Nam chủ trương, nhằm kiến tạo một nước Việt Nam độc lập, tự do, hòa bình, công lý và thịnh vượng.
Hãy cùng bắt tay nhau làm lịch sử.
Làm tại Hoa Kỳ ngày 5 tháng 4, 2013
Cộng Đồng Người Việt Quốc Gia Liên Bang Hoa Kỳ
Xin em thêm đầy đủ chi tiết Các phần Cáo Trạng :
http://danlambaovn.blogspot.ca/2013/07/ban-cao-trang-toi-ac-cua-ang-csvn-va-ho.html
Bạn đọc có thể gửi thông tin góp ý cho bản cáo trạng và ký vào nội dung cáo trạng theo địa chỉ: