Bí ẩn cá chết Vũng Án: CSVN im lặng che giấu nguyên nhân TQ đầu độc biển
12.06.2016 11:16
Ảnh minh họa: Ngư dân Philippines đứng bên cạnh các xô đầy cá chết ở thị trấn Rosario, tỉnh Cavite, phía nam Manila, Philippines. Nhóm KAI cáo buộc rằng họ đã tìm thấy bằng chứng các tàu đánh cá Trung Quốc đổ hóa chất xuống biển gần quần đảo Trường Sa để gây hại đến ngành công nghiệp đánh bắt cá ở Palawan.
Một nhóm thanh niên có tư tưởng dân tộc chủ nghĩa của Philippines cáo buộc chính phủ Trung Quốc đầu độc một khu vực rộng lớn ở Biển Đông để ngăn cản ngư dân Philippines và các nước khác được hưởng lợi từ nguồn tài nguyên biển, nhằm củng cố quyền kiểm soát khu vực. Phong trào Kalayaan Atin Ito (KAI) mô tả mục tiêu của họ là tập hợp “10.000 tình nguyện viên tham gia với chúng tôi trong một cuộc biểu tình ôn hòa chống lại sự hung hăng và xây dựng đảo nhân tạo, căn cứ quân sự bất hợp pháp của Trung Quốc ở các rạn san hô tại Biển Tây Philippines" (Việt Nam gọi là Biển Đông). Nhóm KAI cáo buộc rằng họ đã tìm thấy bằng chứng các tàu đánh cá Trung Quốc đổ hóa chất xuống biển gần quần đảo Trường Sa để gây hại đến ngành công nghiệp đánh bắt cá ở Palawan, hòn đảo của Philippines gần vùng biển tranh chấp. Nhóm này cho biết trong một bài đăng trên trang Facebook: “Khi chúng tôi ở đó vào năm ngoái, người dân khẳng định với chúng tôi rằng tàu Trung Quốc thường xuyên thả hóa chất để tiêu diệt các loài san hô và sinh vật biển”. “Trung Quốc đang hung hăng loại bỏ các hoạt động kinh tế của cộng đồng dân cư ở nhóm đảo Kalayaan [Quần đảo Trường Sa] để xua đuổi dân thường và cô lập quần đảo. Một khi dân cư bỏ đi, các hoạt động chiếm giữ quần đảo của quân đội Trung Quốc sẽ dễ dàng hơn”, nhóm KAI cáo buộc và đăng tải hình ảnh cá chết dạt vào các hòn đảo. Cả chính phủ Philippines lẫn Trung Quốc đều không có phát biểu nào về cáo buộc này, và đây là lần đầu tiên có cáo buộc như vậy. Tuy nhiên, Manila đã cáo buộc Trung Quốc phá hủy môi trường ở khu vực quần đảo Trường Sa và Hoàng Sa, nơi Bắc Kinh tuyên bố hầu hết chủ quyền. Tháng 7 năm 2015, thẩm phán toà án tối cao Philippines Antonio Carpio đã đưa ra một tuyên bố lên án Trung Quốc phá hủy 17 rạn san hô gần quần đảo Trường Sa khi xây dựng đảo nhân tạo cho các cơ sở quân sự ở đó. Trong khi đây là lời buộc tội đầu tiên đối với chính phủ Trung Quốc về việc cố tình đầu độc vùng biển nước ngoài, các cuộc biểu tình về vụ cá chết hàng loạt đã bùng ra ở Việt Nam. Sáng ngày 8 tháng 5, công an Việt Nam đã bắt giữ hàng chục người và nhanh chóng giải tán biểu tình tại Hà Nội. Chính phủ Việt Nam, quốc gia có liên quan đến tranh chấp lãnh thổ ở Biển Đông với Trung Quốc, tuyên bố sẽ điều tra vụ việc nhưng cho tới nay vẫn chưa quy lỗi cho ai. Trong khi đó tập đoàn Formosa Plastics trở thành mục tiêu công kích của người biểu tình. Trước khi xảy ra vụ cá chết hàng loạt, đã có nhiều sự cố tàu Trung Quốc tấn công tàu Việt Nam, Philippines và Indonesia ở ngư trường. Tàu Trung Quốc đã đánh chìm ít nhất 2 tàu cá Việt Nam trong vòng 2 năm qua khi các tàu này đang đánh bắt trong hải phận của Việt Nam được quốc tế công nhận. Đầu năm nay, tàu tuần duyên Trung Quốc đã đâm một tàu ở vùng biển Indonesia. Quốc gia này đã phản đối sự hiện diện của lực lượng bảo vệ bờ biển Trung Quốc trong lãnh thổ của họ. Theo Breitbart, VOA Lê Minh Nguyên  Ảnh: Internet ” Để tiêu diệt một dân tộc nó “là một tiến trình, không phải một sự kiện” như GS Sheri Rosenberg quan sát. Tiến trình này Trung Quốc lâu nay thực hiện cho dân tộc Việt Nam. Nó lâu dài và đa dạng, được tăng tốc bởi chế độ chính trị của nước nạn nhân. Chế độ khoá tay bịt miệng người dân, không cho đất nước có sức mạnh dân tộc, hai đảng cộng sản đàn anh và đàn em rù rì rủ rỉ với nhau trong bóng tối. Nó biến Việt Nam trước tiên là bãi rác, kế đến là con đường mòn nam tiến. “ Khi sinh tiền bà GS Sheri Rosenberg có viết “Diệt chủng là một tiến trình, không phải một sự kiện” (Genocide Is a Process, Not an Event [1]. Bà cho rằng đó là một sự giảm thiểu từ từ sức sống của dân tộc đó về cả hai mặt chất lượng và số lượng (genocide by attrition). Trong lịch sử loài người, diệt chủng đã xảy ra rất nhiều cho các dân tộc, tuy hoàn cảnh và đặc tính có khác nhau, nhưng nó có các điểm giống nhau như: (1) diễn ra trong bối cảnh thế giới ít quan tâm vì do một sự kiện lớn khác chiếm hết các băng tầng của truyền thông các nước, (2) muốn xóa bỏ, làm bạc nhược, hay đuổi dân tộc đó ra khỏi một vùng lãnh thổ, (3) chủ thể gây ra là một chính quyền hay một quốc gia ở tại thực địa hay ở ngoài thực địa, (4) xem sự hiện hữu hay sự hùng mạnh của dân tộc đó là một mối đe dọa, (5) xảy ra khi dân tộc đó không có khả năng để tự bảo vệ, (6) chủ thể gây ra thường nhân danh một lý tưởng, một chủ nghĩa, một tín ngưỡng, hay một sự tự vệ, (7) chủ thể gây ra thấy không có ai ở bên ngoài thực sự có khả năng can thiệp vào, (8) sự diệt chủng xảy ra trong một thời gian dài, không phải giết hàng loạt trong một vài lần, (9) sự diệt chủng không chừa một ai, dù đàn bà hay trẻ em [2]. Trong quá khứ ta thấy có khoảng 6 triệu người Do Thái bị Đức Quốc Xã sát hại từ 1933-1945, khoảng 1 triệu người Tutsi bị sát hại trong năm 1994 ở Rwanda bởi chính quyền người Hutu, khoảng 1.5 triệu người Armedian bị sát hại dưới tay người Thổ Nhĩ Kỳ từ 1915-1923, khoảng 1.5 triệu người Cam Bốt dưới tay Pol Pot từ 1975-1979, hơn 1 triệu người Ái Nhĩ Lan chết đói 1846-1852 mà nguời Anh gián tiếp để cho xảy ra, nhiều triệu thổ dân ở Mỹ Châu bị chết vì bệnh đậu mùa (smallpox) do người Âu Châu đem sang cùng sự tàn sát người Inca và người Aztecs, chính quyền Úc từ 1909 đến thập niên 1970s chủ trương tiêu diệt thổ dân bằng cách bắt cóc trẻ sơ sinh của họ,…[3]. Việt Nam là nạn nhân của tiến trình này qua cả ngàn năm lịch sử, nó giảm tốc khi Việt Nam giành được độc lập, nhưng tăng tốc trở lại khi phong trào cộng sản thắng thế với quốc tế vô sản, và càng thảm não hơn khi Đông Âu và Liên Sô sụp đổ, CSVN lệ thuộc vào CS Trung Quốc nhiều hơn để tồn tại, mà Hội Nghị Thành Đô 1990 và hai thập niên sau đó là đỉnh điểm của sự thần phục. Trung Quốc từ ngàn năm, do địa chính trị chéo ngoe thất thế, hoặc chỉ thu mình ở trung nguyên hay chỉ có thể tiến nam để bành trướng, nên xem Việt Nam là cái gai cần phải nhổ cho trống đường, cả bộ lẫn thủy. Trung Quốc xem sự hùng mạnh của Việt Nam là một mối đe dọa, cản bước Trung Quốc trong việc chế ngự Đông Nam Á với khoảng trên 600 triệu dân, với tài nguyên Biển Đông và đường vào Ấn Độ Dương để tiếng đến Trung Đông và Phi Châu. Nhưng tiêu diệt dân tộc Việt Nam thì rất khó mà ngàn năm lịch sử đã chứng minh. Vậy thì diệt chủng bằng một tiến trình từ từ và đa dạng là giải pháp mà họ có thể làm được, vừa hiệu quả vừa không gây ồn ào để dư luận thế giới quan tâm. Ở Hội Nghị Geneva 1954, trong các cuộc đàm phán giữa các bên, Trung Quốc với thủ tướng Chu Ân Lai luôn thúc ép phía Việt Nam chia đôi đất nước [4]. Nhà sử học Nayan Chanda nhận xét: “Trung Quốc ủng hộ sự tồn tại của hai Việt Nam và nói chung mong muốn có một đa quốc gia tại biên giới của nó…”[5]. Trong Chiến Tranh Việt Nam, Trung Quốc cung cấp súng đạn cho Miền Bắc xâm lăng Miền Nam, muốn cho huynh đệ tương tàn, Trung Quốc còn cho cả 170,000 quân Trung Quốc vào trấn giữ Miền Bắc để CSVN dốc toàn lực lượng xâm lăng Miền Nam [6]. Một Việt Nam yếu và tan nát là một dạng của tiến trình tiêu diệt một dân tộc. Khi Miền Bắc chiếm được Miền Nam năm 1975, những ngày trước khi Miền Nam sụp đổ, Trung Quốc không muốn có một Việt Nam thống nhất mà muốn tiếp tục duy trì hai thực thể, họ đã liên lạc với Tòa Đại Sứ Pháp và với phía ông Dương Văn Minh trong ý định này, nhưng đã không thực hiện được vì biến cố xảy ra quá nhanh và ông DVM đi về hướng người em ruột của ông là Dương Thanh Nhựt (Mười Ty – [7]phía CSVN, đang ngã hẳn về Liên Sô. Sử gia Dương Trung Quốc đồng ý với đánh giá của truyền thông quốc tế lúc bấy giờ là Trung Quốc muốn “đánh Mỹ đến người Việt Nam cuối cùng”. Ông nêu bật là, bất chấp sự chọc gậy bánh xe của Trung Quốc, CSVN năm 1975 đã thống nhất đất nước. Phản ứng sau đó của Trung Quốc là xúi giục lực lượng Khmer Đỏ của Pol Pot mở cuộc chiến tranh biên giới phía Tây Nam và xua quân đánh vào vùng biên giới phía Bắc Việt Nam năm 1979 [8]. Để tiêu diệt một dân tộc, Trung Quốc sử dụng một tiến trình lâu dài và đa dạng: từ chia đôi đất nước, cung cấp súng đạn cho huynh đệ tương tàn, thừa cơ hội Hoa Kỳ rút quân để chiếm Hoàng Sa, thừa cơ hội CSVN chơi vơi trước sự suy tàn của Liên Sô và Đông Âu để chiếm Trường Sa, lợi dụng lúc CSVN sẽ té nếu không có họ chống lưng để tung ra đường lưỡi bò, xây đảo, chiếm thêm ngư trường, đưa thêm giàn khoan vào vùng đặc quyền kinh tế của Việt Nam hay vùng chồng lấn ở vịnh Bắc Bộ, xâm nhập nóc nhà Việt Nam qua việc khai thác bauxite, nơi có vị trí chiến lược và xả rác bùn đỏ, chiếm các khu rừng đầu nguồn, khống chế nước sông Mekong gây nhiễm mặn cái nôi nông phẩm và hủy diệt tôm cá, núp sau Đài Loan xây dựng nhà máy thép Formosa Vũng Áng, nơi có vị trí yết hầu dễ cắt VN cả bộ lẫn thuỷ với chỉ khoảng 40 cây số đến Lào và 320 cây số đến căn cứ hải quân Du Lâm của TQ, làm nhiễm độc biển đưa chất độc vào hệ thống dây chuyền thực phẩm tàn phá sức sống dân tộc nhiều thế hệ về sau, nhập vào Việt Nam các thực phẩm và hóa chất độc hại, xây các nhà máy không an toàn gây ô nhiễm không khí hay nguồn nước từ Bắc đến Nam như nhà máy nhiệt điện Vĩnh Tân, Bình Thuận hồi tháng 4/2015 [9], xây các phố Tàu khắp các tỉnh thành. Trung Quốc từng lấy cớ mượn đường vào đánh Chiêm Thành đời nhà Trần để xâm lăng Việt Nam. Ngày nay việc mượn đường được thể hiện dưới hình thức đầu tư kinh tế. Thâm hụt thương mại với Trung Quốc năm 2015 là khoảng 35 tỷ đôla, số tiền khổng lồ này mà Trung Quốc móc được từ Việt Nam mỗi năm giúp Trung Quốc mượn đường vào Việt Nam bằng chi phí của Việt Nam [10]. Việt Nam đất hẹp dân đông, mật độ dân số được coi là quá cao, khoảng 270 người cho một cây số vuông, gấp 7 lần so với tiêu chuẩn [11] thế giới. Cho nên để dọn con đường mòn tiến nam, họ vừa cho dân Trung Quốc vào sống xôi đậu chiếm các vị thế thượng phong, vừa hủy hoại môi trường để bào mòn sức sống, đuổi người Việt đi nơi khác. Các khu phố Tàu nở ra từ sau Hội Nghị Thành Đô ở các tỉnh như Bắc Ninh, Quảng Ninh, Bình Dương… [12] càng ngày càng mọc lên nhiều hơn. Đảng CSVN lại không quan tâm gì đến môi trường, trong khi Trung Quốc đang dùng nó để tiêu diệt một dân tộc. Các nước như Đức, Áo, Bỷ, Ý, Thuỵ Điển, Thuỵ Sĩ và cả Phi Luật Tân đang chủ trường giảm thiểu và loại bỏ hẳn điện hạt nhân. Các quốc gia khác như Hoa Kỳ, Tây Ban Nha đang cắt xuống dần các nhà máy[13]. Trong khi đó thì Việt Nam lại hồ hởi xây dựng ở Ninh Thuận. Nếu tai nạn xảy ra thì sức tàn phá môi trường sẽ vô cùng khủng khiếp. Rất nhiều các chuyên gia điện hạt nhân bên trong và bên ngoài Việt Nam hết sức lo lắng và lên tiếng báo động, nhưng CSVN bỏ ngoài tai vì xây dựng hàng tỷ đôla thì tiền bôi trơn tham nhũng sẽ khổng lồ cho họ[14]. Việt Nam có bờ biển dài và vô cùng xinh đẹp, các nhà máy như Formosa hay điện hạt nhân sẽ lấy đi món quà thiên nhiên quý giá của dân tộc. Các nước theo chế độ cộng sản có một điểm chung là xem rẽ sự sống của người dân trong nước. Họ xem dân là con vật để thí nghiệm trong việc họ thay Thượng Đế để cơ cấu lại xã hội con người (social engineering). Coi dân như cái đinh con ốc trong bộ máy cơ khí, có thể ném bỏ một cách vô cảm (expendable), hoàn toàn không có nhân vị. Chủ nghĩa cộng sản với ý niệm “đạo đức cách mạng” mà Lê Nin cổ xuý, dạy cán bộ phải biết xem rẽ đạo đức mà các tôn giáo lớn của nhân loại xiển dương để làm bất cứ điều gì có lợi cho đảng. Sự bạo tàn từ đó mà ra! Não trạng này ngày nay cũng còn di truyền sang hậu CS của chế độ Putin [15]. CSVN là đàn em của cộng sản Liên Sô và Trung Quốc cho nên cũng không ngoại lệ. Sự kiện cá chết và môi trường sống bị tàn phá đã phơi bày rõ nét điều này. Các nước theo chế độ cộng sản có một điểm chung thứ hai là “khôn nhà dại chợ”, hà hiếp và giết hại dân mình nhưng sợ ngoại bang, nhất là những ngoại bang có sức mạnh quân sự hay kinh tế. Lợi dụng tâm lý “dại chợ” này của CSVN mà Trung Quốc đã và đang xây hàng rào khóa các cửa biển của Việt Nam, khóa từ các nhà máy dọc bờ cho đến những chuỗi đảo ngoài khơi, khóa từ dưới nước lên đến trên không trung, biến Việt Nam thành con đường mòn Mao Trạch Đông ven biển để họ tiến nam. Hiện tượng cá chết xuất hiện từ ngày 4/4 nhưng tứ trụ đều lặng thinh vô trách nhiệm. Mãi đến 22/4 TBT Nguyễn Phú Trọng mới đến Hà Tĩnh, nhưng không phải để hỏi thăm dân việc cá chết hay lo lắng môi trường mà để kiểm tra mô hình sản xuất nông nghiệp và tiến độ Dự án Formosa [16]. CTN Trần Đại Quang thì chẳng thèm thăm dân của 4 tỉnh bị nạn, hôm 29/4 vào Đà Nẵng phát biểu “Tôi cũng rất ủng hộ có chính sách đặc thù cho thành phố, có chính sách đặc thù thì Đà Nẵng mới bứt phá đi lên được, nếu không có là rất khó.” Sự vô trách nhiệm cùng câu nói này cho thấy chế độ đã quá hư hỏng, chỉ nơi nào có ngoại lệ, có chính sách đặc thù như Đà Nẵng thì mới phát triển được [17].  Ông Chu Xuân Phàm, Giám đốc đối ngoại Công ty Formosa Hà Tĩnh hôm 25/4 trên kênh truyền hình VTC14 nói rằng “Nhiều khi mình không được cả hai thì mình phải lựa chọn. Tôi muốn bắt cá, bắt tôm hay là tôi muốn xây một cái nhà máy thép hiện đại” [18]. Câu nói tuy nghe rất sốc, nhưng có vẻ không phải nói với dân mà là nhờ truyền thông chuyển qua cho Đảng, vì trong quá trình thành lập, Formosa không làm việc với dân mà làm việc với Đảng CSVN, dân hoàn toàn bị gạt ra bên lề. Tiền Formosa bôi trơn trám miệng thì lãnh đạo Đảng đã ăn và đã chọn nhà máy, vì vậy Đảng “khôn nhà dại chợ” nên biết phải làm gì để bảo vệ Formosa vì công ty có yếu tố nước ngoài.Để tiêu diệt một dân tộc nó “là một tiến trình, không phải một sự kiện” như GS Sheri Rosenberg quan sát. Tiến trình này Trung Quốc lâu nay thực hiện cho dân tộc Việt Nam. Nó lâu dài và đa dạng, được tăng tốc bởi chế độ chính trị của nước nạn nhân. Chế độ khóa tay bịt miệng người dân, không cho đất nước có sức mạnh dân tộc, hai đảng cộng sản đàn anh và đàn em rù rì rủ rỉ với nhau trong bóng tối. Nó biến Việt Nam trước tiên là bãi rác, kế đến là con đường mòn nam tiến. Nó bào mòn sức sống của dân tộc và tàn phá một đất đước xinh đẹp mà thiên nhiên ban bố. Lối thoát là đâu? – Nó nằm trong sự thông minh và dũng cảm của dân tộc ta, cho dù đã một lần uống phải bùa mê thuốc lú của chủ nghĩa cộng sản nên còn dật dờ cảnh trí. Lịch sử ngàn năm đã chứng minh, sức sống của dân ta mãnh liệt, dân tộc này không để bị tiêu diệt mà sẽ tỉnh thức để vùng lên. Lê Minh Nguyên
Tôm hùm, cá chết hàng loạt ở vùng biển Phú YênLiên tiếp nhiều ngày qua, ở vùng biển thị xã Sông Cầu, tỉnh Phú Yên, tôm hùm và cá chết hàng loạt k... Liên tiếp nhiều ngày qua, ở vùng biển thị xã Sông Cầu, tỉnh Phú Yên, tôm hùm và cá chết hàng loạt khiến người dân thiệt hại nặng.Hiện tại, hàng chục hộ nuôi tôm hùm ở thôn Phú Mỹ (xã Xuân Phương, thị xã Sông Cầu, tỉnh Phú Yên) đang tất bật chạy thuyền ra các bè tôm, lồng cá để vớt xác tôm chết.
Người dân ở đây khá hoang mang khi tôm hùm chết hàng loạt nổi trắng mặt nước, một số nơi cá lồng cũng chết trắng. Theo người dân, hiện tượng này xảy ra được 5 ngày.
Tôm chết khiến người dân khốn khổ
Tôm hùm chết ồ ạt khiến người dân hoang mang
Theo lời bà con nơi đây, trước thời gian xảy ra việc tôm bị chết hàng loạt, trong quá trình nuôi trồng, khi lặn xuống biển thăm dò, ngư dân phát hiện có dòng nước đen ngòm, lúc ngoi lên bờ thì mùi hôi thối bốc ra nồng nặc. “Tôi cho rằng đây là một trong những nghi vấn cho việc tôm nuôi bè bị chết bất thường” - ông Tâm, một người nuôi tôm, nói.
Chiều 11-6, phóng viên Báo Người Lao Động đã liên lạc với ông Phạm Kiên - Chủ tịch UBND thị xã Sông Cầu, tỉnh Phú Yên - để tìm hiểu sự việc. Ông Kiên cho biết đến thời điểm hiện tại, ông vẫn chưa nắm bắt sự việc tôm, cá chết và hứa sẽ lập tức chỉ đạo xác minh ngay.
“Về hiện tượng tôm chết chưa rõ nguyên nhân thì trước đây địa phương cũng có đôi lúc xảy ra. Có thể do bệnh dịch hoặc nhiều nguyên nhân khác. Đến thời điểm hiện tại, tôi vẫn chưa nhận báo cáo gì từ phía UBND xã Xuân Phương. Rất cảm ơn Báo Người Lao Động đã thông tin về vụ việc. Tôi sẽ lập tức rà soát để có phương án hỗ trợ cho bà con ngay” - ông Kiên nói.
Cách đây ít ngày, trong quá trình nuôi hải sản, khi lặn xuống biển, người dân phát hiện một dòng nước màu đen
Khoảng 30 phút sau, phóng viên nhận được cuộc gọi của ông Phạm Đức Thành, Chủ tịch UBND xã Xuân Phương. Ngược lại với nghi vấn của bà con, ông Thành khẳng định việc tôm hùm nuôi bè chết hàng loạt là do nắng nóng, phần đáy bốc khí độc, thiếu ô-xy, chứ không phải dịch bệnh hay nguyên nhân nào khác. “Vấn đề này hôm trước đã xảy ra một, hai trường hợp như thế rồi. Thông qua trưởng thôn, chúng tôi cũng đã khuyên bà con nên bán sớm để tránh gây thất thoát. Mới 1 tuần mà nhanh quá, chúng tôi cũng bất ngờ” - Chủ tịch xã Xuân Phương nói.
“Hiện chỉ có khoảng 14 đến 15 hộ bị thiệt hại. Hộ nào ít thì khoảng từ 50 đến 70 con. Một số hộ do nuôi nhiều nên thiệt hại lớn” - ông Thành khẳng định.
Đua nhau mua tôm chết Hiện nay, có rất nhiều thương lái khắp nơi kéo về đây để mua tôm chết. Nếu như trước kia giá tôm hùm bán ra 1 triệu đồng/kg, nay tôm chết bán chỉ 100.000 - 250.000 đồng/kg. Ước tính thiệt hại mỗi hộ nuôi lên đến hàng trăm triệu đồng.
Phải chăng Trung Quốc đã đầu độc biển 4 tỉnh miền Trung?Thu, 05/05/2016 – 04:22 Thảm họa môi trường trên diện rộng chưa từng có tại vùng biển có chiều dài hàng trăm km, dọc bờ biển miền Trung thuộc các tỉnh Hà tĩnh, Quảng bình, Quảng Trị, Thừa Thiên-Huế thực sự tạo một cú sốc cho dư luận xã hội ở Việt nam. Sau hơn 2 tuần khi xảy ra vụ việc, việc chính quyền Việt nam tỏ ra hết sức lúng túng đã cho thấy dường như họ đã bất lực trong việc xử lý khủng hoảng. Các phát ngôn bất nhất của những lãnh đạo đứng đầu Bộ Tài nguyên và Môi trường, về vấn đề này đã cho thấy điều đó. Formosa là thủ phạm? Bộ Tài nguyên và Môi trường đã đưa ra công bố cho rằng, chưa có bằng chứng kết luận về sự liên hệ giữa Formosa với việc cá chết hàng loạt ở vùng biển miền Trung. Nhưng báo chí và dư luận vẫn không đồng tình với nhận định này, thay vào đó là mọi nghi ngờ đều nhắm vào Công ty Formosa ở Hà Tĩnh và coi đó chính là thủ phạm. Việc dư luận xã hội có nhiều ý kiến nghi ngờ Formosa là thủ phạm là hoàn toàn có cơ sở, bởi vì theo họ, nguồn gốc khởi phát được bắt đầu nơi đặt nhà máy thép; thứ 2 là việc tập đoàn Formosa vốn đã nổi tiếng và được nhiều nước biết đến từ năm 2009, khi được Tổ chức Bảo vệ Môi trường Đức – Ethecol trao tặng cho Formosa giải “Hành tinh đen” do thành tích tàn phá môi trường của công ty này và thứ ba là thông tin cho rằng, được cung cấp bởi một kỹ sư làm việc trong Dự án Formosa tiết lộ rằng “Để đối phó với cơ quan chức năng, người ta bỏ tiền xử lý một lượng vô cùng nhỏ, rồi cho cá vào nuôi để qua mặt. Còn phần lớn là xả trộm qua một đường ống lớn chạy ngầm dưới biển..”. v.v… và v.v… Cộng với sự tỏ ra bao che của các quan chức nhà nước về vấn đề chỉ ra nguyên nhân, khi Thứ trưởng Bộ TN-MT Võ Tuấn Nhân khi vội vã khẳng định rằng “…hiện chưa thấy mối liên hệ với hoạt động của Formosa với tình trạng cá chết hàng loạt” càng khiến cho người ta sinh nghi. Tuy vậy, đây cũng chỉ được coi là điều phỏng đoán chứ chưa thể là hoàn toàn chính xác. Vì một khi chưa có kết luận chính thức của cơ quan có thẩm quyền, với các bằng chứng mang tính thuyết phục thì vấn để vẫn bị coi là chưa có câu trả lời. Vẫn còn đang tranh cãi Việc, PGS.TS Nguyễn Duy Thịnh (Viện Công nghệ Sinh học và Thực phẩm, Đại học Bách Khoa HN trả lời phỏng vấn báo chí đã khẳng định rằng “Chỉ cần 1 ngày là tìm ra nguyên nhân cá chết”. Theo TS Nguyễn Duy Thịnh, cơ quan chức năng đang đi lòng vòng trong việc tìm nguyên nhân khiến cá chết hàng loạt. Tuyên bố cho rằng chỉ cần một ngày là tìm ra nguyên nhân cá chết của TS. Nguyễn Duy Thịnh nhận được sự đồng tình, tán thưởng của số đông và họ lầm tưởng rằng đó là cơ sở để chỉ ra thủ phạm. Từ đó có luồng ý kiến cho rằng nhà nước đã tránh né và bao che cho Formosa Vũng Áng. Tuy nhiên có ý kiến cho rằng, kết luận nói trên của TS. Nguyễn Duy Thịnh không có cơ sở, bởi lẽ các loại cá chết ở miền Trung vừa qua trên một diện rộng, kéo dài hàng trăm km từ Hà tĩnh đến Đà nẵng, số cá chết có cả cá lớn, sống ở vùng nước sâu. Vì thế chỉ cần một ngày ra khơi xa để lấy mẫu nước biển ở đáy sâu chừng 20-40 mét ở nhiều điểm khác nhau, chưa kể đến việc kiểm nghiệm được hay sao? Theo VOA, ông Trịnh Lê Nguyên, giám đốc tổ chức Pan Nature chuyên nghiên cứu và truyền thông về chính sách và quản lý thiên nhiên, tài nguyên và môi trường cho biết, việc xác định nguyên nhân không phải là việc đơn giản. Theo ông Nguyên quá trình tìm hiểu của các nhà khoa học sẽ mất nhiều thời gian và có những nguyên nhân “không thể xác định bằng các biện pháp thông thường ngay lập tức được”, thâm chí có thể không tìm ra nguyên được nhân. Theo báo Tuổi trẻ, sau khi có giấy phép xả thải trong Quý 1/2016, Fomorsa đã xả thải trên 931.830 m3 nước (đã qua xử lý) ra biển, bình quân 10,000m3/ngày đêm. Nếu như thế, có nghĩa là hiện nay Formosa mới chỉ xả thải chưa đến 1/4 công suất tối đa được phép (45,000m3/ngày đêm) và đó mới chỉ là giai đoạn khởi động, xúc rửa đường ống. Trên cơ sở đó, các chuyên gia thấy rằng, nếu như Formosa chính thức đi vào sản xuất và xả thải tới mức công suất được cho phép, thì có thể khẳng định thảm họa môi trường sẽ kéo dài đến Nha Trang, Phan Thiết, Vũng Tàu thậm chí đến Cà Mau. Cho dù Formosa hoàn toàn theo đúng các quy định, tiêu chuẩn Việt Nam. Nguy hiểm nhất là vào thời điểm dòng hải lưu ở Biển Đông đổi chiều vào mùa hè, thì khi ấy kể cả toàn bộ khu vực Vịnh Bắc bộ cũng sẽ bị ảnh hưởng. Khi đó sẽ thực sự là một thảm họa kinh hoàng. Một câu hỏi đặt ra là, một tai họa trầm trọng như thế chắc chắn sẽ diễn ra và Formosa ở Vũng áng cũng phải biết trước điều này. Thử hỏi nếu như vậy họ có dám mạo hiểm dùng mấy chục tỷ đô la để liều lĩnh đánh cược như vậy hay không? Vì một khi, nếu khi có các bằng chứng xác thực khẳng định Formosa là thủ phạm để xảy ra một thảm họa môi trường trầm trọng, thì chắc chắn Formosa sẽ bị phạt những khoản rất nặng. Vì vậy, để chỉ ra đích danh thủ phạm gây ra một thảm họa lớn về môi trường như ở Miền Trung hiện nay, không cho phép chúng ta đơn giản hóa vấn đề như nhiều người đang nghĩ? Bàn tay Trung quốc? Lâu nay ai cũng biết, chính quyền Bắc kinh hoàn toàn không che dấu dã tâm thôn tính 90% diện tích Biển Đông, thông qua đường đứt khúc (Lưỡi bò) 9 đoạn. Trong nhiều năm gần đây, Trung quốc đã có nhiều chính sách nhằm cấm cản tàu thuyền đánh cá của ngư dân các quốc gia trong khu vực tham gia đánh bắt cá. Việc sử dụng các tàu Hải giám bắt giữ các tàu cá hay dùng các tàu đánh cá có vũ trang đâm đâm hỏng thuyền của ngư dân v.v… với mục đích duy nhất là không cho ngư dân nước khác được đánh bắt cá và sẽ bỏ biển trong vùng biển đang có tranh chấp. Theo báo Giao thông, chiều ngày 23/4, tại cuộc họp giữa Bộ NN&PTNT với 4 tỉnh miền Trung về hiện tượng cá chết hàng loạt. Ông Lê Trần Nguyên Hùng – Phó Giám đốc Sở NN&PTNN tỉnh Thừa Thiên Huế đã khẳng định: “Vào ngày 8/4, chúng tôi nhận được thông tin có 1 tàu nước ngoài đi vào vùng biển Thừa Thiên Huế để xin nước ngọt. Quan sát trên tàu, thấy rằng đây là dạng tàu thu mua trên tàu chi có 3 người, không có ngư cụ… Rồi trước đó, lực lượng bộ đội biên phòng Quảng Bình cũng đã bắt giữ 5 tàu nước ngoài cùng 28 thuyền viên xâm phạm vùng biển nước ta. Từ các sự việc như vậy, không loại trừ khả năng việc cá nhiễm độc chết hàng loạt có yếu tố của tàu nước ngoài”. Một thông tin được phát ngôn từ một quan chức Việt nam có thẩm quyền như vậy, được đăng tải rộng rãi trên báo chí là một việc rất không bình thường và chắc chắn là phải có cơ sở. Những thông tin các tàu TQ đã thường xuyên thả hóa chất xuống để phá hủy san hô và sinh vật biển cũng từng được truyền thông Philippines công bố từ rất lâu, chứ không phải mới. Theo trang facebook Kalayaan ATIN ITO cho biết (tạm dịch): “Thị trưởng Bitoonon: Bạn đã làm để tìm hiểu nguyên nhân cá bị chết đã xảy ra thường xuyên ở đảo PAG-ASA? Năm ngoái, những cư dân xác nhận với chúng tôi rằng các tàu TQ đã thường xuyên thả hóa chất xuống để phá hủy san hô và sinh vật biển. Chúng tôi đã nói điều này và sẽ tiếp tục thông báo đến mọi người, rằng TQ đang lấy đi các hoạt động kinh tế của cộng đồng cư dân tại nhóm đảo Kalayaan (Thị Tứ) nhằm đẩy cư dân ra khỏi đó và cô lập các hòn đảo. Với mục đích, sau khi cư dân đi khỏi, các hoạt động quân sự của TQ sẽ chiếm đảo dễ dàng hơn.” Có người cho rằng, nếu tỉnh táo sâu chuỗi ta sẽ thấy Bắc Kinh đã chớp thời cơ tin Formosa xả thải để rải một lượng độc tố cực lớn xuống biển, khiến cá chết nhằm hướng mọi nghi ngờ dồn vào ban lãnh đạo Việt nam đã đi đêm với Formosa. Điều này sẽ khiến cho họ phải gấp rút đối phó để tránh việc có một làn sóng rút lui của FDI, cộng với việc ngư dân miền Trung sẽ bỏ biển. Khi đó, đội tàu cá quốc doanh vũ trang của Trung quốc sẽ tràn ra biển để tìm cách gây hấn với lực lượng của Việt nam hiện đóng quanh các đảo đang kiểm soát. Nhận định này trùng hợp với thông tin do chính quyền Hải Nam xác nhận với Reuters là: “Đội tàu đánh cá Trung Quốc ở đảo Hải Nam được tổ chức thành đội ngũ, học tập quân sự, trang bị vũ khí, được cấp xăng và nước đá miễn phí để vừa đánh bắt hải sản vừa “bảo vệ chủ quyền” ở Biển Đông.” Điều đó cho thấy, nhận định này có nhiều cơ sở để tin được.  | | Vệt nước đỏ đục dài 1,5km xuất hiện ở bãi biển xã Nhân Trạch sáng 4-5 – Ảnh Tuổi trẻ |
Mới nhất, đồng loạt báo chí ở Việt nam vừa đưa tin, đã phát hiện một vệt nước màu đỏ gạch dài khoảng 1,5 km ở bờ biển thuộc xã Nhân Trạch, huyện Bố Trạch, tỉnh Quảng Bình bắt đầu từ ngày 4 tháng 5 vừa qua và bị nghi ngờ là do thủy triều đỏ. Được biết, trước đây vùng biển Quảng Bình từng xuất hiện vệt nước màu đỏ, nhưng lần này vệt nước màu đỏ đậm đặc hơn và dài 1,5 km, khiến người dân vô cùng lo lắng. Một cán bộ thuộc xã Nhân Trạch giấu tên cho RFA biết về hiện tượng này vào sáng hôm nay như sau: “Ở Nhân Trạch xuất hiện một vệt nước trải dài 1,5 km. Hiện tại Sở Tài Nguyên – Môi trường tỉnh Quảng Bình đã về lấy mẫu và đi kiểm tra. Ủy Ban Nhân dân Xã đã ra thông báo trong hai ngày 5 và 6 tháng 5 các tàu thuyền không được ra khơi. Kết quả thì chưa có và có thể ngày mai, ngày mốt sẽ có kết quả từ Sở Tài nguyên – Môi trường.”. Trước đó, ngày 19/4, Chủ tịch xã Vĩnh Thái Ngô Thế Thành có công văn báo cáo UBND huyện Vĩnh Linh cho biết: “Một số ngư dân tại đia phương đánh cá ở khu vực cách bờ 20 hải lý vùng Quảng Bình, Quảng Trị có báo cáo lại rằng: Sau khi lặn sâu cách mặt nước biển khoảng 5m thì thấy cá chết rất nhiều, nhiều cá chết nổi trên mặt. Nước biển màu đỏ nâu. Ngư dân cảm thấy tức ngực và khó thở nên không dám lặn nữa.”. Đây là một hiện tượng xảy ra mang tính cục bộ tại một khu vực trên biển. Điều đó cho thấy, việc biển miền Trung bị một bàn tay lạ cố ý đầu độc bằng hóa chất là việc đã hiện hữu và là sự thật. Tại sao khu vực biển Đà Nẵng sát với quần đảo Hoàng sa hiện Trung quốc đang quản lý không bị nhiêm độc, mà chỉ có vùng biển 4 tỉnh miền Trung lại nhiễm độc trầm trọng? Cộng với việc, chưa bao giờ người ta được chứng kiến báo chí của nhà nước, lại được đưa tin quyết liệt và thoải mái như vụ các chết ở Miền Trung và các tin tức thất thiệt và bịa đặt. Như các tin: clip video cá chết sau 2 phút, hay người thợ lặn ở Hà tĩnh mất tích, cũng như chuyện chuyện thợ lặn Vũng Áng tử vong ở bệnh viện Huế v.v… Có ý kiến cho rằng, đang có một thế lực trong Đảng muốn làm trầm trọng hơn nữa sự việc này, đồng thời nhằm kích động sự phản ứng của người dân cũng như để đánh lạc hướng dư luận? Kết Những điều nêu trên vẫn dừng lại ở mức dự đoán vì chưa có các bằng chứng xác thực để khẳng định. Tuy vậy, các diễn biến ở Việt nam hiện nay cho thấy, đã có hiện tượng ngư dân bỏ biển do thủy sản đánh bắt được vì không có khả năng tiêu thụ. Đó có thể được coi là sự thành công bước đầu của Trung quốc, trong chính sách lấn Biển Đông. Với Trung quốc thì họ có thể làm mọi thứ, mọi cách để phục vụ cho mưu đồ của họ. Việc họ nhân cơ hội Formosa xả thải trong quá trình chạy thử để thả hóa chất độc xuống biển nhằm đầu độc biển miền Trung, như họ đã từng làm ở nhóm đảo Kalayaan (Thị Tứ) nhằm đẩy cư dân ra khỏi đó và cô lập các hòn đảo. Với mục đích, sau khi cư dân đi khỏi, các hoạt động quân sự của TQ sẽ chiếm đảo dễ dàng hơn là điều hoàn toàn có thể. Khả năng thủ phạm là Formosa Vũng áng, với bằng chứng là hàng trăm tấn hóa chất độc hại được nhập về, cộng với hệ thống thoát nước thải và việc họ thuê các cơ quan chức năng ở Hà tĩnh trong việc theo dõi chất lượng nước thải, là cơ sở để chúng ta có thể nghi ngờ. Nhưng không thể vội vã khẳng định họ là thủ phạm được. Việc chính quyền Việt nam đã xúc tiến mời các chuyên gia có kinh nghiệm trong lĩnh vực hải dương học, địa chất ven biển, kỹ thuật bờ biển và môi trường, để điều tra à xác định nguyên nhânsự cố môi trường khu vực biển miền Trung Việt Nam thời gian qua là điều đáng hoan nghênh. Trên cơ sở đó mới có thể có kết luận chính xác và khách quan về nguyên nhân cũng như thủ phạm. Ngày 04/05/2015 © Kami Đảng CSVN tồn tại để làm gì?
Tại sao đảng CSVN vẫn tồn tại? Người dân sợ hãi bị công an đàn áp, bỏ tù.
Người dân muốn được giải phóng cần phải vượt qua sợ hãi, dám hy sinh bảo vệ quê hương, ruộng đất, nhà cửa, sông, biển, hải đảo, rừng, núi, ngư trường, môi trường, tương lai con cháu. Đảng CSVN đang bán từng phần quê hương cho giặc Tàu. Số tiền các đảng viên cao cấp bỏ túi qua các dịch vụ mua bán biển, đảo, rừng núi, thành phố sẽ đủ nuôi sống 4-5 đời họ và con cháu trong nhung lụa, biệt thự cao cấp, xe đắt tiền ở Âu Châu, Mỹ Châu, Úc Châu trong các quốc gia văn minh, và họ hưởng các quyền tự do mà người dân VN hôm nay đang bị họ tước đoạt. Di sản của các đảng viên cao cấp CSVN để lại là môi trường bị ô nhiễm, nguồn thực phẩm nhiễm độc, đồng ruộng bao la ở miền Nam nhiễm mặn, biển thì cá chết do hóa chất, người dân bệnh ung thư do ăn thực phẩm nhiễm độc, hệ thống y tế tồi tệ, chương trình giáo dục giáo điều, tôn thờ lãnh tụ không thực tế. Các khu tự trị của người Tàu mọc lên nhan nhản khắp nơi. Người Tàu cấm người VN vào các khu tự trị của họ. Phố Tàu sẽ nhiều hơn phố Việt trên tổ quốc VN nếu CSVN còn lãnh đạo.
Sau 1 tháng, chuyện cá chết do nhiễm độc ở Hà Tĩnh nay loang tới Đà Nẵng, người có quyền lực nhất nước là TBT Nguyễn Phú Trọng vẫn lặng yên như không có gì xảy ra, mặc dù ông Trọng đã ghé thăm nhà máy thép Formosa trong lúc xác cá đã nổi lên. Ông Trọng từng tuyên bố, TBT phải là người Bắc biết lý luận. Sau vụ cá chết do nhiễm độc, người dân có thể gọi TBT là Trọng “CÂM” bí lý luận. Câu hỏi được đặt ra là tại sao NPT câm? Câm vì ăn cá nhiễm độc hay câm vì ăn tiền đút lót từ Formosa? Câm vì Hoàng Đế Tập Cận Bình cấm không cho mở miệng? Ông Trọng và BCT đang căm hận bầy cá phản động. Cá tôm phản động đã hy sinh tính mạng tập thể để tố cáo đảng CSVN rước giặc Tàu, và làm câm họng một bầy lãnh đạo gian manh, hèn hạ.
Bước kế tiếp để bọn lãnh đạo gian manh, hèn với giặc ác với dân phải vĩnh viễn câm họng chính là người dân cả nước phải xuống đường bắt buộc đảng CSVN giải quyết vấn nạn môi trường, mời những công ty độc lập từ Mỹ châu, Âu châu với đầy đủ dụng cụ tân tiến vào điều tra nguồn độc chất và thẩm định mức thiệt hại từ hiện tại cho đến 20 năm tới. Tại sao những việc hiển nhiên như thế mà đảng CSVN không làm? Tại sao đảng CSVN câu giờ với hy vọng thời gian sẽ làm loảng bớt chất độc? Đảng CSVN không muốn điều tra nguồn thải chất độc vì họ đã quá biết rõ nguồn thải từ Formosa. Đảng CSVN đưa ra những lý do mơ hồ chỉ với mục đích kéo dư luận ra khỏi Formosa. Nếu Formosa là nguồn thải độc chất thì chưa chắc những độc chất đó do công đoạn luyện thép ma ra.
TQ là một đất nước chứa nhiều chất độc kỹ nghệ trong vài chục năm qua và đang tìm nơi tống khứ. Bọn lãnh đạo tham nhũng CSVN đang biến rừng, biển của VN thành những bãi rác chứa chất độc kỹ nghệ của TQ. Người dân VN đang chịu đựng chất độc do đảng CSVN mời vào. Đảng CSVN chỉ đào tạo ra hai loại người, đó làn hèn mạt và ngu dốt. Những kẻ ngu dốt vì bị CSVN lường gạt mà chẳng hay biết. Những kẻ hèn biết là bị lường gạt nhưng vì hèn mà im lặng. Cả hai loại người vừa kể đang thể hiện qua Nguyễn Phú Trọng, Trần Đại Quang, Nguyễn Xuân Phúc đang câm miệng trước thảm họa Formosa và Nguyễn Xuân Phúc còn hăm dọa người dân.
Di Họa Của Ô Nhiểm 250 Km bờ biển từ Hà Tĩnh đến Đà Nẵng
Ngắn hạn thì các quốc gia nhập cảng hải sản sẽ ngưng nhập cảng hải sản từ VN cho đến khi có kết quả của các cuộc điều tra độc lập tại sao cá tôm chết. Tiến trình điều tra có thể kéo dài cả năm trên vùng biển dài 250 Km và mức thiệt hại cho ngành xuất cảng hải sản ít nhất đến 10 tỉ dollar trong năm đầu. Sau khi điều tra có kết quả tệ hại thì ngành xuất cảng hải sản có thể bị đình trệ 3-4 năm và mức thiệt hại lên đến 30 tỉ dollar uớc tính theo mức độ hiện tại xuất cảng thủy sản 10 tỉ mỗi năm. Ngành du lịch, nhà hàng ở Hà Tĩnh và vùng phụ cận sẽ bị thiệt hại ít nhất 1 tỉ dollar trong vòng 3 năm tới. Sẽ có hằng 100 ngàn ngư dân và những công nhân làm trong ngành sản xuất hải sản và du lịch bị thất nghiệp. Ước lượng 50 ngàn ghe thuyền đánh cá không được bảo trì sẽ hư hại và sẽ tốn 5000 dollar để sửa lại cho mỗi chiếc thì chi phí ¼ tỉ dollar. Ước lượng có 60 triệu trong số 90 triệu dân giảm ăn cá vì sợ ngộ độc. Nếu mỗi người giảm ăn cá 70 dollar một năm thì số tiền thất thu ở thị trường trong nước là 4.2 tỉ dollar/năm.
Những kim loại nặng chìm và tích tụ dưới đáy biển. Những chất độc này sẽ trộn lẫn vào bùn, cát và ở đó vài chục năm trước khi thực vật hồi sinh. Trong thời gian nhiễm độc thì động vật dưới đáy biển sẽ chết khi ăn thực phẩm độc hại. Thiếu nguồn thực phẩm thì tôm cá sẽ di cư tìm nguồn thực phẩm. Khi tôm cá di cư thì ngư dân Hà Tĩnh phải di cư vì không còn nghề nghiệp để sinh sống và con cháu họ sẽ thất học. Đội ngũ gái mại dâm và trộm cướp sẽ gia tăng từ Hà Tĩnh, Quảng Bình. Ngành du lịch của Hà Tĩnh chắc chắn phải đóng cửa, những khách sạn trị giá nhiều triệu dollar bỏ hoang.
Để tẩy rửa kim loại nặng dưới đáy cần phải nạo vét lòng biển và bơm lên bờ. Khi mang lên bờ cần phải xây cất nơi chứa đất cát độc hại để tránh làm nhiễm độc nguồn nước uống. Chi phí cho công việc làm sạch 250 Km bờ biển biển sẽ hao tốn ít nhất 20 tỉ dollar.
Đảng CSVN không hề có khả năng nạo vét 250 Km bờ biển nhưng có thừa lòng tham để giết biển khi nhận vài triệu dollar tiền hối lộ. Chỉ nhìn sơ đã thấy thiệt hại hơn 50 tỉ dollar trong vài năm tới do môi trường biển bị nhiểm hóa chất độc hại.
Đa số công nhân của Formosa là người TQ thì Formosa chẳng mang lại lợi ích kinh tế gì đáng kể cho VN mà ngược lại còn gieo tai họa tày trời. Lợi nhuận trong vòng 100 tới của Formosa chưa đủ để bồi thường cho việc phá hoại biển VN. Giả dụ Formosa là một công cụ chiến tranh của TQ, khi chiến tranh TQ-VN xảy ra thì Formosa chỉ nhận lệnh từ TQ thải chất độc giết nguồn thực phẩm từ biển, ước tính 50% trên tổng số thực phẩm thì dân VN chắc chắn sẽ bị chết đói. Công ty mẹ của Formosa là Formosa Plastics Group có người lãnh đạo là người TQ.
Đảng CSVN thưa kiện chính phủ Mỹ về chất độc da cam của mấy chục năm về trước mà họ nói vẫn còn gieo tai họa. Chất độc do Formosa sờ sờ trước mắt thì CSVN tìm đủ mọi cách gian dối để lừa gạt người dân và không dám điều tra thì lấy bằng chứng đâu ra mà thưa kiện?
Biển là nguồn lợi vô tận mà ông bà tổ tiên để lại và biển sẽ nuôi sống dân tộc VN nhiều ngàn năm tới. Formosa chưa mang lợi nhuận mà đã mang tai hại khủng khiếp đến VN. Formosa nếu còn tồn tại sẽ tiếp tục thả chất độc công nghệ và sẽ giết chết toàn bộ biển VN trong những năm tới. Ngoài biển xa ở Hoàng Sa, Trường Sa thì bị Tàu xâm lược và cấm VN đánh cá, đánh bắt cá gần bờ thì bị công ty Tàu làm nhiễm độc. Vựa lúa miền Nam đang bị nhiểm muối. Những bà mẹ VN ăn thức ăn nhiễm độc sẽ sinh ra quái thai và bệnh ung thư sẽ làm kiệt quệ, giết chết lần mòn dân tộc VN. Dân tộc VN rồi sẽ sắp lớp chết như cá vì đói và chất độc.
Đảng CSVN tồn tại để làm gì? Nếu bạn không thấy có một lý do chính đáng nào để đảng CSVN tồn tại thì chính mỗi người dân phải tự đứng lên hợp sức để đạp đổ bọn lãnh đạo bán nước, hại dân. Một dân tộc tiếp tục để bọn bán nước, hại dân cai trị thì dân tộc đó chấp nhận sống trong địa ngục trần gian và chấp nhận bị đè đầu làm nô lệ. Hỡi các nô lệ hãy vùng lên.
Ngày 6 tháng 5, 2016
Tảo nở hoa thuỷ triều đỏ là nguyên nhân chính thức gây ra thảm hoạ môi trường?!
Khi tốp thợ lặn báo cáo sự việc này với công ty thì nhận được câu trả lời nguyên nhân là do “tảo nở hoa và thủy triều đỏ”.
Như vậy có thể thấy với những người dân trực tiếp tại địa phương, việc khuyến khích mọi người quay trở lại làm việc và ra khơi đã được nhà nước lý giải bằng hiện tượng “thuỷ triều đỏ”.
Trước đó vào ngày 6/4/2015, ở thời điểm phát hiện cá chết những người tham gia lặn biển khi lên bờ đều cảm thấy đắng trong miệng và mệt hơn những lần trước. “Trước đây nước chỉ có vị mặn chứ không thấy khác lạ như lúc đó” - ông Đại chia sẻ (1)
Hơn một tháng trời, các ban bộ ngành vào cuộc, từ trung ương đến địa phương đều hết khẳng định nước biển an toàn trong chuẩn cho phép. Nhưng không một ai giải thích được vì sao cá chết cho đến tận đầu tháng 5.
Biển chết, các rặng san hô ven bờ và các loại giáp xác cũng chết la liệt ở đáy biển - nhưng không một ai có câu trả lời cho người dân.
Mạng người Việt sao rẻ quá?!
Biết độc, biết hiểm nguy mà vẫn phải mưu sinh!
Nếu ai đó tinh ý quan sát sẽ thấy, thông tin đang bị siết chặt dần.
Một số báo còn theo đến cùng để đưa tin về thảm họa môi trường dần dần thành lạc lõng.
Cá chết trên biển, cá nuôi chết, cá ở bề mặt chết, cá ở tầng sâu chết…
Và tư duy của con người cũng chết dần.
Hơn một tháng trời trôi qua, không có ai thừa nhận chính thức với toàn dân thảm hoạ môi trường đã xảy ra và nguyên nhân của nó là gì?
Tổng Bí thư im lặng - cá chết không liên quan đến đảng đâu.
Chủ tịch nước im lặng.
Thủ tướng quyết tâm xử lý - rồi cũng im lặng.
Chủ tịch Quốc hội bận nghiên cứu phát biểu sao cho hợp lòng cử tri.
Chỉ có hàng ngàn người dân lên tiếng vì yêu cầu minh bạch thông tin, yêu cầu được đảm bảo quyền được sống trong một môi trường trong lành bị khiêng lên xe, bị bắt hốt và nhốt trong đồn.
Cả trăm người trong số họ bị lăn tay, bị chụp hình, bị đối xử như tội phạm.
Cá chết - lãnh đạo đã im lặng làm gương, dân đen không biết điều xuống đường thì sẽ bị đạp vào mặt, bị quật xuống đường và bị đánh đập như kẻ thù.
Cá chết - người dân tự dọn dẹp thu gom xác cá, trong khi các hội đoàn phụ nữ, thanh niên xung phong... bận tập huấn để ra đòn dằn mặt những ai dám xuống đường tuần hành vì môi trường.
Cá chết - thảm hoạ môi trường lần này thể hiện rõ nét sự lúng túng, thiếu trách nhiệm và bất lực của các cơ quan chức năng trước yêu cầu minh bạch của người dân.
Cá chết - và lời khẳng định của các cơ quan chức năng bằng những trận đàn áp là tuyên bố: cứ bình tĩnh mà sống - Việt Nam không vội được đâu.
Biển có thể chết nhiều ngày, và lãnh đạo cũng có thể im lặng để thuỷ triều đỏ và tảo nở hoa gánh dần tội vô trách nhiệm.
Người Việt Nam còn định im lặng đến bao giờ?
Hãy đứng lên thật dõng dạc mà cất tiếng bởi “Cá cần nước sạch - Nước cần minh bạch” là chìa khóa đảm bảo quyền được sống an lành của mọi người.
|
|