Trang chủ :: Tin tức - Sự kiện :: Website tiếng Việt lớn nhất Canada email: vietnamville@sympatico.ca :: Bản sắc Việt :: Văn hóa - Giải trí :: Khoa học kỹ thuật :: Góc thư giãn :: Web links :: Vietnam News in English :: Tài Chánh, Đầu Tư, Bảo Hiểm, Kinh Doanh, Phong Trào Thịnh Vượng :: Trang thơ- Hội Thi Nhân VN Quốc Tế - IAVP :: Liên hệ
     Các chuyên mục 

Tin tức - Sự kiện
» Tin quốc tế
» Tin Việt Nam
» Cộng đồng VN hải ngoại
» Cộng đồng VN tại Canada
» Khu phố VN Montréal
» Kinh tế Tài chánh
» Y Khoa, Sinh lý, Dinh Dưỡng
» Canh nông
» Thể thao - Võ thuật
» Rao vặt - Việc làm

Website tiếng Việt lớn nhất Canada email: vietnamville@sympatico.ca
» Cần mời nhiều thương gia VN từ khắp hoàn cầu để phát triễn khu phố VN Montréal

Bản sắc Việt
» Lịch sử - Văn hóa
» Kết bạn, tìm người
» Phụ Nữ, Thẩm Mỹ, Gia Chánh
» Cải thiện dân tộc
» Phong trào Thịnh Vượng, Kinh Doanh
» Du Lịch, Thắng Cảnh
» Du học, Di trú Canada,USA...
» Cứu trợ nhân đạo
» Gỡ rối tơ lòng
» Chat

Văn hóa - Giải trí
» Thơ & Ngâm Thơ
» Nhạc
» Truyện ngắn
» Học Anh Văn phương pháp mới Tân Văn
» TV VN và thế giới
» Tự học khiêu vũ bằng video
» Giáo dục

Khoa học kỹ thuật
» Website VN trên thế giói

Góc thư giãn
» Chuyện vui
» Chuyện lạ bốn phương
» Tử vi - Huyền Bí

Web links

Vietnam News in English
» Tự điển Dictionary
» OREC- Tố Chức Các Quốc Gia Xuất Cảng Gạo

Tài Chánh, Đầu Tư, Bảo Hiểm, Kinh Doanh, Phong Trào Thịnh Vượng

Trang thơ- Hội Thi Nhân VN Quốc Tế - IAVP



     Xem bài theo ngày 
Tháng Sáu 2026
T2T3T4T5T6T7CN
1 2 3 4 5 6 7
8 9 10 11 12 13 14
15 16 17 18 19 20 21
22 23 24 25 26 27 28
29 30          
   

     Thống kê website 
 Trực tuyến: 5
 Lượt truy cập: 29441414

 
Vietnam News in English 28.06.2026 09:18
Khổ nhục kế nhất bước nhất bái của lãnh đạo CSVN cầu an TQ đã thất bại, chiến tranh Việt Trung đã thực sự bắt đầu trên biển
21.06.2016 07:09

Bùi Quang Vơm (Danlambao) - ...Tại sao thiếu tá Nguyễn Huy Cường, “tôi sức khỏe tốt chỉ bị xước tay do cọ sát dây dù” mà phải nhập viện Quân y 108, với lý do để kiểm tra sức khỏe, nhưng đến nay vẫn chưa được về nhà, phải chịu bỏ lễ tang đại tá Trần Quang Khải và không được tiếp xúc với giới truyền thông? 

Chiến tranh biển Đông đã bắt đầu?

Chỉ cần gặp hỏi Nguyễn Hữu Cường có thể xác định ngay nguyên nhân SU-30 KM2 bị nạn, nhưng Trung tướng Phan Văn Giang nói “nguyên nhân tai nạn phải tìm được máy bay mới xác định được”. Thiếu tá Nguyễn Hữu Cường có khả năng sẽ điều trị lâu dài, và có nguy cơ bị mất trí nhớ. Trong nhiều giờ trên thuyền cùng ngư dân Lê Văn Cương, chắc chắn đã vô tình tiết lộ. Chắc chắn ông Lê Văn Cương sẽ bị chính quyền thẩm vấn, và nếu ông này biết được điều gì, thì nhất định ông này cũng sẽ bị đưa đi biết tăm, hoặc bị bệnh cấm khẩu...

*

Trung Quốc không còn lựa chọn

Phán quyết của Trung tâm trọng tài quốc tế La Haye PCA, dự kiến sẽ công bố vào ngày 7/7/2016. Khả năng Toà sẽ bác bỏ chủ quyền đường lưỡi bò do Trung Quốc tự ý đặt ra. Âm mưu độc chiếm biển Đông của Trung Quốc đối mặt với nguy cơ phá sản. Sau phán xét, nếu tiếp tục gây hấn chiếm đọat các hòn đảo đá còn lại, Trung Quốc sẽ rơi vào tình trạng cố tình vi phạm luật pháp quốc tế. Không chỉ thể diện, hình ảnh của Trung Quốc bị tổn thương, uy tín quốc tế về mặt ngọai giao bị giảm sút, mà có khả năng Trung Quốc đối diện với một lệnh cấm vận quốc tế toàn diện.

Cuộc cấm vận do nhóm G7 và Liên hiệp châu Âu trừng phạt việc sáp nhập phi pháp bán đảo Crimé, đã làm cho nền kinh tế của Nga điêu đứng. “Các nhà lãnh đạo thuộc Nhóm 7 nước có nền công nghiệp phát triển (G7) hôm 7/6/2016 tiếp tục duy trì trừng phạt đến khi nào Tổng thống Nga Vladimir Putin và phe ly khai tuân thủ hoàn toàn thỏa thuận hòa bình Minsk”. Đây là ý chí duy trì luật pháp quốc tế của nhóm quốc gia đại diện cho Hành tinh. Cũng là một quyết tâm ngăn chặn một tiền lệ sử dụng sức mạnh cho tham vọng chủ quyền. Trừng phạt Nga, nhưng trên thực tế là một cảnh báo trực diện đối với các toan tính của Trung Quốc.

Với một nền kinh tế dựa chủ yếu vào xuất khẩu hàng hoá, sản lượng công nghiệp chiếm 42,6% tổng GDP và 24 triệu lao động, trong khi 70% nguyên liệu nhập từ nước ngoài, nếu chịu một cuộc cấm vận toàn diện, Trung Quốc khó tránh khỏi sụp đổ. Chỉ cần giảm 50% sản xuất công nghiệp, 12 triệu người rơi vào thất nghiệp sẽ là một đe dọa bạo loạn xã hội.

Vì vậy, trước khi Trọng tài Quốc tế PCA phán xét, Trung Quốc buộc phải tìm mọi cách để thực hiện xong chương trình chiếm đọat hoàn toàn biển Đông để tạo thành thế đã rồi. Bất kể PCA phán xét như thế nào, khi Trung Quốc đã chiếm được Trường Sa, thì việc lật lại tình thế là không thể. Kinh nghiệm đã cho thấy như vậy cho đến thời điểm hiện tại. Phản ứng của Mỹ và thế giới dù gay gắt, quá trình bành trướng cuả Trung Quốc chỉ dừng, rồi tiếp tục, chứ chưa bao giờ lùi lại.

Mục tiêu chiếm đoạt sẽ là Scarborough của Philippines và toàn bộ các hòn đảo, đá của Trường Sa đang trong tay Việt Nam. Trường Sa và Scarborough chiếm được, sẽ cùng Hoàng Sa tạo ra tam giác lõi của biển Đông, kiểm soát trên thực tế hoàn toàn vùng biển bên trong đường lưỡi bò, biến phán quyết của Toà trọng tài PCA thành vô hiệu. Mỹ chưa sẵn sàng cho một cuộc chiến tranh trực tiếp với TQ, trong khi Việt Nam, dù đang nỗ lực sáp gần Mỹ, vẫn còn đơn độc, chưa liên kết được với Nhật và với Mỹ bằng một Hiệp định phòng thủ chung, vì vậy, Trường Sa của Việt Nam phải được chiếm trước khi việc này trở thành phi pháp sau phán xét của Trọng tài và trước khi một liên minh phòng thủ với Mỹ Nhật được hình thành.

Từ sau Shangri-la 15, và sau hội nghị đặc biệt các bộ trưởng ngoại giao ASEAN Trung Quốc tại Côn Minh, dù có sự phản bội công khai của Campuchia, Trung Quốc thấy rõ tình thế bất lợi. Trung Quốc đang bị cô lập. ASEAN đa số đứng về phe Mỹ và Nhật, bảo vệ luật pháp quốc tế.

Bất kể bà Hillary Clinton hay ông Donald Trump trúng cử, sau bầu cử Tổng thống tháng 11/2016, chính sách của Mỹ chống lại mưu toan bành trướng của Trung Quốc sẽ cương quyết và gay gắt hơn rất nhiều. Bà Hillary không hề giấu diếm thái độ không nhân nhượng, trong khi Trump không ngại dùng vũ lực.

Cơ hội rõ ràng đang mất dần. Thời gian không ủng hộ Trung Quốc. Tham vọng chiếm đoạt biển Đông hoặc phá sản, hoặc phải trả giá rất đắt.

Trung Quốc cần một lý do để phát động một cuộc chiến trừng phạt, giống như từng “dạy cho Việt Nam một bài học” năm 1979. Và như mọi cuộc chiến tranh, Trung Quốc cần một sự kiện, giống sự kiện vịnh Bắc bộ năm 1964.

Thủ phạm là Trung Quốc?

Tờ Quân giải phóng Trung Quốc ngày 17/6 đưa tin, “ngày 13/6 một biên đội chiến hạm hạm đội Nam Hải đã triển khai tập trận bắn đạn thật 4 ngày đêm liên tục ở Biển Đông. Lực lượng này đã diễn tập các nội dung tấn công tàu ngầm, phòng ngự phòng không, bắn đạn thật”. Cùng một lúc với lệnh huy động tái ngũ các quân nhân hải quân có kinh nghiệm và tinh thông kỹ thuật.

Ngày 15/06, có vẻ như thấy được điều gì đó, Mỹ lập tức điều 4 máy bay tấn công điện tử cùng với 120 sĩ quan tới Philippines. Scarborough của Philippines đã được đề phòng.

Sáng ngày 14/06/2016, chiếc máy bay SU-30KM2 cất cánh lúc 6h30 và đến 7H29 thì mất liên lạc, bị rơi sau “một tiếng nổ lớn trong khoang lái” theo lời kể của thiếu tá Cường, khi chỉ còn cách mục tiêu tập luyện 15 km, và cách bờ chỉ khoảng 20 km. Cả hai phi công đều kịp bung dù và rơi xuống biển. Sau đó thông tin xác minh SU-30KM2 bị vỡ thành nhiều mảng vụn.

3h30 sáng ngày 15/06, thiếu tá Nguyễn Hữu Cường được một ngư dân Lê Văn Cương phát hiện và đưa vào bờ. Nguyễn Hữu Cường sức khoẻ tốt, chỉ sước tay do dây dù.

9h30 ngày 16/06 chiếc máy bay thứ hai CASA 212 cất cánh từ Gia Lâm bay ra đảo Bạch Long Vĩ, tìm kiếm thượng tá Trần Quang Khải, khi “phát hiện một vật giống phao bơi, xin phép hạ độ cao, bay vòng xuống thì mất liên lạc, rơi xuống biển vào lúc 12H30”.

Trên máy bay có 9 người do Đại tá Lê Kiêm Toàn, Lữ đoàn trưởng Lữ đoàn 918 điều khiển. Sau đó, trong hai ngày tiếp theo, người ta tìm thấy rất nhiều mảnh vụn của CASA 212.

“Theo nguồn tin của Thanh Niên, trong tối qua 16.6, các tàu tham gia tìm kiếm cứu nạn đã phát hiện một số mảnh vỡ nghi là của máy bay CASA 212 gặp sự cố mất liên lạc với sở chỉ huy lúc 12 giờ 30 phút cùng ngày, khi đang làm nhiệm vụ bay tìm kiếm phi công của máy bay Su-30MK2. Máy bay CASA 212 được cho là đã rơi xuống biển gần với đảo Bạch Long Vĩ và nằm ở độ sâu khoảng 58 m về phía đông đường phân định Vịnh bắc bộ. Trong đêm ngày 15.6, Bộ Quốc phòng đã giao cho Ủy ban Quốc gia tìm kiếm cứu nạn, Cục Cứu hộ cứu nạn (Bộ Quốc phòng) và Quân chủng Hải quân lập kế hoạch và lên phương án chi tiết để trục vớt máy bay CASA 212. Trong đêm qua, khoảng hơn 10 tàu của các lực lượng tìm kiếm túc trực xung quanh vùng biển nói trên để bảo vệ và phong toả hiện trường. Các nguồn tin từ chối bình luận các thông tin liên quan đến tính mạng của 9 cán bộ, chiến sĩ trên CASA 212 khi máy bay này gặp sự cố và rơi xuống biển”.

Báo Thanh niên ngày 17/06/2016: “Đã xác định chính xác vị trí Su-30MK2 rơi - Chuẩn bị phương án trục vớt.

Cho đến sáng nay, lực lượng tìm kiếm cứu nạn đã xác định tương đối chính xác vị trí máy bay Su-30MK2 trên vùng biển Nghệ An”.

Nhưng ngày 20/069, cũng báo Thanh niên lại đưa tin: “Lúc 8 giờ 15 sáng qua (19.6), tàu CSB-4039 thuộc Bộ Tư lệnh Vùng cảnh sát biển 1 phát hiện nhiều dấu hiệu nghi là của máy bay CASA212 số hiệu 8983”.

Ngay từ đầu, người ta đã nghi vấn hai chiếc máy bay này đều cùng bị bắn, nhưng đuổi theo thông tin chính thống thì mật hướng.

Bình luận với BBC hôm 17/6/2016, trước hết ông Nguyễn Thành Trung, nguyên Phó Tổng Giám đốc Vietnam Airlines cho rằng chiếc CASA-212 "chắc chắn đã bị một va đập rất mạnh" khi rơi xuống biển qua những thông tin mà ông biết được, trong đó có các hình ảnh về các mảnh xác của phi cơ tìm kiếm, cứu hộ của Cảnh sát biển Việt Nam.

Dựa trên những hình ảnh nhận được, ông Nguyễn Thành Trung nói "có thể khẳng định được là chiếc phi cơ CASA-212 đã bị tai nạn khiến vỡ ra".

“Nếu chủ động được thì đã có thể hạ cánh trên biển, và tôi nghĩ là phi cơ đã không vỡ như thế. Còn với các mảnh vỡ như thế thì chắc chắn đã có những va chạm rất mạnh của máy bay với mặt nước,”(?!), "không loại trừ nguyên nhân 'thời tiết thay đổi đột ngột', tuy rằng ông nói "khu vực Bạch Long Vĩ là một khu vực bay 'bình thường' như nhiều địa điểm khác dọc bờ biển Việt Nam".

Không do thời tiết, máy bay đang hoạt động bình thường, ở độ cao thấp, “Cùng tham gia tìm kiếm với tổ bay Casa-212, còn có 5 tổ bay khác gồm hai chiếc DHC-6 của Không quân Hải quân, một chiếc Mi171 của Sư đoàn Không quân 371 và hai chiếc AN-26 của Lữ đoàn 918. Trong khi DHC-6 bay ở độ cao 500m thì Casa-212 bay ở độ cao 150m để quan sát mục tiêu” phát hiện vật giống phao bơi và đang quay vòng hạ độ cao, thì rơi xuống và “vỡ do va đập mạnh với nước”?! “Cụ thể, vị trí máy bay được xác định ở phía Đông đường phân định giữa Việt Nam và Trung Quốc”, nghĩa là thuộc lãnh hải và không phận của Trung Quốc.

Tại sao ngay tối 16/06 đã xác định địa điểm CASA 212 rơi và nằm ở độ sâu 58 m, bộ chỉ huy đã họp để bàn kế hoạch trục với, và bố trí hàng chục tàu phong toả bảo vệ, sau đó lại tiếp tục tìm kiếm và vẫn chưa tìm thấy? Theo báo Thanh niên, “Lúc 8 giờ 15 sáng qua (19.6), tàu CSB-4039 thuộc Bộ Tư lệnh Vùng cảnh sát biển 1 phát hiện nhiều dấu hiệu nghi là của máy bay CASA212 số hiệu 8983”.

Tại sao khi đã biết Trung Quốc tập trận bắn đạn thật ngoài biển Đông mà còn cho máy bay chiến đấu tập trên biển, thậm chí vi phạm vùng trời thuộc không phận Trung Quốc? Lệnh xuất kích bay tập vào thời điểm như vậy, có mục đích gì?

Vị trí rơi đã xác định được ngay từ đầu “Ngày14/06/2016, Bộ chỉ huy quân sự tỉnh Nghệ An cho biết vị trí cuối cùng mà chiếc máy bay Su-30MK2 mất liên lạc ở phía Đông, cách đảo Hòn Mắt khoảng 6-7km, cách đất liền khoảng hơn 26 hải lý.

"Ngư dân Lê Văn Cương đang đánh bắt cá trên biển cho biết, lúc 8 giờ 30 phút cùng ngày, ngư dân phát hiện 1 máy bay rơi tại vùng biển khoảng 18-19 độ vĩ bắc, 106,4 độ kinh đông, cách đảo Mắt (thị xã Cửa Lò, Nghệ An) về phía đông khoảng 4-6 hải lý," (báo Thanh Niên). Nhưng mặc dù huy động mọi phương tiện, đến“ngày hôm nay 20/06, vẫn chưa xác định được vị trí rơi của SU-30KM2”?!

Tại sao thiếu tá Nguyễn Huy Cường, “tôi sức khoẻ tốt chỉ bị xước tay do cọ sát dây dù” mà phải nhập viện Quân y 108, với lý do để kiểm tra sức khoẻ, nhưng đến nay vẫn chưa được về nhà, phải chịu bỏ lễ tang đại tá Trầân Quang Khải và không được tiếp xúc với giới truyền thông? Chỉ cần gặp hỏi Nguyễn Hữu Cường có thể xác định ngay nguyên nhân SU-30 KM2 bị nạn, nhưng Trung tướng Phan Văn Giang nói “nguyên nhân tai nạn phải tìm được máy bay mới xác định được”. Thiếu tá Nguyễn Hữu Cường có khả năng sẽ điều trị lâu dài, và có nguy cơ bị mất trí nhớ. Trong nhiều giờ trên thuyền cùng ngư dân Lê Văn Cương, chắc chắn đã vô tình tiết lộ. Chắc chắn ông Lê Văn Cương sẽ bị chính quyền thẩm vấn, và nếu ông này biết được điều gì, thì nhất định ông này cũng sẽ bị đưa đi biết tăm, hoặc bị bệnh cấm khẩu.

Sẽ có người nói, người viết theo thuyết âm mưu. Đúng, chúng ta rất khó để tránh được một ngộ nhận về thuyết âm mưu, vì diễn biến chính trường Việt Nam thực chất là diễn biến của những âm mưu, âm mưu chiếm đoạt của Trung quốc, và âm mưu kéo dài sự tồn tại của chế độ cộng sản, được xếp đặt, chế biến thông tin truyền thông bằng những âm mưu của ban tuyên giáo. Không có cách nào khác là phải mò mẫm đoán nhận sự thật sau những chồng chéo âm mưu đó. Nguyên tắc của chúng ta là lợi ích dân tộc trên hết, cho dù có thể đúng, có t̉hể sai.

Thái độ của Việt Nam

Tối ngày 16/06/2016, lúc 17H30, tại bộ Trụ sở bộ Quốc phòng, Bộ trưởng Ngô Xuân Lịch triệu tập họp thường vụ Quân uỷ Trung ương, yêu cầu tập trung trước hết vào việc ổn định tư tưởng bộ đội. Lúc 21H30, tại trụ sở Bộ Quốc phòng, thứ trưởng Nguyễn Chí Vịnh, Thường vụ Quân ủy bao gồm:

- Tổng bí thư nguyễn Phú Trọng kiêm bí thư quân uỷ trung ương;

- Chủ tịch nước Trần Đại Quang, chủ tịch hội đồng an ninh Quốc gia;

- Thủ tướng chính phủ Nguyễn Xuân Phú, phó chủ tịch Hội đồng an ninh quốc gia;

- Bộ trưởng bộ quốc phòng Ngô Xuân Lịch, phó bí thư Quân uỷ trung ương;

- Tổng cục trưởng tổng cục chính trị Thượng tướng Lương Cường;

- Tổng tham mưu trưởng, trung tướng Phan Văn Giang;

- Thứ trưởng thứ nhất bộ quốc phòng, phụ trách đối ngoại và phát ngôn, thượng tướng Nguyễn Chí Vịnh.

Xét thành phần họp khẩn cấp này, người ta liên tưởng tới một quyết định liên quan tới vấn đề chiến tranh và hoà bình cuả đất nước. Một quyết định có thể được đưa ra, và lựa chọn là tránh một xung đột tạo ngòi chiến tranh với Trung Quốc.

Lúc 21H30, thượng tướng Vịnh gặp Đại sứ Trung Quốc đề nghị phía Trung Quốc cho phép phương tiện Việt Nam đi lại trong hải phận phía Đông đường phân giới vịnh Bắc bộ và đề nghị Trung quốc hỗ trợ tàu thuyền tìm kiếm tai nạn.

Gặp đại sứ vào lúc 21H30 tại Trụ sở bộ quốc phòng phải có lệnh triệu tập của Chính phủ. Nếu chỉ để xin phép sử dụng lãnh hải và không phận, và nhờ hỗ trợ tìm kiếm, có thể triệu tập khẩn đại diện ngoại giao của một nước không?

Nếu chỉ do tại nạn, Có hệ trọng tới mức triệu tập khẩn cấp họp Thường vụ Quân ủy, vào lúc cuối buổi chiều không?

Sáng ngày 17/06, Đại sứ Mỹ Ted Osius thông báo "Hôm nay, nước Mỹ cùng sát cánh đoàn kết với Việt Nam khi các bạn tìm kiếm một phi công bị mất tích, Thượng tá Trần Quang Khải, và những con người dũng cảm trong đội tìm kiếm và cứu nạn trên máy bay CASA 212 8983. Nước Mỹ sẵn sàng hỗ trợ các bạn bằng bất cứ cách nào mà chúng tôi có thể". Nhưng chính phủ Việt Nam không có phản hồi. Không hề có tiết lộ gì về thái độ của Việt Nam với lời gợi ý của Mỹ. Đại sứ Mỹ sử dụng kênh Facebook để gửi thông điệp cho thấy, Mỹ muốn chuyển thiện ý của Mỹ tới người dân Việt Nam, và thông điệp ông gửi phải hiểu thế này: “chúng tôi biết cả rồi, chúng tôi sẵn sàng, nhưng chúng tôi tôn trọng quyền quyết định của các bạn”.

Tuy nhiên, lực lượng của hải quân Mỹ vẫn được huy động với tư thế sẵn sàng, đã sẵn sàng.

Ngày 20/06/2016, báo Petrotimes đưa tin “Mỹ điều một lúc hai binh đội hải quân, dẫn đầu bởi hai tàu sân bay hạt nhân John C. Stennis và Ronald Reagan đến vùng biển phía nam của Philippines, nhằm ngăn cản những hoạt động của hải quân Trung Quốc ở Biển Đông, tờ báo Nhật Bản Asahi dẫn nguồn tin từ Bộ chỉ huy Hạm đội 7 của Mỹ”. “Để tăng áp lực lên Trung Quốc, theo Asahi, trong tháng này Mỹ cũng đã triển khai tại căn cứ quân sự Clark Field ở Philippines bốn máy bay tác chiến điện tử. Nhiệm vụ của chúng là gây nhiễu các radar mà Bắc Kinh triển khai trên những hòn đảo nhân tạo”.

Những sự việc liên tiếp, ban đầu đơn giản và dễ dàng phán đoán, càng về sau càng trở nên rắc rối như có vẻ như cố tình sắp đặt và chuyển hướng dư luận.

- Rõ ràng, hai chiếc máy bay của Việt Nam đều do tên lửa thuộc lực lượng hải quân Trung Quốc đang tập trận bắn đạn thật tại biển Đông bắn hạ. Sự cố đều xảy ra đột ngột trong lúc đang hoạt động bình thường và thời tiết tốt. Xác của chúng vỡ thành những mảnh vụn, rơi từ một độ cao thấp và phía bên trong hải không phận của Việt Nam.

- Việt Nam đã có đủ căn cứ để khẳng định, nhưng Việt Nam quyết định không tạo cớ cho Trung Quốc lợi dụng tạo thành xung đột. Kéo Trung Quốc vào chiến dịch tìm kiếm, trong khi thực chất đã tìm được là “tương kế tựu kế”.

- Không nhờ Mỹ và không để Mỹ tham gia tìm kiếm là để tránh đổ thêm dầu vào lửa.

- Xác hai chiếc máy bay đang được tiếp tục trục vớt, có thể xác 9 nạn nhân CASA 212 đã được vớt, nhưng chưa được phép công bố. Và cả hai máy bay này sẽ bị rơi trên hải phận của Trung Quốc, để nếu không giấu được nguyên nhân do tên lửa Trung Quốc bắn thì hạ lỗi do phía Việt Nam.

- Việc hoá giải âm mưu gây chiến của Trung Quốc, nếu đúng như dự đoán, là quyết định đúng, “cao tay”, nhưng chỉ đúng với tình huống. Nguyên nhân của sự kiện vẫn còn nguyên.

- Thời gian còn lại trước phán quyết của PCA không còn nhiều. Sẽ có những sự kiện khác. Sẽ tiếp tục có các cuộc tập trận bắn đạn thật. Sẽ có tàu Hải quân Việt Nam bị bắn chìm do nhầm lẫn vi phạm hải phận. Sẽ có tàu thuyền Trung Quốc bị Cảnh sát biển Việt nam bắt giữ. Sẽ có binh lính hải quân Trung quốc bị bắn chết tại biển của Trường Sa lớn, hay Song Tử Tây, v.v... Nếu không kịp trước thì sự cố sẽ xảy ra ngay sau công bố của PCA, tức là sau 07/07/2016. Bằng mọi cách, đảo Trường Sa lớn của Việt nam sẽ phải bị tiêu diệt, và Trung Quốc sẽ đổ bộ xuống toàn bộ những hòn đảo, đá đang hiện diện của quản lý Việt Nam. Lính hải quân và dân cư trên những hòn đảo nhỏ này, khó tránh thóat những biến cố tới đây.

- Thể diện và uy tín quốc tế của Trung Quốc là không thể giữ được. Trung Quốc nhất định đổi nó bằng lợi ích chiến lược lâu dài. Chiếm đoạt chủ quyền toàn bộ biển Đông, những lợi ích của nó cho phép Trung Quốc chiếm lại ngôi vị bá chủ chia đôi Thái Bình Dương, sẽ biến những mất mát tình huống thành vô nghĩa.

Giải pháp nào?

Với Việt Nam, hiển nhiên biển Đông là toàn bộ sự sống còn của quốc gia dân tộc. Chế độ có thể đến rồi đi, thể chế chính trị có thể có rồi hoán đổi. Nhưng đất nước, dân tộc không thể mất. Lựa chọn đất nước thay cho chế độ là lựa chọn bắt buộc.

Cuộc chiến tranh trên biển sẽ kết thúc chóng vánh, vì Việt Nam chưa có một Hiệp định an ninh chung với Mỹ, chưa có một Hiệp định đồng minh với Nhật. Nếu Mỹ và Nhật không có căn cứ pháp lý để can thiệp thì Trường Sa của Việt Nam chỉ một đêm là về tay Trung Quốc. Và một khi đã lọt vào tay Trung Quốc, thì Trường Sa lớn, Song tử Tây, Sơn Ca v.v... sẽ trở thành Đá Chữ thập, Gạc Ma thành Vành khăn... thành Hoàng Sa, không bao giờ còn trở về với Việt Nam được nữa, nếu không có một cuộc chiến tranh chính thức và kết thúc bằng sự đầu hàng vô điều kiện của Trung Quốc.

Bao giờ và lúc nào, Việt Nam đủ sức đơn phương chiến tranh với Trung quốc? Sẽ đến lúc nào đó, con cháu Việt sẽ giàu có và mạnh hơn Trung Quốc! Nhật Bản đang mạnh hơn Trung Quốc về kinh tế và trình độ phát triển, nhưng một cuộc chiến, thì Nhật đơn phương không phải là đối thủ.

Một cuộc chiến, dù chỉ trên biển Đông, và dù có thể kết thúc trong vài giờ, nhưng nguy cơ lây lan không thể tránh, và nguy cơ mất nước không thể không tính đến. Người Việt có thói quen dọn dẹp nhà cửa trước khi đón khách. Trước khi đối phó kẻ địch đến từ bên ngoài, phải dọn dẹp kẻ địch bên trong.

Phải đóng cửa biên giới, phải phong toả tất cả những nơi có người Trung Quốc. Trước khi có chiến tranh 1979, Lê Duẩn và Nguyễn Đức Tâm đã dọn sạch người Hoa tại Hà Nội, Hải Phòng và Quảng Ninh. Nhưng làm những việc này, sẽ gây ra những thiệt hại mà nền kinh tế Việt Nam không thể chịu nổi. Và không còn kịp được nữa. Trước khi dọn xong, thì nhà chắc đã mất.

Phải vô hiệu hoá tay chân, gián điệp Trung Quốc nằm trong bộ máy đảng và chính phủ. Nhưng bọn này đang có mặt mọi nơi, ngay trong bộ chính trị, ngay trong Bộ Quốc phòng, Bộ Công an, dọn được lũ này, liệu chế độ còn không.

Cần gấp một cơ chế để Mỹ có quyền can thiệp trong bất kỳ một tình huống khẩn cấp nào. Bởi vì nguyên tắc bất di bất dịch của Trung Quốc là bằng mọi giá tránh chiến tranh trực tiếp với Mỹ. Trung Quốc sẽ dừng lại ngay trước khi Mỹ tham chiến, dàn xếp tay đôi với Mỹ, nếu không bị ràng buộc bằng một hiệp định, Mỹ hay bất cứ quốc gia nào đều có thể không thoát được nguyên lý, “nếu không mua được bằng lợi ích thì sẽ mua được bằng rất nhiều lợi ích”. Trong khi Mỹ rất cần một lý do đủ quan trọng để có thể áp dụng lệnh cấm vận toàn diện với Trung Quốc, bằng cách đó làm cho Trung Quốc suy sụp, không còn sức để tham vọng bá chủ. Nếu không có một hiệp định để công khai trấn áp Trung Quốc, Mỹ sẽ không can thiệp để sau đó lấy cớ trừng phạt. Kẻ thua thiệt là Việt Nam.

Không thể để mất đảo, mất biển, vì nếu mất đảo, mất biển vào tay Trung Quốc, đảng cộng sản sẽ không gánh nổi trách nhiệm. Dân sẽ nổi dậy, chế độ cộng sản sẽ biến mất. Một chính phủ mới lâm thời sẽ được lập ra ngay tức khắc lấy hiệp định yêu cầu Mỹ, Nhật, Liên Hiệp Quốc, thậm chí cả NATO can thiệp.

Đây là thông điệp mà chúng ta muốn chuyển tới những kẻ đang cầm quyền tại Hà Nội.

Paris - 21/06/2016



Quân Đội Nhân Dân Việt Nam có anh hùng?

DLV (Danlambao) - Những gì xảy ra trong thời gian vài năm gần đây cho thấy một cách hết sức minh bạch và nhất quán rằng cái gọi là "Quân Đội Nhân Dân Việt Nam" là một lực lượng vũ trang bất tài và hèn. Những gì báo chí cộng sản tuyên truyền về quân đội của họ trong quá khứ chỉ là những dối trá và mị dân.

Chiếc chiến đấu cơ SU-30MK2 được cho là hiện đại nhất của lực lượng không quân CSVN vừa bị mất tích hôm 14/6, rất có thể do Trung Cộng bắn rớt. Hai viên phi công lái SU thì một bị thương, một bị chết trên biển. Cho đến nay chiếc chiến đấu cơ vẫn còn mất tích. Nhưng đây không phải là lần đầu SU gặp nạn. Năm 2006 và 2009, hai chiếc SU30 cũng bị rớt và phi công đều tử nạn. Năm ngoái lại thêm 2 chiếc SU đâm vào nhau ở Bình Thuận gây tử vong cho tất cả phi công trên máy bay. Tính đến nay, cộng sản Việt Nam đã mất 5 chiếc chiến đấu cơ SU và hàng chục viên phi công tử nạn.

Một sự kiện đáng chú ý trong vụ tai nạn vừa qua là phi cơ cứu nạn được điều đi tìm chiến đấu cơ mất tích cũng bị... mất tích. Đến nay thì chúng ta đã rõ, chiếc máy bay cứu nạn CASA-212 bị bẹp dúm, giống như bị va chạm với một vật nào đó trên không hay dưới biển. Tất cả 9 người trên máy bay cứu nạn đều mất tích và có lẽ không ai còn sống.

Cả hai máy bay chỉ bay gần bờ, chứ không bay ra biển xa. Cả hai máy bay bị nạn ngay trong thời điểm Trung Cộng đang tập trận ở Biển Đông. Do đó, nghi ngờ về bàn tay của Trung Cộng dạy cho đàn em CSVN một bài học là rất đáng suy nghĩ.

Nhưng qua các tai nạn trước đây và tai nạn mới đây chúng ta thấy rõ sự bất tài của lực lượng không quân và hải quân CSVN. Họ không tìm được phi công mất tích dù với thiết bị được mô tả là "hiện đại". Người tìm ra viên phi công mất tích là một ngư dân. Nếu không có ngư dân đó thì chưa biết số phận của viên phi công sẽ ra sao. Nhưng chúng ta cũng chẳng hy vọng gì vào lực lượng hải quân CSVN vì chỉ cần nhìn những con tàu cũ kỹ và rỉ sét đến thảm thương thì biết chúng chẳng làm nên trò trống gì.

Xin đừng biện minh rằng vì VN còn nghèo nên không có tiền mua tàu mới. Trong thực tế CSVN đã mua 30 chiếc SU-30 của Nga, mỗi chiếc giá lên đến 50 triệu USD. CSVN còn huênh hoang tuyên bố rằng đã đóng được tàu hải quân hiện đại. Họ thậm chí còn tuyên bố có khả năng sản xuất máy bay! Thế nhưng trong thực tế thì không phải như thế, mà đó chỉ là những dự án để bòn rút tiền của dân chúng. Quân đội CSVN chỉ lo làm ăn chứ không phải lo bảo vệ dân và đất nước. Vì chú tâm làm ăn nên sĩ quan quân đội CSVN cũng giàu theo. Hãy nhìn căn biệt thự của viên phi công bị mất tích thì sẽ biết quân đội CSVN ngày nay không nghèo chút nào cả. Ngược lại, họ rất giàu vì họ biết "làm dự án".

CSVN thường hay huênh hoang rằng quân đội của họ "bách chiến bách thắng". Nhưng trong thực tế thì trăm trận đánh là trăm trận thua. Thua thê thảm. Trận Gạc Ma năm 1988, quân đội CSVN chỉ làm bia để hải quân Trung Cộng bắn giết. Thật sự là làm bia cho Trung Cộng. Trận biên giới năm 1979, quân đội CSVN bị Trung Cộng dạy cho một bài học để đời mà sau này họ không dám đụng với "người anh cả" của họ nữa.

Sau trận chiến biên giới 1979 chúng ta đã thấy Việt Nam mất đất về tay Trung Cộng. Chẳng những mất lãnh thổ đã là một sự nhục nhã, mà quân đội CSVN cũng không thực thi được cuộc hành quân nào để tìm đồng đội mất tích hoặc bị Trung Cộng giết. Sau trận biên giới năm 1979, quân đội CSVN bị sa lầy ở Kampuchea và lại bị quân của Pol Pot gây cho những thiệt hại hết sức nặng nề. Quân đội CSVN chỉ vào Pnom Pench khi quân Pol Pot đã rút lui.

Xa hơn nữa, khi đánh nhau với quân đội Pháp, Hoa Kỳ hay quân đội VNCH, quân đội CSVN cũng chẳng có thành tích gì đáng nói. Trận Điện Biên Phủ thực chất là trận chiến của tướng Trung Cộng Trần Canh dùng lính Việt Nam để đạt mục tiêu chính trị của Trung Cộng. Trong những trận đánh sòng phẳng, quân đội CSVN chỉ toàn thua. Trận Đông Hà năm 1972 là một trường hợp tiêu biểu về sự bất tài của quân đội CSVN.

Tuy nhiên, quân đội CSVN có một đặc điểm mà quân đội khác khó có được. Đó là sự cuồng tín chính trị. Trước khi ra trận họ đã được tiêm vào đầu óc những tuyên truyền dối trá và sẵn sàng xả thân vì "Bác" vì "đảng" của họ. Họ bị xiềng xích cùng với súng và bắt buộc phải tử thủ chứ không có lựa chọn rút lui. Nói đơn giản hơn, quân đội CSVN là một lực lượng bị nhồi sọ và những con chốt cho cấp chỉ huy của họ nướng.

Tướng lãnh CSVN rất nổi danh về tài nướng quân. Từ Võ Nguyên Giáp đến những nhân vật đàn em như Văn Tiến Dũng, Trần Văn Trà, tất cả đều giỏi một chiến thuật mà các tướng khác không thể nào có được. Đó là tài nướng quân. Người nổi danh nướng quân là Võ Nguyên Giáp, nướng quân từ thời Điện Biên Phủ. Đại tướng Westmoreland của Hoa Kỳ từng nhận xét rằng "Giáp được đào tạo đánh trận với đơn vị nhỏ, chiến thuật du kích, nhưng ông muốn tiến hành cuộc chiến ở mức đại đơn vị và gây thiệt hại khủng khiếp cho binh lính của ông ấy. Chính ông ta xác nhận, vào đầu năm 1969, ông hy sinh một nửa triệu binh sĩ. Chính ông ta báo cáo như vậy. Sự không đếm xỉa đến mạng sống con người có thể đã làm cho ông ta là một kẻ thù ghê gớm, nhưng điều đó không làm nên một thiên tài quân sự. Sĩ quan chỉ huy Mỹ thí quân như thế e rằng sẽ khó tại chức hơn một vài tuần."

Truyền thống nướng quân của CSVN kéo dài đến trận chiến biên giới Tây Nam với Kampuchea. Trong trận đó, CSVN xua dân quân đi trước quân đội chính quy. Dân quân dạo đó chỉ mới được huấn luyện vài ba tuần, biết cầm súng và nả đạn, chứ chẳng biết trận gì khác. Đó chính là lý do tại sao Việt Nam đã mất hàng vạn thanh niên trong trận chiến biên giới Tây Nam vào năm 1979-1980. Họ đẩy thanh niên miền Nam vào chỗ chết. Đó cũng là một cái tội lớn của CSVN đối với dân tộc.

Cả Trung Cộng và Nga Sô đều xem thường quân đội CSVN như là những người học trò ngờ nghệch. Báo chí CSVN tuyên truyền rằng lính của họ đã thay đổi tên lửa của Nga Sô để bắn hạ máy bay Hoa Kỳ vào năm 1972. Câu chuyện lưu truyền hàng mấy thập kỷ đến bây giờ thì đó chỉ là một... huyền thoại. Viên sĩ quan người Nga tên là Yury Trushyekin tiết lộ với báo chí Nga rằng lính CSVN học rất chậm và toàn bắn hụt. Có hôm lính CSVN bắn 12 quả tên lửa mà chẳng trúng quả nào! Đến quả cuối cùng thì viên sĩ quan Nga phải đích thân bắn và hạ được máy bay của John McCain. Tướng Trung Cộng chẳng xem tướng lãnh CSVN ra gì. Họ dám tuyên bố rằng có thể đánh hạ quân đội CSVN trong vòng 24 giờ.

Báo chí cộng sản VN tô vẽ quân đội của họ là một lực lượng vũ trang hùng mạnh trên thế giới, chỉ đứng sau những cường quốc như Hoa Kỳ, Pháp, Anh, Trung Cộng. Nhưng chỉ cần nhìn vào tàu chiến và chiến đấu cơ và cách điều khiển các thiết bị đó chúng ta sẽ thấy quân đội CSVN rất yếu kém. Tướng lãnh CSVN chỉ là những kẻ bất tài không có kinh nghiệm chiến trận, nhưng giỏi mua quan bán chức. Tiêu biểu cho loại tướng này là Nguyễn Chí Vịnh, là một kẻ bất tài nhưng nhờ lòn cuối tốt nên đeo lon tướng.

Biểu tượng sức mạnh của một quân đội có khi thể hiện quan quân phục. Nhưng nhìn vào quân phục không quân CSVN chúng ta thấy đó là một đội quân lai căng và nhếch nhác. Cũng không ngạc nhiên vì quân đội CSVN là do Trung Cộng huấn luyện và dạy dỗ nên phải mặc quân phục Trung Cộng thôi.

CSVN gắn cái mác "khó khăn nào cũng vượt qua, kẻ thù nào cũng đánh thắng" cho quân đội của họ. Nhưng trong thực tế nếu bình tâm suy nghĩ và nhận xét thì chúng ta sẽ thấy sự thật bẽ bàng. Họ vượt qua khó khăn bằng hy sinh và nướng quân chứ không phải bằng trí tuệ. Họ chẳng đánh thắng ai cả. Chính vì thế mà trong thời nay họ không dám đương đầu với quân Trung Cộng trên biển và không có khả năng bảo vệ ngư dân.

19/6/2016



Dưới sự lãnh đạo của đảng CS – Dân tộc VN này sẽ đi về đâu?

 

Dưới chế độ độc tài của đảng CSVN, tất cả đều độc đoán và độc ác! Đó là điều mà hầu hết người dân VN đều biết. Người dân ngày càng chết dần trong một chế độ hà khắc, thối nát và nhu nhược. Một quy luật mà chính quyền cộng sản có vẻ không hay biết hoặc đang muốn khẳng định thêm: CSVN là một chế độ “ thú dữ”? Một chế độ không có nhân tính?

Các cơ quan của đảng CS từ địa phương tới Trung ương không có một cơ quan nào mà không tham ô, tham nhũng; hà hiếp và đàn áp nhân dân! Pháp luật viết ra chỉ phục vụ lợi ích cá nhân cho tập đoàn những người đứng trong hàng ngũ của đảng CS. Thật thâm thúy khi ở miền quê nhỏ bé nơi tôi đang sinh sống có câu cửa miệng “Đảng sai đảng có luật, dân sai đảng phạt tiền” hay “đảng sai đảng sửa, dân sai đảng bỏ tù”. Khốn nạn thế là cùng!

Không nói đâu xa, ngay tại địa phương tôi cũng không thể kể ra hết được sự “lãnh đạo sáng suốt” của Đảng. Ví như: Khi phổ biến và áp dụng luật kế hoạch hóa gia đình ở địa phương tôi. Những trường hợp sinh con thứ 3 (gọi là vỡ kế hoạch) thì bị phạt rất nặng. Khi được hỏi tại sao bị phạt thì “cán bộ” trả lời có vẻ hiểu biết: “luật” quy định như thế. Khi người dân yêu cầu được xem điều khoản nào của “luật”quy định? (theo điều 10 pháp lệnh dân số thì mỗi cặp vợ chồng và cá nhân có quyền quyết định số con) thì “cán bộ”  lại trở giọng: “cấp trên” quy định như thế. (Hỏi là hỏi vậy chứ nếu có ai chống lại thì sẽ bị “triệt” hết đường sinh sống). Trong khi đó, Đảng viên Đảng CSVN thì lấy 2, thậm chí 3 vợ (hầu như không hợp pháp, chưa tính đến chuyện dan díu lăng nhăng). Điển hình trong số đó, có một gia đình Đảng viên mà 4 cha con ông lấy đến 8 vợ (sự thật 100%, vợ kế của ông chủ nhiệm này là vợ cả của ông Nguyễn Thế Trung, hiện đang giữ chức Phó Trưởng Ban Dân vận Trung ương). Như thế, thử hỏi lấy đâu ra sự “lãnh đạo sáng suốt” của đảng?

Trong khi chính phủ ban hành luật pháp chống tham ô, tham nhũng; cậy quyền, cậy thế; lợi dụng chức vụ để vơ vét  của cải của nhân dân thì ngay trong nội bộ Chính phủ lại tham nhũng. Tại địa phương tôi, ông Trưởng phòng Nội vụ huyện cũng đã làm một việc không hơn không kém. Ông đã đứng ra “chạy” cho con em những người dân trong huyện (đa số là những người quen biết) có “việc làm”. Hầu hết là các sinh viên không có “ô”, được bố trí làm giáo viên cấp 2(THCS). Sau đó, lại “chạy” cho họ được về các vùng có “điều kiện tốt”. Mỗi trường hợp không dưới 60 triệu đồng. Số tiền này không có bất cứ một giấy tờ nào, thường được bật đèn xanh đưa cho vợ ông ta. Cùng thời gian đó, ông còn “chạy” cả thương binh, nghĩa là không ở trong quân đội một ngày nào vẫn được hưởng chế độ thương binh. Chưa dừng lại ở đó, ông còn “kết hợp” với các công ty xuất khẩu lao động tư vấn cho người dân, “giúp” người dân có cơ hội đi làm thuê để thoát cảnh nghèo nàn. Vì thế, tất cả vốn liếng, tài sản họ dồn hết để có được cơ hội đổi đời. Khi phát hiện được mình bị lừa, thì nhà cửa cũng không còn, họ sống dở, chết dở. Một vụ lừa đảo mà rất nhiều người biết đến, hơn ai hết là các cấp lãnh đạo chính quyền, thế mà không được một cơ quan nào đứng ra xử lý. Dân ngày càng chết mòn trong vòng vây của nợ nần. (hãy tìm đọc ở trang phapluatonline.vnbaovietnam.vn để biết). Như thế, thử hỏi lấy đâu ra sự “lãnh đạo sáng suốt” của Đảng? Người dân VN đi đâu cũng nhìn thấy đầy rẫy các băng rôn, áp phích: Sống và làm việc theo hiến pháp và pháp luật. Thật không sai, ở dưới chế độ CS này chỉ có những người có chức quyền mới “sống” còn những người dân lương thiện thì chỉ được áp dụng bằng “luật rừng” mà thôi.Tất cả những người dân sống trong chế độ này đều phải biết “làm luật”. Không có một ngóc ngách nào của cuộc sống mà không phải “làm luật”. Đơn cử việc một anh tài xế vận chuyển hành khách hay hàng hóa, họ phải “làm luật” liên tục với những tên ăn cướp mặc đồng phục công an trên các đoạn đường họ đi qua. Nếu không sẽ bị các chú CÁ (công an) triệt hết đường làm ăn. Luật ở đây được quy định bởi những tờ pôlime có hình ông Hồ với mệnh giá cao hay thấp. Việc ăn cướp nhân dân hết sức trắng trợn từ năm này qua năm khác thế kia. Nhưng các cấp lãnh đạo từ trên xuống dưới hình như không hay biết? Hay Chính phủ không có biện pháp nào ngăn chặn? Thiết nghĩ, tất cả các cấp lãnh đạo chưa học hết lớp Mẫu giáo? Như thế, thử hỏi lấy đâu ra sự “lãnh đạo sáng suốt” của đảng? Trong các bộ ngành mà chế độ nặn ra, từ trên xuống dưới, tạo thành một hệ thống thối nát, bán nước hại dân. Trong số đó, hình như quân đội được Đảng, nhà nước ưu tiên hơn cả? Trên thế giới, chưa có một đất nước nào như CSVN: ½ kinh tế của đất nước được giao cho quân đội nắm giữ. Được dùng luật riêng, được mặc lên chiếc áo “quân đội nhân dân”; “trung với Đảng, hiếu với dân”; “quân với dân như cá với nước”; rồi nào là “vì nhân dân quên mình, vì nhân dân hy sinh”… để mị dân. Nhưng bản chất của CS không thể dấu mãi được. Điển hình là vừa qua, nhân dân 4 tỉnh (Thanh Hóa, Nghệ An, Hà Tĩnh, Quảng Bình) đã kéo về sư đoàn 324-Qk4(Quân khu 4) và Bộ tư lệnh Qk 4 để biểu tình, tố cáo việc thượng tá Đặng Đình Tiến, phó tham mưu trưởng sư đoàn 324-Qk4; Ban chỉ huy sư đoàn 324-Qk4 và một số sỹ quan đã liên kết với bà Nguyễn Thị Kim Hoa, giám đốc công ty TNHH liên kết giới thiệu việc làm Bắc miền Trung tổ chức lừa đảo chiếm đoạt tài sản. Gây tổn thất nghiêm trọng về tài sản và tính mạng của quân nhân và gia đình quân nhân thuộc 4 tỉnh trên (vào google, đánh vào chữ: thượng tá Đặng Đình Tiến để biết thêm thông tin và sự thối nát của CSVN). Các gia đình quân nhân này đã lặn lội tìm đến các cơ quan chức năng như: Bộ quốc phòng, Thanh tra bộ quốc phòng, Bộ tư lệnh Qk4, Tỉnh ủy, UBNN, Đại biểu Quốc hội, Tỉnh đội thuộc các tỉnh để tố cáo và kêu cứu. Nhưng gần một năm nay, họ vẫn chưa có được một sự trả lời nào từ các cơ quan, tổ chức. Điều đáng nói ở đây, là khi phát hiện mình bị lừa đảo, thì có 2 phụ huynh trong số hơn 100 hộ dân này đã bị shock mà qua đời. Cũng thật dễ hiểu, bởi vì đối với các gia đình nông thôn như họ và như chúng tôi. Nếu có làm lụng vất vả cả một đời người cũng không thể có đủ 150 triệu để trả hết nợ. Nhận thức được quyền Hiến định, họ đã bán tất cả những gì còn sót lại trong gia đình để đi tìm công lý, công bằng và sự thật. Có rất nhiều đảng viên đã có đến 40-45 tuổi đảng trong số các gia đình bị hại, đã dám bước những điều “cấm kị” của Đảng để cùng nhau đi kêu oan. Khi thời gian đang tiến gần đến ngày “giổ” của Quân đội (22 tháng 12) thì lực lượng công an cùng với lực lượng quân đội kết hợp với chính quyền địa phương tới các gia đình bị hại để “an ủi, chia sẻ những mất mát” mà các gia đình phải gánh chịu. Đồng thời cảnh báo với những người bị hại rằng: hãy cẩn thận kẻo bị “lực lượng thù địch” xúi dục. Mục đích của sự “chia sẻ” đã bị lộ rõ khi các gia đình vẫn tỏ thái độ quyết tâm đi đến cùng của sự việc thì họ (lực lượng quân đội, công an, chính quyền địa phương) đã cảnh báo và dọa dẫm: “sẽ không có kết quả gì đâu, nếu các ông không nghe thì sẽ phải gánh chịu trách nhiệm đấy”.

Thật là xấu xa và bị ổi đến thế là cùng! Ở đây, ai là “lực lượng thù địch” của dân? Không biết chế độ này đang muốn dày xéo nhân dân bần cùng này đến mức nào nữa? Không biết họ muốn nhồi nhét những điều gì nữa ngoài những khẳng định: “dưới sự lãnh đạo của đảng - nhân dân đi cày. Được mùa thì do đảng lãnh đạo - mất mùa thì do Thiên tai”? Thật tội nghiệp cho tầng lớp “dân cày” như tôi. Ngày ngày “bán mặt cho đất, bán lưng cho Trời” góp nhặt từng hạt thóc để nuôi những kẻ bạc nhược, tàn nhẫn ,bán nước hại dân. Như thế, thử hỏi lấy đâu ra sự “lãnh đạo sáng suốt” của đảng?

Hãy dõi theo những gì đang diễn ra trên Đất Nước thân yêu của chúng ta dưới bàn tay cai trị của chế độc tài cộng sản. Phải chăng tất cả con dân nước Việt đã mất hết niềm tin vào sự “lãnh đạo sáng suốt” của Đảng? Hãy xem một kiểu chất vấn của một cử tri trước nhà cầm quyền để thấy rõ điều đó:

http://www.youtube.com/watch?v=8P-7SYDJAlc&feature=related

Phải chăng sự thối nát của chế độ ngày càng được đông đảo tầng lớp công- nông dân đến các bậc lão thành cách mạng, tầng lớp trí thức yêu nước đã hiên ngang đứng lên vạch rõ bộ mặt thật đầy độc ác và nhu nhược của nhà cầm quyền cộng sản? Sự thống khổ của nhân dân, sự thối nát của chế độ đã được một số Đại Biểu Quốc Hội như: ĐBQH Dương Trung Quốc, ĐBQH Nguyễn Lân Dũng nêu ra trước Quốc Hội:

http://www.youtube.com/watch?v=pUJsvOigDd4 http://www.youtube.com/watch?v=rMQMe7USH8k&feature=related

Thật tội nghiệp và đáng trách cho tôi, khi một tầng lớp đông đảo những người yêu đất nước, yêu dân tộc như: Linh mục Nguyễn Văn Lý, Ls Lê Thị Công Nhân, Kỹ sư-thạc sỹ Nguyễn Tiến Trung, Ls Nguyễn Văn Đài, Ls Lê Quốc Quân, Ls Lê Trần Luật, Ls Tạ Phong Tần, Ls Cù Huy Hà Vũ, nữ lưu Phan Thanh Nghiên, Hồ Thị Bích Khương và vô số những người khác đã can đảm hiên ngang đứng lên bênh vực, đấu tranh cho toàn vẹn lãnh thổ, Tự do, Dân chủ, Nhân quyền cho dân tộc. Đồng thời vạch rõ bộ mặt thật của chế độ độc tài CSVN đầy tàn ác, nhu nhược và bất công này. Họ là những anh hùng của dân tộc Việt Nam trong thời đại mới! Thế mà đã có đôi lần tôi hiểu sai về họ, chỉ vì không nhận ra được chủ trương bần cùng hoá và ngu dân của đảng CSVN.

Thật không sai khi có một nhận định quả quyết rằng: “vị trí lãnh đạo cao hay thấp của những kẻ cầm quyền dưới chế độ độc tài cộng sản Việt Nam phụ thuộc vào kích thước cao hay thấp của khối xương máu người dân Việt Nam bị chúng sát hại”. Trải qua cảnh đời thực tế của mình và của những người anh em trong cùng một dân tộc Việt Nam, đồng thời dõi theo những bước đi của đất nước. Thiết nghĩ, chúng ta là tầng lớp đông đảo nông dân và công nhân hãy tìm cho mình một “cái nhìn”, một “lối đi” để xây dựng một đất nước: Tự do, Dân chủ, Nhân quyền. Muốn sớm đạt được ước nguyện căn nguyên đó, tôi mạo muội gửi đến tất cả mọi người câu hỏi này để cùng suy xét: Dưới sự lãnh đạo của đảng, dân tộc Việt Nam yêu quý này sẽ đi về đâu?

 

Dc Quang tâm



 Bản để in  Lưu dạng file  Gửi tin qua email  Thảo luận


Những nội dung khác:
100 cách làm giàu [10.03.2025 21:06]




Lên đầu trang

     Tìm kiếm 

     Tin mới nhất 

     Đọc nhiều nhất 
Kiều bào phát triển quê hương [Đã đọc: 457 lần]
Tin tức thế giời mới nhât song ngữ Việt Anh để học sinh ngữ [Đã đọc: 427 lần]
Siêu đô thị Đà Nẵng mở rộng, siêu đầu tư địa ốc làm giàu [Đã đọc: 418 lần]
Làm Giàu Bằng Đầu Tư Chứng Khoán [Đã đọc: 409 lần]
Một châu Âu đứng trước ngã ba lịch sử [Đã đọc: 373 lần]
Làm thế nào đòi lại Hoàng Sa, Trường Sa từ Trung Cộng [Đã đọc: 366 lần]
“NHỮNG NGƯỜI CUỐI CÙNG CÒN GIỮ LẠI CHỦ NGHĨA CỘNG SẢN”** [Đã đọc: 357 lần]
Nghệ Thuật Làm Giàu Của Người Việt Hải Ngoại - “The Art of Wealth for Overseas Vietnamese”. [Đã đọc: 353 lần]
Cách mạng chiếc đòn gánh của phụ nữ VN [Đã đọc: 352 lần]
Triết lý dân tộc Việt Nam siêu việt vượt tất cả triết lý Tàu, Tư Bản và CS [Đã đọc: 351 lần]

Trang chủ :: Tin tức - Sự kiện :: Website tiếng Việt lớn nhất Canada email: vietnamville@sympatico.ca :: Bản sắc Việt :: Văn hóa - Giải trí :: Khoa học kỹ thuật :: Góc thư giãn :: Web links :: Vietnam News in English :: Tài Chánh, Đầu Tư, Bảo Hiểm, Kinh Doanh, Phong Trào Thịnh Vượng :: Trang thơ- Hội Thi Nhân VN Quốc Tế - IAVP :: Liên hệ

Bản quyền: Vietnamville
Chủ Nhiệm kiêm Chủ Bút: Tân Văn.