Dân tộc ngu si hèn nhát VN bị trời hành cho VC cai trị cho đáng kiếp!
23.05.2016 14:34
DÂN TỘC VIỆT NAM ĐÚNG LÀ MỘT DÂN TỘC BỊ TRỜI HÀNH.(badamoe) Ngồi chơi với ông anh P T nhiều lúc thấy ông anh bỏ kính ra rơm rớm nước mắt anh nỏi "DÂN TỘC VIỆT NAM ĐÚNG LÀ MỘT DÂN TỘC BỊ TRỜI HÀNH". Nghe anh nói về suy nghĩ đúng thật. Đúng dân tộc Việt Nam bị Trời hành. Các bạn suy nghĩ xem có đúng không? Việt Nam luôn tự hào đánh thắng 2 đế quốc Pháp và Mỹ . Nhưng thực chất người Việt đã đánh đuổi 2 nền văn minh nhất thế giới du nhập nền văn hóa Nga xô, tầu khựa. Nó di chứng cho dân tộc VN đến tận bây giờ.
Hàng ngày người VN ăn đồ ăn bửn của TQ nhập vào, thịt lợn siêu nạc, cá biển nhiễm độc kim loại nặng, rau cỏ toàn nhiễm thuốc trừ sâu. Hàng ngày người VN hít không khí ô nhiễm khoảng thứ 10 thế giới, trong không khí có thủy Ngân. Việt Nam mang tiếng độc lập được 40 năm rồi. Nhưng người VN vẫn phải đi làm thuê trên quê hương mình cho các công ty ngoại quốc. Các thanh niên khỏe mạnh ra nước ngoài bán sức lao động. Nội chiến nam bắc đánh nhau liên miên, thống nhất đất nước năm 1975 , tuy là anh em máu đỏ da vàng, nhưng chưa bắt tay nhau xây dựng được đất nước. Vẫn cờ đỏ cờ vàng. Đúng là trời hành dân tộc VN . Trời hành dân tộc Việt Nam, không cho phát triển, không cho ăn sạch , không cho uống sạch , không cho hít thởi không khí sạch, làm nô lệ ngay trên mảnh đất của minh, và khắp nới trên thế giới. Hàng năm vào các ngày lễ cả nước Việt Nam bị trời hành khi phải nghe các bài hát ca ngợi đảng bác. Đúng như cảm xúc của bài thơ của cô giáo Lam. Đất nước mình ngộ quá phải không anh Bốn ngàn tuổi mà dân không chịu lớn Bốn ngàn tuổi mà vẫn còn bú mớm Trước những bất công vẫn không biết kêu đòi… Đất nước mình lạ quá phải không anh Những chiếc bánh chưng vô cùng kì vĩ Những dự án và tượng đài nghìn tỉ Sinh mạng con người chỉ như cái móng tay… Đất nước mình buồn quá phải không anh Biển bạc, rừng xanh, cánh đồng lúa biếc Rừng đã hết và biển thì đang chết Những con thuyền nằm nhớ sóng khơi xa… Đất nước mình thương quá phải không anh Mỗi đứa trẻ sinh ra đã gánh nợ nần ông cha để lại Di sản cho mai sau có gì để cháu con ta trang trải Đứng trước năm châu mà không phải cúi đầu… Đất nước mình rồi sẽ về đâu anh Anh không biết em làm sao biết được Câu hỏi gửi trời xanh, gửi người sau, người trước Ai trả lời dùm đất nước sẽ về đâu…
PTS
Formosa và bản lĩnh của Ban lãnh đạo Cộng sản Việt NamNguyễn Tiến Dân 
1- Từ những kinh nghiệm của Lịch sử, người Trung hoa, đã tổng kết: 尧舜帅天下以仁,而民从之。桀纣帅天下以暴,而民从之. Nghiêu – Thuấn, soái thiên hạ dĩ Nhân, nhi dân tòng chi. Kiệt – Trụ, soái thiên hạ dĩ bạo, nhi dân tòng chi (sách Đại học). Tạm dịch: Cùng trên mảnh đất Trung hoa, các đời vua Nghiêu – Thuấn, họ dùng Nhân – Nghĩa, để lãnh đạo. Bá tánh, cũng cung kính dùng Nhân – Nghĩa, để đối xử với nhau. Thiên hạ, thái bình – thịnh trị. Đến đời Kiệt – Trụ, chúng dùng bạo lực, để cai trị. Cái ác, ngang nhiên hoành hành. Xã hội, loạn lạc – Dân chúng, lầm than. Nghiệm vào nước Nam mình, đúng vậy. “Đã hơn bảy chục năm trời/ Làm thân trâu ngựa cho loài khuyển dương”. Đảng CS, tàn ác. Chúng dùng tà thuyết “chuyên chính vô sản”, để cai trị nước mình. Dân mình, nhiễm tính ấy. Người với người, sống với nhau, độc ác. Chẳng khác gì, những con thú, ở giữa 1 cái chuồng súc vật. Cộng sản, “làm thì láo – báo cáo thì hay”. Dân mình, nhiễm tính ấy. Dối trá, như Cuội – phét lác, thành Thần. Bằng giả – tước đểu, đầy. Ngót ba vạn Tiến sĩ, đến con cá chết, sau cả tháng trời, cũng không tìm ra được nguyên nhân. Hậu quả, nhãn tiền: Nước mình, xác xơ – Dân mình, cùng cực. Cộng sản, đã dùng bạo lực, để cướp đi mọi thứ của Dân tộc mình. Từ của cải, cho đến cái quyền tối thiểu của 1 con người. 2- Trong 1 tác phẩm khác, đức Khổng tử, cũng nhấn mạnh: 为政以德, 譬如北辰. 居其所,而众星共之.Vi chính dĩ đức, thí như Bắc thần, cư kỳ sở nhi chúng tinh củng chi. Tạm dịch: Lấy Đức, để trị lí Quốc gia, sẽ được dân chúng, cảm phục. Giống như, sao Bắc đẩu. Tuy nằm ở chỗ của nó, mà các sao khác, đều hướng cả về. Xem thế để thấy, người xưa, trọng Nguyên thủ. Họ cho rằng, Nguyên thủ, nắm vận mệnh của Quốc gia và có ảnh hưởng cực lớn đến Xã hội. “Thượng bất chính – hạ tắc loạn”. Vì thế, tự cổ – chí kim, người ta chọn Đế vương kĩ lắm. Lú lẫn, không bao giờ, được chọn làm Vua. Tiều phu thất học, chẳng nơi đâu, lập làm Chúa. Cho dù, mả bố nhà chúng nó, có được táng vô Hàm Rồng, thì cũng vẫn vậy. Dễ hiểu thôi. Một khi, những cái loại đê tiện ấy lên cầm quyền, cả nước “kiếm củi 3 năm”, chắc gì đã đủ, để cho chúng, “thiêu 1 giờ”. Cùng bất đắc dĩ, người ta vẫn phải thận trọng, “so bó đũa, chọn cột cờ”. Ngay cả cái “bó đũa” ấy, cũng phải được tuyển chọn và dạy dỗ, hết sức kĩ lưỡng. Bài vỡ lòng của phép trị Nước – an Dân, dành cho họ: 民为贵,社稷次之,君为轻. Dân vi quý, Xã tắc thứ chi, Quân vi khinh (Mạnh Tử). Hiểu nôm na: Trong trường hợp, không có nhiều sự lựa chọn: Phải đặt quyền lợi và ý chí của Nhân dân, lên trên hết. Sau đó, đến sơn hà – xã tắc. Cuối cùng, mới xét đến Vua chúa và thể chế Chính trị. Sinh ra và lớn lên, trong lòng chế độ CS, Gorbachev hiểu rằng: Chủ nghĩa CS đã lỗi thời. Nó chỉ có bạo lực và dối trá. Làn sóng đỏ, chính là thảm họa, cho cả nước Nga, lẫn cái hành tinh này. Do đó, ông phải đau đớn, mà giải tán cái ung nhọt CS chết tiệt của mình. Trước mắt, để cứu Dân – sau đó, tạo tiền đề, để nước Nga cất cánh. Mất đi độc quyền và đặc lợi, nhưng tiếng thơm của ông, để mãi ngàn đời. Thật là, 1 con người vĩ đại. Tổng thống Thein Sein của Myanmar, cũng làm như thế. Mọi thể chế Dân chủ, cũng đều làm như thế. Trừ, Việt nam. Đảng CS Việt nam, biết rất rõ rằng: Chính họ, đã dẫn dắt Dân tộc Việt, đến chỗ nghèo – hèn và lạc hậu. Với tài – sức của mình, họ “vô kế khả thi”, để lèo lái Đất nước, ra khỏi vũng lầy khủng hoảng. Đứng trước ngã 3 của Lịch sử, họ không chọn Dân – họ không chọn Nước. Họ ích kỉ, chọn sự tồn tại của chính mình, bằng mọi giá. Muốn thế, phải chơi trò khủng bố. Họ dùng súng đạn và nhà tù, bắt Nhân dân Việt nam và Đất nước Việt nam, phải phục tùng và phục vụ Đảng CS, vô điều kiện. Đảng CS, là ông chủ nô. Làm bất cứ việc gì, cũng không cần hỏi và không phải chịu trách nhiệm, trước Nhân dân. Đến lượt họ, “dân chủ đến thế là cùng”: Đấu đá nhau tàn nhẫn, để bầu ra và đặt vào ngôi Giáo chủ, 1 ông già mõ đít, chuyên nghề tầm chương – trích cú. Ông này, tài cao – trí nhớn. Bởi thế, cố sống – cố chết, tìm cách hạ bệ và, ơn Chúa, đã cho được Ba X, về vườn. Tiếc thay, “cố đấm ăn xôi”, cuối cùng, phải ngậm ngùi. Vì, vớ phải, “miếng xôi hẩm”. Ngồi chưa nóng đít – chưa được sờ tay vào người ông Obama, thì cuộc khủng hoảng, có tên “thảm họa môi trường ở miền Trung”, ập đến. Tứ trụ, như gà mắc tóc. Trống, đánh xuôi – kèn, thổi ngược. Chứng tỏ, nguyên 1 bộ sậu, toàn những tay phét lác và không có kĩ năng, đối phó với khủng hoảng. Trong khi đó, Ba X, thoát hiểm trong gang tấc. Ông, ung dung ngồi bờ, ôm eo – sờ lườn và đánh mắt đưa quả tình với Đàm Vĩnh Hưng. Họ, cười tủm và vẫy tay, hát tặng đồng bọn cũ của mình, bằng nguyên cả series ca khúc “Thành phố buồn”, lẫn “Tình đời”. Toàn những ca khúc, nói đến sự chia li và buồn đến não lòng. Rồi từ đó, vì cách xa, duyên tình thêm nhạt nhòa, Rồi từ đó, chốn phong ba, em làm dâu nhà người Âm thầm, anh tiếc thương đời, đau buồn em khóc chia phôi Anh về, gom góp kỷ niệm, tìm vui …. Em nhớ rằng, đời là gian dối Nhưng đôi ta, mãi còn nhau. Thôi, kệ họ. Hãy quay lại, với miền Trung thân thương. 3- Biển miền Trung, bị đầu độc. Cá chết, trắng bờ. Dân chúng, không dám ăn cá và đi tắm biển. Ngư dân, đành phải phơi lưới – gác thuyền. Bao gia đình, lâm vào bước đường cùng: Phá sản và chết đói. Tiếng khóc – than dậy đất của họ, đã thấu đến Cửu trùng. Nước mình, chấn động. Lòng dân, hoang mang. Riêng tứ trụ, im hơi – lặng tiếng, một cách đáng sợ. Của đáng tội, nếu nói, tứ trụ rúc đầu vào cát, như những con đà điểu, thì hơi oan cho các vị ấy. Sự thực là: Trong thời gian xảy ra khủng hoảng, Cả Trọng, có vào Hà tĩnh. Ông ta, có ngỏ lời và được mời vào, thăm khu Công nghiệp Formosa. Ông ta, có đi thăm, 1 cái mảnh đất cát cỏn con nào đó, chuyên trồng rau sạch. Để, bán cho, bà con buôn thúng – bán bưng. Những người, cơm ăn, còn chẳng đủ no. Sau đó, ngài biểu dương: “Hà tĩnh, đi đúng hướng” của Đảng. Cái hướng, đánh đổi Môi trường của Đất nước Việt nam và cuộc sống của hàng triệu, hàng triệu người dân Việt nam, chỉ để cho ai đó, có được vài đồng tiền còm của cái bọn ti hí mắt lươn. Cả chuyến đi, có thế và chỉ có thế. Ngài, chẳng thèm, tới thăm ngư dân. Những người, đang lấy chài lưới, để làm kế mưu sinh. Những người, đang bị dồn vào con đường chết, theo cái định hướng của ngài và của Đảng CS. Cũng phải thôi. Xuống đó, chẳng có nhẽ, không lội xuống biển. Để, trấn an dân cả nước: Biển Hà tĩnh, vẫn an toàn. Xuống đó, thế nào cũng được ngư dân, mời ăn loại cá, vừa được đánh bắt lên. Chẳng có nhẽ, chối từ. Thôi thì, đành giả câm – giả điếc, nhận cái tiếng xấu. Còn hơn, ăn xong – tắm xong, lại trương phềnh cái bụng lên. Như, những con cá biển kia. Dẫu sao, Cả Trọng, cũng còn đi thực địa. Xếp theo thứ tự: Ông, là người dũng cảm nhất, so với cái đám còn lại. Phúc Tể tướng, được xếp thứ nhì. Tuy không vào tận nơi, nhưng ông còn nổ tung trời. Gì chứ, “kiên quyết” và “triệt để”, ông có hàng rổ. Vẫn biết, nói xong để đấy, đếch có làm. Nhưng, “méo mó, có còn hơn không”. Không như, 2 vị còn lại. Vô tiếng và tàng hình luôn. Lặn một hơi, không sủi tăm. Các ông Nghị – bà Nghị, đại biểu của Dân, nào có hơn gì. Không một ai trong số họ (kể cả Đại biểu của Hà tĩnh), xuống tận nơi khủng hoảng. Để, kiểm tra tình hình – thăm hỏi bà con và lắng nghe tâm tư – nguyện vọng của họ. Ôi, Đại biểu của Dân. Bầu họ ra, làm gì. Nuôi tốn cơm, mà không được việc. Các cơ quan truyền thông, cũng thế. Chỉ 1 cái lệnh miệng của ai đó, tất cả, như có phép màu: Không 1 bài báo nào, được phép đưa tin về cá chết và biển bị nhiễm độc. Y như là, chẳng có vụ Formosa. Hoặc giả, cả biển lẫn cá của ta, đã cực kì an toàn. Này tứ trụ. lão Dân già, nhắc các ngài: Đối phó với thảm họa, mà người dân, không biết gì về nó: thảm họa ấy, sẽ được nhân đôi. Giống như, vụ sập cầu Ghềnh. Giữa 2 phương án: Nói rõ sự thật, để đoàn tàu đang đi đến đó, dừng lại. Và, căng lên trên đường ray, một tấm vải, ngay chỗ đầu cầu. Các ngài, liệu có muốn chọn phương án 2, hay không? Thượng, vô trách nhiệm – Hạ, tất chểnh mảng. Hàng tháng trời, đã lần lượt trôi qua. Không một nguyên nhân khả tín nào, được công bố. Những biện pháp khắc phục, hoàn toàn không thực chất. Chúng, chỉ mang tính chất mị dân và đánh lừa dư luận. Sự lì lợm của Chính quyền, là không thể chấp nhận. Cùng bất đắc dĩ, người dân, phải gây sức ép lên Chính quyền, bằng nhiều cách. Tiêu cực có, mà tích cực cũng có: – Ngư dân, đổ cá thối và căng lều, chặn đứng giao thông, trên Quốc lộ 1A. Chính quyền, bưng bít và tìm mọi cách, để ngăn chặn thông tin. Hai nhà báo trẻ của lề dân, là Trương Minh Tam và Chu Mạnh Sơn, uống thuốc liều. Họ, vào Quảng Bình lấy tin. Thương nhà báo nghèo, Chính quyền, “mời” họ vào đồn Công an. Ở đó, họ được ăn nghỉ miễn phí và được phục vụ chu đáo, suốt mấy ngày trời. Muốn từ chối thịnh tình của họ, cũng chẳng được. Không những thế, họ còn làm truyền thông ngược: Bêu xấu các anh, trên VTV của Nhà nước. Cuối cùng, xét thấy, “thúng, sao có thể, úp được voi”. Chính quyền, trở lại nguyên hình: Chúng, đá đít các anh, ra khỏi đồn Công an và, tất nhiên, không 1 lời xin lỗi. – Một phần, cảm thông với nỗi thống khổ của ngư dân – Phần khác, vì quyền lợi và trách nhiệm của chính mình: Cộng đồng dân cư ở Hà nội – ở Sài gòn… đã xuống đường. Họ, tuần hành trong ôn hòa. Họ, muốn thức tỉnh, những công dân khác: Hiểm họa Môi trường, đã – đang và sẽ giết chết cả Dân tộc chúng ta. Họ, chỉ đòi có chút xíu thôi: “Cá, cần nước sạch – Dân, cần Chính quyền trong sạch”. Dân chúng, thật quá đáng. Những điều họ đòi hỏi, hết sức xa xỉ. Môi trường sạch cho người dân ư? Từ xưa đến nay, Nhà nước CS, không quan tâm đến thứ đó. Nếu ai không tin, xin ra sông Tô lịch. Dân, có vì ung thư và bệnh tật, mà chết vãn đi, cũng chẳng sao. Người Hán, thiếu chó gì. Họ, sẽ bù vào chỗ đó. Mặt khác, một Nhà nước, nếu trong sạch, nó còn đâu tính Cộng sản. Bởi thế, đòi hỏi Chính quyền trong sạch, quá bằng: công khai, muốn lật đổ, nền Chuyên chính vô sản. Toàn, những tội danh tày đình. Và, đàn áp – bắt bớ, là hệ quả tất yếu. Dân mình, đâu có ngạc nhiên, về chuyện đó. Chỉ băn khoăn, đôi điều: Một đám ô hợp, mặc áo dân sự. Trên tay chúng, chỉ có độc chiếc băng đỏ, thêu 2 chữ BẢO VỆ, màu vàng. Thế mà, chúng vẫn có toàn quyền, bắt người và đánh người. Tất nhiên, giữa thanh thiên – bạch nhật và có sự chứng kiến của công luận. Ôi, phải chăng: Bóng ma của Cách mạng Văn hóa ở Trung quốc, đang hiện về, trên Quê hương của chúng tôi. Khác chăng, đàn em của lũ Hồng vệ binh này, nhiều đứa, phải bịt mặt. Chúng, còn biết ngượng. Vì biết rằng: đang bị bắt buộc, phải làm những công việc, trái với lương tâm của mình. Đặc biệt, tại Sài gòn, “Chính ủy” Đinh La Thăng, đã liều lĩnh, bước qua “ranh giới đỏ”. Ông ta, đã huy động cả Quân đội, vào việc nội trị. Bằng chứng, trong cái đám đầu trâu – mặt ngựa, tham gia đàn áp biểu tình vì Môi trường, có cả những quân nhân. Với hình ảnh và lí lịch trích ngang, hết sức rõ ràng. 4- Thưa, cái gọi là “tứ trụ”. Đành rằng, Đảng CS, tự ý đưa các ngài, ngồi vào vị trí đó. Nhưng, cơm các ngài ăn – bổng lộc các ngài lĩnh: Tất thảy, đều lấy từ tiền thuế của người dân và các khoản thu khác của Đất nước. Bởi vậy, người dân chúng tôi có quyền, buộc các ngài, phải nhanh chóng và công khai, trả lời vài câu hỏi sau: – PGS-TS Nguyễn Duy Thịnh, cho rằng: “chỉ cần một ngày, là đủ tìm ra nguyên nhân cá chết”. Tôi, hết sức, tin tưởng vào điều đó. Còn các ngài, có điểm gì khuất tất, để không công bố nguyên nhân cá chết? – Biển, bị đầu độc. Bao nhiêu người, đổ dồn tội cho Formosa. Trường hợp ấy, nếu có, thì vô cùng tồi tệ. Nhưng, hoàn toàn, có thể ngăn chặn và khắc phục được. Cho dù, phải tốn nhiều thời gian và tiền bạc. Sợ nhất, là kịch bản: Đã có, 1 cuộc tấn công toàn diện, bằng Sinh học và Hóa học, nhằm vào Đất nước của chúng ta. Ai tiến hành và với mục đích gì, chẳng quá khó, để nhận ra. Có phải, các ngài, đã lờ mờ nhận ra, 1 cái điều gì đó. Và, các ngài, đã không dám công bố sự thật. Bởi, sợ rằng, sự thật đó, sẽ làm ra 1 cơn địa chấn và hệ quả tất yếu, là 1 cơn sóng thần của lòng dân. Cơn sóng này, thừa sức, quét sạch cái Đảng CS của các ngài, ra khỏi nước Việt thân thương của chúng tôi. Có phải như thế, hay không? – Cuộc khủng hoảng lần này, hết sức nghiêm trọng. Qua cách xử lí của các ngài, chẳng quá khó, để nhận ra: Các ngài, không có kĩ năng, giải quyết khủng hoảng. Với cái loại khủng hoảng, đến 1 cách từ từ, mà còn làm ăn, như kiểu “xẩm sờ .ồn”. Không biết, nếu chiến tranh xảy ra, những gã xẩm này, sẽ mân mó ra sao? Bà con – cô bác, chúng ta, liệu có nên, “gửi trứng cho ác” – liệu có nên phó măc tính mệnh của mình – liệu có nên, phó mặc Tương lai của Dân tộc Việt, cho “Đảng CS lo”, được hay không? 5- Xưa, chàng trai Đanko, đề xướng và thuyết phục dân chúng đi theo mình. Để, tìm nơi Hạnh phúc. Trong cái hành trình đó, chàng luôn đi đầu. Trên đường đi, vực sâu – rừng thẳm. Khó khăn, chất chồng. Đường, mỗi lúc một rậm rạp và tối tăm hơn. Mọi người, nghi ngờ và nản chí. Đanko, tự xé toang lồng ngực và móc trái tim sáng lòa của mình ra, hiến dâng cho đoàn người. Chàng, gục ngã. Nhưng, ánh sáng từ trái tim của chàng, đã dẫn dắt dân chúng, đi tiếp được, đến bến bờ của Hạnh phúc. Đảng CS, cũng đề xướng và muốn dẫn dắt Dân tộc Việt, tới “Thiên đường”. Mấy chục năm, lẽo đẽo theo Đảng: Thiên đường đâu, chẳng thấy. Chỉ thấy, tăm tối và khổ đau. Niềm tin, mỗi ngày thêm cạn kiệt. Chẳng biết, Đảng CS có dám học Đanko: Lấy cái chết, để chứng minh cho sự trong sạch của mình – Lấy cái chết, để thắp sáng niềm tin cho Dân tộc Việt – Lấy cái chết, để Dân tộc Việt cất cánh, bay bổng vào Tương lai. Nguyễn Tiến Dân Tạm trú tại: 544 đường Láng – quận Đống đa – Hà nội Điện thoại: 0168-50-56-430
Giới thiệu tác giả:
Giáo Sư Stephen Young là một người gắn bó với vận mệnh đất nước Việt Nam. Ông từng làm việc trong Ủy Ban Quan Hệ Ngoại Giao và là cố vấn cho Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ thời chiến tranh Việt Nam. Ông từng là Phó Khoa trưởng Luật khoa tại đại học Harvard, Khoa trưởng tại Đại học Hamline, và là giáo sư về Lịch Sử Việt Nam tại trường Đại Học Minnesota.
Ông học tiếng Việt tại Vietnam Training Center, Arlington, Virginia, làm cố vấn Chương trình Bình định Phát triển nông thôn ở Miền nam Việt Nam (CORDS) trước 1975.
Tháng 4/75, vận động Chánh phủ Hoa Kỳ đón nhận người Việt tỵ nạn cộng sản.
Năm 1992, đưa đề nghị với Hà Nội “Chương trình 6 điểm” để thay đổi Việt Nam ôn hòa và phát triển.
Viết chung với Gs Nguyễn Ngọc Huy “Human Rights in Traditional China and Vietnam”. Viết riêng “Cuộc chiến thắng bị bỏ lở” và “Moral Capitalism”.
Hiện làm Tổng Giám đốc “Caux Round Table”, một Tổ chức vô vị lợi, tài trợ chương trình phát triển xã hội ở các nước nghèo.
Thành hôn với Bà Phạm thị Hòa, người Hà Đông, năm 1970. Bà là cựu nữ sinh trường Couvent Des Oiseaux và Văn Khoa Sài Gòn. oOo Có một tổ chức hiện nay cai trị Việt Nam từ Lạng Sơn đến Cà Mau như là vua chúa Phong kiến ở Tàu hay ở Âu châu thời Trung cổ. Một bộ máy võ trang tập trung các quyền hành lớn trong tay; không được dân bầu lên, và dân tuyệt đối không có quyền kiểm soát hay phê bình. Tổ chức này mang tên là “Đảng Cộng Sản Việt Nam”. Nhưng, thực sự, tổ chức nầy có phải là một Đảng đúng nghĩa của một đảng hay không? Đáng lẽ ra một Đảng chánh trị phải có một chánh nghĩa, một sức mạnh do một lý tưởng, một nền tảng triết lý hay lý thuyết, một khuynh hướng thể hiện nguyện vọng của đảng viên để hành động nhằm phục vụ đất nước và dân tộc của mình. Vì vậy, nếu cái gọi là Đảng Cộng Sản mà không phải là một Đảng đúng nghĩa, thì bộ máy đó là cái gi? Một tập thể những người có chung một chí hướng tôn thờ người ngoài, một công ty làm ăn, một tổ chức mafia khai thác thị trường đất nước của họ chăng? Như vậy chúng ta có vài tiêu chuẩn để đánh giá cái gọi là Đảng Cộng Sản bây giờ, đó là một đảng phái hay chỉ là một bọn làm ăn thiếu lương thiện? Tôi đồng ý đã có thời gian cái goi là đảng Cộng Sản ngày nay có những hoạt động như là đảng phái đúng nghĩa. Nhưng những hoạt động ấy tốt xấu, hay dở, có lợi hay có hại cho đất nước Việt nam là chuyện khác. Tôi nói đó là một “thứ đảng phái” vì lúc ấy đảng Cộng Sản theo ý thức hệ Mác-Lê, vận dụng chủ thuyết Mác-Lê làm cách mạng võ trang cướp chánh quyền thực dân. Tiếp theo, đảng cộng sản phát động cuộc cách mạng xã hội, tiến hành giai cấp đấu tranh, đấu tố địa điền chủ, ám sát công chức, trí thức, lãnh đạo tôn giáo, tịch thâu tài sản của người giàu có để sau cùng đưa giới lao động, những tên du thủ du thực, lên cầm quyền và khi vào Bộ chánh trị, lại lãnh đạo đất nước, dân tộc. Hành động của đảng cộng sản lúc đó có mục đích thi hành "chính nghĩa xã hội chủ nghĩa” theo ý hệ Mác-Lê. Nhưng từ lâu lắm rồi, cái gọi là đảng Cộng Sản không còn giống như trước đó nữa. Nó đã hoàn toàn biến chất để trở thành một cái gì khác hẳn. Tức nó không phải cộng sản, không mang nội dung Mác-Lê, không chủ trương giai cấp đấu tranh để tiến lên xã hội công bằng, người không bốc lột người, như kinh điển Mác-Lê dạy người cộng sản. Cách đây vài năm, ông Đặng Quốc Bảo, Khoa giáo trung ương, trong một báo cáo phổ biến hạn chế cho đảng viên cao cấp, nói rằng “hiện tại đảng Cộng Sản không còn chính nghĩa chút nào vì thuyết Mác-Lê lỗi thời và cũng không đúng, không khoa học”. Theo ông Bảo, thì đảng cộng sản không nên áp dụng thuyết ấy nữa. Hai ông Mác và Lê đã nghĩ sai về vũ trụ, về trời đất, về đời sống nhân loại. Vậy người thông minh phải vứt bỏ chủ thuyết Mác-Lê. Nếu ông Bảo đánh giá lý thuyết Mác-Lê đúng, thì đảng Cộng Sản không có một chính nghĩa nào để vẫn khẳng định tiếp tục đưa Việt nam đi theo con đường của Mác-Lê. Vậy đảng cộng sản là cái gì? Chỉ là một tập hợp những người đầy tham vọng và quyền lực. Họ không khác gì một thứ giặc cướp đối với nhân dân. Ông Bảo nói thêm rằng “tổ chức anh chị em cán bộ phải giữ quyền cai trị Việt Nam vài năm nữa, vì nếu không có một lực lượng mạnh giữ ổn định chính trị xã hội, thì nước sẽ loạn và dân sẽ khổ”. Lấy sự ổn định làm chính nghĩa của mình không có ý nghĩa tốt đẹp vì hoàn toàn thiếu thuyết phục. Chính nghĩa ổn định, nhiều người bình thường có thể nói và thi hành. Cần gì phải có cái gọi là đảng Cộng Sản với 3 triệu đảng viên, với vai trò lãnh đạo toàn diện đất nước và xã hội? Quân Đội làm được. Phật Giáo làm được. Việt Quốc làm được. Ai cũng hy vọng làm được. Cái gọi là đảng Cộng Sản không thể tự cho là chỉ có họ mới làm được. Theo tuyên truyền của đảng cộng sản, trong quá khứ, họ có công đức lớn để đứng trên và trước mọi người khác. Tức họ cho rằng họ có vai trò lịch sử Có đúng như vậy không? Để trả lời, giờ đây, Bộ Chính Trị hãy tổ chức gọi hồn các đồng chí của họ đã chết, chết vì hi sinh hay chết oan vì đảng cũng được, để hỏi công việc đảng làm. Rồi, có lẽ họ nên gọi hồn để hỏi cái gọi là đảng cộng sản thật sự có công đức với dân tộc Việt Nam hay không? Rồi, họ có thể gọi hồn để hỏi đảng cộng sản tại sao ngày nay vẫn nói đi theo mác-lê, mà trên thực tế không thấy xã hội việt nam chuyển biến theo mô hình” chính nghĩa Mác-Lê.” một chút nào nữa. Vậy thì cái đảng này nên tự giải tán, và có mang tội với đất nưóc, với dân tộc không? Chúng tôi cũng có thể gọi hồn như Bộ Chính Trị. Chúng tôi có thể gọi hồn các vị cũng nằm xuống, vì nhiều lý do khác nhau, hỏi họ về công đức của cái gọi là đảng Cộng Sản. Thí dụ, hỏi Đức Huỳnh Giáo Chủ của Phật Giáo Hòa Hảo, hỏi ông Trương Tử Anh, Đảng trưởng Đại Việt Quốc Dân Đảng, ông Lý Đông A, Thư ký trưởng Đảng Duy Dân, các nhân sĩ yêu nước Ngô Đình Khôi, Nguyễn văn Bông, Tạ Thu Thâu, Nguyễn An Ninh, Hồ văn Ngà, Phan Văn Hùm, Nguyễn Văn Sâm,… và những người dân Huế chết hồi Tết Mậu Thân, vân vân,… cho đến 1,2 triệu người Việt Nam bình thường khác, chết trên biển cả, trong rừng sâu, trong các trại tù rải rác khắp cả nước. Gọi hồn tất cả những người này về và lắng tai nghe họ nói số phận của dân tộc Việt Nam từ khi Đảng Cộng Sản vận dụng “chính nghĩa Mác-Lê” để cướp lấy quyền lãnh đạo đất nước và giữ độc tôn cho đảng. Xin trả lời: Công đức ở đâu? Bằng chứng thứ hai cho thấy cái gọi là đảng Cộng Sản là một đảng thì đảng ấy có hành động cụ thể như thế nào? Ngoài sự hiểu biết, sự suy nghĩ, sự tính toán của con người, các hành động của người đó phải cho chúng ta thấy rõ, một cách minh bạch, để kết luận người đó tốt hay xấu, giỏi hay dở, đạo đức hay gian ác, cần tồn tại hay nên vứt đi thôi? Cái gọi là đảng Cộng Sản đó, cách đây 8 năm, đã tự động hiến dâng đất đai của tổ tiên để lại cho Bắc Triều mới. Và cả biển nữa! Tại sao? Để đáp ứng sự đòi hỏi của Bắc Triều mới? Phải. Ở điểm này, chúng ta hãy nhìn rõ. Cái gọi là đảng Cộng Sản đó vì nhu cầu tồn tại đã dâng đất, dâng biển cho Bắc kinh. Đây là nhu cầu sanh tử. Đảng cộng sản phải làm một việc tội lỗi như vậy chỉ vì đảng lo sợ nhân dân Việt Nam hỏi tội của họ đối với Tổ Quốc và nhân dân từ trước đến giờ. Mà nhân dân hỏi tội có nghĩa là đảng sẽ bị mất quyền cai trị. Hoặc một vụ Thiên An Môn Việt Nam sẽ xảy ra. Trước nỗi ám ảnh mất quyền lực, đảng cộng sản cần sự ủng hộ, sự tiếp tay của Bắc Triều mới, mặc dầu có tổn hại đến quyền lợi tối thượng của Quốc gia. Như vậy đảng cộng sản ở Hà nội không thể tự cho là một đảng có chính nghĩa yêu nước được, mà phải bị kết án là một đảng bán nước mới đúng.
Nếu đảng Cộng Sản Hà nội chuyên tâm phục vụ cho đòi hỏi, tham vọng của Bắc Triều mới, thì Việt Nam tất nhiên phải lâm nguy làm thân nô lệ cho Hán Tộc. Nếu chỉ có riêng cái đảng cộng sản làm nô lệ Hán tộc thì chúng ta hà tất phải tốn lời. Thực tế ở Việt Nam cho ta thấy công an, tình báo của Việt Nam đều do công an, tình báo Trung Quốc đào tạo và cố vấn. Nhờ đó mà công an, tình báo Hà Nội mới có đủ bản lãnh đàn áp những người dân chủ ở Việt Nam, đàn áp dân oan nạn nhân của những vụ đất đai bị đảng cộng sản tước đoạt, đàn áp những vụ biểu tình chống Trung quốc xâm chiếm đất đai bằng vũ lực và thô bạo. Nhìn lại lịch sử Việt nam thì từ thời Ngô Quyền đến nay, chỉ có vài nhà vua Việt nam theo Bắc Triều một cách xấu hổ như vậy. Có Nhà Mạc phải xin sự ủng hộ của Hoàng đế phương Bắc để đối phó với Nhà Lê. Có vua Lê Chiêu Thống xin Trung Quốc gởi binh qua Hà Nội để đánh anh em Nhà Tây Sơn. Có vua Gia Long và Minh Mạng lấy y thức hệ Tống Nho của Nhà Thanh bên Tàu để làm nền tảng đạo lý xây dựng uy quyền cho Nhà Nguyễn. Nhưng các ông vua này không làm mất đất, mất biển vào tay ngoại bang chỉ vì quyền lợi riêng tư như đảng cộng sản ngày nay. Cầu viện thường hay lệ thuộc tư tưởng của kẻ khác, khó tránh khỏi bị dẩn đến mất chánh nghĩa quốc gia. Phải chăng vì thế mà Nhà Mạc đã không thắng Nhà Lê, vua Lê Chiêu Thống thua Quang Trung Nguyễn Huệ. Riêng Nhà Nguyễn vì chọn lựa sai lầm học thuyết lỗi thời mà cứ khăng khăng ôm giữ nên thua người Pháp. Tức một thứ lệ thuộc tư tưởng. Khi có được chỗ dựa mạnh là Bắc kinh, cái gọi là đảng Cộng Sản sẽ đánh bại được toàn dân Việt Nam chăng? Tức đảng cộng sản vĩnh viễn đàn áp, bốc lột nhân dân chăng? Mới đây khi nghe tin Bắc Kinh tổ chức Hoàng Sa và Trường Sa trở thành môt đơn vị hành chánh mới trực thuôc Tỉnh Hải Nam, lập tức xảy ra nhiều cuộc biểu tình của dân chúng thanh niên, sinh viên ở TP Hồ Chí Minh, ở Hà nội, chống chánh sách xâm lược của Trung Quốc. Cái gọi là Đảng Cộng Sản không dám lên tiếng phản đối kẻ cướp đất, trái lại thô bạo đàn áp dân chúng công khai bày tỏ lòng yêu nước. Khí thế của nhân dân Việt Nam bây giờ làm cho đảng cộng sản Hà Nội bắt đầu lo sợ. Nếu đảng cộng sản khôn ngoan thì hãy thấy ở đây, tức ở nhân dân, mới là chỗ dựa vững chắc hơn thế của Trung Quốc. Nhưng cái gọi là Đảng Cộng Sản nghe theo ai? Buồn mà nói. Vì nói cho đúng thì phải nói lớn và nói rõ phe nhóm cai trị Việt Nam hiện nay là một bọn Hán Ngụy. Tiếc vì chúng tôi biết chắc chắn có nhiều đảng viên của cái gọi là Đảng Cộng Sản không muốn như vậy. Họ thương dân, yêu nước thật lòng. Nhưng họ lo sợ, có thể vì bất lực, cho sự an nguy của bản thân và gia đình trước những thủ đoạn khéo léo, gian ác, đê hèn của lực lượng Công An, Tình Báo đang có mặt khắp nơi rình rập. Bọn Hán Ngụy thật sự không có nhiều người, nhưng họ có thế mạnh và nhiều tiền bạc. Họ quyết tâm giữ quyền lực cai trị đất nước mãi mãi. Họ sẽ làm cái gì phải làm để không mất địa vị cầm quyền, tức quyền làm ăn, làm giàu của họ. Lệ thuộc Bắc Kinh, đối với họ, là một giá phải trả, họ chấp nhận trả, để có phương tiện ổn định xã hội chính trị Việt nam, tức duy trì chế độ độc tài toàn trị. Ổn định là cho quyền lợi của họ. Đất nước đối với họ chỉ là phương tiện trao đổi. Trung Quốc có một triết lý bình định thiên hạ từ đời Tần Thủy Hoàng. Ông ấy lấy ý kiến của phái Pháp Gia gồm lý thuyết âm dương, ngũ hành để kiến tạo thái hòa. Làm chính trị như vậy không theo sự giảng dạy của Khổng Mạnh, trái lại, đưa ra chính sách đại đoàn kết, giữ phép nước dưới sự lãnh đạo đọc tôn theo một vị hoàng đế. Đó là thuyết của Mặc Địch. Cái đạo chính trị này – “hoàng đế chính thuyết”– là lý thuyết xây dựng xã hội không cần nghe ý dân. Đi từ trên xuống, không phải từ dân lên. Ngày nay là tập trung dân chủ, tức dân chủ xã hội chủ nghĩa và tư tưởng Hồ Chí Minh. Hoàng Đế nghe trời, ra lịnh và thiên hạ phải tuân theo. Dân không nghe theo thì sẽ bị phạt, nặng nhẹ tùy theo mức độ của sự phản bội, bất hiếu đối với chế độ. Một ông Hoàng Đế không cần đức, không cần uy tín mà vẫn giữ được ổn định xã hội. Hiếu nghĩa thay thế nhân nghĩa. Cấp trên nói cái gì thì cấp dưới vâng dạ theo răm rắp. Nói vô phép, mất dạy, thì bị phạt, không được phần thưởng. Đạo làm hoàng đế có mục đích lấy ý trời và qua cơ cấu hành chánh, ép thiên hạ vâng lệnh làm theo ý đó, mặc cho họ muốn hay không. Trong lịch sử Việt Nam, các Nhà Lý, Trần và Lê không lấy đạo Hoàng Đế của Bắc Triều để trị dân. Nhà Lý và Nhà Trần theo đạo Phật. Nhà Lê cho đến Vua Lê Thánh Tôn theo quan điểm nhân nghĩa do Nguyễn Trãi viết ra. Vua Lê Thánh Tôn bắt đầu theo chủ nghĩa Bắc Triều, tức lấy Tống Nho bênh vực ngôi vị Hoàng Đế một cách mù quáng với đạo hiếu nghĩa cha mẹ, vua chúa. Đến Nhà Mạc, Chúa Trịnh, thì ảnh hưởng Tống Nho ở cấp quan văn và các đại gia đình quan chức mở rộng. Nhà Nguyễn áp dụng Tống Nho và quan điểm hoàng đế, đưa triều đình Huế đi theo gương Nhà Thanh bên Tàu. Trước đây, cái gọi là đảng Cộng Sản chụp mũ những người Việt Nam không Cộng Sản mà hợp tác với Mỹ Quốc để giữ độc lập cho miền Nam Việt Nam là “Mỹ Ngụy”. Bây giờ, nhìn về quá khứ thì chúng ta có thể đánh giá ai có công lớn hơn cho Dân Tộc Việt nam: “Mỹ Ngụy” hồi đó hay “Hán Ngụy” bây giờ? Người Mỹ khi họ giúp các Chính Phủ Việt nam Cộng Hòa, khi họ làm cố vấn cho Chính phủ và quân đội quốc gia, họ thật sự muốn gì? Họ khuyến khích người Quốc Gia làm gì? Họ đòi hỏi Chính Phủ Sài gòn có chính sách nào? Nói chung, người Mỹ từ Tổng Thống Eisenhower cho đến Tổng Thống Nixon, từ Đại Sứ Elbridge Durbrow cho đến Đại Sứ Ellsworth Bunker, tất cả đều yêu cầu Chính Phủ Sài Gòn lo cho dân, áp dụng chế độ hiến trị, tổ chức các cuộc bầu cử từ xã ấp đến trung ương, trong sạch, dân chủ, cải cách ruộng đất, phát triển kinh tế, mở rộng giáo dục theo tôn chỉ “nhân bản, khoa học, khai phóng ”… Đối với Mỹ thì ý dân là hơn ý trời. Mỹ không bao giờ theo “hoàng đế chính thuyết”. Như vậy làm “Mỹ Ngụy” là chọn phương pháp lo cho dân, cho quê hương Việt Nam, cho văn hóa, đạo đức dân tộc. Người Mỹ đến Việt Nam, không ở lại Việt Nam. Và “dân Ngụy.” không hiến dâng đất dai, biển cả cho ngoại bang. Hơn nữa, trong lịch sử, người Mỹ không làm thuộc địa, không làm Thái thú, chỉ làm bạn đồng minh giai đoạn. Còn người Việt nào bây giờ làm Hán Ngụy thì phục vụ ai? Họ có lo sợ số phận Tổ quốc của họ không? Hay chỉ có chung một thứ tập hợp những người cùng chí hướng tôn thờ quyền lợi bản thân mà thôi? Stephen B. Young
|
|