Người của đảng và gia đình độc quyền cai tri, làm thế nào để người có tài có cơ hội cống hiến?Báo chí và mạng xã hội đang ầm ĩ chuyện ông Vũ Quang Hải, con trai cựu Bộ trưởng Bộ Công thương Vũ Huy Hoàng sau khi du học ở nước ngoài về, dù còn rất trẻ và mới chỉ làm việc trong thời gia ngắn, nhưng liên tục được sắp xếp và bổ nhiệm vào các vị trí lãnh đạo có nhiều bổng lộc trong các cơ quan và doanh nghiệp thuộc Bộ Công Thương. “Một người làm quan, cả họ được nhờ”Cụ thể là lúc mới 25 tuổi ông Hải đã được bổ nhiệm giữ chức Tổng giám đốc Công ty Cổ phần Đầu tư Tài chính Công đoàn Dầu khí Việt Nam (PVFI) và đã làm công ty này lỗ hơn 220 tỷ đồng. Khi PVFI hoạt động đình trệ và có nguy cơ phá sản, thì ông Hải lại được điều về Cục Xúc tiến thương mại của Bộ, nhận chức Phó giám đốc Trung tâm hỗ trợ xuất khẩu (cấp Vụ Phó). Và chỉ sau một thời gian ngắn, theo đề nghị của ông Phan Đăng Tuất - nguyên Tổng giám đốc Tổng công ty bia rượu nước giải khát Sài Gòn-Sabeco, ông Vũ Quang Hải đã trở thành thành viên HĐQT kiêm chức Phó tổng giám đốc Sabeco - một doanh nghiệp nhà nước có vốn chủ sở hữu tới 12.000 tỷ đồng, khi mới có 28 tuổi. Sự việc này có liên quan đến ông Võ Thanh Hà-Chủ tịch HĐQT Sabeco, sinh năm 1974 nguyên là thư ký của Bộ trưởng Vũ Huy Hoàng. Trước khi về Sabeco, ông Võ Thanh Hà giữ vị trí Chánh Văn phòng Bộ Công Thương từ tháng 2/2015. Toàn bộ việc bê bối này lđược giao cho tân Bộ trưởng Bộ Công Thương, ông Trần Tuấn Anh là người chủ trì giải quyết. Chỉ một vụ việc "bé bằng móng tay" như thế, mà thấy xuất hiện hàng loạt gương mặt con ông, cháu cha. Đó là các ông Vũ Quang Hải - con trai cựu Bộ trưởng Bộ Công thương Vũ Huy Hoàng; ông Võ Thanh Hà - con trai Bộ trưởng Bộ KH&ĐT Võ Hồng Phúc; ông Phan Đăng Tuất - chú vợ ông Nguyễn Thanh Nghị, con trai Thủ tướng Dũng và ông Trần Tuấn Anh con trai Chủ tịch Nước Trần Đức Lương. Phải chăng dư luận giận dữ bởi lý do này? Câu trả lời là không! Vì thực ra trong một xã hội còn mang nặng tư tưởng "một người làm quan, cả họ được nhờ" như Việt nam hiện nay, thì việc các lãnh đạo cất nhắc con cái vào các vị trí béo bở thì cũng là chuyện bình thường. Vì mỗi chúng ta nếu ở cương vị lãnh đạo, thì cũng tìm mọi cách lách luật để thu vén cho lợi ích của cá nhân mình mà thôi. Khó mà làm khác được. Nhất là cơ chế hiện tại không chỉ thiếu chặt chẽ, mà họ không cấm hay ngăn chặn tình trạng này. Vì thế trong nhiều năm trở lại đây, việc các cán bộ cao cấp bố trí, cất nhắc cho con cái của họ vào những vị trí thăng tiến tốt mặc nhiên trở thành một cái quyền của họ và chả riêng gì các ông lớn mà ai cũng vậy. Nếu nhìn lên trên người ta sẽ thấy, những cái tên của các cô cậu "tuổi trẻ tài cao" như: Nông Quốc Tuấn, Nguyễn Thanh Nghị, Tô Linh Hương, Lê Trương Hải Hiếu, Nguyễn Xuân Anh... trùng trùng, điệp điệp kể không hết. Nếu kể đến cả cấp lãnh đạo cỡ cấp huyện và tương đương, thì có đến hàng ngàn, hàng vạn trường hợp. Nếu nhìn xuống dưới thì không chỉ có con cái các sếp lớn nhỏ, mà cả con cháu của bạn bè sếp (đôi khi cũng chả cần), miễn là có tiền thì cũng được nhận vào làm viên chức nhà nước hay mấy chỗ dễ kiếm tiền. Chỉ lạ một điều, những người ấy không phải những người có tài cán đặc biệt, ngoài việc là có bố mẹ làm to. vu-quang-hai-1465978986.jpg Vậy mà, ông Vũ Quang Hải vẫn nói với báo chí rằng "Tôi được xin về Sabeco đúng quy trình". không chỉ thế, ông Hải còn khẳng định rằng: “Trong một đất nước do Đảng lãnh đạo, mọi thứ bình đẳng hết, cơ hội của mọi người là như nhau. Thật sự tôi không nghĩ đây là sự ưu ái, vì tất cả chúng ta đều bình đẳng hết”. Cũng như thế, ông bố của ông - cựu Bộ trưởng Công Thương Vũ Huy Hoàng khẳng định, việc bổ nhiệm con trai của mình là ông Vũ Quang Hải và thư ký - ông Võ Thanh Hà không phải ông đề xuất mà là do Sabeco có công văn thiết tha xin đích danh và Đảng ủy cơ quan bộ đã xem xét theo đúng quy trình. Thậm chí Cựu Chủ tịch HĐQT Sabeco Phan Đăng Tuất giải thích rằng ông Vũ Quang Hải được chọn làm phó tổng giám đốc vì là người "trẻ tuổi, tài cao, nói tiếng Anh câu nào hiểu câu ấy". Người ta đã đặt ngay câu hỏi rằng "Nếu như người khác có tiêu chuẩn như ông Vũ Quang Hải nhưng không có bố là Bộ trưởng thì liệu có được quan tâm như thế hay không?" Dư luận xã hội hết sức phẫn nộ vì những cái đó, họ coi đó là sự biện minh của những kẻ tham lam và vô liêm sỉ, là điều không thể chấp nhận được và thấy rằng chính quyền đã quá coi thường dân chúng trong việc chia chác quyền lực. Tiến sĩ Hà Văn Thịnh, Trường Đại học Khoa học Huế tỏ ra hết sức bức xúc khi viết trên trang facebook cá nhân rằng: "Tàn tệ hơn cả thời phong kiến, mục ruỗng hơn cả ngôi nhà mục nát nhất, là sự thật không thể nào chối cãi!". Đây là nhận xét hoàn toàn chính xác. “Cha truyền con nối”Dưới thời phong kiến, khi mà sự thừa kế "cha truyền con nối" được coi trọng, thì việc tuyển người làm quan có thể lệ gọi là tập ấm, tức là các con cái quan lại thì có tiêu chuẩn để bổ nhiệm làm quan, mà không phải qua thi cử. Tuy nhiên, tiêu chuẩn này chỉ mang tính động viên, chứ không phải nguồn chính để tuyển dụng người vào bộ máy nhà nước. Để phát hiện và sử dụng nhân tài, các triều đại phong kiến thường áp dụng hai phương thức chính là tiến cử và thi cử và chế độ thi cử là chủ yếu. Đồng thời trong chế độ phong kiến bên cạnh chức vị thì còn có tước vị để dành cho những người có công nhưng không có đủ năng lực làm quan, giúp họ có một tước vị cho rạng ranh với xã hội. Những kẻ có tiền thì cũng có thể công khai mua tước. Nhưng ở chế độ hiện nay, người có chức quyền là đi kèm theo hàng loạt các quyền lực, quyền lợi và được đa số các quan chức tận dụng để đục khoét núi ngân sách (vốn đã vô chủ) từ tiền thuế của người dân. Trong khi ấy, không có đủ các thiết chết giám sát và điều chỉnh quyền lực cần thiết. Khi quyền lực được trao cho những người không đủ nhân cách, thì đã trở thành công cụ phục vụ cho việc tìm kiếm lợi ích cá nhân và lợi ích phe nhóm. Việc một số người được giữ các chức vụ cao từ lúc còn ít tuổi, điều mà những công chức mẫn cán, có tài và có quá trình công tác trên dưới 40 năm cũng không dám mơ đến là điều bất hợp lý. Với cơ chế như hiện nay đã không khuyến khích và tạo điều kiện cho người có tài có điều kiện đóng góp cho đất nước. Đây là sự bất bình đẳng về cơ hội. Vấn đề đặt ra là, chúng ta cần phải xây dựng được một một thể chế chính trị mà trong đó cơ chế giám sát và điều chỉnh quyền lực với những cơ quan giám sát hoàn toàn độc lập phải được hoàn thiện. Với thiết chế tam quyền phân lập rõ ràng, cộng với việc thừa nhận đa nguyên và cạnh tranh chính trị. Và chỉ có như thế thì mới ngăn chặn và đi tới chấm dứt được tình trạng những kẻ có chức có quyền nhưng thiếu nhân cách lộng quyền và bất chấp pháp luật như hiện nay. Có như thế mới có thể tạo điều kiện cho người có tài có được cơ hội để cống hiến cho xã hội. Ngày 15/06/2015 Kami Tin khó tin XHCNVN: Thừa 7.000 xe công vẫn mua thêm (để tham nhũng!), phạt bằng mắt và Công an xã “huy động” tài sản.Nghe mãi thì phải tin chứ nước nảo nước nào mà bảo VN thừa 7000 xe công vẫn mua 600 xe mới chắc sằng sặc cười. Chưa nhịn đã nghe thêm CSGT phạt lỗi lốp mòn, biển mờ, đèn ít sáng… chủ yếu bằng mắt, theo cảm tính, doanh nghiệp Việt “gà cùng một mẹ cứ hoài đá nhau” hay dự thảo Luật Công an xã cho hay lực lượng này được huy động xe cộ, điện thoại cơ đấy!? Lại thêm khó tin khi bà Giám đốc Sở TNMT BRVT nói mình xin nghỉ việc dù chẳng làm gì sai, không bị kỷ luật gì…
1. Thừa 7000 xe công vẫn mua thêm Chẳng biết thừa 7000 xe công có đúng quy trình không chứ thế này thì xót quá các bác ạ! Tuổi trẻ cho hay thống kê từ các bộ ngành, địa phương hiện có khoảng 7000 chiếc xe công dư thừa. Thế mà năm 2015 vẫn sắm mới hơn 600 xe công đấy. Rẻ rúng cũng 1000-2000 tỷ chứ vỏ sò vỏ hến đâu mà cứ như tỷ phú thừa vài đô lẻ. Mới đầu tháng 6/2016, Ninh Thuận được Chính phủ hỗ trợ gần 4.000 tấn gạo cứu đói, nếu là gạo ngon cũng chưa đến trăm tỷ, cỡ khoảng 200 chiếc xe công loại bét thôi mà. So sánh thế để thấy, nước nghèo mà họ vẫn vung tay chẳng ngại ngần. Người ta bảo con số biết nói cũng chả sai. 2.240 tỉ đồng là chi phí bảo trì, vận hành mỗi năm của 7000 xe dư. Chi phí vận hành một chiếc ôtô công là 320 triệu đồng/năm. Mà các bác biết đấy chỉ cần vài trăm ngàn đồng/tháng là chục trẻ em nghèo đã cơm có thịt rồi. Mỗi năm cũng xới vụ này lên vài lần rồi để đấy. Tham nhũng tù tội họ còn e dè chứ lãng phí rút tí dây kinh nghiệm là xong. Tiêu tiền kiểu này ngân sách không giật gấu vá vai, nợ nần chẳng oằn vai mới lạ.
Xem tại đây: http://tuoitre.vn/tin/chinh-tri-xa-hoi/20160618/du-7000-xe-cong-nghich-ly-thua-xe-nhung-van-sam-moi/1120378.html 2. Phạt bằng mắt Xe công thừa nhiều thế mà chẳng bán bớt một ít lấy tiền trang bị dụng cụ cho CSGT làm nhiệm vụ để dân khỏi kêu chứ nhỉ? Mới đây Hiệp hội Vận tải hàng hóa TP.HCM có văn bản gửi Bộ Công an và Bộ GTVT phản ánh nhiều doanh nghiệp đã bị CSGT xử lý vi phạm hành chính về việc lốp mòn, biển số mờ, đèn mờ không bảo đảm an toàn kỹ thuật với mức phạt 900.000 đồng/vụ. Họ phản ứng vì bị phạt bằng mắt, có nghĩa là các anh ấy chỉ nhìn rồi phạt theo cảm tính! Có bác tài hỏi sao không ghi trong biên bản là vỏ xe mòn thì CSGT liên quan trả lời: “Nếu ghi vỏ xe mòn thì phải đi giám định lốp xe rất phiền phức”. Bác khác thắc mắc “Xe chạy trong mưa đương nhiên sình lầy từ dưới đường văng lên làm biển số xe mờ. Vậy mà các anh CSGT vẫn buộc dừng xe để xử phạt biển số mờ”. Khó nghĩ quá, chẳng may đồng chí nào trời tối mắt kém thì sao nhỉ?Thượng tá Trần Văn Bình - Phó Phòng CSGT Công an tỉnh Tiền Giang - bảo rằng kiến nghị trên là có cơ sở và tỉnh ông ít làm vậy vì xác định lỗi trên nặng tính chủ quan. Còn tin khó tin thì mong nhận xét của cánh lái xe “Trước đây xe bị phạt nhiều vì chở hàng quá tải, nay các xe chở hàng đúng tải thì CSGT Long An, Vĩnh Long, Cần Thơ... chuyển sang phạt xe đèn mờ, biển số mờ, vỏ xe mòn” cũng nặng tính chủ quan, chứ không thì… Xem tại đây: http://tuoitre.vn/tin/ban-doc/20160618/phat-giao-thong-kieu-cam-tinh/1120462.html Và tại đây: http://baodatviet.vn/chinh-tri-xa-hoi/tin-tuc-thoi-su/phat-loi-lop-mon-den-mo-bangmat-csgt-noi-mat-rat-tot-3311498/ 3. Công an xã được huy động tài sản dân Mới hôm nào, phản ứng việc để CSGT được huy động xe cộ, a lô của dân mới lắng xuống vài tháng thì Bộ Tư pháp lại làm việc tương tự với công an xã. Bộ này vừa họp hội đồng thẩm định dự án Luật Công an xã với nội dung đáng chú ý là trong một số trường hợp cấp bách, công an xã được “huy động” điện thoại di động, xe cộ… của dân!? Rất thông cảm cho việc trao thêm quyền hạn để thực thi công vụ tốt hơn nhưng nghe thấy chưa đúng chỗ nào ấy. Xe cộ khó khăn còn châm chước chứ giờ này a lô cùi bắp bà ve chai cũng có trưng dụng choc ho rắc rối. TS Phan Anh Tuấn (Trường ĐH Luật TP.HCM) cho hay thực chất việc “huy động” tài sản của công an xã nói trên chính là hoạt động trưng dụng tài sản. Theo Điều 24 Luật Trưng mua, công an xã cũng không có thẩm quyền trưng dụng tài sản. Lý là vậy mà tình chẳng may họ “huy động” smartphone của dân mà làm mất, làm lộ các dữ liệu cá nhân lưu trữ thì giải quyết hậu quả sao đây? Trong dự thảo Luật trên, công an xã vùng sâu vùng xa chỉ cần tốt nghiệp tiểu học là đủ. Lâu nay người ta cứ ngại lạm quyền vậy mà cứ “vẽ đường cho hươu chạy” làm gì cơ chứ? Xem tại đây: http://plo.vn/phap-luat/cong-an-xa-duoc-huy-dong-tai-san-cua-dan-635420.html 4. Gà cùng một mẹ cứ hoài đá nhau Bầu ơi thương bí lấy cùng chứ ai lại gà cùng một mẹ cứ hoài đá nhau thì quan ngại quá! Ông Vũ Thái Sơn, Giám đốc Công ty CP Long Sơn (nhà xuất khẩu điều đứng thứ 2 thế giới), cho rằng do tranh mua dẫn đến DN Việt luôn bị bên bán nguyên liệu o ép. Còn thủy sản Việt Nam liên tục bị cảnh báo mất an toàn thực phẩm ở nhiều nước là do DN trong nước giảm giá xuất khiến từ nuôi trồng cho đến chế biến phải tìm cách tiết giảm chi phí dẫn đến lạm dụng hóa chất, kháng sinh… Nêu ví dụ thì chục bài báo cũng không hết. Họp bàn mãi, cam kết liên tục nhưng vẫn mạnh ai nấy làm và khi khó khăn cùng nhau lãnh đủ! Lâu này dân gian kháo nhau dân ta đánh dân mình chẳng sai tẹo nào. Bài học bó đũa khởi nghiệp đã thuộc làu nhưng làm ăn rồi hoa mắt quên cả để luôn khôn nhà dại chợ. Không chỉ ở nước ngoài đâu ngay trên sân nhà, DN Việt cũng bị nhà phân phối ngoại o ép. Kêu gọi đồng lòng, liên kết vẫn là chuyện của ngày mai. Biết rằng không phải DN nào cũng thế nhưng ra sông thôi cùng chèo mới mau đến biển bác Doanh Văn Nghiệp ạ! Người tới kẻ lui thì lâu đến lắm, ta không thương mình biết kêu ai? Xem tại đây: http://nld.com.vn/kinh-te/doanh-nghiep-viet-tu-triet-nhau-20160617221207793.htm 5. Tôi không bị kỷ luật gì  | | Bà Lê Thị Công |
Trong khi người ta cứ khư khư cái ghế Gđ Sở thì việc bà Lê Thị Công xin nghỉ Giám đốc Sở TNMT Bà Rịa Vũng Tàu cũng gây không ít ngạc nhiên đấy. Hôm qua bà Công nói “Thời gian làm giám đốc Sở, tôi không bị kỷ luật, không dính dáng tới lợi ích nhóm dù công tác tại một lĩnh vực khá nhạy cảm. Tôi nhận thấy trong 10 tháng công tác, tôi không làm điều gì sai. Việc điều động, tôi không phục”. Thì ra vậy! Chưa thông nên nghĩ mãi mới “Tuy vậy, ngày 21-6 tới tôi vẫn sẽ lên nhận quyết định làm phó Ban Tổ chức Tỉnh ủy”. Tin khó tin không đủ thông tin để hiểu vì sao chị ấy làm vậy. Nhưng câu nói này "Tôi không ham chức,ham tiền,không vì lợi ích nhóm... khi làm việc tôi đều nghỉ tới quyền lợi của người dân" thì cấp trên cũng phải suy nghĩ tí. Làm quan mà không tâm phục khẩu phục có lẽ cũng khó đủ đường đấy. Chị Công nào muốn nghỉ, ý tứ rõ ràng có làm cũng “nhạy cảm” lắm… Xem tại đây: http://plo.vn/thoi-su/giam-doc-so-tnmt-xin-nghi-viec-toi-khong-bi-ky-luat-gi-635458.html Và tại đây: http://tuoitre.vn/tin/phap-luat/20160617/bi-dieu-dong-giam-doc-so-xin-nghi-viec/1119700.html |