Trang chủ :: Tin tức - Sự kiện :: Website tiếng Việt lớn nhất Canada email: vietnamville@sympatico.ca :: Bản sắc Việt :: Văn hóa - Giải trí :: Khoa học kỹ thuật :: Góc thư giãn :: Web links :: Vietnam News in English :: Tài Chánh, Đầu Tư, Bảo Hiểm, Kinh Doanh, Phong Trào Thịnh Vượng :: Trang thơ- Hội Thi Nhân VN Quốc Tế - IAVP :: Liên hệ
     Các chuyên mục 

Tin tức - Sự kiện
» Tin quốc tế
» Tin Việt Nam
» Cộng đồng VN hải ngoại
» Cộng đồng VN tại Canada
» Khu phố VN Montréal
» Kinh tế Tài chánh
» Y Khoa, Sinh lý, Dinh Dưỡng
» Canh nông
» Thể thao - Võ thuật
» Rao vặt - Việc làm

Website tiếng Việt lớn nhất Canada email: vietnamville@sympatico.ca
» Cần mời nhiều thương gia VN từ khắp hoàn cầu để phát triễn khu phố VN Montréal

Bản sắc Việt
» Lịch sử - Văn hóa
» Kết bạn, tìm người
» Phụ Nữ, Thẩm Mỹ, Gia Chánh
» Cải thiện dân tộc
» Phong trào Thịnh Vượng, Kinh Doanh
» Du Lịch, Thắng Cảnh
» Du học, Di trú Canada,USA...
» Cứu trợ nhân đạo
» Gỡ rối tơ lòng
» Chat

Văn hóa - Giải trí
» Thơ & Ngâm Thơ
» Nhạc
» Truyện ngắn
» Học Anh Văn phương pháp mới Tân Văn
» TV VN và thế giới
» Tự học khiêu vũ bằng video
» Giáo dục

Khoa học kỹ thuật
» Website VN trên thế giói

Góc thư giãn
» Chuyện vui
» Chuyện lạ bốn phương
» Tử vi - Huyền Bí

Web links

Vietnam News in English
» Tự điển Dictionary
» OREC- Tố Chức Các Quốc Gia Xuất Cảng Gạo

Tài Chánh, Đầu Tư, Bảo Hiểm, Kinh Doanh, Phong Trào Thịnh Vượng

Trang thơ- Hội Thi Nhân VN Quốc Tế - IAVP



     Xem bài theo ngày 
Tháng Sáu 2026
T2T3T4T5T6T7CN
1 2 3 4 5 6 7
8 9 10 11 12 13 14
15 16 17 18 19 20 21
22 23 24 25 26 27 28
29 30          
   

     Thống kê website 
 Trực tuyến: 3
 Lượt truy cập: 29441387

 
Văn hóa - Giải trí 28.06.2026 09:08
Điểm mặt một lủ ăn hại đái nát VN!
20.06.2016 18:13

Hưng Yên (Danlambao)- Việt Nam ta đang trên đà khởi sắc là cái chắc rồi, mọi người không thấy mấy vị ngồi ghế cao nhất nước đến cả chục năm mà vẫn cứ ù ù lì lì, chả làm được cái quái gì cho ra hồn đã được thay thế bằng bộ "Tam sên" (*) mới, nên coi bộ nổi đình nổi đám hơn các vị cũ nhiều. Chứ không đúng à? Này nhá:

Bộ "tam sên mới" (*)



Bác Trương Tấn Sang cựu Chủ tịch Nước chả làm được chuyện gì cho ra hồn. Chỉ có việc nói ra cái tên người đã làm cho kinh tế Việt Nam tan nát, lụn bại, cùng với những tham nhũng, hối lộ, ăn cắp của công... nẩy nở nhanh như nấm dại sau cơn mưa cho người dân biết là ai thôi mà bác cũng không dám nói. Cứ ấp a ấp úng như mồm đang ngậm hột thị: Đồng chí X, đồng chí X... Mà đồng chí X là ai mới được chứ, nó không có tên tuổi, cấp, chức gì hay sao?

Kế đến là bác cựu Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Sinh Hùng. Bác này thì cứ... ngu si hưởng thái bình, ù ù cạc cạc, bác phát biểu như thế này đây, xin mọi người nghe xem có lọt lỗ tai không:

- Quốc hội là cơ quan lập pháp, nếu quyết sai cũng phải nhận khuyết điểm chứ không phải kỷ luật, Chủ tịch Quốc hội cũng không phải người đứng đầu Quốc hội. Vì thế, không thể vì cả 500 đại biểu bỏ phiếu mà kỷ luật cả 500 vị hay kỷ luật ông Chủ tịch. "Quốc hội tức là dân, dân quyết sai thì dân chịu, chứ kỷ luật ai"?

Đấy, Quốc hội tức là dân, dân làm sai thì dân ráng mà chịu, 500 ông bà đại biểu Quốc hội làm sai thì 90 triệu ông bà dân cùng phải ráng mà chịu chứ đổ lên đầu ai? Nói thế mà cũng nói được, ấm a ấm ớ!

Còn vị cựu Thủ tướng chính phủ, bác Nguyễn Tấn Dũng, thì không ai là không biết cách đây chỉ mới mấy tháng bác Nguyễn Tấn Dũng còn được đánh giá cao là người đầy quyền lực, và bác có thể sẽ trở thành Tổng bí thư đảng cộng sản Việt Nam sau đại hội 12 của đảng. Thế nhưng mọi chuyện xảy ra như thế nào thì ai cũng đã biết rồi. Điều chúng tôi muốn nói ở đây là... bác giàu hay nghèo cơ? Xét ra thì bác nghèo lắm các vị ạ, nhưng đó là vào cái thời bác còn là một tên du kích ở trong rừng chứ không phải bây giờ. Sưu tầm trên Net, chúng tôi đọc mấy đoạn viết như thế này

Từ khi CSVN bịa ra chuyện kê khai tài sản cán bộ chưa ai đề cập đến ở đâu mà Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng có nhiều tài sản như nhà hàng, khách sạn, đất đai, đoàn xe taxi vài trăm chiếc, tậu đất, mua nhà, gởi nhà băng nước ngoài.

Nhưng Nguyễn Tấn Dũng hô hào chống tham nhũng “Quyết Liệt”!?

Vậy AI... chống AI... khi sự thật là:

Khu đất rộng hơn 3.000 m2 này tọa lạc tại đường Nguyễn Trung Trực, phường An Hòa- Rạch Giá, nguồn gốc lấy ruộng của dân với cái cớ là quy hoạch... thời anh ba Dũng còn làm bí thư tỉnh ủy Kiên Giang, nay anh ba lên chức thủ tướng được thêm nhà mới ở Sài Gòn, còn ngôi nhà này cho công ty bảo hiểm Bảo Minh thuê lại.

Cây xăng này của mẹ ruột Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng (cách nhà của anh ba Dũng chưa đầy 50m) ngay đầu cầu Quay - An hòa - Rạch Giá. Đây là cây xăng chỉ bán trá hình thôi chứ thực sự là nơi chứa xăng cung cấp cho đoàn xe Taxi hàng trăm chiếc của Tư Thắng (em của ba Dũng) và anh ba Dũng đang ngang dọc khắp các nẻo đường Miền Tây.

Đoàn xe Taxi của tập đoàn anh ba Dũng + Tư Thắng có mặt khắp các tỉnh miền Nam có các tên như Gia Thảo, Phương Trinh, Hoàn Mỹ... Đậu ngổn ngang chiếm lòng lề đường trong thành phố nhưng chẳng có anh công an giao thông nào dám đến hỏi thăm như những chiếc xe khác. Đây là những lợi thế kinh doanh nhờ "quyền lực".

Đấy, ba vị đứng đầu quốc gia một thời gian dài thì như thế! Nhưng may quá, bây giờ thì cả 3 vị đều đã về nhà đuổi gà cho vợ cả rồi. Bộ "Tam Sên" mới này ngon lành hơn nhiều - Cũng chỉ là những người mới được "đảng" nắm cổ đặt lên ghế cho ngồi giữ chức "nhớn" thôi chứ cũng chẳng có bầu bán gì - nhưng ba vị này coi bộ trẻ hơn và năng động hơn.

Vị thứ nhất - Chủ tịch Nước - bác Trần Đại Quang gốc quân đội, Đại tướng bộ trưởng bộ Công an, khét tiếng! Đừng hỏi "khét tiếng" cái gì? Thế cho lệnh đàn áp bắt bớ dân không từ bác thì từ ai? Trước khi bị bắt vào đồn Công an người ta còn khỏe mạnh, ngon lành, ra khỏi đồn công an chỉ còn là một xác chết, không phải công an giết thì ai vào đấy mà giết? Rình rập, đứng đường đứng chợ, bắt bớ, đánh đập, ngăn cản không cho người dân biểu tình phản đối Tầu cộng cướp biển đảo, làm ô nhiễm môi trường, giết hại hải sản, cá chết đầy bờ biển Việt Nam không là công an thì là ai? Tiếp tay với "tài phiệt" trong nước và ngoài nước: Quy hoạch, cưỡng chế, nói rõ hơn là "cướp đất" của người nông dân Việt Nam lại cũng là... công an. Công an ngon lành như thế mà bác là bộ trưởng công an, nay lại là Chủ tịch Nước thì hỏi Việt Nam sẽ khởi sắc hay... sặc máu?

Vị thứ hai là Chủ tịch Quốc Hội - bà Nguyễn Thị Kim Ngân - một vị nữ lưu trẻ, đẹp, duyên dáng... Chỉ nội cái "nhân dạng" thôi là đã ăn đứt ông Nguyễn Sinh Hùng vị tiền nhiệm của bà rồi. Có điều bà thật thà quá, không biết che đậy cái gốc tích "chị Ba Bến Tre" của mình thành ra đôi khi cũng có hơi thất thố. Chắc hẳn mọi người đều đã thấy cái cảnh bà và Tổng Thống Mỹ cho cá bác Hồ ăn chứ? Trong khi ông Tổng Thống Obama từ tốn bốc từng nắm thực phẩm thả xuống hồ thì bà Chủ tịch Quốc Hội nhà mình lại như sốt ruột, hất luôn cả lon cám xuống hồ như người ta đổ cám vào máng cho heo ăn vậy, sau đó bà quay ngoắt đi vào khiến Tổng Thống Obama cũng tỏ vẻ như ngỡ ngàng... 

Nhưng mà thôi, có gì quan trọng đâu mà phải đặt nặng vấn đề? Bà Chủ tịch Quốc hội có hơi... quê quê, nhưng đứng sau bà lại có tới 2 vị tướng quân... Đại tướng Đỗ Bá Tỵ vốn là Tổng tham mưu trưởng Quân đội nhân dân kiêm Thứ trưởng Bộ Quốc Phòng nay là Phó chủ tịch Quốc Hội. Vị thứ 2 là Thượng tướng Võ Trọng Việt nay là Ủy ban thường vụ Quốc Hội. Hai vị tướng quân mặt sắt đen sì ngồi sau bà Chủ tịch là bà vững như bàn thạch rồi, đứa nào lạng quạng ông đem quân đánh cho bỏ mẹ. Với lại Quốc Hội của nước người ta mới quan trọng, họ có thể còn bỏ phiếu bất tín nhiệm cả Thủ Tướng lẫn Tổng Thống. Chứ Quốc Hội nhà mình "đảng cử, dân bầu", họp hành chỉ ngồi "gật" chứ những người có tâm huyết dễ gì mà lọt vào đấy được, thế thì làm gì có lộn xộn chứ?!

Có lẽ vị thứ 3 đáng nói nhất trong bộ "Tam Sên Mới" là bác Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc. Bác này được biết tới nhiều từ sau cái chết của Trưởng ban nội chính trung ương Nguyễn Bá Thanh. Ngày đó không biết tin tức từ đâu mà có lời đồn Nguyễn Bá Thanh ngỏm củ tỏi là do bác Nguyễn Xuân Phúc âm mưu với Tàu đỏ lén cho tia phóng xạ nguyên tử vào thân ông Nguyễn Bá Thanh nên ông Thanh mới ngậm hờn về nơi 9 suối nhanh như thế. Câu hỏi được đặt ra là ông Bá Thanh đã phạm tội gì mà bị các "đồng chí" của mình ra tay hạ sát thủ như thế? Trả lời: Vì Trưởng ban nội chính trung ương đã phá bĩnh, không để yên cho anh em làm ăn, đã dám lớn tiếng đe: Chém tuốt, chém tuốt những thằng tham nhũng, ăn bẩn! Thiên hạ đồn như thế chả biết có đúng không, nhưng... người ta lại nghĩ tới câu: "Không có lửa sao có khói?"

Thế rồi ngày tháng qua mau, cặp bài trùng "anh trưởng, tôi phó" Nguyễn Tấn Dũng, Nguyễn Xuân Phúc cũng đến ngày rã đám. Bác Nguyễn Tấn Dũng về nhà đuổi gà cho vợ, cái ghế Thủ tướng nay bác Nguyễn Xuân Phúc đã chễm chệ ngồi. Mới đây phát biểu tại hội nghị Doanh nghiệp Việt Nam "Động lực phát triển kinh tế của đất nước" hôm 29/4/2016 ở Sài Gòn, bác Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc đã hùng hồn nói:

“Đặc biệt, tạo điều kiện cho doanh nghiệp phát triển và hội nhập để không những phát triển kinh tế trong nước mà còn có nhiều doanh nghiệp xuất khẩu ở nước ngoài, mang thương hiệu mà ta hay gọi là “Ma dzê in Việt Nam”.

“Ma dzê in Việt Nam” hì hì... Tân Thủ tướng của nước CHXHCN Việt Nam ta chỉ cần nói tiếng Anh như thế cũng ô kê rồi, vậy mà có thằng nó lại cười hô hố, bảo: Cứ trông cái đầu của bác kìa, trên nhỏ dưới to, mum múp vào thế kia chắc ngày còn bé bác đã bị... vai-rớt Zika xơi mất tí óc thành ra bác mới không được thông minh cho lắm. Nói thế là sai, nói thế là không công bằng đối với bác, người ta sinh ra không phải xấu hay đẹp mà mình muốn là được. Còn nói tiếng nước ngoài thì đố Tổng Thống Mỹ Obama nói được một câu tiếng Việt dù là nói sai, nói lơ lớ. Đố cả Tổng thống Pháp Hollande, Tổng thống Nga Putin, Thủ tướng Đức Angela Merkel, Nữ hoàng Anh Elizabeth II... nói được một câu tiếng Việt nào cho ra hồn! Thế thì tại sao lại bắt Thủ tướng của nước mình phải nói tiếng Anh cho đúng? Rõ ràng là không công bằng, đúng không?

Lãnh đạo của một nước, cũ, mới, hơn kém nhau không phải là nói tiếng nước ngoài giỏi hay dở, mà hơn kém nhau ở chỗ có làm cho đất nước tiến bộ hay không? Bộ "Tam Đa" cũ, gần 10 năm ngồi xổm trên ghế quyền lực, ồn ào náo nhiệt, rút cục chỉ làm cho đất nước càng ngày càng nghèo, tham nhũng hối lộ như quỷ! Nay "Tam Đa" đã được thay bằng "Tam Sên". Dĩ nhiên "Mới" bao giờ cũng hấp dẫn hơn "Cũ", nhưng khổ một cái "mới, cũ" gì lại cũng từ một "lò" mà ra, cái lò "đảng cử dân bầu", nham nham, nhở nhở làm sao mà tin được. Cứ bao giờ cái "đảng" chết tiệt này biến mất thì may ra Việt Nam ta mới khá hơn được. Mong lắm thay!



TQ khống chế lãnh đạo đảng CSVN

Đại Nghĩa
 

1- Chủ tịch nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa: Hồ Chí Minh.

Nhân dân Việt Nam, nhất là đồng bào ở miền Bắc không ai mà không biết đến cuộc Cải cách ruộng đất "long trời lở đất" do chính phủ Việt Nam Dân chủ Cộng hòa dưới sự lãnh đạo của ông Hồ Chí Minh thực hiện trên đất Bắc từ năm 1953 đến năm 1956 đã giết hơn nửa triệu người dân vô tội. (theo thượng tọa Thích Quảng Độ trong bản "Nhận định về những sai lầm tai hại của đảng CSVN đối với dân tộc và Phật giáo Việt Nam"). Cũng chính vì chiến dịch CCRĐ này mà cuộc đấu tranh giai cấp, đấu tố lẫn nhau tạo ra sự mất đoàn kết trong nhân dân và ngay cả trong gia đình mà hậu quả vô cùng bi thảm.

Ông Hồ Chí Minh kể từ khi theo đảng CS đệ tam quốc tế và ngữa tay nhận viện trợ của đồng chí Trung cộng, đấu tranh giải phóng gông cùm của Pháp 100 năm để mang vào cái ách của giặc Tàu 1.000 năm. Dân tộc Việt Nam đang có nguy cơ bị Hán hóa và diệt chủng. Tội lổi này được ông Hoàng Tùng, nguyên tổng biên tập báo Nhân Dân (1954-1982) viết chuyện về "Bí mật HCM" kể như sau:

"Mùa hè năm 1952 Mao Trạch Đông và Stalin gọi bác sang, nhất định bắt phải thực hiện CCRĐ. Sau thấy không thể từ chối được nữa, bác mới quyết định phải thực hiện CCRĐ...

"Muà hè năm 1952, sau khi đi Trung quốc và Liên xô về, bác chuẩn bị cho hội nghị cán bộ đầu năm 1953, quyết định CCRĐ. Đoàn cố vấn CCRĐ do Kiều Hiếu Quang làm trưởng đoàn. Kiều là phó bí thư tỉnh ủy Quảng Tây". (Đàn chim Việt o­nline ngày 4-7-2010)

Cụ Nguyễn Văn Trấn, một nhà cách mạng lão thành, trong thời kỳ CCRĐ đã đưa phái đoàn đại biểu miền Nam ra thăm ông Chủ tịch Quốc hội Tôn Đức Thắng, và ông kể lại trong "Viết cho Mẹ và Quốc hội":

"Nè nghe má. Có lần anh chị em Nam bộ" đại biểu tôi đến gặp ông gìa Tôn mà hỏi, tại sao ổng để cho CCRĐ giết người như vậy?"

"Bác Tôn đang ngồi, nghe tôi hỏi, liền đứng dậy bước ra ghế, vừa đi và nói:

"Đụ mẹ, tao cũng sợ nó, mầy biểu tao còn dám nói gì?"

"Quả thật, lúc CCRĐ còn nghe theo Chệc mà phóng tay phát động ai mà có ý kiến với nó thì sẽ bị quy là có tư tưởng địa chủ". (VCMVQH- trang 267)

2- Tổng bí thư đảng CSVN: Lê Duẩn.

Tổng bí thư Lê Duẩn, người trước kia theo Trung cộng chống bọn xét lại Liên Xô, sau lại theo Liên Xô chống Trung cộng, trong bài phát biểu năm 1979 ông nhắc lại chuyện bị đồng chí khống chế ra sao:

"Mao có suy nghĩ mới. Ông ta nói rằng, vì Mỹ đánh chúng ta, ông ta sẽ đưa quân đội (Trung quốc) đến giúp chúng ta xây dựng đường xá. Mục tiêu chính của ông ta là tìm hiểu tình hình đất nước ta để sau này ông ta có thể tấn công chúng ta từ đó mở rộng xuống khu vực Đông Nam Á. Không có lý do nào khác. Chúng tôi biết rõ mưu đồ này, nhưng phải cho phép (sự xâm nhập của quân đội TQ). Thôi thì cũng được. Nhưng họ quyết định đưa quân vào. Tôi yêu cầu họ chỉ gởi người, nhưng quân lính của họ đến cùng súng đạn. Tôi cũng phải chịu điều này". (Đàn Chim Việt o­nline ngày 14-6-2011)

3- Tổng bí thư đảng CSVN: Nguyễn Văn Linh

Năm 1990, sau khi Liên Xô nước đầu đàn của khối XHCN sụp đổ tổng bí thư đảng CSVN Nguyễn Văn Linh lật đật quay lại cầu cạnh và tôn Trung quốc làm nước XHCN đàn anh. (Người ta lớn vì ta quỳ xuống- TH)

Nguyên thứ trưởng Ngoại giao Trần Quang Cơ trong hồi ký chương "Thuốc đắng không dã được tật" thuật lại lời của ông Linh như sau:

"Chúng tôi muốn cùng các người cộng sản chân chính bàn vấn đề bảo vệ CNXH... Tôi sẳn sàng sang Trung quốc gặp lãnh đạo cấp cao Trung quốc để khôi phục lại quan hệ hữu hảo. Các đồng chí cứ kêu một tiếng là tôi đi ngay...

"Tôi cần nêu cao ngọn cờ CNXH, kiên trỉ chủ nghĩa Mác-Lênin". (Hồi ký TQC- chương 10)

Theo "Hồi ức và suy nghĩ" chưa xuất bản công khai của ông Trần Quang Cơ thì ngày 2-9-1990 một phái đoàn CSVN cấp cao do TBT Nguyễn Văn Linh cầm đầu bị Trung Quốc lừa gọi sang bí mật họp ở tại Thành Đô, thủ phủ của tỉnh Tứ Xuyên thực chất là để "nhận lệnh" giải quyết vấn đề Campuchia theo hướng có lợi cho Trung quốc mà không bàn gì đến vấn đề Việt-Trung.

"Sở dĩ ta dễ dàng bị mắc lừa ở Thành Đô là vì chính ta đã tự lừa ta. Ta đã tạo ra ảo tưởng là Trung quốc sẽ giương ngọn cờ CNXH, thay thế cho Liên Xô làm chỗ dựa vững chắc cho cách mạng Việt Nam và CNXH thế giới, chống lại hiểm họa "diễn biến hòa bình" của chủ nghĩa đế quốc do Mỹ đứng đầu". (Dân Làm Báo o­nline ngày 10-10-2011)

4- Tổng bí thư đảng CSVN: Đỗ Mười. 

Theo bài của Lý Nguyên dịch từ nguồn tin công bố trên báo chí của Trung cộng và chính tân TBT Đỗ Mười là người cầm đầu phái đoàn cao cấp sang Trung cộng để chính thức bình thường hóa bang giao và nhận 16 chữ vàng oan nghiệt!

"Một năm sau gặp gỡ Thành Đô, tháng 11 năm 1991, tổng bí thư mới của đảng CSVN Đỗ Mười và chủ tịch Hội đồng bộ trưởng mới Võ Văn Kiệt thăm Trung quốc. Người lãnh đạo hai nước công bố tuyên bố chung, tuyên bố quan hệ Trung-Việt bình thường hóa. Tháng 2-1999, người lãnh đạo Trung-Việt công bố "Tuyên bố chung", xác định khuôn khổ phát triển quan hệ hai nước trong thế kỷ mới, nói ngắn gọn là 16 chữ " ổn định lâu dài, hướng tới tương lai, láng giềng hữu hảo, hợp tác toàn diện". (Dân Làm Báo o­nline ngày 10-10-2011)

5- Tổng bí thư đảng CSVN: Lê Khả Phiêu.

Dưới thời tổng bí thư đảng CSVN Lê Khả Phiêu, Việt Nam và Trung cộng ký Hiệp ước biên giới tháng 12-1999 tại Hà Nội và hiệp ước phân Vịnh Bắc Bộ vào tháng 12-2000 tại Bắc Kinh dâng đất, dâng biển cho Trung cộng mà không thông qua Quốc hội đã bị dư luận trong các vị lão thành cách mạng chê trách thậm tệ.

Giáo sư Trần Khuê trả lời phỏng vấn của tuần báo Việt Tide, ông nói:

"Các cụ lão thành cách mạng và các cựu chiến binh mà tôi gặp ở đó nói rằng bộ chính trị của Lê Khả Phiêu đã nhường một phần đất biên giới cho Trung quốc. Tôi rất ngạc nhiên. Họ cũng phê bình, chê ông Lê Khả Phiêu là hậu duệ của Lê Chiêu Thống...

"Đúng như thế, hành động cắt đất, cắt biển cho ngoại bang như thế là hành động phản dân tộc, phản quốc, phản lịch sử cần phải được xét xử". (Việt Tide số 30 ngày 8-2-2002)

6- Tổng bí thư đảng CSVN: Nông Đức Mạnh.

Nhân dân Việt Nam không còn ai lạ gì với việc Trung cộng khai thác bauxite ở Tây Nguyên, mặc dù đã có không biết bao nhiêu sự chống đối nhưng bộ chính trị đảng CSVN vẫn cho tiến hành vì cho đó là "chủ trương lớn của đảng". (chớ không phải là chủ trương của Dân). Trong dự án này thấy rõ là đảng CSVN đã đi ngược lòng Dân và cả hàng ngàn vị thân hào nhân sĩ trí thức cũng như vị tướng khai quốc công thần Võ Nguyên Giáp. Người chịu trách nhiệm đầu tiên là tổng bí thư đảng CSVN là Nông Đức Mạnh và kế đến là thủ tướng chính phủ Nguyễn Tấn Dũng.

"Bản tin của Bộ Ngoại giao Việt Nam thì nói, hồi giữa năm ngoái, tổng bí thư đảng CSVN, ông Nông Đức Mạnh, sang thăm Trung quốc, cũng khẳng định 2 nước "tăng cường hợp tác trong các dự án" trong đó có dự án khai thác bauxite tại Đắc Nông". (RFA o­nline ngày 11-2-2009)

7- Tổng bí thư đảng CSVN: Nguyễn Phú Trọng.

Đương kim tổng bí thư đảng CSVN Nguyễn Phú Trọng thì "ông bị một số nhà quan sát nước ngoài cho là "thân Trung quốc" và có xu hướng thiên về bảo thủ tuy được đánh giá là nhân vật ôn hòa"(BBC o­nline ngày 19-1-2011)

Vừa qua, trong chuyến đi triều kiến Thiên triều chỉ nhận được 6 điều lệnh chung chung, toàn những lời sáo ngữ thông thường, nhưng tựu trung là dặn dò giải quyết tranh chấp ôn hòa kiên trì phương châm 16 chữ vàng và 4 tốt và, ông Trọng vui vẻ nâng bi.

"Tại hội đàm, tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng một lần nữa khẳng định ủng hộ thực hiện nhất quán chính sách một nước Trung quốc, ủng hộ sự nghiệp lớn thống nhất Trung quốc". (Thanh Niên o­nline ngày 11-10-2011)

Khi các đồng chí vĩ đại ôm nhau hôn hít, giải quyết "tầm cao chiến lược" ở bàn hội nghị "theo tinh thần tuần tự tiệm tiến", "chín mùi", (nuốt luôn khỏi nhai) kiên quyết giải quyết qua đàm phám hòa bình mọi tranh chấp trên biển Đông thì ngay khi chữ ký chưa ráo mực, tờ Hoàn Cầu Thời Báo, một tiếng nói chính thức của đảng CS Trung quốc đã trịch thượng hăm dọa "phá hỏng" dự án thăm dò dầu khí giữa Việt Nam và Ấn Độ ngay trên vùng biển thuộc chủ quyền của Việt Nam.

"Không chỉ lên tiếng phản đối, Trung quốc cần phải có "những hành động kiên quyết" để phá hỏng dự án đó. Tờ Hoàn Cầu Thời Báo đề nghị, một khi Ấn Độ và Việt Nam khởi động thăm dò dầu khí chung, Trung quốc có thể gửi các lực lượng phi quân sự đến phá rối và gây bất hòa giữa hai nước để ngăn chận việc thăm dò này". (RFI o­nline ngày 14-10-2011)

8- Trung tướng thứ trưởng bộ QP: Nguyễn Chí Vịnh

Ngoài những vị tổng bí thư của đảng CSVN ra còn một ông tướng thường hay nổi đình đám nhiều tai tiếng là ông trung tướng thứ trưởng bộ QP Nguyễn Chí Vịnh, theo cụ Lê Hữu Hà, người có 65 tuổi đảng và là cựu tư lệnh chiến dịch Tây Bắc trả lời thông tín viên Hà Giang đài RFA, cụ nói về ông tướng "lưng cong" này như sau:

"Tôi biết là nó rất hư xấu, nhưng mà rất ranh mãnh từ nhỏ. Tôi là người đề nghị đình chỉ công tác Nguyễn Chí Vịnh đi cô ạ, bởi vì hiện tại thì tôi biết nó là tay sai của một thế lực nước ngoài đang phá hoại công trình của đất nước chúng tôi". (RFA o­nline ngày 23-6-2010)

Tiến sĩ địa chất Nguyễn Thanh Giang chua chát nhận định về những nhà lãnh đạo của đảng CSVN như sau:

" ... nhiều vị lãnh đạo của ta còn bị Trung quốc sập bẫy biến thành kẻ dâng hiến các phần lãnh thổ: công hàm 14 tháng 9 năm 1958 của thủ tướng Phạm Văn Đồng đang đẩy Hoàng Sa vào thế kẹt, năm 1988 Lê Khả Phiêu đi Trung quốc hiến thác Bản Giốc, Mục Nam Quan, Vịnh Bắc bộ, năm 2001 Nông Đức Mạnh đi Trung quốc mở đường cho họ vào khai thác bauxite và nằm vùng ở Tây Nguyên...!

"Từ khi ông Trọng lên nắm quyền, chỉ trong vòng ba tháng, từ tháng 6 tới tháng 9 vừa qua, ít nhất ba phái đoàn cấp cao đã được cử sang Bắc kinh... Những chuyến công du mở đường để ông Trọng sẽ được khoản đãi long trọng ấy đã đạt được những kết quả gì?

"Phải chăng chỉ đạt được những lời rủ rê mà như lệnh truyền: "cùng Việt Nam cảnh giác trước âm mưu của các thế lực thù địch nhằm chia rẽ sự hợp tác hữu nghị, truyền thống tốt đẹp giữa 2 nước". (Đàn Chim Việt o­nline ngày-10-2011)

Điểm danh qua các vị lãnh đạo đảng CSVN từ khi có đảng đến nay thì không có vị nào là không bị Trung cộng khống chế cả. Tất cả đều răm rắp làm theo sự chỉ đạo của ngoại bang thì làm sao mà lãnh đạo đất nước một cách tốt đẹp được. Giành quyền lãnh đạo mà lãnh đạo như thế ư? Ngày xưa khi quân giặc sang xâm chiếm bờ cỏi thì nhà vua huy động sự quyết tâm chống giặc của toàn dân qua Hội Nghị Diên Hồng, còn ngày nay "vua quan" không có lòng chống giặc thì làm sao có được. Dân mới biểu tỏ quyết tâm chống giặc qua các cuộc biểu tình ôn hòa thì đã bị đảng CSVN đã thẳng cẳng "đạp vào mặt", "khiêng đi" rồi còn gì mà chống. Họ đã ngang nhiên chà đạp lên tình yêu nước của dân tộc. Không có gì đau lòng hơn nhìn mấy thanh niên mặc áo màu vàng "NO.U" phía sau lưng cởi xe chạy trong mưa nói lên lòng yêu nước chống quân xâm lược mà phải có hành động trốn chạy như kẻ chống đảng CSVN không bằng.

Ôi, còn nổi nhục nào hơn!!!

© Đại Nghĩa (Sưu tầm) - 16.10.2011
http://danlambaovn.blogspot.com/2011/10/tq-khong-che-lanh-ao-ang-csvn.html

Sợ không dám phạt du khách TQ đốt tiền, VC đành phạt hãng lữ hành VN

Image copyrightREUTERS

Một công ty du lịch tại Đà Nẵng bị phạt tước giấy phép kinh doanh tạm thời vì tổ chức tour đoàn khách Trung Quốc trong đó xảy ra cáo buộc một người đốt tiền Việt Nam tại một quán bar.

Rạng sáng 15/6, một du khách Trung Quốc yêu cầu nhân viên quán bar cầm tờ tiền mệnh giá 200.000 đồng rồi bất ngờ lấy bật lửa đốt. Đến lúc thanh toán, đoàn khách này cho biết đã tiêu hết tiền đồng và chỉ đưa trả chi phí bằng đồng nhân dân tệ, theo báo Tuổi Trẻ.

Hôm 21/6, BBC gọi điện cho ông Trần Chí Cường, Phó Giám đốc Sở Du lịch thành phố Đà Nẵng nhưng ông nói bận họp nên không tiện trả lời.

Cùng ngày, báo Dân Việt đưa tin Sở Du lịch Đà Nẵng xử phạt tước giấy phép kinh doanh 9 tháng đối với một công ty du lịch có trụ sở đường Trần Phú, Đà Nẵng vì tổ chức tour cho du khách này đến Đà Nẵng.

“Đoàn khách gồm 25 người quốc tịch Trung Quốc đến du lịch Đà Nẵng qua đường bay Ma Cao - Đà Nẵng từ ngày 12 - 16/6. Theo chương trình tour, thời gian từ ngày 13 - 15/6 khách hoạt động tự do, không có hướng dẫn viên theo đoàn”, báo này tường thuật.

“Công ty du lịch tại Đà Nẵng bị phạt vì các hành vi: Không có hợp đồng lữ hành bằng văn bản với khách du lịch; không quản lý khách du lịch theo hợp đồng, chương trình du lịch đã ký kết”.

Còn báo Dân Trí nói việc tước giấy phép có thời hạn từ 6 đến 12 tháng.

Báo Trung Quốc Global Times ngày 20/6 cũng đưa tin về vụ việc, nói rằng có cáo buộc một du khách Trung Quốc "đã đốt tiền Việt Nam và ném vào một cô phục vụ trong quán bar khi cô nói rằng ông không thể trả hóa đơn bằng nhân dân tệ”.

Vụ việc cũng được bàn luận trên mạng Sina Weibo của Trung Quốc.

"Thật đáng xấu hổ cho Trung Quốc", một thành viên bình luận.

"Ông ấy nên bị công an tạm giữ," một người khác nói.

Du khách

Theo các số liệu gần đây, số du khách Trung Quốc chiếm gần một nửa so với tổng lượng khách quốc tế đến Việt Nam.

Các điểm đến ven biển miền Trung như Nha Trang, Đà Nẵng là những nơi thu hút du khách Trung Quốc.

Tuy vậy, cũng có những chỉ trích từ người làm du lịch địa phương về sự gia tăng này.

Hôm 21/6, trả lời BBC qua điện thoại, ông Nick Nhơn, giám đốc điều hành công ty du lịch OSC First Holidays tại TP Hồ Chí Minh nói: “Lâu nay, chúng tôi không tổ chức tour cho các đoàn khách Trung Quốc vì nhiều lý do”.

“Họ thường chậm thanh toán chi phí tour nhiều tháng và khách hay gây ồn ào, lộn xộn tại các địa phương mà họ đến”.

“Hầu hết các đoàn khách khách Trung Quốc đến Việt Nam theo chương trình khép kín do người Trung Quốc tham gia điều hành tour, làm hướng dẫn viên. Do các tour này thường có giá rất thấp, nên công ty du lịch phải bù vào bằng cách đưa khách đến những cửa hàng dành riêng cho khách Trung Quốc để kiếm lợi nhuận," ông Nick Nhơn nói.

Sức mạnh của chủ nghĩa ngu dân

White-Horse-Eye-Patch-294461

Tác giả: Dương Thu Hương

Vốn thích nhạc không lời nhưng đôi khi tôi vẫn nhớ về một câu hát cũ, “Anh ở đầu sông, em cuối sông. Chung nhau dòng nước Vàm Cỏ Đông…” Lãng mạn sao, những cặp tình nhân cùng uống chung một dòng nước. Và hạnh phúc thay những kẻ có thể sống cả đời bên một con sông êm đềm, qua những mùa lúa chín không tiếng súng, những trưa hè có thể nép mình dưới bóng các rặng cây. Nhưng đó là chuyện cổ tích.
Lịch sử cận đại của người Việt Nam đã diễn ra trong khói bom và tiếng nổ của đạn pháo. Cuộc chiến tranh Việt-Mỹ chia cắt đến tận lòng sâu của mỗi gia đình. Sự nhầm lẫn, cự bất khả tri không chỉ xẩy ra giữa hai nền văn hoá Đông-Tây mà còn xẩy ra ngay giữa lòng dân tộc Việt, giữa các thành viên trong một gia đình, một dòng họ, giữa miền Bắc và miền Nam, giữa bên thắng cuộc và bên thua cuộc, giữa người trong nước và những người sống ngoài biên giới… Tóm lại, những người Việt cũng bị chia cách bởi những con sông. Những con sông thiếu vắng những cây cầu.

Khoảng cách giữa người với người có thể còn dài rộng hơn sông, sâu hơn vực thẳm, thế nên, dù trên địa hạt văn chương, tôi coi Albert Camus cao hơn hẳn Jean Paul Sartre, tôi vẫn phải công nhận câu nói nổi tiếng của Sartre là một nghiệm sinh có tính nhân loại, “Tha nhân là địa ngục của ta.”

Đây là kinh nghiệm của chính tôi.

Năm 1994, tôi sang Pháp lần đầu, được một nhóm “Việt kiều yêu nước” đón tiếp. Có lẽ tên ấy được đặt ra khi nhóm này tham gia vào phong trào chống chiến tranh và người cầm đầu nhóm ấy đã từng là phiên dịch cho ông Lê Đức Thọ trong các hội nghị đàm phán hưu chiến ở Paris. Khoảng năm 1990, cũng nhóm này đứng lên lấy chữ ký của Việt kiều trí thức ở Mỹ, Đức, Úc và Pháp trong bản kiến nghị yêu cầu nhà nước và đảng cộng sản Việt Nam mở rộng dân chủ. Sau bản kiến nghị ấy, họ bị cấm về nước một thời gian khá dài, thậm chí còn bị gọi là “các phần tử phản động”.

Như thế, phải hiểu là giữa nhóm Việt kiều này với tôi có chung mục đích tranh đấu cho quyền sống của người dân Việt Nam. Có lẽ cũng vì lý do ấy, họ đón tôi, ít nhất đấy là điều tôi nghĩ. Cuộc đón tiếp diễn ra nồng nhiệt, dường như mang mầu sắc bạn hữu. Tuy nhiên, chỉ một thời gian sau, tôi nhận thấy giữa họ với tôi có rất nhiều điểm bất đồng, đặc biệt là sự nhìn nhận về cuộc chiến tranh Việt-Mỹ.

Tôi tự nhủ,
“Người ta sống trên đời, thường tụ thành bè, còn bạn là thứ quý hiếm, nó còn quý hiếm hơn tình yêu vì không có bệ đỡ tình dục. Tình bạn đòi hỏi một sự cảm thông sâu sắc, những phẩm chất tương đồng, và cơ duyên để có thể cùng nhìn về một hướng, cùng đi theo một ngả. Vì lẽ đó, tình bạn không thể có được một cách dễ dãi. Không có thứ tình cảm nào không cần thử thách, cho dù là tình yêu, tình bạn hay tình đồng đội, tất thảy đều cần phải nung qua lửa mới biết vàng thau”.

Nghĩ thế, tôi chọn thái độ im lặng, lảng tránh các cuộc tranh cãi, vì nếu không là bạn, hà tất phí nước bọt để đôi co?

Tôi biết rõ rằng, đối với nhóm Việt kiều này cuộc chiến tranh chống Mỹ là cần thiết, là niềm kiêu hãnh, là đài vinh quang của dân tộc Việt Nam. Đối với tôi, đó là sự nhầm lẫn lớn nhất trong lịch sử, là cuộc chiến tranh ngu xuẩn nhất, tàn khốc nhất đã xảy ra trong một tình thế đen trắng lẫn lộn, các khái niệm bị đánh tráo, kẻ tham gia cuộc chiến ở phía Bắc nhầm lẫn do trói buộc bởi ngôn từ, kẻ tham chiến ở phương Nam bị cuốn vào dòng chảy của cuộc Chiến tranh Lạnh, và cả hai bên đều bị đặt vào thế đã rồi.

Cuộc chiến tranh Việt-Mỹ là bài học đau đớn nhất, nhục nhã nhất cho dân tộc Việt Nam, mà kẻ chịu trách nhiệm không chỉ là người Mỹ mà còn là chính những người lãnh đạo cộng sản phía Bắc. Trong cuộc chiến tranh ấy, dân tộc Việt tự biến mình thành vật đệm giữa hai toa tầu, là đám lính đánh thuê cho hai hệ thống tư tưởng trái chiều đang tiến hành cuộc chiến tranh Lạnh. Trong suốt một thập kỷ, nước Việt Nam đã thực sự biến thành cái cối xay thịt khổng lồ nhất trong lịch sử của toàn thể loài người. Vì lẽ ấy, theo tôi, cả người thắng lẫn người thua phải biết sám hối, và nếu muốn lật trang cho lịch sử đất nước, trước hết kẻ thắng phải biết câm mồm lại đừng huyênh hoang nữa; còn kẻ thua cũng phải biết câm mồm lại, thôi chửi rủa, cả hai phía không nên tiếp tục đào bới cái thây ma lên mà ngửi. Nếu không đủ can đảm nhìn nhận vấn đề như nó vốn thế, họ chỉ còn là đám thú rừng bị lọt xuống một cái bẫy của lịch sử và không bao giờ có thể nhẩy lên khỏi hố sâu.

Năm 2005, tôi trở lại Pháp.

Nhóm “Việt kiều yêu nước” chủ động mời tôi đến ăn cơm tối với họ để trao đổi tình hình. Tôi nhận lời. Bữa cơm ấy diễn ra ở một quán ăn thuộc quận 13. Trước khi đến Paris, tôi đã ở Turin (Ý) một tuần. Trong tuần lễ đó, khá nhiều báo Ý đã phỏng vấn tôi và đã đăng bài tức khắc. Một trong số các bài báo ấy, có đề tựa “Mười triệu người chết trong cuộc chiến Việt Nam”.

Trong các cuộc phỏng vấn tại Turin, tôi đã kể lại hai điều:

- Thứ nhất, khi làm người viết thuê cho các ông tướng, tôi được nghe họ nói với nhau: Chúng ta chỉ công bố con số thật sự khi người Mỹ bồi thường chiến tranh. Như thế, con số phía Mỹ đưa ra (khoảng 5 triệu tử vong) lẫn con số chính quyền Việt Nam đưa ra (hai triệu rưỡi) đều là số sai sự thật.

- Thứ hai, chỉ khi đến Turin tôi mới biết lính các nước chết ra sao và nhờ có sự so sánh ấy, tôi mới biết thân phận người lính và người dân Việt Nam đau khổ đến mức nào. Năm 2005, cuộc chiến tranh đang xảy ra ở Iraq. Báo mỗi ngày đều đăng tin bao nhiêu lính Mỹ, bao nhiêu lính Iraq tử vong. Nếu con số đó chạm tới năm chục đã khiến các nhà báo làm rộn lên, chất vấn tổng thống. Khi số tử vong chạm đến số 100 thì sự căng thẳng trong chính trường đã khiến Nhà Trắng điên đầu. Trong chiến tranh Việt-Mỹ, mỗi lần B52 bay qua, chỉ hai ba phút, dân thường, thanh niên xung phong chết hai trăm, ba bốn trăm, thậm chí nơi đông hơn sáu trăm người nhưng không có một dòng trên báo, không một câu trên đài phát thanh. Không ai hay biết, kể cả người Việt lẫn người nước ngoài.

Tôi nói với các nhà báo Ý:

“Tới tận năm nay, gần sáu mươi tuổi tôi mới thấm thía sự khác biệt giữa kiếp người. Nhờ đọc báo phương Tây, tôi mới biết là người Mỹ và người Iraq chết như người, chết theo kiểu người. Chúng tôi, những người Việt Nam, chúng tôi chết như kiến, chúng tôi chết như ruồi, chúng tôi chết như lá khô rụng, cái chết của chúng tôi hoà lẫn bùn đen, và tan trong câm lặng.”

Vì ở Turin có những Việt kiều liên hệ chặt chẽ với nhóm “Việt kiều yêu nước” ở Paris và gửi báo cho họ nên trong bữa cơm tối hôm ấy, tôi bắt buộc phải bàn cãi với họ về chủ đề chiến tranh Việt-Mỹ. Tôi đã thuật lại cho họ nghe sự tổn thất to lớn của dân tộc khi những người lãnh đạo mắc chứng vĩ cuồng. Rất nhiều trận xảy ra khi lực lượng trinh sát thăm dò địa hình địa vật không kỹ, bộ phận hậu cần chuẩn bị khí tài chưa đủ nhưng cấp chỉ huy ham lập thành tích nên cứ đẩy lính ra chiến trường, kết quả là đại bại. Trong khi ở chiến trường xác lính chết ngập suối, nước không chảy được, chim cắt chim kền kền ăn thịt no đến mức không bay lên nổi, lệnh ở Hà Nội vẫn tiếp tục giục tấn công. May mắn là còn có những vị tướng biết thương dân, thương lính, khóc đỏ mắt, quyết định rút quân và làm báo cáo giả để gỡ tội.

Hồi ấy, tổng tư lệnh của cuộc chiến là Lê Duẩn, đã đưa ra khẩu hiệu:
“Dân tộc chúng ta là dân tộc anh hùng, chỉ có thắng không có thua.
Quân đội chúng ta là quân đội anh hùng, chỉ có tiến không có lùi.”
Điều đó có nghĩa: Chỉ tiến công, không phòng thủ!

Xưa nay, trong lịch sử ngàn năm chống ngoại xâm của dân tộc, bao giờ chúng ta cũng lùi về rừng núi để chờ thời gian mài mòn lòng kiêu ngạo lẫn ý chí quân địch, cũng là để khí hậu nhiệt đới khắc nghiệt quật ngã chúng, cũng là để củng cố quân đội rồi chờ thời cơ thuận lợi mới huy động binh lính và dân chúng tổng tấn công. Khẩu hiệu của ông Lê Duẩn đưa ra là một sự sáng tạo thuần tuý, một ý thơ bay bổng, xuất phát từ tham vọng và lòng kiêu mạn cộng sản. Nhưng thơ phú là thứ chỉ để ngâm ngợi khi gió mát trăng thanh, thơ mà trà trộn với chiến tranh nó biến thành núi xương sông máu.

Đám tướng lĩnh không dám tuyên bố thẳng thừng, nhưng đều hiểu ngầm rằng lãnh tụ của họ là một kẻ vĩ cuồng.

Nhóm “Việt kiều yêu nước” ở Paris nghe tôi nói xong thì hai nhân vật chủ chốt phản ứng dữ dội. Ông X bảo:

- Mục tiêu biện minh cho phương pháp. Muốn thắng cuộc trong chiến tranh thì phải chấp nhận tất cả.

Ông Y phản ứng với con số Mười triệu:
- Con số đó không thật. Ở nước Pháp chúng tôi có các biện pháp khoa học về dân số để chứng mình là con số ấy sai. Làm sao chị có thể nghe theo mấy thằng tướng ngu ấy được?

Tôi im lặng không đáp. Nhưng hôm sau, tôi có nhờ ông Phan Huy Đường, lúc đó còn dịch sách của tôi, nói lại với ông Y:

- Nhờ Đường nói với ông bạn của Đường là về Việt Nam chớ mở mồm mà bảo mấy ông tướng là ngu. Bởi vì, rất nhiều hạ sĩ quan thời đó (trung uý, đại uý, thiếu tá…) biết rõ rằng sinh mạng họ được bảo tồn là nhờ những ông tướng thực sự thương lính và không ham thành tích như tướng Vũ Lăng. Bây giờ, nếu không giải ngũ họ cũng đã leo lên đại tá hoặc thiếu tướng. Nếu ông Y mở mồm bảo tướng của họ là thằng ngu hẳn họ sẽ cho một báng súng vào đầu, hiền hoà nhất họ cũng khạc vào mặt.

Đấy là phản ứng duy nhất của tôi. Trong thâm tâm, tôi quyết định chia tay.

Tôi nghĩ, đám người này cần cuộc chiến tranh chống Mỹ như người đàn bà cần son phấn. Giữa họ với ta chẳng còn điều gì đáng nói. Một cuộc chia tay vĩnh viễn là điều hợp lý hơn cả. Không cần kiệt xuất thông minh, chỉ cần chịu khó quan sát sẽ thấy ngay rằng cộng đồng người Việt ở nước Pháp là một cộng đồng không bản sắc, sống co cụm, một bầy thỏ ngoan ngoãn đối với chính quyền. Họ không gây ra các vụ lộn xộn như người da đen và người Arab theo đạo Hồi, nhưng họ cũng chẳng có tiếng nói, chẳng có một gương mặt nào trên các diễn đàn quyền lực. Vì bản chất nhẫn nhịn, chịu thương chịu khó nên họ thành công ở mức trung bình, trở thành kỹ sư, bác sĩ, nha sĩ, giáo viên đã là giấc mơ tột đỉnh. Hội nhập vào xã hội Pháp chưa lâu, sự tự tin vào bản thân chưa đủ, họ lại bị ám ảnh bởi thân phận lớp người Việt Nam nhập cư trước họ, những người lính thợ bị thực dân cưỡng bức rời quê hương sang Pháp phục vụ tại một số nhà máy làm thuốc súng để thay thế cho các công nhân Pháp ra chiến trường.

Năm 1937, để dự phòng chiến tranh, bộ trưởng Bộ Thuộc Địa và Quân Đội (ministre de la Colonie et de la Défense) Georges Mandel dự tính tuyển 80.000 người Đông Dương. Tháng 6 năm 1940 đám thanh niên Việt Nam được dẫn đến hải cảng Pháp gồm: 10.750 người trung kỳ, 7.000 người miền Bắc, 2.000 người miền nam. Đám lính thợ này đã bị đối xử như những con vật, bị dồn vào sống trong những khu nhà tồi tàn, không điện và thiếu nước, không nơi vệ sinh, không lò sưởi và thức ăn không đủ nửa khẩu phần. Mùa đông, những kẻ khốn khổ ngủ trên sàn, đại tiểu tiện ngay bên ngoài cửa, người nọ dẫm vào phân người kia. Đói khát, họ phải đào rễ củ và hái rau dại về ăn. Cái sự thật tàn nhẫn này bị vùi trong câm lặng. Cho đến đầu thế kỷ XXI, mới có vài nhà báo Pháp lên tiếng. Sau đó, Bernard Kouchner, vốn là một ngôi sao cánh tả nhưng sau thất bại của Ségolen Royal trong cuộc tranh cử 2007, đã nhận lời làm bộ trưởng bộ ngoại giao cho chính phủ Sarkozy mới chính thức lên tiếng xin lỗi vì: “Nước Pháp đã đối xử với những người lính thợ Việt Nam như đối với súc vật.”

Trong thực tiễn, nước Pháp đã đối xử với đám lính thợ Việt Nam còn tệ hơn súc vật bởi khi cưỡng chế thanh niên Việt Nam sang Pháp, họ dồn đám người này xuống hầm tầu còn tầng trên, thoáng mát hơn thì để dành cho… những con bò. Cái kinh nghiệm tồi tệ ấy được cấy trong tim như một quá khứ sầu thảm, cộng đồng người Việt không thể tránh khỏi mặc cảm của những kẻ vừa là dân nhập cư, vừa mang nhãn hiệu “Được lôi ra từ vùng đất thuộc địa”. Thế nên, cuộc sống tinh thần của họ dường như đột ngột khởi sắc, bừng bừng ánh sáng khi cuộc chiến tranh Việt-Mỹ xẩy ra. Tại sao?

Dễ hiểu thôi, tinh thần „Bài Mỹ“ là chất xi-măng gắn kết một số đông quốc gia trên thế giới, không chỉ các nước thuộc phe Xã hội chủ nghĩa nhưng ngay cả các nước phương Tây. Hành vi của nước Mỹ không chỉ gợi lên lòng căm thù nhưng kèm theo đó cả sự sợ hãi. Nếu có tiền lệ một nước nhược tiểu bị Mỹ chà nát thì sẽ đến lượt các nước khác theo thành ngữ, “Không bao giờ có lần thứ nhất, lần thứ hai mà lại không có lần thứ ba”.

Vả chăng, về mặt lý, cuộc chiến này không thể biện minh, “Không một người Việt Nam nào mang bom sang giết người Mỹ.”

Dù cộng sản hay không cộng sản thì sự thực là không có một người Việt Nam nào cầm dao hoặc cầm súng sang tận nước Mỹ để giết một người Mỹ, hoặc ngay đến một con bò trong trang trại Mỹ cũng không.

Vì thế, lương tâm nước Mỹ phải thức tỉnh. Các vụ biểu tình phản đối chiến tranh trước toà Nhà Trắng của Mỹ điệp với các cuộc biểu tình trước sứ quán Mỹ tại các nước khác. Tiếng hát và ngọn lửa tự thiêu của trí thức Mỹ đốt nóng cả châu Mỹ La-tinh và châu Âu.

Vào thời điểm ấy, người Việt Nam nhập cư chống chiến tranh được hưởng một sự ưu đãi vô tiền khoáng hậu. Đi đến đâu họ cũng được thăm hỏi, giúp đỡ, được coi là người của “một dân tộc anh hùng”. Và, trên các diễn đàn chống chiến tranh, đại diện của “tổ chức Việt kiều yêu nước” được xuất hiện bên cạnh những nhân vật quan trọng bản xứ mà nếu không nhờ ân sủng của cuộc chiến này, không bao giờ họ có cơ hội và có tư thế tiếp xúc. Để ví von, có thể nói rằng: Những con chim vốn nép mình trong bóng tối nhờ ánh đạn lửa mà được nhô đầu ra và há mỏ cất tiếng kêu.

Thế nên, họ cần cuộc chiến tranh Việt-Mỹ.

Lòng ích kỷ, cái kiêu ngã của con người quả là vô giới hạn. Những kẻ sống ở một phương trời, cần máu đồng bào phải đổ ở một phương trời khác để tô điểm cho cuộc sống tinh thần của chính mình.

Chiến tranh thật đẹp khi nó được tạo bằng máu xương kẻ khác!

Từ đây, tôi nghi ngờ hai từ “yêu nước”. Phía sau danh từ này có vô vàn tâm trạng, có vô số động cơ, hoặc xác thực, hoặc ngầm ẩn, hoặc có ý thức, hoặc vô thức.

Danh từ nào cũng lập lờ và cũng có khả năng phản lại nghĩa chính thống.

Như thế, giữa người Việt với người Việt cũng bị chia cách bởi những con sông vô hình. Chắc chắn cũng còn khá lâu mới bắc được cầu qua những con sông ấy.

Chiến tranh Việt-Mỹ đã qua, nhưng sau đó không lâu cái tên Việt Nam lại dội lên trên các kênh thông tin quốc tế. Lần này, là một thứ ồn ào dơ dáy. Chẳng còn là người anh hùng bé nhỏ dám đương đầu với đế quốc Mỹ mà là tác giả của Khổ nạn Thuyền nhân. Ở châu Âu, phái đoàn Việt Nam không còn được chào đón bằng cờ và hoa mà bằng cà chua và trứng thối. Tôi nhớ rằng lần đi châu Âu, ông Võ Văn Kiệt đã hứng trọn một quả trứng thối vào giữa mặt còn đến lượt ông Phan Văn Khải thì thoát nạn nhờ sự bố trí, dàn cảnh công phu của cảnh sát Pháp. Sự đời vốn đổi thay như các lớp tuồng. Điều khốn khổ cho người Việt Nam là dường như họ chỉ được biết đến trong các tình huống đau khổ. Kể từ khi làn sóng “Thuyền nhân” dịu đi, Việt Nam gần như chẳng còn gì để nhớ. Cứ nghe đài phương Tây thì biết, người ta chỉ nhắc tới hai từ Việt Nam khi nhắc tới cuộc chiến tranh Việt-Mỹ, bởi rất nhiều trí thức phương Tây, đặc biệt là các văn nghệ sĩ đã tham gia vào phong trào chống chiến tranh và tuổi trẻ của họ gắn bó với những kỷ niệm của một thời sôi động. Tuy nhiên, ngay cả những người kiên nhẫn nhất và hiểu biết Việt Nam nhiều nhất cũng chưa dám quả quyết rằng họ nắm được sự thực về cuộc chiến tranh này. Điều đó, quá khó khăn.

Một lần, một nhà văn Pháp hỏi tôi:
- Cái gì tạo nên sức mạnh của chúng mày trong cuộc chiến tranh Việt-Mỹ?
Tôi đáp:
- Một nửa là thói quen của hàng ngàn năm chống xâm lược. Nửa kia là sức mạnh của chủ nghĩa ngu dân.
Anh bạn chưng hửng:
- Mày không đùa đấy chứ? Ai có thể tin nổi một thứ lý thuyết quái gở như thế.
Tôi cười:
- Rất nhiều thứ quái gở ở phương Tây lại là sự thực đơn giản ở phương Đông. Và ngược lại.
Bây giờ, tôi xin giải thích “thứ lý thuyết quái gở” này.

Cuộc chiến tranh Việt-Mỹ được đảng cộng sản phát động với lời tuyên bố: Đánh đuổi quân xâm lược Mỹ.

Năm 1964, tôi mười bẩy tuổi. Vào tuổi ấy, tất thảy thanh niên ở miền Bắc không có quyền nghe đài nước ngoài, không có ti-vi, không có máy quay đĩa, không có bất cứ nguồn thông tin nào ngoài báo chí cộng sản và đài phát thanh trung ương. Lần đầu tiên, tôi được nghe những bài hát nước ngoài là năm tôi mười sáu tuổi. Mùa hè năm 1963, anh họ tôi là phiên dịch tiếng Nga dẫn tôi cùng đứa em trai đến nhà ông chuyên gia mỏ thiếc Tĩnh Túc ở Hà Nội. Ông bà ấy đón tiếp rất tử tế, ngoài việc chiêu đãi bánh ngọt và nước trà chanh, còn mở máy quay đĩa cho chúng tôi nghe. Cảm giác của tôi lúc đó là choáng váng, như muốn chết. Đó là cảm giác thật sự khi con người lạc vào một thế giới mà họ vừa cảm thấy ngây ngất vừa cảm thấy như ngạt thở. Đĩa nhạc đó là của Roberto… (không nhớ họ), một giọng ca Ý tuyệt diệu nhưng chết trẻ. Những bài hát tôi nghe là các bài nổi tiếng cổ truyền: Ave Maria, Santa Lucia, Paloma, Sérénade, Histoire d’amour, Besame Mucho…

Ra khỏi cửa nhà ông chuyên gia Nga nọ, tôi bước đi loạng choạng. Lần đầu tiên, tôi hiểu rằng cuộc sống của chúng tôi là cuộc sống của những kẻ bị nhốt dưới hầm. Những bài hát kia là một thứ ánh sáng mà lần đầu tiên tôi được thấy. Ánh sáng đó rọi từ một thế giới khác, hoàn toàn ở bên ngoài chúng tôi. Kể lại chuyện này, để hậu thế nhớ rằng, thời đại của chúng tôi là thời đại của một thứ chủ nghĩa ngu dân triệt để. Một thứ chủ nghĩa ngu dân tàn bạo, nó buộc con người sống như bầy súc vật trong một hàng rào được xây nên bằng đói khát, hà hiếp và tối tăm.

Khi con người bị điều khiển cùng một lần bằng tiếng gào réo của dạ dầy và cái bỏng rát của roi vọt thì họ không thể là người theo nghĩa thực sự. Chủ nghĩa ngu dân là thứ lá chắn mắt ngựa, để con vật chỉ được quyền chạy theo chiều mà ông chủ ra lệnh. Khi tất cả những con ngựa đều chạy theo một hướng, ắt chúng tạo ra sức mạnh của “bầy chiến mã”, nhất là khi, trong máu chúng đã cấy sẵn chất kích thích cổ truyền “chống xâm lăng”.

Với lũ trẻ là chúng tôi thời ấy, danh từ Xâm lăng dùng để chỉ: quân Nguyên, quân Minh, quân Thanh, và bây giờ là quân Mỹ. Danh từ ấy đồng nghĩa với Tô Định, Mã Viện, Thoát Hoan… Tóm lại, Mỹ là lũ giặc phương Bắc nhưng mũi lõ, mắt xanh, tóc vàng.

Ngôn ngữ vốn là một nhà tù, mà chúng tôi không có điều kiện để tiếp cận với các nguồn thông tin khác, các ngôn ngữ khác, nên hiển nhiên chúng tôi là đám tù binh ngoan ngoãn sống trong nhà tù ấy, đinh ninh rằng mình ra đi là để bảo vệ non sông.

Bởi vì, tổ tiên chúng tôi đã quen chết hàng ngàn năm để chống lại những kẻ thù mạnh hơn họ bội phần, chúng tôi cũng sẵn sàng ra chiến trường chống quân xâm lược Mỹ theo đúng cách thức ấy.

Đó là lý do tôi nói, “sức mạnh của chủ nghĩa ngu dân”.

DTH



 Bản để in  Lưu dạng file  Gửi tin qua email  Thảo luận


Những nội dung khác:
Cải Tạo! [27.04.2025 10:06]




Lên đầu trang

     Tìm kiếm 

     Tin mới nhất 

     Đọc nhiều nhất 
Kiều bào phát triển quê hương [Đã đọc: 457 lần]
Tin tức thế giời mới nhât song ngữ Việt Anh để học sinh ngữ [Đã đọc: 427 lần]
Siêu đô thị Đà Nẵng mở rộng, siêu đầu tư địa ốc làm giàu [Đã đọc: 418 lần]
Làm Giàu Bằng Đầu Tư Chứng Khoán [Đã đọc: 409 lần]
Một châu Âu đứng trước ngã ba lịch sử [Đã đọc: 373 lần]
Làm thế nào đòi lại Hoàng Sa, Trường Sa từ Trung Cộng [Đã đọc: 366 lần]
“NHỮNG NGƯỜI CUỐI CÙNG CÒN GIỮ LẠI CHỦ NGHĨA CỘNG SẢN”** [Đã đọc: 357 lần]
Nghệ Thuật Làm Giàu Của Người Việt Hải Ngoại - “The Art of Wealth for Overseas Vietnamese”. [Đã đọc: 353 lần]
Cách mạng chiếc đòn gánh của phụ nữ VN [Đã đọc: 352 lần]
Triết lý dân tộc Việt Nam siêu việt vượt tất cả triết lý Tàu, Tư Bản và CS [Đã đọc: 351 lần]

Trang chủ :: Tin tức - Sự kiện :: Website tiếng Việt lớn nhất Canada email: vietnamville@sympatico.ca :: Bản sắc Việt :: Văn hóa - Giải trí :: Khoa học kỹ thuật :: Góc thư giãn :: Web links :: Vietnam News in English :: Tài Chánh, Đầu Tư, Bảo Hiểm, Kinh Doanh, Phong Trào Thịnh Vượng :: Trang thơ- Hội Thi Nhân VN Quốc Tế - IAVP :: Liên hệ

Bản quyền: Vietnamville
Chủ Nhiệm kiêm Chủ Bút: Tân Văn.