 |
 |
Các chuyên mục |
|
Tin tức - Sự kiện
» Tin quốc tế
» Tin Việt Nam
» Cộng đồng VN hải ngoại
» Cộng đồng VN tại Canada
» Khu phố VN Montréal
» Kinh tế Tài chánh
» Y Khoa, Sinh lý, Dinh Dưỡng
» Canh nông
» Thể thao - Võ thuật
» Rao vặt - Việc làm
Website tiếng Việt lớn nhất Canada email: vietnamville@sympatico.ca
» Cần mời nhiều thương gia VN từ khắp hoàn cầu để phát triễn khu phố VN Montréal
Bản sắc Việt
» Lịch sử - Văn hóa
» Kết bạn, tìm người
» Phụ Nữ, Thẩm Mỹ, Gia Chánh
» Cải thiện dân tộc
» Phong trào Thịnh Vượng, Kinh Doanh
» Du Lịch, Thắng Cảnh
» Du học, Di trú Canada,USA...
» Cứu trợ nhân đạo
» Gỡ rối tơ lòng
» Chat
Văn hóa - Giải trí
» Thơ & Ngâm Thơ
» Nhạc
» Truyện ngắn
» Học Anh Văn phương pháp mới Tân Văn
» TV VN và thế giới
» Tự học khiêu vũ bằng video
» Giáo dục
Khoa học kỹ thuật
» Website VN trên thế giói
Góc thư giãn
» Chuyện vui
» Chuyện lạ bốn phương
» Tử vi - Huyền Bí
Web links
Vietnam News in English
» Tự điển Dictionary
» OREC- Tố Chức Các Quốc Gia Xuất Cảng Gạo
Tài Chánh, Đầu Tư, Bảo Hiểm, Kinh Doanh, Phong Trào Thịnh Vượng
Trang thơ- Hội Thi Nhân VN Quốc Tế - IAVP
|
|
|
|
Xem bài theo ngày |
|
| Tháng Sáu 2026 | | T2 | T3 | T4 | T5 | T6 | T7 | CN |
| 1 |
2 |
3 |
4 |
5 |
6 |
7 |
| 8 |
9 |
10 |
11 |
12 |
13 |
14 |
| 15 |
16 |
17 |
18 |
19 |
20 |
21 |
| 22 |
23 |
24 |
25 |
26 |
27 |
28 |
| 29 |
30 |
|
|
|
|
|
|
|
|
|
Thống kê website |
|
 |
Trực tuyến: |
5 |
 |
Lượt truy cập: |
29441414 |
|
|
|
|
| |
|
 |
 |
|
|
|
Lãnh đạo bất tài hèn nhát tham ô, Việt Nam tứ bề thọ địch - nếu không liên minh với Mỹ sẽ mất nước về tay Trung Quốc trong nay mai
25.06.2016 06:53
Trần Mạnh Hảo (Danlambao)- Nước Nga của “đại đế” Putin đã chính thức ủng hộ Trung Quốc trong vấn đề Biển Đông, như một mũi dao đâm sau lưng “bạn vàng Việt Nam” một thuở.
Chưa hết, hai “ông em ruột” của Việt Nam là Lào và Cămpuchia cũng đứng hẳn về phía Trung Quốc, gián tiếp (ngầm) ủng hộ đường lưỡi bò của bọn giặc Trung cộng…
Than ôi, Việt Nam từng moi ông Hunsen từ trong túi quần của bè lũ Pôn Pốt để dựng ông này lên thành “lãnh tụ” hôm nay, hi sinh cả mấy vạn sinh mạng “bộ đội tình nguyện” và tiêu tốn hàng tỉ đô la cho chế độ bạn vàng Hunsen để hôm nay ông này thọc lưỡi dao Trung Quốc vào sườn tây nam đất nước.
Việt Nam cũng đã hi sinh nhiều vạn “bộ đội tình nguyện” và hàng tỉ đô la từ kháng chiến chống Pháp đến hôm nay cho nước Lào đỏ. Nay Lào miệng thì vẫn hô Việt Nam là ruột thịt số một, nhưng đứng hẳn về phía Trung Quốc trong vấn đề Biển Đông, gián tiếp thọc lưỡi dao vào sườn Tây tổ quốc.
Nếu Trung Quốc phát động chiến tranh đánh cướp đảo và đất liền Việt Nam, chắc chắn hai “ông em ruột” Miên - Lào sẽ cho Trung Quốc mượn đất và hợp tác với giặc Tầu bao vây toàn diện nước ta, hòng cho Việt Nam vào rọ thép không đường thoát.
Như vậy, chiến lược ngoại giao của nhà nước Việt Nam: “làm bạn với tất cả các nước, không liên minh với nước này để chống lại nước khác” đã hoàn toàn thất bại.
Chưa bao giờ Việt Nam bị cô lập như bây giờ, hoàn toàn không có “bạn vàng” hoặc ông lớn nào giúp đỡ bảo vệ khi Trung Quốc tiến đánh.
Cũng chưa bao giờ vận mệnh dân tộc, tổ quốc nguy nan, nghìn cân treo sợi tóc như hôm nay. Buộc người dân yêu nước phải lo lắng và lên tiếng.
Rằng đúng như lời ông Lê Duẩn (kẻ chống Trung Quốc triệt để nhất) đã nói đại ý: Trung Quốc không chỉ là kẻ thù truyền kiếp của cha ông ta trong quá khứ mà còn là kẻ thù nguy hiểm nhất mãi mãi về sau vì nó không bao giờ bỏ mộng chiếm Việt Nam và toàn bộ Đông Nam Á…
Nhìn vào những diễn biến gần đây trên Biển Đông và trong nước, không cần nhậy cảm cũng có thể biết Trung Quốc sẽ tiến đánh Việt Nam trong nay mai, hòng chiếm tất cả các đảo Trường Sa của Việt Nam, cấm Việt Nam và thế giới bay vào vùng trời lưỡi bò của chúng vẽ ra, trong thời cơ thuận lợi Mỹ đang bận bầu cử tổng thống.
Ngày 17-2-1979 Trung Quốc đã mang hàng chục vạn quân bất ngờ đánh vào dọc tuyến biên giới phía Bắc nước ta nhưng bạn vàng Liên Xô (ngầm ký kết liên minh quân sự với Việt Nam) vẫn bình chân như vại, không hề làm động tác giả động binh trên biên giới Xô - Trung.
Con tem của Việt Nam 1954, chiến lược gắn kết VN với hai siêu cường
cộng sản của đảng CS VN đã hoàn toàn thất bại, gây hiệu ứng ngược.
Trong thời gian cuộc chiến tranh chống Trung Quốc xâm lược ấy, hàng trăm, thậm chí hàng nghìn bài báo chống Trung Quốc, vạch ra cơ man tội ác của bọn xâm lược phương Bắc với nước ta được in trên các báo: Nhân Dân, Quân Đội nhân dân, Công an nhân dân, Tiền Phong, Hà Nội mới, Sài Gòn giải phóng…
Rằng chính Trung Quốc đã phá hỏng cuộc kháng chiến chống Pháp của ta. Sau chiến thắng Điện Biên Phủ, Pháp gần như phải hàng thì Trung Quốc ép ta ký hiệp định đình chiến Geneve, đến nỗi ngoại trưởng Phạm Văn Đồng phải vừa khóc vừa ký... Như vậy Việt Nam đâu phải quốc gia độc lập? Độc lập sao được khi ta đã thắng giặc Pháp sau Điện Biên Phủ, Pháp sắp đầu hàng, lại phải khóc nghe lệnh Trung Quốc ký hiệp định Geneve chia đôi đất nước?
Rằng trước ngày 30-4-1975, khi Sài Gòn bị Cộng quân bao vây tứ phía, Trung Quốc vẫn nhờ sứ quán Pháp móc nối với ông Dương Văn Minh, hứa nếu ông Minh lên tiếng yêu cầu, Trung Quốc sẽ cho triệu quân đổ bộ vào Sài Gòn cứu Việt Nam cộng hòa, đánh tan năm cánh quân Việt cộng đang bao vây đô thành…
Trung Quốc rất sợ Việt Nam thống nhất, chúng muốn bắt Bắc Việt làm lính đánh thuê cho chúng mãi mãi như lời Mao Trạch Đông: “chúng ta sẽ đánh Mỹ đến người Việt Nam cuối cùng”. Ông Lê Duẫn cũng từng nói toẹt ra: “Chúng ta đánh Mỹ cho Liên Xô và Trung Quốc”.
Chiến lược ngoại giao của đảng CSVN từ những năm 50 của thế kỷ trước dựa hẳn vào Liên Xô Trung Quốc, tự mình chui vào cái rọ của chúng, được chúng nuôi bằng quá nhiều tiền, dùng tiền để sai khiến, đưa máu Việt Nam ra làm phương tiện cho mục đích bá quyền của hai đế quốc Xô-Trung đã hoàn toàn thất bại.
Trung Quốc ngay từ thời “Trung Hoa Dân quốc” trước năm 1949 của Tưởng Giới Thạch đã vẽ bản đồ lưỡi bò, toan tính chiếm hết Biển Đông của mấy nước Đông Nam Á: Việt Nam, Philippin, Indonesia, Malaisia…
Năm 1949, Mao Trạch Đông chiến thắng Tưởng Giới Thạch, tiếp nhận bản đồ lưỡi bò của Tưởng, nhất quyết chiếm Biển Đông. Bọn Hán tặc mới này biết rằng nếu vẫn để Mỹ đứng chân ở miền Nam Việt Nam thì mãi mãi chúng không dám xía vào vùng biển mà chúng gọi là lưỡi bò này.
Phải tìm cách đuổi Mỹ đi nên Mao đã chọn Việt Nam làm con bài, chọn xương máu Việt Nam để thực thi ý đồ chiến lược của chúng là chiếm Việt Nam và chiếm toàn bộ Đông Nam Á, bằng cách bày ra trò “giải phóng miền Nam” để Việt Nam làm tiên phong trên bàn cờ bá quyền của chúng. Chúng viện trợ hết cỡ cho Việt Nam, bốc các ông lãnh đạo CSVN là anh hùng thời đại, dám đánh Mỹ cứu mình và cứu thế giới. Do đó Tố Hữu mới làm thơ như sau: “Ta vì ta ba chục triệu người / Cũng vì ba ngàn triệu trên đời”, “Vui sướng bao nhiêu trên tuyến đầu diệt Mỹ”…
Năm 1973 Mỹ rút quân khỏi Nam Việt Nam. Năm 1974, Trung Quốc chiếm đảo Hoàng Sa của Việt Nam. Lúc này Mỹ đã chơi con bài Trung Quốc để bao vây Liên Xô; vì Mỹ đã thua con bài Trung Quốc là Việt Nam: đánh mãi không thắng!
Không thực hiện được việc chia đôi đất nước Việt Nam vĩnh viễn, Trung Quốc vô cùng căm thù ban lãnh đạo Việt Nam dám thống nhất đất nước, bèn dùng bọn tay sai Pôn Pốt, Iêng xa ri, sai bọn ác ôn Cămpuchia này mở cuộc chiến tranh đánh vào sườn Tây Nam đất nước gây bao tang thương chết chóc cho nhân dân Việt Nam.
Trung Quốc dìm Việt Nam trong biển máu chiến tranh với Khơ me đỏ, để năm 1979 chúng tổng tấn công, đánh toàn diện biên giới phía Bắc gây ra núi xương sông máu cho nhân dân Việt Nam. May mà cuộc chiến tranh biên giới năm 1979, Việt Nam chống cự mãnh liệt, khiến Trung Quốc của Đặng Tiểu bình bị thiệt hại quá mức nên chúng phải rút.
Năm 1990, thấy tình hình cộng sản Đông Âu và Liên Xô sụp đổ, Việt Nam bí mật “hàng” Trung Quốc bằng hiệp ước Thành Đô mờ ám... Trung Quốc chỉ dùng vũ khí có tên là chủ nghĩa cộng sản mà không cần dùng xương máu đã thâu tóm được Việt Nam trong cái thòng lọng có tên là “bốn tốt và mười sáu chữ vàng”…
Nguyễn Văn Linh, Đỗ Mười, Phạm Văn Đồng cùng với bạo chúa Giang Trạch Dân, Lý Bằng ký kết hiệp định Thành Đô 1990.
Năm 1988, Trung Quốc chiếm đảo Gạc Ma của Việt Nam (là một đảo lớn trên quần đảo Trường Sa của VN)... Đoạn, Trung Quốc liên tục chiếm các đảo đá ngầm bồi đắp đất làm các đảo nhân tạo trên vùng biển của Việt Nam, đưa máy bay và vũ khí ra các đảo mới chiếm tuyên bố sẽ mở vùng nhận dạng phòng không (ADIZ) trên biển Đông, khóa hẳn đường ra biển của Việt Nam. Mối quan hệ hữu hảo giữa Việt Cộng và Trung cộng hiện nay chỉ bằng lỗ miệng, còn thực chất vẫn là chiến tranh ngầm, chiến tranh không tuyên bố…
Giờ đây, việc Trung Quốc sắp mở vùng nhận diện phòng không trên Biển Đông sẽ là lời tuyên chiến với Việt Nam.
Việt Nam không liên kết với Mỹ, sẽ mất nước trong nay mai. Nếu không có Mỹ liên tục đưa tàu đến Biển Đông để tuần tiễu, Việt Nam đã bị bạn vàng Thành Đô là bọn xâm lược Trung Quốc chiếm lâu rồi.,.
Sài Gòn ngày 25-6-2016
Sự mất tích của chiến đấu cơ tối tân Su-30MK2 và những vấn đề đáng bàn | | Phát hiện vật nghi là áo phao của phi công Su-30MK2 bị mất tích (Ảnh: Báo Giao thông) |
Nguyễn Tường Tâm (Danlambao) - Là một sĩ quan bộ binh tác chiến của Quân Đội Miền Nam cách nay gần 50 năm, và cũng đã từng làm công tác tham mưu ở Trung Tâm Hành Quân (TOC: Tactical Operations Center) của Sư Đoàn Việt Nam lẫn Sư Đoàn Hoa Kỳ (sĩ quan liên lạc hành quân (liaison officer) tại Sư Đoàn 5 Cơ Giới Hoa Kỳ-5th Mechanized Infantry Division) tôi xin có nhận xét về một số vấn đề thiếu sót của Không Quân Việt Nam hiện nay qua việc tìm kiếm và tiếp cứu hai phi cơ mất tích trong 2 ngày 14 và 16 tháng 6, 2016 hầu mong góp ý để Không Quân Việt Nam cải thiện tăng cường khả năng chiến đấu để bảo vệ hữu hiệu vùng biển và vùng trời của tổ quốc.
Phi công chiến đấu của bất cứ quân đội nước nào khi kéo ghế thoát hiểm thì sẽ được kèm theo "túi mưu sinh thoát hiểm", thường được gắn dưới ghế thoát hiểm; trong đó đựng những thứ tối cần thiết để người phi công có thể hoặc tự tìm đường về phòng tuyến bạn, hoặc liên lạc với đơn vị bạn để được cấp cứu. Trung tướng 'anh hùng' Phạm Tuân của không quân Bắc Việt cũng xác định như vậy. Toàn thể phi công chiến đấu của Không Quân Miền Nam và đồng minh Hoa Kỳ trước 1975 cũng được trang bị như vậy. Và vì thế, mỗi khi bị trúng đạn phòng không, hoặc khi bị trục trặc kỹ thuật, người phi công khi đáp xuống đất trong vùng quân bạn, sẽ được cấp cứu gần như ngay tức khắc. Được như vậy là vì, ngoài những khí tài khác, người phi công lâm nạn được trang bị máy vô tuyến và súng phóng trái sáng (flare); và đơn vị cấp cứu có máy xác định tọa độ; đó là ba điều kiện cơ bản để cấp cứu một phi công lâm nạn. Một khi sóng liên lạc được kết nối, đơn vị cấp cứu có thể xác định tọa độ của phi công lâm nạn ngay tức khắc. Đó là nói về thời điểm cách nay trên dưới 50 năm trong cuộc chiến tranh Việt Nam, chứ đừng nói là thời bây giờ với máy định vị tọa độ (GPS) cầm tay được phổ biến tới cả dân thường. Vả lại, thời nay ai cũng biết, một khi mình dùng điện thoại di động thì ngay lập tức, nếu cần, cơ quan điều tra có thể biết ngay vị trí của người xử dụng chiếc điện thoại đó. Do đó những tay trùm tội phạm hay khủng bố như Bin Laden đã tuyệt đối không dùng điện thoại di động để tránh bị phát hiện.
Một điều thông thường của mọi cuộc hành quân là ngay khi bắt đầu hành quân (hành quân thật hay thực tập) thì đơn vị cấp cứu đã phải được hình thành và ở tình trạng chờ đợi thi hành nhiệm vụ (stand by). Và ngay sau khi xác định được vị trí của phi công lâm nạn thì đơn vị cấp cứu được trực thăng vận tới địa điểm, lâu hay mau tùy khoảng cách. Nhưng một khi đơn vị cấp cứu đã tới bãi đáp, và với tất cả cản trở và nguy hiểm trong lòng địch thì cuộc cấp cứu cũng sẽ hoàn tất trong không tới 7 phút. Đó là cuộc cấp cứu đại úy phi công chiến đấu Hoa Kỳ bị bắn hạ ngày 2 tháng 6, 1995, tức cách nay đã 21 năm. Viên phi công này phải nhảy dù rơi ở hậu phương địch trong cuộc chiến tại Bosnia. Ngay khi chạm đất, anh ta lập tức kéo theo túi cấp cứu dưới gầm ghế thoát hiểm và chạy trốn. Trong 4 ngày đầu tiên anh ta giữ "im lặng vô tuyến" vì bài học mưu sinh thoát hiểm dạy rằng hầu hết các phi công lâm nạn sau phòng tuyến địch bị bắt là vì liên lạc quá sớm với đơn vị hành quân. Vì thế mãi 4 ngày sau anh ta mới mở máy phát sóng để báo cho biết vị trí của anh ta. Để hạn chế pin, anh ta chỉ phát sóng từng quãng thời gian ngắn một. Các phi công bay hành quân trên vùng này đều bắt được làn sóng mà họ nghĩ là có thể của đại úy O'Grady. Mãi 2 ngày sau, sau khi thấy địa điểm đủ an toàn để kêu cấp cứu, anh ta mới nói chuyện với phi công bạn. Lúc đó là sau nửa đêm mùng 8 tháng 6, tức 6 ngày sau khi lâm nạn, đại úy O'Grady mới dám nói chuyện với một phi công chiến đấu lái F-16 khác bay ngang vùng trời. Sau khi xác nhận chắc chắn đó là đại úy phi công lâm nạn trước đó 6 ngày, bộ tư lệnh hành quân quyết định thi hành kế hoạch cấp cứu ngay tức khắc.
Khởi đầu vào lúc 4:40 sáng, tướng tư lệnh lực lượng hành quân triệu tập đơn vị thủy quân lục chiến đi cấp cứu. 51 thủy quân lục chiến được chở trên hai trực thăng vũ trang đổ bộ. Hai trực thăng này được hộ tống bởi hai trực thăng vũ trang chiến đấu (không phải loại đổ quân) và hai phản lực chiến đấu cơ. Cả sáu chiếc phi cơ đi cấp cứu này được hỗ trợ bởi hàng chục phi cơ trang bị đủ loại khí tài trong đó có các phi cơ trang bị máy móc tác chiến điện tử và phi cơ trang bị radar (electronic warfare planes & a NATO AWACS radar plane.) Ngoài ra còn có cả trực thăng vũ trang đổ bộ chuẩn bị thay thế 2 trực thăng vũ trang chở đơn vị đổ bộ cấp cứu trong trường hợp hai trực thăng này trúng đạn không hoàn thành được nhiệm vụ. Chưa đầy 2 tiếng sau (lúc 6:35 sáng), theo các tín hiệu cấp báo (signal beacon) của đại úy O'Grady, các trực thăng cấp cứu đã tới hiện trường. Phi công trực thăng cấp cứu nhìn thấy khói sáng vàng tỏa lên từ chùm cây gần một cánh đồng cỏ lởm chởm đá (a rocky pasture) nơi đại úy O'Grady đã bắn trái sáng. Chiếc trực thăng cấp cứu thứ nhất hạ cánh và 20 thủy quân lục chiến nhảy ra tạo vòng vây an toàn (a defensive perimeter). Khi chiếc trực thăng thứ nhì vừa hạ cánh thì một bóng người cầm súng lục chạy tới, đó là đại úy O'Grady trước đó bị mất tích. Khi cánh cửa hông của trực thăng vừa mở, đại úy O'Grady đã được kéo lên trước khi toán 20 thủy quân lục chiến trên chiếc trực thăng này mặc dù đã chuẩn bị rời phi cơ nhưng chưa kịp hành động. Họ được lệnh trở lại chỗ ngồi. Và số thủy quân lục chiến đang làm hàng rào phòng thủ dưới đất cũng được lệnh trở lại trực thăng của họ. Sau khi lẹ làng đếm đủ quân số, hai chiếc trực thăng cấp cứu cất cánh. Tổng cộng họ chỉ ở dưới đất không quá 7 phút. Có hỏa lực của đối phương bắn theo trực thăng nhưng không ai bị thương. Vào lúc 7:15 sáng giờ địa phương, tức là chỉ 30 phút sau khi bốc được phi công lâm nạn, toán cấp cứu báo cáo đã bay ra tới biển an toàn để trở về hạm đội đang chờ ngoài khơi (1).
Từ một cuộc cấp cứu phi công tác chiến Hoa Kỳ bị rớt máy bay vào năm 1995, cách nay 21 năm, chúng ta quay trở lại cuộc cấp cứu hai phi công phản lực của chúng ta bị rơi máy bay trong thời bình, trên lãnh thổ của mình, và không xa bộ tư lệnh hành quân (37 km). Cuộc cấp cứu diễn ra trong hơn 30 tiếng đồng hồ, từ 7 giờ 13 phút sáng ngày 14 tháng 6 là lúc máy bay mất liên lạc, đến 13 giờ 30 trưa ngày hôm sau là lúc mang được thiếu tá phi công Cường sống sót về lại đất liền. Được biết máy bay Sukhoi Su-30MK2 là phiên bản nâng cấp của Su-30 do Nga sản xuất. Việt Nam đã thực hiện 3 hợp đồng mua máy bay chiến đấu đa năng Su-30 MK2, với số lượng 32 chiếc. Theo giáo sư Carl Thayer, một chuyên gia Úc nghiên cứu về quốc phòng thì nhìn chung công nghệ máy bay của Nga được cho là tốt cũng tương tự như máy bay F16 của Mỹ. Với một phản lực cơ chiến đấu tối tân như thế người phi công cũng phải được trang bị những khí tài tối tân tương tự. Nhưng tại sao thiếu tá Cường không được trang bị máy vô tuyến cá nhân? Vì thế trong suốt thời gian bị rơi, thiếu tá Cường không liên lạc được với bộ chỉ huy hành quân. Không một ai từng là quân nhân có thể hiểu được điều này. Một buồn cười nữa là ngay sau khi được thuyền ngư dân cứu sống, thiếu tá Cường liền mượn điện thoại di động của ngư dân để liên lạc về gia đình. Báo chí thuật lời của ngư dân Lệ, người cứu phi công Cường, như sau "Lên được thuyền, anh ấy nói cảm ơn tôi rồi nói "tôi sống rồi". Tôi lấy quần áo mới cho anh rồi đưa sữa, sâm để anh ấy ăn nhưng anh liền mượn điện thoại tôi để gọi về cho vợ con, về gia đình báo tin mình còn sống."
Và một buồn cười kế tiếp là bộ chỉ huy hành quân chỉ được biết tin thiếu tá Cường đã được ngư dân cứu sống nhờ gia đình thiếu tá Cường thông báo. Có một bộ chỉ huy hành quân nào hoạt động như vậy không?
Khu vực tìm thấy thiếu tá Cường cách khoảng 28 hải lý về phía Đông Bắc đảo Mắt.
Rồi điều buồn cười nữa là sau khi biết tin ngư dân đã cứu sống thiếu tá Cường thì đơn vị hành quân vẫn không liên lạc được với ngư dân để tìm vị trí con thuyền! Khi liên lạc điện thoại được với thuyền ngư dân rồi, đơn vị cấp cứu vẫn không xác định được vị trí con thuyền mà phải nhờ ngư dân trên thuyền cho biết vị trí con con thuyền. Báo chí thuật, "Ngư dân Dậu cho báo chí biết, "Chia sẻ về những khó khăn trong công việc liên lạc, xác định vị trí của thuyền cứu được anh Cường cho các lực lượng chức năng trên bờ biết, ông Dậu cho biết: “Lúc đó đang ở giữa biển, sóng liên lạc chập chờn, đặc biệt máy điện thoại của ai cũng hết pin nên công tác liên lạc gặp rất nhiều khó khăn. Rất may, sau một thời gian cố gắng liên lạc qua bộ đàm, lực lượng cứu hộ, cứu nạn đã tiếp cận được thuyền và đưa chúng tôi lên bờ an toàn”." Trời đất ơi, để xác định vị trí của người sử dụng điện thoại di động thì phải có máy móc rất phổ biến trong kỹ nghệ công nghệ cao hiện nay chứ sao lại bảo người bị nạn xác định vị trí? Cuối cùng, đơn vị tiếp cứu bảo ngư dân neo thuyền tại chỗ chờ tầu của đơn vị tiếp cứu.
Một chuyện khác có thể gọi là "tiếu lâm" hết chỗ nói khi thiếu tá Cường thấy được thuyền đánh cá, đã dùng một "que diêm" để bật sáng cầu cứu. Báo chí thuật lời ngư dân, "Nhìn ra xa, ông Lệ thấy một bóng đen, sau đó là những tiếng gọi "thuyền ơi, thuyền ơi, cứu với". "Tôi lấy đèn pin ra soi, thấy ánh sáng như lửa của que diêm phát ra từ phía bóng đen." Dĩ nhiên từ "que diêm" là do ngư dân mô tả, nhưng quân đội cho biết thiếu tá Cường được cấp phát 10 trái sáng và đã bắn 9 trái bị hỏng, trái cuối cùng thì cũng không khá gì, chỉ lóe sáng bằng một que diêm. Làm sao mà phi công của một phi cơ chiến đấu tối tân loại hạng nhất thế giới mà lại được trang bị loại trái sáng cấp cứu yếu kém như vậy?
Lại chuyện buồn cười nữa, như tôi đã viết, thông thường trước khi hành quân phải có sẵn đơn vị cấp cứu, trong đó có trực thăng cấp cứu để khi phát hiện quân nhân lâm nạn thì phái trực thăng tới bốc về chứ sao lại không có trực thăng mà phải dùng tầu ra đón thiếu tá Cường, khiến cho việc mang thiếu tá Cường vào bờ, thay vì chỉ mất không quá nửa tiếng với tốc độ của trực thăng so với khoảng cách vớt được phi công Cường là không quá 60 km, lại phải mất tới 9 tiếng rưỡi sau khi thiếu tá Cường được ngư dân cứu (4 giờ sáng thiếu tá Cường được ngư dân cứu vớt nhưng mãi tới 13 giờ 30 mới được tầu cấp cứu đưa vào đất liền.) May là thiếu tá Cường chỉ bị xây xước nhẹ. Nếu bị thương nặng e thiếu tá Cường không qua khỏi với cung cách cấp cứu hành quân kiểu này.
Một câu hỏi khác cũng cần đặt ra là với lộ trình bay huấn luyện đã biết, thời gian bay đã biết, và vùng hoạt động của phi cơ quá nhỏ (bề dài không tới 60 km từ bờ), tại sao ngay lúc đầu đơn vị không dùng phi cơ quan sát ra tìm kiếm mà lại dùng tầu có tầm nhìn rất hạn chế so với tầm nhìn từ trên không của phi cơ quan sát và tốc độ cũng quá chậm so với phi cơ? Phi cơ quan sát là loại phi cơ nhỏ thông dụng gồm chỉ một phi công và một quan sát viên ngồi phía sau dùng ống nhòm quan sát phía dưới. Trong chiến tranh Việt Nam, phi cơ này luôn luôn được dùng (hàng ngày) để quan sát viên quan sát mục tiêu dưới đất chỉ điểm cho phi cơ chiến đấu oanh tạc hay pháo binh bắn vào mục tiêu đối phương. Nếu dùng phi cơ quan sát ngay từ đầu thì nhiều phần trăm chắc chắn sẽ tìm thấy phi công lâm nạn chỉ sau vài tiếng đồng hồ chứ không mất gần 24 tiếng như thực tế.
Một câu hỏi khác cũng cần nêu lên là tại sao ngay sau khi tai nạn xảy ra, tòa đại sứ Hoa Kỳ đã đề nghị giúp tìm kiếm mà Việt Nam không chấp nhận? Việc tìm kiếm này hoàn toàn là vấn đề nhân đạo, không có tích cách bí mật quốc phòng gì cả. Ai cũng biết, với phương tiện kỹ thuật hiện đại, nếu Hoa kỳ giúp sức thì việc tìm kiếm phi công mất tích sẽ mau chóng hơn nhiều. Ít ra là người dân thường cũng biết rằng Hoa Kỳ mà tìm kiếm thì họ sẽ dùng không ảnh chụp từ vệ tinh, chưa kể nhiều máy móc tối tân khác mà chúng ta không biết. Nhưng trong khi từ chối sự giúp sức của Hoa Kỳ thì Thượng Tướng Nguyễn Chí Vịnh lại yêu cầu Trung Quốc giúp đỡ. Hành động này càng khiến người dân thắc mắc.
Một câu hỏi khác là tại sao Không Quân Việt Nam lại đưa chiếc Casa-212 bay đi tìm kiếm hai phi cơ mất tích trong khi phi cơ này chỉ là phi cơ vận tải loại nhỏ, không phải là loại phi cơ tìm kiếm hay cấp cứu người bị nạn (CASA Cargolifters: xin xem đường link kèm phía dưới) (2).
Và câu hỏi cuối cùng là tại sao bay đi tìm kiếm hai chiếc máy bay mất tích lại phải cử phi hành đoàn có tới 9 người? Ngoài phi công và quan sát viên thì 7 người còn lại trong phi hành đoàn làm công tác gì? Rõ ràng người dân có quyền nghi ngờ là 7 người còn lại tham gia đoàn cấp cứu chỉ vì tò mò đi chơi vì họ không có nhiệm vụ gì cả. Nếu như vậy thì là một hành động hết sức vô nguyên tắc trong quân đội và sự mất mát của họ là một thiệt hại vô ích cho quân đội và cho cá nhân họ. Liệu sự thiệt mạng của 7 người ngày có được coi là một sự hy sinh trong khi thi hành nhiệm vụ hay không?
Những vấn đề nêu trên thuộc 4 loại vấn đề, trong nhiều loại vấn đề khác, của tiêu lệnh hành quân là 1-chỉ huy & tham mưu 2-Trang bị & tiếp liệu 3-Thông tin & liên lạc và 4-Tìm kiếm & cấp cứu & tản thương. Tôi biết chắc chắn quân đội miền Bắc đã thực hiện tốt 4 loại vấn đề này trong mọi cuộc hành quân trước kia. Không hiểu tại sao Không Quân Việt Nam ngày nay lại có những thiếu sót trầm trong như vậy. Nếu không sớm cải tiến thì không thể đảm đương được nhiệm vụ bảo vệ tổ quốc chống ngoại xâm đang nhòm ngó đất nước ta.
25.6.2016

Quân Đội Nhân Dân Chỉ Là Lính Đánh Thuê Cho Nga, cho Tàu, Không Hơn, Không Kém.
Có lẽ nhiều người ngạc nhiên khi nghe tên tướng “đầu tôm” Phùng quang Thanh ca ngợi tình “hữu nghị” giữa Tàu cộng và XHCNVN tại Shangri-La, trong khi các nước trên thế giới đã bày tỏ lo âu cho Việt Nam trong tình trạng đang bị xâm chiếm và hiếp đáp bởi Tàu. Ngạc nhiên là phải, vì trong khi kẻ thù đang xâm lược nước Việt Nam thì những kẻ lãnh đạo đất nước thay vì kết án, lại đi ca tụng kẻ thù. Chưa có một quốc gia nào trên thế giới lại có những lãnh đạo ngu ngốc, điên rồ như thế!
Nhưng chúng ta cần phải hiểu cái nguồn gốc của cái Đảng CSVN và của Quân Đội Nhân Dân (QĐND), cả hai đã được sinh ra, gầy dựng, huấn luyện, và trợ giúp để trở thành cái đảng thống trị và một quân đội hùng mạnh bởi ai. Nếu gọi Nga sô là “cha” thì phải gọi Trung cộng là “mẹ” trong việc sinh thành và dưỡng dục hai tổ chức đó qua những tên lãnh tụ cộng sản VN là thừa sai trung thành đã từng được huấn luyện ở Nga cũng như ở Tàu. Chủ nghĩa Cộng sản là chính sách thực dân mới, tinh vi và thâm độc gấp 10 lần so với chính sách thực dân ngày xưa, đã được Nga và Tàu dùng để biến những thành phần cùng đinh bất hảo ở bản xứ thành những công cụ hữu hiệu để xâm lăng và cai trị một cách kín đáo, thay vì công khai dùng quân đội của mình. Thử nhìn những tên lãnh đạo CS ở Ba Đình, xem nguồn gốc của chúng, cũng như cái tài gian manh, xảo lược, và độc ác không ai bằng của chúng. Mao Trạch Đông đã từng nói:
“Lưu manh cặn bã là tầng lớp vứt đi của xã hội, nhưng trong cách mạng vô sản thì họ dũng cảm, kiên quyết, và triệt đễ nhất.”
Vì sứ mạng “đánh cho Liên Xô, Trung Quốc” mà nhân dân miền Bắc đã hy sinh gần hết bao thế hệ thanh niên “sinh bắc, tử nam”, từ hai đến ba triệu, trong 20 năm chiến tranh xâm lược miền Nam. Họ gọi là đánh Mỹ, nhưng thực ra, quân đội Mỹ chỉ hiện diện ở Việt nam 7 năm, 1965-1972, còn lại 13 năm là đánh với QLVNCH. Sau khi hoàn thành sứ mạng “đánh Mỹ cho Liên Xô, Trung Quốc”, QĐND đã phải tiếp tục nhiệm vụ “cao cả”, đó là “nghĩa vụ quốc tế”, phải đánh Cao Miên để lật đổ chính phủ, quân đội thân Tàu, dựng lên một chính phủ thân Nga. Đó là “ta đánh Miên là đánh cho Liên Xô”, theo lệnh của quan thầy Liên Xô. Để rồi đi đến hậu quả là học bài học đắng cay của quan thầy Trung Quốc năm 1979.
Theo lệnh Nga Tàu, CSVN đã dốc hết toàn lực, gởi hết thanh niên vào Nam. Năm 1975 họ động viên cả lứa tuổi 14,15 vì hết người, để gởi vào Nam, để miền Bắc cho quân đội Trung cộng giữ. Giả như khi đó CS thua trận như mùa hè Đỏ Lửa năm 72, miền Bắc có thể đã rơi vào tay Trung cộng sau đó rồi. Do đó sứ mạng QĐND không phải để bảo vệ đất nước, bảo vệ dân, nhưng chỉ là lính đánh thuê, tuân lệnh đảng CS để phục vụ cho Nga, cho Tàu mà thôi. Quân đội Nhân dân đã giết nhân dân Việt Nam gấp mười lần số quân họ giết của quân Miên và quân Tàu cộng lại. Khốn thay cho cái thân phận hẩm hiu của Đảng CSVN và QĐND, vì không lâu sau đó thì Liên Xô bị sụp đổ. Các nước Đông Âu dần dần thoát khỏi cái ách CS và thống trị của Nga sô. Riêng Việt Nam, cho dù đã thoát khỏi sự thống trị của Nga sô, con chó phản chủ Tàu (phải chọn một trong hai chủ, mà Liên Xô là chủ mạnh hơn) vì sống còn, phải cụp đuôi, cúi đầu xin trở lại chủ cũ, chịu ngậm đắng nuốt cay, cho dù bị hất hủi, bị đối xử một cách tồi tệ chẳng khác gì con chó ghẻ, mà vẫn một mực cắn cỏ ngậm vành trung thành, chấp nhận, không một tiếng than vãn vì biết phận phản chủ của mình. Đó là 4 tốt, 16 chữ vàng. Thà mất nước, dâng đất, dâng biển cho Tàu, còn hơn là mất đảng. (Thực ra đó là cái đám theo Tàu do Tàu đưa lên, sau khi cái đám theo Nga bị loại vì cô đơn thất thế.)
Quân đội Nhân dân bao gồm những thành phần nào? Đó là những thanh niên, con cái của đồng bào Việt nam, bị động viên đi nghĩa vụ. Cho dù dưới danh nghĩa tuyên truyền của nghĩa vụ là để bảo vệ quê hương xứ sở, nhưng QĐND đã được đảng CS dùng để làm gì?
1. Đi xâm lược xứ khác để phục vụ Đảng CSVN, đảng CS Nga, đảng CS Tàu, con số hy sinh có thể lên đến 3 triệu người.
2. Dùng để bảo vệ Đảng mỗi khi có cuộc nổi lên, chống đối từ nhân dân, khi mà lực lượng công an không thể đàn áp nổi. Ví dụ: Cuộc nổi dậy Quỳnh Lưu, Nghệ An năm 1956. Quân đội dùng xe tăng đe dọa Giáo Phận Vinh, tháng 7 năm 2012. Xem cuộc nổi lên ở Thiên An Môn 1989, Trung quốc. Và trong tương lai, khi nhân dân nổi lên để chống đối hay muốn lật đổ, CS sẽ dùng QĐND để đàn áp và có thể tàn sát nếu cần để bảo vệ Đảng.
3. Kẻ thù số một và mối đe dọa duy nhất của Việt nam là Trung cộng, nhưng chưa bao giờ CS dùng quân đội để chống lại Trung cộng, chỉ trừ trường hợp bị đánh thì phải đỡ vào năm 1979, khi đó có quan thầy Nga sô giúp đỡ thôi. Năm 1988 khi Trung cộng đánh chiếm Trường Sa, Quân đội Nhân dân thà chịu chết, chứ không có một kháng cự nào hết, cho dù khi đó có hạm đội của Nga đang nằm ở Vịnh Cam Ranh. Hàng trăm vụ tấn công thuyền bè dân chài của “tàu lạ” cũng như các vụ tấn công các tàu thăm dò mỏ dầu do Trung cộng gây ra. Và vụ giàn khoang là một ví dụ điển hình, phải nhờ đến tàu đánh cá của nhân dân để chứng tỏ chống đối một cách tiêu cực. QĐND đâu?
Vậy những ai đã từng hô hào kêu gọi “Hãy cộng tác với chính quyền CSVN để đánh đuổi Tàu cộng,” thì hãy sáng con mắt ra, hãy gọt bỏ những tư tưởng, ý nghĩ lừng khừng, bất bình thường đó đi. Nhất là đồng bào hải ngoại cần phải loại bỏ những tên lãnh đạo bệnh hoạn đó, nếu không muốn được chúng dẫn dắt cả lũ xuống hố. Đã đóng vai trò lãnh đạo thì hẳn nhiên là phải biết CSVN từ đâu mà ra. Không thể nào mượn cái cớ là “tôi không biết”, vì dốt nát để chạy tội được.
Ngày nào Đảng CSVN còn ngồi trên đầu trên cổ, ngày đó dân tộc vẫn kéo dài cái kiếp nô lệ đọa đày, lớp trẻ thanh niên con cháu phải tiếp tục làm lính đánh thuê hy sinh cho CS một cách vô nghĩa, và đất nước Việt Nam cứ rơi dần vào tay giặc Tàu để tái diễn cái kiếp ngàn năm nô lệ.
Trung cộng đã dùng đảng CSVN để biến dân tộc ta thành đàn bò để chúng gián tiếp cai trị bằng cách khủng bố, đày đọa, bóc lột và lạm dụng xương máu hơn ba phần tư thế kỷ nay. Trong cuốn phim Đốc Tờ Zhivago, trên chuyến xe lửa ông ta đi với gia đình và ông nhạc về quê vợ để sinh sống, người tù khổ sai Kostoyed Amourski có nói:
“I am the only free man on this train! And the rest of you are CATTLE!” (chỉ có một mình tôi trên chiếc xe lửa này là con người tự do! Và mọi người còn lại là những CON BÒ!)
Je suis le seul homme libre sur ce train! Et le reste, vous êtes les bovins!
Việt Khang cũng như không biết bao nhiêu thanh niên khác, đã anh dũng đứng lên chống lại bạo quyền CS. Họ mới thực sự là những “free men”, những “con người tự do” cho dù đang bị giam cầm trong ngục tù. Chỉ có những người biết quí trọng cái quyền tự do căn bản của con người, mới dám mở miệng nói, mới có những hành động can đảm của con người tự do. Còn lại những ai không dám hành động như những con người tự do, chịu chấp nhận câm miệng, cúi đầu làm thân nộ lệ cho đảng Cộng sản, thì khác chi những con bò? Đó là sự khác biệt giữa con người tự do và “những CON BÒ”.
Nếu mọi người can đảm thêm một chút, cùng nhau đứng lên lật đổ bạo quyền CS như các quốc gia Đông Âu, và gần đây dân chúng Ukraine đã làm, thì tất cả sẽ trở lại con người tự do. http://i.imgur.com/JdKNtSB.jpgLâm Tùng
Dấu hiệu cho thấy Trung Quốc đã hoàn tất cải tổ quân độiNgày 24/6, Phó tham mưu trưởng Quân giải phóng nhân dân Trung Quốc (PLA), ông Vương Quán Trung, đã được bổ nhiệm làm một trong 6 Phó tham mưu trưởng của Bộ Tham mưu Liên hợp, đơn vị mới được thành lập trong tiến trình cải tổ quân đội do Chủ tịch Tập Cận Bình khởi xướng.Ông Vương Quán Trung. (Ảnh: Reuters) Trong một tuyên bố đăng trên trang web chính thức của chính phủ Trung Quốc, ông Vương Quán Trung được lựa chọn là một trong 22 thành viên của Hội đồng quốc gia quản lý năng lượng do Thủ tướng Lý Khắc Cường đứng đầu. Đây là thông báo chính thức đầu tiên của chính phủ Trung Quốc về việc chuyển ông Vương Quán Trung từ Bộ Tổng Tham mưu (một trong 4 Tổng cục trước đây) sang Bộ Tham mưu Liên hợp, một trong 15 đơn vị mới được thành lập trực thuộc Quân ủy trung ương theo chương trình cải cách quân đội mà nước này đề ra hồi năm ngoái. Đó cũng là dấu hiệu cho thấy quá trình cải tổ quân đội của Trung Quốc từ năm ngoái đã kết thúc. 4 tổng cục trước đây bao gồm Bộ Tổng Tham mưu, Tổng cục Chính trị, Tổng cục Hậu cần và Tổng cục Trang bị được coi là 4 “vương quốc độc lập” với quyền lực tập trung. Giờ đây 4 tổng cục này đã bị chia nhỏ thành 15 đơn vị, trong đó Bộ Tham mưu Liên hợp là quan trọng nhất, có chức năng hoạch định, kiểm soát và bảo đảm chỉ huy tác chiến; tổ chức chỉ đạo huấn luyện liên hợp, sẵn sàng chiến đấu. Ông Vương Quán Trung được chú ý nhiều hơn kể từ khi ông lên tiếng chỉ trích các bài phát biểu của cựu Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ Chuck Hagel và Thủ tướng Nhật Bản Shinzo Abe tại diễn đàn Đối thoại an ninh - quốc phòng Shangri-La tại Singapore cách đây 2 năm. Ông Vương cho rằng các bài phát biểu của ông Hagel và Thủ tướng Abe là “hành động khiêu khích chống Trung Quốc”. Trước đó, Thủ tướng Nhật Bản Shinzo Abe và Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ Chuck Hagel đã phát biểu cáo buộc đích danh Trung Quốc gây bất ổn trên Biển Đông qua các tranh chấp chủ quyền trên Biển Đông và Biển Hoa Đông. Nhật Minh Theo SCMP Xin thay từ QĐND thành Quạn đội Đảng CSVNQuân Đội Nhân Dân của Dân hay của đảng?
Lê Dủ Chân (Danlambao) - Tư tưởng cho rằng quân đội phải trung thành với một thành phần nào đó trong xã hội với mục đích biến quân đội thành một công cụ riêng tư để bảo vệ cho quyền lợi cá nhân, phe nhóm hoặc đảng phái của mình như lời tuyên bố sau đây của ông Nguyễn Phú Trọng "...Chỉ có Đảng Cộng sản VN là tổ chức duy nhất lãnh đạo Quân Đội Nhân Dân VN. Sự lãnh đạo quân đội không thể phân chia cho bất kỳ một cá nhân nào, một lực lượng chính trị nào khác..." là tư tưởng của những kẻ độc tài, phong kiến đặt cá nhân mình, dòng họ của mình, tổ chức, đảng phái của mình lên trên tổ quốc và nhân dân, sỉ nhục đến bản chất cao cả và trách nhiệm thiêng liêng của quân đội một quốc gia...
*
Kính thưa quý vị tướng lãnh, sĩ quan, hạ sĩ quan và binh sĩ Quân Đội Nhân Dân Việt Nam (QĐNDVN).
1- Quân Đội Nhân Dân Việt Nam là quân đội của nước Việt Nam, của dân tộc Việt Nam, là một tập thể con dân Việt Nam được nuôi dưỡng, huấn luyện và trang bị bằng tiền thuế của nhân dân Việt Nam, có nhiệm vụ bảo vệ tổ quốc và dân tộc Việt Nam trước hai loại giặc đó là giặc ngoại xâm và giặc nội xâm và chỉ chịu trách nhiệm trước tổ quốc và nhân dân Việt Nam.
2- Đảng phái chính trị, cho dù là đảng đang cầm quyền cũng chỉ là một tổ chức chính trị có tính cách giai đoạn đối với sự tồn vong của một quốc gia và chiều dài lịch sử của một dân tộc.
Đảng cộng sản Việt Nam chỉ là một tổ chức của những người theo chủ nghĩa cộng sản, nó không khác gì các đảng phái, mặt trận, hội đoàn khác trong sinh hoạt chính trị của xã hội Việt Nam ta từ trước đến nay, do đó mọi lý luận muốn đồng hóa đảng cộng sản Việt Nam với tổ quốc Việt Nam, với dân tộc Việt Nam chỉ là ngụy biện ngang ngược nhằm phục vụ cho mưu đồ ngàn năm cai trị của đảng cộng sản đối với dân tộc Việt Nam.
3- Sinh mạng quân đội của một quốc gia lệ thuộc vào sự sống còn của quốc gia đó, dân tộc đó, còn nước còn dân còn quân đội.
Trong lúc đó sinh mạng của một đảng phái chính trị chỉ lệ thuộc vào sự tín nhiệm của nhân dân. Dân còn tin thì còn nắm chính quyền, dân hết tin nếu không tự động thoái vị sẽ bị dân thay thế bằng lá phiếu trong chế độ dân chủ hoặc bằng một cuộc cách mạng lật đổ trong chế độ độc tài (như quý vị đã chứng kiến qua sự thay đổi chính quyền trong các nước theo thể chế tự do dân chủ và sự sụp đổ của các chế độ cộng sản, độc tài ở Đông Âu, Bắc Phi và Trung Động trong thế kỷ 20, 21 này).
4- Bản chất của quân đội là bảo quốc an dân trong lúc đó bản chất của một đảng phái chính trị là giành chính quyền để cai trị dân theo đường lối chính sách của mình.
Quân đội của một quốc gia không tham gia chính trị cai trị nhân dân, nhưng có nhiệm vụ chính trị là chống lại bất cứ thế lực nào, dù đến từ bên ngoài (giặc ngoại xâm), hoặc phát xuất từ bên trong (giặc nội xâm) có âm mưu, hành động làm tổn hại đến sự an nguy của tổ quốc và hạnh phúc của nhân dân. Do vậy với trách nhiệm chính trị của quân đội phải là lực lượng tiên phong chống ngoại xâm và trừng phạt bất cứ thế lực chính trị đương quyền nào đi ngược lại quyền lợi của quốc gia và dân tộc, bán nước, phản quốc, hại dân.
5- Quân sử của các nước trên thế giới cũng như quân sử của nước Việt Nam ta đã chứng minh rằng một lực lượng quân sự dù do bất cứ cá nhân nào, dòng họ nào, chế độ nào thành lập, một khi lực lượng quân sự đó trở thành quân đội của một quốc gia thì nó là tài sản chung của quốc gia đó, của dân tộc đó cho dù cá nhân, dòng họ, chế độ thành lập ra nó không còn quyền lực hoặc bị khai tử bởi bất cứ lý do gì.
Quân đội đời nhà Lý nước ta là một quân đội anh hùng đã từng đánh Tống bình Chiêm, sau khi nhà Lý không còn, quân đội đó vẫn tiếp tục truyền thống anh hùng, phục vụ tổ quốc dưới đời nhà Trần chống quân Nguyên Mông lập nên những chiến công hiển hách cho dân tộc ta.
Nhìn ra thế giới, quân đội của hầu hết các nước như Pháp, Nhật, Nga, Mỹ, Phi, Đại Hàn, Thái... vẫn tồn tại vĩnh viễn với tổ quốc của họ cho dù chính quyền các nước đó liên tục thay đổi từ tay đảng này qua đảng khác, từ tập đoàn này đến tập đoàn khác nắm giữ.
Tư tưởng cho rằng quân đội phải trung thành với một thành phần nào đó trong xã hội với mục đích biến quân đội thành một công cụ riêng tư để bảo vệ cho quyền lợi cá nhân, phe nhóm hoặc đảng phái của mình như lời tuyên bố sau đây của ông Nguyễn Phú Trọng "...Chỉ có Đảng Cộng sản VN là tổ chức duy nhất lãnh đạo Quân Đội Nhân Dân VN. Sự lãnh đạo quân đội không thể phân chia cho bất kỳ một cá nhân nào, một lực lượng chính trị nào khác..." là tư tưởng của những kẻ độc tài, phong kiến đặt cá nhân mình, dòng họ của mình, tổ chức, đảng phái của mình lên trên tổ quốc và nhân dân, sỉ nhục đến bản chất cao cả và trách nhiệm thiêng liêng của quân đội một quốc gia.
Kính thưa quý vị.
Trong 70 qua, dưới sự kềm kẹp của đảng cộng sản, QĐNDVN đã đánh mất đi bản chất, truyền thống của mình để trở thành một công cụ của đảng cộng sản Việt Nam.
Hoàn cảnh của QĐNDVN không khác gì hoàn cảnh của người dân Việt Nam hôm nay.
Dân được tôn lên làm ông chủ nhưng phải chịu sự lãnh đạo và quản lý của đảng, quân đội là quân đội của dân nhưng phải tuyệt đối trung thành với đảng thay vì trung thành với tổ quốc và nhân dân; Chủ Tịch nước là Tư Lệnh tối cao của QDND nhưng phải chấp hành lệnh của bí thư quân ủy trung ương (đảng trưởng đảng cộng sản); Tư Lệnh quân đoàn, sư đoàn phải nghe lệnh của chính ủy; Tiểu Đoàn trưởng, Đại Đội trưởng phải tuân theo lời của chính trị viên... Đó là một nghịch lý mang tính hài hước mà không có một quân đội văn minh nào trên thế giới có thể chấp nhận. Nhưng oái ăm thay cái "nghịch lý mang tính hài hước" đó vẫn tồn tại đối với QĐNDVN trong 70 năm nay!
Ngày 20-7-2005, Bộ Chính trị Ban Chấp hành Trung ương Đảng Cộng sản Việt Nam khóa IX ban hành Nghị quyết số 51-NQ/TW “Về việc tiếp tục hoàn thiện cơ chế lãnh đạo của Đảng, thực hiện chế độ một người chỉ huy gắn với thực hiện chế độ chính ủy, chính trị viên trong Quân đội nhân dân Việt Nam” để khẳng định lại sự lãnh đạo tuyệt đối, trực tiếp về mọi mặt của Đảng đối với quân đội. Quan hệ giữa chính ủy, chính trị viên với người chỉ huy là quan hệ phối hợp công tác, khác trước đây là quan hệ chỉ huy, phục tùng. Chính ủy, Chính trị viên chịu trách nhiệm trước Đảng và cấp trên về mọi mặt công tác đảng và quân sự, được quyền "quyết định tối hậu".
Qua nghị quyết này các cấp chỉ huy quân đội từ bộ Bộ Trưởng Quốc Phòng cho đến cấp nhỏ nhất là Tiểu Đội trưởng chỉ là những con bù nhìn trước đảng.
Là một quân nhân, quý vị có thấy đó là một sự kềm kẹp không? Sự kềm kẹp này đúng hay sai đối với trách nhiệm của quân đội trong một quốc gia? Mục đích của sự kềm kẹp là gì? Tại sao QĐNDVN phải bị đặt dưới sự lãnh đạo tuyệt đối, trực tiếp về mọi mặt của đảng? Nếu như thế thì nhân dân, quốc hội, chính phủ ở đâu và là gì đối với quân đội? QĐND hiện nay là quân đội của nước Việt Nam hay là quân đội riêng của đảng cộng sản Việt Nam? Trong trường hợp đảng vì lợi ích của cá nhân, của phe nhóm đi ngược lại quyền lợi của tổ quốc của nhân dân như trong hoàn cảnh của nước ta hiện nay thì quý vị nghĩ như thế nào? Và sẽ làm gì?
Quân đội có thể có bao nhiêu tổ quốc? Có thể có bao nhiêu dân tộc? Và có thể có bao nhiêu đảng phái?
Tôi tin rằng trong thâm tâm của quý vị đã thấy rõ vấn đề và mong rằng vào một ngày đẹp trời nào đó quý vị sẽ trả lời nhưng câu hỏi thô thiển trên trước quốc dân đồng bào Việt Nam bằng hành động sáng suốt của mình.
Trân trọng kính chào.

< iframe width="550" height="60" frameborder="0" marginwidth="0" marginheight="0" vspace="0" hspace="0" allowtransparency="true" scrolling="no" allowfullscreen="true" id="aswift_0" name="aswift_0" style="box-sizing: border-box; left: 0px; position: absolute; top: 0px;">< /iframe> Trái với dự đoán, trong suốt thời gian triển khai mua tạm trữ 1 triệu tấn quy gạo (2 triệu tấn lúa) diễn ra từ ngày 1-3 đến 15-4 vừa qua, giá gạo xuất khẩu của VN vẫn liên tục giảm. Giá chào bán gạo của VN hiện đang ở mức thấp nhất trong số các quốc gia xuất khẩu gạo, tại sao? Làm cách nào để có đầu ra? Thấp kỷ lục Theo các doanh nghiệp xuất khẩu gạo tại ĐBSCL, giá chào bán gạo xuất khẩu của VN hiện chỉ còn 355-365 USD/tấn với loại gạo 5% tấm, thấp hơn 10 – 50 USD/tấn so với các nước xuất khẩu khác như Ấn Độ, Pakistan, Thái Lan… Tuy nhiên, vẫn rất ít giao dịch được thực hiện trong thời gian qua dù các doanh nghiệp đã tồn kho khá lớn do mua tạm trữ 1 triệu tấn gạo (tương đương 2 triệu tấn lúa) theo chủ trương của Chính phủ, ngoài ra còn lượng gạo mà các doanh nghiệp tự mua để kinh doanh. Với mức giá chào bán như trên, giá gạo xuất khẩu của VN đang ở mức thấp nhất trong số các quốc gia xuất khẩu gạo chính. Mức giá này thấp hơn 15 USD/tấn so với gạo Ấn Độ, 25 USD/tấn so với gạo Pakistan và 40 USD/tấn so với gạo của Thái Lan. Đây cũng là mức giá bán thấp nhất trong vòng năm năm qua của gạo VN. Giám đốc một doanh nghiệp xuất khẩu gạo tại Tiền Giang cho hay với mức giá này thì các doanh nghiệp mua tạm trữ đang bị lỗ. Giám đốc này cho hay hàng tạm trữ đang chất đầy trong kho trong khi các khách hàng vẫn tiếp tục ép giá. Thời hạn hỗ trợ lãi suất đang hết dần khiến các doanh nghiệp phải tìm mọi cách bán hàng để thu hồi vốn trả cho ngân hàng, nếu không sẽ bị xếp hạng tín dụng xấu. “Nếu không có gì đột biến trong vài tháng tới thì lượng gạo vụ đông xuân vừa qua sẽ chuyển sang vụ hè thu và như vậy áp lực tiêu thụ gạo cuối năm nay càng thêm khó khăn”, vị giám đốc này nói.
Khó bán
Sau khi kết thúc mua tạm trữ 1 triệu tấn gạo vào ngày 15-4 vừa qua, ông Huỳnh Thế Năng, phó chủ tịch Hiệp hội Lương thực VN (VFA), cho biết dù kế hoạch mua tạm trữ đã đạt được nhưng áp lực về bán hàng với các doanh nghiệp là rất lớn vì thiếu các hợp đồng xuất khẩu. “Gạo xuất khẩu từ đầu năm đến nay chủ yếu vẫn từ các hợp đồng đã ký từ trước, hợp đồng mới rất ít”, ông Năng cho biết. Theo đánh giá của các chuyên gia lúa gạo và bản thân các doanh nghiệp, dù giá gạo VN giảm nằm trong xu hướng giảm giá chung của giá gạo thế giới và giá nông sản toàn cầu, nhưng việc giá gạo VN giảm mạnh nhất và xuống mức thấp nhất thế giới bởi chúng ta phụ thuộc quá nhiều vào một số thị trường chính. Và khi các thị trường này thay đổi cách thức nhập khẩu gạo hay giảm nhập khẩu là VN có vấn đề. Trong vài ba năm trở lại đây, VN chủ yếu bán gạo cho các thị trường châu Á gồm Trung Quốc, Philippines, Indonesia, Malaysia trong khi việc mở rộng thị trường mới diễn ra rất chậm. Không những vậy, nhiều thị trường châu Phi trước đây VN có thị phần lớn cũng mất dần do sự cạnh tranh mạnh mẽ của gạo Ấn Độ và Pakistan. Các năm trước đây, Trung Quốc là thị trường tiêu thụ 40 – 50% tổng lượng gạo xuất khẩu của VN và là động lực giữ giá gạo xuất khẩu trong nước. Do đó, năm nay khi nước này chưa mở cửa cho gạo VN thì tình hình tiêu thụ vẫn còn nhiều khó khăn.
Hiếm hợp đồng mới, đầu ra ở đâu?
Theo VFA, tính từ đầu năm đến 13-4-2015, VN mới chỉ xuất khẩu được 1,144 triệu tấn gạo các loại với giá trị 472,8 triệu USD. Đây là mức xuất khẩu thấp nhất trong cùng khoảng thời gian tính từ năm 2008 đến nay (chín năm). VN cũng là nước duy nhất trong sáu quốc gia xuất khẩu gạo lớn nhất châu Á (Thái Lan, Ấn Độ, Việt Nam, Pakistan, Myanmar và Campuchia) có lượng gạo xuất khẩu giảm so với cùng kỳ năm trước. Hiện VN đã mất vị trí nhà xuất khẩu lớn thứ ba thế giới vào tay Pakistan. Sau khi cùng Ấn Độ và Thái Lan chiếm lĩnh thị trường xuất khẩu gạo của VN tại châu Phi, Pakistan mới đây đã đàm phán với Chính phủ Philippines về các thỏa thuận thương mại gạo. Ấn Độ, Thái Lan, Myanmar và Campuchia cũng đang tích cực tiếp xúc với các thị trường chính còn lại của VN. Ông Phạm Hoàng Lâm, tổng giám đốc Công ty cổ phần Hưng Lâm (An Giang), cho hay các năm trước khi các thị trường tập trung như Philippines, Indonesia, Malaysia chậm mua gạo của VN thì Trung Quốc trở thành nơi giải quyết hàng tồn kho. Tuy nhiên, đến thời điểm này phía Trung Quốc vẫn còn kiểm soát chặt biên giới nên buôn bán gạo tiểu ngạch giữa VN – TQ diễn ra chậm chạp, càng làm áp lực tiêu thụ gạo của VN thêm khó khăn hơn. “Không có thương hiệu, không đa dạng hóa thị trường chính là rào cản để gạo VN tìm được đầu ra trong giai đoạn này”, ông Lâm cho hay. Theo thông tin từ Bộ Công thương, nếu công tác thị trường được quan tâm đúng mức, gạo Việt Nam bảo đảm được chất lượng, giá cả cạnh tranh thì châu Phi và một số nước Tây Á sẽ là thị trường tiềm năng do nhu cầu tiêu thụ của người dân ở khu vực này còn rất lớn. Nhiều chuyên gia kinh tế cho rằng ngoài việc cần tạo thương hiệu cho gạo Việt thì các cơ quan chức năng cần chú trọng hơn nữa biện pháp hỗ trợ doanh nghiệp tìm kiếm thêm nhiều thị trường mới. Tính từ đầu năm đến hết ngày 9-4, VN mới xuất khẩu được 1,073 triệu tấn gạo các loại, giảm trên 250.000 tấn so với cùng kỳ 2014 với giá trị 445,6 triệu USD. “Gạo xuất khẩu từ đầu năm 2015 đến nay chủ yếu vẫn từ các hợp đồng đã ký kết từ trước, trong khi hợp đồng mới với số lượng lớn hầu như không có…” – ông Huỳnh Thế Năng, phó chủ tịch VFA cho biết.
Ai cũng biết với chinh sách hồnghơn chuyên chính quyền CSVN sử dụng toàn người của đảng và thân nhân họ không kiến thức về marketing, chỉ biết tìm mánh mung ăn cắp và nhận hối lộ Tội nghiệp nông dân VN nhịn đói cuóc cày sản xuất ra lúa gạo nhưng sau khi bán thu về không đủ vốn, hậu quả nhiều gia đình đói khát đưa đến tử tử, những người chủ gia đình không còn lưong tâm thì bán con gái cho Campuchia, Đại Hàn, Táu Đài Loan, TQ, Malaysia, Indonesia, Thái Lan, Ấn Độ, Phi Châu.... chỉ vì mục đích sinh tồn dưới hào quang XHCN thời đại HCM!
Xã Hội Dân Sự đánh vào hầu bao Hà NộiTrần Nguyên Thao (Danlambao) - Tổ chức Xã Hội Dân Sự Việt Nam (XHDS), đã hoàn toàn có chính nghĩa, khi đánh vào hầu bao Hà Nội, qua chiến thuật gởi tới Chính Phủ các quốc gia Tự Do và Tổ Chức Tín Dụng Quốc Tế bản đề nghị, yêu cầu đặt điều kiện tôn trọng nhân quyền trong hồ sơ xin vay nợ của Hà Nội. Bởi trong thực tế, Hà Nội đang sử dụng các khoản tiền đó để duy trì các cơ chế, nhân sự trấn áp dân chúng thay vì đầu tư phát triển đất nước. Đây là mũi tấn công mới, đánh đúng yếu huyệt của bạo quyền Hà Nội. Ngoại tệ trong các dư án bị quan tham rút ruột là chất keo hữu hiệu gắn chặt bạo quyền tàn ngược thành một khối, đồng thời là động lực khiến họ bảo vệ đảng để tiếp tục ăn cắp của dân. Nếu cơ hội bị giảm thiểu, đương nhiên số cán bộ trung thành với đảng cũng sẽ co lại theo tỷ lệ thuận.
Hiện nay, thảm họa cá chết Miền Trung và ngập mặn Đồng Bằng Cửu Long, sẽ làm cho ngân sách Hà Nội lâm vào thiếu hụt. Để lòe dân chúng, Hà Nội tiếp tục “vẽ ra” hình ảnh một “Việt Nam sẽ như thiên thai”. Nhưng trên thực tế, hiệp định TPP và lệnh dỡ bỏ cấm vận bán vũ khí sát thương vẫn còn nằm trong hình thức văn bản. Ngay cả việc Hà Nội mong mỏi Hoa Thịnh Đốn nhìn nhận Việt Nam là nền kinh tế thị trường còn chưa xảy ra; thì mong gì hiệu ứng kinh tế do Hiệp Định Đối Tác Xuyên Thái Bình Dương (TPP) mang lại vào thời điểm này. Muốn có thêm tiền để chi tiêu vung vít, trả lương, trả nợ, Hà Nội phải chạy ngược xuôi. Huy động vàng và ngoại tệ, một việc tương tự như “đánh tư sản mại bản” từng được cộng đảng áp dụng tại Miền Nam sau tháng 04-1975 cũng đang được Hà Nội chuẩn bị. Giới tài chánh còn lo Hà Nội vỡ nợ đến nơi khi mà quỹ bảo hiểm xã hội cạn tiền thì sẽ có thêm hàng triêu người lâm nguy, xã hội lúc đó đầy biến động. Số phận của cộng đảng khó thoát hiểm do tiền vào thì ít, chi ra lại nhiều. Ngân hàng mục rữa, bể ra từng mảng, vì giấu giếm chia nhau ăn bẩn... Dân chúng đều biết rõ, bất phục, giận dữ ngày một dâng cao. Hậu quả khó lường!
Vỡ nợ
Chuyên gia kinh tế Phạm Chi Lan nói: “Tổng số cán bộ, công nhân viên hưởng lương từ ngân sách nhà nước (NSNN) có tới 11 triệu người. Không ngân sách nào nuôi nổi bộ máy ăn lương lớn như vậy. Nước Mỹ có diện tích lớn xấp xỉ 30 lần nước ta, dân số gần gấp 4 lần, nhưng đội ngũ công chức của họ chỉ có 2,1 triệu. Nhìn sang Trung cộng thì chúng ta thấy đội ngũ công chức của họ cũng chỉ chiếm 2,8% dân số.”
Ngoài phần trả lương cho các loại cán bộ, công nhân viên 11 triệu người, Hà Nội còn dùng NSNN trả cho văn phòng chính của 6 tổ chức chính trị ngoại vi, một khoản tiền lên đến 1.615, 710 tỷ đồng, gồm: Ủy ban Trung ương Mặt Trận Tổ Quốc; Trung ương Đoàn Thanh Niên cộng sản; Trung ương Hội Liên Hiệp Phụ Nữ; Hội Nông dân; Hội Cựu Chiến Binh; Tổng Liên Đoàn Lao Động; và Liên Minh Hợp Tác Xã (Website Bộ Tài chánh)
Hàng năm trung bình chi thường xuyên của Hà Nội ở mức 68-69% GDP, có lúc lên đến 72% GDP. Năm nay là 65%. Khoảng gần 30% dùng để trả nợ. Đầu tư cho phát triển năm nay chỉ vào khoảng 10%.
Quỹ Bảo Hiểm Xã Hội (BHXH) là nguồn sống chính của trên 2 triệu người nghỉ hưu. Nhưng mối lo được các chuyên viên từng cảnh báo là Quỹ BHXH có thể vỡ nợ sớm hơn so với dự báo. Lý do là có nhiều doanh nghiệp hoạt động èo uột dẫn đến việc không thể đóng tiếp tiền cho Quỹ BHXH; Hà Nội chi tiêu vung vít quá, khiến NSNN bội chi hàng năm trung bình 6% GDP. Nợ xấu thuộc hệ thống ngân vẫn được giữ kín, nhưng giới chuyên gia tài chánh ước lượng ít nhất là 100 tỷ Mỹ Kim. Như vậy, cả bên NSNN và khối Tín Dụng đào đâu ra tiền để hoàn lại tiền vay từ Quỹ BHXH. Khi đó trên 2 triệu người nghỉ hưu không có tiền, thì chả cần thế lực thù địch nào xúi bẩy cũng đương nhiên có nhiều cuộc biểu tình diễn ra không ai ngăn cản nổi.
Theo tài liệu từ Quốc Hội VC, Quỹ BHXH đã cho NSNN vay và mua trái phiếu Chính phủ đến 73,41%; các ngân hàng thương mại quốc doanh vay chiếm 24,72%.
Các năm 2016, 2017 và 2018 Hà Nội bắt buộc phải trả tới 75% nợ trong nước theo hợp đồng vay mượn. Muốn giải quyết các khoản nợ này cách tốt nhất là đảo nợ. Phương cách Hà Nội đang dự tính là huy động 500 tấn vàng (khoảng 19,5 tỷ Mỹ Kim) trong dân, như trình bày. Sang năm 2017, Hà Nội không còn đủ diều kiện để vay tín dung ODA với lãi xuất ưu đãi, nếu có được, thì với lãi xuất rất cao. Hà Nội từng đảo nợ các năm 2014 là 70 nghìn tỷ VNĐ; năm 2015 đến 125 nghìn tỷ VNĐ; năm 2016 là 95 nghìn tỷ VNĐ.
Móc túi 
Tháng trước, mục này từng báo động, cộng đảng manh nha huy động vàng và ngoại tệ của dân. Khoảng giữa tháng 05, Hà Nội cho tung ra đợt thăm dò “huy động ngoại tệ và vàng tích trữ của người dân” trên hầu hết phương tiện truyền thông của đảng.
Nay Hà Nội quyết tâm thực hiện việc này. Trang điện tử của Thủ Tướng chính phủ, hôm 02-06-2016 ghi rằng “Huy động nguồn lực nhân dân cả trong và ngoài nước là giải pháp mà Thủ tướng yêu cầu bởi đây là nguồn lực rất lớn, chỉ tính kiều hối, mỗi năm có trên 10 tỷ Mỹ Kim. Thủ tướng giao Bộ Kế hoạch và Đầu tư chủ trì, phối hợp với Ngân hàng Nhà nước, Bộ Tài chính và các bộ, ngành liên quan đề xuất phương án huy động nguồn lực trong dân để đầu tư phát triển kinh tế-xã hội”.
Trước đó vài ngày, vào ngày 30 tháng 5, ông Nguyễn Xuân Phúc, Thủ Tướng đã lập một tổ công tác đặc biệt để đào khoét mọi nguồn vốn trong nước, đặt Phó Thủ Tướng Vương Đình Huệ phụ trách. Trong tuyên bố thành lập tổ công tác này, ông Nguyễn Xuân Phúc nhấn mạnh: “Chính phủ cũng sẽ thực hiện mọi biện pháp huy động nguồn lực kể cả huy động ngoại tệ trong dân để có thêm nguồn lực phục vụ phát triển kinh tế.” (Đất Việt, 31-05-2016)
Việc thắt chặt kiểm soát ngoại tệ và vàng sẽ khiến những thứ dự trữ này của dân trở nên khó khăn khi mang ra dùng. Chỉ còn cách bán cho nhà nước hoặc cho nhà nước vay, người có vàng sẽ cầm tờ giấy chứng nhận, một kiểu cưỡng bức mua công trái. Thậm chí sẽ có thể cộng đảng ép dân chúng đổi vàng và ngoại tệ lấy chứng khoán những công ty, như kiểu cổ phần hóa các tập đoàn quốc doanh đang thua lỗ, sang tay cho công chúng.
Đối với đảng viên cấp thừa hành hay loại người có làm ăn cùng băng với cộng đảng, có thể dùng vàng hay ngoại tệ mua cổ phần của các công ty quốc doanh là sân sau hay chân rết của đảng – còn kiếm ăn được. Như thế vừa lấy được tiền, vừa đáp ứng nhu cầu giải tư công ty quốc doanh. Đấy là cách mà chính phủ gọi là huy đông nguồn vốn một cách êm ái cho con cháu, anh em của họ.
Người dân không vai vế gì nếu tiếp tục giữ vàng sẽ bị lệnh vô hiệu hóa, không dùng đổi chác, bán buôn gì được sau này nữa, như kiểu đồng tiền cũ, không được chế độ nhìn nhận. Tuy nhiên, ai gan lỳ, không chịu đưa vàng hay Mỹ Kim ra theo lệnh của đảng, sau này vẫn dùng được. Vì vàng và Mỹ Kim vẫn giá trị bên ngoài Việt Nam; hoàn toàn khác với tiền đồng.
Nếu vơ vét chưa đủ, Hà Nội sẽ tăng giá nhu yếu phẩm, thuế, phí đường, tiền học, viện phí, các mặt hàng độc quyền như điện, nước, xăng... sẽ chịu quyết định tăng dần để cộng đảng thu tiền vô qua dịch vụ hàng ngày.
Xin xỏ
Thống kê chính thức của Hà Nội nói, năm 2015, thu nhập bình quân đầu người Việt Nam đạt tới 2.109 Mỹ Kim/ năm. Mức thu nhập này cao gấp đôi so với người dân ở các nước nghèo khó, theo xếp hạng của Ngân Hàng Thế Giới. Căn cứ vào mức thu nhập khoe khoang, cùng với hệ thống ngân hàng mục rữa, Hà Nội không đủ điều kiện để được vay vốn ưu đãi ODA, IDA. Bước vào 5 năm của nhiệm kỳ đến 2020, cộng đảng nhìn quanh thấy túi gần cạn kiệt, vội đưa người đi hàng vạn dặm để van vái, nhờ nước có thế giá tài chánh đứng “bầu chủ” trên giấy vay nợ
Như vậy, thu nhập trung bình 2.109 Mỹ Kim đầu người hàng năm do cộng đảng đưa ra là con số lừa gạt người dân. Quan sát đa số giới lao động, bán rong tại các vùng ngoại ô thành phố và tới 5,6 triệu người không có hộ khẩu [1]... họ chỉ kiếm trung bình 2 đến 4 Mỹ kim mỗi ngày. Đó là chưa tính đến viễn ảnh rất đen tối của khoảng 25 triệu người nằm trong vùng Đồng Bằng Sông Cửu Long ngập mặn, 4 tỉnh cá chết Miền Trung, Tây Nguyên và Nam Trung Bộ bị hạn hán, có cả triệu người đang bị đói. Hàng chục năm nay, Hà Nội nhận viện trợ các loại, cùng với tiền thu về qua xuất cảng và kiều hối rất nhiều. Vậy mà nay nước vẫn nợ, dân vẫn đói, đến đỗi báo động, sẽ có ngày “đứt dây”.
Trong nước thì ông Thủ Tướng cổ võ doanh nghiệp làm ra nhiều hàng hóa “ma ze in Việt Nam” [2] bán ra nước ngoài lấy ngoại tệ. Nhưng ông Thủ Tướng, từng làm Phó Thủ Tướng tới 5 năm, lại khai là cử nhân kinh tế, thì không thể vờ như không biết sự thật rất phũ phàng: hàng nội địa chịu lãi xuất tín dụng cao, cộng với các khoản “bôi trơn” có thời lên đến trên 20%; bị doanh nghiệp quốc doanh chèn ép phải phá sản hàng loạt, nên rất khó cạnh tranh. Ngoài ra, kể từ 31-12-2015, do hiệu lực từ Cộng Đồng Kinh Tế AEC, Hà Nội ký kết trước đó, hàng hóa toàn khối được tràn vào Việt Nam, khiến sản phẩm trong nước tìm chỗ đứng trong mắt người tiêu thụ khá vất vả.
Hai chuyến công du nước ngoài đầu tiên trong cương vị cầm đầu nội các, ông Nguyễn xuân Phúc thăm Nga và Nhật vào giữa tháng 5. Cả hai chuyến đi đều xin xỏ được rất ít, truyền thông đảng chỉ loan tin cho phải “phép”, không thể “đánh bóng” như thường lệ.
Chuyến đi Nga chắc là “ra ngõ gặp gái” nên chả bàn chuyện nhờ vả gì được như trước 1989, lúc Mạc Tư Khoa còn đến 70% ảnh hưởng ở Việt Nam. Đỉnh điểm của chuyến đi là muốn xác định rằng, hai nước Việt - Nga thúc đẩy hợp tác từ trước đó để liên tục củng cố chế độ độc tài. Hai ông Thủ Tướng bắt tay thắm thiết bày tỏ tình nghĩa độc đảng và duyệt hàng quân danh dự, trống kèn inh ỏi. Sau đó phân ngôi chủ, khách nhìn nhau “cười ruồi” thông cảm thôi. Vì Mạc Tư Khoa cũng đang “đói”, Hà Nội dù xin xỏ cách mấy cũng đành chịu, chả còn gì để cho.
Còn chuyến sang Nhật gặp gỡ các lãnh tụ thuộc khối G7 mở rộng, ông Phúc xum xoe, nhe răng “cười tươi như điếm” với mọi lãnh tụ, chả biết có ai hứa hẹn gì không, nhưng báo chí đảng không nói đến. Riêng với nước chủ nhà, Nhật Bản, Thủ tướng Shinzo Abe, cùng người đồng nhiệm, ông Nguyễn Xuân Phúc, chứng kiến các phần vụ liên quan hai nước trao đổi 5 văn kiện ký kết, trong đó có 4 văn kiện về vay vốn ODA với tổng số tiền là 166 tỷ yên (tương đương 1,5 tỷ USD).
Về phía Việt Nam, ông Nguyễn Xuân Phúc vác “mặt mo” mở miệng van vái, xin Nhật Bản nói giúp để Việt Nam tiếp cận nguồn vốn ưu đãi của các tổ chức tài chính quốc tế, trong đó có nguồn vốn IDA ưu đãi của Ngân hàng thế giới (WB) sau năm 2017.
Sáu tổ chức XHDS ở VN, bao gồm Hội Nhà báo độc lập, Hội Cựu tù nhân lương tâm, Hội Anh em dân chủ, Tăng đoàn Giáo hội Phật giáo Việt Nam thống nhất, Giáo hội Phật giáo Hòa Hảo thuần túy và Giáo hội Liên Hữu Lutheran Việt Nam-Hoa Kỳ, vào hôm 20 tháng 6 công bố một bản khuyến nghị, gửi đến các chính phủ và những tổ chức tín dụng quốc tế kêu gọi cần gắn nhân quyền vào các khoản vay của Việt Nam. Bản nhận định nhấn mạnh, đã đến lúc các tổ chức tín dụng quốc tế, đặc biệt là các chủ nợ lớn nhất của VN cần phải có một thái độ dứt khoát đối với Hà Nội. Vì những đồng Mỹ Kim từ tín dụng quốc tế cho Hà Nội vay, hiện không được sử dụng đúng mục đích của nó.
Thông điệp Obama
Đang hình thành tại Việt Nam, những dấu hiệu âm ỷ của một cơn bão dữ sẽ bùng lên sau 41 năm cả nước phải chịu đựng dưới sự đè nén của chế độ tàn ngược, phi nhân tính. Chỉ nói riêng về mặt kinh tế, Dân Tộc Việt đang muốn vùng lên, thoát khỏi bãi rác đầy rẫy những loại hàng phế thải, đầy chất độc hại trong thực phẩm; các mặt hàng tiêu dùng; mọi loại máy móc, dụng cụ công kỹ nghệ và kỹ thuật sản xuất lỗi thời; các đặc khu kinh tế của Tàu Cộng được Hà Nội cho nhập vào Việt Nam, như những pháo đài “nằm vùng” – một thứ con ngựa thành Troia sẵn sàng nổi dậy từ bên trong, khi thời điểm đến. [3]
Mỗi ngày, giới trẻ qua cách mạng tin học, hiểu biết và bớt sợ hãi tăng nhanh theo tỷ lệ thuận; dễ dàng nhận ra sự lừa dối của hệ thống cầm quyền. Giới trẻ Việt Nam trong ngoài nước đang nối trọn nhịp cầu hiệp nhất với niềm hy-vọng dâng cao, nhận lấy trách nhiệm của mình như thông điệp của Tổng Thống Hoa Kỳ, Obama trực tiếp để lại cho giới trẻ, trong dịp ông thăm Việt Nam, cuối tháng 05-2016: “Vận mệnh nằm trong tay các bạn. Đây là thời điểm của các bạn. Và trong khi các bạn theo đuổi tương lai mà các bạn muốn, tôi muốn các bạn biết rằng nước Mỹ sẽ ở ngay bên cạnh các bạn, như một đối tác, và một người bạn. Nhiều năm sau này, khi càng có nhiều người Việt và người Mỹ cùng nhau học tập, sáng tạo và kinh doanh chung, cùng nhau bảo vệ an ninh, phát huy quyền con người và chung sức bảo vệ hành tinh của chúng ta, tôi mong các bạn nhớ về khoảnh khắc này khi tôi chia sẻ tầm nhìn của tôi với các bạn. Hay là nói một cách khác, với những câu Kiều mà các bạn quá thân thuộc: Rằng trăm năm cũng từ đây. Của tin gọi một chút này làm ghi.” [4]
June 22-2016
__________________________________
Chú thích:
[1] Ngân hàng Thế giới (WB) và Viện Hàn Lâm Khoa học Xã Hội Việt Nam vừa công bố bản khảo sát về hệ thống đăng ký hộ khẩu ở Việt Nam. Báo cáo này thu thập kết quả từ cuộc khảo sát đăng ký hộ gia đình năm 2015, theo đó có đến 5,6 triệu người không được đối xử bình đẳng – bị coi như công dân hạng hai, chỉ vì họ không có hộ khẩu. (Đầu Tư chứng khoán, 16-06-2016)
[2] Phát biểu tại hội nghị "Doanh nghiệp Việt Nam - Động lực phát triển kinh tế của đất nước" hôm 29/4/2016 ở Sài Gòn, ông Phúc tỏ ra nghiêm nghị và nói một cách hùng hồn: “Đặc biệt, tạo điều kiện cho doanh nghiệp phát triển và hội nhập để không những phát triển kinh tế trong nước mà còn có nhiều doanh nghiệp xuất khẩu ở nước ngoài, mang thương hiệu mà ta hay gọi là “Ma dzê in Việt Nam” (phiên âm nguyên giọng).
[3] Con ngựa thành Troia là con ngựa gỗ mà quân Hy Lạp đã sử dụng để chiến thắng quân Troia trong cuộc chiến thành Troia. Sau 10 năm chiến đấu ở thành Troia, quân Hy Lạp không thể chiến thắng quân Troia bằng sức mạnh quân đội nên đã buộc phải làm theo kế của Odyssey là dỡ tàu ra và lấy gỗ để làm thành một con ngựa, sau đó giả vờ rút khỏi và chỉ để lại một người. Người này có nhiệm vụ đánh lừa quân Troia, khiến họ tưởng rằng ngựa gỗ là món quà của quân Hy Lạp đền bù cho bức tượng Athena đã bị phá hủy. Thực chất trong con ngựa chứa đầy lính. Khi quân Troia no say sau bữa tiệc chiến thắng, quân Hy Lạp trong bụng ngựa đã xông ra đánh và mở cổng thành cho quân bên ngoài vào. Nhờ có ngựa gỗ mà quân Hy Lạp đã chiến thắng và hoàn toàn đánh bại quân địch.
[4] Bản dịch của Thục Quyên (Đức Quốc) |
|
Những nội dung khác:
|
|
|
 |
|