Xin đừng gọi tôi là: Việt cộngLê Dinh
Nếu tôi có làm anh buồn, giận anh muốn chửi tôi là đồ macô, đĩ điếm, quân chó đẻ ..hay những gì bỉ ổi xấu xa nhất cũng được, nhưng xin đừng bảo tôi mầy là thằng: Việt cộng.
Hai tiếng này, tôi không hiểu sao, cho đến ngày nay, nó trở thành hai tiếng xấu xa, kinh tởm nhất trong số những danh từ để ám chỉ những hạng người mà ai ai cũng oán ghét, hận thù và muốn xa lánh. Nhưng hai tiếng Việt Cộng nguyên thủy đâu có gì là xấu xa, nó chỉ là một danh từ ghép thường thôi, như rừng núi, biển khơi, đồng áng… nhưng theo thời gian biến đổi, nó trở thành một danh từ ghê tởm và rùng rợn lúc nào chúng ta không hay.

Nếu ai chỉ một tên nào đó mà nói “Mầy là thằng Việt Cộng” thì có nghĩa người đó là một người xấu xa nhất trong xã hội hiện nay. Chẳng thà chửi cha người ta, người ta không giận bằng chủi “Mầy là thằng Việt Cộng”. Như vậy đủ biết hai chữ Việt Cộng bị người đời thù ghét như thế nào rồi. Mà nghĩ cũng đúng thôi.
Nhớ lúc tôi còn nhỏ, năm tôi 11 tuổi, còn học ở trường Tiểu học Vĩnh Lợi, cách làng Vĩnh Hựu của tôi chừng ba cây số. Mỗi sáng thứ hai đầu tuần, mẹ tôi phải đưa tôi đến trường và tôi lưu trú tại nhà dì tôi cho đến cuối tuần mới trở về Vĩnh Hựu. Một buổi sáng thứ hai đầu tuần, cũng như mọi khi, mẹ tôi xếp đâu 2 chục trứng gà vào một cái giỏ để khi đưa tôi đến trường xong là mẹ tôi ra chơ bán 2 chục trứng gà đó, lấy tiền mua các thức ăn khô khác. Hai mẹ con đang đi, độ còn nửa đường là tới làng Vĩnh Lợi, thình lình trong một bụi cây rậm rạp, có một người mặc đồ đen, tay cầm khẩu súng ngắn sáng loáng, nhảy ra chận mẹ con tôi lại, quát to: Đứng lại! Anh ta đưa họng súng ngay truớc trán mẹ tôi, rồi đưa sang qua tôi, quơ qua quơ lại trên đầu tôi, hỏi mẹ con tôi có phải đem trứng ra chợ để bán cho Tây không? (Lúc đó, ở tại chợ Vĩnh Lợi, ngay phía bên kia đầu cầu sắt, có một cái đồn của người Pháp đóng tại đó). Mẹ tôi run run nói:
– Dạ thưa ông, đâu phải, tôi đem trứng này ra chợ bán để lấy tiền mua thức ăn.
– Chứ không phải mẹ con bà đem lương thực cung cấp cho Tây sao?
– Dạ thưa ông, đâu có phải như vậy.
– Thôi lần này tôi tha cho mẹ con bà đó, nhưng giỏ trứng thì bị Ủy ban tịch thu. Nhớ lần sau, còn gặp mẹ con bà đem trứng ra chợ như vậy nữa là tôi sẽ bắn bỏ.
– Dạ mẹ con tôi đội ơn ông.
Thật hú hồn hú vía. Lần đầu tiên trong đời, tôi mới nhìn thấy khẩu súng lục. Sao nó uy dũng, hiên ngang, trông rất dễ sợ. Và cũng lần đầu tiên trong đời tôi mới biết đó là những kẻ gọi là Việt Minh, những người mặc đồ đen, đầu quấn khăn rằn, rồi sau này trở thành Việt Cộng và hai chữ Việt Cộng đã ám ảnh tôi từ suốt thời bé thơ cho đến khi khôn lớn.
Nếu không có lần bị đón đường, bị đe dọa bắn bỏ hôm đó, tôi đã trở thành một tên Việt Minh từ thời trẻ dại này rồi. Tôi còn nhớ rất rõ, ở tuổi 11, 12, tôi say mê những bài hát êm đềm, như:
“Còn đâu trên chiến khu trong rừng chiều Bên đèo lắng suối reo, ngàn thông reo Còn đâu trên chiến khu trong rừng chiều Bên đèo đoàn quân réo, đạn bay vèo…”
Hay hùng dũng, như:
“ Mùa thu rồi ngày hăm ba, ta ra đi theo tiếng gọi sơn hà nguy biến…”
Hoặc:
“Đoàn giải phóng quân một lòng ra đi Nào có sá chi đâu ngày trở về…”
Và còn nữa:
“Nào anh em ta cùng nhau xông pha lên đàng Kiếm nguồn tươi sáng…”
Hay là những bài thơ mà giờ đây hơn 60 năm qua, tôi vẫn còn nguyên trong trí nhớ:
“Tôi muốn tôi là một cứu thương Cạnh theo chiến sĩ đến sa trường Nằm lăn trên lá hay rơm ủ Băng trắng đầu mình những vết thương”
Thật là lãng mạn, thật là dễ thương. Làm sao mà tôi không bị quyến rũ bởi nét nhạc, lời thơ như vậy được. Cho nên tôi có ý nghĩ là mình sẽ phải theo mấy anh lớn để được vào bưng, được nghe tiếng suối reo, ngàn thông reo, được nằm lăn trên lá hay rơm ủ, được nữ y tá săn sóc vết thương… Rồi một ngày nọ, tôi được theo đoàn biểu tình đi bộ từ làng Vĩnh Hựu của tôi lên tới tỉnh Gò Công, cách xa làng tôi 14 cây số, để gọi là… ủng hộ Việt Minh. Thức dậy từ 3 giờ khuya, chuẩn bị cơm vắt muối mè, tập hợp lại rồi tháp tùng đoàn người, đi theo nhịp trống quân hành “rập rập thùng, rập rập thùng”… lội bộ suốt 14 cây số, nhờ vừa đi vừa hát “Nào anh em ta cùng nhau xông pha lên đàng”, cho nên thằng con nít 11 tuổi như tôi, khi đến nơi, nào có thấy chút mệt mỏi gì đâu? Nhưng sau lần gặp gã Việt Minh với khẩu súng giết người đó, tôi đã bừng tỉnh giấc mơ bỏ học, trốn cha mẹ để ra bưng biền.
Việt Cộng! Chỉ hai tiếng thôi, nhưng sao thiên hạ hoảng hốt, kinh hoàng khi nghe đến nó. Năm 1954, gần một triệu đồng bào miền Bắc, cũng vì hai tiếng này mà phải bỏ hết của cải, quê hương, làng xóm, mồ mả ông bà để chạy vô miền Nam xa lắc xa lơ, trốn khỏi bè lũ Việt Cộng. Năm 1975 cũng vậy, vì hai tiếng này mà hơn hai triệu người dân miền Nam phải liều chết, bằng đủ mọi cách để lánh xa loài quỷ dữ. Ở thôn quê miền Nam, khi nghe mấy tiếng “Việt Cộng về” hay “Mấy ổng về” là bà con gồng gánh, già trẻ, bé lớn chạy trối chết về phía thành phố để trốn khỏi bọn Việt Cộng. Rồi nào Việt Cộng pháo kích vào thành phố, vào quận lỵ giết hại dân lành, giết hại trẻ thơ nơi trường học. Việt Cộng đào lộ, đấp mô, đặt mìn, phá cầu… Còn Việt Cộng ngày nay thì ngoài tham nhũng còn tội bán nước, buôn dân, bàn tay chúng phạm trăm ngàn thứ tội ác. Việt Cộng ngày nay bán rừng, bán biển, bán giang sơn cha ông cho Tàu, Việt Cộng ngày nay độc ác, tàn nhẫn với dân chúng, nhưng co ro, cúm rúm trước thằng Tàu như sợ ông nội, ông cố của chúng, bắt dân bỏ tù nếu dân đứng lên yêu nước chống lại lũ Hán xâm lăng.
Rồi tôi miên man suy gẫm, không biết những tên như Nguyễn Tấn Dũng, Trương Tấn Sang, Nguyễn Phú Trọng nghĩ sao – nhưng không biết những tên này có biết suy nghĩ không – chúng có thấy rằng sao mình đi đến đâu, thiên hạ bỏ chạy hết vậy? Mình giành được phân nửa xứ sở miền Bắc, đáng lẽ dân chúng phải ở lại với mình để kiến thiết xứ sở chứ, sao gần cả triệu người lại bỏ chạy vào Nam. Rồi mình cướp được luôn phân nửa miền Nam còn lại, thiên hạ lại ùn ùn bỏ chạy nữa, cả hơn hai triệu người xa lánh mình. Tại sao và tại sao? Chúng không tự đặt câu hỏi đó với chính chúng sao? Mình đi đến đâu thì người ta chạy trối chết khỏi nơi đó. Mình là thứ gì vậy? Nhìn hình ảnh cuộc di cư năm 1954, trên những chiếc tàu há mồm, nhìn những gương mặt hớt hơ hớt hãi, mất hồn, chạy đôn chạy đáo để rời khỏi Saigon tháng tư năm 1975, rồi nhìn những cảnh liều chết vượt biển lên đến cao điểm, từ năm 1975- 1980, nếu chúng là người, chúng phải suy nghĩ chứ? Mình cũng là người như họ, đầu, mắt tay chân cũng đầy đủ như họ, tại sao họ sợ mình mà chạy hết như thế? Mình có phải là quỷ dữ hay ác thú gì đâu?
Nhưng tôi nghĩ, Việt Cộng còn đáng sợ hơn là quỷ dữ nữa. Nhìn lại, từ cái thời bé thơ, thuở mà mẹ con tôi đem hai chục trứng gà ra chợ bán để có tiền mua thức ăn cho gia đình, đến ngày nay, đã hơn 60 năm trôi qua, tôi cảm thấy rùng mình, ghê sợ. Từ những việc bắt người cho mò tôm, thả xác trôi sông thuở đó, cho đến những vụ lường gạt, gian dối cướp giật của Việt Cộng ngày nay, nhìn sự dã man tàn ác của Việt Cộng đối với người dân cùng chung máu mủ … thật không thể nào tưởng tượng nổi. Quỷ chỉ nhát, chỉ hù người ta thôi, chứ không hại người ta, mà nếu quỷ có hại thì chỉ hại một người thôi. Còn Việt Cộng hại cả một dân tộc, tiệu diệt tất cả, đất đai, sông biển, núi rừng không còn, nhưng đó là nói về mặt những gì còn nhìn thấy được. Còn về mặt không nhìn thấy được thì là Việt Cộng tàn phá cả đạo đức, dung dưỡng tội ác, giết chết sự trong trắng trong lòng trẻ thơ, đưa nhiều thế hệ con em chúng ta vào vòng tối ám, dạy chúng dối trá, dạy chúng tội ác…
Nhưng như vậy cũng chưa đủ. Những nguời đã quá sợ chúng mà bỏ xứ ra đi, để xứ cho chúng ở cũng chưa được yên thân. Chúng còn cho tay chân bộ hạ, núp bóng dưới danh nghĩa này, danh nghĩa nọ, chạy theo ra ngọai quốc để quyết hành hạ những người tỵ nạn Cộng sản này cho đủ… 36 kiểu của chúng. Thật trời không dung, đất không tha. Ngày xưa, chúng đã chiếm được phân nửa nước Việt Nam, tưởng đâu rằng chúng cùng miền Nam thi đua làm cho dân giàu nước mạnh, nhưng như chúng ta đã biết, Việt Cộng cho đến 1975, còn chưa thấy cái thang máy “biết tàng hình” là gì, chưa được nhìn chiếc đồng hồ “12 trụ, 2 cửa sổ, không người lái” là gì, không hiểu cái bồn cầu “để rửa rau” hay để làm gì, trong khi miến Nam lúc đó đã là một trong những quốc gia tân tiến ở Đông Nam Á châu. Rồi lòng tham vô đáy, thực hành chủ nghĩa Cộng sản toàn cầu của chúng, chúng cướp luôn miền Nam. Thiên hạ lại bỏ chạy, chúng rượt theo ra đến ngọai quốc để áp dụng… 36 kiểu lên đầu lên cổ người đã sợ chúng mà bỏ chạy 36 năm trước.
Nếu tôi có làm anh muôn vàn bực tức, xin anh cứ chửi tôi là thằng mất dạy, thằng láu cá, thằng bỉ ổi, thằng đê tiện, thằng vô học, thằng… thằng gì cũng được, hay bảo tôi là thằng không cha không mẹ, hay là thằng do… con gì sanh ra cũng được nốt, nhưng xin đừng bảo tôi là Việt Cộng. Mầy là thằng “Việt Cộng”, hai tiếng này nặng lắm, anh biết không? Nói như thế là anh chửi tôi đấy, mà chửi tôi thât nặng, đó là tiếng chửi ghê gớm nhất, đáng sợ nhất trong những tiêng chửi đương thời. Vì hai tiếng này đồng nghĩa với ác nhân, hung đảng, ác quỷ, ác tinh, man di, mọi rợ, lưu manh, gian xảo, côn đồ, thảo khấu… , lọai quỷ quái tinh ma, nghĩa là bọn trời đánh thánh đâm, trời tru đất diệt.
Nhạc sĩ Lê Dinh
Tại sao người ta không chấp nhận cộng sản?Đây là câu hỏi đã kéo dài hàng thế kỷ, và có cả triệu triệu câu trả lời giống nhau. Trong số những người trả lời, có nhiều vị từng là lãnh đạo tối cao của cộng sản như TBT. Mikhail Gobachev, TT Boris Yelsin, hay những nhân vật của thế giới hôm nay như thủ tướng Đức Angela Mirkel, TT Nga Mevedev, Putin và trước kia là TT. Ronal Reagan hay các vị Giáo Hoàng Pio XII, Gioan Phaolo Đệ Nhị…. Những vị này, không phải chỉ từ bỏ hay không chấp nhận cộng sản. Nhưng còn lên án cái lý thuyết hỗn độn, khởi nguyên từ gian dối này như là một nguyên do đem đến tai họa cho nhân loại, nên họ đã tích cực góp phần vào tiến trình tiêu diệt tà thuyết và đạp đổ chế độ vô đạo này. Như thế, đối với xã hội loài người, từ Đông sang Tây, từ Á sang Phi, không phân biệt giai cấp, đều gặp nhau trong một kết luận chung là: Lý thuyết và sự gian dối của cộng sản không chỉ là một thảm họa, nhưng còn là kẻ thù của nhân loại. Một loại kẻ thù có khả năng dấu mặt len lỏi vào trong tất cả mọi mặt, mọi góc cạnh trong đời sống của cá nhân hay tập thể nhân loại với một mục đích duy nhất, làm băng hoại đời sống lương thiện của con người. Theo đó mọi người, không trừ ai đều có bổn phận phải diệt trừ chúng. Tại sao cộng sản và tà thuyết này bị coi như là kẻ thù của nhân loại và mọi người phải có trách nhiệm loại trừ nó? Trong một căn nhà, có một kẻ sống trong gian dối ( vợ hoặc chồng, con cái,) đều có khả năng phá nát đời sống yên vui, hạnh phúc của mái ấm gia đình. Một tổ chức, một đảng phái đặt nền tảng sinh hoạt cho tổ chức, bao gồm các thành viên (cán bộ, đảng viên) và các hoạt động bên ngoài của nó dựa trên nền tảng vô đạo, gian dối và bạo tàn. Khi nó có quyền lực trong tay thì sẽ là đại hoạ cho đất nước. Và nhiều đất nước có loại tổ chức này sẽ gây họa cho toàn thể nhân loại. Có thể vì nhận thức được cái tính vong bản của cộng sản mà cựu Tổng bí thư đảng cộng sản Liên Sô Mikhial Gobachev, cũng là lãnh tụ cộng sản quyền lực nhất thế giới lúc bấy giờ, thay vì gây họa, đưa nhân loại vào vòng huỷ diệt. Ông đã trở thành một ân nhân vĩ đại của loài người khi làm cuộc đổi mới và tuyên bố:” Tôi đã bỏ một nửa cuộc đời cho lý tưởng Cộng Sản. Hôm nay tôi đau buồn mà nói rằng, Đảng Cộng Sản chỉ biết tuyên truyền và dối trá”. Từ ý niệm này, ông đã trực tiếp tháo gỡ cho không chỉ Liên Bang Sô Viết , nhưng nhiều quốc gia Đông Âu khác thoát khỏi tai ách cộng sản. Riêng tại cái nôi của cộng sản. Tổng Thống Boris Yeltsin đã mau chóng đứng lên đập nát chế độ cộng sản tai Liên Sô bằng một lời đanh thép: “Cộng Sản không thể nào sửa chửa, mà cần phải đào thải, đạp đổ”. Trong khi đó, về phía tôn giáo thì Đức cố Giáo Hoàng Pio XII, không phải chỉ chống cộng sản mà thôi. Ngài còn ban hành sắc lệnh năm 1949 về tà thuyết này, trong đó có một điều khoản ngặt nghèo buộc các tín đồ Thiên Chúa Giáo thuộc giáo triều Rôma phải tuân thủ. Hơn thế, còn công bố áp đặt vạ tuyệt thông cho tất cả những người Công Giáo nào hợp tác với các tổ chức Cộng Sản. Như thế, tất cả những tín hữu nào bảo vệ hay cổ võ học thuyết Cộng sản thì “đương nhiên” bị khai trừ khỏi Giáo Hội.(*) Và Đức Phao Lô Đệ Nhị thì hỗ trợ nguời dân Ba Lan đứng lên đạp đổ chế độ cộng sản bằng một lời khích lệ nhẹ nhàng mà dũng mãnh : “đừng sợ hãi”. Thiết tưởng, đây là những lời chứng đầy khả tín khi người ta muốn có lời kết luận về cộng sản. Theo đó, điều may mắn, không dành riêng cho liên bang Sô Viết khi có được Mikhail Gobachev và Boris Yelsin, nhưng còn cho cả thế giới. Đặc biệt là các quốc gia đang nằm trong sự thống trị của chủ nghĩa bạo tàn cộng sản biết nắm lấy thời cơ ấy, để chuyển đổi sang một thể chế nhân bản, đem lại hạnh phúc cho dân, cho nước của mình. Điển hình Ba Lan, Hungary , Romania , Nam Tư…. là những quốc gia đã mau chóng bắt kịp làn gió mơi này. Riêng cái xã hội chủ nghĩa Việt cộng tại Việt Nam cũng như tại Trung Hoa, thay vì phải đi theo tiến trình nhân bản của xã hội để huỷ diệt tận căn gốc rễ chế độ cộng sản, chúng lại biến chất, trở thành một thứ di căn tồi tệ hơn. Về diện, tuy còn mang nhãn hiệu xã hội chủ nghĩa. Nhưng căn tính của nó là một loại chủ nghĩa “ bạo lực kiếm ăn gian dối”, hay “ bạo lực phi nhân” kiểu đầu ngô mình sở của một tập đoàn thống trị đảng. Chủ nghĩa này, không xây dựng trên một căn cơ nào khác ngoài một chủ trương chiếm đoạt toàn bộ tài sản nhân bản và vật chất của xã hội bằng gian dối, rồi chia phần cho những thành viên của mình bằng cái danh nghĩa nhà nước và chính quyền. Nó là một loại di căn của chủ nghĩa cộng sản đa trá, bạo tàn, như kiểu di căn cốt tính của ung thư nội tạng. Tại sao tôi gọi chế độ xã hội chủ nghĩa Việt cộng tại Việt Nam là một loại di căn của ung thư cộng sản, hoặc gỉa, bảo chúng là chủ nghĩa ‘bạo lực gian dối kiếm ăn”? Trước hết, về lý thuyết thì Lê dẫu chưa tàn, Mác cũng đã tiêu tan. Trong thực hành thì từ 1989 hình tượng của Stalin, đã bị treo cổ và đạp xuống cống rãnh. Nên từ đó, ngay trong lòng đảng Việt cộng cũng không còn nói năng, nhắc nhở gì nhiều đến Mác, Lê nữa. Có chăng chỉ dùng nó như một loại nhãn hiệu cầu chứng để tiếp tục lừa đảo đám đoàn đảng viên được nhào nặn từ các cái lò đào tạo ấy với mục đích bảo vệ đảng, bảo vệ nhau để kiếm ăn một cách vô pháp vô cương mà thôi. Rồi Mao cũng đi đường Mao để dành chỗ cho thế lực của Đặng tiểu Binhm một tân chủ thuyết bành trướng thực dụng kiếm ăn của Đại Hãn vươn lên. Họ Đặng muốn xâm nhập vào thế giới bằng một lý luận duy nhất. “Mèo trắng hay mèo đen cũng được, miễn là biết bắt chuột” Nghĩa là, tư bản hay công sãn không là vấn đề, miễn là kiếm ăn được! Như thế, cái lý thuyết cộng sản trong Đặng cũng không còn. Nhưng nhà cầm quyền Trung Hoa bên ngoài vẫn giữ cái dạng thức cộng sản. Bởi vì chính dạng thức và tổ chức cộng sản này đã giúp chúng tạo ra sự sợ hãi cho dân để nắm quyền, để kiểm soát và để kiếm ăn, nên chúng sẽ không từ bỏ nó. Hơn thế, nhà cầm quyền này còn nhờ cái tổ chức này để đi bắt chuột, cầu lợi cho mình. Việt Nam có là một con chuột cho Tân Đại Hãn hay không? Đến tư tưởng Hồ chí… Phèo thì phát khiếp! Trong kỳ đại hội của Vẹm vào năm 1951, Minh đã công khai tuyên bố đại ý “ Tôi chả có cái tư tưởng gì, tư tưởng là của Mác Lê Mao, tôi chỉ là người đi theo”. Nhưng khi hệ thống Mac- Lê sụp đổ toàn bộ ngay từ cái gốc sinh là Liên Sô, và kéo theo nguyên cả hệ thống của Đông Âu. Việt cộng tại Việt Nam ngơ ngác không còn lối thoát, nên đành quay về con đường lừa bịp đoàn đảng viên, và nhân dân Việt Nam bằng cái tư tưởng của Hồ chí… Phèo. Khi ấy, nhà nước Việt cộng thổi ống đu đủ cho Minh phình chương lên như là nhà tư tưởng. Tìm cách đưa Hồ chí Minh ra trước ánh sáng “ văn học” bằng ba tác phẩm “ vĩ đại” 1. “Ngục trung thư” , Một cuốn sách mà Hồ cầm nhầm, hay nhặt được của một người tù nào đó ở Trung Quốc và bảo là của mình sáng tác ở trong tù. Khi ra trước công luận, cuốn sách được chứng minh như sau: Bìa cuốn sách có đề năm tháng bị giam ở trong ngục từ 21-8-1932- đến 10-9-1933. Nhưng mãi đến năm 1943, nghĩa là 10 năm sau, Hồ chí Minh mới bị bắt và bị giam giữ ở đây. Như thế, chính đảng cộng sản Việt Nam đã có công tố cáo tội ăn cắp, hay cái gian dối của Hồ chí Minh trong vụ việc này. 2. “ Vừa đi đường vừa kể chuyện” Và “ Những mẫu chuyện về đời hoạt động của Hồ chũ tit” của Trần Dân Tiên và T. Lan. Đây là hai cuốn sách tác gỉa viết để thổi ống đu dủ cho Minh. Trước đây, người ta đã biết ngưòi viết là Hồ chí Minh vì cái tuồng tích chuyên bip bợm của Y. Đến năm 1989, vì nhu cầu thổi ống đu đủ cho Hồ, chính nhà nước Việt cộng lại lòi đuôi chuột ra khi minh xác Trần dân Tiên và T. Lan là hai trong số 26 bút danh của Hồ. Qua tiết lộ này, việc nhà nước Việt cộng muốn đưa tên tuổi của Hồ thành những nhà văn hóa thế giới đã không thành. Trái lại, hai cuốn sách ấy lại có đủ những bằng chứng, chứng minh cái đê hèn của tác giả là người tự cầm bút thổi ống đu đủ cho mình và khoác cho mình những cái mỹ danh xuẩn động “ cha gìa dân tộc”. Một việc làm vô liêm sỷ mà không có một người nào trên trái đất này dám làm. Nhưng Hồ dám làm và đảng Việt cộng dám ra rả tối ngày đánh bóng tư tưởng cho Hồ. Tuy thế, thế giới nào chấp nhận loại sách vở không phẩm hạnh ấy để đưa vào kho tàng văn hóa! Như thế, trong thực tế, cái tư tưởng vĩ đại của Hồ chí Minh là cái tư tưởng của một kẻ trộm đạo. Nó được phát động và tuyên truyền trên hai diện chính: Với xã hội là cuộc phản bội, vô đạo. Vời gia đình là kẻ bất nhân, bất nghĩa. · Với xã hội là cuộc phản bội và vô đạo. Cuộc chiến theo chiêu bài “chống thực dân, phong kiến, chống đế quốc Mỹ để giải phóng dân tộc” do Việt Minh tuyên truyền và lôi kéo đồng bào Việt Nam tham gia, thực chất chỉ là cuộc chiến đánh thuê cho Nga Tàu để đưa Việt Nam vào vòng nô lệ cho cộng sản Nga Hoa trước kia và làm tên bồi, tên tay sai cho thế lực bành trường Bắc Kinh để có lợi nhuận cho một tập thể bạo tàn khác mà thôi. Thật vậy, dựa vào thế lực cộng sản, Việt Minh đã chiếm được miền bắc Việt Nam từ năm 1954, nhưng chưa thỏa cho cơn đói. Nên sau đó, chúng mở cuộc chiến tranh “ nghèo hèn phải đi ăn cướp” ở Mièn Nam Việt Nam . Cuộc chiến của đám nghèo hèn, chẳng có gì để mất này, đã gặp sung rụng vào ngày 30-4-1975 tại miền nam Việt Nam . ( xin mở một dấu ngoặc. Tại sao tôi gọi đây là cuộc chiến của đám nghèo hèn rủ nhau đi ăn cưóp của kẻ nhà giàu. Xin thưa, vì có cái gì của miền bắc dưới chế độ của cộng sản lại hơn miền nam đâu? Ở miền Nam , nhân bản, nhân quyền của con người được tôn trọng. Miền bắc thì làm gì cò nhân quyền? Có chăng là những cuộc đấu tố nhân quyền! Kinh tế và văn hóa, xã hội thì sao? Quả là thua kém rất xa nếu đem xo sánh với trình độ của miền nam trưóc 1975. Chuyện có thật là, tất cả những bộ com lê quan cán nhớn mặc trên người khi ra nước ngoài hay đi trình diễn trước năm 1975 đều là quần áo phải đi ký mượn tại cơ quan. Khi về phải đem trả lại, nếu có bị rách, bị hư hại bản thân người muợn phải làm báo cáo. Rồi từ sỹ quan cho đến binh lính của mỉền bắc sau ngày 30-4-1975 họ đem vào Sài gòn những câu chuyện cười ra nước mắt như đồng hồ hai cửa sổ, đồng hồ không người lái! Khi khoe về cái sang giàu ở ngoài bắc thì họ lên giọng cao mà bảo rằng: Ở ngoài bắc chẳng thiếu gì. Ti vi, máy rét ( tủ lạnh) chạy đầy đường! Nhưng nay, sau 36 năm chiếm đóng tại miền nam, Việt cộng đã làm cho miền nam gần bắt kịp cái nghèo hèn của cộng sản tại miền bắc rồi! Tôi sẽ trở lại vần đề này sau,) Từ đó, sau 30-4-1975, chủ nghĩa kiếm ăn bằng phương cách gian dối và bạo tàn của Việt cộng đã thành công một cách vượt bực. Từ những anh lái lợn, du kích, cai cạo mủ cao su, đến những chính trị viên vô văn hóa và hàng trăm những cán cộng trong các bộ, ban ngành, hay trung ương đảng… cách đây hơn ba mươi năm, gia tài không có qúa hai bộ quần áo lành..Trong nhà có cái xe đạp theo tiêu chuẩn đã là sang trọng. Đến khi ngồi vào bàn ăn, vợ con chỉ cầu được bát cơm trắng, ăn cho no bụng. Mong chi đến thịt cá đầy bàn. Nay sau ba mươi năm, lớp cán cộng này đã trở thành những tên đại phú với hàng tỷ, hàng trăm triệu đô la trong các ngân hàng ngoại. Đây là số tiền mặt lớn mà ngay cả những người giàu có nổi tiếng trên thế giới, dành dụm qua nhiều đời, cũng không có số tiền mặt lớn như thế để ký thác trong các ngân hàng. ( ngoại trừ những kẻ như Bin laden, Sadam Hussen, Mubarrak, Gadhafi không kể), nhưng cán cộng chỉ cần vài ba chục năm vơ vét là có. Cấp cán cao là thế, phần các quan cán tại địa phương cũng có luật lệ bao cấp riêng. Chỉ nắm cấp chi bộ thuộc cấp xã, phưòng, thôn, xóm, khu xóm đã là những đế vương của một vùng, một cõi. Muốn nắng có nắng , muốn mưa có mưa. Nhà của một huyện ủy sau mấy năm làm quan còn lộng lẫy, sang trọng hơn nhà của các bộ trưởng trong các chính phủ ở Mỹ, Úc, Anh… Đến khiếp! Khiếp là vì không ai dám đụng đến chúng. Trong khi đó một bộ trưởng cảnh sát ở Úc chỉ nhận 5000 đô hối lộ, được đổi lại 5 năm ngồi trong tù! Tài sản ấy ở đâu ra? Tài cán và kinh doanh lợi nhuận thế nào để những cán cộng ấy có được số lượng tài sản như thế? Thưa tài sản ấy có là từ sự phản bội lòng hy sinh của dân tộc Việt Nam trong chiêu bài chống thực dân, chống đế quốc Mỹ, giải phóng dân tộc của Hồ chí Minh, mà bắt đầu từ lá thư này:” Thư của HCM đề ngày 31-10-1952 gởi cho Stalin để xin chỉ thị về việc cải cách ruộng đất, giết người ở miền bắc vào năm 1954: “Đồng chí Stalin kính mến, Tôi gởi cho đồng chí đề án cải cách ruộng đất của đảng Lao Động Việt Nam ( tên của đảng cộng sản lúc bấy giờ). Đề án này tôi đã hoàn thành với sự giúp đỡ của hai đồng chí Liu Shaoshi và Van szia-Sian. Đề nghị đồng chí tìm hiểu và đưa ra chỉ thị về đề án này”* Kết qủa cùa lá thư xin chỉ thị này là 172,008 người Việt Nam đã bị giết trong khoảng 1953-1956 trong đó nhà nươc xác nhận có 122686 người bị giết oan. Tôi không tin như thế, vì hầu như tất cả đều chết oan. Và số người bị giết còn cao hơn số lượng được đưa ra trong tập sách này nhiều.( Lịch sữ kinh tế Việt Nam , tập 2, do đảng cộng sản xuât bản). Ngày xưa người ta thường rỉ tai nhau về tội ác của Việt Minh đi giết ngưòi cướp của về đêm. Nay Hồ chí Minh mở đấu tố và giêt người giữa ban ngày. Con giun xèo lắm cũng quằn. Sau cú đánh này, toàn dân như rũ liệt gục xuống, mặt vàng như nghệ! Riêng bác đảng, đánh được người nên mặt đỏ như vang! Ối! đại chiến thắng ! Kế đến, tài sản ấy có được là do sung rụng tại miền nam, do bán bãi vượt biển. Bán đi một phần đất, một phần biển, một phần núi non của dân tộc Việt Nam trong các hiệp định về Hoàng Trường Sa và biên giới Việt Trung. Tiền dời cột mốc biên giới vào sâu trong đất liền củaViệt nam. Và tiền cho thuê rừng, cho Tàu mở căn cử, nơi trú quân dưới dạng khai thác Bauxite ở ngay giữa lòng của quê hương Việt Nam để làm đầu cầu chuyển bành trướng xuống phương nam. Và tiền cho chủ nhân Tàu trúng thầu các dự án gọi thầu béo bở để xây dựng cơ bản kinh tế như cầu đường, nhà máy điện… Ấy là chưa kể tới những Vinasin hay hàng trăm những dịch vụ tham nhũng khác nữa! Tưởng không có cuộc phản bội dân tộc nào sánh bằng. · Với gia đình là bất nhân bất nghĩa. Nay thì Hồ chí Minh nổi danh rồi. Nhờ có Vũ Kỳ dắt mối ( theo Dương thu Hương kể lại trong Ồ đen đít)) Hồ đã hủ hoá, hiếp Nông thị Xuân ngay từ khi em mới 16 tuổi. Hiếp đến mang bầu, đẻ con. Sau đó Hồ ra lệnh thủ tiêu Nông thị Xuân qua tai nạn đụng xe và ruồng bỏ chính con ruột của mình. Hùm dữ không ăn thịt con. Hồ giết vợ, trừ con, đấu tố hàng trăm ngàn đồng bào lương dân vô tội. Làm tan nhà nát cửa, băng hoại nền luân lý của gia đình, của xã hội và đầu độc nhiều thế hệ Việt Nam bằng nền văn hóa bất lương cộng sản. Là thứ văn hóa của bạo lực đấu tố. Là loại văn hóa của đảng dậy phải vu khống, phải bịa chuyện và đấu tố bố đẻ hiếp dâm con gái, con dâu. Thứ tư tưởng của Hồ dạy con trai chỉ vào mặt bố mẹ mà “đả đảo thằng bóc lột”. Có phải vì cái tư tưởng vô gia đình này mà suốt một đời Hồ chí Minh không bao giờ thắp cho cha mẹ một nén nhang? Hay tại vì Nguyễn tất Thành đã hô: “ đả đảo thằng bóc lột” ? Có ngưòi lấy chuyện vua chúa, ngày xưa cũng từng giết vợ, triệt cung phi như là một ngụy chứng để che chở hay bỏ qua hành vi của Hồ trong vụ giết Nông thị Xuân. Tôi không hề bảo vệ cho cái tàn bạo của vua chúa ngày xưa trong những hành động giết hại cung phi hay dân chúng ( tôn giáo, sẽ dược nói tời trong bài khác). Nhưng đa phần những việc này được che đạy dưới hai hình thức. 1. Các bà hậu hay cung phi có tham dự vào trong các việc tranh dành quyền lực trong cung đình. Họ mua chuộc, vu khống, tố cáo nhau. Nên đưa đến những cái chết oan uổng như thế. 2. Những vua chúa u mê thường nghe theo những lời nịnh bợ xàm tấu mà giết bà này hay cung phi khác. Tuy nhiên, trên danh nghĩa, họ cũng tìm ra được một cái tội khi ra án tử cho bà hậu hay cung phi đề che mắt ngưòi ngoài. Từ xưa, không một vua chúa độc ác nào có hành vi đê hèn, bá đạo và bất nhân như Hồ chí Minh. Sai thủ hạ bóp cổ, đập chết người đã ăn ở và sinh con với mình, rồi quăng xác ra ngoài đường để gỉa như một tại nạn. Qủa là vĩ đại. Lịch sử kim cổ không có mấy tay! Tóm lại, với những kịch bản đã diễn xuất ấy, duy vật biện chứng hay chủ nghĩa cộng sản đã cho thấy cái lý thuyết ấy chỉ là những gian dối, xảo trá ngay từ trong lập luận và nó tạo ra bạo tàn trong việc thực hành. Bởi lẽ, cộng sản, có nghĩa là tập trung tài sản của tất cả mọi người lại và giao cho nhà nước quản lý. Trong thực tế, việc “nhà nước quản lý” chỉ là một cụm từ chết, vô nghĩa. Bởi lẽ, “nhà nưóc” là một từ diễn đạt trừu tượng, không biểu lộ tính năng động, chủ thể tự vận hành, nhưng phải do con người là chủ thể vận hành cho cụm từ nhà nước có ý nghĩa. Theo đó, khi thu gom tài sản của đất nước lại và giao cho lớp cán bộ cộng sản nhân danh nhà nước đứng ra quản lý theo khẩu hiệu “ làm theo năng lực hưởng theo nhu cầu” là tức khắc có vấn đề: 1. Tạo ra một hàng ngũ bất nhân tự do vơ vét tài sản của công cho vào tùi riêng không đáy 2. Tạo ra một hệ chủ nhân bao cấp với quyền hành tuyệt đối trong các sự việc đứng ra phân phát sự sống, quyền sống, mức sống cho người dân theo một quy ước đầy nô lệ tính “hưởng theo nhu cầu”. Có nghĩa là người dân chỉ được hưởng những ân huệ, hay được ban phát cho một cái gì đó với điều kiện, thay vì, cái gì đó như là Tự Do, Nhân quyền, Công Lý là quyền của con người được luật pháp bảo vệ và trân trọng. Đó là lý do tại sao người ta không bao giớ chấp nhận cộng sản. Trái lại, bằng cách này hay cách khác, phải đạp đổ và tiêu diệt chúng như Boris Yelsin đã làm” cộng sản không thể nào sửa chữa, nhưng phải đạp đổ, tiêu diệt chúng” Nguồn: Bảo Giang, Đảng Thăng Tiến Việt Nam VÌ SAO NGƯỜI INDONESIA CĂM GHÉT CHỦ NGHĨA CỘNG SẢN?
Indonesia ngày nay là đất nước Tự do - Dân chủ, nhưng quảng bá ý thức hệ Cộng sản là không thuộc về Tự do - Dân chủ theo Luật và Hiến pháp của Indonesia. Từ năm 1965, Indonesia đã có luật cấm dân không được đeo huy hiệu CS, treo cờ CS, quảng bá chủ nghĩa CS. Nếu ai vi phạm luật này sẽ có thể bị bỏ tù hay phạt tiền.
Trước đây, thời gian khoảng 1959-1960, đảng CS Indo đã có đến khoảng 3 triệu đảng viên cùng 300.000 cán bộ và là đảng CS lớn mạnh nhất trong Thế giới Hồi giáo.
Đảng CS Indo được sự ủng hộ của Liên Xô và Trung cộng với mưu đồ dùng lực lượng hùng hậu này để bành trướng XHCN lên toàn cõi Đông Nam Á... Nhưng chỉ sau 1 năm, toàn thể đảng viên CS này đã bị thanh trừng thảm khốc (1965-1966) như trở bàn tay, ngay sau khi bị Nga và TQ bỏ rơi. Vì khi đó, 2 nước CS lớn này đã nhận ra, Indo không phải là tuyến đầu để xâm lược toàn cõi Đông Nam Á, mà chính là...Việt Nam.
Cũng từ đó, Nga và TQ đã dốc toàn mưu trí và viện trợ cho CSVN thay vì cho Indo... Và cuộc chiến tranh Việt Nam tàn khốc bắt đầu.
Hơn 1 triệu đảng viên Cộng sản Indo do Tàu cộng huấn luyện và tổ chức đã bị tiêu diệt, nên người dân Nam Dương mới có tự do như ngày hôm nay. Lý do Indo xoá sổ được CS là chính vì người dân Indo theo Hồi giáo nên họ rất ghét CS. Đối với họ, niềm tin thiêng liêng chỉ đặt vào Tôn giáo chứ không mù quáng về hình ảnh lãnh tụ đảng phái. Và họ không bị chiêu bài LỢI DỤNG LÒNG YÊU NƯỚC để có cớ chống ngoại xâm nào cả. Tuy Indo đã nhổ cỏ tận gốc CS nhưng lại dính vào mấy cái hủ tục của Hồi giáo nên tự do của họ vẫn chưa hoàn hảo.
Và đám dư luận viên CSVN luôn lôi tự do dân chủ ra làm bình phong mỗi khi thấy Thế giới văn minh tẩy chay Cộng sản, nhưng bản thân chế độ của chúng lại cấm tự do dân chủ đối với chính nhân dân trong nước. Nhà cầm quyền độc tài không cho người dân VN có quyền tự do thì khi họ bước chân ra Thế giới cũng đừng mở mồm đòi hỏi viện trợ, giúp đỡ.
Với những loài Cộng nô thì Cộng sản là cần câu cơm của chúng cho dù Cộng sản có thối như cứt vẫn phải bám vào để kiếm ăn. Nhưng đối với những người yêu tự do, dân chủ thì Cộng sản đúng là rác rưỡi mà người VN cần phải loại bỏ.
Qua clip này, đám DLV và cuồng Cộng cẩn thận nếu đi Indonesia nhé vì cho ta thấy thiên hạ căm ghét loài cặn bã Cộng sản đến cỡ nào và cần phải diệt tận gốc!
Kêu gọi đồng bào, ủng hộ chống lại chế độ Cộng Sản/Việt Nam Tôi là Nguyễn Hoàng Ly Ly, một người đã được học về Cộng Sản, lịch sử Việt Nam do Cộng Sản đã dạy. Những gì tôi được học là Mỹ giết dân ta, cướp nước, thải chất độc màu da cam, thả bom tàn phá đất nước ta. Còn Cộng Sản là những người đã cứu dân ta thoát khỏi cảnh bị Mỹ hành hạ và cướp nước như vậy. Cộng Sản đã khởi lập lại đất nước mang tên Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam, và chính quyền là Đảng Cộng Sản Việt Nam. Và 6 chữ Độc Lập – Tự Do – Hạnh Phúc mà các bạn thấy trên tờ tiền Việt Nam là được viết chơi chứ không có thật. Tôi từng căm ghét người Mỹ và đã từng thề thốt sẽ đánh lại bọn Mỹ và Mỹ Ngụy, tôi bị Cộng Sản bắt học những thứ không có thật, trong sách lịch sự Việt Nam, Bác Hồ là một con người hoàn hảo, Đảng Cộng Sản là một Đảng tuyệt vời, Trung Cộng là nước láng giềng tuyệt vời nhất của Việt Nam. Tất cả những gì tôi đã học đều là giả tạo, là những gì họ bịa ra và thêm thắt vào để lấy lòng dân. Nhưng bạn có biết là, đã có rất nhiều người tin tưởng Đảng Cộng Sản, tin vào những gì họ đã hứa là sẽ cho dân ấm nó và hạnh phúc, được độc lập và tự do tín ngưỡng. Nhưng sau đó là bị Đảng Cộng Sản cướp đất, cướp nhà, cướp của, hành hạ, không cho tự do tôn giáo, bắt nạt người dân. Các bạn có biết tại sao Đảng Cộng Sản Việt Nam lại chặn Facebook và bắt đầu cấm vào các trang web nước ngoài, cấm game, cấm mọi thứ về mạng lưới toàn cầu không? Vì Đảng Cộng Sản sợ những việc tồi tệ họ đã làm sẽ bị phơi bày ở đó, và sau khi người dân đọc được họ sẽ biểu tình và chống đối Đảng Cộng Sản. Đó là những gì họ sợ, họ sợ dân chúng sẽ đứng lên chống lại họ, họ sợ họ sẽ bị Trung Cộng đánh nếu như để dân chúng phản đối họ. Họ cấm game vì muốn người dân phải tập trung làm việc, và làm như vậy để làm gì? Bạn nghĩ rằng họ sẽ phát triển đất nước bằng số tiền và công sức lao động của người dân sao? Không hề có chuyện đó, họ tham nhũng vẫn chưa đủ, họ còn muốn dân chúng cày việc làm thật nhiều để họ lấy của dân. Đó là lý do tại sao Việt Nam không bao giờ phát triển bằng những nước khác, ngay cả một đất còn nhỏ hơn nước Việt Nam là Singapore. Hãy nhìn xem, những nước nào có Cộng Sản đều là những nước hay bị lên án là hành hạ, đánh đập, lấy nội tạng, cướp nhà, cướp của dân,… Điển hình nhất là Trung Cộng, một đất nước bề ngoài nhìn tưởng rằng là gê gớm, sắp trở thành cường quốc. Họ là những con người máu lạnh, bóc lột sức lao động của dân, họ là một nước đông dân nhất thế giới, nên việc giàu nhờ dân là chuyện quá dễ dàng. Tại sao con gái Việt Nam phải đi lấy chồng ngoại quốc? Vì nước ta quá nghèo, đảng thì không lo cho dân, để dân chúng đói khổ và phải đi tìm cuộc sống ở ngoại quốc và hy vọng sẽ được ấm no. Nhưng chỉ có 5% con gái Việt Nam lấy chồng ngoại quốc là có cuộc sống no đủ hanh phúc, còn 95% là những người có những hoàn cảnh tồi tệ và đau khổ khác nhau. Nếu các bạn muốn tự do, muốn hạnh phúc, muốn độc lập, muốn có một cuộc sống yên ổn, được tự do tín ngưỡng, được tự do ngôn luận, được tự do chọn Đảng, không đảng hay có đảng, được phát triển, được sánh với các nước mạnh khác, được tự do biểu tình, được chọn môn học chứ không phải bị bắt học, một đất nước Việt Nam tự do. Những ai đã bị đảng cộng sản bóc lọt, đánh đập xin hãy tin tôi, tôi hứa sẽ lấy lại công bằng và khởi dựng lại một đất nước Việt Nam không còn chuyện tham những, cướp bóc đó nữa. Còn những ai chưa bị đảng cộng sản việt nam hành hạ, cướp bóc và đánh đập, tôi hy vọng các bạn tìm được một con đường đúng để đi, nếu các bạn tin đảng cộng sản có thể giúp các bạn ấm no hạnh phúc, các bạn hãy đi theo con đường đó, tôi không có quyền cấm cản gì các bạn cả. Những gì tôi cần là được mọi người ủng hộ, đứng lên từ từ, nếu các bạn sợ chúng ta không có đủ vũ lực, hãy đứng lên bằng từng tốp nhỏ, ở mỗi tỉnh nhỏ, dần dần đến các tỉnh lớn, thành thị lớn. Tôi tin rằng tinh thần đoàn kết của dân tộc Việt Nam ta là không có gì là không thể. Tôi cần nhân lực, tôi cần người giúp tôi thực hiện kế hoạch này, tôi muốn giành lại tự do cho dân tộc Việt Nam. Những gì tôi muốn là phát triển đất nước Việt Nam, không còn cảnh đói khổ, không còn bị bóc lột từ những người cầm quyền nữa. Xin hãy nghe tôi nói, tôi biết rằng tôi không có đủ lời nói và dẫn chứng thuyết phục các bạn, nhưng hãy tin tôi, tôi muốn đất nước Việt Nam là một đất nước không còn bị chia rẻ nam bắc nữa, anh em dân tộc Việt Nam đều đứng chung một nhà. Tôi là một người gốc bắc nhưng sống ở Nam, tôi tự hào tôi là người Việt Nam, tự hào là một người có thể nói được tiếng bắc và tiếng nam. Tôi tự hào về tất cả, tôi tự hào về giòng giống của mình. Tôi chỉ không tự hào về một đất nước Việt Nam có đảng cộng sản, một đảng mà cả thế giới ai cũng biết là tốt cho những người cầm đầu đảng chứ không phải cho dân cho nước. Đảng cộng sản không ai dám hy sinh cho nước cả, họ là những con người hàn nhát, không dám đứng lên lấy tự do mà không bị Trung Cộng đe dọa. Là người Việt Nam, tôi không thể đứng nhìn dân tộc đang bị đe dọa bởi những người cầm đầu nhà nước và chính quyền Trung Cộng, tôi muốn giành lại tự do cho đất nước, những gì tôi nói tôi sẽ làm được, nếu như tôi phải chết, tôi cũng sẽ đồng ý. Tôi biết rằng mạng của tôi không đáng gì với đất nước, nhưng tôi hy vọng một ngày nào đó các bạn sẽ hiểu ra thế nào là Tội Ác của Cộng Sản. Hãy đứng lên hỡi con người Việt Nam, hãy lấy lại những gì các bạn đáng lẽ ra phải có mà đã bị cướp mất. Tôi sẽ xây dựng lại đất nước Việt Nam một cách nhanh nhất và phát triển nhất có thể.
Nguyễn Hoàng Ly Ly
Westminster thông qua nghị quyết cấm cờ CSVN; tuyên thệ tân nghị viênNgười Việt 14-12-2016  Ông Tony Rackauckas (trái) chủ tọa lễ tuyên thệ nhậm chức cho tân Nghị Viên Kimberly Hồ. (Hình: Quốc Dũng/Người Việt) WESTMINSTER, California (NV) – Hội Đồng Thành Phố Westminster vừa thông qua nghị quyết cấm cờ Cộng Sản, với số phiếu 5-0, trong phiên họp tối Thứ Tư, 14 Tháng Mười Hai. Trước phiên họp là lễ tuyên thệ nhậm chức của Thị Trưởng Trí Tạ, Nghị Viên Sergio Contreras, và tân Nghị Viên Kimberly Hồ. Trước khi bỏ phiếu, Phó Thị Trưởng Garden Grove Phát Bùi, cũng là chủ tịch Cộng Đồng Người Việt Quốc Gia Nam California, phát biểu: “Tôi xin thay mặt thành phố Garden Grove và Cộng Đồng Người Việt Quốc Gia Nam California, yêu cầu Westminster thông qua nghị quyết cấm cờ CSVN. Về phần tôi, tôi sẽ bàn với các đồng viện, và Garden Grove sẽ theo gương Westminster.” Sau đó, Phó Thị Trưởng Tyler Diệp đề nghị bỏ phiếu, và được Thị Trưởng Trí Tạ ủng hộ. Và tất cả năm dân cử đều bỏ phiếu thuận cho nghị quyết. Trước cuộc họp, cũng chính hai người này là tác giả thảo ra nghị quyết và đưa vào chương trình nghị sự của cuộc họp. “Sau 41 năm, trong khi nhà cầm quyền Cộng Sản Việt Nam vẫn tiếp tục những hành động vi phạm nhân quyền, thì Westminster lại là một thành phố biểu dương sức mạnh đoàn kết cộng đồng của người Việt quốc gia tranh đấu cho tự do và dân chủ,” ông Trí nói với nhật báo Người Việt hai ngày trước cuộc bỏ phiếu. “Cá nhân tôi nhận thấy cần tái khẳng định quyết tâm này tại thành phố Westminster, nơi chúng ta hãnh diện là thủ đô của người Việt tị nạn cộng sản và chỉ công nhận lá cờ vàng ba sọc đỏ là biểu tượng của người Việt quốc gia,” ông khẳng định. Cùng quan điểm với ông Trí, ông Tyler Diệp cho biết: “Lá cờ máu là lá cờ của nhà cầm quyền CSVN, tượng trưng cho một thể chế độc tài đảng trị, vi phạm nhân quyền và không hề được người Việt quốc gia chúng ta công nhận. Chúng ta chỉ công nhận lá cờ vàng ba sọc đỏ.” Trở lại với lễ tuyên thệ, ông Tony Rackauckas, chánh biện lý Orange County, là người chủ tọa cho cả ba vị dân cử, trước sự chứng kiến của các thành viên gia đình họ. Ông Trí Tạ, đắc cử thị trưởng lần đầu năm 2012, sau đó đắc cử năm 2014, và vừa đắc cử lần thứ ba trong cuộc bầu cử vào ngày 8 Tháng Mười Một. Ông Sergio Contreras đắc cử nghị viên năm 2012, và vừa tái đắc cử cùng ông Trí. Dược Sĩ Kimberly Hồ cũng đắc cử lần này, trở thành nữ dân cử gốc Việt đầu tiên trong lịch sử thành phố. Đây là lần đầu tiên bà ứng cử. (Đ.D.) Trung ương đảng CSVN là ổ cung cấp ‘dịch vụ quan, tước’Người Việt 13-12-2016  Trụ sở Ban Chỉ Ðạo Tây Nam Bộ, ổ của những vụ tuyển dụng-bổ nhiệm mờ ám. Hình: Tuổi Trẻ HÀ NỘI (NV) – Những tình tiết mới nhất liên quan đến việc tuyển dụng, bổ nhiệm tại Ban Chỉ Ðạo Tây Nam Bộ cho thấy điều đó và giới lãnh đạo đảng CSVN tiếp tục im lặng. Giới lãnh đạo đảng CSVN từng nhiều lần cam kết với dân chúng rằng họ sẽ thẳng tay dọn dẹp tệ nạn “chạy chức, chạy quyền” (cách gọi “mua quan, bán tước”) trong hệ thống công quyền từ chính phủ cho tới chính quyền các tỉnh/thành, quận/huyện, phường/xã. Tuy nhiên scandal về tuyển dụng, bổ nhiệm ở Ban Chỉ Ðạo Tây Nam Bộ cho thấy, tệ nạn “chạy chức, chạy quyền” ở các cơ quan trực thuộc Ban Chấp Hành Trung Ương đảng CSVN còn trắng trợn và phổ biến hơn. Bởi đảng CSVN lãnh đạo “cách mạng Việt Nam” một cách “toàn diện, tuyệt đối” nên “chạy chức, chạy quyền” từ đó sẽ mang lại hiệu quả nhanh hơn và lớn hơn. Không phải tiền thì thứ gì khiến thế nào cũng… được? Ban Chỉ Ðạo Tây Nam Bộ là cơ quan thay mặt Ban Chấp Hành Trung Ương đảng CSVN giám sát và chỉ đạo toàn bộ các vấn đề có liên quan đến an ninh, quốc phòng, kinh tế, xã hội, văn hóa, giáo dục ở khu vực đồng bằng sông Cửu Long. Trong vụ Vũ Minh Hoàng, tin mới nhất cho biết, giới lãnh đạo Ban Chỉ Ðạo Tây Nam Bộ không thể khẳng định, đương sự có phải là đảng viên hay không, đã vào đảng ngày nào và ở đâu, dù dương sự đã từng được đặc cách tuyển dụng làm “chuyên viên” rồi trở thành “vụ phó” tại một cơ quan của Ban Chấp Hành Trung Ương đảng CSVN. Một thành viên là lãnh đạo Ban Chỉ Ðạo Tây Nam Bộ thú thật với báo giới rằng cơ quan này không hề có hồ sơ của đảng viên Vũ Minh Hoàng vì đương sự có đơn xin không sinh hoạt đảng tại đó. Thậm chí lý lịch trích ngang của đương sự do một cán bộ phụ trách tổ chức-hành chính của Ban Chỉ Ðạo Tây Nam Bộ khai giùm để lãnh đạo Ban Chỉ Ðạo Tây Nam Bộ duyệt, cho kịp hợp thức hóa hồ sơ bổ nhiệm chứ không cần thẩm tra. Vũ Minh Hoàng khai vào đảng CSVN ngày 3 tháng 8 năm 2014 và không cho biết đã gia nhập đảng này ở đâu. Còn một văn bản do Ðảng Ủy đảng CSVN tại Nhật, nơi đương sự đang du học thì xác nhận đương sự gia nhập đảng CSVN ngày… 8 tháng 3 năm 2014 khi đang du học ở… Trung Quốc! Vũ Minh Hoàng đang được xem là ví dụ mới nhất về sự lũng đoạn hệ thống công quyền tại Việt Nam của các băng nhóm. Tháng 6 năm 2014, Ban Tổ Chức của Ban Chấp Hành Trung Ương đảng CSVN đồng ý cho Ban Chỉ Ðạo Tây Nam Bộ tuyển dụng Vũ Minh Hoàng, quê ở Bắc Ninh, lúc đó mới 24 tuổi, đang du học tại Bỉ vào làm “chuyên viên” của Phòng Nghiên Cứu-Tổng Hợp. Tuy đương sự ở ngoại quốc nhưng tháng 1 năm 2016, “chuyên viên” Vũ Minh Hoàng vẫn được bổ nhiệm làm vụ phó Vụ Kinh Tế của Ban Chỉ Ðạo Tây Nam Bộ. Ngay sau đó, Ban Chỉ Ðạo Tây Nam Bộ có văn bản “cho phép” Vũ Minh Hoàng đi Nhật học tiến sĩ. Vũ Minh Hoàng chỉ có tên trong danh sách lãnh đạo Ban Chỉ Ðạo Tây Nam Bộ chứ không đến đó làm việc. Vụ trưởng Vụ Kinh Tế của Ban Chỉ Ðạo Tây Nam Bộ, thú nhận ông ta không hề biết mình có một phụ tá tên Vũ Minh Hoàng. Nói cách khác, Hoàng là một Vụ phó “ma.” Chuyện chưa ngừng ở đó, đúng 32 ngày sau khi được bổ nhiệm làm vụ phó Vụ Kinh Tế của Ban Chỉ Ðạo Tây Nam Bộ, Vũ Minh Hoàng được chủ tịch thành phố Cần Thơ “xin” đích danh để “tăng cường cho địa phương.” Sau khi thủ tục “xin tăng cường nhân sự” hoàn tất, chính quyền thành phố Cần Thơ đã tổ chức lễ tiếp nhận, bổ nhiệm Vũ Minh Hoàng làm phó giám đốc Trung Tâm Xúc Tiến Ðầu Tư-Thương Mại và Hội Chợ Triển Lãm của Cần Thơ. Hoàng đến Cần Thơ dự lễ rồi… qua Nhật học tiếp. Giữa tuần trước, truyền thông Việt Nam nêu thắc mắc về sự thăng tiến của Vũ Minh Hoàng. Câu chuyện lập tức trở thành một scandal. Cuối tuần, một phó ban của Ban Chỉ Ðạo Tây Nam Bộ ký báo cáo gửi giới lãnh đạo đảng CSVN, khẳng định việc bổ nhiệm Vũ Minh Hoàng làm “vụ phó” là “đúng qui trình” nhưng ngay sau đó có một phó ban khác ký thông báo… thu hồi báo cáo vừa kể. Có bao nhiêu “Vũ Minh Hoàng”? Hiện chỉ mới có một phó thủ tướng yêu cầu kiểm tra việc bổ nhiệm Vũ Minh Hoàng làm phó giám đốc Trung Tâm Xúc Tiến Ðầu Tư-Thương Mại và Hội Chợ Triển Lãm của Cần Thơ. Riêng giới lãnh đạo đảng CSVN vẫn “ngậm tăm” về việc tuyển dụng-bổ nhiệm Hoàng làm “chuyên viên” rồi làm “vụ phó” một cơ quan thuộc thẩm quyền của mình. Giới này khó xử và khó nói có thể vì thể diện mà cũng có thể vì tay trót nhúng chàm. Tại Ban Chỉ Ðạo Tây Nam Bộ không chỉ có Vũ Minh Hoàng. Báo chí Việt Nam vừa moi ra một trường hợp khác là Nguyễn Tiến Khoa. Nguyễn Tiến Khoa sinh năm 1978, chưa rõ lai lịch. Cuối năm 2013, khi đang là chủ tịch Hội Ðồng Quản Trị công ty Xây Dựng 8 thuộc tổng công ty Thăng Long thì Khoa xin vào làm “chuyên viên” tại Phòng Nghiên Cứu-Tổng Hợp của Ban Chỉ Ðạo Tây Nam Bộ. Một năm sau, Khoa được bổ nhiệm làm phó phòng kiêm phó giám đốc nhà khách Tây Nam bộ. Nửa năm sau, Khoa được cất nhắc làm vụ phó Vụ Kinh Tế. Giữa năm nay, Khoa được điều động sang làm thư ký cho ông Trần Thanh Mẫn, phó chủ tịch kiêm tổng thư ký Ủy Ban Trung Ương Mặt Trận Tổ Quốc Việt Nam. Từ 2010 đến 2015, ông Mẫn từng là bí thư Thành Ủy Cần Thơ. Con đường mà Vũ Minh Hoàng, Nguyễn Tiến Khoa đã đi giống hệt nhau. Với mớ bằng cấp đã thủ đắc được và với “kinh nghiệm” đã tích lũy từ các “chức vụ” đã đảm nhận trong đảng CSVN, những cá nhân này bước vào các vị trí lãnh đạo trong chính quyền địa phương và các tổ chức chính trị quan trọng khác theo đúng những tiêu chí mà giới lãnh đạo đảng CSVN đặt định nhằm “qui hoạch” nhân sự lãnh đạo quốc gia. (G.Ð) |