Trang chủ :: Tin tức - Sự kiện :: Website tiếng Việt lớn nhất Canada email: vietnamville@sympatico.ca :: Bản sắc Việt :: Văn hóa - Giải trí :: Khoa học kỹ thuật :: Góc thư giãn :: Web links :: Vietnam News in English :: Tài Chánh, Đầu Tư, Bảo Hiểm, Kinh Doanh, Phong Trào Thịnh Vượng :: Trang thơ- Hội Thi Nhân VN Quốc Tế - IAVP :: Liên hệ
     Các chuyên mục 

Tin tức - Sự kiện
» Tin quốc tế
» Tin Việt Nam
» Cộng đồng VN hải ngoại
» Cộng đồng VN tại Canada
» Khu phố VN Montréal
» Kinh tế Tài chánh
» Y Khoa, Sinh lý, Dinh Dưỡng
» Canh nông
» Thể thao - Võ thuật
» Rao vặt - Việc làm

Website tiếng Việt lớn nhất Canada email: vietnamville@sympatico.ca
» Cần mời nhiều thương gia VN từ khắp hoàn cầu để phát triễn khu phố VN Montréal

Bản sắc Việt
» Lịch sử - Văn hóa
» Kết bạn, tìm người
» Phụ Nữ, Thẩm Mỹ, Gia Chánh
» Cải thiện dân tộc
» Phong trào Thịnh Vượng, Kinh Doanh
» Du Lịch, Thắng Cảnh
» Du học, Di trú Canada,USA...
» Cứu trợ nhân đạo
» Gỡ rối tơ lòng
» Chat

Văn hóa - Giải trí
» Thơ & Ngâm Thơ
» Nhạc
» Truyện ngắn
» Học Anh Văn phương pháp mới Tân Văn
» TV VN và thế giới
» Tự học khiêu vũ bằng video
» Giáo dục

Khoa học kỹ thuật
» Website VN trên thế giói

Góc thư giãn
» Chuyện vui
» Chuyện lạ bốn phương
» Tử vi - Huyền Bí

Web links

Vietnam News in English
» Tự điển Dictionary
» OREC- Tố Chức Các Quốc Gia Xuất Cảng Gạo

Tài Chánh, Đầu Tư, Bảo Hiểm, Kinh Doanh, Phong Trào Thịnh Vượng

Trang thơ- Hội Thi Nhân VN Quốc Tế - IAVP



     Xem bài theo ngày 
Tháng Sáu 2026
T2T3T4T5T6T7CN
1 2 3 4 5 6 7
8 9 10 11 12 13 14
15 16 17 18 19 20 21
22 23 24 25 26 27 28
29 30          
   

     Thống kê website 
 Trực tuyến: 6
 Lượt truy cập: 29441656

 
Góc thư giãn 28.06.2026 10:40
Giáo sư Ngô Bảo Châu muốn dẹp bỏ lăng Ba Đình?
22.05.2016 17:13

Bảng Đỏ (Danlambao) - Thành phần cuồng si cộng sản đang tỏ ra điên tiết dữ dội trước lời khuyên chôn xác Hồ Chí Minh của giáo sư Ngô Bảo Châu.

Trước đó, hôm 19/5/2016, đánh dấu 126 năm ngày sinh của Hồ Chí Minh, nhà toán học nổi tiếng này đã viết trên facebook một đoạn status ngắn như sau:  

“Có quý mến ai thì mong họ sớm thoát khỏi vòng luân hồi, đừng bắt họ sống mãi trong sự nghiệp của chúng ta”.




Chỉ trong vòng 2 tiếng đồng hồ, đoạn status dù được viết rất kín kẽ nhưng đã thu hút hơn 20 ngàn lượt like và hàng ngàn lượt share, trước khi bị xoá mất khỏi facebook.

Ngay lập tức, dư luận viên và các thành phần cuồng đảng liền lên tiếng chửi bới, miệt thị giáo sư Ngô Bảo Châu một cách thậm tệ. 

Thậm chí, có kẻ còn gọi ông là thành phần “ăn cháo đái bác” vì dám xúc phạm “bác Hồ”, đồng thời lên tiếng đòi lại căn biệt thự 12 tỷ mà nhà nước đã cấp cho ông.  

Chôn xác, dẹp lăng Ba Đình

Nhìn chung, dư luận trên các mạng xã hội cũng đã lên tiếng bày tỏ sự đồng tình với giáo sư Ngô Bảo Châu trong việc chôn xác Hồ Chí Minh – đây cũng là điều phù hợp với truyền thống và đạo lý dân tộc.

Việc đảng CSVN ướp xác Hồ Chí Minh không những thất đức, mà còn trái với di nguyện ”đi gặp cụ Mác, cụ Lê” của ông ta. Từ khi qua đời đến nay, linh hồn ông Hồ vẫn còn bị "giam hãm" tại lăng Ba Đình, bơ vơ, lạc lõng, không siêu thoát được.

Riêng việc bảo vệ lăng Ba Đình, đảng CS đã thành lập hẳn một bộ tư lệnh quân đội chuyên lo giữ an ninh và cúng bái. Ước tính, chi phí bảo quản xác ướp Hồ Chí Minh ngốn hàng trăm triệu đô-la Mĩ một năm.

Tất cả các chi phí trên đều tự tiện lấy từ tiền đóng thuế của nhân dân - một sự lãng phí vô bổ của chế độ cộng sản. Đó là chưa nói đến những nghi án được tiết lộ gần đây cho thấy Hồ Chí Minh chính là thiếu tá Hồ Quang của Bát Lộ Quân Trung Cộng.

Về mặt thẩm mỹ, kiến trúc của lăng Ba Đình như một khối đất gồ ghề trấn yểm ngay giữa Hà Nội, nó cũng khiến cho diện mạo thủ đô trở nên xấu xí do chứa đầy âm khí tà độc.

Do đó, Bảng Đỏ tui rất đồng tình với giáo sư Ngô Bảo Châu về việc phải chôn xác Hồ Chí Minh. Kế đến, ông Châu nên tiếp tục kiến nghị dẹp bỏ lăng Ba Đình. Theo tui, nếu mang phân lô bán nền được thì càng tốt, miễn sao đừng giao cho cho bọn Tàu Cộng là được.


Đinh La rằng: Yêu kính Bác lòng chúng ta sẽ trong sáng hơn!

Dân chơi Hồ Chí Minh (Danlambao) - Bác đây là bác Hù ai yêu bác hơn các cháu nhi đồng và ai yêu các cháu bằng bác Hù kính yêu. Đinh La này là Thăng hửi nhựa đường, sau khi phản phé đàn anh Ba Ếch đã được Lú toàn diện cho vào ngồi ghế trùm du đãng Hồ Chí Minh.

Nhân dịp kỷ niệm 126 năm cu Hù khóc toe toe từ bên kia biên giới là nhà, Thăng la lên rằng: “Học tập và làm theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh là việc chúng ta phải làm suốt đời (…). Yêu, kính Bác lòng chúng ta sẽ trong sáng và bình yên hơn. Học tập Bác, chúng ta sẽ giàu tình yêu thương đùm bọc hơn. Làm theo Bác chính là cùng nhau gắn kết thành một khối sức mạnh, bao dung và tôn trọng nhau, bền bỉ cộng hưởng sức mạnh để làm những việc ích nước lợi nhà”.

Học tập gương bác đánh cho Mỹ cút Ngụy nhào, đánh cho chết mẹ đồng bào miền Nam nên tên trùm du đãng từ Bắc xuôi Nam vào Sài Gòn đã ra lệnh đàn em côn đồ đánh cho chết mẹ bà già, phụ nữ, thanh niên, thiếu nữ, con nít xuống đường tranh đấu bảo vệ môi trường và đòi hỏi băng đảng họ hồ tên cáo phải minh bạch nguyên nhân, thủ phạm và tòng phạm trong vụ biển nhiểm độc, cá chết nhăn răng ngoài biển Đông.

Học tập gương bác để lòng trong sáng như lòng bác trong sáng vô ngần sau khi chui vào giương Minh Khai, bắt-cái-nước với Tuyết Minh... mà vẫn trinh; để như bác làm thịt sống thịt chết Nông Thị Xuân xong mà lòng bác vẫn bình yên.

Theo gương bác nên cứ tha hồ ra lệnh côn đồ du đãng thành hồ trong bộ côn an đánh cho chết mẹ đông bào mà lòng vẫn trong sáng, bình yên như bác giả dạng văn nô, ký tên Chim Bự viết bài đấu tố Địa Chủ Ác Ghê, sau đó bịt mặt bịt râu đi xem đấu tố ân nhân của mình là bà Cát Hanh Long và cúi cùng lên sân khấu cầm mù xoa lau nước mắt sụt sùi tiếc thương.

Trong buổi lễ tưởng niệm ngày sinh của cáo này, Đinh la rằng: "làm cho tư tưởng, đạo đức, phong cách của Chủ tịch Hồ Chí Minh thật sự trở thành nền tảng tinh thần vững chắc của đời sống xã hội, xây dựng văn hóa, con người Việt Nam."

Thế thì có... chết mẹ đời sống, xã hội, văn hóa và con người Việt Nam không?

Theo "tư tưởng chỉ đạo" của tên đầu Đinh này thì 90 triệu người dân phải tập tành thói giả dạng mình, dùng bút hiệu khác để viết sách tự nâng bi mình; phải cầm bút chổng đứng kiểu Tàu và viết tên đồng chí thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc là Nguyển Xuân Fúc; phải không có tư tưởng gì khác ngoài tư tưởng của Mao Xếnh Xáng; phải đạo đức vô ngần khi thấy con nít là ôm hun chùn chụt không cần biết con nít Việt hay con nít Indonesia, thấy đàn bà là mắt láo liên - chơi xong rồi cắt mạng.

Để thấy được bản chất đạo đức giả, mị dân của loài sản giống cáo, gốc Hồ, từ đời bác đến đời cháu chúng nó, mời các bạn bịt mũi, đọc nguyên bài viết nói về tên trùm du đãng con thành Hồ khuyên bảo lũ bầy đàn học hỏi tinh thần đạo đức (giả) của tên trùm du đãng Hồ Tập Chương như thế nào.

Nhớ để 1 cái bô bên cạnh, nhỡ có phải ói!

Khi chệt khen tàu: Ông Đinh La Thăng: Yêu kính Bác lòng chúng ta sẽ trong sáng hơn!

Nhân kỷ niệm 126 năm Ngày sinh Chủ tịch Hồ Chí Minh (19/5/1890 - 19/5/2016), ngày 18/5 tại TP.HCM đã diễn ra lễ biểu dương các tập thể cá nhân thực hiện tốt việc học tập và làm theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh.

Bí thư Thành ủy TP.HCM Đinh La Thăng trong phần phát biểu sáng nay.

Tham dự buổi lễ có ông Đinh La Thăng - Bí thư Thành ủy TP.HCM, ông Lê Thanh Hải – nguyên Bí thư Thành ủy TP.HCM cùng nhiều lãnh đạo Thành ủy và UBND TP.HCM.

Phát biểu tại buổi lễ, ông Đinh La Thăng bày tỏ lòng biết ơn vô hạn với Chủ tịch Hồ Chí Minh và cho biết sẽ quyết tâm đoàn kết các lực lượng để phát huy sức mạnh, vượt qua khó khăn nhằm thực hiện các mục tiêu mà TP mang tên Bác đã đề ra.

“Dù Bác đã đi xa nhưng chúng ta như luôn thấy Bác cùng hiện diện trong những vui buồn lo toan của Đảng bộ và nhân dân thành phố. Trong mỗi bước chúng ta đi, mỗi việc chúng ta làm đều như có Bác. Người vừa là hiện thân của sự động viên, chở che, vừa là tấm gương đạo đức cho chúng ta soi vào mỗi ngày, để mỗi người trong chúng ta tự biết mình phải sống sao cho xứng đáng hơn”  - ông Thăng nói.

Đề cập đến Chỉ thị 03 của Bộ Chính trị về học tập và làm theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh, ông Thăng cho rằng qua 5 năm thực hiện thành phố đã đạt được những kết quả bước đầu rất đáng khích lệ.

“Niềm tin của cán bộ, đảng viên và nhân dân về con đường đất nước đang đi ngày càng được củng cố. Việc học tập và làm theo Bác trở thành việc làm thường xuyên, tự nguyện, tự giác với những biểu hiện cụ thể từ hành vi, lời nói, hay những ứng xử chuẩn mực trong cuộc sống” - ông Thăng cho hay.

Cũng trong buổi lễ ông Đinh La Thăng đã vinh danh và biểu dương 402 tập thể, cá nhân có thành tích nổi bật nhất, biểu hiện sinh động kết quả từ việc học tập và làm theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh trong giai đoạn 2015 - 2016. Đó là những tập thể có tinh thần đoàn kết, có nền nếp kỷ luật cao, quyết liệt đổi mới tư duy hành động, từ lãnh đạo đến nhân viên đều dám cam kết “nói đi đôi với làm”, biết vươn lên với tinh thần dám nhìn thẳng vào khuyết điểm, cầu thị, chân thành.

Vị Bí thư Thành ủy TP.HCM cũng dành những lời rất trân trọng khi nói về các cá nhân. Ông cho rằng đó là những người “thay vì ca thán” đã tìm cách học hỏi, tìm tòi để đề xuất các sáng kiến, cải tiết kỹ thuật nhằm nâng cao năng suất lao động.

Phần trao thưởng cho các cá nhân có thành tích xuất sắc.

Ông Đinh La Thăng đã nhắc lại câu nói “Một tấm gương sáng có giá trị hơn một trăm bài diễn văn tuyên truyền” của Bác Hồ để bày tỏ mong muốn các cá nhân được biểu dương sẽ luôn ý thức về phần thưởng cao quý mà mình đón nhận tiếp tục tỏa sáng ra cộng đồng những phẩm chất đẹp đẽ của mình.

“Chúng ta cần những tấm gương cụ thể để người khác nhìn vào và noi theo thay vì những lời hô hào chung chung về đạo đức, lối sống. Chúng ta cần những người nói đi đôi với làm, hứa là phải làm với những kết quả thực chất, chứ không cần những lời hay chữ đẹp mãi mãi chỉ biết nằm trên giấy” - ông Thăng nhấn mạnh.

Vị Bí thư Thành ủy TP.HCM cũng chỉ đạo tới đây cần có những giải pháp hữu hiệu hơn nữa để tạo chuyển biến mạnh mẽ về nhận thức và hành động trong toàn hệ thống chính trị, làm cho tư tưởng, đạo đức, phong cách của Chủ tịch Hồ Chí Minh thật sự trở thành nền tảng tinh thần vững chắc của đời sống xã hội, xây dựng văn hoá, con người Việt Nam.

“Học tập và làm theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh là việc chúng ta phải làm suốt đời (…). Yêu, kính Bác lòng chúng ta sẽ trong sáng và bình yên hơn. Học tập Bác, chúng ta sẽ giàu tình yêu thương đùm bọc hơn. Làm theo Bác chính là cùng nhau gắn kết thành một khối sức mạnh, bao dung và tôn trọng nhau, bền bỉ cộng hưởng sức mạnh để làm những việc ích nước lợi nhà” - ông Đinh La Thăng kết thúc bài phát biểu.

Nguyễn Cường


22.05.2016


 Hai triệu dân Việt chết đói năm 1945 là do Hồ đem gạo về Trung Cộng!

Nguyễn Hồn Việt (Danlambao) - Khi đọc báo chí lề đảng mô tả về "nạn đói năm Ất Dậu" dưới đây, chúng ta cần tỉnh táo để thấy: Hiện thực nạn đói và các cảnh chết chóc đã được ghi lại là đúng thật, còn nguyên nhân đưa ra như: “chính sách vơ vét thóc gạo của phát xít Nhật và thực dân Pháp lúc bấy giờ cùng với thiên tai, mất mùa ở nhiều tỉnh đồng bằng Bắc Bộ là nguyên nhân trực tiếp dẫn đến...” thì chúng ta cần xem lại. Ai dám khẳng định vào 1945 Hồ đã công khai tỷ lệ: “Người Trung Hoa lấy 2/3 và ta lấy 1/3” thì trước đó năm 1943, 1944 Hồ không lén lút thực hiện việc này?

*

I. Hai triệu Dân Việt chết đói

1. Hình ảnh khủng khiếp. 

Ảnh 1:


“Chính sách vơ vét thóc gạo của phát xít Nhật, thực dân Pháp và thiên tai mất mùa ở nhiều tỉnh đồng bằng Bắc Bộ là nguyên nhân trực tiếp dẫn đến nạn đói từ cuối năm 1944 đến đầu năm 1945. Trên đường phố tại Phủ Lý (Hà Nam) năm 1945, hai em bé đổ cháo vào miệng bố, nhưng cháo chảy ngược ra ngoài vì hàm răng người bố đã cứng, không khép lại được.”

Ảnh 2: 


“Khi chụp bức ảnh này, nghệ sĩ Võ An Ninh được cho biết, cha mẹ các em đều đã chết vì đói.”

Ảnh 3:


“Trẻ em mút vỏ ốc thối nhặt được trên đường phố Nam Định. ”

Ảnh 4: 


“Đồng bào bị đói từ Nam Định, Thái Bình, Phủ Lý, Hải Phòng, Hải Dương kéo nhau về Hà Nội để xin ăn. Trong lúc ngồi chờ phát chẩn, nhiều người chưa kịp nhận phần đã lăn ra chết.”

Ảnh 5: 


“Đỉnh điểm của nạn đói, tháng 3/1945, xác người chết đói la liệt trên đường phố Hà Nội, không thể phân biệt nam nữ, già trẻ. Tình nguyện viên nhặt được là dồn một chỗ chờ xe đến chở đi chôn.”

Ảnh 6:


“Tại Hà Nội, xác người chết được tập trung về các góc đường.”

Ảnh 7:


“Bãi chợ Hàng Da (Hoàn Kiếm), hàng nghìn nạn nhân từ khắp các tỉnh Thái Bình, Nam Định, Hưng Yên, Hải Dương… lê lết xin cứu tế.”

Ảnh 8:


“Trước chợ Cửa Nam (Hoàn Kiếm), những nạn nhân còn đủ sức cất bước đi thành từng đoàn người về trại Giáp Bát và Viện Tế bần (sau phố Sinh Từ - Nguyễn Khuyến ngày nay).”

Ảnh 9:


“Nạn nhân đói tại trại Giáp Bát.”

Ảnh 10:


“Để tìm đường sống, nhân dân nhiều nơi cướp lại gạo, thóc của phát xít Nhật để ăn. Trong ảnh, người dân chặn đường giành lại thóc trên đường Hà Nội - Hà Đông, bị lính Nhật đánh đập dã man.”

Ảnh 11: 


“Quét những hạt gạo rơi vãi trên đường phố Hà Nội.”

Ảnh 12: 


“Xương sọ người chết đói 1945 được xếp lại trong hầm tại nghĩa trang Hợp Thiện, Hà Nội. Tác giả Võ An Ninh, người trực tiếp chứng kiến nạn đói, chép lại cảm nhận khi chụp bức ảnh: "Phải chăng những oan hồn này đang lắp bắp tố cáo những cảnh rùng rợn, khủng khiếp, đau thương mà bọn đế quốc Nhật-Pháp đã gây ra cho dân tộc Việt Nam?".”

Ảnh 13: 


“Mùa xuân năm 1951, ngày lễ chôn cất những nạn nhân chết đói 1945 được tổ chức tại hầm hài cốt nghĩa trang Hợp Thiện, Hà Nội.” (Văn bản 1)

2. Xác nhận của Hồ Chí Minh.

Ngày 28-9-1945, Bác viết bài kêu gọi “Sẻ cơm nhường áo” đăng trên tờ Cứu Quốc:“Hỡi đồng bào yêu quý. Từ tháng Giêng đến tháng bảy năm nay, ở Bắc bộ ta đã có hai triệu người chết đói…” (3)

“Cách mạng Tháng Tám năm 1945 là “Một cuộc đổi đời chưa từng có với người Việt Nam”... Vừa mới ra đời, chính quyền cách mạng đã phải đương đầu với nhiều khó khăn, phức tạp: thiên tai, lũ lụt, nạn đói ở miền Bắc

1. Lê Duẩn – Tiến lên dưới lá cờ vẻ vang của Đảng, Nhà xuất bản Sự thật-Hà Nội, 1980, 1980, trang 13. 

2. Làm chết hơn 2 triệu người..” (4)

3. Người Tầu mại bản tích trữ gạo.

“Điều chua sót là trong khi cả Pháp lẫn Nhật gần như toa rập với nhau để cho hai triệu người mình chết đói thì người Tầu mại bản tích trữ gạo để bán cho người có tiền. Cho nên đã có câu ca dao của thời đó ghi lại chuyện này như sau: 

Mấy năm thiếu gạo vì ai 
Làm dân ta chết mất hai triệu người 
Tầu cười (tích trữ gạo) Tây khóc (bị đảo chính) Nhật no 
Việt Nam hết gạo, chết co đầy đường. ” (5)

Nhận xét: Dân chết đói do đâu?

Vì đâu nên nỗi? Chính là do Hồ nói là phải cung cấp gạo cho 18 vạn quân Tưởng, nhưng kỳ thực là Hồ đem gạo cung cấp cho Trung Cộng! 

II. Hồ đem gạo cung cấp cho Trung Cộng!

1. Hồ bàn việc đem gạo cho… Tưởng!

Chúng ta không có những bằng chứng về việc Hồ tổ chức đem gạo về cho Trung Cộng năm 1943, 1944 (vì lúc đó Hồ chưa có chính phủ công khai) - Nhưng chúng ta có bằng chứng về việc Hồ núp bóng việc phải đem gạo cho Tưởng năm 1945, 1946, hắn đã bàn bạc công khai trong chính phủ của hắn là phải cung cấp gạo cho Tưởng:

“Thời gian: 19-10-1945

Sự kiện: Chủ tịch Hồ Chí Minh chủ trì cuộc họp Hội đồng Chính phủ để nghe thông báo kết quả việc thảo luận với Trung Hoa về việc chở gạo từ Nam ra Bắc.

Nội dung sự kiện: 17 giờ 30, Chủ tịch Hồ Chí Minh chủ trì cuộc họp Hội đồng Chính phủ để nghe thông báo kết quả việc thảo luận với Trung Hoa về việc chở gạo từ Nam ra Bắc (Người Trung Hoa lấy 2/3 và ta lấy 1/3), về vấn đề chiến sự ở Nam Bộ, vấn đề người dân tộc thiểu số Rađê hợp tác với Chính phủ và vấn đề kinh tế (thuế, muối, giá hàng, chống đầu cơ, tiền Quan Kim).

Nguồn trích: - Bản sao Biên bản Hội đồng Chính phủ, lưu tại Bảo tàng Hồ Chí Minh.” (6)

“... Năm 1946, sau khi cô Nguyễn Thị Thanh ở Hà Nội về, bác Nguyễn Sinh Khiêm lên đường từ Nghệ An ra Hà Nội.

... Khi được nghe báo cáo chuyện người anh Nguyễn Sinh Khiêm ra Hà Nội, Bác Hồ lặng đi, xúc động. 

Nhớ lần trước, lúc Bác Hồ đang chủ trì cuộc họp quan trọng bàn chuyện cấp gạo cho quân Tàu Tưởng, khi nghe thư ký thông báo rất nhỏ là có cô Nguyễn Thị Thanh ra thăm, Bác Hồ bàng hoàng cả người, hai tay bám chặt vào bàn để kìm nén nỗi xúc động quá lớn; nhiều người lúc ấy thấy đôi mắt của Bác Hồ rớm lệ...”(7)

Nhận xét: Ngay sau khi mới đọc Tuyên Ngôn “độc lập”, Hồ đã bày chuyện “thảo luận với Trung Hoa về việc chở gạo từ Nam ra Bắc.” Có phải là cấp cho Tưởng hay là cấp cho CS TQ? 

Kìa tỷ lệ: “Người Trung Hoa lấy 2/3 và ta lấy 1/3

Ngay 1945 đã vậy, thì ai dám chắc trước đó năm 1943, 1944 Hồ không lén lút thực hiện việc này?

2. Các tướng của Tưởng - kỳ thực đã là tướng của Trung Cộng!

Lưu ý: Lư Hán, Tiêu Văn, Lăng Kỳ Hàn, Lý Tế Thâm bề ngoài là Tưởng, nhưng đã ngả theo CS TQ, bằng chứng là đến 1949 bọn này đã là cán bộ cao cấp của CS TQ!

Bằng chứngHồ chửi Lư Hán, Tiêu Văn “là bọn quân phiệt khét tiếng chống Cộng” là "Diệt cộng cầm Hồ":

“Đến ngày 28/8, những đơn vị Quốc Dân Đảng đầu tiên mới bắt đầu vượt biên giới sang lãnh thổ Việt Nam nhưng thành phần chỉ huy có thay đổi: tướng Lư Hán thay Trương Phát Khuê thống lĩnh toàn bộ quân đội tiếp quản Bắc Đông Dương và Tiêu Văn là phó tư lệnh, ngoài ra còn có đơn vị Trung ương của tướng Chu Phúc Thành, tất cả đều là bọn quân phiệt khét tiếng chống Cộng với quân số khoảng 20 vạn…” (9)

“Cách đây 60 năm, cách mạng Việt Nam đứng trước một tình thế cực kỳ hiểm nghèo. 20 vạn quân Tưởng Giới Thạch vào miền Bắc Việt Nam, kéo theo một số đảng phái người Việt tay sai của chúng, hòng thực hiện âm mưu "diệt cộng, cầm Hồ", lật đổ chính quyền cách mạng non trẻ…” (10)

Giáp nói: Lý Tế Thâm khuyên “đừng đi theo con đường cộng sản”!

“Trước khi chúng tôi rời Quế Dương, ông Hồ Ngọc Lãm, một người Việt Nam có tinh thần yêu nước, một võ quan trong quân đội Quốc dân đảng dã viết thư giới thiệu chúng tôi với Lý Tế Thâm. Lý là chủ nhiệm Tây Nam hành dinh của Tưởng Giới Thạch. Chúng tôi lấy tư cách là những người của Việt Nam giải phóng đồng minh để giao dịch với Lý. Anh Đồng mang tên mới: Lâm Bá Kiệt, chủ nhiệm biện sự xứ hải ngoại của Việt Nam giải phóng đồng minh. Anh Hoan thì lấy tên là Lý Quảng Hoa. Tôi cũng tự đặt cho mình một tên mới: Dương Hoài Nam.

Nơi Lý ở giống như một cung điện, khi vào phải qua nhiều lần cổng có lính gác. Chúng tôi đã biết, khi ở Quảng Châu Lý nổi tiếng về giết cộng sản. Lý làm ra niềm nở khi gặp chúng tôi. Lý hứa giúp đỡ Cách mạng Việt Nam. Lý nói, nay mai theo lệnh của Đồng minh, quân Tầu sẽ tiến vào Việt Nam, và yêu cầu chúng tôi làm giúp kế hoạch “Hoa quân nhập Việt”. Lý hỏi chương trình điều lệ của Việt Nam giải phóng đồng minh, rồi khuyên chúng tôi: “Muốn cách mạng thành công thì đừng đi theo con đường cộng sản”.” (15).

Nhưng đến 1949 thì Lư Hán, Tiêu Văn, Lý Tế Thâm, Lăng Kỳ Hàn lại hiện nguyên hình:

3. Lư Hán 1949 = Ủy viên thường vụ quốc hội của Trung quốc Cộng sản.

“LƯ HÁN (1895-1974), người Thiệu Thông, tỉnh Vân Nam, tự là Vĩnh Hành, người dân tộc Di. Tốt nghiệp Vân Nam giảng võ đường (Trường võ bị Vân Nam), nguyên là Sư đoàn trưởng của Long Vân. Đã từng là Tổng tư lệnh Tập đoàn quân số 1, Tổng tư lệnh Phương diện quân số 1 của Quốc dân đảng, Tỉnh trưởng Vân Nam, kiêm Tổng tư lệnh Quân bảo an (Công an) tỉnh, Ủy viên Ban Chấp hành Trung ương Quốc dân đảng. Tháng 12 năm 1949 đã dấy binh khởi nghĩa. Sau đó giữ nhiều chức vụ trong chính quyền Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa: Chủ tịch Ủy ban quân chính tỉnh Vân Nam, Phó Chủ tịch Ủy ban hành chính khu Tây Nam, Ủy viên Hội đồng Quốc phòng, Ủy viên thường vụ Đại hội Nhân dân toàn quốc (Quốc hội), Phó chủ nhiệm Ủy ban thể dục thể thao quốc gia...” (13)

“Lư Hán vốn xuất thân trong một gia đình đại địa chủ vùng Viêm Sơn, ông là em họ của Long Vân…Tháng 7 năm 1948 Lư Hán hạ lệnh trấn áp học sinh Côn Minh tạo ra sự kiện thảm sát 15 tháng 7. Năm 1949 Lư Hán còn tạo ra vết nhơ trong vụ thảm sát 21 người vô tội trên đường phố Nam Bình.

Sau đó Cánh Lư Hán và Long Vân dưới sự chỉ đạo của TW DCS TQ và Ủy ban Công hội tỉnh Vân Nam và dưới sự chi viên của quân giải phóng nhân dân, cùng đấu tranh ở Vùng biên giới giữ Vân Nam và Quý Châu. Và đến ngày 9.12.1949 đã nổ ra khởi nghĩa Côn Minh, Tỉnh Vân Nam tuyên bố giải phóng trong hòa bình.

Sau năm 1950, Lư Hán lần lượt đảm nhiệm các chức Chủ tịch quân ủy Vân Nam, phó chủ tịch quân ủy Tây Nam, ủy viên thường vụ quốc hội, thường vụ ủy ban chính - hiệp (giống như MTTQ) Trung quốc, ủy viên bộ quốc phòng, phó chủ nhiệm UBTDTT, thường vụ TƯ UB dân cách v.v..

Lư Hán mất tại Bắc Kinh ngày 13.5.1974 thọ 79 tuổi.” (11)

4. Lý Tế Thâm 1949 = phó chủ tịch chính phủ của Trung quốc Cộng sản.

“Lý Tế Thâm (Bính âm: 李济深, sinh năm 1886 – mất 9 tháng 10, 1959) là một nhà quân sự và chính khách của Trung Quốc. Ông từng là Tư lệnh Quân đoàn 4 Trung Hoa Dân Quốc, Tỉnh trưởng Quảng Đông, Ủy viên Ủy ban Quân sự và Quyền Hiệu trưởng trường quân sự Hoàng Phố. Sau khi chống đối Tưởng Giới Thạch rồi bị trục xuất khỏi Quốc dân đảng năm 1947, ông trở thành một trong 6 phó chủ tịch Chính phủ Nhân dân Trung ương nước Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa sau khi chính phủ này thành lập ngày 1 tháng 10, 1949.

…Lý rời Hồng Kông đầu năm 1949 đến Bắc Kinh, hỗ trợ việc thành lập Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa. Sau lễ ra mắt của chính phủ mới, Lý trở thành một trong 6 phó chủ tịch chính phủ, cũng như Phó chủ tịch Hội Hữu nghị Trung-Xô. Tháng 1 năm 1953, Lý trở thành ủy viên Ủy ban Soạn thảo Hiến pháp nước Cộng hòa Nhân dân. Ông cũng là ủy viên Quốc vụ viện từ năm 1954. Hiến pháp mới giảm bớt số lượng phó chủ tịch nước từ 6 xuống 2, nên Lý từ chức và sang giữ chức Phó chủ tịch Ủy ban Thường vụ Quốc vụ viện. Lý giữ chức này tới khi mất ngày 9 tháng 10, 1959 tại Bắc Kinh do ung thư dạ dày và xuất huyết não.[1]” (12)

5. Tiêu Văn 1949 = Giải phóng quân Trung Hoa.

“TIÊU VĂN, người tỉnh Quảng Đông (Trung Quốc). Năm 1943 là Trung tướng trong quân đội Tưởng Giới Thạch và Trưởng ban Ngoại sự xứ, chuyên trách phòng chỉ đạo Việt Nam (Việt Nam chỉ đạo thất). Vào Việt Nam tháng 9-1945, được giao phụ trách cơ quan của Hoa kiều vụ và Trưởng ban chính trị của quân đội Tưởng Giới Thạch. Khi Hồng quân tiến xuống Hoa Nam, Tiêu Văn đã chạy sang hàng ngũ Giải phóng quân Trung Hoa. Sau năm 1950, được cử làm tư vấn cho chính quyền Quảng Đông dưới sự chỉ đạo của Diệp Kiến Anh.” (13)

6. LĂNG KỲ HÀN 1949 = Ban Thường vụ của Trung quốc Cộng sản.

“LĂNG KỲ HÀN, quan chức Bộ Ngoại giao Trung Hoa dân quốc, là thành viên trong Đoàn Cố vấn sang Hà Nội giúp Lư Hán. Tháng 10-1950, khi đang làm công sứ Đại sứ quán Trung Hoa dân quốc tại Pháp đã bỏ về với Chính phủ Cộng hòa nhân dân Trung Hoa và được bầu vào Ban Thường vụ Hội nghị chính trị hiệp thương toàn quốc.” (13)

Sự thật là vậy!



“14. “Nông dân kéo nhau lên thành phố xin ăn (Ảnh tư liệu)”” (Văn bản 14)



“15. Những người chết đói ở trại Giáp Bát được cải táng về nghĩa trang Hợp Thiện (Hà Nội). Ảnh Võ An Ninh.” (Văn bản 2)

III. Mô tả nạn đói qua các báo lề đảng

Khi đọc báo chí lề đảng mô tả về "nạn đói năm Ất Dậu" dưới đây, chúng ta cần tỉnh táo để thấy: Hiện thực nạn đói và các cảnh chết chóc đã được ghi lại là đúng thật, còn nguyên nhân đưa ra như: “chính sách vơ vét thóc gạo của phát xít Nhật và thực dân Pháp lúc bấy giờ cùng với thiên tai, mất mùa ở nhiều tỉnh đồng bằng Bắc Bộ là nguyên nhân trực tiếp dẫn đến…” thì chúng ta cần xem lại. Ai dám khẳng định vào 1945 Hồ đã công khai tỷ lệ: “Người Trung Hoa lấy 2/3 và ta lấy 1/3” thì trước đó năm 1943, 1944 Hồ không lén lút thực hiện việc này?

Ví dụ như: “Tháng 9/1944, lụt vỡ đê La Giang (Hà Tĩnh), đê sông Cả (Nghệ An) làm cho nạn đói diễn ra trầm trọng hơn…” Ai dám chắc rằng tụi quỷ Hồ không dám phá hoại bằng cách làm cho đê vỡ để dân chết đói, rồi chúng lại làm như Phật từ bi mà: “Giữa lúc nạn đói lên đến đỉnh điểm thì ngày 9/3/1945, Nhật đảo chính Pháp. Mặt trận Việt Minh phát động nhân dân phá hàng trăm kho thóc của Nhật để cứu đói. Phong trào diễn ra sôi nổi khắp nơi khiến nạn đói phần nào được đẩy lui. Nông dân bắt đầu trở về quê tiếp tục sản xuất.” (8)

Dưới đây là một mô tả về "nạn đói năm Ất Dậu" của báo lề đảng của CS VN:

Trong ký ức người Việt Nam, "nạn đói năm Ất Dậu" vẫn là một cơn ác mộng, nỗi nhức nhối khó quên. Thảm họa ấy bắt đầu từ tháng 10/1944 kéo dài đến giữa năm 1945.

Công trình nghiên cứu về nạn đói năm 1945 của GS Văn Tạo, nguyên Viện trưởng Viện Sử học Việt Nam và GS Furuta Moto (người Nhật) chỉ rõ:chính sách vơ vét thóc gạo của phát xít Nhật và thực dân Pháp lúc bấy giờ cùng với thiên tai, mất mùa ở nhiều tỉnh đồng bằng Bắc Bộ là nguyên nhân trực tiếp dẫn đến thảm cảnh trên.

“Sống ngắc ngoải trong nạn đói 1945. Ảnh tư liệu.” (ảnh 16)


Tháng 10/1940, khi đặt chân đến Đông Dương, Nhật thi hành hàng loạt chính sách đánh vào nền kinh tế: buộc thực dân Pháp phải ký kết nhiều hiệp ước yêu cầu cung cấp lương thực, giao nộp lúa, gạo cho Nhật hàng năm; cấm vận chuyển lương thực từ Nam ra Bắc, hạn chế chuyên chở tự do, chỉ cho chở dưới 50 cân gạo trong một tỉnh; bắt người dân nhổ lúa trồng đay, dành ruộng trồng lạc.

Trong khi Nhật vơ vét cho chiến tranh thì Pháp dự trữ lương thực phòng khi quân Đồng minh chưa tới, phải đánh Nhật hoặc dùng cho cuộc tái xâm lược Việt Nam. Thuế đinh, thuế điền, tô tức trở thành những chiếc thòng lọng buộc vào cổ nông dân.

Năm 1944, Việt Nam bị mất mùa nhưng Pháp và chính quyền phong kiến vẫn phải cung cấp cho Nhật hơn 900.000 tấn gạo để nuôi chiến tranh phát xít và làm nguyên liệu để người Pháp nấu rượu, cùng thóc dùng đốt lò thay cho than đá. Hàng chục nghìn mẫu ngô bị phá, hàng triệu tấn thóc bị thu nộp. Theo thống kê, năm 1940, diện tích trồng đay là 5.000 ha nhưng đến năm 1944 đã tăng lên 45.000 ha.

Nhật cấm vận chuyển lúa từ miền Nam ra, vơ vét thóc ở miền Bắc khiến giá thóc, gạo tăng vọt. Năm 1943, một tạ gạo giá chính thức là 31 đồng, giá chợ đen là 57 đồng; năm 1944 tăng lên 40 đồng, giá chợ đen là 350 đồng, nhưng đến đầu năm 1945 thì giá chính thức vọt lên 53 đồng còn giá chợ đen từ 700-800 đồng. Giá gạo "phi nước đại" khiến người dân không đủ sức mua, phải chịu cảnh chết đói.

Tháng 9/1944, lụt vỡ đê La Giang (Hà Tĩnh), đê sông Cả (Nghệ An) làm cho nạn đói diễn ra trầm trọng hơn. Theo những người dân trải qua nạn đói khủng khiếp ở Tây Lương (Tiền Hải, Thái Bình) thì vụ mùa năm 1944, lúa trên các cánh đồng rộng hàng trăm mẫu đều bị "rù" (rầy phá hoại), chết trắng, chết vàng. Cả mẫu ruộng không thu nổi vài chục cân thóc mẩy.

Nạn đói đã diễn ra ở 32 tỉnh miền Bắc và Bắc Trung Bộ, từ Quảng Trị trở ra. Trọng điểm là các tỉnh đồng bằng, nơi dân số tập trung đông, có nhiều ruộng, như Thái Bình, Nam Định, Hải Phòng, Thanh Hóa. Cái đói không buông tha ai, trọng tâm là những người dân nghèo, người lao động, đặc biệt là nông dân không có ruộng đất chuyên đi làm thuê và nông dân ít ruộng đất.

Để chống lại cái đói, cái chết cận kề, người dân ăn từ rau dại, đến củ chuối, vỏ cây, giết cả trâu bò, chó mèo; dân chài thì ăn củ nâu, cá chết. Khi không còn gì ăn thì họ ngồi chờ chết, để người nhà mang đi chôn hoặc chết ở bờ bụi khi đi kiếm ăn. Cái chết đến từ từ, thảm khốc, dày vò cả thể xác lẫn tinh thần. Cái đói khiến cha bỏ con, chồng bỏ vợ, tình người đứt đoạn, đi xin ăn không được thì cướp giật. Ở các vùng quê, hàng nghìn hộ gia đình chết cả nhà, nhiều dòng họ chỉ một vài người sống sót.

Tháng 3/1945, nạn đói lên đến đỉnh điểm. Lũ lượt người ngược, kẻ xuôi chạy đói đến các thành phố lớn, họ bán cơ nghiệp để lấy tiền đi đường. Người dân Hà Nội khi ấy đã phát động Ngày cứu đói, lập trại tế bần phát cháo. Người sắp chết thì được đưa về trại Giáp Bát, còn người chết đói thì xác chất đầy xe bò đem đi "hất xuống hố như hất rác" tại nghĩa trang Hợp Thiện (Hai Bà Trưng).

Mục sư Lê Văn Thái, nguyên Hội trưởng Hội thánh Tin lành Việt Nam thời kỳ 1942-1960 viết lại: "Tôi thường nghe tiếng rên xiết của những người sắp chết, thấy những đống thịt quằn quại gần những xác chết, nơi này 5-3 xác chết, chỗ khác từng đống người sống nằm lẫn với người chết. Trên những đoàn xe bò đầy những xác chết, mỗi xe chỉ phủ một chiếc chiếu, trong những cái hầm mấy trăm xác chết mới lấp một lần. Một vài lá cải thối trong đống rác, một vài hột cơm đổ bên cạnh vò nước gạo thì họ kéo nhau từng lũ đến tranh cướp".

"Họ đi thành rặng dài bất tuyệt gồm cả gia đình, già lão có, trẻ con có, đàn ông có, đàn bà có, người nào người nấy rúm người dưới sự nghèo khổ, toàn thân lõa lồ, gầy guộc, giơ xương ra và run rẩy. Ngay cả đến những thiếu nữ tuổi dậy thì, đáng lẽ hết sức e thẹn cũng thế. Thỉnh thoảng họ dừng lại để vuốt mắt cho một người trong bọn họ đã ngã và không bao giờ dậy được nữa, hay để lột miếng giẻ rách không biết gọi là gì cho đúng hãy còn che thân người đó", tác giả Vespy viết trong một bức thư vào tháng 4/1945.

Giữa lúc nạn đói lên đến đỉnh điểm thì ngày 9/3/1945, Nhật đảo chính Pháp. Mặt trận Việt Minh phát động nhân dân phá hàng trăm kho thóc của Nhật để cứu đói. Phong trào diễn ra sôi nổi khắp nơi khiến nạn đói phần nào được đẩy lui. Nông dân bắt đầu trở về quê tiếp tục sản xuất. Đến vụ chiêm (tháng 6) có gạo mới, mức sống thay đổi đột ngột lại khiến nhiều người chết vì ăn quá no. Môi trường bị ô nhiễm nặng bởi xác chết không được xử lý và trải qua cơn đói lâu dài kéo theo dịch tả và dịch sốt vàng da lại giết thêm nhiều người ở Bắc Giang, Cao Bằng.

Nhiều làng xã chết 50-80% dân số, nhiều gia đình, dòng họ chết không còn ai.. Làng Sơn Thọ, xã Thụy Anh (Thái Thụy, Thái Bình) có hơn 1.000 người thì chết đói mất 956 người. Chỉ trong 5 tháng, số người chết đói toàn tỉnh lên đến 280.000 người, chiếm 25% dân số Thái Bình khi đó. Lịch sử đảng bộ Hà Sơn Bình cũ ghi rõ: "Trong nạn đói năm 1945, khoảng 8 vạn người (gần 10% dân số trong tỉnh) chết đói, nhiều nơi xóm làng xơ xác tiêu điều, nhất là ở những nơi nghề thủ công bị đình đốn. Làng La Cả (Hoài Đức) số người chết đói hơn 2.000/4.800 dân, có 147 gia đình chết không còn một ai. Làng La Khê (Hoài Đức) có 2.100 người thì 1.200 người chết đói, bằng 57% số dân".

Một điểm chôn tập thể người bị chết đói, đổ xác đến đâu lấp đất đến đấy. Ảnh tư liệu.” (ảnh 17)


Tháng 5/1945, bảy tháng sau khi nạn đói bùng nổ tại miền Bắc, tòa khâm sai tại Hà Nội lệnh cho các tỉnh miền Bắc phúc trình về tổn thất. Có 20 tỉnh báo cáo số người chết vì đói và chết bệnh là 400.000, chỉ tính miền Bắc. Số liệu nghiên cứu trong cuốn Nạn đói năm 1945 ở Việt Nam - Những chứng tích lịch sử của GS Văn Tạo thống kê: "Riêng tỉnh Thái Bình, nơi nạn đói diễn ra trầm trọng nhất, đã được Ban lịch sử tỉnh điều tra, con số tương đối sát thực tế là cả tỉnh chết đói mất 280.000 người. Chỉ tính số người chết đói ở Thái Bình cùng với Nam Định hơn 210.000 người, Ninh Bình 38.000, Hà Nam chết 50.000 thì số người chết đói đã lên đến hơn 580.000. Như vậy, con số 2 triệu người Việt Nam chết đói trong 32 tỉnh cũ tính từ Quảng Trị trở ra và hai thành phố lớn Hà Nội, Hải Phòng là gần với sự thực".

So sánh nạn đói năm 1945 ở Việt Nam với tổn thất của các cuộc chiến tranh Pháp - Đức, Chủ tịch Hồ Chí Minh đã chỉ rõ: "Nạn đói nguy hiểm hơn nạn chiến tranh. Thí dụ trong 6 năm chiến tranh, nước Pháp chết một triệu người, nước Đức chết chừng 3 triệu. Thế mà nạn đói nửa năm ở Bắc Bộ, ta đã chết hơn 2 triệu người".

70 năm trôi qua, những chứng tích lịch sử về nạn đói năm xưa không còn nhiều, ngoài những nấm mồ tập thể sâu dưới lòng đất lạnh. Những nhân chứng từng đi qua tai họa lịch sử ấy thì ghi nhớ nỗi đau thương sâu trong tâm, mỗi lần nhắc đến chỉ biết rưng rưng nước mắt.” (8)

Nạn đói 1945 có lợi cho tổ chức nào?

Hồ đã thực hiện một mưu đồ mà “Nhất cử lưỡng tiện”! đó là vừa đem được gạo về cho Trung Cộng, vừa làm cho dân Việt đói rồi Hồ hô hào: “Phá kho thóc của Nhật” để cứu dân, thế rồi dân theo ai?

Thật là ma mãnh!

Thật là thổ phỉ!

Thật là bỉ ổi!

IV. Tham khảo báo lề dân

Đầu tháng 9 năm 1945, cầm đầu đám lính Tàu sang Bắc Việt để giải giới quân Nhật, tướng Lư Hán có mang theo 1 bức thư giới thiệu của người anh họ là tướng Lùng Văn, chúa tể tỉnh Vân Nam, người đã ngoảnh mặt làm ngơ để cho già Hồ tự do đè gái Tàu ra chơi ngay trong dinh thự của y hồi năm xưa. Trong buổi tiếp xúc đầu tiên, Lư Hán cười cười trao thư của Lùng Văn gửi Hồ. Xem xong, mặt hắn biến sắc, nhưng cố gượng cười, ngồi nghe Lư Hán đưa ra hàng trăm yêu sách kinh thiên động địa. Giữa lúc 2 triệu người bị chết đói, thây chưa kịp rã, hàng chục triệu đồng bào 2 miền Trung và Bắc đang thiếu gạo ăn thì Hồ nuôi đám lính Tàu như người ta vỗ béo gà vịt ngày Tết. Hắn cho quân chận ở năm cửa ô, các bến xe, bến tàu, nhà ga để thu mua theo kiểu ăn cướp tất cả lương thực, thực phẩm của nông dân. Suốt mùa lam lũ 2 sương 1 nắng, thu hoạch được tí gì họ chắt chiu gom góp, gồng gánh bao dặm đường hy vọng đổi lấy cái chăn, cái chiếu manh áo cho gia đình, bỗng nhiên bị Hồ tước đoạt để đền ơn những bữa cơm Tàu năm xưa hắn hưởng 1 mình. Hắn còn trổ nghề ma cô bắt gái dâng cho bộ hạ của Lư Hán để trừ nợ ngày xưa hắn chơi đầy tớ gái của Lùng Văn. Gái thành niên không đủ, hắn bắt luôn gái vị thành niên nộp cho quân Tàu. 

Tội ác của Hồ đâu đã dừng lại ở đó...” (16)

Được sự ưng thuận của bọn Tàu, Hồ ra lệnh cho Vệ quốc quân tấn công càn quét các cơ sở của Việt Quốc và Việt Cách.

Tại Hà Nội, nhiều đơn vị của 2 đảng phái này không đương đầu nổi với Việt Minh đã chạy vào khu vực đóng quân của Lư Hán ở phố cửa Đông, bị lính gác đuổi ra để cho Việt Minh làm thịt rất dã man. Chống cự hay đầu hàng cũng bị giết chết. Nhiều hố chôn tập thể nằm rải rác phía ngoài đê La Thành là nơi xảy ra nhiều trận ác chiến. Lực lượng Quốc Dân Đảng ở các tỉnh Vĩnh Yên, Phú Thọ, Yên Bái cũng bị thiệt hại rất nặng do không đủ vũ khí đạn dược. Giữa lúc đó, ở Sài Gòn, Bông Anh Dĩa cán bộ tiếp vận vũ khí chủ chốt của Nam kỳ suốt 9 năm kháng chiến, đến gặp Dương Bạch Mai để nhận vàng sang Xiêm mua vũ khí. Mai hằn học chua chát:

- Vàng đâu nữa mà vàng? Ra ngoài Bắc mà hỏi! Quyên góp cả tuần lễ được hơn 3 tấn vàng, hốt ráo nạo ra ngoải cúng mẹ nó cho bọn Tàu hết rồi…” (16)

Thiên hạ khóc lóc chửi vung thiên địa. Thật chưa từng thấy cái đảng nào ăn cướp trắng trợn ngang ngược như đảng cộng sản VN. Đảng trưởng gian trá theo kiểu đảng trưởng, đảng viên gian trá theo kiểu đảng viên…” (16)

Nhận xét: Vì cs Hồ hay lu loa rằng: Báo lề dân không chính thống hay nói sai… nên tôi phải để ở phần tham khảo! Nhưng đối chiếu ở báo lề Đảng bên trên thì báo Lề Dân đã nói đúng!

Thật là ma mãnh!

Thật là thổ phỉ!

Thật là bỉ ổi!



_________________________________

Chú Thích:

(Đ. H. L - P GĐ Khu Di tích Chủ tịch Hồ Chí Minh tại Phủ Chủ tịch)
(16) Hồ Chí Minh Trả Nợ Và Ăn Cướp, lylaclong.nguoivietnamchau.com


Chủ tịch Hồ Chí Minh vĩ đại sống mãi trong sự nghiệp của chúng ta!Là sự nghiệp gì không để bác đầu thai mà ướp bác tại Ba Đình?

11:00
19/05/2015
0

BP - Lịch sử đấu tranh dựng nước và giữ nước của dân tộc Việt Nam mỗi thời kỳ đều sinh ra những anh hùng giải phóng dân tộc. Những anh hùng ấy đã viết lên các trang sử vẻ vang cho dân tộc và đi vào đời sống như một nét văn hóa của người dân Việt Nam. Với thời đại Hồ Chí Minh, thì “Dân tộc ta, nhân dân ta, non sông đất nước ta đã sinh ra Hồ Chủ tịch người anh hùng dân tộc vĩ đại và chính Người đã làm rạng rỡ dân tộc ta, nhân dân ta và non sông đất nước ta” (cố Tổng bí thư Lê Duẩn).

Trải qua lịch sử hơn 4.000 năm đấu tranh dựng nước và giữ nước chưa có thời kỳ nào đất nước Việt Nam ta lại phát triển rực rỡ như thời đại Hồ Chí Minh. Một thời đại mà dân tộc Việt Nam nhỏ bé, vật chất nghèo nàn, lạc hậu đã làm nên kỳ tích đánh đuổi 2 đế quốc hùng mạnh nhất thế giới để giành độc lập dân tộc, thống nhất đất nước. Một thời đại mà mỗi người dân Việt Nam luôn cảm thấy tự hào trước bạn bè quốc tế.

 Ngày nay, thời đại Hồ Chí Minh, các thế hệ người dân Việt Nam đang viết tiếp những trang sử sáng ngời trong phát triển kinh tế và nâng cao vị thế trên trường quốc tế. Có được những điều đó, mỗi người con đất Việt không bao giờ quên Nguyễn Ái Quốc - Hồ Chí Minh - người đã tìm ra con đường cách mạng cho dân tộc, người sáng lập và dẫn dắt Đảng Cộng sản Việt Nam cùng nhân dân cả nước “giành hết thắng lợi này đến thắng lợi khác”.

Kỷ niệm 125 năm ngày sinh của Người, đứng trước khó khăn, thử thách và trước những thời cơ phát triển của đất nước, mỗi cá nhân, mỗi tổ chức đảng, mỗi đơn vị xin hãy ghi nhớ “Chủ tịch Hồ Chí Minh vĩ đại sống mãi trong sự nghiệp của chúng ta”. Chúng ta phải kiên định con đường mà Đảng, Bác Hồ và nhân dân ta đã chọn; phải học tập, làm theo tư tưởng, tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh. Tư tưởng Hồ Chí Minh là tư tưởng tiên tiến, đi trước thời đại và là kim chỉ nam cho mọi hành động. Tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh như ngọn đuốc dẫn dắt chúng ta trên con đường cách mạng, vì độc lập của Tổ quốc, vì dân giàu, nước mạnh, dân chủ, công bằng, văn minh. Tấm gương của Người là những giá trị cao đẹp về văn hóa, đạo đức của con người. Tấm gương Hồ Chí Minh là những điều bình dị ai cũng có thể học tập và làm theo và cũng là tầm cao của dân tộc phải phấn đấu suốt đời. Cuộc vận động “Học tập và làm theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh” mà toàn Đảng, toàn dân, toàn quân ta đang nỗ lực thực hiện một lần nữa đã minh chứng và khẳng định ngọn đuốc dẫn dắt ấy. Và đó cũng là yêu cầu cấp bách hiện nay đối với mỗi cán bộ, đảng viên và toàn dân trong công cuộc xây dựng và phát triển đất nước cả về kinh tế - chính trị, quốc phòng - an ninh, đặc biệt là văn hóa.

Kỷ niệm 125 năm ngày sinh của Người là dịp ôn lại để chúng ta tự hào đang được sống trong thời đại Hồ Chí Minh, tưởng nhớ đến công lao trời biển của Người. Và cũng là dịp mỗi chúng ta thấy rõ hơn sự cần thiết phải học tập và làm theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh để hoàn thiện bản thân, để xứng đáng với thời đại mà mình đang tiến bước.

Chủ tịch Hồ Chí Minh vĩ đại sống mãi trong sự nghiệp của chúng ta!     

T.Phương

Dân tộc Việt Nam có cần đảng cộng sản?

Sinh Nguyễn Pr (Danlambao) - Giờ đây, chúng ta có thể khẳng định rằng: Dân tộc VN không cần có ĐCS, chẳng những không cần có nó, mà chúng ta phải tiêu diệt và loại trừ chúng ra khỏi đất nước, vì sao phải như vậy? Vì suốt 70 năm độc tài cai trị, chúng đã phơi bày quá rõ bộ mặt thật của chúng: U mê ngu muội, độc ác, gian manh, lừa lọc xảo trá, phá nước hại dân, lừa đảo cả một dân tộc VN.

Không phải một VN ta mà cả thế giới đều lên án và loại trừ chúng, chỉ còn sót lại vài ba tên cố bám lấy quyền lực cai trị. Cả thế giới xem chúng như một quái thai, loài ác qủy. Theo một số tài liệu tham khảo, tôi được biết: Hiện nay, một số nước Đông Âu và phương Tây, họ đang liên kết để đưa chủ nghĩa CS ra tòa án quốc tế về tội diệt chủng, chống lại sự tiến hóa của loài người. 

Hàng ngày, trên loa đài, chúng rao giảng, nhờ ĐCS mà VN có tự do hạnh phúc, đất nước đạt được những thành tựu này, thành tựu kia, nhưng thực chất là rỗng tuếch. Các bạn thử nhìn các nước quanh ta thì thấy ngay, đúng là mị dân. Ta thử hình dung nếu 70 năm qua không có ĐCS, đất nước này sẽ vượt bật đến đâu? Tôi chắc chắn sẽ vượt xa cái xã hội mà ta đang sống phải vài chục lần, bét nhất cũng bằng Thái Lan hay Hàn Quốc, cùng lắm cũng phải hơn Philippin, chứ đất nước đâu bị bầy nhầy bẹp nhẹp thế này. 

vandanthoidai.net


Mỗi khi nghĩ về đảng CS độc quyền cai trị, phải nói thẳng là tôi luôn luôn có suy nghĩ chống đối cực đoan, trong đầu óc tôi luôn có những câu hỏi: Tại sao? 

- Tại sao, ĐCS phải thần thánh hóa ông HCM một cách quá đáng, thêu dệt một cách trơ trẽn, họ xem ông HCM như bà Âu Cơ, đã sinh ra dân tộc này, họ hầu như quên hết tất cả các vị anh hùng dân tộc khác, những người mà có công với đất nước này gấp ngàn vạn lần HCM. Những vị anh hùng ấy bị quên lãng.

CSVN đã dựng lên những sự việc cao siêu không thực về HCM và ém nhẹm cái xấu xa tàn độc mà HCM đã làm. Hàng năm, nội sức chi phí cho khâu đền đài, lăng tẩm, tượng đài cho mình HCM, nhân dân Việt Nam đã phải còng lưng đóng thuế bởi chi phí quá ư là lớn và vô nghĩa, đó là chưa tính đến đền thờ lăng tẩm cho cha mẹ họ hàng giòng tộc của ông ta.

Xin hỏi trên thế giới này, từ cổ chí kim, có một con người nào có đến 175 tên gọi, lẫn bí danh, bút danh? Ngoài ra còn có thêm 30 tên gọi, bí danh bút danh chưa chính thức công bố, đó là ông HCM đấy (theo báo điện tử ĐCS). Chính ông viết 2 cuốn tiểu sử tự ca ngợi mình, tự thêu dệt thần thánh cho mình nhưng lại lấy tên khác, có lẽ ý muốn nói đây là chuyện khách quan trung thực. Đó là quyển "Những mẩu chuyện về đời hoạt động của Hồ chủ tịch" lấy tên tác giả là Trần Dân Tiên, xuất bản tại Trung Cộng năm 1948 và tại Pari năm 1950, và cuốn thứ 2 là "Vừa đi đường vừa kể chuyện" lấy tên tác giả là T.LAN, (Cả 2 tác giả nêu trên đều là của HCM).... Bây giờ là thời đại CNTT nên chuyện mộng mị này, đa số nhân dân bây giờ đều biết cả. Trong muôn ngàn thứ chuyện mông má về HCM, ở đây tôi chỉ nêu 2 vấn đề nhỏ như trên. Chúng ta cũng đủ nhận ra được HCM là anh hùng hay là gian hùng. 

vandanthoidai.net


- Tại sao, cán bộ bây giờ gần như cho mình là cha mẹ dân, có quyền ra lệnh cho dân, thế mà lúc nào cũng hô hào cán bộ là đầy tớ của dân? chuyện to và kín đáo còn láo với dân để dể che dấu, còn chuyện nhỏ thế này ai cũng biết, tại sao cứ mãi láo thế? Trung tướng Trần Độ, gần cả cuộc đời cống hiến cho CS, cũng đã từng là cận thần của đại tướng Giáp, cuối cuộc đời mới nhận ra mình sai lầm, đã phải thốt lên CS là kẻ láo khoét. 

- Tại sao, nước VN hiện nay CS độc quyền cai trị, xã hội thì đã là tư bản, cán bộ đâu còn vô sản chuyên chính gì nữa đâu, lâu dài nguy nga, tiền tài khối khối, thế thì tại sao cứ đeo mãi cái mác Cộng Hòa XHCN-VN? Cứ hứa với dân: Tiến nhanh tiến mạnh, tiến vững chắc lên XHCN, xin hỏi: Vậy thì chừng nào lên? sao không nói trắng ra cho dân biết? 100 năm nữa? (thà nói như ông Nguyễn Phú Trọng đả nói} 1000 năm nữa? hay ngàn ngàn năm nữa? hay là không thể nào lên XHCN được vì không có thực, cứ mạnh dạn nói thẳng cho dân biết, dù không nói dân cũng đã biết cả rồi, đừng láo với dân mãi thế. 

-Tại sao, Tàu cộng đã nuốt mất Hoàng Sa Trường Sa của ta, đang cướp của, đánh phá, bắt bớ ngư dân ta, lũng đoạn nền kinh tế của ta, thế tại sao lãnh đạo CSVN chẳng những yếu hèn mà còn bám đít, tâng tiu chiều chuộng và cứ cúi đầu vâng dạ nghe theo chúng? Tại sao không ngang tàn như tên nhóc Kim jong Un Bắc Hàn? chỉ cần bất đồng quan điểm với Tàu Cộng, sẵn sàng không thèm đi dự lễ duyệt binh ngày 3/9 của Tàu, dù rằng được đích thân Tập Cận Bình mời. Tại sao không anh hùng như Philippin? cũng được Tàu Cộng mời, nhưng đết thèm đi.

Thế còn VN ta? Bọn Tàu đã, đang và sẽ cướp nước ta, chuyện rõ như ban ngày, cả thế giới đều biết, thế mà CT nước Trương Tấn Sang vẫn đi. Sau khi xong duyệt binh 3/9, Tập Cận Bình và Trương Tấn Sang có cuộc hội đàm, Tập Cận Bình phán với ông Sang rằng: "Cả 2 nước đều là quốc gia CS nắm quyền, đây là một yêu cầu đối với 2 nước nhằm tăng cường phối hợp chiến lược trao đổi và họp tác". Trước hành động cướp đảo trắng trợn, biển đông đang dầu sôi lửa bỏng, thế mà sau khi nghe chiếu chỉ của Bình, Sang đã vội vàng cung thỉnh: "VN hy vọng sẽ tăng cường sự tin tưởng chính trị và các hành động giao lưu với Trung Quốc..." (Nguồn từ các trang thông tin). Như thế có phải là yếu hèn và nhu nhược không các vị? 

Trong lĩnh vực yếu hèn này của VN, giáo sư Theyer (Úc) nhận định: "Đối với BCT/CSVN liệu có nên mang vấn đề Tàu Cộng ra trước tòa án quốc tế để thách thức TQ hay là cứ phản ứng không ồn ào? Giới lãnh đạo CSVN rất sợ, nếu họ có thái độ quyết liệt hơn để phản đối TQ thì TQ sẽ leo thang vấn đề lên cao hơn bây giờ, và trừng phạt VN, VN phải chịu những hậu quả nặng nề hơn nữa và sẽ bị phơi bày ra trước ánh sáng công luận VN rằng: Lãnh đạo CSVN không có khả năng hành động một cách cương quyết". Như vậy thì bộ mặt thật của lãnh đạo CSVN là quá nhu nhược, yếu hèn với giặc đã quá rõ. Câu hỏi chính yếu vẫn là: Tại sao cứ mãi níu đuôi Tàu Cộng? Lãnh đạo CSVN phải trả lời rõ ràng minh bạch cho nhân dân biết. 

- Tại sao, lãnh đạo đảng, nhà nước luôn hô hào chống và diệt trừ tham nhũng, thế những cán bộ CS có nhà lầu xe hơi, ăn sung mặc sướng, lấy tiền đâu ra ngoài việc tham nhũng?. Việc đó nhân dân đều biết, tại sao lãnh đạo đảng và nhà nước không biết? không biết hay cố tình không biết? hãy nói rõ cho dân biết việc này. Tại sao, lực lượng CS giao thông ăn hối lộ của đám nhà xe, ăn cướp một cách trắng trợn, toàn dân ai cũng biết, tại sao nhà nước không dẹp được? 

- Tại sao, Ông Điếu Cày Nguyễn Văn Hải và luật sư Cù Huy Hà Vũ lại được CSVN cho đi từ trại tù qua thẳng Hoa Kỳ? 

- Tại sao, đất nước VN vẫn tụt hậu, so với các nước Đông Nam Á? 

- Tại sao lãnh đạo CSVN không biết nhân dân VN căm ghét chế độ CS? 

- Tại sao những người dân khi phê phán chế độ CS thì bị vào tù 

Vô số những câu hỏi tại sao đang ở trong lòng nhân dân, thôi thì tôi xin một câu nữa thôi, đó là: 

- Tại sao đảng CS độc tài lãnh đạo đất nước? và còn độc tài lãnh đạo đến bao giờ?... Thật tình thì đầu óc tôi cứ rối tung, rối mù khi nghĩ về chế độ CS và 2 chữ tại sao, mong quí vị hiểu cho. 

Nay mai TBT Nguyễn Phú Trọng đi Nhật, rồi thì bàn về việc hợp tác kinh tế, hợp tác quốc phòng, kiểu gì cũng bù lu bù loa, vung tay múa tráng là VN luôn luôn tôn trọng dân chủ nhân quyền... Ký kết xong thì xin chính phủ Nhật Bản viện trợ... Cuối cùng khi ông Trọng rời khỏi Nhật Bản, vẫn bảo thủ kiên định XHCN muôn năm, và gặp Tàu cộng vẫn tình anh em 16 vàng 4 tốt... Thế thôi. 

Nói về những con người lãnh đạo CSVN, chúng ta đã quá chán chường cái bản chất của họ, đối với thế giới họ cóc cần việc ai nói ngả nói nghiêng, mặc ai cứ cướp đất cướp đảo, miễn sao cứ để cái chủ nghĩa CS và XHCN ở lại với họ là được rồi. Trước khi đại hội XII đảng CSVN, Tập Cận Bình của Tàu cộng sẽ qua VN, TT Hoa Kỳ Obama cũng sẽ qua VN, họ qua làm gì thế nhỉ? Ờ thì với Tập là anh em em, hợp tác, và quan trọng là chỉ đạo cho lãnh đạo CSVN phải chọn người thân Tàu... Còn với TT Obama thì cũng hợp tác, hợp tác, kinh tế rồi quân sự, khí tài khí cụ để đối phó với Tàu, rồi là anh phải nghe theo tôi, tôi mới viện trợ cho anh và đại hội XII anh phải chọn lãnh tụ nào có đường lối theo Mỹ, rồi thì lãnh đạo CSVN cũng dạ dạ vâng vâng. Kể ra thì cũng khó cho lãnh đạo CSVN, nội cuộc phải đòi hỏi sự bản lãnh của lãnh đạo CSVN, mà bản lĩnh của lãnh đạo CSVN thì làm gì có (nói theo giáo sư Theyer đã nhận định). Cuối cùng cũng lệ thuộc và vâng lời ngoại bang mà thôi. Có bản lĩnh hay không là do nhân dân, chọn ai làm lãnh tụ sắp tới cũng là do nhân dân, rất tiếc là đảng CSVN đã cướp mất cái quyền tự quyết của nhân dân rồi còn đâu... Chả lẽ cứ phó thác tổ quốc này cho những tên hèn yếu? Dân tộc ta đã nhận thấy rõ điều này, giòng máu Lạc Hồng không bao giờ để yên như vậy. 

Xin hỏi: Tập Cận Bình, Obama và tôi, ai là người có quyền chọn lãnh tụ cho đất nước? Câu trả lời chắc chắn là tôi rồi, phải không các bạn, vì tôi là công dân VN, tôi mới là người có quyền chọn lựa ai là lãnh tụ cho đất nước tôi, không có một kẻ ngoại bang nào được cái quyền đó cả. Tất cả 90 triệu công dân nước Việt hãy cùng đứng lên quyết định vận mệnh đất nước chúng ta. Dân tộc VN ta không cần ĐCS và phải dẹp sạch chúng, để dân tộc ta thoát khỏi gông cùm và hoàn toàn được tự do hạnh phúc.

Sinh Nguyễn Pr (Danlambao)



 Bản để in  Lưu dạng file  Gửi tin qua email  Thảo luận


Những nội dung khác:




Lên đầu trang

     Tìm kiếm 

     Tin mới nhất 

     Đọc nhiều nhất 
Kiều bào phát triển quê hương [Đã đọc: 457 lần]
Tin tức thế giời mới nhât song ngữ Việt Anh để học sinh ngữ [Đã đọc: 427 lần]
Siêu đô thị Đà Nẵng mở rộng, siêu đầu tư địa ốc làm giàu [Đã đọc: 418 lần]
Làm Giàu Bằng Đầu Tư Chứng Khoán [Đã đọc: 409 lần]
Một châu Âu đứng trước ngã ba lịch sử [Đã đọc: 373 lần]
Làm thế nào đòi lại Hoàng Sa, Trường Sa từ Trung Cộng [Đã đọc: 366 lần]
“NHỮNG NGƯỜI CUỐI CÙNG CÒN GIỮ LẠI CHỦ NGHĨA CỘNG SẢN”** [Đã đọc: 357 lần]
Nghệ Thuật Làm Giàu Của Người Việt Hải Ngoại - “The Art of Wealth for Overseas Vietnamese”. [Đã đọc: 353 lần]
Cách mạng chiếc đòn gánh của phụ nữ VN [Đã đọc: 352 lần]
Triết lý dân tộc Việt Nam siêu việt vượt tất cả triết lý Tàu, Tư Bản và CS [Đã đọc: 351 lần]

Trang chủ :: Tin tức - Sự kiện :: Website tiếng Việt lớn nhất Canada email: vietnamville@sympatico.ca :: Bản sắc Việt :: Văn hóa - Giải trí :: Khoa học kỹ thuật :: Góc thư giãn :: Web links :: Vietnam News in English :: Tài Chánh, Đầu Tư, Bảo Hiểm, Kinh Doanh, Phong Trào Thịnh Vượng :: Trang thơ- Hội Thi Nhân VN Quốc Tế - IAVP :: Liên hệ

Bản quyền: Vietnamville
Chủ Nhiệm kiêm Chủ Bút: Tân Văn.