Thế trận tác chiến điện tử ở Đông Á và hai phi cơ VN bị hạ
19.06.2016 19:32
Chiến tranh điện tử công nghệ cao chẳng phải tương lai xa xăm mà đã trở thành mối nguy hiện thực, và ở khu vực Đông Á thì Mỹ dường như đang triển khai lực lượng ứng phó. Số phận của 10 sĩ quan phi công cao cấp và 2 chiếc phi cơ hiện đại nhất của CSVN đã trở thành mục tiêu thí nghiệm của chiến tranh điện tử TQ để xem hiệu quả sức tàn phá đến đâu với loại chiến tranh nầy!
Với sự phát triển của công nghệ, vũ khí ngày càng có độ chính xác và hiệu suất hoạt động cao hơn nhưng cũng lệ thuộc nhiều hơn vào nền tảng điện tử. Nói chính xác thì hệ thống điện tử đóng vai trò sống còn đối với vũ khí. Khi bị can thiệp vô hiệu hóa hệ thống liên lạc và định vị, thì chiến đấu cơ, máy bay không người lái (UAV), hệ thống tên lửa, tàu chiến… sẽ mất khả năng chiến đấu, thậm chí bị phá hủy. Năm 2014, Nga từng can thiệp thành công để chiếm quyền điều khiển một chiếc UAV MQ-5B của Mỹ ở Ukraine.
Chính vì thế, chiến tranh điện tử trở thành một xu thế mới mà các cường quốc đều theo đuổi. Ngày 7.6, truyền thông phương Tây đưa tin Mỹ sẽ tiến hành hệ thống tác chiến điện tử với khả năng can thiệp vô hiệu hóa tín hiệu hệ thống định vị vệ tinh toàn cầu (GPS). Cuộc thử nghiệm diễn ra ở California và có thể gây ảnh hưởng ở khu vực có bán kính lên đến hơn 300 km, khiến máy bay trong vùng bị mất ổn định. Nguy cơ trong khu vực Trong khi đó, tại khu vực châu Á - Thái Bình Dương, Hạm đội 7 - hải quân Mỹ ngày 16.6 đưa ra thông báo nước này vừa điều động 120 binh sĩ cùng 4 chiến đấu cơ E/A-18G Growler đến Căn cứ không quân Clark của Philippines. Đây chính là loại chiến đấu cơ tác chiến điện tử hiện đại nhất của Mỹ hiện nay. | |  | Với nguy cơ bùng nổ chiến tranh điện tử do Bắc Kinh phát động, Mỹ đang tiến hành tất cả các nỗ lực để phòng ngừa. Dù Mỹ vượt trội về quân sự truyền thống, Trung Quốc vẫn có thể khai thác tác chiến điện tử kết hợp cùng ưu thế về khoảng cách địa lý |  | | Giáo sư Richard Javad Heydarian | |
|
Theo thông báo trên, việc điều động được cho là nhằm huấn luyện phi công quân sự của Philippines và góp phần đảm bảo quyền tiếp cận vùng trời và vùng biển theo luật pháp quốc tế. Thông báo được đưa ra trong bối cảnh Trung Quốc đã nhiều lần phản ứng tàu chiến và máy bay quân sự Mỹ hiện diện ở Biển Đông, nhất là khi có nhiều thông tin Bắc Kinh sẽ sớm tuyên bố Vùng nhận diện phòng không (ADIZ) tại vùng biển này. Ngày 18.6, nhận xét với Thanh Niên về sự hiện diện của 4 chiến đấu cơ E/A-18G Growler ở Philippines, Giáo sư Richard Javad Heydarian, chuyên về các vấn đề quốc tế và khoa học chính trị tại Đại học La Salle (Philippines), nhận định: “Với nguy cơ bùng nổ chiến tranh điện tử do Bắc Kinh phát động, Mỹ đang tiến hành tất cả các nỗ lực để phòng ngừa. Dù Mỹ vượt trội về quân sự truyền thống, Trung Quốc vẫn có thể khai thác tác chiến điện tử kết hợp cùng ưu thế về khoảng cách địa lý”. Tương tự, ngày 18.6, tiến sĩ Koh Swee Lean Collin, chuyên gia quân sự của Trường Nghiên cứu quốc tế S.Rajaratnam (Singapore), cũng nhận xét với Thanh Niên: “Việc triển khai E/A-18G Growler có thể là một phần của kế hoạch dựa trên Thỏa thuận nâng cao hợp tác quân sự (EDCA) giữa Mỹ và Philippines vừa có hiệu lực hồi tháng 2”. Một trong các thỏa thuận EDCA Mỹ - Philippines là hai bên hỗ trợ nhau đảm bảo an ninh hàng hải. Qua đó, Mỹ cũng điều động các lực lượng đồn trú luân phiên ở Philippines để hỗ trợ nước sở tại. Tiến sĩ Koh Swee Lean Collin cũng cho biết thêm: “Trung Quốc được cho là đã vận hành các hệ thống can thiệp tín hiệu định vị toàn cầu (GPS) và sở hữu cả thiết bị can thiệp vào sóng điện từ”. Thông tin này đã được đề cập gần đây trong giới quân sự. Ngày 26.4, Lầu Năm Góc đệ trình báo cáo thường niên “Sự phát triển quân sự và an ninh của Trung Quốc 2016” lên quốc hội Mỹ. Báo cáo có đoạn nêu rõ: Không quân Trung Quốc đang tiến nhanh trong việc trang bị khả năng điều khiển và chỉ huy bằng kỹ thuật điện tử để can thiệp điện từ, tiến hành tác chiến điện tử. Về chiến lược chiến tranh điện tử mà Bắc Kinh đang tập trung theo đuổi, báo cáo trên nhận xét thêm: “Trung Quốc đặt lực lượng tác chiến điện tử trở thành lực lượng thứ 4 và ngang bằng với các binh chủng lục quân, không quân, hải quân. Vũ khí tác chiến điện tử mà Trung Quốc sở hữu có thể can thiệp vào nhiều phương tiện liên lạc, tín hiệu vệ tinh… Với những vũ khí như vậy, Bắc Kinh không chỉ có khả năng vô hiệu hóa các tên lửa tấn công, mà thậm chí còn có thể can thiệp cắt đứt liên lạc, phá hỏng hệ thống định vị của máy bay đối phương để triệt hạ. Hai tàu sân bay USS John C.Stennis (trái) và USS Ronald Reagan trên biển Philippines (bắc Biển Đông) ngày 18.6.2016HẢI QUÂN MỸ |
Bên cạnh đó, cuối năm 2015, Hãng thông tấn Sputnik dẫn nguồn tin quân sự cho hay Bắc Kinh đang thử nghiệm dòng máy bay J-16 chuyên dụng tác chiến điện tử. Được phát triển từ nền tảng mẫu J-15 có thể hoạt động trên tàu sân bay, J-16 sẽ giúp tăng cường khả năng tác chiến điện tử cho không quân Trung Quốc. Dự kiến đến năm 2020, Trung Quốc sẽ nắm trong tay khoảng 100 chiếc J-16. | | Úc tăng cường lực lượng tác chiến điện tử Theo tờ The Telegraph, Úc đang tiến hành hợp đồng tổng trị giá gần 40 tỉ USD để tăng cường sức mạnh quân sự trong bối cảnh khu vực châu Á - Thái Bình Dương có nhiều biến động. Trong đó, nổi bật nhất của kế hoạch chính là đơn hàng gồm 72 chiến đấu cơ thế hệ 5 F-35 cùng 12 chiếc E/A-18G Growler. Dù là chiến đấu cơ đa nhiệm, F-35 cũng được đánh giá rất cao về khả năng tác chiến điện tử. Chính vì thế, với việc bổ sung số chiến đấu cơ trên, Canberra có thể tăng cường đáng kể sức mạnh nếu phải tham gia một cuộc chiến tranh điện tử. | |
| Washington dàn trậnVề phía Mỹ, loại chiến đấu cơ tác chiến điện tử hàng đầu E/A-18G Growler vẫn đóng vai trò chủ lực trong lực lượng viễn chinh của nước này. Chia sẻ chung nền tảng chiến đấu cơ đa nhiệm F/A-18 Super Hornet, E/A-18G Growler có tốc độ tối đa khoảng 1.900 km/giờ, tầm bay 2.300 km, bán kính chiến đấu 700 km. Về hỏa lực, dòng máy bay này chỉ có thể mang theo các loại tên lửa không đối không và không đối đất quen thuộc. Tuy nhiên, E/A-18G Growler lại sở hữu nhiều kỹ thuật tác chiến điện tử, có khả năng gây nhiễu điện từ mạnh mẽ và dò tìm các nguy cơ tấn công. Nhờ đó, loại chiến đấu cơ này chẳng những đủ sức gây nhiễu để vô hiệu hóa lực lượng đối phương mà còn truy tìm để định vị mục tiêu tấn công. Bên cạnh đó, E/A-18G Growler còn có thể kết hợp với nhau tạo thành mạng lưới liên lạc phục vụ tác chiến. Với những ưu thế trên, E/A-18G Growler trở thành nhóm tác chiến quan trọng cho các lực lượng không quân Mỹ. Cũng trong tháng 6, Mỹ không chỉ triển khai E/A-18G Growler đến Philippines mà còn điều động 2 nhóm tác chiến tàu sân bay USS John C.Stennis (CVN 74) và USS Ronald Reagan (CVN 76) đến khu vực tây Thái Bình Dương. Trong thông báo do Hạm đội 7 - hải quân Mỹ phát đi ngày 17.6, USS John C.Stennis và USS Ronald Reagan cùng hiện diện ở vùng biển gần Philippines nhằm thao diễn khả năng vận hành một lúc nhiều nhóm tác chiến tàu sân bay gần nhau. Từ đó, hải quân Mỹ sẽ tập huấn khả năng phối hợp tác chiến. Về lâu dài, Washington sẽ tiếp tục duy trì sự hiện diện như thế nhằm đảm bảo quyền tự do hàng hải theo luật pháp quốc tế. Lực lượng 2 nhóm tác chiến như trên gồm có khoảng 12.000 binh sĩ, 140 máy bay, 6 tàu chiến nổi, 2 tàu sân bay. Trong đó, mỗi tàu sân bay không chỉ có hơn 40 chiến đấu cơ F/A-18 Super Hornet mà còn có 5 chiến đấu cơ E/A-18G Growler, một số máy bay cảnh báo sớm cùng nhiều phương tiện tác chiến điện tử khác. Chính vì thế, việc hiện diện các nhóm tàu sân bay cũng đã tăng cường đáng kể khả năng tác chiến điện tử của Mỹ trong khu vực. Ngô Minh Trí Thu thẻ nhà báo để khoả lấp trách nhiệm trong vụ máy bay rơi?! | | Nhà báo Phan Mai Lợi |
CTV Danlambao - Bộ trưởng Bộ Thông tin và Truyền thông Trương Minh Tuấn vừa có quyết định tịch thu thẻ nhà báo của ông Mai Phan Lợi, phó Tổng Thư ký báo Pháp Luật TpHCM, admin điều hành Diễn đàn Nhà báo Trẻ. Ông Mai Phan Lợi bị tước thẻ nhà báo một ngày trước khi lễ kỷ niệm ngày Báo chí Cách mạng Việt Nam diễn ra.
Nguyên nhân dẫn tới việc bị thu thẻ là do ông Lợi đã mở một cuộc thăm dò nhỏ về nguyên nhân máy bay cứu hộ CASA8983 bị rơi trên đường tìm kiếm hai phi công trên máy bay Su30 bị mất tích trong khi đang bay huấn luyện trên biển.
Hàng loạt nhà báo và báo Petrotimes đã có bài công kích nhà báo Mai Phan Lợi trước khi động thái thu thẻ của Bộ Truyền thông diễn ra.
Ông Mai Phan Lợi viết:
"Vì sao CASA tan xác?
Thật đau xót đến giờ này vẫn chưa tìm được 9 cán bộ trên máy bay CASA, nhưng có thắc mắc thật khó lý giải thuyết phục là tại sao máy bay tan xác?
Theo bạn?
- Máy bay bị tác động bên ngoài nên vỡ
- Máy bay rơi từ cao xuống biển nên vỡ vụn
- Không biết lý do
- Bị bắn
- Bị giông lốc làm rơi xuống biển và vỡ khi đập vào mặt nước
- Không loại trừ bị bắn vỡ
- Máy bay chất lượng kém do tham nhũng trong ngành quốc phòng luôn bị đóng dấu mật
- Máy bay tự nổ nên vỡ
Chụp màn hình stt Facebook nhà báo Phan Mai Lợi
Báo Petrotimes dẫn lời ông Khuất Việt Hùng, Phó Chủ tịch Ủy ban an toàn giao thông Quốc gia cho rằng: "Đã đến lúc Ban Tuyên giáo Trung ương, Bộ Thông tin - Truyền thông, Hội Nhà báo, Cơ quan An ninh thông tin và truyền thông cần vào cuộc để xử lý nghiêm Mai Phan Lợi, tránh gây hoang mang dư luận và làm ảnh hưởng đến những người làm báo chân chính khác."
Thậm chí đã có dư luận "lên tiếng đề nghị cơ quan chức năng xử lý nghiêm phát ngôn ảnh hưởng đến tình cảm dân tộc của Mai Phan Lợi."
Nhà báo Mai Phan Lợi là một trong những gương mặt đại diện nhóm XHDS độc lập có buổi gặp gỡ Tổng thống Hoa Kỳ Barrack Obama hồi tháng 5 vừa qua tại Hà Nội.
Trong không khí hân hoan mừng ngày Báo chí Cách mạng Việt Nam, các "nhà báo chân chính" đã chứng tỏ bản lĩnh chính trị của mình khi ra sức tấn công chữ "tan xác" mà nhà báo Mai Phan Lợi đã dùng khi nói về tình trạng vỡ vụn của máy bay cứu hộ CASA8983.
Việc thu hồi thẻ nhà báo khi có phát ngôn trên mạng xã hội lần này khiến người ta nhớ tới quyết định thu thẻ nhà báo Đỗ Hùng (báo Thanh Niên) với đoạn đăng tải toàn dấu sắc viết về tướng Võ Nguyên Giáp.
Qua việc các nhà báo cách mạng khẳng định bản lĩnh chính trị bằng từng câu chữ để thấy: dưới sự dẫn dắt của đảng, việc đấu tố một cá nhân luôn dễ dàng hơn việc đưa thông tin và sự thật cần minh bạch tới bạn đọc.
Máy bay vỡ nát không gọi là "tan xác" thì gọi là gì?
Và tập thể các nhà báo cách mạng đang lên đồng kia liệu có dám đặt câu hỏi:
Ai sẽ chịu trách nhiệm khi tai nạn máy bay liên tiếp xảy ra? Tổn thất về tiền của và nhân lực là do đâu? Và làm sao nhân dân có thể yên tâm khi chưa đánh đấm gì mà quân đội thể hiện quá yếu kém như vậy?
Báo chí cách mạng với bản chất là công cụ tuyên truyền của đảng Cộng sản, một lần nữa đã phơi bày bàn tay kiểm duyệt của mình trước thiên hạ.
Các nhà báo hôm nay tấn công Mai Phan Lợi, chắc chắn sẽ ngoan ngoãn đi theo lề và chỉ cất giọng khi được lệnh mở miệng.
20.6.2016
Mỹ đưa phi đội máy bay tấn công điện tử đến Philippines đối phó TQ
Máy bay tác chiến điện tử Boeing EA-18G Growler của Mỹ.Tư lệnh Hạm đội 7 của Mỹ cho biết, một phi đội máy bay tấn công điện tử vừa được điều động đến căn cứ không quân Clark Air Base ở Philippines để giúp huấn luyện quân đội nước này. Phi đội gồm bốn máy bay điện tử EA-18G Growler của hải quân Mỹ cùng với 120 quân nhân đã đến căn cứ Clark Air Base ngày 15.6 để yểm trợ các hoạt động thường xuyên của hải quân Philippines.
Phi cơ EA-18G Growler được thiết kế để phát hiện, gây nhiễu và phá hủy các sóng radar của địch, cũng như làm rối loạn các cuộc tấn công bằng vũ khí điện tử của đối phương.
Phi đội của Mỹ cũng sẽ yểm trợ các hoạt động thuờng xuyên nhằm nâng cao hiểu biết về hàng hải khu vực và bảo đảm việc tiếp cận các vùng biển và vùng trời theo đúng luật pháp quốc tế.
Phi đội này là một phần của đơn vị không quân được Bộ Tư lệnh Thái Bình Dương của Mỹ thành lập tháng Tư vừa qua, tiếp theo sau một hiệp định hợp tác phòng thủ giữa Hoa Kỳ với Philippines. Hiện Trung Quốc chưa có phản ứng gì về việc triển khai máy bay tấn công điện tử của Mỹ đến Philippines.
Quân đội Philippines đã đề nghị cho đơn vị nói trên đóng tại căn cứ Clark Air Base để huấn luyện các phi công Philippines lái chiến đấu cơ FA-50, đồng thời yểm trợ cho các đơn vị đóng tại đây.
Cũng theo báo chí Mỹ, ngày 16.6, các quan chức Hải quân Mỹ đã xác nhận kế hoạch của Washington đưa thêm tàu chiến đến tăng cường cho việc triển khai Hạm đội 3 ở vùng Biển Đông.Nhớ ngày Quân Lực, thao thức biển ĐôngNguyễn Lộc Yên (Danlambao) - Ngày 19 tháng 6 năm 1965, Hội Đồng Quân Lực ra quyết định số 4/QLVNCH, giải tán Hội Đồng Quốc Gia Lập Pháp và thiết lập các tổ chức: Đại Hội Đồng Quân Lực, Ủy Ban Lãnh Đạo Quốc Gia, Ủy Ban Hành Pháp Trung Ương, Hội đồng An ninh Quốc gia, Hội đồng Kinh tế và Xã hội. Ngoài ra, Chủ tịch Ủy Ban Lãnh đạo Quốc gia Nguyễn Văn Thiệu, sau đấy ký sắc lệnh 001/a/CT/LĐQG thành lập nội các chiến tranh, gọi là Ủy Ban Hành Pháp Trung Ương và quyết định số 5/QLVNCH thành lập Thượng Hội đồng Thẩm phán. Từ đấy, “ Ngày 19 tháng 6 là ngày Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa”, còn gọi là “Ngày Quân Lực” và “Ngày Quân Lực” 19 tháng 6 đầu tiên được tổ chức trọng thể vào ngày 19-6-1966.
Hôm qua là ngày 19 tháng 6 năm 2016, nhắc nhở “Ngày Quân Lực” được hình thành cách nay đã trên 50 năm (2016-1965), khi xưa ngày này tại miền Nam Việt Nam không khí rất rộn ràng mà ngày nay còn khắc sâu trong tâm tư của người dân miền Nam, đạo lý lúc nào cũng tồn tại ở lòng người, đã thể hiện rõ ràng vào “Ngày Quân Lực” năm nay dù ở trong nước hay hải ngoại. Ngày 19 tháng 6 năm nay, hậu duệ VNCH tại Việt Nam đã đến nghĩa trang Quân đội Biên Hòa để thắp hương tưởng niệm anh linh các anh hùng tử sĩ QLVNCH đã hy sinh vì bảo vệ tự do dân chủ và cương thổ nước Việt. Phục thay, các em đã dùng nến màu vàng và đỏ xếp thành biểu tượng lá Cờ Vàng ba sọc đỏ là lá cờ Tổ quốc, lá Cờ Vàng là biểu tượng thiêng liêng của hồn nước Việt, có lẽ hồn thiêng sông núi mãi mãi vấn vương lòng người, lá Cờ Vàng đã trải qua suốt chiều dài của lịch sử; vì đấy là lá cờ mà tiền nhân ta đã dùng màu vàng thuộc về hành thổ tượng trưng cho chủ quyền lãnh thổ của quốc gia. Màu đỏ thuộc hành hỏa là màu của phương Nam, tách biệt hẳn với nước Tàu ở phương Bắc. Ba sọc đỏ còn tượng trưng cho ba miền: Bắc, Trung, Nam. Dù gọi là ba miền được biểu tượng bởi ba sọc đỏ, nhưng ba sọc đỏ có chung một Giống nòi cùng một bào gọi là “Đồng Bào” chung sống trên giang sơn Việt Nam, mà người Việt đời đời phải yêu quí và thân thương giống nòi Lạc Việt. Lịch sử Cờ Vàng có từ thời Hai Bà Trưng chống giặc Hán xâm lược, điều này đã minh chứng hùng hồn bằng bốn câu thơ trong “Đại Nam quốc sử diễn ca”:
“Đầu voi phất ngọn Cờ Vàng, Sơn thôn mấy cõi chiến trường xông pha Chông gai một cuộc quan hà, Dù khi chiến tử còn là hiển linh”.
Khi các bạn trẻ đang khấn vái trước lễ đài thì bị công an vào lấy hết các nến trên bàn thờ và bắt các bạn trẻ vào văn phòng ở trong khuôn viên nghĩa trang. Các bạn trẻ đã trình bày tâm tư của mình một cách vững chãi: “Các anh hùng tử sĩ đã bảo vệ đất nước Việt Nam, anh linh phù hộ cho quân đội mình kiếm được phi công mất tích SU-30... bác (người quản lý nghĩa trang) nhìn tụi con dưới lăng kính méo mó thiển cận...”. Rõ ràng các em đã nói “Các anh hùng tử sĩ VNCH đã bảo vệ đất nước Việt Nam; anh hùng tử sĩ VNCH còn rộng lượng tha thứ, sẽ giúp cho quân đội của CSVN khi bị tai nạn? Và chỉ trích kẻ bắt các em là thiển cận”. Công an và ban quản lý nghĩa trang nghe xong phải dịu giọng và trả lại giấy tờ vừa tịch thu để cho các em ra về. Mời xem youtube mà các em đã thắp hương tại nghĩa trang thật cảm động và đáng khâm phục.
Nhắc đến “SU-30 mất tích” tại biển Đông, ai là người Việt không trăn trở ngậm ngùi về biển Đông như một vật vô cùng quí báu vừa bị kẻ bất lương đánh cướp. Không xót xa sao được, biển Đông bao gồm cả Hoàng-Trường Sa, vào năm 1958 thuộc về miền Nam (VNCH). Thế mà, Hồ Chí Minh là Chủ tịch nước lại đồng lõa cùng Thủ tướng Bắc Việt là Phạm Văn Đồng đã trớ trêu ký công hàm ngày 14-9-1958, dâng Hoàng-Trường Sa cho Tàu cộng. Tàu cộng nhân đấy mới đánh chiếm đảo Hoàng Sa năm 1974, đánh chiếm đảo Gạc Ma (Trường Sa) năm 1988. Đến ngày 25-12-2000, VC lại dâng hiến tiếp khoảng 11.000 km vuông vịnh Bắc Việt cho Tàu cộng. Do đấy, ngày nay Tàu cộng ngang ngược lấn chiếm sát bờ biển Việt Nam?! Chiến đấu cơ SU-30MK2 của Không quân CSVN bị mất tích trên biển Đông vào sáng thứ Ba 14-6-2016, nhà cầm quyền Hà Nội công bố do "sự cố kỹ thuật"; thiếu tá phi công Nguyễn Hữu Cường được Ngư dân cứu sống, thiếu tá Cường nói: "Lúc máy bay đang cách mục tiêu 15km, bỗng nghe một tiếng nổ từ trong buồng lái..." . Tôi nghĩ rằng thiếu tá Cường biết rõ nguyên nhân gây ra tai nạn chiếc oanh tạc cơ SU-30MK2, như trường hợp kẻ gian làm cho máy phi cơ bị trục trặc, SU-30MK2 bị Trung cộng bắn... nhưng thiếu tá Cường lại ngại nói ra sự thật?!.
Chiếc máy bay tuần tra của Cảnh Sát Biển loại hiện đại CASA 212 mang số 8983, ngày 16-6-2016, khi đang bay tìm kiếm cứu nạn phi công máy bay SU30-MK2, ở phía tây nam huyện đảo Bạch Long Vĩ thì bị mất liên lạc và bị rơi trên Biển Đông, làm 9 người trong phi hành đoàn bị mất tích hay chết. Nhà cầm quyền Hà Nội vẫn công bố do "sự cố kỹ thuật". Báo Thanh Niên online đưa tin, có đoạn: "Tai nạn xảy ra đối với máy bay CASA 212 là một sự việc rất đau lòng”. Cụ thể, vị trí máy bay được xác định ở phía đông đường phân định giữa Việt Nam và Trung Quốc. Ở thời điểm xảy ra sự cố, máy bay CASA 212 đang bay ở tầm thấp, để quan sát tìm kiếm phi công của máy bay SU-30MK2 hiện đang mất tích". Ngày 17-6-2016, báo Dân Trí đưa tin: “Một số bộ phận của chiếc máy bay CASA 212, gồm mảnh khung vỏ, lốp và càng sau bên trái đã được trục vớt. Tàu cứu nạn của Trung Quốc cũng tham gia hoạt động tìm kiếm. Những mảnh vỡ của máy bay CASA 212, đã được tiếp nhận và đang trên đường được đưa về đất liền”(1).
Máy bay CASA 212 là “thủy phi cơ” là loại máy bay có thể cất cánh và hạ cánh trên mặt nước. Máy bay CASA 212-400 là loại máy bay mới nhất do hãng Airbus của Tây phương chế tạo, máy bay này có đến 40 quốc gia sử dụng và ưa thích. Máy bay CASA 212 được trang bị hai động cơ, có vận tốc 360km/h, như vậy là bay chậm và thay đổi dễ dàng ở độ cao hay thấp phù hợp cho mục đích bay tìm kiếm cứu nạn. Đặc biệt Radar của C212-400 cho biết thời tiết chính xác và hầu hết các hệ thống điện tử đều do hãng Rockwell Collins của Hoa Kỳ cung cấp rất tinh vi. Từ đấy, tôi nghĩ rằng máy bay CASA 212 bị rơi không phải do "sự cố kỹ thuật" mà do bị Trung cộng bắn hạ bởi các lý do:
- Bắn máy bay Việt Nam để cảnh cáo đàn em VC với mục đích răn đe.
- Bắn máy bay Việt Nam để Trung cộng thử hỏa tiễn của mình bắn từ tàu ngầm hiệu quả thế nào? - Bắn máy bay Việt Nam để cảnh báo các nước (trong đó có Mỹ) máy bay nào đến gần vùng biển đảo do Trung cộng chiếm giữ và bồi đắp sẽ bị bắn hạ.
- Bắn máy bay Việt Nam để chuẩn bị cho ý đồ của Trung cộng đang lăm le lập Vùng nhận dạng phòng không (ADIZ) trên biển Đông.
Tôi nghĩ, có người sẽ thắc mắc vì sao nói rằng Trung cộng bắn máy bay Việt Nam, trong khi: “Tàu cứu nạn của Trung cộng cũng tham gia hoạt động tìm kiếm máy bay Việt Nam mất tích? Và Trung cộng với VC xem như anh em và gắn bó 16 chữ vàng kia mà?”. Xin thưa “Đừng nghe những gì Cộng sản nói” và chắc hẳn độc giả còn nhớ trong Tam Quốc Chí của người Tàu, Khổng Minh ba lần trêu tức Chu Du, Chu Du than “Trời sinh Du, sao còn sinh Lượng?” rồi hộc máu mà chết. Thế mà, Khổng Minh lại đến Sài Tang viếng tang, dâng rượu lên bàn thờ Chu Du và quỳ đọc bài văn tế, nước mắt đầm đìa (xin trích đoạn kết):
Than ôi Công Cẩn, đã biệt nhau rồi! Thôi nói chi nữa, thế là xong đời! Hồn có khôn thiêng, soi thấu can tâm Từ nay thiên hạ, ai kẻ tri âm?! Than ôi! Thương thay! Phục duy thượng hưởng!
Khổng Minh gian giảo, khéo léo đến độ Đại đô đốc Lỗ Túc và các tướng lãnh Đông Ngô phải thốt lên rằng: “Khổng Minh là người tử tế, chỉ vì Công Cẩn hẹp hòi, tự lấy cái chết đấy thôi!”.
Nghiền ngẫm kỹ qua hai chiếc phi cơ SU-30MK2 và CASA 212-400, có thể cả hai đều bị Tàu cộng bắn hạ hoặc chỉ có máy bay CASA 212-400 bị Tàu cộng bắn hạ?! Nếu thực là vậy, thì rất đau lòng vì phi công SU-30MK2 và phi hành đoàn CASA 212, được lớn lên dưới mái trường “Xã hội chủ nghĩa”, được dạy dỗ “Bác Hồ kính yêu”; ngược lại chính “Bác Hồ kính yêu” đã đồng lõa với Thủ tướng Bắc Việt là Phạm Văn Đồng tráo trở dâng hiến biển Đông cho Tàu cộng và chính VC cắt khoảng 11.000 km vuông vịnh Bắc Việt dâng cho Tàu cộng; nên ngày nay mới ra “sự cố” đau lòng này?!!!
Ngày 20-6-2016
Thấy gì qua hai vụ máy bay rơiBlog RFA VietTuSaiGon 20-6-2016  Chiếc CASA 212 và xác của nó được tìm thấy (trái); chiếc SU-30MK2 và thượng tá Trần Quang Khải đã vĩnh viễn ra đi. Nguồn: cắt từ ảnh trên internet. Chuyện đến lúc này mới nói có vẻ như hơi muộn. Nhưng đến thời điểm bây giờ mới có thể nhìn bao quát được trong chừng mực nào đó về vụ hai chiếc máy bay (SU-30 MK2 và CASA – 212) cùng với một người tử nạn và chín người mất tích. Có những câu hỏi đặt ra lúc này: Máy bay của quân đội Việt Nam bị bắn? Hệ thống kĩ thuật của hai chiếc máy bay này có vấn đề? Đâu là hướng điều tra? Ở câu hỏi thứ nhất, máy bay quân đội Việt Nam bị bắn? Một phần xác của chiếc CASA 212 cho thấy rằng không phải tự nhiên mà nó rơi tan tành từng mảnh, giày nổi trôi, áo phao lênh đênh và vụn vỡ, không tìm thấy người như hiện tại. Nếu bị bắn thì ai bắn? Chắc chắn rằng quân đội Mỹ, Phillipines, Ấn Độ, Brunei, Indonesia không thể bắn. Vì chiếc SU này không nằm trong vùng cấm bay của họ, chiếc CASA 212 cũng không nằm trong vùng cấm bay của họ. Nếu có một vụ bắn, khả năng do quân đội Trung Quốc bắn là rất cao. Nhưng cũng không loại trừ khả năng máy bay trục trặc kĩ thuật và tự phát nổ. Vấn đề trục trặc kĩ thuật, tự phát nổ có thể do hai nguyên nhân: bị rút ruột trong quá trình bảo trì, những linh kiện tốt đã bị rút đi để bán và thay vào đó là những linh kiện tương đương do một quốc gia không có uy tín hay chuyên môn trong sản xuất những linh kiện này nhưng lại có khả năng làm hàng nhái?! Và cũng không loại trừ khả năng thứ hai là đã có gián điệp cài cắm trong các khu quân sự Việt Nam, đặc biệt là trong các đội bảo trì quân khí cụ của quân đội Việt Nam. Bởi hiện tại, những quyết định mờ ám của nhà cầm quyền Cộng sản Việt Nam dành cho người Trung Quốc cũng như tính ngang ngược của họ trước toàn thể quốc dân Việt Nam cũng cho thấy có một vấn đề gì đó hết sức không bình thường trong quan hệ Việt – Trung. Và nếu như không có gián điệp Trung Quốc cài cắm trong bộ phận bảo trì cũng như quân đội Việt Nam thì ngay cả thói quen rút ruột công trình, rút ruột linh kiện khí tài, tham nhũng và gian lận trong tài chính của giới quan chức quân đội cũng là nguyên nhân dẫn đến tình trạng bệ rạc của hệ thống khí tài Việt Nam mặc dù nó được mua với giá hàng triệu, hàng tỉ đô la nhưng công năng của nó có khi chỉ là một con số rất nhỏ bởi nó đã bị rút ruột, tráo đổi quá nhiều trong quá trình nhập cảng và bảo trì. Khả năng này cũng không thấp bởi thứ văn hóa rút ruột vô tội vạ của hầu hết quan chức từ quân đội đến công an cũng như hành chính, giáo dục, y tế… tại Việt Nam hiện nay. Ngay cả khẩu phần ăn của bộ đội cũng bị rút ruột đến mức đáng sợ. Tiêu chuẩn mỗi ngày ăn của người lính bộ đội hiện nay có chỉ số trung bình là 84 ngàn đồng, bên cạnh đó có thêm phần tự sản xuất để tăng cường dinh dưỡng trong các đơn vị. Tuy nhiên, hầu hết các bộ đội đã giải ngũ đều có kinh nghiệm đau lòng về chuyện chén cơm trong quân đội. Những chuyện kể của họ luôn mang nỗi ám ảnh của đói và thèm ăn, nợ nần căng tin, đến khi ra quân thì khoản tiền nhà nước trả lương bộ đội suốt ba năm trời không đủ trả nợ, phải xin thêm tiền gia đình. Và hầu hết các chuyện kể đều cho thấy bữa cơm của bộ đội Việt Nam hiện nay vẫn chưa thoát khỏi “canh toàn quốc và nước mắm đại dương”. Nghĩa là không có gì trong bữa ăn ngoài một bát canh lỏng, lèo tèo vài cọng rau và một bát cá thừa nước thiếu cái. Đáng sợ nhất là chuyện của một cậu lính phòng không, đang tại ngũ kể cho tôi nghe “ngày 30 tháng Tư năm nay, nghe nói đơn vị cháu được cho 10 triệu đồng để ăn lễ, cả đơn vị gần hai trăm bốn chục lính và chỉ huy, tính ra mỗi đứa cũng được hơn trăm ngàn đồng, nghe mừng lắm. Vì nếu mang tiền đó đi mua lợn về mổ thịt và nhà lính tự nấu ăn thì chơi vô tư. Thế mà các chỉ huy cho mua hai chục con vịt xiêm về làm thịt, đánh tiết canh. Mấy phần nạc dành cho cấp trên, tụi cháu chỉ được ăn xương xẩu, đầu cánh cổ, cháo và một ít tiết canh… Biết là mình bị ăn chặn rồi đó nhưng không dám nói!”. Thử hỏi, với cái đà ăn chặn một cách lộ liễu và trơ trẽn như các cấp chỉ huy quân đội Việt Nam hiện tại, với đà tham nhũng và rút ruột như hiện tại thì sức mạnh quân đội Việt Nam liệu có còn? Hơn nữa liệu người lính bộ đội có còn đủ dũng khí, sức mạnh để mà chiến đấu? Một quân đội mà lính tráng thì gầy nhom, thiếu ăn, chỉ huy thì bụng mỡ, bước đi núc ních như mang theo hủ hèm như vậy thì sức mạnh nằm ở đâu? Đó là chưa muốn nói đến hệ thống khí tài Việt Nam là một thuộc hệ kĩ thuật Liên Xô và xã hội chủ nghĩa. Nó vẫn còn khá lạc hậu và lạc điệu so vối hệ thống khí tài của Mỹ. Nếu bây giờ Việt Nam mua một hệ thống khí tài hiện đại từ Mỹ, phải tốn ít nhất cũng ba đến năm năm mà làm quen, tập dượt và bảo trì. Trong tình hình hiện tại, khi mà kẻ thù lăm le bờ cõi, thời gian từ ba đến năm năm là khoản thời gian đủ dài để kẻ thù xâm chiếm, án cứ và cát cứ. Cơ hội đánh bại kẻ thù là không có. Và có một câu hỏi nữa: Tại sao đường bay Hà Nội – Sài Gòn phải đổi tuyến, không bay ra biển Đông kể từ khi hai máy bay của quân đội bị mất tích? Phải chăng quân đội Trung Quốc đã chính thức cát cứ vùng trời Việt Nam và bay trong đất liền là thái độ lựa chọn của kẻ thua cuộc, mà cũng có thể là kẻ đã chấp nhận kết quả mua bán của mình? Nếu thật sự có được một cuộc điều tra về vụ rơi và mất tích hai chiếc máy bay của quân đội trong tuần qua trên biển Đông, ngay trong vùng biển Việt Nam, thì việc điều tra này phải được tiến hành trên diện rộng, từ vấn nạn tham nhũng, hối lộ của giới chóp bu Cộng sản cho đến các chỉ huy cấp cao của quân đội và các nhân viên bảo trì máy bay. Bên cạnh đó, cũng cần kiểm tra cả lịch trình và giờ bay thực của các phi công quân đội. Bởi riêng chuyện của phi công Khải, với 3000 giờ bay, kinh nghiệm thuộc vào hàng sư sãi nhưng lại bị chết trong tình trạng dù quấn lấy người là chuyện hết sức bất thường! Bởi cái chết đã phạm vào những lỗi rất cơ bản của một phi công theo phân tích của giới chuyên môn. Và thực sự, cái chết cũng như sự mất tích của mười người trong không quân Việt Nam trong tuần qua cũng cho thấy sự yếu kém không thể tha thứ được của không quân Việt Nam cũng như quân đội Việt Nam. Đó là chưa muốn nói đến một câu hỏi khác: Vì sao Việt Nam từ chối Mỹ giúp đỡ tìm kiếm các máy bay mất tích? Vì sao trước đó họ cũng từ chối Mỹ giúp đỡ điều tra vụ cá chết ở bờ biển miền Trung? Trong khi đó, họ lại rước vào biển Việt Nam 4 tàu hải quân, hai tàu tìm kiếm cứu nạn và hai tàu hải cảnh của Trung Quốc cùng với hai máy bay quân sự? Nguyễn Chí Vịnh thì tuyên bố “mối quan hệ Việt Nam và Trung Quốc không có gì thay đổi, vẫn tin tưởng nhau, vẫn anh em…”. Rõ ràng, sau vụ cá chết và máy bay tử nạn, có vẻ như những gương mặt bán nước dần lộ diện và họ cũng tự phơi bày bản chất của họ một cách thách thức, trơ tráo, coi thường nhân dân, thậm chí là xem nhân dân như một bầy cừu trong đòn roi bạo lực của họ! Thật là đáng buồn! CÁI SẨY NÓ NẨY CÁI UNG TRONG VỤ 10 PHI CÔNG “HY SINH ANH DŨNG”Nhật ký mở số 10 Tô Hải 20-6-2016 Mình đã có nhận xét ngay từ ngày đầu về vụ SU30 cùng CASA 212 “mất tích” về các cơ quan nhà nước: 1- Cách đưa tin “ỡm ờ”. Tai nạn? Rơi? Trục trặc kỹ thuật? Thao tác sai lầm?… mà là mất tích trong khi vị trí rơi đã nắm rõ: chỉ cách bờ biển Nghệ An 15-25 km? 2- Cho đến khi ngư dân cứu được phi công Nguyễn Hữu Cường mới được dùng chữ “rớt” nhưng vì sao mà rớt thì… vẫn còn “nghiên cứu điều tra”, chưa thể công bố! Nhân chứng còn sống thì, cho đến nay, dù mạnh khỏe, yên lành nhưng giấu biệt, không cho nói lên một tiếng về cái lý do máy bay rớt trừ câu: “có tiếng nổ nhỏ phía sau” và thế là nhảy dù nên thoát chết!? Còn phi công Trần Quang Khải, cấp trên chỉ huy của phi công Nguyễn Hữu Cường thì cùng nhau nhảy dù nhưng… đ/c giỏi kỹ thuật, lại chỉ huy bay buổi tập (có đơn độc một chiếc?) lại “quên không mở đai dù”? Nên bị giây dù cuốn vô người, “chết sặc nước”!? Chuyện bí, bí, mật, mật, chắp vá lung tung, phán đoán mò, làm câu chuyện rơi máy bay ở VN nó “chả giống ai”, dù chuyện máy bay rơi trên thế giới không còn là chuyện lạ! Tiếp đến anh CASA 212 lại càng gây thắc mắc đến không ai tin là nhà nước nói thật nữa: 1- Nghề nghiệp là cứu nạn mà sao SU30 rớt ở Nghệ An, Ban chỉ huy cứu nạn đóng tại Cửa Lò lại cử anh CASA 212 đi tìm tận … Bạch Long Vĩ và bị rớt tại tọa độ 19o25’40″N-107o19’54″E, khoảng 44 hải lý về phía Nam Tây Nam đảo Bạch Long Vĩ,theo báo Người Lao Động, tức là cách xa nơi SU30 rơi tới 118,5 hải lý (khoảng 200km)!? 2- CASA212 sinh ra để bay thấp, bay lâu, bay chậm (350km) vậy mà “xin hạ độ cao” giữa trời yên biển lặng bỗng… “mất tích” trên màn hình radar thì nó ra nàm thao? Nhất là sau khi báo chí đã đưa thêm chi tiết “phía đông đường phân định” (giữa hải phận của ta và của Tầu) cùng với chuyện tướng Nguyễn chí Vịnh chính thức mời đại sứ Tầu Cộng đến để “yêu cầu cùng truy tìm giúp”. Cho tới hôm nay, 20/6, đã có tới 2 tầu tìm kiếm cứu nạn, 2 tầu cảnh sát biển, 4 tầu hải quân và 2 trực thăng quần đảo khu vực nói trên nhưng vẫn… biệt vô âm tín! Thế là, chẳng ai cấm được ai, ai có cái đầu bình thường và cái miệng dám nói “cứ thả cửa phán đoán” đủ kiểu “thế này thế khác”. Đặc biệt đối với việc rớt máy bay chưa biết lỗi tại ai, ai chịu trách nhiệm còn chưa có lời giải thì, như để “động viên lực lượng võ trang của Đảng, các ông í lại vội vã: – Thăng cấp cho ông Khải từ “thượng tá” lên “đại tá” vì… đã “hy sinh anh dũng” (lời ghi trong sổ tang của phó thủ tướng Trịnh Đình Dũng, người thay mặt chính phủ trong buổi dự tang lễ tại QK IV). Riêng ông Cường thì không chết nên… “hãy đợi đấy”! – Thực thi “chính sách với người có công đặc biệt”, ngay lập tức bằng cách nhận vợ đại tá Khải vào làm việc tại một trường uy tín nhất Bắc Kỳ: Trường Trung học Chu văn An. – Có tay “cò chính sách” còn đề nghị cấp ngay cho vợ con đại tá Khải một căn hộ vì hiện nay gia đình vẫn phải “ở thuê, ở trọ”. Nếu chuyện máy bay rơi là chuyện cần “thận trọng”,”nghiên cứu” lâu dài trước khi công bố y như công bố “vì sao cá chết” vì nó chạm đến vấn đề “thủ phạm”, thì việc hậu sự cho người đã chết lại quá vội vàng! Có lẽ để lấy lòng tin trong trong quân đội, nhất là binh chủng không quân, có thể đang có tí… xuống tinh thần?! Cho nên, lại gây ra hàng loạt những phản ứng, đôi khi thiếu tính nhân văn, quá khích, cực đoan, thù hận… Có người còn đưa cả lên mạng cái nhà của gia đình trung tá Trần Quang Khải ở thôn Tân Văn, xã Tân Định, huyện Lạng Giang, tỉnh Bắc Giang! Rồi so sánh: “Nó to không kém nhà đại tá Nguyễn Văn Quý, công an huyện Bình Chánh!” nhân vật chính trong vụ án quán phở “Xin chào”! Nhà của đại tá Khải ở quê Bắc Giang. Ảnh: báo Nghệ An
Nhà của đại tá Quý, nhân vật nổi tiếng trong vụ quán phở “Xin chào”. Ảnh cắt từ báo mạng.
Nếu đúng thế thì, một lần nữa, các vị lại “hố” to rồi. Dân đã sẵn không tin ở các vị, thêm cái chuyện 2 máy bay rơi chưa rõ ai công ai tội, người chết có anh dũng hay do vụng về, do yếu kỹ thuật, hay do mua phải máy bay second hand hay… “thế này thế kia”, mà đã vội kết luận là “liệt sỹ” là “hy sinh anh dũng” hay bị gì gì nữa… (cái này thì cho tới giờ, mỗ chưa dám đoán mò công khai vì còn chờ “trên kết luận”!) Mỗ chỉ xin nhân dịp nhân dân thỏa sức đoán mò này mà phê phán cái cách tuyên truyền rất “phản tuyên truyền” của các vị có trách nhiệm vì các vị đánh giá thấp trình độ quần chúng ở thời đại internet ngày nay. Rõ ràng xuất phát từ thói quen “độc quyền tư tưởng”, “độc quyền ăn nói” như xưa, các vị đã tạo nên tình trạng CÁI SẨY NÓ NẨY CÁI UNG LÀ NHƯ RỨA ĐÓ. Vụ hai máy bay rơi: sự thật cần được phơi bàyPosted by adminbasam on 20/06/2016 FB Trương Nhân Tuấn 19-6-2016  Hai chiếc máy bay SU-30MK2 và CASA 212. Nguồn: Soha Tôi e rằng vụ hai chiếc máy bay bị tai nạn rớt xuống biển vài hôm trước rồi cũng sẽ từ từ “chìm xuống biển” như vụ cá chết. Trong vụ cá chết ở vùng biển Hà Tĩnh, Mỹ (và LHQ) đã ngỏ lời sẽ giúp cho VN để tìm nguyên nhân, nếu VN lên tiếng yêu cầu. Lãnh đạo VN đã im lặng trước những đề nghị đầy thiện chí này. Thậm chí, hôm kia, nhiều nghị sĩ của Quốc hội Đài loan đã lên tiếng yêu cầu chính phủ Đài Loan điều tra Formosa, (có thể là tác nhân gây ô nhiễm vùng biển VN), đồng thời đề nghị giúp cho VN điều tra vụ cá chết. VN cũng đã im lặng. Vụ chiếc CASA 212 của hải quân VN, máy bay (do thám) cũng là máy bay cứu hộ, bị rớt ở vùng biển Bạch Long Vĩ, viên Đại sứ Mỹ tốt bụng cũng đã lên tiếng, “với mọi phương cách có thể”, Mỹ sẽ giúp cho VN trong công tác cứu nạn chiếc CASA 212. Thái độ của VN là quay lưng với đề nghị này. Trong lúc ông Nguyễn Chí Vịnh, thứ trưởng Bộ QP, lên tiếng “năn nỉ” phía TQ xin được giúp đỡ. TQ cho chiếc tàu “hải cứu” hạng nặng của mình để “giúp” VN đồng thời “cho phép” VN cho người và tàu bè vào vùng biển của TQ để làm công tác cứu hộ. Thái độ của ông Vịnh có thể thông cảm, chiếc CASA 212 của VN rớt trong vùng biển của TQ. Không xin phép họ là không được. Sẵn tiện cũng nhắc lại status hôm qua. Tôi có đưa giả thuyết rằng chiếc CASA 212 của VN đã xâm phạm vùng trời của TQ, do đó có thể đã bị phòng không của TQ bắn hạ. Nhiều người phản biện, cho rằng vùng không gian (thuộc hải phận kinh tế độc quyền), tàu bè cũng như phi cơ, có quyền tự do qua lại. Tôi xin nhắc đến các trường hợp “chạm trán” giữa không quân TQ và Hoa Kỳ, thí dụ chiếc EP-3 đã bay cách đảo Hải Nam 70km năm 2001. Chiếc máy bay này rõ ràng bay trong vùng không gian phía trên vùng “kinh tế độc quyền” của TQ, tương tự chiếc CASA 212 của VN hôm kia. Vậy mà chiếc máy bay EP-3 đã bị không quân TQ áp chế phải đáp xuống phi trường Hải Nam. Một chiếc J-8 của TQ bị rớt do va chạm. Ta cũng có thể nhắc vụ chiếc tàu USSN Impeccable năm 2009, nguyên nhân chiếc tàu này “nghiên cứu” trong vùng kinh tế độc quyền của TQ. Trong các vụ này ta thấy hai quan điểm đối lập về cách diễn giải “luật quốc tế”. Phía Hoa Kỳ, (chưa thông qua Luật Biển 1982), chủ trương vùng biển kinh tế độc quyền (cũng như vùng không gian bên trên) thuộc “không phận và hải phận quốc tế”. Trong khi quan điểm của TQ (đã ký và thông qua Luật Biển 1982) cho rằng vùng biển và không gian ở bên trên vùng kinh tế độc quyền không thuộc phạm vi “quốc tế”. VN cũng có cùng quan điểm của TQ. Luật biển của TQ (và VN, điều 3 khoản 2) cho rằng “biển quốc tế nằm phía ngoài vùng kinh tế độc quyền”. Vì vậy TQ qui định rằng các loại tàu chiến, các loại máy bay quân sự (gồm cả máy bay do thám) không được hoạt động trong hải phận (hay không phận) thuộc vùng kinh tế độc quyền của TQ. Ta thấy chiếc CASA 212 của VN nguyên thủy là máy bay “do thám”. VN dùng nó “nhứt cử tam tứ tiện”, vào việc “cứu hộ” (và nhiều việc khác như kiểm soát biển). Nếu không xin phép trước, chiếc CASA 212 khi xâm phạm không phận của TQ, phía này có thể xem là máy bay quân sự (do thám), không quân nước này có thể áp chế (trường hợp chiếc EP-3 của Mỹ), hay có thể bắn hạ. Thái độ của lãnh đạo CSVN dĩ nhiên là muốn ém nhẹm tất cả mọi sự thật. Mà đằng sau thái độ ém nhẹm sự thật luôn là những điều bê bối. Trên phương diện quốc gia, ta có thể xếp một số điều bê bối này vào tội trạng “phản bội tổ quốc”. Status hôm qua tôi cũng có nhắc đến biến cố Gạc ma 1988, 76 chiến sĩ VN đã bị hải quân TQ thảm sát. Đã nhiều lần tôi nói về biến cố này. Nhưng sự thật lịch sử vẫn chưa được lãnh đạo CSVN nhìn nhận. Tháng 3-2015 tôi có viết như sau: “Biến cố Gạc Ma 14-3-1988, 64 người lính công binh VN bị thảm sát. Luật quốc tế về chiến tranh có qui định không được bắn vào một người khi tay họ không cầm vũ khí. Đây là một hành vi cố sát, bị qui vào tội ác diệt chủng. Những người ra lệnh việc thảm sát là tội phạm. Hành vi của họ lý ra phải truy tố trước Tòa án hình sự quốc tế. Bất kỳ người chiến sĩ nào, ước mơ của họ là được chết với cây súng trên tay. Quyết định của lãnh đạo của VN đưa những chiến sĩ này ra đảo làm công tác xây dựng đảo mà không gởi kèm đoàn quân bảo vệ, hoặc ít ra, vũ trang để họ tự bảo vệ, trong khi đã biết tình hình đang căng thẳng. Đó là một quyết định ngu xuẩn trên quan điểm quân sự. Trước quân pháp những lãnh đạo này có tội “thí quân”. Trước luật hình sự họ phạm các tội “không bảo vệ lãnh thổ” và “thông đồng với kẻ địch”… Những người này đáng bị ghép vào tội tử hình. Sự im lặng dài lâu của lãnh đạo VN trước biến cố này, trước hết thể hiện sự vô ơn đối với những người đã hy sinh, sau đó là thông đồng với kẻ địch xâm lăng.”… Bây giờ là thái độ im lặng của lãnh đạo CSVN trước thảm trạng cá chết trắng biển, từ hơn hai tháng nay. Người dân phân vân không biết vì sao cá chết ? Điều mà người dân cần biết là ăn cá các vùng biển này có nguy hiểm đến sức khỏe hay không ? Ta thấy thái độ bất nhất của cán bộ VN về vụ 50 tấn cá nục nhiễm “phenol” hôm rồi. Lúc thì nhiễm độc, cấm bán. Lúc thì “nồng độ phenol” còn nằm trong “vùng an toàn”, được bán. Vấn đề là người bán cá chết đứng chết ngồi. Chờ giải quyết, 50 tấn cá nục chỉ còn cách đem đổ bỏ. Không có quyết định nào của nhà nước có tính “khoa học”, mặc dầu có hàng chục ngàn tiến sĩ đã được đào tạo. Trong khi người dân cứ nghĩ rằng, cá nấu chín lên thì ô kê thôi, chất độc nào “cũng tiên tán” hết. Còn không thì làm mắm. Chất độc nào chịu đựng được muối ? Lại còn có lập luận nước nhiễm độc, lọc nước cho kỹ, nấu sôi là ô kê. Những lầm lẫn chết người mà không thấy ai cảnh báo cho dân quê. Những chất ô nhiễm hóa học thì có lọc, có nấu sôi, có ngâm muối… thì hóa chất (kim loại nặng) đó vẫn còn nguyên. Đôi khi do nhiệt độ, hay kết nối với những phân tử khác, chất độc lại càng độc địa hơn. Các hoạt động du lịch các tỉnh miền Trung cũng đang đi vào khủng hoảng. Không ai dám ăn cá, không ai dám tắm biển. Cả một vùng cát trắng, nhà hàng, khách sạn vắng teo. Nhà nước VN rõ ràng đã từ nhiệm. Vấn đề là đâu phải là không có giải pháp. Chết người là với bộ sậu bất tài, tham nhũng… như giàn lãnh đạo hiện nay, ngoài việc vơ vét cho đầy túi tham và ngụy biện để an dân, thì họ không có khả năng nào khác. Nguyên nhân chiếc SU 30 vì sao bị rớt, lý ra đã được báo chí trình làng. Phi công thoát hiểm Nguyễn Hữu Cường không có lý do nào để từ chối một cuộc “họp báo”. Người ta muốn biết là vì sao chiếc SU 30 “em mờ ca hai”, Việt Nam mới mua của Nga chạy chưa hết “rô đai”, bị rớt xuống biển. Những chiếc SU 30 “em mờ ca hai” của VN chỉ mới nhận từ năm 2014. Nếu tai nạn đến từ trục trặc kỹ thuật, VN có thể từ chối với Nga những hợp đồng mua sắm vũ khí trong tương lai, thay thế nó bằng một nhà sản xuất chắc chắn hơn, thí dụ Lockheed Martin hay Boeing của Mỹ. Tất cả ngân sách bộ quốc phòng, tiền mua SU 30 “em mờ ca hai”… đều đến từ tiền túi của nhân dân. Tức dân là người “chủ”. Nhà nước (đầy tớ) vì vậy phải có bổn phận báo cáo cho nhân dân (chủ) biết nguyên nhân nào “tài sản” của nhân dân đã bị phá hủy. Còn chiếc CASA 212 cũng vậy. Nhân dân (chủ) muốn biết vì đâu chiếc này rớt xuống biển? Vì đâu chiếc này rớt trong vùng biển thuộc TQ? Hôm qua có phi công Nguyễn Thành Trung lên BBC nói rằng chiếc máy bay này “chắc chắn đã bị một va đập rất mạnh” và loại trừ nguyên nhân bị bắn vì “tên lửa”. Thì cũng là một ý kiến cần được lắng nghe. Vấn đề là chiếc CASA 212 “va chạm đập rất mạnh” vào cái gì ? Chắc là va vào nước biển, phải không? Tông vào với tốc độ trên 300km/giờ, nước biển trở thành bức tường bê tông. Thấy hình dạng bẹp dúm của một mảnh vỡ của chiếc CASA 212, ai cũng có thể đoán như vậy được. Vấn đề là vì sao có “va chạm mạnh”, tức là vì sao nó lại rớt xuống biển? Nếu không phải do “tên lửa” thì do cái gì? Nếu nói do thời tiết thì cần phải đưa bản tin thời tiết trong khu vực để chứng minh. Rốt cục ông phi công đại diện nhà nước cũng nói những điều rất ư là “chim chóc”. Sự thật cần được phơi bày. Những yếu kém kỹ thuật phải được thay thế. Những sơ suất của con người phải được rút kinh nghiệm. Chiến tranh bây giờ, nếu có diễn ra, hơn thua là do con người mẫn tuệ với khí tài tiên tiến, phù hợp… Lãnh đạo CSVN xuất thân từ du kích, chuyên khủng bố, đánh rừng núi… không tuân theo bất kỳ “qui ước” nào. Họ thắng Mỹ, đánh sập VNCH, tương tự như lực lượng Hồi giáo IS bây giờ đã từng thắng các nơi Irak, Syrie, Afghanistan… Những người này lên lãnh đạo với “tâm tư du kích” như vậy, mọi người đã thấy “tài năng” kinh bang tế thế của họ. Với tâm thế như vậy họ sẽ thắng trong chiến trường mới hay sao? _____ FB Trương Nhân Tuấn Nhân vụ hai chiếc SU 30 và CASA 212 bị tai nạn17-6-2016 Việc tưởng niệm các chiến sĩ Gạc ma bị thảm sát năm 1998 lý ra đã không thể xảy ra ở những năm gần đây nếu không có những người, như cá nhân tôi, đặt lại vấn đề từ những năm 2000. Thật vậy, vụ Gạc Ma 1988, (cũng như cuộc chiến biên giới tháng hai 1979), hoàn toàn bị xóa trắng, không chỉ trong lịch sử VN mà còn ở những trang thời sự của báo chí, sau khi Hội nghị Thành Đô được diễn ra. Cá nhân tôi là người đầu tiên đưa ra trước dư luận báo chí việc những chiến sĩ bị hy sinh trận Gạc ma 1988 đã không được nhà nước CSVN ghi nhận như là những người đã hy sinh cho tổ quốc. Chính tôi đã tố cáo hành vi bạc hạnh của nhà nước CSVN khi ghi trên bia của những người lính đã hy sinh này dòng chữ ” hy sinh để bảo vệ hòa bình cho khu vực”. Thật là ngu xuẩn, hỗn xược, vô ơn và bạc nghĩa, những người lãnh đạo CSVN, phải không ? Những người lính này khi ra trận là tuyên thệ bảo vệ tổ quốc, bảo vệ quyền lợi của quốc gia, dân tộc hay tuyên thệ “bảo vệ hòa bình cho khu vực”?. Và khi ghi những dòng chữ như vậy phía VN mặc nhiên đã từ bỏ chủ quyền của VN tại Gạc ma (cũng như các bãi đá khác đã bị TQ chiếm cùng thời điểm). Ngay cả việc hy sinh bảo vệ lãnh thổ mà không dám ghi, thì bây giờ lý lẽ nào lên tiếng đòi Gạc ma và các bãi đá này với TQ ? Nhờ sự lên tiếng này mà báo chí trong nước (nếu không lầm là tờ Thanh niên) mới đăng những bài báo nói về vụ Gạc ma. Một số sĩ quan QĐNDVN cũng lên tiếng về cuộc chiến Gạc ma, tố cáo một số nhân vật lãnh đạo đã đưa tới thảm trạng Gạc ma cũng như việc xóa bỏ lịch sử. Tính ra thì cũng chỉ vài ba năm trở lại thôi. Tuy nhiên, dầu trễ, rất trễ, nhưng sự thật cũng được thiết lập, những chiến sĩ đã hy sinh chắc cũng không còn ngậm hờn nơi chín suối. Vụ chiếc CASA 212 cứu hộ của VN bị rớt, 9 người mất tích trong khu vực biển thuộc hải phận kinh tế độc quyền của TQ, trong lúc những người này đi làm công tác cứu hộ chiếc SU 30 của VN bị tai nạn rớt xuống biển trước đó. Bất kỳ một mất mát nhân sự nào cũng đem lại điều thương tâm, trước hết cho gia đình. Những người hy sinh vì lý do công vụ còn để lại sự tiếc thương cho bạn bè. Cũng như gây ra những thiệt hại, mất mát lớn cho đất nước. Để tưởng nhớ và tri ân họ, đều tiên quyết là ta phải thiết lập lại sự thật. Chiếc SU 30 bị rớt vì lý do gì ? Ở khu vực nào ? Nếu vì kỹ thuật, những người có thẩm quyền phải có nhiệm vụ điều tra nguyên nhân đến từ đâu, sau đó phải công bố trước báo chí để dư luận an tâm. Nếu vì khuyết điểm nhân sự, những người lãnh đạo phải có chỉ thị phù hợp để khắc phục những tình huống tương tự có thể xảy ra. Minh bạch ở các việc này cũng là phương cách bảo vệ đất nước. Thử tưởng tượng, khi lâm trận mà máy bay “hết xăng”, hay phi công ú ớ, không biết phải làm gì, thì việc bảo vệ bản thân và tài sản quốc gia đã khó, huống chi đến việc đánh địch, bảo vệ đất nước. Chiếc CASA 212 bị rớt vì lý do gì ? Vì lý do kỹ thuật ? Tại sao phi công lại bay lấn qua không phận của TQ ? Những điều này cần phải được minh bạch. Hành vi xâm phạm không phận “nước bạn” là việc tế nhị, nhưng (nếu) chiếc CASA 212 bị phòng không của “bạn” bắn hạ thì rõ ràng là hành vi chiến tranh. Tập quán quốc tế chưa từng thấy phi cơ cứu hộ bị bắn hạ bao giờ. Ngoài ra còn một số vấn đề tâm lý xã hội.
Trong vu hai chiếc máy bay bị rớt, ta nhận thấy có thái độ cách biệt của một số người VN. Nhưng không bất kỳ ai có thể lên tiếng phê bình thái độ của những người này. Bởi vì nguyên nhân của vấn đề là lãnh đạo CSVN. Những người này đã gây ra vô số những thảm trạng trong xã hội. Chính sách cai trị của họ đã gây ra và đào sâu những mối thù, đến từ những việc ức hiếp trong xã hội như truất hữu ruộng đất, triệt mọi đường sinh sống… hay những án tù oan ức do khác chính kiến… Lãnh đạo CSVN đã thành công làm những điều mà trong lịch sử VN không ai có thể làm được: làm cho người dân VN quay lưng, thậm chí thù nghịch, với đất nước và dân tộc của mình. Sai lầm của những người này là lầm lẫn tập đoàn cai trị CSVN với quê hương và dân tộc. Chính sách cai trị hà khắc càng kéo dài, đến một lúc nào đó, dân tộc này sẽ rã đàn. Hiện tượng tâm lý xã hội ở vụ “tai nạn” này là dấu hiệu. Khi có chiến tranh thì nhà nước CSVN sẽ chiến đấu một mình. Máy bay “tan xác” và “Chúc” người chết an giấc nghìn thuTrần Thị Hải Ý (Danlambao) - Khi đi tìm máy bay SU-30MK2 gặp tai nạn, mất tích (14/06/2016), máy bay CASA 212 ký hiệu 8983 với 9 sĩ quan tướng tá QĐND Việt Nam lại không may bị rớt, vỡ ra từng mảnh (16/06/2016). Nhà báo Mai Phan Lợi cho là nó bị “tan xác” thì Bộ 4T và cánh hẩu của đảng người ta quy chụp ông là “Vô đạo đức”, “Một ngòi bút ác độc” (CCB Thành Nam Petro Times), “phải có hình thức kỷ luật thật nặng” (Tướng Lê Mã Lương), “Không thể để kẻ này cầm thẻ nhà báo” (Đại tá Bùi Đức Toàn) v.v... và quyết định rút thẻ hành nghề của nhà báo đảng viên Mai Phan Lợi, dù rằng đương sự đã lên tiếng xin lỗi vì dùng từ (theo HY em) chính xác nhưng “nhạy cảm” đối với đảng của ông ta.
Video cận cảnh trục vớt những mảnh vỡ máy bay CASA 212:
< iframe allowfullscreen="" frameborder="0" height="360" src="https://www.youtube.com/embed/vd8GjxqveVk" width="640" style="border-width: 0px; border-style: initial; padding: 0px; vertical-align: baseline; max-width: 99%;">< /iframe>
*
Phó Thủ tướng Trịnh Đình Dũng cùng Bí thư Tỉnh ủy và Chủ tịch UBND tỉnh Nghệ An thăm hỏi, động viên vợ, con và người thân của Đại tá phi công Trần Quang Khải. Ảnh: PLO.VN Trần Quang Khải, 1 trong 2 phi công lái chiếc SU-30MK2, bị tử nạn. Đến “thăm hỏi, chia buồn sâu sắc” với tang quyến họ Trần mà ngài Phó thủ tướng chính phủ Trịnh Đình Dũng lại Chúc người quá cố Trần Quang Khải "An Giấc Nghìn Thu" (viết hoa)!
Thủ bút PTT Trần Đình Dũng
Bởi thắc mắc nên hỏi: Khi hạ bút “chúc” người chết như trên, PTT Trịnh Đình Dũng có “vô đạo đức”, có là “một ngòi bút ác độc”, “phải có hình thức kỷ luật thật nặng”, nên chăng tiếp tục “để kẻ này cầm thẻ ” Phó Thủ tướng? 21.6.2016
Thấy gì qua 2 thảm nạn máy bay rớt và biển chết?Kông Kông (Danlambao) - ...Cả 2 trường hợp cá chết và máy bay rơi, ông Đại sứ Hoa Kỳ đều nhanh nhạy bắn tiếng muốn hỗ trợ, nếu được yêu cầu, nhưng đã bị từ chối trong yên lặng! Trong lúc đó dư luận đang nghi ngờ các “tai nạn” đều có cùng một gốc, là Tàu cộng, thì Việt Nam đã “xin” họ hỗ trợ và hiện đang có 8 tàu và 2 trực thăng của họ vào cuộc ngay trên phần biển đảo Việt Nam, Bạch Long Vĩ! Như vậy là “xin” Tàu cộng hỗ trợ tìm kiếm hay cho phép Tàu cộng tìm cách phi tang bằng chứng “tai nạn” (nếu có thể) một cách hợp pháp?...
*
Dư luận qua sự kiện 10 quân nhân của chế độ cộng sản Việt Nam bị chết trong 2 tai nạn máy bay Su-30MK2 và CASA-212 trên biển đã sáng tỏ được đôi điều.
Về phía truyền thông nhà nước thì đây là sự kiện rất đau buồn. Những lời khen tặng tốt đẹp nhất, trang trọng nhất đều dành cho người quá cố. “Phải mất hàng chục năm mới đào tạo được phi công như Đại tá Trần Quang Khải” hoặc “Chúng ta mất đi một người lính tinh nhuệ - Người có thể bảo vệ chúng ta, con cái chúng ta và người dân này trước quân thù” hay “Kính cẩn tiễn đưa người anh lớn của không quân Việt Nam” v.v...
Về phía chế độ thì Thượng tá phi công Trần Quang Khải được vinh thăng Đại tá và vợ ông, vừa được Chủ tịch UBND TP Hà Nội Nguyễn Đức Chung chỉ đạo tuyển dụng đặc cách vào dạy tại một trường THPT. [1]
Về phía dư luận trên mạng xã hội thì thấy rõ là có vẻ trầm lắng hơn. Rất ít nhắc đến vụ 10 người lính đã chết vì họ đang trăn trở nhiều vấn đề lớn hơn của đất nước. Đặc biệt vấn nạn cá chết ở miền Trung, mà đến hôm nay, đã là ngày thứ 79, nhưng nhà nước vẫn ỡm ờ, chưa dám công bố kết quả điều tra! Hơn nữa, chỉ có 10 quân nhân chết vì công vụ, trong đó có 9 người chưa tìm được xác, so với đời sống của khoảng 4 triệu người đang bị ảnh hưởng nghiêm trọng, trong đó không biết có bao nhiêu người sẽ chết dần chết mòn vì nhiễm độc từ sau vụ Biển chết mà cụ thể có 1 thợ lặn đã chết trong âm thầm, bị báo nhà nước ếm nhẹm, vì bị nhiễm độc ở cảng Sơn Dương.
Cho nên vấn đề là 10 người lính chết so với biển miền Trung cũng đang chết!
Với bản tính tự nhiên của con người thì phải rất trân trọng sự cực kỳ đau đớn của gia đình nạn nhân, nhưng trong vai người lính, chỉ biết trung thành với đảng, thì sự xúc động đó liệu có lớn hơn Biển chết, vì chế độ thối nát và tham nhũng, dành đặc quyền đặc lợi cho Tàu cộng tại Khu kinh tế Vũng Áng?
Rồi mai mốt đây nguyên nhân “tai nạn” máy bay có bị “chìm xuồng” như vụ Biển chết do Formosa?
Tai nạn máy bay là do lỗi kỹ thuật? Lỗi con người? Lỗi do hậu quả tham nhũng trong binh chủng không quân? Lỗi do bị đặc tình Tàu cộng phá hoại? Hay, đấy là phát súng cảnh báo về một loại chiến tranh mới để thử sức chế độ nếu Hà Nội dám ngã theo phe Mỹ, như người Việt Nam đã bày tỏ chính kiến dịp đón tiếp Tổng thống Obama?
Ghi nhận và ca ngợi di sản của người chết là nghĩa vụ. Còn thâu nhận ngay vợ của người chết, đang làm “gia sư”, bỗng trở thành cô giáo dạy tại trường THPT Chu Văn An, Hà Nội, thì phải chăng công việc của Bộ Giáo dục chỉ là vâng phục “theo lệnh trên” do nhu cầu chính trị của chế độ? Đó là chưa nói đến vợ của 9 người còn đang tìm xác rồi sẽ ra sao, có được vinh danh và đặc cách gì đó hay không?
Nhìn lại quá khứ, từ cuộc chiến bảo vệ đất nước ở biên giới phía Bắc, cho thấy có sự phân biệt đối xử một cách rất rõ ràng. Là, mấy chục ngàn lính đã hy sinh mạng sống năm 1979, tại sao không được vinh danh, đặc cách? Đến nỗi chính cựu chiến binh thời đó phải tự động quyên góp để xây đài tưởng niệm đồng đội đã hy sinh như đang xảy ra tại đồi núi Vị Xuyên!
Trực tiếp chống quân xâm lăng thì bị kỳ thị, bị đục bỏ cả tên đơn vị trên bia tưởng niệm... mãi đến khi người sống sót phẫn nộ, mạnh mẽ lên tiếng đòi hỏi sự công bằng thì nhà nước mới miễn cưởng cho phép báo chí nhắc đến, hoặc vờ vịt khói hương như mới xảy ra cách đây không lâu!
Nhưng nguyên nhân của sự chết mới là chính.
Nguyên nhân mấy chục ngàn dân quân chết ở biên giới phía Bắc thì đã rõ ràng, khỏi bàn cãi, còn nguyên nhân 10 người lính mới chết, trước mắt là do “tai nạn”, nhưng sự thật như thế nào? Nếu chế độ muốn điều tra manh mối đến nơi đến chốn thì bằng mọi cách phải tích cực thu giữ chứng cứ nhanh nhất trong khả năng có thể!
Cả 2 trường hợp cá chết và máy bay rơi, ông Đại sứ Hoa Kỳ đều nhanh nhạy bắn tiếng muốn hỗ trợ, nếu được yêu cầu, nhưng đã bị từ chối trong yên lặng! Trong lúc đó dư luận đang nghi ngờ các “tai nạn” đều có cùng một gốc, là Tàu cộng, thì Việt Nam đã “xin” họ hỗ trợ và hiện đang có 8 tàu và 2 trực thăng của họ vào cuộc ngay trên phần biển đảo Việt Nam, Bạch Long Vĩ!
Như vậy là “xin” Tàu cộng hỗ trợ tìm kiếm hay cho phép Tàu cộng tìm cách phi tang bằng chứng “tai nạn” (nếu có thể) một cách hợp pháp?
Về mặt mạng xã hội thì việc biểu lộ cảm xúc thường rất nhạy bén và công khai. Như với vô số sự kiện người dân thấp cổ bé miệng bị công an đàn áp. Như bị cướp đất, bị tù vì biểu tình đòi dân chủ tự do hay chống Tàu cộng. Như đòi hỏi phải minh bạch về việc cá chết ở biển miền Trung... Nhưng tất cả đều bị dẹp tan bằng nhiều cách mà đôi khi công an hành động rất công khai và bẩn thỉu thì báo chí nhà nước lại như đui mù câm điếc!
Còn trong “tai nạn” máy bay đang xảy ra thì ngược lại. Mạng xã hội không nói đến nhiều trong lúc báo chí nhà nước lại ầm ĩ tiếc thương, ngoại trừ đảng viên nhà báo duy nhất, là ông Mai Phan Lợi, người điều hành Diễn đàn Nhà báo Trẻ, là Phó TTK báo Pháp Luật Tp. HCM, đại diện ở Hà Nội đã đặt một số câu hỏi để thăm dò dư luận qua sự kiện máy bay CASA-212 bị rơi. Nguyên văn các câu hỏi gợi ý như sau:
"Vì sao CASA tan xác?
Thật đau xót đến giờ này vẫn chưa tìm được 9 cán bộ trên máy bay CASA, nhưng có thắc mắc thật khó lý giải thuyết phục là tại sao máy bay tan xác? Theo bạn?
- Máy bay bị tác động bên ngoài nên vỡ
- Máy bay rơi từ cao xuống biển nên vỡ vụn
- Không biết lý do
- Bị bắn
- Bị giông lốc làm rơi xuống biển và vỡ khi đập vào mặt nước
- Không loại trừ bị bắn vỡ
- Máy bay chất lượng kém do tham nhũng trong ngành quốc phòng luôn bị đóng dấu mật
- Máy bay tự nổ nên vỡ.
Xin lưu ý, các câu hỏi chỉ là để thăm dò dư luận (poll) theo kiểu mà giới truyền thông phương Tây thường làm (như chuyện đang tranh cử tổng thống tại Hoa kỳ thì poll gần như có hàng tuần) nhưng đã bị tước ngay thẻ nhà báo! Và, đang bị các đảng viên đồng nghiệp cùng với cả hệ thống thuộc bộ 4 tê (Thông Tin & Tuyên Truyền) hợp lực “đấu tố”! Như vậy thì quyền Tự do báo chí mà nhà nước long trọng xác nhận có đúng với thực tế hay không?
Riêng với trường hợp 10 quân nhân chết vì “tai nạn” máy bay thì tại sao có sự trái ngược về việc bày tỏ cảm xúc giữa báo chí lề phải với lề trái?
Câu trả lời là tại di ngôn của ông Hồ Chí Minh! Ông đòi hỏi quân đội phải trung với đảng là ưu tiên chứ không phải là trung với nước!
Vì thế, phi công được tuyển chọn chắc chắn 100% là phải được điều tra vô cùng cẩn trọng! Yếu tố đầu tiên phải là đảng viên và chắc chắn tuyệt đối “trung với đảng”! Mà ai cũng biết là đảng đang bán rẻ đất nước cho Tàu cộng, chịu khom lưng trước kẻ thù ngàn đời phương Bắc chỉ vì sự tồn tại của đảng! Là đảng đang đi ngược lại lợi ích của dân tộc! Do đó khi đảng viên ưu tú “trung với đảng” chết thì dĩ nhiên đảng rất đau buồn! Nhưng về phía xã hội thì “trung với đảng” đồng nghĩa với phản bội quê hương! Đó là lý do mạng xã hội thờ ơ việc bày tỏ cảm xúc!
Đấy là hậu quả tất yếu của việc quân đội phải “trung với đảng”!
Nếu trách nhiệm của quân đội là đặt Tổ Quốc lên trên tất cả thì chắc chắn tai nạn máy bay đang xảy ra là cái tang chung của cả nước, vì dẫu gì thì số lính nạn nhân cũng thuộc về loại ưu tú của dân tộc! Nhưng tiếc thay!
21.06.2016
Đã tìm ra được bí mật: CSVN tự đặt bom làm nổ hai phi cơ theo khổ nhục kế để cò cớ cho TQ đến cứu giúp thương hại mà tha thứ tội cho các lãnh đạo CSVN đồng thời có lý do đưa tàu tìm kiếm đồng thời xâm chiếm bở biển VN!Đem cả xác chết của các quân nhân làm món quà!Mai Tú Ân (Danlambao) - Mới đây, đại sứ Mỹ Ted Osius đã cho hay rằng phía Mỹ đã đề nghị được giúp Việt Nam trong việc tìm kiếm, cứu hộ 2 chiếc máy bay rơi và 10 quân nhân trên đó. Nhưng cũng giống như vụ cá chết ở miền Trung, lời đề nghị của phía Mỹ xin được giúp cũng bị phớt lờ đi không có lý do. Song song với việc lờ đi đó thì động thái chạy đi mời Trung Cộng đến giúp, và Bắc Kinh đã OK và 4 tàu chiến của TC đã lên đường vào cuộc.
Đến giờ này thì cả Trung Cộng lẫn Việt Nam đều chẳng tìm được gì và một câu hỏi nghi vấn cứ lớn dần lên, mà bất cứ người dân nào cũng thấy nghi ngờ, khó hiểu trước các động thái của nhà cầm quyền trong việc giải quyết vấn đề. Từ vụ cá chết cho đến vụ rơi 2 máy bay này.
Lẽ ra khi vụ việc xảy ra, khi 2 máy bay rơi và 10 quân nhân mất tích thì nhà cầm quyền sẽ mau chóng chấp nhận bất cứ sự trợ giúp nào nhằm tìm kiếm cứu nạn nào, của bất cứ ai có thể. Chẳng hạn như máy bay rơi ở biển Đông thì chúng ta phải mau chóng nhờ các quốc gia xung quanh như Philippines, Đài Loan, Brunay... đương nhiên có cả Trung Cộng và Hoa Kỳ nữa, bởi sự hiện diện của họ trong vùng. Vì càng có nhiều nước tham gia thì khả năng tìm được nạn nhân càng cao, nếu họ còn sống. Đó là việc bình thường phải làm của bất cứ nhà cầm quyền nào nếu họ thực sự quan tâm tới số phận các nạn nhân.
Nhưng thực sự không thể hiểu nổi khi nhà cầm quyền Việt Nam đã mau chóng hành xử không giống ai, không giống con giáp nào khi từ chối sự trợ giúp của người Mỹ, và cũng mau chóng chạy kêu cứu tới người Trung Cộng. Điều này hẳn làm buồn lòng người bạn Mỹ khi có sự phân biệt đối xử, nhất bên trọng, nhất bên khinh cho một công việc hoàn toàn mang tính thiện nguyện, bất vụ lợi...
Tại sao vậy? Có phải nhà cầm quyền Việt Nam đã đưa tai nạn bi thảm này thành một món quà lợi lộc, tính toán rồi dùng nó để tặng lại cho ai mà họ thích, hay muốn chứng tỏ lòng thành. Trong trường hợp tai nạn máy bay cùng 10 quân nhân mất tích này, phần thắng đã nghiêng về phía Trung Cộng, và nhà nước Việt Nam đã trao việc tìm kiếm cứu hộ này cho ông bạn láng giềng phương Bắc như một món quà thể hiện sự tin cậy, cùng lúc với việc tảng lờ đi đề nghị được trợ giúp của Hoa Kỳ. Một gáo nước lạnh, gáo thứ hai sau vụ cá chết đã được tạt thẳng vào măt ông bạn phương xa, người bạn vừa cởi bỏ lệnh cầm bán vũ khí sát thương, và trở thành một người bạn hợp tác toàn diện.
Qua hành động trao quyền tìm kiếm cứu nạn cho Trung Cộng và từ chối người Mỹ thì đến trẻ con cũng biết rằng, CSVN chẳng còn chơi trò đu dây giữa hai siêu cường nữa mà đã chọn một hẳn một bên với 4 tốt 16 chữ vàng rồi.
Và vụ tai nạn 2 máy bay với 10 quân nhân thiệt mạng đã được CSVN biến thành một thứ quà cống xứng đáng cho lòng thành được trao cho Trung Cộng, với tất cả sự hèn hạ...
22.06.2016 Kim Jong-un thoát chết trong vụ ám sát
Ngày 18.6, một quan chức Hàn Quốc bác bỏ thông tin nhà lãnh đạo Kim Jong-un qua đời trong một vụ ám sát như tin đã đưa trên trang web châm biếm hôm 17.6. Quan chức Bộ Thống nhất Hàn Quốc phủ nhận bài viết trên trang tin East Asia Tribune về cái chết của ông Kim Jong-un, nói rằng nhiều khả năng đây là trò câu khách giật gân để gây chú ý.
"Chúng tôi không thể xác nhận tính tin cậy của trang web này. Có vẻ đây chỉ là hành động nhằm thu hút sự quan tâm của dư luận" - quan chức giấu tên được tờ Korea JoongAng dẫn lời cho hay.
Trước đó, East Asia Tribune đăng bài viết với nhan đề "Nhà lãnh đạo Triều Tiên Kim Jong-un đã chết trong vụ tấn công", trong đó nói rằng đây là vụ đánh bom tự sát do một người phụ nữ thực hiện trong một buổi lễ ở Bình Nhưỡng.
Theo bài viết này, người phụ nữ phá vỡ hàng rào an ninh và cho quả bom phát nổ. "Cận vệ của ông Kim Jong-un đã rút vũ khí, nhưng trước khi kịp bắn người phụ nữ, cô ta đã kích hoạt thiết bị nổ là thắt lưng bom" - trang web châm biếm viết, bổ sung rằng ông Kim Jong-un được thông báo đã qua đời trước khi đến bệnh viện gần đó.
Một quan chức khác của Bộ Quốc phòng Hàn Quốc cũng khẳng định, đây không phải là sự thật.
Một nguồn tin nói với tờ JoongAng rằng ông Kim Jong-un đang sống khoẻ mạnh, và tình báo Hàn Quốc chắc chắn sẽ biết nếu vụ ám sát thực sự xảy ra.
Làm ăn với TQ bị phỏng tayVì sao Apple thất thủ trước công ty tí hon Trung Quốc? Wall Street Journal cho rằng, có cả một chiến dịch nhằm hạn chế sự ảnh hưởng của các hãng công nghệ lớn nước ngoài tại Trung Quốc mà Apple là nạ Apple giờ đã hiểu rằng xâm nhập vào nền kinh thế lớn thứ 2 thế giới không đơn giản như họ tưởng.Baili – hãng di động vô danh có trụ sở tại Thâm Quyến – vừa giành được một lệnh cấm bất ngờ, cấm bán iPhone 6 và 6 Plus tại Bắc Kinh do vi phạm bản quyền thiết kế smartphone. Apple cho biết lệnh cấm hiện đang bị treo lại và việc bán hàng không bị ảnh hưởng. Tuy nhiên, phán quyết này làm dấy lên những thách thức cho sự hiện diện của các ông lớn phương Tây tại Trung Quốc- nơi các công ty bản địa ngày một trưởng thành trong khi chính quyền ngày càng siết chặt luật chơi dành cho người nước ngoài. Là một trong những thương hiệu được yêu thích nhất tại Trung Quốc, Apple từ lâu được xem là miễn nhiễm với sự giám sát từ chính quyền – vốn trước đây tập trung vào các nhà sản xuất thiết bị như router và server.  | | Apple đứng trước nguy cơ bị cấm bán iPhone 6, 6 Plus tại Bắc Kinh. Ảnh: Reuters. |
Người Mỹ tin rằng, Apple đại diện ưu tú nhất có khả năng bán nội dung di động tại Trung Quốc – nơi nhiều ông lớn khác thất thủ. Tuy nhiên, sự khắc nghiệt của thị trường Trung Quốc đang hiện ra trước mắt Apple. Tại sao Apple thất thủ?Công ty đệ đơn kiện Apple – Baili – gần như vô danh bên ngoài Trung Quốc. Nó còn không có website riêng. Baili có vẻ là một cái tên khác của DigiOne – một hãng startup nổi tiếng hơn – với những chiếc di động giá rẻ giống Xiaomi. Thực tế, mối quan hệ giữa Baili và DigiOne không rạch ròi, mặc dù Xu Guoxiang được xem là ông chủ của cả 2. Tên của 2 công ty này đều có mặt trong tài liệu kiện Apple. Ông Xu từng là Giám đốc marketing toàn cầu mảng thiết bị cầm tay của Huawei trước khi sáng lập ra Digione năm 2006. Năm 2013, công ty Internet lớn nhất Trung Quốc là Baidu trở thành nhà đầu tư lớn nhất của DigiOne. Có được sự chống lưng của tập đoàn công nghệ mạnh nhất Trung Quốc, dễ hiểu khi hãng di động vô danh này có thể giành chiến thắng về sở hữu trí tuệ trước một trong những công ty công nghệ tiên tiến nhất thế giới. Người sáng lập ra Baidu – Robin Li – là một đại biểu của Ủy ban tư vấn chính trị của chính phủ Trung Quốc. Không phải chuyện đùaĐây không phải lần đầu Apple bị dính vào cuộc chiến sở hữu bản quyền tại Trung Quốc. Năm 2012, họ phải trả 60 triệu USD để mua thương hiệu iPad từ một công ty Trung Quốc. Tuy nhiên, Apple phải đối mặt với cuộc chiến khó khăn hơn trong lần này, theo Edward Lehman – luật sư chuyên về sở hữu trí tuệ tại Bắc Kinh, bởi họ đã thất bại trong việc vô hiệu hóa bằng sáng chế của Baili vào năm ngoái.  | | Quyết định cấm bán bị treo tạm thời, chờ đợi phán quyết chính thức của Tòa án sở hữu trí tuệ. |
Theo Cục sở hữu trí tuệ Trung Quốc, Baili xin cấp bằng sáng chế cho thiết kế bên ngoài của smartphone 100C vào tháng 1/2014 và được chấp thuận vào tháng 7. Apple chỉ xin cấp bằng sáng chế vào tháng 3/2015 và được chấp thuận vào tháng 12 cùng năm. Bắc Kinh đưa ra phán quyết cấm bán iPhone 6, 6 Plus do vi phạm bản quyền sáng chế. Văn bản này được phát hành ngày 19/5. Sau đó, không rõ tại sao thông tin trên bị rò rỉ trên mạng và được báo chí Trung Quốc đăng tải trong tuần này. Phán quyết trên chỉ có hiệu lực tại thành phố Bắc Kinh. Apple tháng trước đệ đơn lên Tòa án sở hữu trí tuệ - đơn vị nắm giữ thẩm quyền cao nhất về quyền sở hữu trí tuệ - lật đổ phán quyết của Bắc Kinh. Tòa án cần vài tháng để điều tra. Trong thời gian đó, lệnh cấm bán của Bắc Kinh tạm thời không có hiệu lực. Nhà phân tích Steve Milunovich của UBS cho rằng, nguy cơ về việc iPhone 6, 6 Plus bị cấm bán có thể đã “bị thổi phồng”, tuy nhiên, nó sẽ là mối lo hiện hữu của Apple trong thời gian dài bởi “chính quyền có thể đưa ra các quyết định có lợi cho nhà sản xuất trong nước”. Trên thực tế, một vài cửa hàng di động tại bắc Kinh đã dừng bán iPhone 6 và 6 Plus nhiều tháng nay. Nỗ lực lấy lòng chính quyền Trung QuốcTháng trước, Apple công bố đầu tư 1 tỷ USD vào Didi Chuxing – dịch vụ đi nhờ xe lớn nhất Trung Quốc. Đây được xem là khoản đầu tư bất thường của Apple. Các nhà phân tích cho rằng, động cơ của Apple không gì khác là nhằm lấy lòng chính quyền Bắc Kinh. Apple từ chối bình luận về vấn đề này nhưng trước đó, đích thân CEO Tim Cook lên tiếng về vụ việc, ca ngợi Didi là “đại diện tiêu biểu cho những đổi mới đang diễn ra” từ các nhà phát triển Trung Quốc. Cook thể hiện hàng loạt nỗ lực ngoại giao nhằm lấy lòng chính quyền Trung Quốc. Trong 3 năm qua, ông sang thăm nước này nhiều hơn bất cứ đâu. Ông nhận lời tham gia ban cố vấn của trường đại học Kinh tế và Quản trị thuộc đại học Thanh Hoa. Trong buổi tiệc chiêu đãi chủ tịch Tập Cận Bình của bang Washiton vào tháng 9 năm ngoái, Tim Cook cũng ngồi hàng ghế đầu tiên. Thành Duy
The Diplomat: Ngư dân Trung Quốc là cướp biển toàn cầu mới?Không chỉ riêng tại Biển Đông, các tàu đánh cá Trung Quốc còn bị cáo buộc đánh bắt bất hợp pháp trên toàn thế giới. Điều này khiến tạp chí The Diplomat đặt câu hỏi, liệu ngư dân Trung Quốc có phải là những tên cướp biển toàn cầu mới? Hôm 18/6, Hải quân Indonesia đã chặn một tàu cá Trung Quốc đánh bắt bất hợp pháp trong lãnh thổ Indonesia, ngoài khơi quần đảo Natuna. Phát ngôn viên Hải quân Indonesia, Đô đốc thứ nhất Edi Sucipto cho biết, 7 thuyền viên trên tàu cá Trung Quốc đã bị bắt giữ. Đây là sự cố thứ ba ở quần đảo Natuna liên quan đến các tàu cá Trung Quốc. Một tuyên bố từ Bộ Ngoại giao Trung Quốc xác nhận Hải quân Indonesia đã bắn cảnh cáo một tàu cá Trung Quốc, làm bị thường một ngư dân và khiến con tàu bị hư hỏng. Tuy nhiên, Trung Quốc nhấn mạnh vùng biển mà tàu cá nước này đánh bắt khi đó là "ngư trường truyền thống của Trung Quốc" và cáo buộc Jakarta "lạm dụng vũ lực". Về phần mình, Indonesia cho biết họ sẽ tiếp tục hành động chống lại các tàu cá nước ngoài đánh bắt bất hợp hợp trong lãnh hải sau những bình luận từ phía Bắc Kinh. "Chúng tôi sẽ không ngần ngại khi hành động chống lại các tàu cá nước ngoài, bất kể quốc kì và quốc tịch của họ là gì khi họ vi phạm chủ quyền lãnh thổ của Indonesia", ông Sucipto nói.  | Tàu cá Trung Quốc (bên phải) bị hải quân Indonesia bắn cảnh cáo và bắt giữ vì xâm nhập và đánh cá trái phép. Ảnh: Straits Times |
Đây không phải lần đầu tiên Trung Quốc vi phạm vùng đặc quyền kinh tế nước ngoài (EEZ). Trong những năm gần đây, các tàu cá Trung Quốc đã xâm phạm táo tợn vùng EEZ của các nước khác. Nguyên nhân cho hành động ngang ngược của tàu cá Trung Quốc là do chính phủ nước này tuyên bố chủ quyền phi lý bằng bản đồ đường lưỡi bò mơ hồ ở Biển Đông, chồng lấn lên vùng đặc quyền kinh tế của nhiều nước trong khu vực. Sự xâm nhập bất hợp pháp này cũng xảy ra ở những vùng biển xa hơn. Hồi tháng 5, Nam Phi đã bắt giữ 3 tàu cá và khoảng 100 thuyền viên Trung Quốc do nghi ngờ các tàu này câu mực trái phép trong vùng đặc quyền kinh tế Nam Phi mà không có sự cho phép. Ba tàu Fu Yuan Yu 7880, Fu Yang Yu 7881, và Run Da 617 đang chở theo 600 tấn mực khi bị Hải quân Nam Phi hộ tống vào bờ. "Chúng tôi không thể khoan dung với việc bòn rút tài nguyên biển - một nguồn an ninh lương thực của chúng tôi. Chúng tôi cũng đang tìm kiếm những tàu cá kiểu này xuất hiện bất ngờ trong vùng biển của chúng tôi", Bộ trưởng Nông nghiệp và Thủy sản Nam Phi Senzeni Zokwana cho biết trong một tuyên bố.  | Tàu cá Trung Quốc thường xuyên xâm phạm lãnh hải và đánh bắt trái phép tại vùng đặc quyền kinh tế của nhiều nước trên thế giới. Ảnh: Getty Images |
Có 3 tàu trong số đội 6 tàu cá đi biển có số đăng ký tại tỉnh Phúc Châu, Trung Quốc, đã bị bắt quả tang đánh bắt tại vùng biển nước ngoài mà không có giấy phép. Hồi tháng 1, tổ chức bảo tồn phi chính phủ Sea Shepherd đã chạm trán đội tàu này ở Ấn Độ Dương, phía tây đảo Perth của Australia. Theo báo cáo của Sea Shepherd, những tàu này khi đó đang sử dụng driftnets, một loại lưới giăng rất rộng, nhiều khi rộng đến 60 hải lý, vốn đã bị Liên Hợp Quốc cấm sử dụng trên toàn thế giới từ năm 1992 và được biết đến với khả năng tiêu diệt bừa bãi sinh vật biển. Sea Shepherd đã truy đuổi và bám sát đội tàu này trong suốt 2 tháng ở Biển Đông. Ngày 23/5, ngay ở phía bắc quần đảo Trường Sa của Việt Nam, tàu cá Fu Yuan Yu 076 đã yêu cầu sự bảo vệ từ một tàu chiến Trung Quốc khi đó đang tuần tra. "Tàu chiến 571 của Hải quân Trung Quốc đã gọi cho chúng tôi và yêu cầu chúng tôi phải giải thích về hành động của mình", thuyền trưởng Siddharth Chakravarty trên tàu Steve Irwin cho biết. Đáng ngạc nhiên là, Hải quân Trung Quốc để cho tàu Steve Irwin tiếp tục truy đuổi. Hồi tháng 3, cảnh sát biển Argentina đã đánh chìm một tàu cá Trung Quốc đánh bắt trái phép trong vùng biển Argentina sau khi tàu cá này cố tình va đụng vào tàu của lực lượng chấp pháp. Hồi đầu tháng này, Hàn Quốc và Bộ Tư lệnh Liên Hợp Quốc tại nước này đã bắt đầu chiến dịch phối hợp đặc biệt nhắm mục tiêu vào các tàu cá Trung Quốc hoạt động trái phép ngoài khơi bờ biển phía tây Hàn Quốc. Căng thẳng đã lên cao từ năm 2011 khi một sĩ quan lực lượng cảnh sát biển Hàn Quốc bị thủy thủ đoàn của một tàu cá đánh bắt trái phép Trung Quốc ra tay sát hại.  | Tàu cá Trung Quốc bị tàu cảnh sát biển Argentina truy đuổi. Ảnh: china.org.cn |
Cho đến nay, Trung Quốc vẫn là "nhà sản xuất" hải sản lớn nhất thế giới. Thuật ngữ "nhà sản xuất" phản ánh số lượng cá biển bị đánh bắt trong các báo cáo. Theo báo cáo năm 2014 của Tổ chức Lương thực và Nông nghiệp Liên Hợp Quốc có tên "Nghiên cứu Thủy sản và Nuôi trồng thủy sản trên thế giới", Trung Quốc đã đánh bắt 13,9 triệu tấn cá biển, trong khi đối thủ cạnh tranh gần nhất là Philippines chỉ mới đạt 5,4 triệu tấn. Con số này chưa phải là cuối cùng bởi chưa bao gồm số liệu chính về lượng đánh bắt trái phép. Đánh bắt bất hợp pháp tiêu tốn 23 tỷ USD của nền công nghiệp toàn cầu mỗi năm. Trong cuốn sách "Trung Quốc với Chính sách và Luật Thủy sản quốc tế" xuất bản năm 2005, chuyên gia Xue Guifang cho biết có 3 yếu tố khiến ngư dân Trung Quốc ít tuân thủ thỏa thuận đánh bắt quốc tế. Nhiều người không hiểu sự thay đổi trong các vùng biển đánh bắt được quy định trong các hiệp định, đồng nghĩa với việc ngư dân hiện nay bị hạn chế khỏi những khu vực mà trước đây họ được thoải mái đánh bắt và không gặp rắc rối. Một yếu tố khác là công nghệ đánh bắt nghèo nàn mà tàu cá Trung Quốc sở hữu, khiến họ không thể xác định đúng tọa độ khu vực được phép khai thác. Tuy nhiên, phần lớn các vi phạm xuất pháp từ động cơ kinh tế, khiến các tàu cá Trung Quốc ngang nhiên xâm phạm lãnh hải nước khác. Cuối cùng, ông Xue nói, giới chức ngư nghiệp Trung Quốc còn thiếu kinh nghiệm, năng lực và quyết tâm cần thiết để giám sát thể chế vùng đặc quyền kinh tế nước ngoài.n nhân mới nhất. |
|