http://thongluan-rdp.org/di-n-dan/item/1112-trump-k-ho-ch-lam-an-v-i-nga-b-pha-v
Trong bài “Donald Trump sau một tháng” chúng tôi đã trình bày các hư chiêu mà Donald Trump đã đưa ra trong tháng vừa qua. Chúng tôi gọi là “hư chiêu” vì đó là những thứ gần như không có một giá trị thực tế nào ngoài việc “biểu dương khí thế” hay tung hỏa mù để đánh lừa quần chúng. Có người cho rằng Donald Trump đang vận động bầu cử năm 2020 hơn là đang lãnh đạo một chính phủ.
Trên tạp chí Politico ngày 18/2/2017, bình luận gia Jon Finer đưa ra các luận chứng cho thấy rằng “Trump không có chính sách đối ngoại” (Trump has no foreign policy), còn báo Le Monde của Pháp số ra ngày 24/1/2017 nói rằng “Với Donald Trump, Hoa Kỳ không còn có chiến lược lớn”…
Nếu đứng trên vị thế và quyền lợi của nước Mỹ thì những nhận xét này hoàn toàn đúng. Nhưng nếu đứng trên vị thế và quyền lợi của các nhóm tài phiệt đang lãnh đạo nước Mỹ thì những nhận xét này chỉ mới mô tả được mặt nổi của vấn đề, còn mặt trái đàng sau, tức các kế hoạch mờ ám của các nhóm tài phiệt, vẫn chưa nói đến, mặc dầu rất quan trọng. Trước khi nói về các kế hoạch mờ ám này, chúng tôi xin nhắc lại bản chất của các siêu quyền lực để đọc giả có thề thấy tại sao họ đã hành động như vậy.
Bản chất của tài phiệt
Một bản nghiên cứu do hai trường đại học Princeton và Northwestern phối hợp thực hiện năm 2014, đã đưa đến kết luận :
“Mỹ không còn là một nền dân chủ – không bao giờ quan tâm đến cộng hòa dân chủ như các Tổ Phụ Sáng Lập đã hình dung. Thay vào đó, nó chuyển qua con đường của giới thượng lưu và trở thành một quốc gia được dẫn đầu bởi một giai cấp thống trị nhỏ gồm các thành viên có quyền lực thực hiện quyền kiểm soát toàn dân – một chế độ tài phiệt (oligarchy)”.
Carrol Quigley, Giáo sư Georgetown University, nhận định : “Lý luận rằng hai đảng đại diện cho những tư tưởng và chính sách đối nghịch, một có thể là của Cánh hữu và một là của Cánh tả, chỉ là một tư tưởng điên rồ, chỉ các nhà tư tưởng hàn lâm và giáo điều chấp nhận mà thôi ! Thay vì thế, hai đảng chỉ là một !”.
Như vậy, Cộng hòa hay Dân chủ, Cánh tả hay Cánh hữu, Cấp tiến hay Thủ cựu… chỉ là những chiêu bài được dùng để lường gạt cử tri khi tranh cử. Sau khi cuộc bầu cử kết thúc, người thắng cử dù thuộc phe nhóm hay đảng phái nào cũng đều phải đặt quyền lợi của giới tài phiệt lên trên hết.
Như chúng tôi đã nhắc lại nhiều lần, tài phiệt là một thế lực vô tổ quốc : Nơi nào có thể làm ra tiền là nó đến. Nơi nào không còn kiếm được tiền thì nó đi… Nó chẳng cần phân biệt bạn hay thù, dân chủ hay độc tài, cộng sản hay tự do. Mục đích tối hậu của nó là TIỀN. Cho nên, lắm khi vì tiền mà nó hy sinh mạng sống đồng bào của nó, chà đạp lên xác chết của nhân loại, hy sinh cả một quốc gia mà trước đó nó là Đồng minh – thậm chí phản bội Dân tộc và Tổ quốc của chính nước nó”.
Những tài phiệt đứng sau Trump
Qua các phát biểu của Donald Trump từ khi bắt đầu tranh cử cho đến bài diễn văn đọc trước Quốc hội lưỡng viện hôm 28/2/2017, chúng ta thấy rất rõ có hai nhóm tài phiệt đang đứng đàng sau chỉ đạo Trump, đó là tài phiệt quốc phòng và tài phiệt dầu mỏ. Trước hết, chúng tôi xin trình bày những khái niệm tổng quát về hai nhóm tài phiêt này, sau đó chúng tôi sẽ đi vào một số kế hoạch quan trọng.
- Tài phiệt quốc phòng
Khi chiến tranh lạnh chấm dứt, cái mà Tổng thống Dwight Eisenhower gọi là “tổ hợp công nghiệp quân sự” cũng chấm dứt theo. Trong hơn 10 năm qua, các công ty quốc phòng Mỹ đã luôn xếp hạng sau rất nhiều các công ty thương mại lớn về đầu tư cho công nghệ. Hiện nay, còn có 5 đại công ty quốc phòng Mỹ nắm các vai trò chủ chốt, đó là Lockheed Martin, General Dynamics, Northrop Grumman, Boeing và Raytheon.
Viện Khảo Cứu Hòa Bình Quốc Tế ở Stockholm (SIPRI) cho biết trong năm qua, doanh thu về quốc phòng đã gia tăng do các xung đột ở Trung Đông, căng thẳng ở Biển Đông và đe dọa của Nga đối với các quốc gia láng giềng. Hoa Kỳ là nước xuất khẩu vũ khí lớn nhất thế giới, chiếm 33% tất cả vũ khí xuất khẩu trong năm 2016, kế đến là Nga, và Trung Quốc đứng hạng ba.
Hiện nay ngân sách quốc phòng Mỹ vẫn đứng đầu thế giới, gấp 3 lần Trung Quốc và gấp 9 lần Nga, nhưng trong bài diễn văn ngày 28/2/2017, Tổng thống Trump lại muốn đưa ngân sách quốc phòng Mỹ tài khóa 2016-2017 từ 549 tỷ USD lên 604 tỷ, tức tăng 54 tỷ. Ông cho biết sẽ đưa số tàu chiến và tàu ngầm Mỹ từ 276 chiếc lên 350 chiếc. Nhiều người đã đặt câu hỏi : nước Mỹ và thế giới đang ở trong thời bình, tăng ngân sách quốc phòng để làm gì ?
Câu trả lời có lẽ cũng giản dị : Để làm gia tăng số doanh thu cho các công ty quốc phòng Mỹ. Vì thế tờ The Diplomat đã viết : “Ngành công nghiệp vũ khí thông thường và hạt nhân đang trông thấy một tương lai sáng, nhưng đây hoàn toàn không phải là tin vui với nhân loại”.
- Tài phiệt dầu mỏ
Hiện nay Mỹ đã trở thành quốc gia có trữ lượng dầu nhiều nhất thế giới, với khoảng 264 tỉ thùng. Đứng đầu ngành dầu mỏ Hoa Kỳ là Exxon Mobil, rồi đến Chevron và Texaco. Hãng nghiên cứu Rystad Energy, có trụ sở ở Oslo, Na Uy, cho biết một nửa trữ lượng dầu mỏ của Mỹ là dầu đá phiến. Do đó nhiều công ty Mỹ quay qua tìm kỹ thuật mới để khai thác dầu đá phiến với giá thành khoảng 60 USD/thùng, tức giảm khoảng 40 USD/thùng.
Nhưng cơn sốt dầu đá phiến ở Mỹ chính là nguyên nhân gây ra sự sụp đổ của giá dầu trên thế giới. Thấy giá dầu của Mỹ hạ xuống, Saudi Arabia và các công ty dầu mỏ khác ở Trung Đông quyết định bán dầu với giá thấp hơn Mỹ khoảng 10 USD/thùng, kéo giá dầu Brent từ mức 115 USD/thùng vào giữa năm 2014 xuống dưới 30 USD/thùng vào đầu năm 2016. Kết quả, trong 10 công ty khai thác dầu đá phiến Mỹ đã có đến 9 công ty phải khai phá sản.
Nhận thấy rằng giá nhân công của Mỹ quá cao, không thể cạnh tranh được, Exxon Mobil quyết định “hợp tác kinh doanh” với Nga để khai thác dầu mỏ và khí đốt ở Tây Siberia rồi chuyển bằng đường ống qua bán ở các nước Châu Âu với giá rẽ hơn giá của Saudi Arabia và các nước Trung Đông. Donald Trump được đưa ra làm con rối.
Ngoài ra, Donald Trump còn chủ trương phối hợp với Nga để thanh toán ISIS ở Iraq và Syria rồi đưa Exxon Mobil đến làm chủ các mỏ dầu ở Iraq, nơi có sản lượng dầu đứng thứ ba thế giới.
Với kế hoạch này, Exxon Mobil sẽ cạnh tranh được với các quốc gia Trung Đông và thu về những mối lợi rất lớn, nhưng kế hoạch đó sẽ phương hại rất nghiêm trọng đối với nền an ninh Mỹ và thế giới, nhất là phá vỡ kế hoạch “Một Trung Đông Mới” đang làm khối Hồi giáo suy yếu, nên các tổ chức chính trị Mỹ cũng như thế giới đang tìm mọi cách ngăn chặn, làm Donald Trump nổi điên lên.
Kinh doanh dầu mỏ với Nga
- Triển vọng dầu mỏ ở Nga
Nga có trữ lượng dầu thô khoảng 80 tỷ thùng và khí đốt thiên nhiên khoảng 48 tỷ mét khối. Trước khi bị cấm vận, trong năm 2014 Nga đã sản xuất khoảng 7,3 triệu thùng/ngày. Khoảng 72% dầu thô của Nga được xuất khẩu sang các nước Châu Âu, đặc biệt là Đức, Hà Lan, Belarus và Ba Lan. Và 26% xuất khẩu sang Châu Á, trong đó Trung Quốc và Nhật Bản. Doanh thu từ xuất cảng dầu thô và các sản phẩm xăng dầu trong năm 2013 chiếm 54% tổng doanh thu xuất khẩu của Nga.
Nga có dự án ống dẫn khí đốt Nam Hải lưu (South Stream) dài 3.600 km, chạy từ Nga qua Hắc Hải, tới Bulgari, Serbia, Hungary, Slovenia, rồi chạy vào Ý, Áo. Tổng chi phí dự án lên tới 32 tỷ euro.
- Exxon Mobil nhảy vào
Gặp khó khăn ở Mỹ, Exxon Mobil thấy Nga là miếng mồi ngon nên nhảy vào. Ngày 30/8/2011, tập đoàn Exxon Mobil ký hợp đồng khai thác dầu khí với Nga ở khu vực Bắc Băng Dương sau khi tranh giành với công ty dầu khí khổng lồ BP của Anh. Ngày 16/6/1012 tập đoàn Exxon Mobil và tập đoàn dầu mỏ Rosneft của Nga đã ký thêm hiệp ước khai thác “vàng đen” ở khu vực Tây Siberia. Vladimir Putin mô tả đây là “Một chân trời mới đang mở ra…”.
- Miếng ngồi ngon bị chặn lại
Để chận đứng sự phát triển của Nga về cả quân sự lẫn kinh tế, Hoa Kỳ đã tạo ra biến cố Ukraine rồi cùng với Liên Hiệp Châu Âu ban hành lệnh cấm vận Nga có hiệu lực kể từ 12/9/2014, bao gồm việc hạn chế giao thương về dầu khí và quốc phòng, chặn vốn vay đối với 5 ngân hàng nhà nước… Exxon Mobil bị buộc phải rút khỏi 10 liên doanh với công ty Rosneft của Nga, trong đó có một dự án trị giá 3,2 tỷ USD ở biển Kara.
- Tiếng đầu lòng con gọi Putin !
Nhân cuộc bầu cử Mỹ năm 2016, các tập đoàn dầu mỏ Mỹ quyết định đưa Donald Trump lên làm Tổng thống để hủy bỏ cấm vận cho Nga và trở lại hợp tác với Nga khai thác dầu mỏ và dầu khí.
Người ta không ngạc nhiên khi thấy thành phần tham dự ban vận động bầu cử cũng như nội các của Trump gồm nhiều người thân Nga hay có liên lạc với Nga, trong đó có cả Rex Tillerson, cựu Giám đốc điều Hành của Exxon Mobil. Hôm 21/2/2017, Donald Trump chối bai bải rằng không ai trong nhóm của ông có liên lạc với Nga. Ngay lập tức báo chỉ Mỹ liệt kê một bản dài những người của Trump có liên hệ với Nga, với những bằng chứng không chối cãi được, như Bộ trưởng tư pháp Jeff Sessions, con rể Cố vấn Jared Kushner, cựu Cố vấn an ninh Michael Flynn, con trai Donald Trump Jr., cựu quản lý chiến dịch Paul Manafort, Ngoại trưởng Rex Tillerson, Bộ trưởng thương mại Wilbur Ross, cựu Cố vấn Carter Page, v.v. Donald Trump đành phải câm họng.
Chính Donald Trump lại là người rất tôn sùng Putin. Tuy chưa bao giờ đọc thơ Tố Hữu ca tụng Stalin, Donald Trump cũng theo Tố Hữu làm thơ ca tụng Putin :
“Ông ấy là một nhà lãnh đạo giỏi hơn tổng thống của chúng ta (ông Obama). Tôi nghĩ tôi sẽ có mối quan hệ rất tốt với ông Putin và đồng thời có mối quan hệ rất tốt với Nga”.
“Tôi luôn luôn biết ông ấy rất thông minh !” (I always knew he was very smart !).
Ngày xưa Tố Hữu viết : “Yêu biết mấy nghe con tập nói, Tiếng đầu lòng con gọi Sta-lin !”. Nay Trump đổi lại : “Tiếng đầu lòng con gọi Putin !”.
Donald Trump bị trúng kế nặng
Ngoài chủ trương bỏ cấm vận cho Nga, Donald Trump còn muốn phá vỡ Liên Âu và NATO để có thể dễ dàng thương lượng với từng quốc gia trong Liên Âu về việc phân phối dầu lửa và khí đốt. Trong cuộc phỏng vấn của báo Times của Anh và báo Bild của Đức ngày 16/1/2017, Donald Trump tuyên bố NATO đã “lỗi thời” và Liên Hiệp Châu Âu sẽ tan rã… Nhưng không ai để cho Donald Trump lộng hành như vậy.
- Trump bị Obama gài bẫy ?
Biết trước sau khi đắc cử, Donald Trump sẽ bỏ cấm vận cho Nga để Exxon Mobil có thể làm ăn với Nga, ngày 29/12/2016 Tổng thống Obama tuyên bố tăng thêm một số biện pháp cấm vận Nga vì Nga đã nhúng tay vào việc lũng đoạn cuộc bầu cử tổng thống Hoa Kỳ 2016, trong đó có quyết định trục xuất 35 nhà ngoại giao Nga. Ngay trong ngày đó, Tướng Michael Flynn, cố vấn an ninh của Trump, đã liên lạc với Đại sứ của Nga tại Mỹ là Sergey Kislyak đến 5 lần để thảo luận về vấn đề này. Tài liệu tiết lộ cho biết Flynn đã nói với Đại sứ Nga: “Chúng tôi sẽ thực hiện các bước tiếp theo để giúp hồi sinh mối quan hệ Nga-Mỹ dựa trên các chính sách mà chính quyền của Trump sẽ theo đuổi”.
Ngày 30/12/2016, Tổng thống Putin thông báo sẽ không trả đũa vụ trục xuất một loạt nhà ngoại giao Nga do tổng thống Obama ban hành. Để đáp lại, lúc 11:41 sáng ngày 30/12/2016, Donald Trump viết trên Twitter ca ngợi Putin : “Great move on delay (by V. Putin) – I always knew he was very smart !” (Thật tuyệt về sự trì hoãn của V. Putin – Tôi luôn luôn biết ông ấy rất thông minh).
- Trump và Pence đều là chính phạm ?
Lúc đầu Tướng Flynn chối cãi không có cuộc nói chuyện đó. Sau khi biết đã bị thu băng, Flynn đòi truy tố kẻ đã tiết lộ bí mật. Đạo luật Logan Act năm 1799 liền được đưa ra. Đạo luật này cấm các tư nhân không được quyền tự ý đại diện nước Mỹ đi thương lượng với các nước khác và đưa ra các cam kết. Vi phạm luật này có thể bị phạt đến ba năm tù. Sợ bị truy tố, Flynn đành bỏ của chạy lấy người. Nhưng để bảo vệ Trump và Phó Tổng thống Pence, Flynn cho rằng hai nhân vật này không biết chuyện ông làm và ông đã báo cáo không đầy đủ cho Pence.
Không ai tin như vậy. Tướng Flynn không bao giờ dám làm chuyện đó nếu không có lệnh của Trump hay Pence. Nếu Trump hay Pence đã chỉ thị cho Flynn, hai người này mới là chính phạm.
Trump chơi trò tháu cáy
Nghe tin các cuộc họp của bộ tham mưu Trump đã bị thu băng, sáng 4/3/2017 Trump đã phóng lên Twitter : “Thật khủng khiếp. Mới phát hiện ra ông Obama ‘nghe lén tôi’ tại Trump Tower ngay trước chiến thắng của tôi”. Sau đó Trump viết : “This is Nixon/Watergate. Bad (or sick) guy” !
Các cơ quan truyền thông, FBI và một số dân biểu và nghị sĩ Mỹ yêu cầu Trump đưa ra bằng chứng thì Trump không trả lời được và lại yêu cầu Quốc hội mở cuộc điều tra !
Trump chẳng biết một chút gì về luật pháp Mỹ, nên tưởng rằng cứ ghép cho Obama tội nghe lén như Nixon là xong ! Trump không biết rẳng ở Mỹ có đạo luật “Foreign Intelligence Surveillance Act 1978” (Luật Giám sát tình báo nước ngoại). Luật này cho phép các cơ quan tình báo dùng mọi biện pháp cần thiết để theo dõi sự liên lạc giữa các “quyền lực ngoại quốc” (foreign powers) với các nhân viên tình báo của ngoại quốc (kể cả các công dân Hoa Kỳ). Do đó khi thấy có sự liên hệ giữa bộ tham mưu của Trump với tòa Đại sứ Nga, FBI có quyền đặt máy nghe lén để theo dõi. Không ai tin ông Obama đã ra lệnh này.
Nếu FBI trình bày trước Ủy ban Đặc biệt về tình báo của Thượng viện các cuốn băng ghi lại các chỉ thị của Trump và Pence cho Tướng Flynn liên lạc với Tòa Đại sứ Nga ngày 29/12/2016 thì đó là một thảm họa. Trump liền chơi trò tháu cáy.
Lúc 3 giờ 52’ sáng 4/3/2017, Trump đã phóng lên Twitter : “Tôi có thể đánh cuộc một luật sư giỏi có thể tạo ra một vụ án lớn từ sự kiện Tổng thống Obama ghi âm điện thoại của tôi vào tháng 10, ngay trước cuộc bầu cử” !
Lúc 6 giờ 28’ cùng ngày, ông Ben Rhodes, một cựu viên chức của Cơ quan Chiến lược truyền thông dưới thời Obama đã phản pháo lại : “Không. Họ không thể. Chỉ có một kẻ nói dối có thể làm điều đó”. (No. They couldn’t. only a liar could do that).
Ngày 9/3/2017
Lữ Giang
Nga đảo chính ở Mỹ
Scott Gilmore & David Frum | Trà Mi
Giới lãnh đạo châu Âu đã công khai đặt câu hỏi về vai trò của Mỹ trong NATO. Bắc Kinh đang bay máy bay ném bom hạt nhân trên biển phía Nam Trung Hoa. Quân đội Nga và Syria đang chiếm lại Aleppo từ lực lượng đối lập. Đó là tiếng gầm của sấm sét ở đàng xa; thế giới đã thay đổi.
Đọc cái tựa nghe không xuôi chút nào.
Giữa tháng 3, 1975 khi Tổng thống Nguyên Văn Thiệu ra lệnh bỏ Ban Mê Thuột rút về đồng bằng tái phối trí lực lượng, lúc đó tướng Phạm Văn Phú nghe vậy cũng không thấy xuôi tai chút nào.
Nhìn lại quá khứ, đôi khi kẻ hậu sinh thấy lịch sử sang trang như ánh chớp, như khi người ta nghe tin Hội đồng quân nhân cách mạng tuyên bố Tổng thống Diệm và ông Nhu đã tự sát trong xe thiết giáp (lúc đó họ không nói cả hai ông đều bị trói hai tay sau lưng).
Nhưng khi nghe lệnh rút khỏi Ban Mê Thuột giữa tháng Ba, hẳn rất ít người nghĩ rằng 30 tháng Tư, 1975 — khi xe tăng của quân cộng sản Việt Nam sẽ lăn xích trên mặt lộ Sài Gòn, sẽ ủi xập cánh cửa vào Dinh Độc Lập và nhất là sau lời tuyên bố đầu hàng cộng sản vô điều kiện của ông Dương Văn Minh, 12 năm trước là người hùng cách mạng lật đổ chế độ Diệm – sẽ chấm dứt “chế độ Thiệu không có Thiệu”. Từ đó cả miền Nam Việt Nam bỗng trở thành bên thua cuộc.
Nhắc chuyện xưa để thấy lich sử có thể sang trang chớp nhoáng hay nó đi đến kết cục trong vòng 45 ngày. Nhưng đôi khi lịch sử thay đổi rất chậm, những cái đổi thay từ từ, quen dần, tuồng như len lén xoay dời cục diện khiến chẳng ai hay.
18 tháng trước ai nói đến chuyện Nga vươn “bàn tay lông lá” – ngôn ngữ thời cách mạnh chống Mỹ cứu nước – can thiệp vào nội bộ, nhất là chuyện bầu cử ở Mỹ hẳn là người chậm tiêu hay là kẻ tâm thần bất ổn. Cái nhãn đó cũng sẽ được trao cho những ai, hay bất cứ báo đài nào, tiên đoán đầu năm 2017 dân Mỹ sẽ có tân Tổng thống mặt màu cam, tóc màu vàng, tên Donald J. Trump đứng đầu một nội các thân Nga.
Và mới đầu tháng 12, 2016 thôi, người gần như quên luôn cái tên người phụ nữ đầu tiên được một đảng lớn ở Hoa Kỳ chọn làm ứng cử viên Tổng thống.
Hãy đi ngược thời gian. Trong cuộc vận động tranh cử Trump bào chữa cho Putin mỗi khi có cơ hội, hào sảng khen ngợi Putin. Trump đã mướn Paul Manafort, một người có tài sản kếch xù nhờ đã làm việc cho một bù nhìn Ukraine được Putin hậu thuẫn, dẫn đầu cuộc vận động tranh cử.
Trump ủng hộ mục đích chiến tranh của Putin ở Syria. Trump tuyên bố khi nhậm chức ông sẽ không tôn trọng cam kết của NATO chống lại sự xâm lược của Nga. Ông ly khai với chính sách chung thuỷ như nhất và dứt khoát của tất cả Tổng thống Mỹ kể từ thời Gerald Ford, và kêu Vương quốc Anh tách ra khỏi Liên minh châu Âu. Ông dung túng cuộc xâm lược và thôn tính bán đảo Crimea của Ukraine.
Chương trình vận động của Trump cũng đã loại bỏ loại bỏ việc ủng hộ Ukraine trong cuộc chiến chống lại Nga; đó là điều mâu thuẫn với gần như toàn bộ chính sách đối ngoại của đảng Cộng hòa nhưng nó lại có thể làm vừa lòng Putin.
Trump công khai kêu gọi Nga tấn công máy chủ email của đối thủ đảng Dân chủ.
Vừa đắc cử, Trump đã kéo Paul Manafort trở lại sau thời gian ngắn phải tạm thời từ chức để tránh điều tiếng khi còn đang trong thời vận động.
Trump đã chọn tướng hồi hưu Michael Flynn làm Cố vấn An ninh Quốc gia. Đây là một viên tướng đã từng làm việc cho mạng lưới tuyên truyền tiếng Anh của Nga, RT (tên cũ là Nga Ngày nay), công khai kính phục Vladimir Putin.

Tướng hồi hưu Michael Flynn, tại một bữa ăn tối với Tổng thống Nga Vladimir Putin, 12/2015 tại Moscow. Kỷ niệm 10 năm thành lập của RT, kênh tin tức truyền hình Nga phục vụ 24 giờ tiếng Anh. Nguồn: AP
Chưa hết, mới hôm qua Trump đã chính thức công bố Rex Tillerson, Tổng Giám đốc ExxonMobil – được mô tả là người Mỹ thân Putin nhất. Tillerson đã không ngừng vận động Mỹ dỡ bỏ cấm vận Nga vì đã xâm lăng và sát nhập bán đảo Crimea của Ukraine vào lãnh thổ Liên bang Nga. Công trạng của Tillerson trong việc bảo vệ ích lợi của Nga được Putin đền đáp bằng Huân chương Hữu nghị của nước này.
Cơ quan Tình báo Trung ương, CIA, và hàng tá những cơ quan tình báo khác của Mỹ đã đưa ra phân tích cho rằng tin tặc Nga đã xâm nhập vào máy chủ của cả hai đảng lớn ở Mỹ. Đáng chú ý là một số viên chức cao cấp của Nga xác nhận là họ đã cung cấp thông tin của đảng Dân chủ cho Wikileaks, một cách chiến lược, tuần tự tung ra trước công luận Hoa Kỳ để ảnh hưởng cuộc bầu của vừa qua ở Mỹ.
Đương nhiên Tổng thống vừa đắc cử đã quyết liệt phản đối và chế giếu kết quả phân tích của CIA. Chả trách Trump được. CIA cũng là cơ quan cho rằng Iraq có vũ khí giết người hàng loạt, lý do chính để chính phủ Bush đem quân vào thanh toán Saddam Hussein.
Bằng chứng để CIA kết luận rằng Nga đã can thiệp vào cuộc bầu cử năm 2016, giúp Donald Trump thắng cử vẫn là điều bí mật. Nhưng những nét chính của vụ này không có gì là bí ẩn.
Như vậy người Mỹ thực sự có còn cần thông tin bí mật của CIA để phân biệt và nhận thấy chuyện gì đang xẩy ra hay không?
Người Mỹ và cả thế giới vào mùa Đông ở Bắc bán cầu sau một cuộc vận động tranh cử bằng những lời nói dối, lọc lừa, khinh thị phụ nữ, chia rẽ sắc tộc, tôn giáo, lật ngược chính sách đối ngoại lâu đời của Mỹ. Một đại cường quốc đứng đầu thế giới tự do đột nhiên trở thành một chư hầu của Moscow; nhưng dường như không ai còn cảm nhận được gì nữa.
Cú đảo chánh của Nga ở Mỹ là một thành đạt còn lớn hơn phi thuyền Sputnik 1957 – ứng cử viên thân Nga đã đánh bại một chính khách với kinh nghiệm tầm cỡ đi vào làm chủ Toà Bạch Ốc, it nhất là 4 năm sắp tới.
Những câu hỏi quan trọng
Tuy nhiên, câu hỏi quan trọng về việc Nga mánh mung ảnh hưởng đến chính trị Hoa Kỳ vẫn chưa ngã ngũ. Bốn thượng nghị sĩ Hoa Kỳ, trong đó có cựu ứng cử viên tổng thống đảng Cộng hòa John McCain, đã kêu gọi mở một cuộc điều tra về những hành động của Nga nhằm giúp Donald Trump. Chính quyền tương lai của Trump phản đối một cuộc điều tra như vậy, có lẽ vì lý do quá thuyết phục là họ biết rằng nó có thể sẽ xấu hổ biết dường nào. Câu hỏi trước mắt là đa số đảng viên đảng Cộng hòa tại Thượng viện sẽ tiến hành điều tra mặc sự phản đối của một Tổng thống đảng Cộng hòa hay không? Hãy hy vọng họ sẽ dám làm như vậy. Nếu thật thế thì sau đây là một vài điều hữu ích để biết câu trả lời:
1. Chính xác, những cơ quan nào đã bị Nga xâm nhập?
Đã có một phần danh sách, gồm có RNC, DNC, các DCCC, và email cá nhân của Chủ tịch Trung tâm vì Tiến bộ của Hoa Kỳ John Podesta. Nhưng một danh sách đầy đủ sẽ tiết lộ một cách quy mô và mô hình của ý định của Nga. Đột nhiên nó trở nên rất quan trọng liệu Nga đã thực sự xâm nhậm máy chủ của Ủy ban Quốc gia đảng Cộng hòa (RNC, như CIA và Chủ tịch Ủy ban Nội An ở Hạ Viện đã khẳng định) hay không (khi Reince Priebus, Chủ tịch RNC người sẽ là Cố vấn trưởng ở Toà Bạch Ốc của Tổng thống Trump, hết mình phủ nhận).
Có rất nhiều khúc mắc về sự không chắc chắn đó. Nếu hoạt động gián điệp Nga xâm nhập máy chủ của RNC – nhưng đã chọn không rò rỉ email của Ủy ban Quốc gia đảng Cộng hòa – sẽ nói rất nhiều về ý định của Nga. Nó cũng sẽ cho thấy những người của quần chúng ở Mỹ có thể dễ bị Nga tống tiền trong tương lai.
Nếu Priebus đúng, và CIA sai, rằng người Nga đã không xâm nhập được máy chủ của RNC, điều đó đặt ra câu hỏi quan trọng: Độ an ninh máy chủ của RNC mạnh hơn an ninh máy chủ của DNC sao? Hay người Nga không xâm nhập máy chủ RNC? Nếu không, tại sao không?
2. Cuộc xâm nhập diễn ra lúc nào?
Và đặc biệt, tiến độ xâm nhập của Nga có tăng lên khi Donald Trump gần được đảng Cộng hòa đề cử hay không? Điều này tự nó đã rất quan trọng mà còn quan trọng vì nó có thể làm sáng tỏ những câu hỏi đáng ngại theo sau.
3. Đã có sự phối hợp?
Không kể lời khuyến khích công khai (mời Nga xâm nhập máy chủ email của Clinton) của Tổng thống mới đắc cử – Đã có sự chia sẻ thông tin bất kể như thế nào, hoặc có ai trực tiếp hay gián tiếp liên hệ với ban vận động tranh cử của Trump đã tư vấn cho bất kỳ tổ chức nước ngoài nào để xâm nhập ở đâu và làm thế nào để xâm nhập? Những thông tin nhậy cảm nào của những người có liên hệ với cuộc vận động tranh cử của Trump mà Nga có thể đã có, kể cả nhưng thông tin về tổng thống vừa đắc cử?
4. Có quan hệ về mặt tài chính hay không?
Cuộc điều tra của Thượng viện cũng nên triệu tập bất kỳ hồ sơ kinh doanh của cơ sở Trump để có thể làm sáng tỏ bất kỳ khoản nợ hoặc ràng buộc mà gia đình Trump có thể có ở Nga và bất kỳ mối thu nhập đáng kể nào từ Nga. Ngoài các quan hệ chính trị rõ ràng giữa Trump với Putin, lợi ích của Nga có bất cứ kiềm chế nào đối với Trump và gia đình của ông hay không – về tài chính hay ở những mặt khác?
5. Nga đã can thiệp và những nơi nào khác nữa?
Ngoài tuyên bố đáng kinh ngạc về một hoạt động gián điệp của Nga nhằm hỗ trợ ứng cử viên đắc cử trong cuộc bầu cử này, nó có thể được soi rõ vị trí của gián điệp của Nga ủng hộ Trump trong bối cảnh toàn cầu. Trump không phải là ứng cử viên duy nhất mà Nga của Putin đã can thiệp. Điều mà ai cũng biết là ngân hàng nhà nước Nga đã cho Mặt trận Quốc gia Pháp vay hàng triệu euro. Tổng thống của Cộng hòa Czech đã nhận những đóng góp tài chánh đáng kể từ nhóm lợi ích dầu mỏ của Nga trong cuộc vận động tranh cử. Người đứng đầu cơ quan tình báo Đức và Anh đã phàn nàn về những cuộc tấn công của Nga và những cơ chế dân chủ ở các nước đó. Rõ ràng, thành công của Nga tại Hoa Kỳ đại diện cho cú can thiệp lớn và ngoạn mục nhất của nó. Nhưng nó không phải là một nỗ lực duy nhất, và người ta không thể hiểu hết khi cô lập sự kiện này với các yếu tố khác trong chiến lược của Putin.
Nếu không có gì khác, những buổi điều trần ở Thượng viện ít nhất có thể giúp cho người dân Mỹ hiểu – điều này sẽ gây thiệt hại cho chính quyền Trump – về chính xác những gì Putin đã cố gắng thực hiện và sự can thiệp vào cuộc bầu cử của Mỹ phù hợp với những kế hoạch lớn hơn của Putin ra sao.
Người Mỹ chỉ mới bắt đầu nhận ra những gì vừa xảy ra. Ngay cả những đảng viên hàng đầu của đảng Cộng hòa đang đòi hỏi phải biết những gì đã và đang xảy ra. Nhưng trừ khi một một sự kiện nào đó lớn bất thường xảy ra trong vài tuần tới thì cuộc đảo chinh của Nga ở Mỹ coi như đã thành công.
Hoa Kỳ, mất vị trí lãnh đạo của nó trên thế giới tự do, tất cả đã suy yếu, đổ gẫy, giảm bớt một cách nguy hiểm.
Giới lãnh đạo châu Âu đã công khai đặt câu hỏi về vai trò của Mỹ trong NATO. Bắc Kinh đang bay máy bay ném bom hạt nhân trên biển phía Nam Trung Hoa. Quân đội Nga và Syria đang chiếm lại Aleppo từ lực lượng đối lập. Đó là tiếng gầm của sấm sét ở đàng xa.
Thế giới đã thay đổi.

Các chuyên mục 









