Nhiều quán cà phê của người Việt ở Mỹ thuê tiếp viên mặc "mát mẻ" để hút khách. Tuy nhiên, loại hình này gặp không ít phản đối từ chính quyền, người dân, thậm chí đối mặt kiện cáo.
Nhân viên ăn mặc mát mẻ tại quán cà phê Cafe Lú ở Mỹ. Ảnh: OC RegisterKhi nói về thứ gì đó "nóng bỏng" tại quán cà phê của người Việt ở Mỹ, chắc chắn bạn không chỉ nhắc đến cà phê. Dọc các khu phố ở Little Saigon, đặc biệt là phố Euclid ở Garden Grove, là nơi tập trung nhiều quán cà phê bikini.
Đây là địa điểm mà nhiều đàn ông Mỹ gốc Việt thường lui tới để thư giãn, uống cà phê, tán gẫu với bạn bè hoặc đơn giản chỉ để ngắm các nữ tiếp viên ăn mặc hở hang.
Trang phục của các nữ tiếp viên chỉ là hai mảnh vải che đi chỗ nhạy cảm trên cơ thể, đôi giày cao gót hơn 10 cm và trang điểm son phấn lòe loẹt nhằm hút khách. Vào ban đêm, những bộ hai mảnh đó diêm dúa hơn để tăng sự gợi cảm.
Quán Cafe Lú trên đại lộ Harbor và Cafe Di Vang 2 ở phố Euclid, Santa Ana, California luôn chật kín khách suốt ngày đêm mặc dù chỉ phục vụ cà phê, trà và sinh tố, không có rượu, đồ ăn, thậm chí là ăn nhẹ.
"Người Việt yêu thích cà phê. Tuy nhiên, ý tưởng để các cô gái gợi cảm làm bồi bàn chắc chắn không bắt nguồn từ Việt Nam", Natalie Nguyễn, chủ quán Cafe Lú - người Mỹ gốc Việt, nói.
Đám khói trắng mỏng bay lơ lửng trên đầu các vị khách, chủ yếu là nam giới. Tiếng nhạc lớn, hầu hết là bài nhạc Việt hoặc Mỹ. Các vị khách đôi lúc nhìn lên TV màn hình phẳng để coi trận đấu thể thao trong ngày, thỉnh thoảng liếc sang những cô tiếp viên "mát mẻ" đang bê khay đồ uống đi qua đi lại.
Theo vài chủ quán và khách hàng, loại hình cà phê này xuất hiện đầu tiên ở Little Saigon, quận Cam. Tuy nhiên, nó lan dần sang các khu Little Saigon khác như ở San Jose, Seattle và Houston.
Cũng giống như Cafe Lú, quán GZ Cafe tại thành phố Stanton, bang California do một người Mỹ gốc Việt là Rachel Tran làm chủ. GZ Cafe mở cửa từ năm 2011 tại thành phố Garden Grove, sau đó chuyển đến Stanton vào tháng 12 năm ngoái để tiết kiệm chi phí thuê mặt bằng.
Các cô gái ở đây khá trẻ, chỉ từ 19-28. Họ phải mặc trang phục hở hang để hút khách. Lương bổng của tiếp viên nhận được cũng ở mức cao do giá thành đồ uống khá đắt. Tuy nhiên, hình thức này vẫn hút được nhiều cánh mày râu do sự tò mò và hiếu kỳ.
Chiêu thức để hút khách
Các cô gái giúp thu hút thực khách tới quán đông hơn và quan trọng là họ muốn quay lại lần sau.
"Chúng tôi cũng bán cà phê giống như Starbucks, nhưng nếu chỉ là một nơi cung cấp cà phê và chẳng có gì hơn thì lý do để khách hàng trở lại với chúng tôi là gì?", D. Nguyen, chủ quán Cafe Di Vang 2 ở phố Euclid, Garden Grove, nói.

Dùng nhân viên nữ mặc hở hang là cách để hút khách hàng tại nhiều quán cà phê của người Việt tại Mỹ. Ảnh: OC Register
Trang OC Register dẫn lời Randall Hiatt, chuyên gia và là chủ tịch công ty tư vấn Fessel International về lĩnh vực nhà hàng ở quận Cam, nhận định, các quán cà phê của Việt Nam đang tạo ra một thị trường riêng cho chính nó và phát triển trong khi những loại hình bán cà phê khác gặp khó khăn.
Một cô gái gốc Việt họ Phạm, 23 tuổi cho biết, cô phục vụ ở quán cà phê này nhưng giấu bố mẹ. Vanna, tiếp viên khác, lại tỏ ra khá thoải mái với công việc: "Chúng tôi bán cà phê, không bán thân".
Hầu hết khách hàng tới quán đều là khách quen. Nguyen Than, 37 thường đến quán vào các buổi trưa và coi đây là cách để thư giãn.
"Tôi thực sự không mấy quan tâm tới các cô gái, cũng không biết nhiều về họ. Tôi cũng không chạm vào họ, chỉ là tôi cảm thấy thoải mái khi tới đây", Than nói.
Sonny Tran, 35 tuổi cho biết, chính những tiếp viên "mát mẻ" là sức hút khiến anh vào đây. Anh thường đến quán nói chuyện phiếm với các cô gái, đôi khi trêu chọc và tận hưởng không khí vui vẻ.
Chính quyền kiện và yêu cầu đóng cửa

Quán GZ Cafe bị chính quyền Stanton kiện. Ảnh: ABC
Gần đây, chính quyền Stanton, California đã đệ đơn kiện quán GZ Cafe do "gây phiền toái nơi công cộng" và kêu gọi quán đóng cửa nếu như không thực hiện đúng quy định của thành phố.
Các cáo buộc bao gồm nhân viên để lộ bộ phận nhạy cảm, hút thuốc và mở cửa quá thời gian cho phép.
Một vài người dân phàn nàn về mùi khói thuốc ở quán làm ảnh hưởng tới xung quanh. Nhiều người bán hàng xung quanh cũng tỏ ý muốn quán đóng cửa.
"Bao cao su vương trên mặt đất. Các cô gái mặc bikini nhưng nếu bạn ’thỏa thuận’, họ có thể khỏa thân", một phụ nữ thường lui tới khu vực này cho biết.
Tuy nhiên, chủ sở hữu quán phủ nhận các cáo buộc và cho biết đã tuân thủ mọi yêu cầu của chính quyền Stanton cũng như quy định của địa phương.

Sang Mỹ mở cafe bikini, ông chủ người Việt bị kiệnTheo OC Register đưa tin, một quán cafe của người Việt đã bị thành phố Stanton của Mỹ kiện vì cho nhân viên ăn mặc hở hang phục vụ.

Chính quyền thành phố Stanton, bang California, Mỹ đã đệ đơn tố cáo quán GZ Cafe - một quán cafe của người Việt được mở tại đây, và yêu cầu quán cafe này phải đóng cửa. 
Nguyên nhân được xác định là do GZ Cafe là một quán cafe bkini, các nữ nhân viên phục vụ tại quán này đều ăn mặc hở hang, chỉ diện mỗi bikini, hoặc thậm chí để lộ ra những phần cơ thể nhạy cảm. 
Thành phố này đã nhiều lần phải phạt chủ quán vì cho phép nhân viên mặc phản cảm, và cho khách hàng hút thuốc tự do trong quán. 
Trước đó, cảnh sát cũng từng đến đây nhiều lần để điều tra về tình trạng cờ bạc bất hợp pháp. 
Tuy nhiên, tình trạng tương tự vẫn được diễn ra công khai tại GZ Cafe. Điều này đã gây nên cuộc tranh cãi ở thành phố này. Để đảm bảo sự an toàn và sức khỏe, thành phố này đã quyết định nộp đơn lên Tòa Thượng Thẩm Orange County. Được biết, chủ nhân của tiệm cafe này là Rachel Tran, là một Việt kiều. Tran mở quán cafe bikini này từ năm 2011. Ban đầu, GZ Cafe được đặt tại thành phố Garden Grove. Đến khoảng cuối năm 2014 thì chuyến đến Stanton. Lúc còn ở Garden Grove, quán cafe GZ cũng từng nhiều lần bị chính quyền thành phố này kiện ra tòa vì để nhân viên ăn mặc phản cảm. Sự việc lại tiếp tục lặp lại khi GZ được chuyển địa điểm đến Stanton. Khi nói về vụ việc này, Rachel Tran cho rằng, quán của anh ta rất đông khách, điều này giúp đóng góp cho việc kinh doanh tại khu vực. Như vậy, anh ta nghĩ hình thức kinh doanh này không có vấn đề gì. Trong khi đó, theo quy định của thành phố Stanton, bất kỳ cửa hàng cafe bikini nào mở ra ở ở đây đều phải tuân theo quy định nghiêm ngặt: cấm khỏa thân, hút thuốc lá và cờ bạc. Đối với những người vi phạm quy định này sẽ phải đối mặt với mức phạt 1.000 USD và 6 tháng tù giam. Được biết ở California thường xuyên xuất hiện những quán cafe bikini như vậy, nhất là tại khu vực Little Saigon. Little Saigon là một vùng rộng lớn, với nhiều khu thương xá của người Việt và người Hoa, nằm phía Tây của Disneyland, giữa xa lộ California 22 và xa lộ Liên bang 405. Nó được mệnh danh là thủ đô của người Việt tị nạn. Đây chính là nơi tụ tập được nhiều quý ông Việt ưa tích. Họ đến đây để uống cafe, hút thuốc, nói chuyện với bạn bè hoặc với các nhân viên ăn mặc mát mẻ của nhà hàng. Nổi bật nhất tại khu Little Saigon là khu dọc đường Euclid ở Garden Grove. Cũng giống như GZ cafe, nhiều quán cafe bikini khác của người Việt cũng được mở tràn lan trong khu vực này. (Thu An / Theo OC Register, Yelp) 1/18 




VietBao.vn(Theo_Báo Đất Việt >>'Phận bạc' của nữ tiếp viên cà phê bikini Việt ở MỹCô gái có thân hình bốc lửa khẳng định, việc vừa chạy bàn vừa đi khách đêm và cặp kè thêm “ghệ già” là sự lựa chọn và “phấn đấu” của hầu hết các tiếp viên bikini như cô. 'Phận bạc' của nữ tiếp viên cà phê bikini Việt ở MỹCô gái có thân hình bốc lửa khẳng định, việc vừa chạy bàn vừa đi khách đêm và cặp kè thêm “ghệ già” là sự lựa chọn và “phấn đấu” của hầu hết các tiếp viên bikini như cô.Một ngày mưa dầm cuối tháng 3 ở miền bắc California, tôi tình cờ gặp Tuyền, một trong những tiếp viên “đinh” của cà phê Bikini của người Việt ở Mỹ. Cô trông khá trẻ với thân hình “bốc lửa”, nhưng nồng nặc mùi rượu, nước hoa… rất khó tả. Chỉ thoáng nhìn, ai cũng có thể đoán được thân phận của cô bởi bộ bikini hồng đang diện. Muôn nẻo sa cơ Quán vãn khách, Tuyền có thời gian tiếp chuyện tôi. Với đôi mắt đượm buồn, Tuyền kể về những buồn tủi của mình từ ngày đặt chân lên đất Mỹ. “Tôi đã phải đánh đổi rất nhiều để tồn tại trước quyền lực của những đồng dollar nơi đây”, cô nói. Tuyền vốn sinh ra và lớn lên ở một miền quê nghèo duyên hải Nam Trung Bộ. 18 tuổi, bố cô qua đời. Biết rõ thân phận nghèo, Tuyền luôn mơ ước một ngày nào đó đổi đời. Nhờ chút nhan sắc và duyên ăn nói khéo léo nên năm 19 tuổi, qua lời giới thiệu mai mối của người họ hàng cùng quê, cô kết hôn với một Việt kiều Mỹ, hơn cô gần 30 tuổi. Cứ tưởng cuộc đời Tuyền sẽ trang sang mới khi đến “thiên đường Mỹ quốc” với người chồng già nhưng ai biết được chữ ngờ, chồng cô vốn là người cổ hủ và vô cùng khắc nghiệt, từ lúc chung sống, cô chỉ được phép ra khỏi nhà 3 ngày trong tuần để làm nail tại tiệm của bạn ông ta. Cô không được phép đi làm nhiều mà phải ở nhà phục vụ. Với đồng lương ít ỏi, cô không thể giúp đỡ gia đình và bị lệ thuộc vào chồng ghê gớm. Không thể tiếp tục cuộc sống tù túng, trói buộc, Tuyền quyết định ly hôn. Trong túi chỉ còn vài trăm USD, cô mướn một căn phòng nhỏ lao vào làm việc. Ngày đầu, cô làm thuê cho các hiệu nail, rửa bát, bưng bê cho các quán ăn Việt Nam. Làm việc quần quật tối ngày mà vẫn chẳng có chút tiền để dành, Tuyền ứa nước mắt khóc cho thân phận bạc bẽo côi cút của mình nơi xứ người. Một lần, đi uống cà phê cùng nhóm bạn, Tuyền được biết quán cà phê bikini của những người đồng hương đang có nhu cầu tuyển người, thế là cô nhập vào đoàn quân của quán. Tuyền cho biết, hầu hết các chị em tiếp viên ở quán đều có số phận éo le và xuất thân trong những gia đình nghèo ở Việt Nam. Ai cũng từng mơ về cuộc sống thiên đường ở nước Mỹ nhưng hầu như đều vỡ mộng và sa cơ tới đây. Uống rượu, thức đêm, tiếp khách và… làm bồ nhí Tuyền cho biết, dù thời tiết nóng hay lạnh, mùa đông hay hè, cô và các tiếp viên khác chỉ được phép mang trên người 2 mảnh vải che những chỗ nhạy cảm trên cơ thể và đi đôi giày cao gót hơn 10 cm, trang điểm son phấn loè loẹt để “hút khách”. Có những ngày mùa đông, thời tiết xuống chỉ còn 4-5 độ C, năn nỉ lắm thì chủ quán mới chấp nhận cho các cô khoác thêm chiếc đầm ngủ bằng voan, mỏng tanh, trong suốt. Công việc của các cô là bưng bê cà phê và chịu khó trò chuyện, đánh bài, hát karaoke; thậm chí là “đi khách”. Trong đó, khách của Tuyền đa phần là đàn ông Việt Nam, đủ mọi lứa tuổi, mọi thành phần của xã hội Mỹ. Rồi cô gặp một người đàn ông đồng hương tuổi trung niên, chủ chuỗi tiệm nail ở miền Nam Cali, goá vợ. Cô chấp nhận làm “ghệ” (bồ nhí) của ông. Từ ngày cặp kè bên người tình già, cuộc sống của cô bận rộn hơn bởi ban ngày, cô phải bưng bê phục vụ cả trăm người đàn ông trong quán với bộ đồ hở hang 2 mảnh, tối về lại phải tận tình phục vụ “ông chủ’ ngay trong căn phòng trọ của mình. Đổi lại, cô có tiền tiêu rủng rỉnh, ăn mặc đẹp, xài hài hiệu và có nhiều tiền gởi về cho gia đình. Tuyền khẳng định, việc vừa chạy bàn vừa đi khách đêm và cặp kè thêm “ghệ già” là sự lựa chọn và “phấn đấu” của hầu hết các tiếp viên bikini như cô.  |
Chứng minh lời khẳng định của mình, Tuyền đưa ra dẫn chứng bằng các đồng nghiệp. Tuyền cho biết, tuy mới vào nghề được 2 năm nhưng với cách đó, Ái Lan, đồng hương với Tuyền, đã mua được xe hơi đời mới, mặc đồ toàn hàng hiệu; Diễm My, quê gốc Hải Phòng, hằng tháng gửi cả ngàn USD về nuôi cha mẹ già và sắp tới còn dự định mua nhà bên tiểu bang Texas để cho thuê; Hồng Vân, người Quảng Ninh, người chủ quán cà phê mà Tuyền đang làm, có nhà hơn nửa triệu USD cũng từ những ngày “buôn son bán phấn” lúc làm tiếp viên. Nhưng chính Tuyền và không ít cô gái cũng tự nhận ra rằng, nghề tiếp viên bikini rất "bạc". Tiền bạc, vật chất nói chung có thể thừa nhưng hạnh phúc đích thực thì dường như chẳng bao giờ có được. Kết cục của Tuyền là một minh chứng rõ ràng. Cặp kè với “ghệ” được chừng nửa năm, Tuyền bị ông thẳng thừng “đá đít” để về Việt Nam chung sống cùng người vợ cũ, an dưỡng tuổi già. Người tình già bỏ đi, số tiền được chu cấp hằng tháng của cô cũng bị cắt giảm. Đã thế cô còn mắc phải căn bệnh lậu do quá “phong tình”. Thế là bao nhiêu tiền tích cóp; thậm chí chiếc xe Lexus mà hằng tháng ông “ghệ” khi xưa mua cho, cô cũng phải bán để chữa trị. Tuyền lại chơ vơ giữa đất khách quê người. Hiện, Tuyền đã xin nghỉ ở quán cà phê để dưỡng bệnh. Không đủ tiền thuê 1 căn phòng master room (khép kín, tiện nghi), cô đành đi mướn phòng trọ giá rẻ để ở. Tôi hỏi tại sao không về Việt Nam, Tuyền chỉ nghẹn ngào cho biết vì không muốn trở thành gánh nặng của gia đình. “Em đã cố giấu gia đình bệnh tật của mình và vẫn gửi tiền về nhà vì không muốn mất mặt với bà con lối xóm nhưng không biết còn có thể gắng gượng được bao lâu ”, cô nói. Nghe những lời tâm sự của cô, tôi chợt thấy xót xa cho những thân phận má hồng bạc mệnh trong những quán cà phê bikini ở nơi vốn được nhiều người coi là thiên đường này. Không biết cuộc sống của họ rồi sẽ đi đâu, về đâu… * Tên nhân vật đã được thay đổi. Theo Đất Việt |