198 Phương pháp phản đối chính quyền CSVN bất bạo động hiệu quả nhất
16.05.2016 00:44
198 PHƯƠNG PHÁP PHẢN ĐỐI CSVN bất bạo động hiệu quả nhất
Những người đấu tranh cho quê hương có một kho "vũ khí bất bạo động" có thể sử dụng theo ý của họ. Dưới đây là 198 phương thứci, phân thành ba loại chính: phản đối bất bạo động và thuyết phục, bất hợp tác (xã hội, kinh tế và chính trị), và can thiệp bất bạo động.
Đối đầu bất bạo động : Những vị thánh tiên phong
Thánh Gandhi được coi như hình ảnh tiêu biểu của đấu tranh bằng phương thức bất bạo động. Sinh ở Ấn, du học tại Anh Quốc và trở thành lãnh đạo đấu tranh cho nền độc lập dân tộc. Chủ trương triệt để đấu tranh bất bạo động, Gandhi nổi tiếng với câu nói “Nếu cứ trả thù theo cách mắt đổi mắt thì cả thế giới này rồi ai cũng bị mù
Riêng Mục sư Martin Luther King, Jr. người Mỹ gốc Phi châu đã dành trọn cuộc đời đấu tranh chống chủ nghĩa kỳ thị chủng tộc. Cả hai ông, Thánh Gandhi và Mục sư Luther King đều chủ trương đối đầu bất bạo động.
Bất bạo động, khởi thủy từ phương thức đấu tranh của người Quakers, sau đó được áp dụng tại Ấn, Mỹ thông qua các phong trào biểu tình đòi độc lập, đòi các quyền dân sự, phong trào chống chiến tranh Việt Nam. Trong khi Thánh Gandhi chủ trương tiến hành đối đầu bất bạo động thể hiện qua “tình yêu thương và lòng khát khao tìm kiếm sự thực”, Mục sư Luther King, Jr. kêu gọi một sự “dũng cảm ở trí tuệ nhưng mang trái tim nhân bản”.”.
Cuộc cách mạng ở Ba Lan do Công Đoàn Đoàn Kết Ba Lan khởi xướng năm 1980-1981 và Cách Mạng Nhung Tiệp Khắc năm 1989 là những thí dụ điển hình của đối đầu bất bạo động. Một cuộc đối đầu mang ý nghĩa làm thay đổi cả một chế độ toàn trị.
Đối đầu bất bạo động gồm hàng loạt chuỗi đấu tranh bằng hình thức vận động Nhân dân đồng loạt xuống đường thể hiện ý chí phản đối, không tuân lệnh, không cộng tác và bất chấp các định chế của chế độ đương quyền. Đây là phương thức khai dụng quyền lực của Nhân dân để đạt những mục tiêu bằng các hoạt động phản kháng ôn hoà.
Bất bạo động đối đầu Bạo động”.
Trở ngại chính của đối đầu bạo lực là điều này đặt hai phía chỉ chú tâm vào mục tiêu phải đạt được chiến thắng, phải tìm cách trả thù hoặc tự vệ. Trong những tình huống này, trọng tâm của cuộc tranh luận nhằm giải quyết đối với những vấn nạn đã bị bỏ quên. Vấn đề chỉ còn lại mang tính cấp bách là một bên dùng vũ lực để đàn áp và bên kia đối đầu lại cũng bằng vũ lực để tự vệ chính đáng. Trong bối cảnh đó, vấn đề thảo luận song phương nhằm tìm cách đối thoại, giải quyết đã bị bế tắc khi một bên chủ động tiến hành bạo lực.
Chiến lược đối đầu bất bạo động như Thánh Gandhi và Mục sư Martin Luther King, những người tiên phong trong kỷ thuật này, đã từng tìm mọi cách tránh dẫn đến tình trạng bị đặt vào thế phải đối đầu bạo động. Đấu tranh bất bạo động, hoàn toàn trái ngược với cách nhìn coi đó như biểu hiện của sự hèn nhát. Chiến lược đối đầu bất bạo động đòi hỏi sự dũng lược, tự chế cũng như tinh thần xã thân, chấp nhận bị đàn áp, chịu đựng đau đớn về thể xác và thậm chỉ cả cái chết. Sức mạnh của chiến lược đối đầu bất bạo động tiềm ẩn ở chính tinh thần chủ đạo “làm hỏng tính chính nghĩa và đạo đức của chế độ toàn trị, khi chủ trương bạo động để đối phó với tinh thần bất bạo động”.”.
Một khi tính chính thống bị đánh mất, ảnh hưởng dây chuyền kéo theo sự sụp đổ về mặt tinh thần, đồng thời còn bị phỉ nhổ và chia rẽ từ chính bộ phận đàn áp và bị áp lực lên án, tẩy chay từ cộng đồng quốc tế. Về ý nghĩa chiến lược, đối đầu bất bạo động là dùng sức mạnh của chính tinh thần bất bạo động, chống lại yếu tính bạo động dựa vào khả năng tự huỷ và tự tác động nội bộ của phía đàn áp. ”.
Nhiều kỷ thuật đối đầu bất bạo động đã được áp dụng hiệu quả nhằm chống lại chế độ toàn trị, bất hợp pháp, sử dụng bạo lực tùy tiện và vi hiến để đàn áp.
Để có được yếu tố thành công, quan trọng nhất là thái độ dũng cảm, sẵn sàng hy sinh của những người trong cuộc, tin tưởng sắt đá vào các nguyên tắc đấu tranh chính nghĩa và chiến lược thông tin toàn cầu nhằm phổ biến bản chất vô đạo và thú tính khủng bố, bạo động của những kẻ cầm quyền. Không thể kỳ vọng vào lòng phẫn nộ của đám đông khi họ không tận mắt chứng kiến cảnh sử dụng bạo lực. Vì vậy, nguyên tắc dẫn đến thành công trong mục tiêu là phải quảng bá tin tức phổ quát, sâu rộng và toàn cầu. Nó nằm ở chổ biết tận dụng những nhân chứng sống có mặt tại hiện trường và kỷ xảo của nghệ thuật thông tin. Kỷ thuật chuyển và nhận tin một cách hiệu qủa phải được đo lường bằng sự hiện diện và nhập cuộc của các phương tiện thông tin đại chúng qua báo chí, hệ thống truyền hình, đài và mạng lưới toàn cầu.
Có hàng trăm phương cách đối đầu bất bạo động. Mỗi cách có ưu và khuyết điểm riêng. Ông Gene Sharp, một nhà nghiên cứu hàng đầu về lãnh vực này đã tổng kết 198 hình thức đấu tranh bất bạo động, trong đó ông chia ra làm 3 lãnh vực tiêu biểu, từ nhẹ tới mạnh: Đối đầu bất bạo động bằng biểu tình và thuyết phục – Đối đầu bất bạo động bằng bất hợp tác – Đối đầu bất bạo động bằng trực tiếp phản ứng.
Phương thức biểu tình, thuyết phục ôn hoà bao gồm các hành động như xuống đường, diễn hành, cầu nguyện, gồm tất cả những hành động phản kháng ôn hoà nhằm phản đối một điều luật vô lý, hay chính sách bất công. Mục tiêu thuyết phục phía chánh quyền thay đổi các dự luật, các chính sách nhằm phục vụ ý nguyện của đám đông. ”.
Trong khi đó, phương thức mạnh hơn, đối đầu bất bạo động không cộng tác bao gồm từ chối tham dự những hoạt động bình thường diễn ra chung quanh đối với cá nhân, nhóm, tập thể, cở sở dân sự, công xưởng hay chính quyền đang là trọng tâm của cuộc đối đầu. Nhân dân từ chối trả tiền thuế vì không đồng tình với chính sách sử dụng tiền thuế của dân vào mục tiêu bất xứng, đình công, lãn công, từ chối làm việc hay tổ chức làm việc cầm chừng để bày tỏ thái độ không đồng tình trong môi trường làm việc nơi hãng xưởng, văn phòng nhà nước. Thậm chí có thể không tuân luật nếu nhân dân tin rằng luật này không công bằng, vi hiến và vi phạm đạo đức. Các hình thức đối kháng này liên hệ nhiều vào các lãnh vực xã hội, chính trị hay kinh tế, tất cả tuỳ thuộc vào điều kiện và đối tượng đang đối đầu. ”.
Phương thức đối đầu bất bạo động mạnh nhất là tích cực can thiệp, nhằm làm ảnh hưởng đến diễn tiến đối đầu từ phiá nhà nước. Thí dụ, các cuộc biểu tình ngồi trong cơ xưởng, văn phòng nhà nước, chận đoàn xe lửa, xe vận chuyển, tàu v.v… nhằm ngăn chận tiến trình vận hành của cơ chế đối đầu. Và quan trọng không kém mà Sharp đã nhấn mạnh, đó là phương cách “đối đầu can thiệp qua tác động tâm lý” bằng cách tuyệt thực cá nhân hoặc tập thể để gây tác động tâm lý. ”.
Những hình thức trên, tùy theo hoàn cảnh và điều kiện mà áp dụng đều tạo ra những tác động cụ thể. Bởi vì chính nó đã làm yếu đi tính hợp pháp và quyền lực của nhà nước. Sharp viết “Tự chính việc đối đầu bất bạo động đặt kẻ cầm quyền vào vị trí bị thử thách quyền lực của chính họ, làm yếu đi sức mạnh của bạo lực đồng thời tăng sức mạnh cho những kẻ đối đầu bất bạo động”.
Những chiến lược cần thiết cho cuộc biểu tình ôn hoà”.
Cần hiểu, mục tiêu của các cuộc biểu tình chỉ nhằm tạo điều kiện cho sự thương thảo kín đáo giữa hai bên. Nơi đây không phải để soạn thảo các văn bản, thoả ước. Biểu tình chỉ là phương tiện để đạt được các mục tiêu khác, không phải là cứu cánh. Tuy nhiên, trong nhiều trường hợp mục tiêu của những cuộc biểu tình không rỏ ràng, vì vậy điều khẩn thiết nhất đối với những người tổ chức, lãnh đạo là phải biết mình muốn gì. Nhiều khi có nhiều mục tiêu và mục tiêu bị biến đổi trong quá trình biểu tình. Nhiều thành viên trong đám đông có thể có những mục tiêu khác biệt, không giống mục tiêu nguyên thuỷ của đoàn biểu tình. ”.
Biểu tình có thể gồm ba hình thức riêng biệt: Hình thức chuyển gửi thông điệp đến quần chúng, trong đó biểu tình để tận dụng phương tiện truyền thông. Mục tiêu này thường bao hàm ý nghĩa “nếu đám đông cùng biết thì mục tiêu của tôi có thể sẽ đạt được”, kế đến là “nếu đám đông được giải thích cặn kẻ về mục tiêu đấu tranh và hiểu được bản chất sai lạc của vấn đề, họ sẽ thay đổi quan điểm của họ”. Nằm trong hướng như vậy, cuộc xuống đường biểu tình để đạt được cả hai ý nghĩa trên nhằm tác động vào đám đông. ”.
Thứ hai, dự phóng một cuộc đối đầu. Vì tự bản thân của ý nghĩa hình thức biểu tình này là “chúng tôi muốn nhà cầm quyền phải biết vì những sai lầm họ đã tạo ra cho chúng tôi”. Chúng tôi muốn có một cuộc đối đầu “mặt đối mặt” với đại diện của phía chánh quyền.
Hình thức sau cùng, biểu tình có thể diễn đến tình trạng biểu tỏ sự “bức xúc” cao độ. Người biểu tình ở trạng thái tâm lý kích động và có nhu cầu cần bày tỏ nguyện vọng, thể hiện nỗi tức giận đã từng chịu đựng. Đây là giai đoạn người biểu tình sẽ biểu tỏ thái độ vì họ cần hành động cụ thể.
Nếu bạn là người trong cuộc, bạn cần tự hỏi chính bạn. “Đây có phải là phương tiện hữu hiệu nhất để đạt được mục tiêu của mình không?” Bạn cũng cần đặt lại vấn đề “Đây có phải là điều tôi quyết tâm theo đuổi không?” Và “Liệu cuộc biểu tình này có tác động để đạt được mục tiêu lâu dài không?”.
Là người tổ chức, bạn cần phải tự đặt mình vào vị trí này để lượng định phương cách và mục tiêu đấu tranh. Nếu bạn chỉ cần muốn đám đông nắm thông tin để đồng tình với mục tiêu đấu tranh của bạn, thì bạn phải hết sức tránh phương thức đối đầu. Mục tiêu của bạn là : Một cuộc biểu tình ôn hoà, trật tự và có tổ chức. Nằm trong dự phóng này, những khẩu hiệu, biểu ngữ đẹp, gọn và ăn mặc lịch sự sẽ làm cho cuộc biểu tình được cảm tình ban đầu của quần chúng. Phải lượng định rằng các hình ảnh của đoàn biểu tình sẽ lan truyền ra ngoài, chuyển gửi qua mạng toàn cầu đến tất cả những đối tượng quan tâm. ”.
Nếu phải tổ chức một cuộc biểu tình ở dạng đối đầu. Mục tiêu là nói thẳng vào mặt của những kẻ đàn áp. Bạn muốn cho đối tượng biết là bạn đã phẩn nộ đến cùng cực rồi và bạn sẽ không chiụ luồn cúi mãi nữa. Phải có hướng giải quyết chứ không thể kéo dài tình trạng nửa vời.
Sau cùng thì hình thức bày tỏ sự “bức xúc” được thể hiện qua nhiều hình thức. Đoàn biểu tình có thể tự xích họ lại, có thể làm những điều ngoạn mục trên đường phố. Bạn không cần phải đạt mục tiêu, điều bạn muốn trong cuộc biểu tình là một chổ công cộng để đoàn biểu tình xả những phẩn nộ. ”.
Để tác động hiệu quả, một cuộc biểu tình cần có những bài hát và lời kêu gọi, nó cũng cần những câu chuyện tình tiết và luôn cả huyền thoại. Những yếu tố này gây ảnh hưởng tốt lên đoàn biểu tình. Hãy cứ tưởng tượng cuộc biểu tình như những kinh nghiệm bạn cảm nhận trong các thánh lễ mang hình thức tôn giáo. Ở đó có những bài thánh ca, những lời giảng tôn giáo huyền bí. Khi đám đông bắt đầu bằng những bài hát có tính tập thể, họ dễ hoà lại với nhau, tình liên đới nảy sinh. ”.
Một điều nữa cũng cần đề cập đến là những công an, mật vụ, những kẻ trực tiếp đàn áp và là “kẻ thù” của đám đông. Kinh nghiệm cho thấy là nhiều khi phải thay đổi mục tiêu lâu dài của cuộc đối đầu, chuyển qua đối tượng trước mặt, những kẻ đang đàn áp đám đông và đặt họ vào vị thế “kẻ thù”. Điều này chỉ có tính giai đoạn nhưng đôi khi cũng có tác dụng tích cực. ”.
Cần phải mang bộ mặt nhân bản vì đám đông đang đối diện với hình ảnh xấu của những kẻ đàn áp. Các cuộc biểu tình thường xây dựng trên khái niệm bạn – thù, ác – thiện. Vì vậy, rất dễ để đi từ thái cực đấu tranh ôn hoà, bất bạo động chuyền sang bạo động khi hai bên trong tình trạng đối đầu. Những đột biến không kiểm soát có thể xảy ra không lường được. Một chai bom xăng, một tiếng súng nổ v.v…có thể tạo thành biến động lớn rất dễ dàng. Vì vậy, khi tổ chức một cuộc biểu tình, ban tổ chức, những người giữ vai trò lãnh đạo cần phải đặt ra mục tiêu, phương thức và sách lược cho đoàn biểu tình. ”.
Những nguyên tắc căn bản trong cuộc biểu tình bất bạo động”.
Theo Peter Ackerman and Christopher Kruegler nhận định trong tiểu luận – Những nguyên tắc của đấu tranh bất bạo động – Có mười hai nguyên tắc căn bản cần đặt trọng tâm khi tổ chức một cuộc biểu tình bất bạo động. ”.
Đầu tiên, cần có một mục tiêu rõ ràng. Mục tiêu này phải xác định có thể đạt được trong một giai đoạn nhất định bằng phương cách không bạo động. Mục tiêu cần được đồng thuận từ cả nhóm, phản ánh quan niệm chung và có sự ủng hộ rộng rãi và nếu được sự đồng tình từ bên ngoài thì càng hữu ích hơn nữa. ”.
Thứ hai, phải nắm được điểm mạnh và yếu của đoàn biểu tình, của từng phân nhóm về lãnh vực điều hành, lãnh đạo và tầm nhìn chung của đám đông. Để nắm được thắng lợi, một cuộc biểu tình đối đầu ôn hoà cần biết cách khai dụng lực lượng của nhóm, biết cách che đậy lực lượng của mình, biết phân tán nhân sự và biết tập hợp khi cần. Những người lãnh đạo phải có khả năng quyết định khi khẩn cấp, có khả năng vận dụng sự yểm trợ và ứng dụng hữu hiệu các quyết định. ”.
Thứ ba, phải tính trước khả năng kiểm soát phương tiện. Phải dự trữ thuốc men, thực phẩm, nước uống và những nguồn vật liệu quan trọng khác để giữ khí thế của đoàn biểu tình. Phải có sẵn trong tay các phương tiện thông tin, liên lạc như máy photocopy, máy fax, máy chụp hình, điện thoại, điện toán, điện thư, face book, twitter v.v…”.
Thư tư, cần nuôi dưỡng các nguồn yểm trợ từ ngoài. Những trợ lực, thông cản của quần chúng đối với đoàn biểu tình rất cần thiết để có thể đạt được ba mục tiêu ban đầu. Nếu cần, phải dự tính cả kế hoạch chặn nguồn yểm trợ từ phiá đàn áp đoàn biểu tình. ”.
Thứ năm, tính đến kế hoạch phát triển đoàn biểu tình. Linh động và thích ứng rất cần thiết để thành công. Khi quyết định một hình thức biểu tình, lãnh đạo đoàn cần dự phóng là hình thức này có thể mang lại thành tựu không? những sự chuẩn bị nào cần thiết và những yếu tố nào có thể mang đến bất lợi. Cần tính đến khả năng phải hành động để vừa làm tăng cường sức mạnh của đoàn biểu tình và làm suy yếu phía đối tác. ”.
Thứ sáu, vạch ra các nguyên tắc ứng phó khi đối đầu. Cần chủ động có kế hoạch để làm suy yếu phiá đối phương về khả năng kiểm soát của họ. Càng làm cho đối phương khó khăn, thì càng tạo điều kiện dễ dàng hơn cho đoàn biểu tình. ”.
Thứ bảy, cần tránh đối đầu nhằm đẩy phía chánh quyền sử dụng bạo lực để đàn áp. Khi trở thành đối tượng bị đàn áp, tác động này làm suy yếu đám đông và kích thích bản năng bạo động từ phiá đoàn biểu tình. Nếu được, cần vượt ra khỏi tình trạng bị nguy hiểm, cần làm giãm khả năng đàn áp từ phía chánh quyền. Nếu bạo động, cần chuẩn bị tâm lý để giải quyết các hệ lụy xảy ra cho những nạn nhân và cả gia đình của họ. ”.
Thứ tám, khai dụng thái độ đàn áp, khủng bố của chính quyền để làm cho kẻ đàn áp bị tảy chay, xa lánh và khinh miệt. Công bố và làm rộng các âm mưu, kế hoạch đàn áp, vạch trần bản chất bạo động chống lại tinh thần bất bạo động của đoàn biểu tình.
Nguyên tắc thứ chín là tập trung vào việc tự kiểm soát tình trạng đấu tranh bất bạo động. Khi thể hiện đối đầu bằng hành động bất bạo động, điều này không chỉ làm cho phiá đối tác bị mất đi chính nghĩa mà còn tạo cho đoàn biểu tình tư cách hợp pháp, chính thống, được cãm tình và nâng sức mạnh. Nếu vì bất cứ lý do gì, đoàn biểu tình rơi vào tình trạng bạo động, chính họ đã làm hỏng uy tín và tạo điều kiện thuận lợi cho những kẻ đàn áp lý do để sử dụng bạo lực. Càng giữ được kỷ luật đối đầu không bạo động, càng tăng thêm sức mạnh chịu đựng nhằm áp lực ngược lên phía chính quyền. ”.
Điều thứ mười, chú tâm vào việc tìm hiểu bản chất của sự đối đầu. Cần rà xét lại 5 nguyên tắc của cuộc biểu tình gồm: mục tiêu, điều hành, chiến lược, chiến thuật và tiếp vận. Trong khi không sao lãng bản chất của cuộc biểu tình là đối đầu bất bạo động, cần dự phóng các tình huống bất thường xảy ra trong các cuộc biểu tình. ”.
Thứ mười một, đối đầu bất bạo động phải bao gồm “điều chỉnh chiến lược công và phòng thủ hữu hiệu nhằm ứng phó từng giai đoạn liên hệ đến phía chính quyền”. Tấn công sẽ làm yếu khả năng đàn áp từ phía đối tác, ngược lại những hành động phòng thủ sẽ làm cho đoàn biểu tình đủ sức chống trả khi cần. ”.
Sau cùng, điều thứ mười hai, các nhà lãnh đạo cần nắm vững nguyên tắc là đối đầu bất bạo động không những là mục tiêu của đoàn biểu tình mà còn phải làm cho phía đàn áp chấp nhận nguyên tắc này thành mục tiêu của họ. ”.
Trong tình huống bất ngờ, phiá chánh quyền có thể nhượng bộ. Họ có thể đồng tình với mục tiêu của đoàn biểu tình. Họ có thể chấp nhận các đòi hỏi của đoàn biểu tình. Họ có thể không tiếp tục nổi thái độ đàn áp và đi theo đoàn biểu tình. Họ cũng có thể không còn hiện hữu nữa để chống lại những yêu sách chính đáng của đoàn biểu tình. ”.
Đỗ Thành Công
Những hành động bất bạo động là một kỹ thuật của hành động chính trị xã hội để áp dụng quyền lực trong một cuộc xung đột mà không sử dụng bạo lực. hành động bất bạo động có thể liên quan đến các hành vi thiếu sót, đó là, người có quyền từ chối thực hiện hành vi mà họ thường làm, theo thông lệ để thực hiện, hoặc được yêu cầu của pháp luật hoặc quy định để thực hiện; hành vi của hoa hồng có nghĩa là, mọi người có thể thực hiện hành vi mà họ không thường xuyên thực hiện, không theo thông lệ thực hiện hoặc cấm để phôi; hoặc một sự kết hợp của cả hai.
Là một kỹ thuật, do đó, hành động bất bạo động không phải là thụ động. Nó không phải là không hành động. Đó là hành động đó là bất bạo động.
Những hành vi này bao gồm nhiều phương pháp hành động cụ thể hoặc "vũ khí bất bạo động."
Gần hai trăm đã được xác định cho đến nay, và không nghi ngờ gì nữa, điểm khác đã tồn tại hoặc sẽ xuất hiện trong các cuộc xung đột trong tương lai. Ba lớp rộng các phương pháp bất bạo động tồn tại: phản đối bất bạo động và thuyết phục, bất hợp tác, và can thiệp bất bạo động.
hành động bất bạo động cung cấp một cách để sử dụng sức mạnh để đạt được mục tiêu và xử phạt đối thủ mà không sử dụng bạo lực.
Nhìn chung, những hành động bất bạo động là nhóm hay đoàn thể hành động. Trong khi các hình thức nhất định của kỹ thuật này, đặc biệt là các phương pháp tượng trưng, có thể được coi là những nỗ lực để thuyết phục bằng hành động, các hình thức khác, đặc biệt là những bất hợp tác, có thể, nếu thực hiện bởi một số lượng lớn, ép buộc đối thủ.
Dù vấn đề và quy mô của cuộc xung đột, hành động bất bạo động là một kỹ thuật mà những người từ chối thụ động và trình, và những người nhìn thấy cuộc đấu tranh là rất cần thiết, có thể tiến hành cuộc xung đột của họ không có bạo lực. hành động bất bạo động không phải là một nỗ lực để tránh xung đột. Đây là một phản ứng đối với vấn đề làm thế nào để sử dụng quyền lực một cách hiệu quả.
Những hành động bất bạo động không phải là
1) hành động bất bạo động không có gì để làm với sự thụ động, phục tùng, và hèn nhát; cũng giống như trong hành động bạo lực, những đầu tiên phải được chấp nhận và vượt qua.
2) hành động bất bạo động không phải là để được đánh đồng với sự thuyết phục bằng lời nói hoặc hoàn toàn tâm lý, mặc dù nó có thể sử dụng hành động để gây áp lực tâm lý cho sự thay đổi thái độ; hành động bất bạo động, thay lời, là một xử phạt và một kĩ thuật đấu tranh liên quan đến việc sử dụng các quyền lực xã hội, kinh tế và chính trị, và sự kết hợp của các lực lượng trong cuộc xung đột.
3) hành động bất bạo động không phụ thuộc vào giả định rằng những người vốn đã "tốt"; những tiềm năng của con người cho cả hai "tốt" và "xấu" được công nhận, bao gồm cả những thái cực của sự độc ác và vô nhân đạo.
4) Những người sử dụng hành động bất bạo động không phải là hòa bình hay những vị thánh; hành động bất bạo động đã được chủ yếu và thành công thực hiện bởi những người "bình thường".
5) Thành công với hành động bất bạo động không yêu cầu (mặc dù nó có thể được giúp đỡ bởi) các tiêu chuẩn chung và nguyên tắc, một mức độ cao của cộng đồng quan tâm, hoặc một mức độ cao của sự gần gũi về tâm lý giữa các nhóm đối; này là bởi vì khi những nỗ lực để tạo ra sự thay đổi tự nguyện thất bại, các biện pháp bất bạo động cưỡng chế có thể được sử dụng.
6) hành động bất bạo động là ít nhất là nhiều của một hiện tượng phương Tây như một Đông một; thực ra, nó là phương Tây có lẽ nhiều hơn, nếu đưa vào tài khoản sử dụng rộng rãi các cuộc đình công và tẩy chay trong phong trào lao động và các cuộc đấu tranh bất hợp tác của các quốc gia trực thuộc.
7) Trong hành động bất bạo động không có giả định rằng các đối thủ sẽ không được sử dụng bạo lực đối với actionists bất bạo động; kỹ thuật này được thiết kế để hoạt động chống bạo lực khi cần thiết.
8) Có gì trong hành động bất bạo động để ngăn chặn nó được sử dụng cho cả "tốt" và "xấu" gây ra, mặc dù các hậu quả xã hội của việc sử dụng nó cho một nguyên nhân "xấu" có thể diff er đáng kể từ các hậu quả của việc sử dụng bạo lực đối với các cùng một nguyên nhân.
9) hành động bất bạo động không giới hạn các cuộc xung đột trong nước trong một hệ thống dân chủ; nó đã được sử dụng rộng rãi chống lại chế độ độc tài, nghề nghiệp nước ngoài, và thậm chí chống lại các hệ thống độc tài toàn trị.
10) hành động bất bạo động không phải lúc nào cũng mất nhiều thời gian để tạo ra chiến thắng hơn so với cuộc đấu tranh bất bạo động sẽ. Trong một loạt các trường hợp đấu tranh bất bạo động đã giành được mục tiêu trong một thời gian rất ngắn - trong ít nhất là một vài ngày. Thời gian thực hiện để đạt được chiến thắng phụ thuộc vào các yếu tố khác nhau - chủ yếu vào sức mạnh của actionists bất bạo động.
CÁC PHƯƠNG PHÁP KHIẾU bất bạo động và thuyết phục
1. Phát biểu công cộng, diễn thuyết trước đám đông 2. Thư phản đối hoặc ủng hộ 3. Các tuyên bố của các tổ chức và các tổ chức 4. Tuyên ngôn công khai ký 5. Tuyên ngôn bản cáo trạng và ý định 6. Gởi kiến nghị tập thể
Truyền thông với một khán giả rộng hơn 7. Các khẩu hiệu, tranh biếm hoạ, và các biểu tượng 8. Biểu ngữ, áp phích, và thông tin liên lạc hiển thị 9. Phát truyền đơn, tờ rơi, ấn phẩm 10 Báo và tạp chí 11. DVD, phát thanh, và truyền hình qua internet 12. Viết khẩu hiệu dưới đất và dùng bong bóng bay rải truyền đờn hoặc mang biểu ngữ lên không gian
nhóm Đại diện 13. Cử ban đại diện phản đối 14. Làm giải thưởng móc 15. Nhóm vận động hành lang 16. Xuồng đường phản đối 17. Bầu cử móc
Hành vi công cộng mang tính biểu tượng 18. Hiển thị các cờ và màu sắc tượng trưng 19. Đeo các biểu tượng 20. Cầu nguyện và thờ phượng 21. Cung cấp vật tượng trưng 22. disrobings Protest 23. Tiêu hủy tài sản riêng 24. đèn tượng trưng 25. Hiển thị các bức chân dung 26. Sơn như biểu tình 27. dấu hiệu mới và tên 28. âm thanh Symbolic 29. reclamations Symbolic 30. cử chỉ thô lỗ
Áp lực về Cá nhân 31. "Haunting" quan chức 32. Các quan chức TauntingTarget 33. sự thân 34. các cuộc cầu nguyện
Kịch và âm nhạc 35. tiểu phẩm hài hước và những trò đùa 36. Màn trình diễn của vở kịch và âm nhạc 37. Ca hát
rước 38. Marches 39. Diễu hành 40. rước tôn giáo 41. Hành hương 42. motorcades
Tôn vinh người chết 43. tang chính trị 44. tang Mock 45. tang chứng minh 46. Kính lễ tại nơi chôn cất
hội Công 47. hội phản đối hoặc hỗ trợ 48. họp biểu tình 49. họp ngụy trang của cuộc biểu tình 50. Dạy-ins
Thu hồi và Sự từ bỏ 51. Walk-outs 52. Silence 53. Từ bỏ danh dự 54. Quay trở lại một
CÁC PHƯƠNG PHÁP bất hợp tác xã hội
Tẩy chay của Người 55. tẩy chay Xã hội 56. tẩy chay xã hội chọn lọc 57. Lysistratic nonaction 58. vạ tuyệt thông 59. chận
Bất hợp tác với các sự kiện xã hội, Hải quan và các tổ chức 60. Đình chỉ hoạt động xã hội và thể thao 61. Tẩy chay các vấn đề xã hội 62. Sinh viên đình công 63. bất tuân Xã hội 64. Thu hồi từ các tổ chức xã hội
Rút khỏi hệ thống xã hội 65. Stay-at-home 66. Tổng số bất hợp tác của cá nhân 67. "Flight" của người lao động 68. Sanctuary 69. mất tích tập thể di cư 70. Kháng nghị (hijrat)
CÁC PHƯƠNG PHÁP bất hợp tác kinh tế: tẩy chay kinh tế
Hoạt động của người tiêu dùng tẩy chay 71. Người tiêu dùng ' 72. Nonconsumption hàng tẩy chay 73. Chính sách thắt lưng buộc bụng 74. Thuê khấu trừ 75. Từ chối thuê tẩy chay 76. người tiêu dùng quốc gia ' tẩy chay 77. người tiêu dùng quốc tế '
Hành động của người lao động và sản xuất tẩy chay 78. của người thợ tẩy chay 79. Các nhà sản xuất '
Hành động của trung gian 80. Các nhà cung cấp và xử lý 'tẩy chay
Hành động của chủ sở hữu và quản lý tẩy chay 81. Thương nhân ' 82. Từ chối để cho hoặc bán tài sản 83. Lockout 84. Từ chối hỗ trợ công nghiệp 85. Thương "cuộc tổng đình công"
Hành động của Chủ sở hữu nguồn tài chính 86. Rút tiền gửi ngân hàng 87. Từ chối trả tiền phí, lệ phí, và đánh giá 88. Từ chối trả nợ hoặc lãi suất 89. Severance vốn và tín dụng 90. Doanh thu từ chối 91. Từ chối tiền của chính phủ
Hành động của Chính phủ 92. cấm vận trong nước 93. Danh sách đen của thương nhân cấm vận 94. bán quốc tế ' cấm vận 95. người mua quốc tế ' 96. lệnh cấm vận thương mại quốc tế
CÁC PHƯƠNG PHÁP bất hợp tác kinh tế: THE STRIKE
Strikes symbolic 97. Kháng nghị đình công 98. Quickie đình công (sét đánh)
đình công nông nghiệp 99. Nông dân đình công đình công 100. Trại Lao Động
Cuộc đình công của các tập đoàn đặc biệt 101. Từ chối lao động ấn tượng đình công 102 tù nhân ' 103. Thủ đình công 104. đình chuyên nghiệp
Đình công nghiệp thông thường 105. Thành lập đình công 106. Công nghiệp đình công 107. đình công Thông cảm
đình công bị hạn chế 108. đình Chi tiết 109. Bumper đình công 110. Chậm lại đình công 111. Làm việc-to-luật đình công 112. Báo cáo "ốm" (bệnh-in) 113. Strike bởi từ chức 114. đình TNHH 115. đình Selective
Strikes Multi-Công nghiệp
116. đình Generalized
117. đình công chung
Kết hợp các cuộc đình công và đóng cửa kinh tế
118. Hartal
119. shutdown Kinh tế
CÁC PHƯƠNG PHÁP bất hợp tác CHÍNH TRỊ
Từ chối quan 120. Khấu trừ hoặc thu hồi của lòng trung thành 121. Từ chối hỗ trợ công cộng 122. Văn học và bài phát biểu ủng hộ kháng
Bất hợp tác của công dân với Chính phủ 123. Tẩy chay của các cơ quan lập pháp 124. Tẩy chay các cuộc bầu cử 125. Tẩy chay việc làm của chính phủ và các vị trí 126. Tẩy chay của depts chính phủ., Các cơ quan và các cơ quan khác 127. Thu hồi từ các tổ chức giáo dục của chính phủ 128. Tẩy chay của các tổ chức chính phủ hỗ trợ 129. Từ chối hỗ trợ cho các đại lý thực thi 130. Loại bỏ các dấu hiệu riêng và dấu vị trí này 131. Từ chối chấp nhận các quan chức được bổ nhiệm 132. Từ chối giải thể chế hiện hành
Lựa chọn thay thế của công dân để vâng lời 133. tuân thủ đắc dĩ và chậm 134. Nonobedience trong sự vắng mặt của giám sát trực tiếp 135. nonobedience được ưa thích 136. bất tuân Cải trang 137. Từ chối một tập hợp hoặc cuộc họp để giải tán 138. Sitdown 139. Bất hợp tác với nghĩa vụ quân sự và bị trục xuất 140. Giấu diếm, trốn thoát, và danh tính giả 141. Bất tuân dân sự của pháp luật "bất hợp pháp"
Hành động của cán bộ Chính phủ 142. từ chối Selective hỗ trợ bởi các trợ lý của chính phủ 143. Chặn các dòng lệnh và thông tin 144. trì hoãn và cản trở 145. là bất hợp tác quản lý chung
146. là bất hợp tác tư pháp 147. không hiệu quả cố ý và bất hợp tác có chọn lọc bởi các đại lý thực thi 148. Mutiny Chính phủ hành động trong nước 149. lảng tránh Quasi-pháp lý và sự chậm trễ 150. Bất hợp tác của đơn vị chính quyền thành
Chính phủ hành động quốc tế 151. Những thay đổi về ngoại giao và các cơ quan đại diện 152. trễ và hủy bỏ các sự kiện ngoại giao 153. Khấu trừ công nhận ngoại giao 154. Severance quan hệ ngoại giao 155. Thu hồi từ các tổ chức quốc tế 156. Từ chối thành viên trong các cơ quan quốc tế 157. Trục xuất từ các tổ chức quốc tế
CÁC PHƯƠNG PHÁP CAN THIỆP bất bạo động
Can thiệp tâm lý 158. Tự tiếp xúc với các yếu tố 159. Sự nhanh a) Nhanh chóng áp đạo đức b) đình công đói c) Satyagrahic nhanh 160. thử Xếp 161. quấy rối bất bạo động
Can thiệp vật lý 162. Sit-in 163. Stand-in 164. Ride-in 165. Wade-in 166. Mill-in 167. Cầu nguyện-in 168. cuộc tấn công bất bạo động 169. cuộc không kích bất bạo động 170. xâm lược bất bạo động 171. thán từ bất bạo động 172. tắc bất bạo động 173. chiếm đóng bất bạo động
Can thiệp xã hội 174. Xây dựng mô hình xã hội mới 175. quá tải của cơ sở 176. Stall-in 177. Speak-in nhà hát 178. Guerrilla 179. các tổ chức xã hội thay thế 180. Hệ thống thông tin liên lạc thay thế
Can thiệp kinh tế 181. đình Xếp 182. Ở trong đình công 183. giữ đất bất bạo động 184. Defiance của phong tỏa 185. giả chính trị năng động 186. mua Preclusive 187. Thu giữ tài sản 188. bán phá giá 189. bảo trợ có chọn lọc 190. thị trường thay thế 191. hệ thống giao thông thay thế 192. chế kinh tế thay thế
Can thiệp chính trị 193. quá tải của hệ thống hành chính 194. sắc Tiết lộ các đại lý bí mật 195. tù Seeking 196. Bất tuân dân sự của pháp luật "trung lập" 197. Làm việc-mà không có sự hợp tác 198. chủ quyền kép và chính phủ song song
Nếu không có nghi ngờ, một số lượng lớn các phương pháp bổ sung đã được sử dụng nhưng chưa được phân loại, và vô số các phương pháp bổ sung sẽ được phát minh trong tương lai mà có các đặc điểm của ba lớp học của phương pháp: phản đối bất bạo động và thuyết phục, bất hợp tác và bất bạo động can thiệp.
Nó phải được hiểu rõ ràng rằng hiệu quả nhất có thể khi các phương pháp cá nhân để sử dụng được lựa chọn để thực hiện các chiến lược được thông qua trước đó. Nó là cần thiết để biết những loại áp lực phải được sử dụng trước một lựa chọn các hình thức chính xác của hành động đó sẽ được áp dụng tốt nhất những áp lực.
Bất bạo động
Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bất bạo độnglà một triết lý hoặc chiến lược nhằm biến đổi xã hội mà không dùng đến bạo lực. Do đó, đấu tranh bất bạo động là chấp nhận một cách thụ động sự đàn áp của phía đối lập kể cả bằng vũ trang. Người tham gia đấu tranh bất bạo động có thể dùng nhiều phương pháp khác nhau để thay đổixã hộibao gồm nhiều dạng tuyên truyền, giáo dục, thuyết phục,bất phục tùng, hành động bất bạo động trực tiếp và phát biểu trên thông tin đại chúng.
Trong lịch sử hiện đại, đấu tranh bất bạo động đã trở thành một công cụ mạnh mẽ cho sự phản đối.Mahatma Gandhiđã lãnh đạo cuộc đấu tranh bất bạo động kéo dài hàng thập kỷ để chống lại sự đô hộ củaAnhởẤn Độvà cuối cùng giúp nước này giành độc lập vào năm 1947. Khoảng 10 năm sau,Martin Luther Kingáp dụng thành công phương pháp bất bạo động của Gandhi trong cuộc đấu tranh giành quyền bình đẳng chongười Mỹ da đen. Vàothập niên 1960,César Chávez, tổ chức một chiến dịch bất bạo động để phản đối chế độ đối với nông dân ởCalifornia. Chávez giải thích rằng "Bất bạo động không phải là không hành động. Nó không phải là sự hèn nhát hoặc yếu đuối. Nó là một việc khó khăn và đòi hỏi sự kiên nhẫn để giành chiến thắng." Một phong trào bất bạo động gần đây là cuộcCách mạng Nhung, một cuộc cách mạng bất bạo động đã lật đổ chính quyềncộng sảnởTiệp Khắcvào năm 1989.[1]Nó được coi là một trong những phong trào quan trọng nhất vào năm 1989.
Đây cũng là phương pháp đấu tranh của nhiều nhàbất đồng chính kiếntại Việt Nam hiện nay.
Cụm từbất bạo độngthường liên quan tới cụm từchủ nghĩa hòa bìnhthậm chí đôi khi được dùng như nhau tuy nhiên hai khái niệm này về cơ bản là khác nhau. Chủ nghĩa hòa bình chỉ khía cạnh đạo đức hoặc tinh thần của một cá nhân ủng hộ không sử dụng bạo lực nhưng không chỉ sự mong muốn thay đổi xã hội. Trong khi đó, bất bạo động bao hàm mục đích thay đổi xã hội hoặc nền chính trị.
Người chủ trương bất bạo động cho rằng sự đồng thuận và hợp tác là nguồn gốc của quyền lực chính trị: tất cả chế độ chính trị đều phụ thuộc vào sự ủng hộ của người dân.[2]Trên phương diện quốc gia, chiến lược bất bạo động làm suy giảm quyền lực của nhà cầm quyền bằng cách làm cho người dân giảm sút sự đồng thuận và hợp tác. Các dạng bất bạo động dựa trên niềm tin trongtôn giáohoặcđạo đứcvà những phân tích chính trị. Bất bạo động dựa trên tôn giáo hoặc đạo đức đôi khi gọi làbất bạo động cơ bản,triết họchoặcđạo đứctrong khi đó bất bạo động dựa trên phân tích chính trị thường được gọi làbất bạo động chiến thuật,chiến lượchoặcthực tiễn. Thông thường ở nhiều phong trào và trong tư tưởng cá nhân, có cả hai dạng này.[3]
Thương yêu kẻ thù là một triết lý cơ bản trong bất bạo động triết học. Mục đích của loại bất bạo động này không phải để đánh thắng kẻ thù mà chiến thắng bằng cách tạo ra sự yêu thương và thấu hiểu cho tất cả. Nguyên tắc này cũng tương đồng trong bất bạo động tôn giáo hay bất bạo động tinh thần và là giáo lý chính yếu trongcác tôn giáo khởi nguồn từ Abraham(Hồi giáo,Do Thái giáovàCơ Đốc giáo) cũng như các tôn giáo Dharm (Ấn Độ giáo,Phật giáo,Kỳ Na giáovàTích Khắc giáo) và cácđa thần giáokhác. Các phong trào, nhà lãnh đạo hoặc người ủng hộ bất bạo động từng sử dụng nhiều triết lý căn bản trong tôn giáo cho cuộc đấu tranh của họ. Chẳng hạn như triết lý bất bạo động có trongbài giảng trên núicủa chúaGiê-surằng "nên thương yêu kẻ thù", triết lývô vitrongĐạo giáo, triết lý trong võ thuậtAikido, triết lýtừ bitrong Phật giáo và nguyên tắcbất hạiđối sinh vật trong Phật giáo, Kỳ Na giáo và vài giáo phái Ấn Độ giáo. Ngoài ra, tư tưởng tha thứ và không bạo lực còn có trongkinh Cô-ran.
Tôn trọng và thương yêu kẻ thù còn có thể làm cho người thực hiện thay đổi hành vi hoặc tư tưởng của họ. Martin Luther King cho rằng "Bất bạo động không chỉ tránh tư tưởng bạo lực bên ngoài (cơ thể) mà còn tránh bạo lực bên trong (tinh thần) nữa. Bạn không những quyết định không bắn một người mà còn quyết định không căm ghét người đó nữa."
Bất bạo động thực tiễn tạo nên một phong trào chính trị hay phong trào xã hội có thể tác động làm thay đổi xã hội mà không cần phải chiến thắng những người muốn duy trìtình trạng hiện tại.[4]Trong các xã hội dân chủ hiện đại, các nhóm chính trị sử dụng bất bạo động một cách rộng rãi mà không phải nhờ tới một lực lượng chính trị chính thống chẳng hạn như trong các phong trào đấu tranh cho người lao động, hòa bình, môi trường và quyền phụ nữ. Bất bạo động cũng đóng một vai trò trong việc làm suy giảm quyền lực của chính quyền muốn đàn áp các phong trào ở các nước đang phát triển và các nước Đông Âu trước đây.Susan Ivesnhấn mạnh: "Vào năm 1989, 13 quốc gia với tổng dân số 1.695.000.000 người đã trải qua các cuộc cách mạng bất bạo động. Điều này đã vượt ra khỏi sự dự đoán của bất cứ ai một cách không ngờ. Nếu kể thêm các quốc gia có phong trào bất bạo động trong thế kỷ này (nhưPhilippines,Nam Phi,Ấn Độ...), con số lên đến 3.337.400.000 chiếm 65% dân số thế giới. Đây là bằng chứng mạnh mẽ cho những ai cho rằng bất bạo động không có tác dụng thực sự."[5]
Lên tiếng và thuyết phục được thực hiện bởi một nhóm người nhằm thể hiện sự ủng hộ hay phản đối một điều gì đó. Mục đích của việc này nhằm làm cho dư luận chú ý đến một vấn đề, thuyết phục hoặc tác động đến một nhóm người nào đó hoặc tạo điều kiện cho hành động bất bạo động trong tương lai. Họ gửi thông điệp đến dư luận, phe đối lập hoặc những người bị ảnh hưởng bởi vấn đề đó. Lên tiếng và thuyết phục bao gồm đọcdiễn văn, nói chuyện trước công chúng, thỉnh cầu, tạo hình ảnh, sáng tác các tác phẩm nghệ thuật,diễu hànhvà các cuộc tập hợp công cộng khác.[7]
Bất hợp tác là sự không hợp tác một cách có chủ đích. Mục đích của việc này là gây trở ngại hoặc tạm dừng một ngành kinh doanh, mộthệ thống chính trịhoặc một quá trình kinh tế. Phương pháp bất hợp tác bao gồmđình công,tẩy chay,bất phục tùng, không nộpthuếhoặc các hành động bất phục tùng khác.[7]
Bất bạo động can thiệp là một phương pháp bất bạo động trực tiếp so với lên tiếng và bất hợp tác. Bất bạo động can thiệp có thể là phòng ngự như duy trì một tổ chức hoặc tấn công như xâm nhập vào khu vực của phe đối lập. Can thiệp tạo ra tác động trực tiếp và hiệu quả hơn hai phương pháp trên nhưng khó khăn hơn và đòi hỏi sự nỗ lực của người tham gia. Phương pháp can thiệp bao gồmbiểu tình ngồi,chặn đường,tuyệt thực, diễu hành bằng phương tiện giao thông vàchia sẻ quyền lực.[7]
Chiến thuật phải được cân nhắc, có xem xét đến tình hình chính trị và đặc điểm văn hóa cũng như phải theo một chiến lược hoặc kế hoạch nhất định.Gene Sharp, một nhà nghiên cứu chính trị và nhà đấu tranh bất bạo động, đã viết phương pháp đấu tranh bất bạo động, trong đó bao gồm một danh sách có 198 phương pháp đấu tranh.[8]
Một phương pháp hiệu quả khác là làm cho dư luận đánh giá hành động của những người đàn áp khi những người này dùng bạo lực đàn áp một phong trào không bạo lực. Nếu nhưcảnh sáthoặcquân độidùng bạo lực để dập tắt phong trào thì quyền lực đã chuyển từ tay những người đàn áp vào tay những người đấu tranh. Nếu những người đấu tranh vẫn giữ được trạng thái đó, quân sự và cảnh sát phải chấp nhận sự thật là họ không còn quyền lực đối với những người đấu tranh. Thông thường, sự sẵn sàng chịu đựng đàn áp sẽ tác động mạnh mẽ lên tinh thần và tình cảm của người đàn áp và làm cho họ không thể thực hiện hành vi bạo lực đó nữa.[9][10]
Đốc Nguyễn (Danlambao) - Ngày 1/5 và ngày 8/5 tại Hà Nội, Sài Gòn và các nơi khác đã nổ ra cuộc biểu tình đòi lại Biển xanh và sự minh bạch từ nhà nước trước thảm hoạ môi trường, với hàng ngàn người tham gia tạo nên một sinh khí chính trị mới tại Việt Nam làm nức lòng những người ưu tư với vận nước "Một hy vọng đã vươn lên". Thế nhưng ngày 15/5 các cuộc biểu tình đã hoàn toàn bị chận đứng từ trong trứng nước. Như vậy chúng ta đã thất bại hay thành công? Nếu thành công với ý nghĩa gì?
Đứng về phương diện tổ chức thì tôi cho đó là một thất bại nặng nề. Như vậy muốn thành công phải thay đổi từ tư duy đến hành động trong biểu tình.
Binh thư có câu: Biết mình biết ta trăm trận trăm thắng. Chúng ta hãy xem xét lại cả hai phía như sau:
I. Phía biểu tình (danh xưng nói chung cho tất cả các người tổ chức và người tham gia biểu tình không riêng một phe nhóm nào cả). Muốn lôi kéo tập thể số đông tham gia biểu tình có hiệu quả bắt buộc phải công khai phương án tổ chức, thời gian và địa điểm tổ chức kể cả những công việc hậu cần.
Nhờ có internet nên việc phổ biến này nhanh chóng và hiệu quả. Đây là một lợi thế mà hiện nay nhà cầm quyền CS bó tay trước mặt trận truyền thông này. Thế nhưng đây cũng là một tử huyệt cho người biểu tình. Ví dụ: Trong một trận đấu mà chiến thuật chiến lược của mình công khai cho đối phương biết như kiểu quân tử tàu, thì kết quả trận đấu nắm chắc phần thua không thể tránh khỏi. Đấu tranh chính trị không phải là hình thức biểu diễn chính trị, gây tiếng vang.
II. Phía nhà cầm quyền Cọng sản: bị thúc thủ và bị động trước đòn tấn công của nhóm biểu tình không ngăn chận được sự lan tỏa của mạng truyền thông đành phải dùng thế: "Be bờ ", "Đập rắn đập đằng đầu ", "Đập tan từ trong trứng nước"
Chỉ cần đến thời gian đã định trước nhà cầm quyền cộng sản cô lập bằng mọi giá khu vực biểu tình như những khu thương nghiệp phải đóng cửa và bắt lầm còn hơn bỏ sót những ai vừa có ý định quan tâm đến biểu tình như là vừa đưa phone lên chụp hình là hốt lên xe liền bất kể là ai. Vì thế các cuộc biểu tình ngày 15/5 không thể nổ ra ngoại trừ một vài cá nhân lẻ tẻ gây tiếng vang.
Chính quyền cọng sản hiện nay bị động và lúng túng trong việc xử lý người biểu tình vì chỉ có động thái bắt người câu lưu qua hết giờ biểu tình là phải thả người và không thể nào truy bức hay tiến xa các thủ tục pháp lý trả thù người biểu tình được. Vì bản thân người biểu tình không làm gì phạm pháp. Đây chính là tử huyệt của nhà nước cọng sản.
III. Mục đích các cuộc biểu tình nơi công cộng nhất là các địa điểm chính trị hay đông người là gì?
1)- Để gởi thông tin, thông điệp đến chính quyền và giới truyền thông báo chí dễ dàng tiếp cận và gây tiếng vang.
2)- Để mong muốn tạo nên được sự hiệu ứng (hay cộng hưởng) của đám đông hầu trở thành một khối quần chúng to lớn tác động đến chính quyền.
Đây là lối tư duy lỗi thời có trước thời đại internet bùng nổ vì thế mới có sự kiện Thiên An Môn hàng vạn sinh viên Trung Quốc ra biểu tình bị đàn áp dã man, mà thông tin vẫn không đến được với cộng đồng quốc tế kịp thời được. Khi thông tin nổ ra thì sự việc đã rồi đi vào quá khứ, không còn thời gian tính nữa.
- Với thời đại Internet phổ biến dễ dàng và phổ quát hiện nay, yếu tố thứ nhất gởi thông điệp đến giới truyền thông là không cần thiết vì hiện nay chỉ cần smart phone chúng ta có thể gởi thông điệp và hình ảnh đến khắp nơi trên thế giới từ bất cứ nơi đâu, người hải ngoại tiếp tay là đủ. Do đó biểu tình hay tọa kháng những vị trí chính trị là một thất sách.
Để tạo hiệu ứng đám đông người biểu tình thường đi diễn hành, kêu gọi nhưng lại không nghiên cứu nhắm vào một lực lượng nào khả thể hòa nhập để tạo hiệu ứng đám đông. Những khu phố đông người thường là dễ dàng nhất nhưng là một tập thể không thuần nhất khó lôi kéo họ gia nhập vì thật sự khối đông người này chưa được chuẩn bị tâm lý nhập cuộc, số nhập cuộc cũng chỉ là ăn theo hay nhất thời thôi.
Hình ảnh bà mẹ dẫn các con đi biểu tình giữa trời nắng và bị đánh đập tàn nhẫn làm cho người viết đặt ra câu hỏi:
- Biểu tình như vậy có đảm bảo được sức khỏe của cháu bé và sự an toàn của người biểu tình nói chung về lâu dài hay không trong khi nhân lực của người biểu tình hiện nay còn khá mong manh.
Tại sao còn có những hình thức đấu tranh khác hiệu quả hơn. Tiết kiệm mồ hôi, nước mắt và máu của người biểu tình hơn, có thể loại trừ các lực lượng đàn áp ra ngoài cuộc chiến biểu tình, mà thông điệp biểu tình vẫn gởi đi mạnh mẽ hơn chúng ta không làm?
PHẢI THAY ĐỔI như sau:
- Biểu tình xa luân chiến để tiết kiệm nhân lực cho đến khi thành công.
- Thực hiện bất cứ ngày giờ nào nhất là vào đầu giờ học giờ làm việc. Giờ tan học hay tan sở.
- Đối tượng nhắm tới là sinh viên học sinh và khối công nhân ở các xí nghiệp đây là những lực lượng dễ hòa nhập nếu ta biết đánh thức họ và tạo điều kiện thuận lợi cho họ nhập cuộc.
Vì thế trước mắt chúng ta nên tổ chức tọa kháng hằng ngày tại các cổng trường học (bất kể trường nào thuận tiện cho người biểu tình kể cả cá trường tiểu học) các khu công nghiệp vào giờ nhập và tan học hay tan sở. Những hình ảnh trấn áp người tọa kháng trước mắt học sinh sẽ gây nhiều phản cảm và tác dụng tâm lý sâu xa để cho các em thức tỉnh lòng yêu nước.
Nhà cầm quyền không thể đóng cửa trường học hay khu công nghiệp. Nhà cầm quyền cộng sản cũng không đủ lực lượng để phong tỏa hết tất cả các trường học và khu công nghiệp, cũng khó đàn áp được người tọa kháng nơi đây vì lực lượng mỏng, nhân lực và phương tiện không điều động đủ.
Các bậc phụ huynh nên khuyến khích con em tọa kháng tập thể trong trường vào giờ ra chơi hay giải lao để bắt buộc thầy cô giáo phải gởi thông điệp của các em lên nhà cầm quyền. Không cần các em tọa kháng lâu mất sức khỏe, chỉ cần tọa kháng đồng loạt trong 5-10 phút là đủ và mỗi ngày lập lại như thế bắt buộc nhà nước phải trả lời nguyện vọng chính đáng cho các em mà không thể đàn áp được. Những người tọa kháng bên ngoài luôn luôn hổ trợ các em. Động thái lài hiệu quả hơn là để cho các em biểu tình ngoài đường phố.
Sự thay đổi hình thức đấu tranh này mang nhiều ưu điểm như sau:
- Đánh thức lòng yêu nước của các em thoát khỏi chế độ kềm kẹp;
- Là một hình thức đấu tranh hợp pháp bắt buộc các thầy cô phải nhập cuộc đứng về phía các em. Lại đàm bảo an toàn và sức khỏe cho người đấu tranh. Phụ huynh học sinh là nguồn lực chính đảm bỏ cho các em bày tỏ lòng yêu nước và biển xanh;
- Các lực lượng trấn áp bị vô hiệu hóa vì "Thiên An Môn" chỉ có thể xảy ra trên đường phố chứ không thể xảy ra trên mái trường trong đó có cả chính con em của các lực lượng này;
- Chính quyền và thầy cô giáo không thể kỷ luật đối với các em tọa kháng trong giờ ra chơi của các em được. Các em không vi phạm gì cả.
- Hình ảnh các em tọa kháng tại sân trường là một hình ảnh đẹp nhất và là thông điệp hùng mạnh nhất gởi đến chính quyền bắt buộc phải trả lời trung thực trong thời gian ngắn nhất nếu không muốn khủng hoảng chính trị và giáo dục đi xa hơn nữa. Phụ huynh học sinh phải đấu tranh với nhà trường bảo vệ cho các em biểu tỏ quyền yêu nước của mình.
Chương trình đề nghị:
Bắt đầu tọa kháng ngày hôm nay tại những địa điểm đã trình bày trên, kêu gọi HSSV, công nhân tọa kháng trong giờ ra chơi, giải lao. Lực lượng biểu tình có thể tọa kháng bên ngoài để hộ trợ SVHS, công nhân bất cứ nơi đâu.
Ngày chủ nhật 22/5 Ngày tổng tọa kháng và biểu tình trên toàn quốc bất cứ nơi dâu. Riêng sinh viên học sinh bắt buộc đến trường thì hãy tọa kháng trong giờ giải lao ra chơi.
Nếu không giải quyết chúng ta kêu gọi tổng tọa kháng trong một tháng hay lâu hơn nữa cho đến khi thành công
Đến một thời gian chín muồi, các lực lượng này đã chuẩn bị tâm lý bước xuống đường thì không có ai có thể cản trở được.
Ngoài các cuộc tọa kháng này, các lực lượng biểu tình có thể tiếp tục biểu tình và tọa kháng theo chương trình của mình khắp nơi ai biết được và không ảnh hưởng đến kế hoạch này. Làm như vậy lực lượng chống biểu tình sẽ bị động, không dám phân tán lực lượng vì hở sườn, hở các địa điểm chính trị thì sẽ bị người biểu tình chiếm lỉnh ngay.
Vài hàng góp ý mong các người biểu biểu trong và ngoài nước nghiên cứu và áp dụng.
Nonviolent action is a technique of sociopolitical action for applying power in a conflict without the use of physical violence. Nonviolent action may involve acts of omission—that is, people may refuse to perform acts that they usually perform, are expected by custom to perform, or are required by law or regulation to perform; acts of commission—that is, people may perform acts that they do not usually perform, are not expected by custom to perform, or are forbidden to preform; or a combination of the two.
As a technique, therefore, nonviolent action is not passive. It is not inaction. It is action that is nonviolent.
These acts comprise a multitude of specific methods of action or “nonviolent weapons.”
Nearly two hundred have been identified to date, and without doubt, scores more already exist or will emerge in future conflicts. Three broad classes of nonviolent methods exist: nonviolent protest and persuasion, noncooperation, and nonviolent intervention.
Nonviolent action provides a way to wield power in order to achieve objectives and to sanction opponents without the use of physical violence.
Overwhelmingly, nonviolent action is group or mass action. While certain forms of this technique,especially the symbolic methods, may be regarded as efforts to persuade by action, the other forms, especially those of noncooperation, may, if practiced by large numbers, coerce opponents.
Whatever the issue and scale of the conflict, nonviolent action is a technique by which people who reject passivity and submission, and who see struggle as essential, can wage their conflict without violence. Nonviolent action is not an attempt to avoid conflict. It is one response to the problem of how to wield power effectively.
What nonviolent action isn’t
1) Nonviolent action has nothing to do with passivity, submissiveness, and cowardice; just as in violent action, these must first be rejected and overcome.
2) Nonviolent action is not to be equated with verbal or purely psychological persuasion, although it may use action to induce psychological pressures for attitude change; nonviolent action, instead of words, is a sanction and a technique of struggle involving the use of social, economic, and political power, and the matching of forces in conflict.
3) Nonviolent action does not depend on the assumption that people are inherently “good”; the potentialities of people for both “good” and “evil” are recognized, including the extremes of cruelty and inhumanity.
4) People using nonviolent action do not have to be pacifists or saints; nonviolent action has been predominantly and successfully practiced by “ordinary” people.
5) Success with nonviolent action does not require (though it may be helped by) shared standards and principles, a high degree of community of interest, or a high degree of psychological closeness between the contending groups; this is because when efforts to produce voluntary change fail, coercive nonviolent measures may be employed.
6) Nonviolent action is at least as much of a Western phenomenon as an Eastern one; indeed, it is probably more Western, if one takes into account the widespread use of strikes and boycotts in the labor movement and the noncooperation struggles of subordinated nationalities.
7) In nonviolent action there is no assumption that the opponent will refrain from using violence against nonviolent actionists; the technique is designed to operate against violence when necessary.
8) There is nothing in nonviolent action to prevent it from being used for both “good” and “bad” causes, although the social consequences of its use for a “bad” cause may diff er considerably from the consequences of violence used for the same cause.
9) Nonviolent action is not limited to domestic conflicts within a democratic system; it has been widely used against dictatorial regimes, foreign occupations, and even against totalitarian systems.
10) Nonviolent action does not always take longer to produce victory than violent struggle would. In a variety of cases nonviolent struggle has won objectives in a very short time — in as little as a few days. The time taken to achieve victory depends on diverse factors — primarily on the strength of the nonviolent actionists.
Practitioners of nonviolent struggle have an entire arsenal of “nonviolent weapons” at their disposal. Listed below are 198 of them, classified into three broad categories: nonviolent protest and persuasion, noncooperation (social, economic, and political), and nonviolent intervention. A description and historical examples of each can be found in volume two ofThe Politics of Nonviolent Action, by Gene Sharp.
THE METHODS OF NONVIOLENT PROTEST AND PERSUASION Formal Statements 1. Public Speeches 2. Letters of opposition or support 3. Declarations by organizations and institutions 4. Signed public statements 5. Declarations of indictment and intention 6. Group or mass petitions
Communications with a Wider Audience 7. Slogans, caricatures, and symbols 8. Banners, posters, and displayed communications 9. Leaflets, pamphlets, and books 10. Newspapers and journals 11. Records, radio, and television 12. Skywriting and earthwriting
Group Representations 13. Deputations 14. Mock awards 15. Group lobbying 16. Picketing 17. Mock elections
Symbolic Public Acts 18. Displays of flags and symbolic colors 19. Wearing of symbols 20. Prayer and worship 21. Delivering symbolic objects 22. Protest disrobings 23. Destruction of own property 24. Symbolic lights 25. Displays of portraits 26. Paint as protest 27. New signs and names 28. Symbolic sounds 29. Symbolic reclamations 30. Rude gestures
Honoring the Dead 43. Political mourning 44. Mock funerals 45. Demonstrative funerals 46. Homage at burial places
Public Assemblies 47. Assemblies of protest or support 48. Protest meetings 49. Camouflaged meetings of protest 50. Teach-ins
Withdrawal and Renunciation 51. Walk-outs 52. Silence 53. Renouncing honors 54. Turning one’s back
THE METHODS OF SOCIAL NONCOOPERATION
Ostracism of Persons 55. Social boycott 56. Selective social boycott 57. Lysistratic nonaction 58. Excommunication 59. Interdict
Noncooperation with Social Events, Customs, and Institutions 60. Suspension of social and sports activities 61. Boycott of social affairs 62. Student strike 63. Social disobedience 64. Withdrawal from social institutions
Withdrawal from the Social System 65. Stay-at-home 66. Total personal noncooperation 67. “Flight” of workers 68. Sanctuary 69. Collective disappearance 70. Protest emigration (hijrat)
THE METHODS OF ECONOMIC NONCOOPERATION: ECONOMIC BOYCOTTS
Actions by Consumers 71. Consumers’ boycott 72. Nonconsumption of boycotted goods 73. Policy of austerity 74. Rent withholding 75. Refusal to rent 76. National consumers’ boycott 77. International consumers’ boycott
Action by Workers and Producers 78. Workmen’s boycott 79. Producers’ boycott
Action by Middlemen 80. Suppliers’ and handlers’ boycott
Action by Owners and Management 81. Traders’ boycott 82. Refusal to let or sell property 83. Lockout 84. Refusal of industrial assistance 85. Merchants’ “general strike”
Action by Holders of Financial Resources 86. Withdrawal of bank deposits 87. Refusal to pay fees, dues, and assessments 88. Refusal to pay debts or interest 89. Severance of funds and credit 90. Revenue refusal 91. Refusal of a government’s money
Action by Governments 92. Domestic embargo 93. Blacklisting of traders 94. International sellers’ embargo 95. International buyers’ embargo 96. International trade embargo
Rejection of Authority 120. Withholding or withdrawal of allegiance 121. Refusal of public support 122. Literature and speeches advocating resistance
Citizens’ Noncooperation with Government 123. Boycott of legislative bodies 124. Boycott of elections 125. Boycott of government employment and positions 126. Boycott of government depts., agencies, and other bodies 127. Withdrawal from government educational institutions 128. Boycott of government-supported organizations 129. Refusal of assistance to enforcement agents 130. Removal of own signs and placemarks 131. Refusal to accept appointed officials 132. Refusal to dissolve existing institutions
Citizens’ Alternatives to Obedience 133. Reluctant and slow compliance 134. Nonobedience in absence of direct supervision 135. Popular nonobedience 136. Disguised disobedience 137. Refusal of an assemblage or meeting to disperse 138. Sitdown 139. Noncooperation with conscription and deportation 140. Hiding, escape, and false identities 141. Civil disobedience of “illegitimate” laws
Action by Government Personnel 142. Selective refusal of assistance by government aides 143. Blocking of lines of command and information 144. Stalling and obstruction 145. General administrative noncooperation
146. Judicial noncooperation 147. Deliberate inefficiency and selective noncooperation by enforcement agents 148. Mutiny Domestic Governmental Action 149. Quasi-legal evasions and delays 150. Noncooperation by constituent governmental units
International Governmental Action 151. Changes in diplomatic and other representations 152. Delay and cancellation of diplomatic events 153. Withholding of diplomatic recognition 154. Severance of diplomatic relations 155. Withdrawal from international organizations 156. Refusal of membership in international bodies 157. Expulsion from international organizations
THE METHODS OF NONVIOLENT INTERVENTION
Psychological Intervention 158. Self-exposure to the elements 159. The fast a) Fast of moral pressure b) Hunger strike c) Satyagrahic fast 160. Reverse trial 161. Nonviolent harassment
Social Intervention 174. Establishing new social patterns 175. Overloading of facilities 176. Stall-in 177. Speak-in 178. Guerrilla theater 179. Alternative social institutions 180. Alternative communication system
Economic Intervention 181. Reverse strike 182. Stay-in strike 183. Nonviolent land seizure 184. Defiance of blockades 185. Politically motivated counterfeiting 186. Preclusive purchasing 187. Seizure of assets 188. Dumping 189. Selective patronage 190. Alternative markets 191. Alternative transportation systems 192. Alternative economic institutions
Political Intervention 193. Overloading of administrative systems 194. Disclosing identities of secret agents 195. Seeking imprisonment 196. Civil disobedience of “neutral” laws 197. Work-on without collaboration 198. Dual sovereignty and parallel government
Without doubt, a large number of additional methods have already been used but have not been classified, and a multitude of additional methods will be invented in the future that have the characteristics of the three classes of methods: nonviolent protest and persuasion, noncooperation and nonviolent intervention.
It must be clearly understood that the greatest effectiveness is possible when individual methods to be used are selected to implement the previously adopted strategy. It is necessary to know what kind of pressures are to be used before one chooses the precise forms of action that will best apply those pressures.
How to Topple a Dictator (Peacefully)
Several years ago, before their protest movement was co-opted by violence, a group of young Syrians looking for a way to topple President Bashar al-Assad traveled to an isolated beach resort outside Syria to take a weeklong class in revolution.
The teachers were Srdja Popovic and Slobodan Djinovic — leaders of Otpor, a student movement in Serbia that had been instrumental in the overthrow of Slobodan Milosevic in 2000. After then helping the successful democracy movements in Georgia and Ukraine, the two founded theCenter for Applied Nonviolent Action and Strategies(Canvas), and have traveled the world, training democracy activists from 46 countries in Otpor’s methods.
These two Serbs start with the concepts of the American academic Gene Sharp, the Clausewitz of the nonviolent movement. But they have refined and added to those ideas. In a new book, “Blueprint for Revolution,” Popovic recounts Canvas’s strategies and how people use them.
“Blueprint” strains a bit too hard to be funny, but the title is no exaggeration. Otpor’s methods and signature — a stylized graphic clenched fist — have been adopted by democracy movements around the world. The Egyptian opposition used them to topple Hosni Mubarak. In Lebanon, the Serbs helped the Cedar Revolution extricate the country from Syrian control. In Maldives, their methods were the key to overthrowing a dictator who had held power for 30 years. In many other countries, people have used what Canvas teaches to accomplish other political goals, such as fighting corruption or protecting the environment.
I met Popovic and Djinovic in Belgrade five years ago, wrote about Otpor in abookand later met them in an Asian city towatch them train democracy activistsfrom Burma.
I have lived in two dictatorships and seen dozens of democracy movements in action. But what the Serbs did was new. Popovic cheerfully blows up just about every idea most people hold about nonviolent struggle. Here are some:
Myth: Nonviolence is synonymous with passivity.
No, nonviolent struggle is a strategic campaign to force a dictator to cede power by depriving him of his pillars of support.
In the first hours of the Syrians’ workshop, some participants announced that violence was the only way to topple Assad. Every workshop begins this way, in part because some people think the Serbs are going to teach them to look beatific and meditate. Popovic said out loud what many were thinking: “So you just ask Assad to go away? Please, Mr. Assad, please can you not be a murderer anymore?” Popovic whined. “It’s not nice.”
Just the opposite, said Djinovic: “We’re here to plan a war.” Nonviolent struggle, Djinovic explained, is a war — just one fought with means other than weapons. It must be as carefully planned as a military campaign.
Over the next few days, the Serbs taught the young Syrians the techniques they had developed for taking power: How do you grow a movement from a vanload of people to hundreds of thousands? How do you win to your side the groups whose support is propping up the dictator? How do you wage this war safely when any kind of gathering can mean long prison terms, torture or death? How do you break through people’s fear to get them out into the street?
Myth: The most successful nonviolent movements arise and progress spontaneously.
No general would leave a military campaign to chance. A nonviolent war is no different.
Myth: Nonviolent struggle’s major tactic is amassing large concentrations of people.
This idea is widespread because the big protests are like the tip of an iceberg: the only thing visible from a distance. Did it look like the ousting of Mubarak started with a spontaneous mass gathering in Tahrir Square? Actually, the occupation of Tahrir Square was carefully planned, and followed two years of work. The Egyptian opposition waited until it knew it had the numbers. Mass concentrations of people aren’t the beginning of a movement, Popovic writes. They’re a victory lap.
In very harsh dictatorships, concentrating people in marches, rallies or protests is dangerous; your people will get arrested or shot. It’s risky for other reasons. A sparsely attended march is a disaster. Or the protest can go perfectly, but someone — perhaps hired by the enemy — decides to throw rocks at the police. And that’s what will lead the evening news. one failed protest can destroy a movement.
So what do you do instead? You can start with tactics of dispersal, such as coordinated pot-banging, or traffic slowdowns in which everyone drives at half speed. These tactics show that you have widespread support, they grow people’s confidence, and they’re safe. Otpor, which went from 11 people to 70,000 in two years, initially grew like this: three or four activists staged a humorous piece of anti-Milosevic street theater. People watched, smiled — and then joined.
Myth: Nonviolence might be morally superior, but it’s useless against a brutal dictator.
Nonviolence is not just the moral choice; it is almost always the strategic choice. “My biggest objection to violence is the fact that it simply doesn’t work,” Popovic writes. Violence is what every dictator does best. If you’re going to compete with David Beckham, Popovic says, why choose the soccer field? Better to choose the chessboard.
The Syrians who came to the workshop, needless to say, had little influence over the strategies that were later chosen by other groups opposed to Assad. Violence eventually prevailed — with devastating results.
But that is Popovic’s point: violence often brings devastating results. The scholars Erica Chenoweth and Maria J. Stephan analyzed campaigns of violent and nonviolent revolution in the last century (their book, “Why Civil Resistance Works,” uses Otpor’s fist as its cover image) and found that nonviolence has double the success rate of violence — and its gains have been more likely to last.
Only a handful of people will join a violent movement. Using violence throws away the support of millions — support you could have won through nonviolence.
Milosevic’s base of support was Serbia’s senior citizens. Otpor won them over by provoking the regime into using violence. once Otpor’s leaders realized that its members who were arrested were usually released after being held for a few hours, it staged actions for the purpose of getting large numbers of members detained. Grandparents didn’t like having their 16-year-old grandchildren arrested, or the regime’s hysterical accusations that these high school students were terrorists and spies. Old people switched sides, becoming a key pillar of the Otpor movement. If there had been any truth to the accusations that Otpor used violence, the grandparents would have stayed with Milosevic.
Myth: Politics is serious business.
According to the Pixar philosopherJames P. Sullivan, laughter is 10 times more powerful than scream. Nothing breaks people’s fear and punctures a dictator’s aura of invincibility like mockery — Popovic calls it “laughtivism.” Otpor’s guiding spirit was Monty Python’s Flying Circus, a television show its members had grown up watching, and its actions were usually pranks.
Popovic writes about a protest in Ankara after the Turkish government reacted with alarm to a couple kissing in the subway. Protesters could have chosen to march. Instead, they kissed – 100 people gathered in the subway station in pairs, kissing with great slobber and noise. You are a policeman. You have training in how to deal with an anti-government protest. But what do you do now?
Myth: You motivate people by exposing human rights violations.
Most people don’t care about human rights. They care about having electricity that works, teachers in every school and affordable home loans. They will support an opposition with a vision of the future that promises to make their lives better.
Focusing on these mundane, important things is not only more effective; it’s safer. In their Canvas workshop, the Burmese knew it was too risky to organize for political goals — but decided they could organize to get the Yangon city government to collect garbage. Gandhi wisely began his campaign of mass civil disobedience by focusing on Britain’s prohibition on collecting or selling salt. Harvey Milk failed in several campaigns for the San Francisco City Council. He won when he campaigned not on gay rights, but to rid the city’s parks of dog poop. A benefit of such campaigns is that their goals are achievable. Movements grow with small victory after small victory.
Talking about the miseries of life under a dictator is also a bad strategy for mobilizing activists. People already know — and they react by becoming cynical, fearful, atomized and passive. They might be angry, but they’re not going to act on it. Anger is not a motivator.
This was Otpor’s biggest obstacle. Most Serbs wanted Milosevic out. But the vast majority believed that was impossible to accomplish, and too perilous to attempt.
Otpor got people into the streets by making the movement about their own identity. Young people flocked to Otpor because it made them feel cool and important. They had great music and great T-shirts, adorned with the fist. Boys competed to rack up the most arrests. Young Serbs stopped feeling like passive victims and started feeling like daring heroes.
Myth: Nonviolent movements require charismatic leaders who give inspiring speeches.
Otpor had no speeches, ever. And while its strategies were meticulously planned, the people who did the planning were behind the scenes. Its spokesperson changed every two weeks, but it was usually a 17-year-old girl. (“Terrorists? Us?”)
In a traditional party, even parties in opposition to the dictator, the leaders’ job is to make speeches, and their followers listen and applaud. Not Otpor. Its messages were tested in focus groups, and its strategies carefully planned. It was not at all anarchic on the strategic level. But on a tactical level, decentralization was critical. Otpor had only two rules: You had to be anti-Milosevic and absolutely nonviolent. Follow those rules, and you could do anything and call yourself Otpor. This kept activists feeling busy, useful and important.
Myth: Police, security forces and the pro-government business community are the enemy.
Maybe, but it’s smarter to treat them like allies-in-waiting. Otpor never taunted or threw stones at the police. Its members cheered them and brought flowers and homemade cookies to the police station. Even the interrogations after arrest were an opportunity to fraternize and demonstrate Otpor’s commitment to nonviolence.
It paid off. The police knew that if the opposition won, Otpor would make sure they were treated fairly. During the last battle, police officers walked away from the barricades when the opposition asked them to. A dictator who can’t be sure his repressive orders will be obeyed is finished.
I lived in Chile when the opposition to Augusto Pinochet made mistake after mistake; advice from Otpor might have shortened the dictatorship by years. Had the Occupy movement in the United States adopted these tactics, it might still be a relevant force.
But nothing is more tragic than contemplating what Syria could have been now, had the nonviolent activists in the opposition movement prevailed — and followed Popovic’s blueprint..
People-power movements, such as this one in 1989 in Czechoslovakia, have helped bring down scores of authoritarian regimes.
By Stephen Zunes
Armed insurgencies impose great human costs. Nonviolent “people power” movements succeed by calling attention to official repression and winning support from the undecided.
Stephen Zunes is a professor of politics at the University of San Francisco. He is the principal co-editor ofNonviolent Social Movements(Blackwell, 1999) and chairs the committee of academic advisers for the International Center on Nonviolent Conflict.
Nonviolent action campaigns have been a part of political life for millennia, challenging abuses by authorities, spearheading social reforms, demanding an end to colonial rule, and protesting militarism and discrimination.
India’s Mohandas Gandhi and the United States’ Martin Luther King Jr., who were both brilliant strategic thinkers as well as great moral leaders, are perhaps the best-known leaders of such movements. Not only were they committed to nonviolent action as the most effective means of waging their respective struggles; they also held to a deep faith-based commitment to nonviolence as a personal ethic. In many respects, however, Gandhi and King were unusual in their personal commitment to principled nonviolence, as the vast majority of nonviolent movements and their leaders have not been pacifists but embraced nonviolent action as the best strategic means to advance their struggles.
Indeed, primarily nonviolent struggles in recent decades have not only led to significant political and social reforms advancing the cause of human rights, but have also even toppled repressive regimes from power and forced leaders to change the very nature of their governance. As a result, nonviolent resistance has been evolving from an ad hoc strategy associated with religious or ethical principles into a reflective, even institutionalized, method of struggle.
Indeed, the past 30 years have witnessed a remarkable upsurge in nonviolent insurrections against autocratic rulers. Primarily nonviolent “people power” movements have been responsible for advancing democratic change in nearly 60 countries during this period, forcing substantial reforms in many countries. Other struggles, while eventually suppressed, have nevertheless posed serious challenges to other despots.
In contrast to armed struggles, these nonviolent insurrections are movements of organized popular resistance to government authority that, either consciously or by necessity, eschew the use of weapons of modern warfare.
Unlike conventional political movements, nonviolent campaigns usually employ tactics outside the mainstream political processes of electioneering and lobbying. Tactics may include strikes, boycotts, mass demonstrations, the popular contestation of public space, refusal to pay taxes, destruction of symbols of government authority (such as official identification cards), refusal to obey official orders (such as curfew restrictions), and the creation of alternative institutions for political legitimacy and social organization.
Why Nonviolence Works
For many years there was an assumption that autocratic regimes could be overthrown only through popular armed struggle or foreign military intervention. Yet there is an increasing awareness that nonviolent action can actually be more powerful than violence. A recent academic study of 323 major insurrections in support of self-determination and freedom from autocratic rule over the past century revealed that major nonviolent campaigns were successful 53 percent of the time, whereas primarily violent resistance campaigns were successful only 26 percent of the time. (Maria J. Stephan and Eric Chenoweth. “Why Civil Resistance Works: The Logic of Nonviolent Conflict.”International Security,vol. 33, no. 1, Summer 2008.)
There are several reasons why insurgents have turned away from armed struggle to embrace nonviolent action. one reason is a growing awareness of the increasing costs of insurgency warfare. Technology has given status quo powers an increasing advantage in recent years in defeating or at least neutralizing armed insurgencies. Even when an armed revolutionary movement is victorious, large segments of the population are displaced, farms and villages are destroyed, cities and much of the country’s infrastructure are severely damaged, the economy is wrecked, and there is widespread environmental devastation. The net result is an increasing realization that the benefits of waging an armed insurrection may not be worth the costs.
Another factor endorsing nonviolence is the tendency, once in power, for victorious armed movements against dictatorships to fail in establishing pluralistic, democratic, and independent political systems capable of supporting social and economic development and promoting human rights. These shortcomings often result in part from counterrevolution, natural disasters, foreign intervention, trade embargoes, and other circumstances beyond a victorious popular movement’s control.
However, the choice of armed struggle as a means of securing power tends to exacerbate these problems and creates troubles of its own. For one, armed struggle often promotes the ethos of a secret elite vanguard, downplaying democracy and showing less tolerance for pluralism. Often, disagreements that could be resolved peaceably in non-militarized institutions lead to bloody factional fighting. Some countries experienced military coups or civil wars not long after armed revolutionary movements ousted colonialists or indigenous dictators. Others became overly dependent on foreign powers for weapons to keep them in power.
There is also an increasing awareness that armed resistance tends to upset undecided elements of the population, who then seek security in the government. When facing a violent insurgency, a government can easily justify its repression. But force used against unarmed resistance movements usually creates greater sympathy for the government’s opponents. Some have compared this phenomenon with the martial art of aikido, in that the opposition movement leverages the power of state repression to advance the movement’s ends.
In addition, unarmed campaigns involve far more participants beyond the young able-bodied men normally found in the ranks of armed guerrillas, taking advantage of a popular movement’s majority support. Unarmed resistance also encourages the creation of alternative institutions, which further undermine the repressive status quo and form the basis for a new independent and democratic order.
King and Gandhi embraced nonviolence both in principle and as strategy.
Armed resistance often backfires by legitimizing the use of repressive tactics. Violence from the opposition is often welcomed by authoritarian governments and even encouraged through the use of agents provocateurs, because it then justifies state repression. But state violence unleashed on unarmed dissidents often triggers a turning point in nonviolent struggles. A government attack against peaceful demonstrators can be the spark that transforms periodic protests into a full-scale insurrection.
Sowing Division
Unarmed resistance movements also tend to sow divisions within pro-government circles. There are often disagreements regarding how to deal effectively with the resistance, since few governments are as prepared to deal with unarmed revolts as they are to quash armed ones. Violent repression of a peaceful movement can often alter popular and elite perceptions of the legitimacy of power, which is why state officials usually use less repression against nonviolent movements. In addition, some pro-government elements become less concerned about the consequences of a compromise with insurgents if their resistance is nonviolent.
Unarmed movements also increase the likelihood of defections and noncooperation by unmotivated police and military personnel, whereas armed revolts legitimize the role of the government’s coercive apparatus, enhancing its self-perception as the protector of civil society. The moral power of nonviolence is crucial in the ability of an opposition movement to reframe the perceptions of key parties: the public, political elites, and the military, most of whom have no difficulty supporting the use of violence against violent insurrections.
The efficacy of nonviolent resistance in dividing supporters of the status quo is apparent not only in rendering government troops less effective, but also in challenging the attitudes of an entire nation and even foreign actors, as in the South African struggle against apartheid. Pictures of peaceful protesters — including whites, members of the clergy, and other “upstanding citizens” — broadcast on television worldwide lent legitimacy to antiapartheid forces and undermined the South African government in a way that the armed rebellion was unable to do. As nonviolent resistance within the country escalated, external pressure in the form of economic sanctions and other solidarity tactics by the international community raised the costs of maintaining the apartheid system.
Due to increased global interdependence, the nonlocal audience for a conflict may be just as important as the immediate community. Just as Gandhi played to British citizens in Manchester and London, organizers of the civil rights movement in the U.S. South were communicating to the entire nation, and especially to the administration of President John Kennedy.
Insurgency within the Soviet bloc was disseminated by television broadcasts that spread the news from country to country, legitimating local protests that no longer seemed like isolated events organized by unstable dissidents. The prominent role of the global media during the anti-Marcos people power movement in 1986 was instrumental in forcing the U.S. government to scale back its support of the Philippine dictator. Israeli repression of nonviolent protests by Palestinians during the first intifada of the late 1980s brought unprecedented international sympathy to their struggle against foreign military occupation. As Palestinian-American scholar Rashid Khalidi observed, the Palestinians had “succeeded at last in conveying the reality of their victimization to world public opinion.”
As a proactive ingredient in nonviolent resistance, the creation of alternative structures provides both a moral and a practical underpinning for efforts aimed at bringing about fundamental social change. Parallel structures in civil society may render state control increasingly impotent, as they did throughout Eastern Europe leading up to the events of 1989.
In the Philippines, Ferdinand Marcos lost power in 1986 not through the defeat of his troops and the storming of the Malacañang Palace, but from the withdrawal of sufficient support for his authority, so that the palace became the only part of the country he could effectively control. on the same day that Marcos was officially sworn in for another term as president in a state ceremony, his opponent — Corazon Aquino, widow of an assassinated Marcos critic — was symbolically sworn in as the people’s president. Given that most Filipinos saw Marcos’s election as fraudulent, the vast majority offered its allegiance to President Aquino rather than to President Marcos. The transfer of allegiance from one source of authority and legitimacy to another is a key element of a successful nonviolent uprising.
In the course of a successful nonviolent revolution, and with adequate popular participation, political authority may be wrested from the state and invested in institutions of civil society as these parallel institutions grow in effectiveness and legitimacy. The state may become increasingly impotent and irrelevant as parallel nongovernmental institutions take over an increasing portion of the tasks of governing a society, providing services to the populace, and creating functional equivalents to the institutions of the state.
Indigenous Roots
Citing the financial support provided by some outside foundations funded by Western governments to some opposition groups that later took part in the so-called color revolutions among nations of Eastern Europe and the former Soviet UNI0N, some authoritarian regimes have denied the popular legitimacy of these pro-democracy movements by claiming they were simply “soft coups” plotted by the United States or other Western powers. Such outside funding cannot cause a nonviolent liberal democratic revolution to take place, however, any more than Soviet financial and material support for leftist movements in previous decades could cause an armed socialist revolution to take place. one Burmese human rights activist, referring to his country’s centuries-old tradition of popular resistance, noted how the very idea of an outsider having to orchestrate the Burmese people to engage in a nonviolent action campaign is like “teaching a grandma to peel onions.”
Successful revolutions, whatever their ideological orientation, are the result of certain objective conditions. Indeed, no amount of money could force hundreds of thousands of people to leave their jobs, homes, schools, and families to face down heavily armed police and tanks and put their bodies on the line unless they had a sincere motivation to do so.
Foreign powers have historically promoted regime change through military invasions, coup d’etats, and other kinds of violent seizures of power that install an undemocratic minority. Nonviolent people power movements, by contrast, make regime change possible through empowering pro-democratic majorities.
There is no standardized formula for success that a foreign government or a foreign nongovernmental organization could put together, because the history, culture, and political alignments of each country are unique. No foreign government or NGO can recruit or mobilize the large numbers of ordinary civilians necessary to build a movement capable of effectively challenging the established political leadership, much less of toppling a government.
As a result, the best hope for advancing freedom and democracy among oppressed nations of the world comes not from armed struggle and not from the intervention of foreign powers, but from democratic civil society organizations engaged in strategic nonviolent action.