Trang chủ :: Tin tức - Sự kiện :: Website tiếng Việt lớn nhất Canada email: vietnamville@sympatico.ca :: Bản sắc Việt :: Văn hóa - Giải trí :: Khoa học kỹ thuật :: Góc thư giãn :: Web links :: Vietnam News in English :: Tài Chánh, Đầu Tư, Bảo Hiểm, Kinh Doanh, Phong Trào Thịnh Vượng :: Trang thơ- Hội Thi Nhân VN Quốc Tế - IAVP :: Liên hệ
     Các chuyên mục 

Tin tức - Sự kiện
» Tin quốc tế
» Tin Việt Nam
» Cộng đồng VN hải ngoại
» Cộng đồng VN tại Canada
» Khu phố VN Montréal
» Kinh tế Tài chánh
» Y Khoa, Sinh lý, Dinh Dưỡng
» Canh nông
» Thể thao - Võ thuật
» Rao vặt - Việc làm

Website tiếng Việt lớn nhất Canada email: vietnamville@sympatico.ca
» Cần mời nhiều thương gia VN từ khắp hoàn cầu để phát triễn khu phố VN Montréal

Bản sắc Việt
» Lịch sử - Văn hóa
» Kết bạn, tìm người
» Phụ Nữ, Thẩm Mỹ, Gia Chánh
» Cải thiện dân tộc
» Phong trào Thịnh Vượng, Kinh Doanh
» Du Lịch, Thắng Cảnh
» Du học, Di trú Canada,USA...
» Cứu trợ nhân đạo
» Gỡ rối tơ lòng
» Chat

Văn hóa - Giải trí
» Thơ & Ngâm Thơ
» Nhạc
» Truyện ngắn
» Học Anh Văn phương pháp mới Tân Văn
» TV VN và thế giới
» Tự học khiêu vũ bằng video
» Giáo dục

Khoa học kỹ thuật
» Website VN trên thế giói

Góc thư giãn
» Chuyện vui
» Chuyện lạ bốn phương
» Tử vi - Huyền Bí

Web links

Vietnam News in English
» Tự điển Dictionary
» OREC- Tố Chức Các Quốc Gia Xuất Cảng Gạo

Tài Chánh, Đầu Tư, Bảo Hiểm, Kinh Doanh, Phong Trào Thịnh Vượng

Trang thơ- Hội Thi Nhân VN Quốc Tế - IAVP



     Xem bài theo ngày 
Tháng Sáu 2026
T2T3T4T5T6T7CN
1 2 3 4 5 6 7
8 9 10 11 12 13 14
15 16 17 18 19 20 21
22 23 24 25 26 27 28
29 30          
   

     Thống kê website 
 Trực tuyến: 4
 Lượt truy cập: 29441379

 
Góc thư giãn 28.06.2026 09:05
Cờ Vàng...rực La Mã tiếp kiến Đức Giáo Hoàng Francis năm Thánh Roma 2016
22.06.2016 20:27

Lá thư từ Đức Quốc
Lê Ngọc Châu                                                                                                                                  Chuyện lạ 2016 ở Roma/Ý, nhưng có  thật: Cờ Vàng tung bay tại quảng trường Thánh Phêrô trong dịp phái đoàn Hội Bác Ái Vinh Sơn Phaolô Đức quốc tiếp kiến Đức Giáo Hoàng Francis nhân dịp hành hương năm Thánh Roma 2016.

Lời phi lộ: Là một thân hữu, lần đâu tiên hân hạnh được mời tham dự cuộc hành hương Roma từ 11.06 đến 17.06.2016. Trong suốt tuần lễ hành hương chúng tôi có thật nhiều kỷ niệm đẹp với nhau. Riêng tôi đã có dịp học được nhiều về lịch sử Giáo Hội Thiên Chúa Giáo trong chuyến đi này. Trong phái đoàn nhận thấy cũng có vài người viết và am tường giáo lý hơn nên thế nào họ cũng sẽ viết lại cảm tưởng hay tường thuật rõ ràng về cuộc hành hương Roma 2016. Suốt cả tuần đi bộ mệt nghỉ nên khi trở lại Đức cần dưỡng sức vài ngày. Thêm vào đó cũng phải xem lại, chọn lựa hình ảnh và làm Video Clip nên  sau hơn 5 ngày tôi mới ghi lại cảm tưởng riêng và chỉ giới hạn buổi tiếp kiến với Đức Giáo Hoàng Francis (Pope Francis) sáng ngày 15. June 2016 diễn ra tại quảng trường Thánh Phêrô / Vatican. (Vietbao.com)

Vì sự giới hạn của bài viết nên chắc chắn thiếu sót khó tránh khỏi, mong quý độc giả và nhất là tham dự viên thuộc phái đoàn Đức quốc hoan hỷ cho. Hình ảnh thì ai cũng chụp và chụp rất nhiều. Tôi mạn phép thực hiện tài tử một Video dài 08min30 với một số hình ảnh tôi ghi nhận và Video Clips được thu với máy digitalcamera nhỏ cầm tay và xin được giới thiệu cùng quý độc giả nói chung theo đường Link ở trên Youtube cuối bài viết. Trân trọng kính mời (LNC).


***


blank


Vì đề cập đến là Cờ Vàng nên trước khi chính thức đi vào chủ đề của bài viết, cho phép người viết được mở ngoặc một chút ở đây.


Người Việt tỵ nạn chúng ta đã biết, trận chiến cờ vàng xảy ra từ nhiều năm qua tại hải ngoại, nhất là tại Hoa Kỳ và Úc, nơi có đông đảo người Việt tị nạn cộng sản định cư nhất kể từ 30-04-1975 sau khi cộng sản Bắc Việt (csBV) dùng tất cả mọi thủ đoạn cưỡng chiếm Nam Việt Nam (NVN) bằng vũ lực, do hai nước đàn anh vĩ đại Nga, Trung Cộng và khối Đông Âu (lúc cộng sản chưa rũ nhau sụp đổ) cung cấp. Nhờ vào sự kiên trì tranh đấu của khối người Việt tị nạn mà nhiều tiểu bang, thành phố Hoa Kỳ đã liên tục ban hành lệnh công nhận cờ vàng ba sọc đỏ (cờ Việt Nam Cộng Hòa) và tính cho đến nay tại Mỹ đã có hơn 115 thành phố công nhận và vinh danh cờ vàng. Điều này làm cho csVN uất hận nên bằng mọi cách, chúng ra lệnh cho tay sai và bọn cộng sản nằm vùng thi hành nghị quyết 36 mục đích bằng mọi cách đánh phá các nhân vật chống cộng uy tín, gây chia rẽ, lũng đoạn cộng đồng người Việt tị nạn cộng sản hải ngoại (CĐNVTNCSHN).


Nhiều thức giả đã viết về lịch sử lá cờ VNCH, về nguồn gốc ngọn cờ vàng cũng như xuất xứ của lá cờ máu (nguyên thủy từ Trung Cộng!) nên chúng tôi không bàn đến trong bài viết này. Chúng tôi chỉ muốn nhắc lại một vấn đề quan trọng là mỗi một quốc gia đều có một lá cờ và đó chính là biểu tượng chung của quốc gia này. Miền Nam VN thua trận nhưng khi vượt biên, vượt biển tìm Tự Do thì khối người Việt tị nạn đã mang theo mình biểu tượng mà ngày nào họ hết lòng bảo vệ và nhiều anh hùng, chiến sĩ đã hy sinh mạng sống vì nó: đó là LÁ CỜ VÀNG. Sau khi vượt qua bao hiểm nghèo và may mắn đến được bờ tự do thì chính họ cũng đã ký tên khai với các quốc gia mà ngày nay họ đang sống là  họ đã có liên hệ với chính quyền VNCH, đã phục vụ dưới „Lá Cờ Vàng“ để từ đó được chấp nhận cho tị nạn tại các quốc gia như Mỹ, Úc, Gia Nã Đại, Pháp, Na Uy, Nhật, Đức, Bỉ, Anh, Tân Tây Lan, Hoà Lan v.v…, cho nên chúng tôi không thể hiểu được là ngày nay có người lại phản bội với chính mình, đã „thờ ơ“ với lá cờ vàng và thiếu điều còn nói vì sợ csVN làm khó dễ khi về du lịch VN nên tránh đứng dưới lá cờ mà ngày nào nhờ nó họ mới được cho phép rời trại tị nạn Đông Nam Á để được đến định cư tại một đệ tam quốc gia. Thật đau lòng khi nghe những lời nói bạc nghĩa, vô ý thức này !.


Như đã đề cập ở trên, lá cờ là biểu tượng của một quốc gia, của lịch sử, máu xương những người đã chết vì muốn bảo vệ nó. Chính vì vậy mà chúng ta thường thấy qua báo chí và truyền hình là mỗi khi biểu tình thì đoàn biểu tình hay đem lá cờ ra xé nát, đốt nó, ném nó xuống đất, đạp lên nó không ngoài mục đích lăng mạ cái quốc gia mà nó biểu tượng và họ chống đối như Tibet đốt cờ Trung cộng hay khi người Việt tỵ nạn cộng sản hải ngoại (NVTNCSHN) biểu tình chống nhóm chóp bu của csVN mỗi lần công du nước ngoài đã đốt lá cờ máu của csVN là chuyện thường tình và là ví dụ rất điển hình. Ngược lại, đoàn biểu tình giương cao ngọn cờ mà họ xem là biểu tượng cho họ như người Tibet đã làm. Khối NVTNCS cũng đã chẳng làm khác hơn và chuyện giương cao, phất lá cờ vàng là điều hiển nhiên vì đó là biểu tượng chung đối với NVTNCS, Cờ Vàng là biểu tượng cho sự Tự Do, Dân Chủ dưới cái nhìn của NVTNCS. Quan trọng hơn, hành động biểu tình cầm Cờ Vàng, giương cao ngọn Cờ Vàng còn được xem như là một lời nhắn gởi, một sự lên tiếng của NVTNCSHN về chính nghĩa Tự Do, Dân Chủ cho giới báo chí, truyền thông biết, qua đó tranh thủ dư luận của người bản xứ, người ngoại quốc nói chung trên bình diện chính trị, chưa nói đến chuyện xác định cho người bản xứ biết là NVTNCS chân chính không chấp nhận lá cờ máu.


Tuy nhiên một chuyện lạ mới đây đã xảy ra tại Ý, hay nói đúng hơn ngay tại thành phố Roma. Đó là chuyện Lá Cờ Vàng (cờ VNCH) tung bay tạiquảng trường Thánh Phêrô / Roma nhân chuyến hành hương của Phái đoànBác Ái Vinh Sơn Phaolô Đức Quốcnhân dịp năm Thánh Roma 2016với 49tham dự viên gồm nhiều tín hữu/thân hữu đến khắp nơi từ Đức như Berlin, Una, Krefeld, Moenchengladbach, Frankfurt, Muenchen ..., Hòa Lan, Đan Mạch, Mỹ ... tiếp kiến Đức Giáo Hoàng Francis hôm 15.6.2016do anh Nguyễn văn Rị (Moenchengladbach) Hội trưởng Hội Bác Ái Vinh SơnPhaolôlàm trưởng phái đoàn và Lm Phêrô Nguyễn văn Khải thuộc Dòng Chúa Cứu Thế (DCCT) đang du học tại Roma làm hướng dẫn viên. Đặc biệt có một Linh mục tham dự viên đến từ Cali / Mỹ trong phái đoàn là Lm Anton Nguyễn Bá Tòng thuộc dòng tu Đa Minh.


Tất cả các phái đoàn từ nhiều quốc gia khắp thế giới ghi danh về tham dự và mọi người lần lượt vào hàng ghế dành sẵn phía trong hàng rào hay đứng ngoài hàng rào đã dựng sẵn và kiên nhẫn chờ đợi vài giờ đồng hồ cho đến buổi tiếp kiến ĐGH Francis được ấn định bắt đầu lúc 10h00 sáng.


Trong chuyến hành hương năm Thánh Roma 2016 này, kéo dài từ ngày 11.06.2016 cho đến ngày 17.06.2016 chúng tôi được Lm Nguyễn văn Khải hướng dẫn viếng thăm nhiều di tích lịch sử của Giáo Hội Thiên Chúa Giáo nhưng trong khuôn khổ bài này chỉ xin giới thiệu tóm lược về buổi tiếp kiến với ĐGH Francis tại quảng trường Thánh Phêrô_Roma hôm 15. June 2016 vừa qua.


Phái đoàn Việt Nam được Lm Phêrô Nguyễn văn Khải hướng dẫn lên đường lúc 06h30 bằng xe Bus từ Foyer Phát Diệm / Roma vì sợ đi trễ thì kẹt xe hoặc có nhiều người chờ trước nên đã có mặt lúc khoảng 07h00 sáng sắp hàng để chờ vào chỗ ngồi mà Cha Khải đã ghi danh giữ trước cho phái đoàn VN đến từ Đức. Phái đoàn có bản hiệu ghi rõ hai chữ VIETNAM với biểu tượng là Cờ Vàng và Cờ Đức được đưa cao đi trước dẫn đường để dễ nhận diện nhau giữa rừng người tham dự rất khó mà tìm ra nếu có ai đi lạc. Vì lý do an ninh nên sự kiểm soát đối với tham dự viên trước khi vào những khu vực dành cho các phái đoàn ghi danh không khác gì sự kiểm soát ở tại các phi trường.


Nhờ sự dàn xếp của Lm Phêrô Nguyễn văn Khải (DCCT) hiện đang tu học ở Rom, phái đoàn VN được chỗ ngồi rất tốt để dễ dàng nhìn thấy ĐGH khi ngài với xe có hộ tống đi ngang qua. Một điểm khác người viết lưu ý cùng độc giả là phái đoàn VN dưới tên Bác Ái Vinh Sơn Phaolô là phái đoàn được trang bị nhiều cờ nhất và với lá Cờ Vàng (Cờ Việt Nam Cộng Hoà) khổ lớn nhỏ đều có. Quý bà, quý chị em thì tha thướt trong tà áo dài VN truyền thống đủ màu sắc làm tăng thêm sự trang trọng cho cuộc tiếp kiến với ĐGH Francis.


Tất cả các phái đoàn từ nhiều quốc gia khắp thế giới ghi danh về tham dự và mọi người lần lượt vào hàng ghế dành sẵn phía trong hàng rào hay đứng ngoài hàng rào đã dựng sẵn và kiên nhẫn chờ đợi vài giờ đồng hồ cho đến buổi tiếp kiến ĐGH Francis được ấn định bắt đầu lúc 10h00 sáng.


Trong khoảng thời gian chờ đợi hơn 2 giờ đồng hồ, các tham dự viên và thân hữu thuộc phái đoàn Đức có dịp nói chuyện, tâm sự nên cảm thấy gần gũi, thân thiện với nhau hơn. Nhiều người đã có dịp làm quen với các phái đoàn VN khác cũng tham dự hành hương năm Thánh 2016 nhưng đến từ Mỹ Châu.


blank


Chuyện gì đến phải đến, ĐGH đứng trên xe không mui xuất hiện với một đoàn tùy tùng bảo vệ vẫy tay cháo các tín hữu và tham dự viên trong tiếng reo hò của hàng chục ngàn người hiện diện ở quảng trường Phêrô và những ngọn cờ được giương cao phất phơ trong gió. Đức Thánh Cha đi lui tới hai lần, đầu tiên từ phải sang trái rồi ngược lại trước khi Ngài bước lên ngồi trên khán đài danh dự để ban phép lành và huấn từ bằng nhiều ngôn ngữ đến các tín hữu và tất cả mọi người .

Một điểm rất đặc biệt mà người viết không thể không nhắc đến là phái đoàn VN được hưởng nhiều hồng ân của Thiên Chúa vì chị Hà (nữ tín hữu đến từ Berlin) là người có diễm phúc đã nắm được tay ĐGH và nhờ kỹ thuật tân tiến nên ngay chiều hôm 15.06 chị đã đến nhận tấm hình chụp khi chị nắm được tay ĐGH Francis, một dữ kiện lịch sử mà không phải ai cũng có diễm phúc này. Một điểm khác là một em bé 4-5 tuổi theo cha mẹ cũng đến từ Berlin thuộc phài đoàn VN tuy được ĐGH vuốt đầu nhưng sự kiện xảy ra tích tắc, rất nhanh chóng nên (có lẽ) máy hình chụp không kịp vì vậy chưa thấy hình ảnh dù có giấy chứng nhận của tùy viên đi theo ĐGH trao cho (ghi chú thêm: tín hữu, tham dự viên hay trẻ em nào hân hạnh, may mắn được ĐGH bắt tay hay xoa đầu nhẹ đều nhận được giấy báo có ghi địa chỉ để liên lạc nhận hình ảnh sau đó. Hy vọng rằng tấm hình mà ĐGH xoa đầu em bé thuộc phái đoàn VN sẽ được chuyên gia Vatican phụ trách phim ảnh tìm ra!).


Vâng, ngọn cờ vàng đã từng và đang tung bay tại Mỹ, Úc, Gia Nã Đại, Nhật, Vương Quốc Bỉ, Anh, Pháp, Đức, Hòa Lan, Na Uy, Đan Mạch … và ngay cả ở Irắc. Nhưng bây giờ một chuyện rất lạ đã xảy ra: Cờ Vàng ba sọc đỏ ngạo nghễ tung bay tại quảng trường Thánh Phêrô / Roma nhân năm Thánh 2016 trong buổi tiếp kiến với ĐGH Francis vào ngày 15. June 2016 !.




blank



blank


Lá Cờ Vàngđã được giương cao, ngạo nghễ bay bên cạnh nhiều lá cờ của các quốc gia khác tại Thành phố Roma, trên quảng trường Thánh Phêrô của Vatican. Có được như vậy cũng do công lao rất lớn của Cha Phêrô Nguyễn Văn Khải (DCCT) và của anh Nguyễn văn Rị, trưởng đoàn và cũng là Hội trưởng Hội Bác Ái Vinh Sơn Phaolô Đức Quốc .


Xin Thiên Chúa phù hộ cho anh trưởng phái đoàn và tất cả tham dự viên luôn được nhiều sức khỏe và quý cha Phêrô Nguyễn văn Khải (DCCT Roma), cha Đinh Công Lịch (Foyer Phát Diệm- Roma), cha Đa minh Phạm văn Phúc (DCCT VN), cha Anton Nguyễn bá Tòng (Đa minh/USA) được tràn đầy hồng ân Thiên Chúa để tiếp tục con đường đã chọn là Mục Tử của Chúa .


  • © Lê-Ngọc Châu (Tham dự viên thuộc phái đoàn Đức đi Romatóm lược)

  • (Rom 15.06.2016  &  Nam Đức _21. June 2016)


Quý vị có thể xem một số hình ảnh trong Video dài 08min30: Phái đoàn Bác Ái Vinh Sơn Phaolô Đức Quốc Hành Hương Năm Thánh Roma 2016 và Tiếp kiến Đức Giáo Hoàng Franxis tại Quảng trường Thánh Phêrô ngày 15. June 2016, theo đường Link


Đả đảo CSVN bán nước!!!

Bảo Giang (Danlambao) - Khi Tổng thống Hoa Kỳ Obama sang Việt Nam, tôi viết bài chào: “Chống Mỹ cứu nước!”. Nay ông ta đã rời VN, chẳng lẽ tôi không thể viết: “Đả đảo Cộng sản Việt Nam!”? Tôi đả đảo nó vì suốt 80 mươi năm qua, nó chỉ đem đến cho Việt Nam về đời sống là nghèo đói, bất hạnh. Về xã hội là sự vô luân là gian trá, lừa bịp, phản trắc. Về con người là phi nhân bất nghĩa và tội ác. Với gia đình là không cha không mẹ, không tình nghĩa. Với tổ quốc là phản nghịch, là buôn dân bán nước!

Khi Đệ Nhị Thế Chiến vừa tàn, hội nghị San Francisco 1951 mở ra và ở đó một bản Hòa Ước giữa người thắng kẻ bại đã được đúc kết, công bố và thi hành. Trong Điều 2, đoạn 7 của Hòa ước này đã minh thị về trường hợp hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa của Việt Nam bị Nhật chiếm giữ như sau: “Nhật Bản khước từ mọi chủ quyền và đòi hỏi đối với tất cả các lãnh thổ mà họ chiếm bằng vũ lực trong đệ nhị thế chiến, trong số đó có các quần đảo Trường Sa (Spratly Islands) và quần đảo Hoàng Sa (Paracel Islands)”.

Trước đó, khi đệ trình bản tu chính vào ngày 5-9-1951, ngoại trưởng Nga, Andrei Cromyko đã tính vươn tay dành 2 quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa của Việt Nam cho Trung cộng, là một tập đoàn CS vừa có chiến thắng tại Trung Hoa lục địa (1949). Tuy nhiên, vào ngày 7/9/1951, trong Hội nghị San Francisco với sự tham dự của các phái đoàn đại diện cho 51 quốc gia, Thủ tướng kiêm Ngoại trưởng VN, ông Trần Văn Hữu, đã long trọng tuyên bố trước hội nghị như sau: “Chúng tôi xác nhận chủ quyền đã có từ lâu đời của chúng tôi trên hai quần đảo Trường Sa và Hoàng Sa”...“Chúng tôi cũng sẽ trình bày ngay đây những quan điểm mà chúng tôi yêu cầu Hội nghị ghi nhận... Và để dập tắt những mầm mống các tranh chấp sau này, chúng tôi xác nhận chủ quyền đã có từ lâu đời của Việt Nam trên quần đảo Trường Sa và Hoàng Sa”. Lời công bố này đã được bỏ phiếu chấp thuận trong hội nghị với tỷ lệ 48/51, trong đó có các cường quốc hàng đầu như Mỹ, Pháp, Anh. Hòa ước này đã có hiệu lực từ 28/4 năm 1952.

Tưởng cũng nên nhắc lại vào ngày 16-3-1974, cựu thủ Tướng Trần văn Hữu trong một cuộc phỏng vấn tại Paris đã nói: “...Chủ quyền Việt Nam trên quần đảo Hoàng Sa đã được công khai tuyên bố nơi Hội nghị Hòa bình với Nhật, tại San Francisco vào năm 1951. Lúc ấy là lần đầu tiên mà Việt Nam vào hàng 50 cường quốc có quyền định đoạt vấn đề quốc tế. Lá cờ quốc gia, nét son nền vàng phất phới trước Hội nghị... Việt Nam có mặt ở San Francisco là VIỆT NAM THỐNG NHỨT, thống nhứt đã hai năm rồi. Và ai cũng biết, ngày 8-3-1949 là ngày chánh phủ Pháp công khai nhìn nhận nền độc lập của Việt Nam. Việt Nam hoàn toàn thống nhứt từ đó... ”

Như thế, vào thời điểm 1951, Việt Nam đã là một quốc gia Độc Lập, có chủ quyền. Lãnh thổ chạy dài từ ải Nam Quan đến mũi Cà Mâu, dặt dưới quyền lãnh đạo của chính phủ Bảo Đại. Trong khi đó, lợi dụng tinh thần kháng pháp của quân dân Việt Nam, CS trương cờ cướp lấy chính quyền tại Hà Nội vào ngày 2-9-1945. Nhưng chẳng bao lâu sau, tập đoàn CS do Trung cộng đỡ đầu đã bị đánh bật ra khỏi Hà Nội. Cuộc sống tăm tối. Giống như thổ phỉ, ngày ẩn trốn, đêm đêm đi cướp của giết người. Và cái chết của bà Nguyễn thị Năm, người đã bỏ ra hàng trăm lượng vàng giúp kháng chiến đã là cái án treo vào cổ những cái tên Hồ Chí Minh, Lê Duẩn, Phạm Văn Đồng, Đặng Xuân Khu, Lê Đức Thọ, Võ Nguyên Giáp... đời đời không thể tẩy rửa được.

Tuy nhiên, cuộc chiến thắng của Mao Trạch Đông ở lục địa Trung Hoa (1949) đã dần dần làm thay đổi bộ mặt của tập đoàn cộng sản tại Việt Nam. Trước hết, với sức người sức của, dưới sự điều binh khiển tướng trực tiếp của những viên tướng Tàu là Lã Qúy Ba, Trần Canh... Trung cộng đã dần dần tạo ra và giúp tập đoàn CS Hồ Chí Minh có chỗ đứng, mà điểm vang là trận Điện Biên Phủ. Từ trận chiến này, TC đã gây ra hoang mang và làm đổ vở tinh thần cũng như sức chiến đấu của quân đội Pháp tại Đông Dương. Nó là nguyên nhân chính đem lại tai họa cho Việt Nam qua hội nghị Geneve. Là nơi, với sự góp sức của Tàu và Liên Sô, Việt Nam đã bị chia ra làm 2. Miền bắc, từ vĩ tuyến 17 trở ra do tập đoàn cộng sản Hồ chí Minh chiếm đóng. Phía nam vĩ tuyến 17 thuộc về quân đội và nhân dân Việt Nam. Kết quả này cho thấy, Hồ Chí Minh và tập đoàn cộng sản đã cậy nhờ vào Tàu cộng mà đạt thành ước nguyện của Lê Chiêu Thống, Trần Ích Tắc xưa kia.

Sau khi giúp cho tập đoàn Hồ Chí Minh có chỗ chống gậy, TC không quên đòi lấy quyền lợi cho mình. Việc đầu tiên họ ra một thông báo, trong đó quy định điều mà họ gọi là lãnh địa và lãnh hải thuộc nước CHNDTH, một điều mà họ đã không thể thực hiện được tại Hội nghị San Francisco 1951. Bản tuyên bố của Chu Ân Lai đề ngày 4 tháng 9-1958, gồm 4 điều khoản. Điều khoản số 1 đã viết như sau: “Tuyên Bố của Chính Phủ Nước Cộng Hòa Nhân Dân Trung Quốc về Lãnh Hải (1) Bề rộng lãnh hải của nước Cộng Hòa Nhân Dân Trung Quốc là 12 hải lý. Điều khoản này áp dụng cho toàn lãnh thổ nước Cộng Hòa Nhân Dân Trung Quốc, bao gồm phần đất Trung Quốc trên đất liền và các hải đảo ngoài khơi, Đài Loan... và các đảo phụ cận, quần đảo Penghu, quần đảo Đông Sa, quần đảo Tây Sa, quần đảo Trung Sa, quần đảo Nam Sa, và các đảo khác thuộc Trung Quốc...”

Theo thông báo này, hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa, nơi mà hội nghị quốc tế San Francisco đã khẳng định là của Việt Nam đã bị TC quy vào vòng cương tỏa của họ với cái tên khác là Nam Sa và Tây Sa. Việc cương tỏa này hoàn toàn không có giá trị với Việt Nam trên phương diện pháp lý. Tuy nhiên, trái ngược với thái độ của miền nam Việt Nam, tập đoàn CSBV dưới sự lãnh đạo của Hồ Chí Minh tự biết, đây chẳng qua chỉ là việc phải trả nợ chiến phí mà TC đã giúp cho Lê Chiêu Thống kiếm được chỗ dung thân. Theo đó, nhân cơ hội TC ra thông báo về các quần đảo tiếp cận, Hồ Chí Minh qua Phạm Văn Đồng đã cống nạp hai quần đảo HS, TS đang nằm trong công quyền của miền Nam Việt Nam cho TC. Việc làm này phải được coi là một công trạng lớn nhất của tập đoàn CS Hồ Chí Minh sau khi chúng tìm được chỗ tựa: Đồng viết:

“Thủ Tướng Nước Việt-Nam Dân-Chủ Cộng-Hòa,

Thưa Đồng chí Tổng lý... Chính phủ nước Việt-nam Dân Chủ Cộng Hoà ghi nhận và tán thành bản tuyên bố, ngày 4 tháng 9 năm 1958, của Chính phủ nước Cộng Hoà Nhân dân Trung-hoa... Chính phủ nước Việt-nam Dân Chủ Cộng Hoà tôn trọng quyết định ấy và sẽ chỉ thị cho các cơ quan Nhà nước có trách nhiệm triệt để tôn trọng hải phận 12 hải lý của Trung-quốc... Ngày 14 tháng 9 năm 1958.

Thật ra, bản công hàm của Phạm Văn Đồng đã không xuất hiện lẻ loi. Trái lại, nó đã được sửa soạn rất kỹ từ trước đó hai năm. Vào tháng 6 năm 1956, thứ trưởng Ngoại giao Việt cộng là Ung Văn Khiêm đã nói với Li Zhimin, tham tán sứ quán Trung quốc tại Hà Nội là: “theo dữ liệu của Việt Nam thì đảo Tây Sa (tức Paracels, Hoàng Sa) và đảo Nansha (tức Spratleys, Trường Sa) là một phần thuộc Trung quốc theo lịch sử”. Sau Y, vào ngày 3-12-1992, Nguyễn Mạnh Cầm trong vai bộ trưởng ngoại giao tại Hà Nội xác minh: “các nhà lãnh đạo của ta lúc trước xác nhận về Hoàng Sa và Trường Sa như vậy là do theo Hiệp định Genève năm 1954 về Đông Dương thì tất cả lãnh thổ từ vĩ tuyến 17 trở vào Nam là thuộc về chính quyền miền Nam, kể cả hai quần đảo này. Trong tinh thần đấy và do tính cấp bách, quan điểm lãnh đạo của ta ủng hộ Trung quốc công bố chủ quyền của họ trên các quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa là cần thiết. Vì nó phục vụ cho cuộc chiến bảo vệ tổ quốc!”. Không biết Y muốn nói đến bảo vệ tổ quốc nào, chắc là Tổ quốc Trung quốc? Thêm vào câu chuyện bán nước này, Hoàng Tùng, ủy viên trung ương, cũng xác nhận: "Vì ta bận đánh Mỹ, không có thời gian và chưa đủ khả năng để giải phóng Hoàng Sa nên nhờ bạn Trung Quốc giải phóng. Sau này mình thống nhất đất nước rồi phía bạn sẽ trả cho mình." (RFA). Riêng Lê Đức Thọ, ủy viên BCT, trưởng ban tổ chức TƯ đảng thì mạnh dạn hơn:“Hãy an tâm, Trường Sa, Hoàng Sa trong tay Trung quốc còn hơn là trong tay ngụy quyền miền nam”.

Dĩ nhiên, chuyện nhượng địa cho TC chưa dừng lại ở đó. Vào năm 1990 một phần trong vịnh bắc bộ gồm bãi biển Tục Lãm, rồi núi Lão Sơn, Nam Quan, Bản Giốc cũng đã lìa đàn chim Việt. Và còn biết bao nhiêu rừng đầu nguồn, đất đai thuê bao, sang nhượng mà CSVN không còn được phép lui tới nữa. Đó là chưa kể đến những cơ sở kinh doanh nhỏ, tràn sang mua nhà chiếm đất dưới hình thức tư nhân. Đã thế, hầu như tất cả các ngành liên quan đến hệ thống nền tảng như đường sá cầu cống, điện nước đều nằm trong tay Trung cộng xây dựng, quản lý!

a. Việt Nam còn lại gì?

Ngày nay, mỗi khi nhắc đến Hoàng Sa và Trường Sa, Nam Quan, Bản Giốc... người ta luôn nhắc đến hậu qủa của cuộc dàn xếp giữa kẻ đi xin ăn, và kẻ cấp phát lương thực cho kẻ nghèo khó trong thế giới cộng sản là Trung cộng và CS Bắc Việt. Đó là cái kết qủa mà không một ai, không một nước nào trong cộng đồng thế giới muốn chen vào để giải quyết những bất đồng giữa 2 tập đoàn cộng sản này. Bởi vì, đứng về phương diện ngoại giao, không ai muốn đứng về, hoặc ngả theo những kẻ biển lận, muốn dùng mánh khóe để lừa đảo. Và cũng chẳng ai chống lưng cho kẻ muốn dùng cái xác lớn để đi chiếm hữu. Đó là lý do, dù đã mất HS, TS và biển đảo Bắc bộ vào tay TC, tập đoàn CSVN vẫn không thể thoát ra, tệ hơn, còn phải cúi đầu, bám theo bước chân TC ngày một chặt chẽ hơn! Đó là một bất hạnh lớn, nếu không muốn nói là một sỉ nhục cho đất nước và dân tộc Việt Nam khi bọn “Lê Chiêu Thống” gặp thời.

b. Hậu qủa của việc “cỏng rắn cắn gà nhà”.

Khi đọc bản văn này, ai cũng biết là Hồ Chí Minh đã dùng tay Phạm Văn Đồng để dâng hiến biển đảo của Việt Nam cho TC. Riêng phần lý do thì cho đến nay không ai xác định được đâu là điểm chính. Nhiều người cho là vào thời điểm đó, tập đoàn CS Bắc Việt chỉ nghĩ đến vấn nạn của chiến phí trong chiến tranh, nên đã nhân cơ hội có bản thông báo của TC, họ đã hùa theo để, một phần là trả nợ trên giấy. Phần khác là cậy nhờ TC tiếp tục trợ giúp vũ khí đạn dược, cũng như các chuyên viên cho CS Bắc Việt trong cuộc xâm lăng miền nam Việt Nam. Khi quyết định, không phải là họ không biết 2 quần đảo này trực thuộc chính phủ Việt Nam Cộng Hòa. Trái lại biết rất rõ. Theo đó, họ còn muốn đưa cả TC bước vào cuộc chiến với Nam Việt Nam để chia chác thành qủa cho nhau sau này. Phía CSVN là thế, riêng với HCM có lẽ còn phải kể đến cái lý lịch người Hẹ của Y để Y mạnh dạn chuyển những vùng đất này cho TC. Kết quả, VN đã mất Hoàng Sa và Trường Sa vì cái kế bán đất nhà người của HCM.

c. Làm sao có thể đánh dấu hay đòi lại những gì đã mất?

Người ta tin rằng, hành vi tự ý công bố hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa trong bản thông bào của Chu Ân Lai là bất hợp pháp và TC không bao giờ có thể thủ đắc hai quần đảo này. Tuy nhiên, bản văn trả lời đầy bợ đỡ và gian trá của Phạm Văn Đồng đã giúp cho Trung cộng có lợi thế trong việc ra quân chiếm giữ lấy hai quần đảo này. Từ đó, nguy cơ chiếm cứ lâu dài và có thể trở thành vĩnh viễn sẽ xảy ra. Bởi lẽ chẳng ai có khả năng đầy chúng ra khỏi vị trí đang chiếm đóng, ngoại trừ chính người Việt Nam sau một cuộc chiến tranh. Và TC là kẻ chiến bại toàn diện.

Đứng trước nguy cơ bị TC chiếm hữu một cách vĩnh viễn và Việt Nam mất luôn cơ hội để đòi lại, Việt Nam phải làm gì? Trước hết, ngoài việc phải đưa Trung cộng ra trước tòa án Quốc Tế, nhà nước cộng sản tại Hà Nội buộc phải tự làm công việc sau: Bằng một công hàm đồng cấp, với sự chuẩn thuận của QH, nhà nước CHXHCNVN phải công khai tuyên bố hủy bỏ bản Công Hàm của Phạm Văn Đồng, coi đó là một hư thư vô gía trị vì nó không đi qua việc duyệt trình của Quốc Hội. Bản tuyên bố này cũng buộc phải gởi đến người đồng cấp của TC. Đồng thời thông báo rộng rãi trên truyền thông, cũng như cơ cấu thẩm quyền của Liên Hiệp Quốc. Trong đó có thể phải viện dẫn đến lý do: Vào thời điểm sau 20-7-1954, hai quần đảo này trực thuộc quyền quan lý của Việt Nam Cộng Hoà theo hiệp định Geneve 54 về VN và mang tên Hoàng Sa và Trường Sa. Theo đó, nhà nước CHXHCN Việt Nam không có tư cách pháp nhân cũng như pháp lý để công nhận cái không có, hay không thuộc về minh trực thuộc về quốc gia đệ tam.

Nếu có một văn bản công khai đồng cấp như thế trên trường Quốc Tế, câu chuyện của Hoàng Sa, Trường Sa sẽ có nhiều lý do để thay đổi. Từ đó, có khả năng đặt TC vào vị trí chiếm hữu bất hợp pháp. Đây là một công việc mang tính cách tạo ra thế diên trì của chủ quyền mà Việt Nam phải bảo vệ. Hơn thế, nhờ phương cách này, Việt Nam vẫn luôn luôn có thế chủ động trong việc đòi hỏi TC phải trao trả hai quần đảo này lại cho VN (bất kể thời gian). Có thể nói, đây là phương cách duy nhất để nhà cầm quyền Hà Nội chứng minh rằng cái Công Hàm của PVĐ không có gía trị. Ngoài ra không có một phương cách nào khác, nó càng không thuộc về những cái loa xó bếp lên tiếng. Nhưng ai, viên TT nào của CSVN dám ký bản Công Hàm này? Có lẽ là không ai?

Nhìn lại, lịch sử đã cho chúng ta thấy rằng: Đất nước và Dân tộc là một khối kiên vững trường tồn không bao giờ chết và cũng không bao giờ hết. Phần các triều đại, các thể chế thì đều phải theo qua đi. Qua đi theo ngày tháng dài hay ngắn mà chúng nó đã phục vụ hay phản bội lại đất nước và dân tộc này. Đây không phải là một định lý hay một định đề nguyên tắc nào cả, nhưng nó là luật biến hóa của thời gian và được tác động bởi con người.

Cách riêng, lịch sử của dân tộc Việt Nam hơn 4000 năm qua luôn luôn chứng minh một điều rõ nét là: Tất cả những vua quan, mũ áo đi cầu cứu Trung Hoa để về tranh danh đoạt quyền lợi tại Việt Nam đều là những tên phản quốc, và cái kết quả cuối cùng của chúng, một là bị bêu đầu hay trở thành những kẻ cô hồn nơi đất ngoại. Xa kia, là Kiều Công Tiễn. Kế đến là Trần Ích Tắc, Lê Chiêu Thống. Nay, Hồ Chí Minh và tập đoàn bán nước chắc chắn cũng không có ngoại lệ. Có khác là chúng đã nhờ Tàu mà đày đọa Dân Tộc để hưởng được đôi phần bổng lộc trong một khoảng thời gian nào đó mà thôi.

Khi trực diện nhìn lại những hình ảnh này, mọi người đều thấy: Cái tai họa lịch sử với dân tộc Việt Nam hôm nay không phải là cái họa mất nước, mất biển đảo vào tay Trung cộng, nhưng chính là việc tập đoàn cộng sản đã đưa Trung cộng vào xẻ đất, chia áo của Việt Nam. Theo đó, muốn trừ cái họa này cho dân tộc, xem ra chúng ta cũng không có một cách chọn lựa nào khả dĩ khác và tốt hơn, ngoài việc nhìn lại và học lại bài học của Ngô Quyền, của Hưng Đạo Vương trên sông Bạch Đằng khi xưa. Đứng dậy mà đi.

Điều ấy có nghĩa, nếu chúng ta mãi ngủ vùi trong cuộc tuyên truyền xảo trá của CS, hoặc giả, nghe theo lời của những hiện tượng vô văn hóa, vô tổ quốc, vô gia đình như tên Vũ Minh Giang, Hiệu trưởng Đại học Quốc Gia Hà nội, tuyên bố"Đào mồ, cuốc mả tổ tiên của tôi thì được. Chớ đập bỏ tượng Lenin là vô văn hóa"thì ngày Việt Nam mất tên, thành một chi tộc của tập đoàn Trung cộng cũng chẳng còn bao xa!

Để kết. Bạn nghĩ gì về tập thể cộng sản vô gia đình, vô tổ quốc này? Khi theo Lê Chiêu Thống, Trần Ích Tắc bán nước cầu vinh thì Hồ Chí Minh và tập đoàn CS rêu rao lên những khẩu hiệu lừa đảo từ bà già đến lũ trẻ là “giải phóng” là “Chống Mỹ cứu nước”. Nay đường đi không đến, “giải phóng” không thấy, nhưng có hơn 3 triệu nhân mạng bị chết vì “kháng chiến”. Lại thấy cả nước điêu linh vì tai họa cộng sản và rồi sẽ điêu tàn vì cái họa ngàn đời từ phương bắc do chúng cỏng vào. Hỏi xem, liệu chúng có đáng bị đả đảo và bị lên án hay không?

Có hay không? Câu trả lời của bạn hôm nay chính là hướng đi của Việt Nam trong ngày mai đấy. Nghĩa là, Tổ quốc Việt Nam của chúng ta sẽ Trường Tồn trong Tự Do, trong Độc Lập hay sẽ bị đặt vào trong vòng nô lệ của Tàu cộng là tùy thuộc vào câu trả lời của chúng ta hôm nay.

23.06.2016



 Bản để in  Lưu dạng file  Gửi tin qua email  Thảo luận


Những nội dung khác:




Lên đầu trang

     Tìm kiếm 

     Tin mới nhất 

     Đọc nhiều nhất 
Kiều bào phát triển quê hương [Đã đọc: 457 lần]
Tin tức thế giời mới nhât song ngữ Việt Anh để học sinh ngữ [Đã đọc: 427 lần]
Siêu đô thị Đà Nẵng mở rộng, siêu đầu tư địa ốc làm giàu [Đã đọc: 418 lần]
Làm Giàu Bằng Đầu Tư Chứng Khoán [Đã đọc: 409 lần]
Một châu Âu đứng trước ngã ba lịch sử [Đã đọc: 373 lần]
Làm thế nào đòi lại Hoàng Sa, Trường Sa từ Trung Cộng [Đã đọc: 366 lần]
“NHỮNG NGƯỜI CUỐI CÙNG CÒN GIỮ LẠI CHỦ NGHĨA CỘNG SẢN”** [Đã đọc: 357 lần]
Nghệ Thuật Làm Giàu Của Người Việt Hải Ngoại - “The Art of Wealth for Overseas Vietnamese”. [Đã đọc: 353 lần]
Cách mạng chiếc đòn gánh của phụ nữ VN [Đã đọc: 352 lần]
Triết lý dân tộc Việt Nam siêu việt vượt tất cả triết lý Tàu, Tư Bản và CS [Đã đọc: 351 lần]

Trang chủ :: Tin tức - Sự kiện :: Website tiếng Việt lớn nhất Canada email: vietnamville@sympatico.ca :: Bản sắc Việt :: Văn hóa - Giải trí :: Khoa học kỹ thuật :: Góc thư giãn :: Web links :: Vietnam News in English :: Tài Chánh, Đầu Tư, Bảo Hiểm, Kinh Doanh, Phong Trào Thịnh Vượng :: Trang thơ- Hội Thi Nhân VN Quốc Tế - IAVP :: Liên hệ

Bản quyền: Vietnamville
Chủ Nhiệm kiêm Chủ Bút: Tân Văn.