Trang chủ :: Tin tức - Sự kiện :: Website tiếng Việt lớn nhất Canada email: vietnamville@sympatico.ca :: Bản sắc Việt :: Văn hóa - Giải trí :: Khoa học kỹ thuật :: Góc thư giãn :: Web links :: Vietnam News in English :: Tài Chánh, Đầu Tư, Bảo Hiểm, Kinh Doanh, Phong Trào Thịnh Vượng :: Trang thơ- Hội Thi Nhân VN Quốc Tế - IAVP :: Liên hệ
     Các chuyên mục 

Tin tức - Sự kiện
» Tin quốc tế
» Tin Việt Nam
» Cộng đồng VN hải ngoại
» Cộng đồng VN tại Canada
» Khu phố VN Montréal
» Kinh tế Tài chánh
» Y Khoa, Sinh lý, Dinh Dưỡng
» Canh nông
» Thể thao - Võ thuật
» Rao vặt - Việc làm

Website tiếng Việt lớn nhất Canada email: vietnamville@sympatico.ca
» Cần mời nhiều thương gia VN từ khắp hoàn cầu để phát triễn khu phố VN Montréal

Bản sắc Việt
» Lịch sử - Văn hóa
» Kết bạn, tìm người
» Phụ Nữ, Thẩm Mỹ, Gia Chánh
» Cải thiện dân tộc
» Phong trào Thịnh Vượng, Kinh Doanh
» Du Lịch, Thắng Cảnh
» Du học, Di trú Canada,USA...
» Cứu trợ nhân đạo
» Gỡ rối tơ lòng
» Chat

Văn hóa - Giải trí
» Thơ & Ngâm Thơ
» Nhạc
» Truyện ngắn
» Học Anh Văn phương pháp mới Tân Văn
» TV VN và thế giới
» Tự học khiêu vũ bằng video
» Giáo dục

Khoa học kỹ thuật
» Website VN trên thế giói

Góc thư giãn
» Chuyện vui
» Chuyện lạ bốn phương
» Tử vi - Huyền Bí

Web links

Vietnam News in English
» Tự điển Dictionary
» OREC- Tố Chức Các Quốc Gia Xuất Cảng Gạo

Tài Chánh, Đầu Tư, Bảo Hiểm, Kinh Doanh, Phong Trào Thịnh Vượng

Trang thơ- Hội Thi Nhân VN Quốc Tế - IAVP



     Xem bài theo ngày 
Tháng Sáu 2026
T2T3T4T5T6T7CN
1 2 3 4 5 6 7
8 9 10 11 12 13 14
15 16 17 18 19 20 21
22 23 24 25 26 27 28
29 30          
   

     Thống kê website 
 Trực tuyến: 5
 Lượt truy cập: 29442080

 
Vietnam News in English 28.06.2026 13:32
Hoàng Sa : Vũ khí Trung Quốc đe dọa trực tiếp miền Trung Việt Nam, nội gián trong đảng sẵn sàng bán nước
20.03.2016 14:46

Bộ Ngoại Giao Việt Nam ngày 03/03/2016, một lần nữa lại lên tiếng phản đối các hành động của Trung Quốc tại vùng quần đảo Hoàng Sa, lần này tập trung trên vấn đề Bắc Kinh đã điều cả ngàn quân lính đến nơi này. Riêng trong tháng Hai, Việt Nam đã hai lần tố cáo Trung Quốc triển khai vũ khí trên đảo Phú Lâm, hòn đảo chính của Hoàng Sa, và xây dựng căn cứ trực thăng quân sự trên đảo Quang Hòa cũng thuộc Hoàng Sa. 

Trọng Nghĩa

mediaTrung Quốc đã triển khai chiến đấu cơ J-11 tại đảo Phú Lâm, Hoàng SaReutersPhản ứng cứng rắn của Việt Nam, theo giới quan sát, tương ứng với mối đe dọa trực tiếp mà vũ khí Trung Quốc đặt trên Hoàng Sa nhắm vào Việt Nam, cụ thể là vào miền Trung.

Một tấm bản đồ toàn bộ Biển Đông được Trung Tâm Nghiên Cứu Chiến Lược và Quốc Tế CSIS, trụ sở tại Washington công bố vào cuối tháng Hai, đã nêu bật tầm hoạt động của các loại tên lửa và chiến đấu cơ mà Trung Quốc đã triển khai tại vùng Hoàng Sa và Trường Sa, cũng như các loại thiết bị radar mà Bắc Kinh đang rốt ráo lắp đặt.

Theo tính toán của các chuyên gia, nếu tên lửa Hồng Kỳ 9 (HQ 9) phát hiện trên đảo Phú Lâm với được tới Việt Nam, cũng như radar tại Trường Sa, thì nguy cơ trực tiếp đối với đất liền Việt Nam chính là các loại chiến đấu cơ tương đối hiện đại, chẳng hạn như loại J-11 mà Bắc Kinh từng triển khai trên đảo Phú Lâm.

Chiến đấu cơ Trung Quốc từ Hoàng Sa có thể đánh vào Huế, Đà Nẵng

Căn cứ vào tầm hoạt động của máy bay tiêm kích Trung Quốc, các chuyên gia Mỹ đã cho thấy rõ là phi cơ Trung Quốc đặt tại Hoàng Sa đủ sức đánh vào các khu vực chạy dài từ Qui Nhơn, lên đến Tam Kỳ, Đà Nẵng và Huế.
Còn các thành phố như Đà Lạt, Nha Trang, Phan Rang, Tuy Hòa ở miền Nam Trung Bộ Việt Nam sẽ nằm trong tầm bắn của phi cơ Trung Quốc đặt tại Trường Sa.

Đó chính là những mối đe dọa cụ thể đối với Việt Nam. Hà Nội đã cực lực phản đối nhưng cho đến nay, vẫn bị Bắc Kinh bỏ ngoài tai vì họ đã coi Hoàng Sa - bị họ dùng võ lực chiếm trọn vào năm 1974 - là lãnh thổ Trung Quốc, và không hề thừa nhận đây là vùng có tranh chấp.

Chính sách của Bắc Kinh là phớt lờ yêu cầu của Hà Nội muốn đàm phán trên vấn đề Hoàng Sa, như một phần trong các cuộc thảo luận rộng hơn về lãnh thổ. Trung Quốc đã cố gắng gạt vấn đề này ra khỏi lịch trình ngoại giao khu vực.

Phát ngôn viên ngoại giao Trung Quốc Hoa Xuân Oánh vào tuần qua, nhắc lại là Trung Quốc vẫn khẳng định là Hoàng Sa không nằm trong vùng tranh chấp, cho nên Bắc Kinh có thể triển khai những gì mình muốn trên lãnh thổ của mình mà không ai có quyền trách cứ.

Hoàng Sa đã không được ghi vào Tuyên bố về ứng xử tại Biển Đông ký kết giữa Trung Quốc và ASEAN năm 2002, bất chấp các yêu cầu của Việt Nam trong quá trình thảo luận.

Chiến dịch tuần tra Tri Tôn của Mỹ giúp nêu bật hành vi cưỡng chiếm trước đây

Tuy nhiên, trong một động thái bất ngờ, Hoa Kỳ vào tháng qua cho tàu USS Curtis Wilbur đi vào vùng 12 hải lý của đảo Tri Tôn ở Hoàng Sa, làm cho việc Trung Quốc lấn chiếm lâu dài quần đảo này được lôi ra trước ánh sáng công luận quốc tế.

Giáo sư Carl Thayer, tại Học Viện Quốc Phòng Úc, cho là ông « rất ngạc nhiên » trước chiến dịch tuần tra Hoàng Sa của Mỹ, một hành động có nguy cơ gây rắc rối cho chủ trương thách thức các hành vi quân sự hóa vùng Trường Sa mà Trung Quốc muốn đẩy mạnh.

Trong Trung Ương có... “nội gián”?

Trần Phong (Danlambao) - Mới đọc cái tiêu đề trên chắc chắn làm cho chúng ta ngạc nhiên đến độ phải ngơ ngác vì không hiểu đang xảy ra chuyện gì? Ai cũng đã biết là suốt một thời gian dài phe “phủ chúa” tung quân đi nhằm tìm cho ra cái gọi là “sân sau” của tổng Trọng, 4 Sang và một số nhân vật chủ chốt khác của phe “cung vua”. Tuy nhiên, kết quả thế nào thì chúng ta cũng đã biết, bởi vì nếu mà tìm ra được “chứng cứ phạm pháp” nào đó thì việc bắt giữ và khởi tố “những đàn em thân tín” của “cung vua” đã được vài tờ báo “lá cải đỏ” trong tay “phủ chúa” thi nhau tuyên truyền ầm ĩ lên rồi. Vì vậy “phủ chúa” đành phải xoay ra tìm kẻ nào đứng đằng sau mạng QLB mà việc an ninh mặc thường phục đón lõng bắt cóc 2 nhân viên của chị-em cựu nghị Yến và nghị Tâm cũng như gần đây nhất ập vào khám xét văn phòng công ty Việt Nam Credit của em trai Ls Lê Quốc Quân nhằm bằng mọi cách ép cung để dẫn tới việc chứng minh nhà mạng đó là do 4 Sang… chỉ đạo.

Nhưng có lẽ phe “phủ chúa” cũng đã nhận ra rằng cái trò đó khó mà bịp bợm được các ủy viên trung ương đảng vì tính thiếu thuyết phục của nó. Không những thế có khi lại phản tác dụng vì nó lòi ra sự tư thù cá nhân chứ không phải là “để bảo vệ uy tín của đảng” như 3 Dũng vẫn gân cổ cãi trong hội nghị bộ chính trị gần đây khi bị chất vấn lý do chính phủ ban hành công văn 7169 quá sơ xuất về chính trị trong thời đại toàn cầu hóa, cũng như việc vi phạm tự do báo chí và nhân quyền đang là đề tài nóng hổi bị quốc tế săm soi. Mà quả thật, không như các mạng khác “đánh tứ phía” như trang Danlambao thì trang QLB rõ ràng chỉ đăng tải về mọi sự việc của 3 Dũng và phe nhóm mà thôi!... 

Trong vài ngày gần đây, phe “phủ chúa” đang chuẩn bị tung ra “bằng chứng” về khả năng trong ban chấp hành trung ương đảng có “nội gián” nhằm phá hoại đất nước? Đúng là một việc tày trời và vô tiền khoáng hậu trong chính trường CSVN. Thế nhưng “phủ chúa” làm như vậy để nhằm mục đích gì? 

Trước hết, chúng ta xem “bằng chứng” của “phủ chúa” là những gì mà có vẻ “ghê răng” vậy?. 

Thứ nhất: “cả một thời gian dài khi chính phủ đã, đang đưa ra những quyết sách nhằm ổn định kinh tế vĩ mô thì trên mạng QLB đăng tải nhiều bài viết trong đó có cả những số liệu về chính sách của đảng trong kinh tế vĩ mô, những báo cáo của ngân hàng, những đánh giá của các ban-ngành có trách nhiệm và những tài liệu khác thuộc về bí mật quốc gia báo cáo lên trung ương đảng mà không phải ai cũng có thể tiếp cận được khiến đại bộ phận nhân dân hoảng loạn, mất niềm tin vào sự lãnh đạo toàn diện của đảng, nhất là trong lĩnh vực kinh tế của đất nước, ảnh hưởng nghiêm trọng tới những quyết định của các nhà đầu tư quốc tế không có lợi đối với nền kinh tế nước nhà… 

Thứ hai: “rất nhiều lần khi các bộ, ngành chức năng thuộc chính phủ chuẩn bị đưa ra một quyết định nào đó có lợi cho việc điều hành kinh tế vĩ mô, kiềm chế lạm phát hay điều tiết theo cơ chế thị trường theo định hướng XHCN mà trước đó đã được trung ương định hướng bằng các nghị quyết thì ở bên ngoài người dân đều biết trước gây nên tình trạng thất thu thuế cũng như giúp cho nạn đầu cơ có đất sống gây xáo trộn thị trường…” 

Chúng ta thấy gì ở hai đoạn trích dẫn trên? 

Trước hết chúng ta thấy rằng cái chiêu này là nhằm “đỗ thừa” cho “sự phá hoại” từ nội bộ đảng chứ không phải là do sự bất tài của chính phủ, đồng thời cũng là nhằm đỗ thừa cho cấp dưới (rồi chắc chắn sẽ bị “thí tốt”) làm lộ thông tin kinh tế ra ngoài để trục lợi cá nhân chứ người đứng đầu chính phủ làm sao quản lý hết được? Dù không nói rõ là “tin kinh tế” lọt ra thuộc lĩnh vực nào nhưng chẳng lẽ “trung ương” lại không biết qua mấy lần tăng giá Điện-Xăng và lãi xuất ngân hàng cũng như việc độc quyền vàng miếng…? 

Thứ hai là “phủ chúa” khéo léo lôi “cung vua” vào chung trách nhiệm này theo kiểu “đánh lận con đen” vì thực tế dù chia làm 2 phe nhưng “phủ chúa” cũng chẳng là đảng thì là gì? Nếu không phải là ủy viên trung ương thì lấy đâu ra “visa” để mà leo lên những chức vụ có thể “tiếp cận” được tham nhũng? Thế nhưng, thực chất của “chiêu” này nằm ở chỗ để nhằm kéo dài thời gian. 

Vì sao? 

Không khó để “trung ương” vặn lại là nghị quyết chỉ là một sự “định hướng” chung chứ không phải là những “chi tiết” để thực hiện và chính phủ cũng không thể nào chối bỏ được trách nhiệm khi để xảy ra những việc phá nát nền kinh tế như chúng ta đã thấy. Chủ trương của đảng là nhất quán từ những khóa trước chứ đâu phải bây giờ mới có, vậy tại sao các đời thủ tướng trước đây nền kinh tế không bị tan hoang như vậy?....(tất nhiên là chúng ta đang phân tích “theo” quan niệm của đảng cs, chứ đúng ra thì cái lỗi hệ thống mới là nguyên nhân chính chủ yếu để thầy-trò 3 Dũng có thể tự tung tự tác như bấy lâu nay). 

Mặt khác, trong chừng mực nhất định thì bất cứ một nhân viên tổng hợp nào của hệ thống tài chính cấp bộ, ngành hay trong chính tổ chức tín dụng nào đó cũng có thể tiếp cận chứ cần gì phải từ cỡ trung ương? Thì ra đây chính là một “quái chiêu” nữa của phe “phủ chúa” để đối phó với việc luận tội tại hội nghị trung ương 6 đang họp kín như “trong hang đá” vậy.

Để giải thích cho dễ hiểu, chúng ta thử tưởng tượng trong một gia đình đông con “chín người mười ý” đang họp nhau để chia của thừa kế, đúng lúc đang cãi nhau như mổ bò thì bỗng có đứa kêu thất thanh “ôi, có rắn” thế là không chạy tán loạn thì cũng phải hè nhau tìm bằng được cái “con rắn” chẳng biết có thật hay không và bao giờ mới tìm thấy? Thế thì việc tạm thời chểnh mảng hay tạm quên đi cái việc chia thừa kế có lẽ cũng chẳng phải là điều khó hiểu… 

Trở lại với hội nghị trung ương thì không khí nghi kỵ sẽ bao trùm, lá phiếu sẽ trở nên hết sức “đáng ngờ” là có “sự phá hoại từ bên trong”. Không biết lần này là của các “thế lực thù địch” hay là của ai thì… chịu và chắc chắn là số phiếu sẽ bị phân tán có lợi cho chính 3 Dũng. Đến đây thì có lẽ chúng ta đã phần nào ngộ ra điều tưởng là khó hiểu và vớ vẩn đó của cái “quái chiêu” này. 

Thế nhưng, ở đời hễ mà “vỏ quýt dày” thì ắt phải có “móng tay nhọn” vì thế mà chẳng “bỗng dưng” tý nào khi ngày mùng 5/10/2012 trên báo Lao Động của “đảng ta” có đăng tin “…Dương Chí Dũng bị lực lượng cảnh sát điều tra dẫn độ từ tp. HCM ra Hà Nội…” Rõ khổ, dân ta bị đảng nó lừa cho biết bao nhiêu lần rồi mà cũng vẫn cứ bị lừa tiếp, thế là dân tình đổ xô đi lùng cho bằng được tờ báo Lao Động rồi truyền tay nhau đọc ngấu nghiến, trong khi đó thì chẳng có việc “dẫn độ” nào thực sự xảy ra cả mà trước đó cũng vậy. Không hề có chuyện “đã bắt được Dương chí Dũng ở một nước Asean nào đó…”. Ở giữa đúng là chỉ tổ “nuôi béo” cái tòa soạn của tờ báo kia vốn đang lúc đói ăn thì bất ngờ được đảng cứu… Vậy nhưng tại sao tin đó lại phải đăng trên báo vốn chậm lan tỏa hơn truyền hình và tại sao lại chọn đăng ở báo LĐ mà không phải là những tờ báo khác cũng như nhằm mục đích gì? 

Thứ nhất là nếu phát trên truyền hình mà lại thiếu đi “hình ảnh đang dẫn độ” thì không lẽ để mấy đứa lớp 5 nó cười vào mũi cho à?. 

Thứ hai là nếu mà lại đăng trên mấy tờ báo vốn nức tiếng lâu nay về mức độ “lá cải đỏ” hoặc chuyên “ăn theo nói leo” vì tiền như là báo Người cao tuổi, Đại đoàn kết, Năng lượng mới, Cựu chiến binh, Tiền phong... và vài trang mạng “nhà chúa” v. v... thì nó “tanh tưởi” quá rồi ai mà tin? 

Còn mục đích để làm gì ư? 

Thì đây, các đại biểu dự hội nghị xong về nghỉ tại nhà khách trung ương đảng được canh phòng kín mít, sẵn có mấy tờ báo như Nhân dân hay QĐND để trên bàn có lẽ cũng chỉ để làm cảnh mà chẳng ai thèm đọc, vậy thì khi thấy tờ Lao Động để ngay bên cạnh mà không vồ ngay lấy để đọc thì có mà là chuyện lạ. Như vậy với luồng “thông tin” gián tiếp nhắn gửi những “chú ủy” thuộc phe “phủ chúa” thì họ sẽ phải tự ngẫm thấy rằng: “Trước đây thông tin rộ lên hết bắt rồi lại không bắt, rồi lại bị bắt được đăng tải trên những trang báo và mạng nhà “quen thuộc” mà chẳng thấy cái mặt thằng ấy đâu, trong khi người của anh ba khẳng định là cứ yên trí,làm gì có chuyện đó “báo mình” đăng tin để gây nhiễu chiến thuật thôi, việc anh ba lên tivi, lên báo nói là chỉ đạo sát sao… là để trấn an dư luận…” thì nay bỗng thấy “cái thằng” LĐ vốn nổi tiếng hay đăng những loại bài viết “bênh” người nghèo, tức là lớp dân đen mà “đảng ta” thiếu tin cậy từ lâu đăng tin này thì bảo làm sao mà “mấy chú” lại không… ướt đũng quần cho được? Vì dù có ngu mấy đi chăng nữa thì cũng phải hiểu ra rằng “anh ba” đã âm thầm bán đứng đàn em để thoát thân một mình rồi.

Do đó, đây chính là cái trò “rung cây dọa khỉ” chứ làm gì có chuyện đem Dương chí Dũng ra trước hội nghị cầm micro để “cãi” tay đôi với 3 Dũng hay Thăng la to? Nhưng vì sao mà nhiều “chú ủy” lại sợ đến thế? Đơn giản là, trong quá trình “tung hoành” dọc ngang ở nhiều tỉnh, thành cũng như vì lý do “công tác” phải “trao đổi” với khá nhiều chủ tịch, thứ bộ trưởng toàn là ủy viên trung ương cả, mà thói đời thì làm gì có chuyện Dũng mặt nám và các vị trên chỉ “nói với nhau” bằng nước bọt bao giờ? Vậy thì, khôn ngoan nhất là mấy “chú ủy” nhất trí bỏ phiếu để tiễn anh ba lên đường “về quê mẹ” cho nó an toàn, vì nếu mà để anh “trụ” lại thì chắc chắn mấy “chú ủy” sẽ phải “lên thớt” để “trả lại sự trong sạch” cho anh ba chứ dễ gì mà thoát được. Cứ nhìn gương “thằng Bình” Vinashin thì rõ. Hơn nữa thì mọi bằng chứng lại đang nằm gọn trong tay “cung vua” thì có mà chạy đằng trời. Thôi thì có câu “đoái công chuộc tội” mà lại được nhiều hơn mất thì tội gì… Cho nên mới bảo đây chính là trò “rung cây…” là vậy chứ thực ra nếu cần thì chỉ cho chiếu lên có cả hình ảnh lẫn lời khai của Dũng mặt nám cho hội nghị xem cũng có gì là khó, chứ cần gì phải cho “dẫn độ” phiền phức. Có lẽ một phần là do tâm lý của người Việt vốn hay “vuốt mặt thì phải nể mũi” và tránh căng thẳng chưa cần thiết nên phe “cung vua” mới áp dụng cái trò này chăng? 

Được biết, việc bảo đảm an ninh về mọi mặt cho các ủy viên trung ương về dự hội nghị tại nhà nghỉ của trung ương đảng cũng như việc di chuyển trên đường, được chia ra làm nhiều lớp. Bảo vệ “tiếp cận” ở vòng trong cùng là một lực lượng tinh nhuệ có chọn lọc rất kỹ lưỡng thuộc tổng cục 2. Lớp giữa là lực lượng “xen kẽ” của an ninh bộ công an và một đơn vị khác cũng thuộc TC2 Bộ quốc phòng. Tất cả hai lực lượng này cũng như toàn bộ nhân viên phục vụ trong nhà khách đều bị thu giữ điện thoại di động và đều phải thay nhau ăn nghỉ tại chỗ sau ngày kết thúc hội nghị thì mới được phép về nhà. Mmấy vòng ngoài cùng cũng vẫn là lực lượng hỗn hợp giữa an ninh quân đội và cảnh sát bảo vệ thuộc bộ công an. Các lực lượng này hàng ngày đều phải báo cáo tình hình trực tiếp cho tướng Phùng Quang Thanh và tướng Trần Đại Quang. Đây có lẽ là một sự “bủa vây” khá kín kẽ và bất thường, không như những lần hội nghị khác việc bảo vệ là trách nhiệm của cục cảnh vệ và an ninh thuộc Bộ Công an, nhưng có thể bản thân tướng Quang cũng không dám chắc tin tưởng tuyệt đối nên mới để cho lực lượng của TC2 nằm ở lớp trong cùng vốn vô cùng quan trọng và nhậy cảm? Ngoài ra, toàn bộ các Camera an ninh đã được bổ sung dày đặc trong khu vực nhà khách, nhất là tại các hành lang… có thể nói rằng mọi “cử động” đều được lưu giữ lại… “cuộc chiến” sống mái của hai phe quả là tốn kém thật, chỉ khổ cho dân ta phải hết sức tằn tiện trong thời buổi “gạo châu củi quế” này mà chẳng biết kêu ai?... 




Gián Điệp Trung Quốc


Trần Khải


Hiện đang có bao nhiêu gián điệp hoạt động cho Trung Quốc tại Việt Nam? Chúng ta không có thể  biết chính xác là bao nhiêu, nhưng chắc chắn không phải là ít. Thậm chí, có thể Bắc Kinh cũng đã gài được gián điệp vào các cấp chỉ huy cao cấp trong chính phủ Hà Nội. Không nói chuyện phim ảnh hay tiểu thuyết, cứ nói ngay như đời thực: đọc về người kỹ sư Boeing gửi hồ sơ mật kỹ thuật về cho Bắc Kinh thì biết, hẳn là phải luồn sâu trèo cao, phải nằm ém quân để tìm biết là bao nhiêu cơ hội nhằm đưa bí mật khoa học về cho Bắc Kinh.
Báo The Christian Science Monitor hôm 18-7-2009 nêu thắc mắc là vì sao các cơ quan phản giám Mỹ phải mất quá nhiều thời gian mới bắt được Dongfan “Greg” Chung, người kỹ sư gửi bí mật khoa học về cho Trung Quốc, trong đó đã trộm được các hồ sơ mật về chương trình Con Thoi Không Gian (Space Shuttle) của NASA và bí mật phi đạn Delta IV.
Câu hỏi là vì sao lâu như thế? Và vì sao Mỹ biết là có nhiều điệp viên TQ trên đất Mỹ mà không bắt kịp hết?
Brett Kingstone, người đaị diện cho FBI và các công ty khế ước quốc phòng để thuyết trình toàn quốc ở Mỹ, nói rằng hieen đang có 3,500 gián điệp Trung Quốc tại Mỹ, mang nhãn hiệu ngụy trang làm sinh viên hay là mang visa H1B (giấy phép visa làm việc đặc biệt) chỉ để tìm việc làm trong ngành qúôc phòng Mỹ để sẽ trộm bí mật về cho chính phủ Trung Quốc.
Chỉ cần nhìn riêng về Chung thôi, là đủ thấy thiệt hại quá sức rồi. Huống gì, nếu TQ gài được vài trăm, hay vài ngàn gián điệp vào các vị trí nguy hiểm như thế.
Nhưng câu hỏi làm vì sao FBI cần tới 27 năm mới bắt được Chung? Thời gian đầu, Chung mang bí mật về nhà bằng cách kẹp hồ sơ vào xấp báo mang về nhà. Sau 27 năm, FBI mới lục lọi các thùng rác nhà Chung, và rồi mới lục soát toàn bộ khu nhà của Chung và nơi đó khám phá ra 250,000 trang hồ sơn, trong đó một số hồ sơ giấu trong một hốc dưới nhà, nơi phaỉ bò vào. Không phải phim ảnh, mà là đời thực. Thế mới lạ.
Hồ sơ Bộ Tư Pháp Mỹ viết rằng Chung đã gửi 24 cuốn cầm nang liên hệ tới phi cơ chiến đấu B-1 Bomber.. Rồi hồ sơ về chiếc đấu cơ từ F-15 cho tới B-52 cho tới trực thăng Chinook đều gửi về Bắc Kinh.
Có phảỉ vì FBI đã tôn trọng luật pháp Mỹ, và tìm chứng cớ hoài rất là vất vả? Scott Christie, cựu công tố liên bang, bây giờ laà việc cho công ty luật McCarter and English tại Newark, N.J., nói rằng chứng minh một ai đó là gián điệp nước ngoài thực là khó.
Thực ra, trường hợp của Greg Chung thì không khó gì. Lộ nguyên hình là khi một cán bộ Bộ Hàng Không TQ gửi thư cho Chung, yêu cầu tìm thông tin về các phi cơ và phi thuyền Con Thoi. Chính FBI đã tìm ra lá thư viết từ năm 1979 để giao công tác cho Chung phaả tìm thông tin về các phi cơ dân sự và quân sự.
Trong một lá thư phúc đáp không đề ngày, Chung trả lời, “Tôi ước muốn cống hiến cho sự nghiệp Tứ Hiện Đại Hóa của Trung Quốc.”
Điều chúng ta thấy rằng, chắc chắn rằng Trung Quốc đã có nhiều gián điệp tại Việt Nam, trong nhiều lĩnh vực hoạt động khác nhau.
Không, chúng ta không muốn nhắc chuyện Trọng Thuỷ, Mỵ Châu. Chuyện xưa rồi. Thêm nữa, đó là lịch sử không sửa đổi được. Và thực ra, có bàn tới thì cũng trở thành bàn chuyện văn học, giảm quá nhiều tính chính trị.
Không, chúng ta cũng không bàn chuyện ông Hồ Chí Minh là một người Khách Gia mạo danh từ Trung Quốc sang Việt Nam hoạt động, theo một cuốn sách của một nhà văn nêu ra. Chuyện này không có nguồn nào khác để kiểm chứng, và có bàn cũng vô ích.
Không, chúng ta cũng không muốn nhắc nơi đây bản công hàm của ông Phạm Văn Đồng về lãnh hải. Cũng không muốn nhắc về thái độ chính phủ Hà Nội khi hải quân Trung Quốc tiến chiếm Đaỏ Hoàng Sa, lúc đó do quân lực chính phủ Sài Gòn trấn đóng. Chuyện cũng lỡ rồi. Bàn cũng không cứu vãn được.
Điều chúng ta muốn bàn là về tháí độ chính phủ Hà Nội hiện nay: những chính sách ưu đãi Trung Quốc quá lộ liễu, và cách xử thế quá nhu nhược với Trung Quốc.
Thí dụ, các hợp đồng ưu đãi các công ty khai thác mỏ Trung Quốc tại Quảng Ninh, và nội bật đáng lo ngại là các hãng khai thác mỏ beauxite Tây Nguyên -- đều được nhiều trí thức và Tướng Võ Nguyên Giáp báo nguy về an ninh qúôc phòng. Nhưng rồi mọi chuyện cũng êm xuôi, sau khóa họp quốc hội để gọi là bàn cho có, nhưng không thực là cặn kẽ tới đâu.
Điều chúng ta muốn bàn còn là chuyện các tàu lạ tấn công ngư dân Việt, thậm chí còn bắt cóc về đảo Hải Nam đòi tiền chuộc mới thả. Điều mà ai cũng biết rằng các taù lạ này không có gì là lạ: đó là các taù của người nhái Hải Quân Trung Quốc, đang dạy bài học cho đàn em Hà Nội.
Chúng ta vẫn im lặng? Có phải có gián điệp Trung Quốc đã mua chuộc, hay khống chế các ban biên tập báo chí trong nứơc, hay thưc sự là gián điệp TQ đã khống chế Bộ Thông Tin Văn Hóa CSVN?
Vậy rồi, chúng ta vẫn chưa làm thủ tục khiếu kiện lên Liên Hiệp Quốc? Có phải gián điệp TQ đã khống chế Bộ Ngoại Giao CSVN?

Và trong tận cùng, câu hỏi là có bao nhiêu gián điệp Trung Quốc đang ngồi trong Chính Trị Bộ CSVN? Tất nhiên, không ai tin là trên đất nứơc Việt Nam hiện nay, sẽ không có một Greg Chung tương tự nào


Nội gián CSVN xây cầu nối liền chuẩn bị cho TQ xâm lăng..

Xây cầu nối liền Việt - Trung

Cầu Bắc Luân 
Cầu Bắc Luân đánh dấu những năm quan hệ gập ghềnh
Giới chức ngành giao thông Việt Nam và Trung Quốc vừa ký hiệp định xây dựng cầu Bắc Luân 2, nối hai thành phố Móng Cái và Đông Hưng.

Thông tấn xã Việt Nam nói lễ ký kết hiệp định diễn ra sáng 26/3 tại Hà Nội.

Sau khi chiếc cầu xây xong, con đường trực tiếp từ tỉnh Quảng Ninh của Việt Nam tới tỉnh Quảng Tây của Trung Quốc sẽ được thu ngắn lại.
Cũng theo Thông tấn xã Việt Nam, lãnh đạo bộ Giao thông của Việt Nam và Trung Quốc đã ký Thỏa thuận về quản lý giấy phép vận tải đường bộ quốc tế trong khuôn khổ Hiệp định vận tải đường bộ Việt - Trung mà hai Chính phủ ký từ tháng 10/2011.
Vốn để xây cầu sẽ được lấy từ Quỹ hợp tác đầu tư Asean -Trung Quốc.
'Thương lượng'
Chiếc cầu này sẽ được khởi công trong năm nay nhưng chưa biết bao giờ hoàn tất.
Hiện đã có một cầu Bắc Luân nối hai cửa khẩu Móng Cái của Việt Nam và Bắc Luân của Trung Quốc, vắt qua sông Ka Long (tên khác của sông Bắc Luân).
Chiếc cầu này gắn liền với một chương đầy biến động trong quan hệ Trung-Việt, khi người Hoa qua đường này đổ về Trung Quốc trong năm 1978 vì sợ bị "đàn áp".
Việt Nam và Trung Quốc đã ký kết Hiệp định về biên giới trên đất liền từ năm 1999 nhưng quá trình phân giới cắm mốc tới cuối năm 2008 mới xong.
Cửa sông Bắc Luân nằm trong "gói thương lượng" của hiệp định này, bên cạnh thác Bản Giốc.
Theo đó 1/4 bãi Tục Lãm ở cửa sông Bắc Luân nay thuộc về Trung Quốc.
Tuy nhiên hai bên vẫn chưa đàm phán xong Hiệp định về tự do đi lại ở cửa sông Bắc Luân.
Quan chức hai bên nói sẽ nỗ lực để ký hiệp định này trong năm nay.



 Bản để in  Lưu dạng file  Gửi tin qua email  Thảo luận


Những nội dung khác:
100 cách làm giàu [10.03.2025 21:06]




Lên đầu trang

     Tìm kiếm 

     Tin mới nhất 

     Đọc nhiều nhất 
Kiều bào phát triển quê hương [Đã đọc: 459 lần]
Tin tức thế giời mới nhât song ngữ Việt Anh để học sinh ngữ [Đã đọc: 428 lần]
Siêu đô thị Đà Nẵng mở rộng, siêu đầu tư địa ốc làm giàu [Đã đọc: 419 lần]
Làm Giàu Bằng Đầu Tư Chứng Khoán [Đã đọc: 411 lần]
Một châu Âu đứng trước ngã ba lịch sử [Đã đọc: 375 lần]
Làm thế nào đòi lại Hoàng Sa, Trường Sa từ Trung Cộng [Đã đọc: 367 lần]
“NHỮNG NGƯỜI CUỐI CÙNG CÒN GIỮ LẠI CHỦ NGHĨA CỘNG SẢN”** [Đã đọc: 358 lần]
Nghệ Thuật Làm Giàu Của Người Việt Hải Ngoại - “The Art of Wealth for Overseas Vietnamese”. [Đã đọc: 356 lần]
Cách mạng chiếc đòn gánh của phụ nữ VN [Đã đọc: 353 lần]
Triết lý dân tộc Việt Nam siêu việt vượt tất cả triết lý Tàu, Tư Bản và CS [Đã đọc: 353 lần]

Trang chủ :: Tin tức - Sự kiện :: Website tiếng Việt lớn nhất Canada email: vietnamville@sympatico.ca :: Bản sắc Việt :: Văn hóa - Giải trí :: Khoa học kỹ thuật :: Góc thư giãn :: Web links :: Vietnam News in English :: Tài Chánh, Đầu Tư, Bảo Hiểm, Kinh Doanh, Phong Trào Thịnh Vượng :: Trang thơ- Hội Thi Nhân VN Quốc Tế - IAVP :: Liên hệ

Bản quyền: Vietnamville
Chủ Nhiệm kiêm Chủ Bút: Tân Văn.