Trang chủ :: Tin tức - Sự kiện :: Website tiếng Việt lớn nhất Canada email: vietnamville@sympatico.ca :: Bản sắc Việt :: Văn hóa - Giải trí :: Khoa học kỹ thuật :: Góc thư giãn :: Web links :: Vietnam News in English :: Tài Chánh, Đầu Tư, Bảo Hiểm, Kinh Doanh, Phong Trào Thịnh Vượng :: Trang thơ- Hội Thi Nhân VN Quốc Tế - IAVP :: Liên hệ
     Các chuyên mục 

Tin tức - Sự kiện
» Tin quốc tế
» Tin Việt Nam
» Cộng đồng VN hải ngoại
» Cộng đồng VN tại Canada
» Khu phố VN Montréal
» Kinh tế Tài chánh
» Y Khoa, Sinh lý, Dinh Dưỡng
» Canh nông
» Thể thao - Võ thuật
» Rao vặt - Việc làm

Website tiếng Việt lớn nhất Canada email: vietnamville@sympatico.ca
» Cần mời nhiều thương gia VN từ khắp hoàn cầu để phát triễn khu phố VN Montréal

Bản sắc Việt
» Lịch sử - Văn hóa
» Kết bạn, tìm người
» Phụ Nữ, Thẩm Mỹ, Gia Chánh
» Cải thiện dân tộc
» Phong trào Thịnh Vượng, Kinh Doanh
» Du Lịch, Thắng Cảnh
» Du học, Di trú Canada,USA...
» Cứu trợ nhân đạo
» Gỡ rối tơ lòng
» Chat

Văn hóa - Giải trí
» Thơ & Ngâm Thơ
» Nhạc
» Truyện ngắn
» Học Anh Văn phương pháp mới Tân Văn
» TV VN và thế giới
» Tự học khiêu vũ bằng video
» Giáo dục

Khoa học kỹ thuật
» Website VN trên thế giói

Góc thư giãn
» Chuyện vui
» Chuyện lạ bốn phương
» Tử vi - Huyền Bí

Web links

Vietnam News in English
» Tự điển Dictionary
» OREC- Tố Chức Các Quốc Gia Xuất Cảng Gạo

Tài Chánh, Đầu Tư, Bảo Hiểm, Kinh Doanh, Phong Trào Thịnh Vượng

Trang thơ- Hội Thi Nhân VN Quốc Tế - IAVP



     Xem bài theo ngày 
Tháng Sáu 2026
T2T3T4T5T6T7CN
1 2 3 4 5 6 7
8 9 10 11 12 13 14
15 16 17 18 19 20 21
22 23 24 25 26 27 28
29 30          
   

     Thống kê website 
 Trực tuyến: 2
 Lượt truy cập: 29441883

 
Khoa học kỹ thuật 28.06.2026 12:08
Việt Nam thuộc 59 nước có khả năng về vũ khí hạt nhân để tự vệ đối với TQ
03.04.2016 15:07

(Tin Nóng) Ngày 1.4, Tổng thống Mỹ Barack Obama phát biểu tại cuộc họp báo kết thúc Hội nghị an ninh hạt nhân thế giới, nói rằng 14 nước và lãnh thổ, trong đó có Việt Nam gần đây đã cam kết loại bỏ nguyên liệu có khả năng chế tạo vũ khí hạt nhân. Còn trang tin wearethemighty ngày 31.3 cho hay Việt Nam nằm trong số 59 nước có khả năng phát triển vũ khí hạt nhân. Vậy ta nên hiểu vấn đề như thế nào?


Việt Nam thuộc 59 nước có khả năng về vũ khí hạt nhân? - ảnh 1
Vận chuyển số uranium đợt 2 từ lò phản ứng Đà Lạt về sân bay Biên Hòa để đưa trả sang Nga, ngày 3.7.2013 - Ảnh: IAEA

Theo hãng tin TASS ngày 2.4, phát biểu tại cuộc họp báo nhân kết thúc Hội nghị an ninh hạt nhân thế giới, Tổng thống Mỹ Barack Obama nhấn mạnh không để những “kẻ điên” có cơ hội nắm giữ nguyên liệu chế tạo vũ khí hạt nhân. Ông cũng biểu dương hai khu vực Trung Âu và Đông Nam Á những năm gần đây đang loại bỏ các nguyên liệu có thể dùng chế tạo vũ khí hạt nhân.

"Hiện tại, 14 quốc gia và lãnh thổ, trong đó có Argentina, Chile, Libya, Thổ Nhĩ Kỳ, Serbia và Việt Nam hoàn toàn loại bỏ uranium làm giàu và plutonium có khả năng chế tạo vũ khí hạt nhân… Nay Nam Mỹ cũng như vậy. Khi Ba Lan sẽ loại bỏ nguyên liệu có thể chế tạo vũ khí hạt nhân trong năm nay thì Trung Âu sẽ hoàn tất việc này. Ở Đông Nam Á còn Indonesia đang tiến hành loại bỏ”, Tổng thống Mỹ nói, theo TASS.

Trước đó ngày 31.3, trang tin wearethemighty có liệt kê 9 điểm quan trọng về tình hình vũ khí hạt nhân trên thế giới, có nhắc đến việc Việt Nam nằm trong nhóm 59 nước và lãnh thổ có khả năng tiến hành các chương trình vũ khí hạt nhân. Số nước có khả năng này gồm 9 nước trong “Câu lạc bộ hạt nhân” gồm Mỹ, Nga, Anh, Pháp, Trung Quốc, Ấn Độ, Pakistan, Israel và Triều Tiên. Và 50 nước và lãnh thổ còn lại có Việt Nam.

Thực ra thông tin này wearethemighty dẫn lại của website Globalzero, tổ chức kêu gọi từ bỏ vũ khí hạt nhân trên thế giới. Globalzero trong phần thông tin chung cho biết có 59 quốc gia và vùng lãnh thổ sở hữu nguyên liệu hạt nhân và có khả năng tiến hành các chương trình chế tạo vũ khí hạt nhân. Đi kèm là bản đồ vị trí 59 nước và lãnh thổ, trong đó có Việt Nam.

Việt Nam thuộc 59 nước có khả năng về vũ khí hạt nhân? - ảnh 2
Bản đồ 59 nước và vùng lãnh thổ sở hữu nguyên liệu hạt nhân và có khả năng tiến hành các chương trình chế tạo vũ khí hạt nhân - Nguồn: Globalzero.org
Việt Nam thuộc 59 nước có khả năng về vũ khí hạt nhân? - ảnh 3
Lực lượng công an và quân đội được huy động đông đảo trong đợt vận chuyển và trao trả 106 thanh uranium từ lò phản ứng hạt nhân Đà Lạt cho phía Nga vào ngày 2.7.2013 - Ảnh: IAEA 
Việt Nam thuộc 59 nước có khả năng về vũ khí hạt nhân? - ảnh 4

Ngày 1.7.1968, Hiệp ước Không Phổ biến Vũ khí Hạt nhân (Nuclear Non-proliferation Treaty – NPT) ra đời. Việt Nam tham gia NPT vào ngày 14.6.1981 và ký hiệp định thanh sát đầy đủ với Cơ quan năng lượng nguyên tử thuộc LHQ (IAEA) vào năm 1990.

Hồi tháng 7.2013, Việt Nam đã vận chuyển và trao trả 106 thanh uranium từ lò phản ứng hạt nhân Đà Lạt cho phía Nga, dưới sự giám sát nghiêm ngặt của đại diện IAEA và hơn 40 chuyên gia hạt nhân của Mỹ, Nga. Đây là đợt 2 của dự án trao trả 141 thanh uranium (16 kg) cho Nga mà Việt Nam khởi động từ năm 2004.

Năm 2007, đợt 1 của dự án được thực hiện bằng việc trao trả cho Nga 35 thanh uranium có độ làm giàu cao chưa qua sử dụng. Đợt 2 này, Việt Nam trả cho phía Nga 106 thanh uranium (11 kg), theo đúng cam kết với IAEA.

Ngày 22.7.2014, Ủy ban Đối ngoại Thượng viện Mỹ đã thông qua thỏa thuận hợp tác hạt nhân dân sự với Việt Nam. Thỏa thuận trên, được Ngoại trưởng Mỹ John Kerry và Phó Thủ tướng kiêm Bộ trưởng Ngoại giao Việt Nam Phạm Bình Minh ký kết hồi tháng 10.2013 bên lề Hội nghị thượng đỉnh Đông Á tại Brunei, đã được Tổng thống Barack Obama phê chuẩn hồi tháng 2.2014.

Khi đó một số nghị sĩ Mỹ lo ngại thỏa thuận trên không cấm Việt Nam tự làm giàu uranium hoặc tái chế plutonium có thể được sử dụng để phát triển vũ khí hạt nhân. Tuy nhiên Việt Nam đã ký một bản ghi nhớ không ràng buộc về pháp lý với Mỹ rằng không có ý định tìm kiếm năng lực đó.

Việt Nam thuộc 59 nước có khả năng về vũ khí hạt nhân? - ảnh 5
Tổng thống Mỹ Barack Obama phát biểu tại Hội nghị an ninh hạt nhân thế giới ở thủ đô Washington ngày 1.4.2016 - Ảnh: Reuters 
Một mô hình nhà máy điện hạt nhân do phía Nga giới thiệu tại triển lãm điện hạt nhân ở Hà Nội năm 2013 - Ảnh: AFP " style="color: rgb(1, 125, 197); text-decoration: none; display: block; position: relative;">Việt Nam thuộc 59 nước có khả năng về vũ khí hạt nhân? - ảnh 6
Một mô hình nhà máy điện hạt nhân do phía Nga giới thiệu tại triển lãm điện hạt nhân ở Hà Nội năm 2013 - Ảnh: AFP

Thỏa thuận hợp tác hạt nhân dân sự Việt-Mỹ, còn được gọi là Hiệp định hợp tác hạt nhân 123, sẽ cho phép các công ty Mỹ thâm nhập vào thị trường đang mở rộng của Việt Nam về phát triển điện hạt nhân. Theo đánh giá của Bộ Thương mại Mỹ, thỏa thuận mà chính quyền Tổng thống Barack Obama đã ký với Việt Nam sẽ mở cửa thị trường Việt Nam cho các công ty của Mỹ, mang lại cho lĩnh vực xuất khẩu hạt nhân của Mỹ từ 10 - 20 tỉ USD, đồng thời tạo ra hơn 50.000 việc làm mới cho Mỹ.

Theo kế hoạch phát triển điện hạt nhân (ĐHN), từ năm 2020 - 2030, Việt Nam dự kiến xây dựng và đưa vào vận hành trên 10 tổ máy ĐHN với tổng công suất khoảng 15.000 - 16.000 MW, chiếm khoảng 10% tổng công suất nguồn điện toàn hệ thống, theo Bộ Công thương Việt Nam.

Như vậy có thể nói rằng Việt Nam hoàn toàn không có và không muốn phát triển vũ khí hạt nhân, theo đúng những gì đã cam kết với quốc tế, và chỉ sử dụng năng lượng hạt nhân vào mục đích hoà bình.



Vũ khí hạt nhân là gì? 
Vũ khí hạt nhân (tiếng Anhnuclear weapon) là loại vũ khí hủy diệt hàng loạt mà năng lượng của nó do các phản ứng phân hạch hạt nhân hoặc/và phản ứng hợp hạch gây ra. Một vũ khí hạt nhân nhỏ nhất cũng có sức công phá lớn hơn bất kỳ vũ khí quy ước nào. Vũ khí có sức công phá tương đương với 10 triệu tấn thuốc nổ có thể phá hủy hoàn toàn một thành phố. Nếu sức công phá là 100 triệu tấn (mặc dù hiện nay chưa thể thực hiện được) thì có thể phá hủy một vùng với bán kính 100 – 160 km. Cho đến nay, mới chỉ có hai quả bom hạt nhân được dùng trong Đệ nhị thế chiến: quả bom thứ nhất được ném xuống Hiroshima (Nhật Bản) vào ngày 6 tháng 8 năm 1945 có tên là Little Boy và được làm từ uranium; quả sau có tên là Fat Man và được ném xuống Nagasaki, cũng ở Nhật Bản ba ngày sau đó, được làm từ plutonium.
Những vũ khí hạt nhân đầu tiên được Hoa Kỳ chế tạo cùng với sự giúp đỡ của Anh Quốc và Canada trong Đệ nhị thế chiến, đó là một phần của dự án Manhattan tối mật. Lúc đầu, việc chế tạo vũ khí hạt nhân là sự lo sợ Đức Quốc xã có thể chế tạo và sử dụng trước quân đội đồng minh. Nhưng cuối cùng thì hai thành phố của Nhật Bản là Hiroshima và Nagasaki lại là nơi chịu đựng sức tàn phá của những quả bom nguyên tử đầu tiên vào năm 1945. Liên Xô cũng đẩy mạnh Dự án vũ khí hạt nhân và chế tạo, thử nghiệm vũ khí hạt nhân đầu tiên vào năm 1949. Cả Hoa Kỳ và Liên Xô đều phát triển vũ khí hạt nhân nhiệt hạch vào những năm giữa của thập niên 1950. Việc phát minh ra các tên lửa hoạt động ổn định vào những năm 1960 đã làm cho khả năng mang các vũ khí hạt nhân đến bất kỳ nơi nào trên thế giới trong một thời gian ngắn trở thành hiện thực. Hai siêu cường của chiến tranh Lạnh đã chấp nhận một chiến dịch nhằm hạn chế việc chạy đua vũ khí hạt nhân nhằm duy trì một nền hòa bình mong manh lúc đó.Vũ khí hạt nhân từng là biểu tượng cho sức mạnh quân sự và sức mạnh quốc gia. Việc thử nghiệm hạt nhân thường để kiểm tra các thiết kế mới cũng như là gửi các thông điệp chính trị. Một số quốc gia khác cũng phát triển vũ khí hạt nhân trong thời gian này, đó là Anh Quốc, Pháp, Trung Quốc. Năm thành viên của "câu lạc bộ các nước có vũ khí hạt nhân" đồng ý một thỏa hiệp hạn chế việc phổ biến vũ khí hạt nhân ở các quốc gia khác mặc dù có ít nhất hai nước (Ấn Độ, Nam Phi) đã chế tạo thành công và một nước (Israel) có thể đã phát triển vũ khí hạt nhân vào thời điểm đó. Vào đầu những năm 1990, nước kế thừa Liên Xô trước đây là nước Nga cùng với Hoa Kỳ cam kết giảm số đầu đạn hạt nhân dự trữ để gia tăng sự ổn định quốc tế. Mặc dù vậy, việc phổ biến vũ khí hạt nhân vẫn tiếp tục. Pakistan thử nghiệm vũ khí đầu tiên của họ vào năm 1998, CHDCND Triều Tiên công bố đã phát triển vũ khí hạt nhân vào năm 2004. Vũ khí hạt nhân là một trong những vấn đề trọng tâm của các căng thẳng về chính trị quốc tế và vẫn đóng vai trò quan trọng trong các vấn đề xã hội từ khi nó được khởi đầu từ những năm 1940. Vũ khí hạt nhân thường được coi là biểu tượng phi thường của con người trong việc sử dụng sức mạnh của tự nhiên để hủy diệt con người.
Các loại vũ khí hạt nhân
Thiết kế cơ bản của hai loại bom nguyên tử.

Vũ khí hạt nhân đơn giản là lấy năng lượng từ quá trình phân hạch (còn gọi là phân rã hạt nhân). Một vật liệu có khả năng phân rã được lắp ráp vào một khối lượng tới hạn, trong đó khởi phát một phản ứng dây chuyền và phản ứng đó gia tăng theo tốc độ của hàm mũ, giải thoát một năng lượng khổng lồ. Quá trình này được thực hiện bằng cách bắn một mẫu vật liệu chưa tới hạn này vào một mẫu vật liệu chưa tới hạn khác để tạo ra một trạng thái gọi là siêu tới hạn. Khó khăn chủ yếu trong việc thiết kế tất cả các vũ khí hạt nhân là đảm bảo một phần chủ yếu các nhiêu liệu được dùng trước khi vũ khí tự phá hủy bản thân nó. Thông thường vũ khí như vậy được gọi là bom nguyên tử, còn gọi là bom A.

Các loại vũ khí cao cấp hơn thì lấy năng lượng nhiều hơn từ quá trình nhiệt hạch (còn gọi là tổng hợp hạt nhân). Trong loại vũ khí này, bức xạ nhiệt từ vụ nổ phân rã hạt nhân được dùng để nung nóng và nén đầu mang tritiumdeuterium, hoặc liti, từ đó xảy ra phản ứng nhiệt hạch với năng lượng được giải thoát lớn hơn rất nhiều. Thông thường vũ khí như vậy được gọi là bom khinh khí, còn gọi là bom hydrobom H hay bom nhiệt hạch. Nó có thể giải thoát một năng lượng lớn hơn hàng ngàn lần so với bom nguyên tử.

Người ta còn tạo ra các vũ khí tinh vi hơn cho một số mục đích đặc biệt. Vụ nổ hạt nhân được thực hiện nhờ một luồng bức xạ neutron xung quanh vũ khí hạt nhân, sự có mặt của các vật liệu phù hợp (như Coban hoặc vàng) có thể gia tăng độ ô nhiễm phóng xạ. Người ta có thể thiết kế vũ khí hạt nhân có thể cho phépneutron thoát ra nhiều nhất; những quả bom như vậy được gọi là bom neutron. Về lý thuyết, các vũ khí phản vật chất, trong đó sử dụng các phản ứng giữa vật chất và phản vật chất, không phải là vũ khí hạt nhân nhưng nó có thể là một vũ khí với sức công phá cao hơn cả vũ khí hạt nhân.

Ảnh hưởng của vụ nổ hạt nhân

Một hình cầu lửa phóng xạ ở đỉnh của cột khói phát ra từ một vụ thử nghiệm vũ khí hạt nhân.

Năng lượng từ vụ nổ vũ khí hạt nhân thoát ra ở bốn loại sau đây:

Lượng năng lượng giải thoát của từng loại phụ thuộc vào thiết kế của vũ khí và môi trường mà vụ nổ hạt nhân xảy ra. Bức xạ dư là năng lượng được giải thoát sau vụ nổ, trong khi các loại khác thì được giải thoát ngay lập tức.

Năng lượng được giải thoát bởi vụ nổ bom hạt nhân được đo bằng kiloton hoặc megaton - tương đương với hàng ngàn và hàng triệu tấn thuốc nổ TNT (tri-nitro-toluen).[1]Vũ khí phân hạch đầu tiên có sức công phá đo được là vài ngàn kiloton, trong khi vụ nổ bom khinh khí lớn nhất đo được là 10 megaton. Trên thực tế vũ khí hạt nhân có thể tạo ra các sức công phá khác nhau, từ nhỏ hơn một kiloton ở các vũ khí hạt nhân cầm tay như Davy Crockett của Hoa Kỳ cho đến 54 megaton như Bom Sa hoàng (Tsar-Bomba) của Liên Xô (vào ngày 30/10/1961).

Hiệu ứng quan trọng nhất của vũ khí hạt nhân là áp lực và bức xạ nhiệt có cơ chế phá hủy giống như các vũ khí quy ước. Sự khác biệt cơ bản là vũ khí hạt nhân có thể giải thoát một lượng lớn năng lượng tại một thời điểm. Tàn phá chủ yếu của bom hạt nhân không liên quan trực tiếp đến quá trình hạt nhân giải thoát năng lượng mà liên quan đến sức mạnh của vụ nổ

Mức độ tàn phá của ba loại năng lượng đầu tiên khác nhau tùy theo kích thước của bom. Bức xạ nhiệt suy giảm theo khoảng cách chậm nhất, do đó, bom càng lớn thì hiệu ứng phá hủy do nhiệt càng mạnh. Bức xạ ion bị suy giảm nhanh chóng trong không khí, nên nó chỉ nguy hiểm đối với các vũ khí hạt nhân hạng nhẹ. Áp lực suy giảm nhanh hơn bức xạ nhiệt nhưng chậm hơn bức xạ ion.

Phóng bom hạt nhân

Thuật ngữ vũ khí hạt nhân chiến lược được dùng để chỉ các vũ khí lớn với các mục tiêu phá hủy lớn như các thành phố. Vũ khí hạt nhân chiến thuật là các vũ khí hạt nhân nhỏ hơn được dùng để phá hủy các mục tiêu quân sự, viễn thông hoặc hạ tầng cơ sở. Theo tiêu chuẩn hiện đại thì các quả bom ném xuống Hiroshima và Nagasaki vào năm 1945 có thể được coi là các vũ khí hạt nhân chiến thuật (sức công phá là 13 và 22 kiloton), mặc dù, các vũ khí hạt nhân chiến thuật nhẹ hơn và nhỏ hơn đáng kể.

Các phương pháp phóng vũ khí hạt nhân là:

Bom hấp dẫn[sửa | sửa mã nguồn]

Những quả bom hạt nhân đầu tiên, giống như Fat Man, lớn hơn và phức tạp hơn bom hấp dẫn.

Không một vũ khí hạt nhân nào đủ tiêu chuẩn là bom gỗ - đó là từ nóng mà quân đội Hoa Kỳ dùng để chỉ một loại bom hoàn thiện, không phải bảo hành sửa chữa, không nguy hiểm dưới mọi điều kiện trước khi cho nổ. Bom hấp dẫn là loại bom được thiết kế để được thả xuống từ các máy bay. Yêu cầu của loại bom này là phải chịu được các dao động và thay đổi về nhiệt độ và áp suất của không khí. Lúc đầu, các vũ khí thường có một cái chốt an toàn ở trạng thái đóng trong quá trình bay. Chúng phải thỏa mãn các yêu cầu về độ ổn định để tránh các vụ nổ hoặc rơi bất ngờ có thể xảy ra. Rất nhiều loại vũ khí có một thiết bị đóng ngắt để khởi động quá trình nổ. Các vũ khí hạt nhân của Mỹ thỏa mãn các tiêu chuẩn an toàn nói trên sẽ được ký hiệu bởi chữ cái "B", và tiếp theo (không có dấu nối) là các ký hiệu vật lý cần thiết. Ví dụ bom B61 là một loại bom như vậy, được Mỹ chế tạo rất nhiều và lưu trữ trong các kho chứa đạn dược trong nhiều thập kỷ.

Có nhiều kỹ thuật ném bom như thả bom tự do trong không khí, thả bom bằng dù với cơ chế cho nổ chậm để máy bay ném bom có thời gian thoát khỏi vùng nguy hiểm khi bom nổ.

Những quả bom hấp dẫn đầu tiên chỉ có thể được mang bằng B-29 Superfortress. Thế hệ bom tiếp theo vẫn rất lớn và nặng, chỉ có các pháo đài bay B-52máy bay ném bom lớn V mới có thể mang được. Nhưng vào giữa những năm 1950, người ta có thể chế tạo được các vũ khí nhỏ, nhẹ hơn và có thể được mang bằng các máy bay chiến đấu kiêm ném bom bình thường.

Tên lửa đạn đạo mang đầu đạn hạt nhân[sửa | sửa mã nguồn]

Tên lửa đạn đạo có thể mang nhiều đầu đạn hạt nhân trong một lần phóng.

Các tên lửa đạn đạo là các tên lửa có chất nổ, được máy tính hoặc người điều khiển, sau khi phóng thì chúng chỉ chịu ảnh hưởng của lực hấp dẫn và lực cản của không khí gây ra. Tên lửa đạn đạo dùng để mang các đầu đạn với tầm xa từ mười cho đến vài trăm km. Các tên lửa đạn đạo liên lục địa hoặc các tên lửa đạn đạo vượt đại châu được phóng từ các tàu ngầm có thể theo các lộ trình dưới quỹ đạo hoặc quỹ đạo với tầm xa xuyên lục địa. Các tên lửa đầu tiên chỉ có thể mang một đầu đạn, thường với sức công phá khoảng megaton. Các tên lửa như vậy yêu cầu phải có khả năng hoạt động với tính chính xác rất cao để đảm bảo phá hủy mục tiêu.

Từ những năm 1970, các tên lửa đạn đạo hiện đại được phát triển với khả năng nhắm tới mục tiêu với độ chính xác cao hơn nhiều. Điều này làm cho một tên lửa, trong một lần phóng, có thể mang đến hơn một chục đầu đạn và nhắm tới các mục tiêu độc lập với nhau. Mỗi đầu đạn có thể có sức công phá vài kiloton. Đây là một điểm mạnh quan trọng của tên lửa đạn đạo có nhiều đầu đạn. Nó không chỉ cho phép phá hủy các mục tiêu khác nhau, độc lập với nhau mà còn có thể cùng công phá một mục tiêu theo kiểu bủa vây hoặc có thể tác chiến với các vũ khí chiến thuật khác để vô hiệu hóa tất cả các hệ thống phòng thủ của đối phương. Vào những năm 1970,Liên Xô công bố kế hoạch nhằm chế tạo ra các tên lửa đạn đạo nhiều đầu đạn. Số tên lửa như vậy đủ lớn để cứ mỗi 19 giây đến 3 phút thì phóng một tên lửa tới các thành phố lớn của nước Mỹ, và việc đó có thể được thực hiện liên tục trong một giờ đồng hồ.

Tên lửa mang đầu đạn ở trong các kho lưu trữ đạn được của Hoa Kỳ được ký hiệu bằng chữ "W" ở đầu, ví dụ W61 có các tính chất như B61 nói ở trên nhưng có các yêu cầu về môi trường khác hẳn.

Tên lửa hành trình mang đầu đạn hạt nhân[sửa | sửa mã nguồn]

Tên lửa hành trình có tầm tác dụng ngắn hơn tên lửa đạn đạo xuyên lục địa nhưng rất khó bị đối phương phát hiện và ngăn chặn.

Tên lửa hành trình có thể mang đầu đạn hạt nhân, bay ở độ cao rất thấp, khoảng cách ngắn và được dẫn đường bởi các hệ thống điều khiển bên trong hoặc bên ngoài (như hệ thống định vị toàn cầu - GPS) làm cho chúng khó có thể bị đối phương phát hiện và ngăn chặn. Tên lửa hành trình mang được trọng lượng nhỏ hơn tên lửa đạn đạo rất nhiều nên sức công phá của đầu đạn mà nó mang thường là nhỏ. Tên lửa hành trình không thể mang nhiều đầu đạn nên không thể công phá nhiều mục tiêu. Mỗi tên lửa như vậy chỉ mang một đầu đạn mà thôi. Tuy nhiên, do gọn nhẹ nên tên lửa hành trình quy ước có thể được phóng đi từ các bệ phóng di động trên mặt đất, từ các chiến hạm hoặc từ các máy bay chiến đấu. Tên của các đầu đạn dành cho tên lửa hành trình của Mỹ không khác biệt với tên của các đầu đạn dành cho tên lửa đạn đạo.

Các phương pháp khác[sửa | sửa mã nguồn]

Súng cối Davy crockett là loại vũ khí hạt nhân nhỏ nhất của Mỹ.

Các phương pháp mang đầu đạn hạt nhân khác gồm súng cốimìn, bom phá tàu ngầm, ngư lôi,... Vào những năm 1950, Hoa Kỳ còn phát triển một loại đầu đạt hạt nhân với mục đích phòng không có tên là Nike Hercules. Sau đó, nó được phát triển thành loại tên lửa chống tên lửa đạn đạo với đầu đạn lớn hơn. Phần lớn các vũ khí hạt nhân phòng không đều không được dùng vào cuối những năm 1960, các bom phá tàu ngầm không được dùng vào năm 1990. Tuy vậy, Liên Xô (và sau đó là Nga) vẫn tiếp tục duy trì tên lửa chống tên lửa đạn đạo với đầu đạn hạt nhân. Một loại vũ khí chiến thuật nhỏ, nhẹ, hai người mang (thường hay bị gọi nhầm là bom xách tay) cũng khá phổ biến mặc dù nó không chính xác và không tiện lợi lắm.

Xem danh sách vũ khí hạt nhân để biết thiết kế các loại vũ khí hạt nhân.

Sở hữu, kiểm soát và luật pháp về vũ khí hạt nhân 

Hơn hai ngàn vụ nổ hạt nhân sau đó là do việc thử nghiệm hạt nhân, chủ yếu là do các quốc gia sau đây thực hiện: Hoa Kỳ, Liên Xô, Pháp, Anh, Trung Quốc, Ấn Độ và Pakistan.

Hiện có một hiệp ước quốc tế để chống việc phổ biến vũ khí hạt nhân là Hiệp ước không phổ biến vũ khí hạt nhân, hay được biết đến với tên NPT (viết tắt của tên tiếng Anh: Nuclear Non-Proliferation Treaty).

Các nước hiện nay công bố đang sở hữu vũ khí hạt nhân là Hoa KỳNgaPhápAnhTrung QuốcẤn ĐộPakistan và CHDCND Triều Tiên. Thêm vào đó, Israel luôn được cộng đồng quốc tế cho là sở hữu bom hạt nhân mặc dù nước này chưa bao giờ chính thức khẳng định hay phủ định. Iran và Syria bị Hoa Kỳ cáo buộc là có sở hữu vũ khí hạt nhân.

Có bốn quốc gia từng sở hữu vũ khí hạt nhân nhưng đã từ bỏ. KazakhstanBelarus và Ukraina từng sở hữu một số lớn đầu đạn hạt nhân cũ từ thời Liên Xô, tuy nhiên cả ba quốc gia đã giao nộp lại cho Nga và kí vào NPTNam Phi cũng từng sản xuất ít nhất 6 quả bom hạt nhân vào những năm 1980 nhưng đã phá hủy chúng vào đầu thập kỉ 90 của thế kỉ trước và tham gia NPT.[2]

Có năm quốc gia không tự sở hữu và sản xuất vũ khí hạt nhân nhưng đang được chia sẻ bởi Hoa Kỳ, đó là BỉĐứcItaliaThổ Nhĩ Kỳ và Hà Lan. Trước đây, Canada và Hy Lạp cũng tham gia chương trình này. Các quốc gia này được Hoa Kỳ chia sẻ vũ khí hạt nhân (quyền sở hữu vẫn thuộc Hoa Kỳ) để sử dụng cho huấn luyện và tác chiến trong các chiến dịch của NATO.

Cơ quan quốc tế của Liên Hiệp Quốc giám sát các vấn đề liên quan tới vũ khí hạt nhân là Cơ quan Năng lượng Nguyên tử Quốc tế.


Cách thức cho VN chế bom nguyên tử

Những gì cần để làm cho một quả bom phân hạch hạt nhân. Đầu tiên là tiền đâu? VN cần một số tiền, không tiền thì không chế bom được.

Bước 1 - Một quả bom phân hạch hạt nhân là gì?
bom  nguyên tử hay hạch tâm lấy được sức công phá từ phân hạch hạt nhân, nơi mà hạt nhân nặng (uranium hoặc plutonium) đang bắn phá bởi neutron và chia thành các nguyên tố nhẹ hơn, nhiều neutron và năng lượng. Những neutron mới được giải phóng sau đó bắn phá hạt nhân khác, mà sau đó tách ra và bắn phá hạt nhân khác, và như vậy, việc tạo ra một phản ứng hạt nhân dây chuyền mà thải ra một lượng lớn năng lượng. Đây là lịch sử được gọi là bom nguyên tử, bom nguyên tử, hoặc A-bom, mặc dù tên này là không chính xác do thực tế rằng các phản ứng hóa học giải phóng năng lượng từ trái phiếu nguyên tử (trừ trái phiếu giữa các hạt nhân) và phản ứng tổng hợp được không ít nguyên tử hơn phân hạch. Mặc dù có sự nhầm lẫn này, quả bom nguyên tử hạn vẫn được chấp nhận chung để đề cập cụ thể đến vũ khí hạt nhân và phổ biến nhất cho các thiết bị phân hạch tinh khiết.
Bước 2 - VN cần gì?
a. Các vật liệu phân hạch
Chất đồng vị Plutonium239. Khoảng 25 pound (10 kg) sẽ là đủ. Nếu có thể tìm thấy một số Uranium235, đó sẽ là tốt, nhưng không có cũng ok. Chuyên viên sẽ cần phải tinh chỉnh nó bằng cách sử dụng máy ly tâm khí. Các khí uranium hexafluoride được dẫn trong một hình trụ, sau đó được quay ở tốc độ cao. Vòng xoay gây ra một lực ly tâm mà lá nặng hơn U-238 đồng vị ở bên ngoài của hình trụ, trong khi nhẹ U-235 đồng vị còn lại tại trung tâm. Quá trình này được lặp đi lặp lại nhiều lần thông qua một chuỗi các máy ly tâm để tạo ra uranium của mức độ mong muốn làm giàu. Để được sử dụng như là cốt lõi phân hạch của một vũ khí hạt nhân, uranium đã được làm giàu tới hơn 90 phần trăm và được sản xuất với số lượng lớn.
VN có thể thử mua nó từ một nước Cộng hòa thuộc Liên Xô cũ, hoặc từ Iran, kể từ khi họ đang cố gắng hết sức để sản xuất ra nó. Bắc Triều Tiên là chưa sẵn sàng, và không may, các đại lý của Iraq đã  giả từ công việc kinh doanh hạch tâm.
b. Các thuốc nổ để bắt đầu phản ứng hạt nhân dây chuyền
100 pound (44 kg) của trinitrotoluene (TNT). Gelignite (một vật liệu nổ bao gồm thuốc dán-bông (một loại nitrocellulose hoặc bông súng) hòa tan trong nitroglycerine và trộn với bột gỗ và natri hoặc kali nitrat) sẽ tốt hơn. Semtex sẽ là tốt quá, nhưng đó là một chút khó khăn để có được, những ngày này.
c. Các ngòi nổ
Để chế tạo một ngòi nổ cho các thiết bị, có được một đài phát thanh kiểm soát cơ chế (RC) servo, như được tìm thấy trong máy bay mô hình RC và xe hơi. Với một chút nỗ lực, một pit tông từ xa có thể được thực hiện mà sẽ tấn công một nắp ngòi nổ để thực hiện một vụ nổ nhỏ. Những mũ nổ có thể được tìm thấy trong phần cung cấp điện của các siêu thị địa phương của bạn. Nếu bạn là một Wiz điện tử, bạn sẽ có thể làm cho nó bằng cách sử dụng điện thoại di động.
d. Các pusher
Các sóng xung kích nổ có thể là trong thời gian ngắn như vậy mà chỉ một phần nhỏ của hố được nén ở bất kỳ ngay lập tức khi nó đi qua nó. Một vỏ đẩy làm bằng kim loại có mật độ thấp như nhôm, berili, hoặc một hợp kim của hai kim loại (nhôm được dễ dàng hơn và an toàn hơn theo hình mẫu nhưng berili phản neutron trở lại vào lõi) có thể cần thiết và nằm giữa ống kính nổ và sự xáo trộn. Nó hoạt động bằng cách phản chiếu một số các sóng xung kích ngược mà có tác dụng kéo dài nó. Việc làm xáo trộn hoặc phản xạ có thể được thiết kế để làm việc như đẩy quá, mặc dù một tài liệu mật độ thấp là tốt nhất cho các pusher nhưng mật độ cao một cho xáo trộn. Để tối đa hóa hiệu quả của chuyển giao năng lượng, sự khác biệt giữa mật độ lớp nên được giảm thiểu.
Bước 3 - Làm thế nào để chế ra bom nuke?
VN sẽ cần phải nhận được các vật liệu phân hạch với khối lượng quan trọng để bắt đầu phản ứng dây chuyền, mà tùy thuộc vào kích thước, hình dạng và độ tinh khiết của vật liệu cũng như những gì bao quanh các vật liệu. Chất uranium cấp độ vũ khí sẽ có được trong cấu hình chưa tới hạn.
Đầu tiên,  chuyên viên phải sắp xếp các uranium thành hai hình bán cầu, cách nhau khoảng 4 cm. Kể từ khi nó phóng xạ cao, cách tốt nhất làm điều đó là yêu cầu các bạn sở hữu nước nhỏ để cho bạn sử dụng một trong các cơ sở của mình. Bạn có thể sử dụng một nhà máy hạt nhân, một nhà máy thép hoặc thậm chí là một cài đặt dược phẩm cũng được trang bị như một ngụy trang cho kế hoạch của bạn.
Nó không phải là đủ để đóng gói chất nổ vào một vỏ hình cầu xung quanh làm xáo trộn và kích nổ nó đồng thời tại nhiều nơi vì sự xáo trộn và plutonium hố chỉ đơn giản là sẽ bóp ra giữa những khoảng trống ở phía trước nổ. Thay vào đó, các sóng xung kích phải được định hình một cách cẩn thận vào một khối cầu hoàn hảo tập trung vào các hố và đi vào bên trong. Điều này đạt được bằng cách sử dụng một lớp vỏ cầu của các cơ quan chặt chẽ phù hợp và có hình dạng chính xác của chất nổ của tốc độ truyền khác nhau để tạo thành ống kính nổ.
Sau một vài tính toán cẩn thận, tất cả các bạn cần bây giờ là để cẩn thận đóng gói và vận chuyển quả bom hạt nhân của VN  đến vị trí mục tiêu. 
Bước 4 - Thí nghiệm cho nổ th
Đầu đạn hạt nhân nhỏ nhất triển khai của Hoa Kỳ là W54, được sử dụng trong súng không giựt Davy Crockett; đầu đạn hạt nhân trong vũ khí này nặng khoảng 23 kg và có năng suất của 0,01-0,25 kiloton. Đây là nhỏ so với nhiệt hạch vũ khí, nhưng vẫn là một vụ nổ rất lớn với các hiệu ứng bức xạ cấp tính gây chết người và tiềm năng cho bụi phóng xạ đáng kể. Người ta thường tin rằng W54 có thể được gần các vũ khí hạt nhân nhỏ nhất có thể, mặc dù điều này có thể chỉ nhỏ nhất theo trọng lượng hoặc khối lượng, không chỉ đơn giản là đường kính nhỏ nhất.
Bây giờ, vận chuyển nó đến vị trí đã chọn và có được một khoảng cách an toàn của một vài chục dặm, nhưng không đủ xa để có được ra khỏi phạm vi kích hoạt ngòi nổ từ xa.
Khoa Học gia hạch tâm VN hải ngoại



 Bản để in  Lưu dạng file  Gửi tin qua email  Thảo luận


Những nội dung khác:




Lên đầu trang

     Tìm kiếm 

     Tin mới nhất 

     Đọc nhiều nhất 
Kiều bào phát triển quê hương [Đã đọc: 459 lần]
Tin tức thế giời mới nhât song ngữ Việt Anh để học sinh ngữ [Đã đọc: 428 lần]
Siêu đô thị Đà Nẵng mở rộng, siêu đầu tư địa ốc làm giàu [Đã đọc: 419 lần]
Làm Giàu Bằng Đầu Tư Chứng Khoán [Đã đọc: 411 lần]
Một châu Âu đứng trước ngã ba lịch sử [Đã đọc: 375 lần]
Làm thế nào đòi lại Hoàng Sa, Trường Sa từ Trung Cộng [Đã đọc: 367 lần]
“NHỮNG NGƯỜI CUỐI CÙNG CÒN GIỮ LẠI CHỦ NGHĨA CỘNG SẢN”** [Đã đọc: 358 lần]
Nghệ Thuật Làm Giàu Của Người Việt Hải Ngoại - “The Art of Wealth for Overseas Vietnamese”. [Đã đọc: 355 lần]
Cách mạng chiếc đòn gánh của phụ nữ VN [Đã đọc: 353 lần]
Triết lý dân tộc Việt Nam siêu việt vượt tất cả triết lý Tàu, Tư Bản và CS [Đã đọc: 352 lần]

Trang chủ :: Tin tức - Sự kiện :: Website tiếng Việt lớn nhất Canada email: vietnamville@sympatico.ca :: Bản sắc Việt :: Văn hóa - Giải trí :: Khoa học kỹ thuật :: Góc thư giãn :: Web links :: Vietnam News in English :: Tài Chánh, Đầu Tư, Bảo Hiểm, Kinh Doanh, Phong Trào Thịnh Vượng :: Trang thơ- Hội Thi Nhân VN Quốc Tế - IAVP :: Liên hệ

Bản quyền: Vietnamville
Chủ Nhiệm kiêm Chủ Bút: Tân Văn.