Trang chủ :: Tin tức - Sự kiện :: Website tiếng Việt lớn nhất Canada email: vietnamville@sympatico.ca :: Bản sắc Việt :: Văn hóa - Giải trí :: Khoa học kỹ thuật :: Góc thư giãn :: Web links :: Vietnam News in English :: Tài Chánh, Đầu Tư, Bảo Hiểm, Kinh Doanh, Phong Trào Thịnh Vượng :: Trang thơ- Hội Thi Nhân VN Quốc Tế - IAVP :: Liên hệ
     Các chuyên mục 

Tin tức - Sự kiện
» Tin quốc tế
» Tin Việt Nam
» Cộng đồng VN hải ngoại
» Cộng đồng VN tại Canada
» Khu phố VN Montréal
» Kinh tế Tài chánh
» Y Khoa, Sinh lý, Dinh Dưỡng
» Canh nông
» Thể thao - Võ thuật
» Rao vặt - Việc làm

Website tiếng Việt lớn nhất Canada email: vietnamville@sympatico.ca
» Cần mời nhiều thương gia VN từ khắp hoàn cầu để phát triễn khu phố VN Montréal

Bản sắc Việt
» Lịch sử - Văn hóa
» Kết bạn, tìm người
» Phụ Nữ, Thẩm Mỹ, Gia Chánh
» Cải thiện dân tộc
» Phong trào Thịnh Vượng, Kinh Doanh
» Du Lịch, Thắng Cảnh
» Du học, Di trú Canada,USA...
» Cứu trợ nhân đạo
» Gỡ rối tơ lòng
» Chat

Văn hóa - Giải trí
» Thơ & Ngâm Thơ
» Nhạc
» Truyện ngắn
» Học Anh Văn phương pháp mới Tân Văn
» TV VN và thế giới
» Tự học khiêu vũ bằng video
» Giáo dục

Khoa học kỹ thuật
» Website VN trên thế giói

Góc thư giãn
» Chuyện vui
» Chuyện lạ bốn phương
» Tử vi - Huyền Bí

Web links

Vietnam News in English
» Tự điển Dictionary
» OREC- Tố Chức Các Quốc Gia Xuất Cảng Gạo

Tài Chánh, Đầu Tư, Bảo Hiểm, Kinh Doanh, Phong Trào Thịnh Vượng

Trang thơ- Hội Thi Nhân VN Quốc Tế - IAVP



     Xem bài theo ngày 
Tháng Sáu 2026
T2T3T4T5T6T7CN
1 2 3 4 5 6 7
8 9 10 11 12 13 14
15 16 17 18 19 20 21
22 23 24 25 26 27 28
29 30          
   

     Thống kê website 
 Trực tuyến: 2
 Lượt truy cập: 29441367

 
Website tiếng Việt lớn nhất Canada email: vietnamville@sympatico.ca 28.06.2026 08:59
Bồ tát Hồ Chí Minh!
26.06.2016 13:01

“Bác Hồ là Bồ Tát, là vị La hán, bởi vì Người đã dành tất cả cho mọi người, không giữ gì riêng cho mình cả. Cuộc đời và sự nghiệp của Bác Hồ như đóa sen giữa rừng hoa dân tộc Việt Nam, hội tụ đức tài của đất nước”. (Báo Nhân Dân ngày 22-1-1997)


Ảnh: Internet

 



Mưa sầm sập suốt ngày. Mây sũng nước. Đất trời cứ như bị cái chăn ẩm trùm lên.

Một ngày ở với Thượng tọa mà tôi phát hãi bởi sức làm việc của ông.

Sáng, ông dậy từ 4h để thiền và trì chú. 6h30’ ăn sáng bằng bánh mì với ly cà phê pha lẫn bột sâm Ngọc Linh, rồi đi làm việc ở khu trồng phong lan, hay khu trồng sâm hoặc khu cấy mô sâm… Trưa ăn chút cơm chay, rồi lại đi làm cho tới tối mịt. Ăn bữa tối xong, lại ngồi viết sách… Với Thượng tọa, mỗi ngày chỉ ngủ khoảng 4, 5 giờ.

dai bo tat ho chi minh
Bác Hồ đi khất thực khi hoạt động ở Thái Lan

Ở tuổi gần 80, vậy mà Thượng tọa vẫn đi lại nhanh thoăn thoắt, tiếng nói sang sảng và tư duy thì vẫn cực kỳ mẫn tiệp, sắc sảo. Nhìn Thượng tọa làm việc, không ai có thể nghĩ rằng ông từng bị ung thư dạ dày và các giáo sư, bác sĩ của bệnh viện như Chợ Rẫy, Việt - Đức, Bạch Mai… đều chẩn đoán giống nhau và khuyên ông nên mổ cắt khối u, với hy vọng sống thêm… 6 tháng. Vậy là Thượng tọa về giam mình trong mật thất, tự dùng Yoga tiêu diệt khối u. Sau 12 ngày ở trong mật thất, không ăn uống, dùng nội lực của Yoga, thầy đã chiến thắng. Khối u biến mất và từ năm 2012 thầy không còn thấy triệu chứng gì về căn bệnh này nữa.

Việc Thượng tọa Thích Huệ Đăng tìm ra phương pháp Kriya Yoga (Hợp nhất với đấng Vô Cùng do sự trung gian của một nghi thức hay hành động), được giới Yoga Ấn Độ đánh giá rất cao và sau khi khảo sát, chứng nghiệm phương pháp của Thượng tọa, Trung tâm Sivanada Yoga Vedante Quốc tế thuộc Học viện Yoga Vedante Forest đã cấp bằng cho ông với tước hiệu là “Bậc thầy Yoga”.

Chuyện Thượng tọa luyện Yoga, tìm ra phương pháp “thở bằng xương sống”, vốn bị thất truyền từ gần 2.000 năm, chúng tôi sẽ đề cập đến trong một phóng sự khác.

Thượng tọa Thích Huệ Đăng là một nhà tu hành rất nổi tiếng ở Việt Nam. Ông nổi tiếng đến mức, nhiều người còn cho rằng, ông cũng là một vị Bồ Tát tái sinh. Thôi thì, chuyện trong Phật giáo có kiếp trước, kiếp sau cũng chẳng biết thế nào, nhưng quả thật, khi nói chuyện với Thượng tọa và tận mắt nhìn những gì ông đang làm, những chồng sách ông viết ra mới thấy rằng người bình thường khó có thể làm như vậy.

Ở Việt Nam, có lẽ chưa có một vị Thượng tọa nào lại có thể giảng giải 21 bộ Kinh Phật mà không cần sổ sách, giấy tờ. Và sau này người ta cứ mang băng ghi âm mà Thượng tọa đã giảng, gỡ ra rồi in thành sách.

Cũng chưa có một Thượng tọa nào kiên quyết không nhận sự cúng dường của thí chủ, mà tự mình làm ra của cải vật chất, để vừa nuôi mình vừa đóng góp cho xã hội.

dai bo tat ho chi minh
Thượng tọa Thích Huệ Đăng

Cũng chưa có một Thượng tọa nào lại là một nhà khoa học và được cấp bằng sáng chế về cấy mô sâm Ngọc Linh và hoa phong lan. Và công trình cấy mô sâm Ngọc linh của ông đang được đề nghị xét Giải thưởng Hồ Chí Minh.

Xem ra, Thượng tọa Thích Huệ Đăng đang đi một mình trên con đường chân lý của Đức Thích Ca Mâu Ni để lại, đó là người tu hành cũng phải tạo ra của cải vật chất để giúp mình và giúp người.

Thượng tọa phản đối một cách quyết liệt về tình trạng bây giờ người ta biến Phật giáo thành một thứ tôn giáo mê tín dị đoan, suốt ngày “cốc cốc cheng cheng”, cầu xin Phật cho từ sự bình an đến sức khỏe, rồi thăng quan tiến chức, phát tài phát lộc và khấn vái theo kiểu: “Buôn một bán mười, đi tươi về tốt…”.

Tôi để ý thấy ở đầu giường của Thượng tọa có bức ảnh một nhà sư mặc áo vàng, nét mặt trang nghiêm, đang cầm bát đi khất thực. Nhìn bức ảnh này, tôi ngờ ngợ vì thấy quen quen. Tôi hỏi Thượng tọa, người này là ai? Thượng tọa nói luôn: “Đó là Đại Bồ Tát Hồ Chí Minh”.

Tôi ngạc nhiên vô cùng và nhớ ra trong sử sách, thời gian hoạt động ở Thái Lan, Chủ tịch Hồ Chí Minh lấy bí danh là Thầu Chín và đã từng đi tu. Rồi Thượng tọa Thích Huệ Đăng nói với tôi rằng: “Ngài là Đại Bồ Tát Hồ Chí Minh. Hằng ngày tôi vẫn hai lần nói chuyện với Ngài. Buổi sáng trước khi đi làm, tôi trình bày với ngài rằng, hôm nay tôi phải làm việc gì và nếu có khó khăn tôi cũng sẽ trình bày với Ngài - Buổi tối trước khi đi ngủ, tôi cũng lại báo cáo với Ngài ngày hôm nay tôi đã làm được những việc gì. Và đã hàng chục năm nay, nếu như đi xa thì thôi, còn nếu ở nhà, không bao giờ tôi bỏ việc nói chuyện với Ngài như vậy”.

dai bo tat ho chi minh
Bác Hồ ngồi thiền trong hang đá (ảnh tư liệu của Nhà văn Sơn Tùng)

Nghe Thượng tọa nói tôi rất ngạc nhiên, dường như nhận thấy điều này ở tôi, Thượng tọa bảo rằng: “Các anh chưa nghiên cứu Phật pháp hoặc cũng có thể anh chưa tìm hiểu tư tưởng Chủ tịch Hồ Chí Minh về Phật pháp và con đường đi cứu dân, cứu nước, giành độc lập cho dân tộc của Người. Con đường của Người cũng là đi theo chân lý của Đức Phật. Người là một vị Đại Bồ Tát tái sinh, đã nhập thế, từ bỏ mọi vinh hoa phú quý, từ bỏ cuộc sống đang yên bình để dấn thân vào con đường mịt mù chông gai, gian khổ, từ đó tìm ra con đường giành độc lập cho dân tộc. Điều này giống Phật Thích Ca Mâu Ni từ bỏ cung vàng điện ngọc, ngai vàng, vợ đẹp con ngoan, đi tu hành tìm ra chân lý cứu độ chúng sinh.

Đã có nhiều người cho rằng, Ngài mang bát đi khất thực ở Thái Lan đó là cách che mắt mật thám, thật ra không phải như vậy. Đi khất thực ngoài ý nghĩa nhận sự cúng dường của chúng sinh còn là một hình thức tu thiền, đi để cảm nhận được cuộc sống vất vả lầm than, đi để mà suy ngẫm về số phận của chúng sinh. Nhà sư đi khất thực chỉ được đi theo một con đường luôn hướng về phía trước và không được quay ngược trở lại, đây chính là ý nghĩa đích thực của việc đi khất thực. Cũng như Chủ tịch Hồ Chí Minh khi đã lên tàu bôn ba năm châu bốn biển tìm đường cứu nước, đã đi sẽ không quay trở lại, mà chỉ về khi đã tìm ra chân lý”.

Rồi Thượng tọa cho tôi xem những tập bài giảng, bài nói chuyện và tham luận của ông về tư tưởng Phật giáo của Hồ Chí Minh, Trần Nhân Tông và của Phật Thích Ca Mâu Ni, Thượng tọa luôn giữ quan điểm rằng, giữa 3 người này có một nét chung đó là tìm đường cứu dân, cứu nước bằng chân lý Phật pháp.

Nghiên cứu tư tưởng Hồ Chí Minh chúng ta thấy có nhiều nét tương đồng với các tư tưởng lớn của Phật giáo. Đó là:

1- Tư tưởng hy sinh cho nhân loại và chúng sinh;

2- Tư tưởng vì con người, lo cho con người;

3- Tư tưởng sống thanh bạch, giản dị, tránh xa hoa lãng phí;

4- Tư tưởng chống chủ nghĩa cá nhân, chống thói hư tật xấu tha hóa về đạo đức;

Chủ tịch Hồ Chí Minh là người suốt đời cống hiến cho nhân dân Việt Nam.

Người bộc bạch: “Tôi chỉ có một ham muốn, ham muốn tột bậc, là làm sao cho nước ta được hoàn toàn độc lập, dân ta được hoàn toàn tự do, đồng bào ai cũng có cơm ăn, áo mặc, ai cũng được học hành".

Người thấm nhuần sâu sắc tư tưởng từ bi hỉ xả của Phật giáo. Khi nhìn thấy một tù binh Pháp bị thương đang run lên vì gió rét, Người đã không ngần ngại cởi ngay tấm áo đang mặc khoác lên người tù binh trước con mắt ngạc nhiên và cảm phục đến thẫn thờ của hàng nghìn tù binh Pháp trong trận Điện Biên Phủ.

Trên bình diện tư tưởng, Chủ tịch Hồ Chí Minh có nhiều mặt gần gũi, gặp gỡ với giáo lý Phật giáo. Cốt tủy của Phật giáo là Từ bi hỉ xả, Vô ngã vị tha, Cứu khổ cứu nạn. Chủ tịch Hồ Chí Minh viết: “Tôn chỉ mục đích của đạo Phật nhằm xây dựng cuộc đời thuần mỹ, chí thiện, bình đẳng, yên vui và no ấm”.

Hồ Chí Minh khẳng định, đại đoàn kết dân tộc là vấn đề chiến lược, là điều kiện tiên quyết bảo đảm thành công của cách mạng. “Dân” là chỉ mọi người con đất Việt, đều là con Rồng cháu Tiên, không phân biệt dân tộc, tôn giáo, già hay trẻ..: “Ai có tài, có đức, có sức, có lòng phụng sự Tổ quốc và phụng sự nhân dân thì ta đoàn kết với họ”. Người khuyên: “Dân ta xin nhớ chữ đồng: Đồng tình, đồng sức, đồng lòng, đồng minh” và khẳng định: “Đại đoàn kết dân tộc không chỉ là mục tiêu, nhiệm vụ hàng đầu của Đảng mà còn là mục tiêu, nhiệm vụ hàng đầu của cả dân tộc”.

Theo Người, muốn đoàn kết thì phải biết “Cầu đồng tồn dị”: Lấy cái chung để hạn chế cái riêng, cái khác biệt; kế thừa truyền thống yêu nước, nhân nghĩa, đoàn kết của dân tộc; phải khoan dung, độ lượng với con người; phải chống khuynh hướng: “Cô độc, hẹp hòi; đoàn kết vô nguyên tắc”. Người nhấn mạnh, lợi ích tối cao của dân tộc là độc lập, chủ quyền, toàn vẹn lãnh thổ; là tự do, dân chủ, bình đẳng; đó chính là ngọn cờ đoàn kết, là nguyên tắc bất di bất dịch của cách mạng Việt Nam. Chính nguyên tắc đó đã thu hút, tập hợp các tầng lớp nhân dân thành một khối dưới sự lãnh đạo của Đảng, tạo nên sức mạnh vĩ đại chiến thắng 2 đế quốc Pháp, Mỹ.

Theo Hồ Chí Minh, đồng bào lương hay giáo đều là người Việt Nam, cách mạng là sự nghiệp chung không phải chỉ của một, hai người. Người kêu gọi: "Lương giáo đoàn kết, toàn dân đoàn kết, cả nước một lòng, nhân dân ta nhất định sẽ thắng lợi trong công cuộc đấu tranh thực hiện hòa bình, thống nhất Tổ quốc và xây dựng một nước Việt Nam hòa bình, thống nhất, độc lập dân chủ và giàu mạnh". 

Phật hoàng Trần Nhân Tông - vị sư tổ của Phái Trúc Lâm là một ông vua đã từng chỉ huy quân dân Đại Việt hai lần đánh thắng quân Nguyên, ông đã vận dụng tư tưởng Phật giáo vào lãnh đạo nhân dân, đoàn kết một lòng chống giặc ngoại xâm, ông đã dẹp đi những mối thù những xích mích trong hoàng tộc, để đoàn kết trên dưới một lòng tạo ra sức mạnh thống nhất toàn dân tộc.

Chủ tịch Hồ Chí Minh cũng vậy. Câu nói của Người: “Đoàn kết, đoàn kết đại đoàn kết. Thành công, thành công, đại thành công” chính là thể hiện một cách cụ thể nhất tư tưởng của Phật giáo.

Con đường của Chủ tịch Hồ Chí Minh cũng như của Phật hoàng Trần Nhân Tông rất giống nhau. Chính vì thế mà mong ước của Thượng tọa Thích Huệ Đăng là làm sao xây dựng được một hệ tư tưởng Phật giáo Việt Nam dựa trên ba tư tưởng cốt lõi là: Chân lý Phật giáo của Thích Ca Mâu Ni - Chân lý Phật giáo của Phái Trúc Lâm và Tư tưởng Hồ Chí Minh. Còn nếu cứ để Phật giáo phát triển pha tạp như hiện nay, không có bản sắc Việt, chẳng giống Ấn Độ, chẳng ra Đài Loan, Trung Quốc… và biến Phật thành một lực lượng siêu nhiên, bởi chính những nhà tu hành đã làm như vậy để kiếm tiền thì đó không phải là con đường của Phật giáo.


Tội ác hữu hình, vô hình của Hồ Chí Minh

Le Nguyen (Danlambao) - Mặc dù Hồ Chí Minh là tên tay sai dễ sai bảo của quốc tế cộng sản nhưng không vì thế mà Hồ được trọng dụng, hắn vẫn bị Staline khinh thường, đánh giá là một tên cộng sản dốt nát, rừng rú. Với bản chất rừng rú, dễ sai bảo nên Hồ Chí Minh đã gieo rắc biết bao nhiêu tang tóc, khổ đau cho đất nước, dân tộc Việt Nam và di họa Hồ vẫn còn tồn tại, tác động gây ngộ nhận lên mọi mặt đời sống người dân Việt Nam đến tận ngày hôm.

Thời nay với công cụ truyền thông hiện đại đã giúp cho người dân tiếp cận thông tin nhận ra đằng sau bộ mặt Hồ Chí Minh được tuyên giáo tô vẽ thành “thần thánh”, được loa đài ra rả ca tụng suốt đời “vì dân vì nước”. Nhưng đích thực, Hồ là một tên cộng sản quốc tế hoạt đầu gian manh, độc ác ngông cuồng sẵn sàng bán rẻ đồng bào, đồng loại, đồng chí để hoàn thành nhiệm vụ do cộng sản quốc tế giao phó.

Ngông cuồng của tên tay sai Hồ Chí Minh trong những ngày đầu về Trung Quốc hoạt động cho quốc tế cộng sản, là cấu kết với Lâm Đức Thụ bán cụ Phan Bội Châu cho thực dân pháp để lấy tiền thưởng, rồi cướp cơ sở cách mạng Tâm Tâm Xã của cụ Phan làm thành tổ chức cộng sản cho mình. Song song với việc bán đứng cụ Phan là Hồ Chí Minh hợp tác với Lâm Đức Thụ chỉ điểm cho Pháp bắt các thanh niên Việt Nam tốt nghiệp trường võ bị Hoàng Phố, không chịu gia nhập tổ chức cộng sản do Hồ lập ra, khi vừa đặt chân đến đất mẹ Việt Nam để nhận tiền thưởng.

Sự thật lịch sử cũng đã chỉ ra, chính Hồ Chí Minh làm theo chỉ đạo của Nga -Tàu ngăn cản con đường độc lập, thống nhất trong hòa bình do Nhật, Pháp trao trả lại cho Việt Nam vào những năm cuối của thập niên 40s của thế kỷ trước. Tất cả các cuộc chiến tranh dai dẳng trên đất nước Việt Nam là do sự ngông cuồng, ngoan ngoãn làm tay sai cho quốc tế cộng sản của Hồ Chí Minh. Hắn cướp chính quyền, cướp công kháng chiến đem Việt Nam đặt vào trong quỷ đạo của quốc tế cộng sản và tổ chức cộng sản của Hồ đã tàn sát các lãnh đạo ưu tú của các tổ chức, đảng phái không cộng sản chống Pháp như Lý Đông A, Huỳnh Phú Sổ, Khái Hưng, Trương Tử Anh...

Tiếp theo sau đó là Hồ Chí Minh theo lệnh Tàu, nhận chỉ thị Nga thực hiện cải cách ruộng đất với khẩu hiệu “trí phú địa hào đào tận gốc tróc tận rễ” đã cướp đi mạng sống hàng trăm ngàn người dân Việt Nam và cầm tù không ít trí thức tinh hoa đã góp công không ít cho kháng chiến chống Pháp trong vụ án nhân văn giai phẩm như Nguyễn Hữu Đang, Trần Dần, Lê Đạt, Hoàng Cầm, Nguyễn Mạnh Tường, Trần Đức Thảo... 

Tội ác do mê cuồng cộng sản của Hồ Chí Minh còn tiếp diễn qua việc phát động cả nước lao vào cuộc chiến đánh thuê cho Nga-Tàu xâm chiếm nhuộm đỏ Việt Nam Cộng Hòa và trong cuộc chiến xâm lăng miền nam dưới vỏ bọc “chống Mỹ cứu nước” Hồ Chí Minh đã nướng hàng triệu thanh niên miền bắc cho tham vọng tay sai cộng sản quốc tế và Hồ đã được thế giới gắn cho danh hiệu là một trong mười ba tên đồ tể của thế kỷ 20..

Những vụ việc vừa nói đến chỉ là một phần tội ác do bản chất tay sai ngông cuồng của Hồ gây ra cho dân tộc, đất nước Việt Nam. Nói đến tội ác, nói đến sự ngông cuồng của Hồ Chí Minh, không biết phải viết đến bao nhiêu trang, bao nhiêu quyển mới kể hết tội ác của Hồ Chí Minh. Nói đến tội ác trời không dung đất không tha của Hồ, thật ra nếu không có sự tiếp tay của những tên cháu ngoan bác Hồ, của các tên đảng viên cộng sản thừa hành mù quáng, cuồng tín, dốt nát, du thủ du thực thì Hồ Chí Minh dù có ba đầu sáu tay, mười hai con mắt cũng không thể làm được.

Tội ác hữu hình do ngông cuồng làm tay sai cho cộng sản quốc tế của Hồ Chí Minh là “...giết người yêu nước không cộng sản... giết gần hai chục vạn người trong cải cách ruộng đất... cầm tù văn nghệ sĩ, trí thức tinh hoa trong nhân văn giai phẩm... nướng hàng triệu thanh niên vào cuộc chiến tranh xâm lăng Việt Nam cộng hòa, đánh Mỹ đến người Việt Nam cuối cùng cho Nga Tàu...”

Tội ác hữu hình do Hồ Chí Minh gây ra đã thấy ghê sợ nhưng tội ác vô hình do tư tưởng quái đản, thú vật của Hồ Chí Minh làm ra còn kinh khủng hơn nhiều. Nó đã được văn nô, bồi bút, báo nô tay sai của tuyên giáo trung ương đảng cộng sản thu gom làm thành tài liệu được gọi là tư tưởng, đạo đức Hồ Chí Minh phát tán cho các đảng viên, các cháu ngoan bác Hồ học tập, làm theo.

Cụ thể là Hồ Chí Minh nhập vai nhà văn Trần Lực bịa chuyện, tố điêu, tưởng tượng tội ác rùng rợn của thực dân Pháp trong truyện ngắn Giấc Ngủ Mười Năm có đoạn viết như sau:

“...Người ta nói dân ở gần mặt trận ai cũng hăng. Có gì lạ đâu. Tây nó ác quá. Chúng bắt được đàn bà con gái, thì 7 tuổi đến 70 nó chẳng từ ai. Năm bảy thằng tranh nhau hiếp. Hiếp không chết, thì nó chặt đầu, móc mắt, mổ bụng, rạch trôn. Có khi chúng bắt con trai hiếp mẹ, cha hiếp con gái, cho chúng nó coi và cười. Không nghe thì chúng giết cả nhà.

Có khi bắt được đàn bà có thai, chúng nó trói lại như trói lợn, rồi đánh đố với nhau. Thằng thì đoán chửa con trai. Thằng thì đoán chửa con gái. Rồi chúng nó mổ bụng người đàn bà chửa, móc đứa con trong bụng ra coi. Thằng nào đoán trúng thì được tiền hoặc thuốc lá.

Có khi chúng nó bắt đàn bà, trói chân, trói tay lại, lột truồng hết áo quần rồi cho chó con bú cụt cả đầu vú. Người đàn bà vô phúc van khóc chừng nào, thì Tây reo cười chừng ấy.

Bắt được người già và thanh niên, chúng nó chọc tiết, chôn sống, chặt đầu, phanh thây, hoặc treo thòng lòng trên cành cây, chất củi thui. Có khi chúng nó bắt ăn thuốc viên, nói là thuốc chữa bệnh. Nuốt xong chừng mấy phút đồng hồ thì trợn mắt lăn ra chết, cả mình mẩy tím bầm.

Trẻ con thì chúng nó bắt bỏ trong chum, nấu nước sôi giội vào. Hoặc trói 2, 3 em lại một bó, quấn rơm và giẻ chung quanh, rồi chúng nó tưới dầu xăng đốt...”

Qua đoạn văn trên chỉ ra thú tính trong tư tưởng Hồ Chí Minh là không thể chối cãi và đó cũng không phải là điều duy nhất đáng ghê tởm của Hồ Chí Minh. Đáng thất vọng, ghê tởm hơn nữa là lời kết nằm thể hiện nhân cách có vấn đề trong đoạn kết của truyện Giấc Ngủ Mười Năm, Hồ đã tự đánh bóng mình trơ tráo như sau:

“Ba hôm sau, tôi ra về. Về đến nhà, không khỏi tủi tủi mừng mừng, tình xưa cảnh mới. Việc đầu tiên tôi làm là viết một bức thư giao cho Đào dâng lên Cụ Hồ để cảm ơn Người và chúc Người mạnh khỏe. Việc thứ hai là cầm bút ghi lại những điều trên đây: 

Trong mười năm bấy nhiêu tình, 
Nước mình mình cứu, dân mình mình yêu.”

Thật ra bịa chuyện, tố điêu tội ác thực dân Pháp chỉ là chuyện nhỏ so với bài Địa Chủ Ác Ghê của Hồ Chí Minh với bút danh C.B vu khống, tố điêu bà Cát Hanh Long, Nguyễn Thị Năm gia đình có công với cách mạng, kháng chiến chống pháp trong thời cải cách ruộng đất ở miền bắc có đoạn như sau:

“...Trời rét, chúng bắt nông dân cởi trần, rồi dội nước lạnh vào người. Hoặc bắt đội thùng nước lạnh có lỗ thủng, nước rỏ từng giọt vào đầu, vào vai, đau buốt tận óc tận ruột.

- Chúng trói chặt nông dân, treo lên xà nhà, kéo lên kéo xuống.

- Chúng đóng gióng trâu vào mồm nông dân, làm cho gẫy răng hộc máu. Bơm nước vào bụng, rồi giẫm lên bụng cho hộc nước ra.

- Chúng đổ nước cà, nước mắm vào mũi nông dân, làm cho nôn sặc lên.

- Chúng lấy nến đốt vào mình nông dân, làm cho cháy da bỏng thịt.

- Đó là chưa kể tội phản cách mạng của chúng. Trước kia mẹ con chúng đã thông đồng với Pháp và Nhật để bắt bớ cán bộ. Sau Cách mạng tháng Tám, chúng đã thông đồng với giặc Pháp và Việt gian bù nhìn để phá hoại kháng chiến...”

Chuyện nhà văn Trần Lực cho nhân vật chánh trong truyện Giấc Ngủ Mười Nămtrao thơ cho nhân vật Đào “dâng lên” cụ Hồ để cám ơn người và chúc người mạnh khỏe, chỉ là chuyện cực nhỏ so với tư tưởng quái đản mất nhân cách của Hồ Chí Minh giả dạng Trần Dân Tiên thể hiện trong tập truyện “Những Mẫu Chuyện Về Cuộc Đời Hoạt Động Của Hồ Chủ Tịch”. Có nhiều đoạn Hồ tự tâng bốc, khen mình hết lời như sau:

“...Ngày hôm đó, lần đầu tiên thủ đô Hà Nội được tận mắt thấy người con yêu quý nhất của dân tộc Việt Nam... nhân dân nhận thấy Hồ chủ tịch giản dị, thân mật như người cha hiền về với đám con... quần chúng cảm thấy sâu sắc lòng yêu thương của một người cha...

Chủ tịch không bao giờ nghĩ đến mình. Người chỉ nghĩ đến người khác, nghĩ đến nhân dân. Hồ chủ tịch được nhân dân yêu mến là do tính cương trực và lòng trong sạch của người... Thái độ của người ngay thẳng... nhờ bác Hồ mà những người lao động trong nhà máy và trên đồng ruộng tăng năng suất... Đối với nhi đồng, tên bác Hồ như một người mẹ hiền. chỉ nhắc đến tên bác là các em trở nên ngoan ngoãn... nhân dân gọi chủ tịch là cha già của dân tộc...”

Để diễn hoàn hảo, để đóng tròn vai tự mình khen mình, tự vẽ ra hình ảnh mình là “thánh” nhằm lừa gạt nhân dân Việt Nam, Hồ Chí Minh kết thúc tập truyện“Những Mẫu Chuyện Về Cuộc Đời Hoạt Động Của Hồ Chủ Tịch” do Trần Dân Tiên diễn như sau:

“...Chúng tôi không có tham vọng viết một quyển tiểu sử của Hồ Chủ Tịch. Chúng tôi chỉ mong quyển truyện này giúp đồng bào biết vài mẩu chuyện của vị lãnh tụ đã xây dựng nên nước Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa. Thân thế của Hồ Chủ Tịch gắn liền với sự nghiệp cách mạng Việt Nam và sự hoạt động của các chiến sĩ và của quần chúng. Địa bàn hoạt động của Hồ Chủ Tịch bao la, trong nước có, ngoài nước có. Thường lại phải hoạt động bí mật, khi ẩn, khi hiện rất khó theo dõi mà Hồ Chủ Tịch thì ít khi muốn nói về mình. Chúng tôi phải công phu bắt mối người này sang người khác. Chúng tôi phải dựa vào một số các đồng chí thường được gần gũi Hồ Chủ Tịch. Các đồng chí này thỉnh thoảng, tình cờ trong những giờ nghỉ ngơi sau công tác hay trong những lúc đi đường được nghe Hồ Chủ Tịch kể cho ít mẩu chuyện trong đời hoạt động của Người...”

Tội ác Hồ Chí Minh quá kinh khủng, quá ghê sợ, dù đảng cộng sản Việt Nam có cả hệ thống loa đài hùng hậu vào cuộc vẫn không thể bưng bít, che dấu cho tội ác Hồ Chí Minh. Tội ác hữu hình của Hồ Chí Minh đã thuộc về quá khứ không thể sửa đổi được và lịch sử sẽ phán xét hắn. Tội ác vô hình của Hồ Chí Minh, phát sinh từ tư tưởng quái đản bịa chuyện, tố điêu do thú tính của Hồ tạo ra đã nhiễm vào máu xương tim óc của các tên cộng sản mù đảng, đám cháu ngoan bác hồ mê muội và chính bọn mê cuồng, ngu muội này đã tích cực tiếp tay cho bọn buôn dân bán nước, tàn dân hại nước của băng cướp Ba Đình dìm đất nước, dân tộc Việt Nam dưới đáy đói nghèo, lạc hậu, chậm tiến.

Cũng chính đám mù đảng, cuồng Hồ đã hư cấu, bịa chuyện sáng chế ra hào quang, huyền thoại giả tạo cho Hồ, cho đảng cộng sản Việt Nam lừa gạt người dân hơn ¾ thế kỷ qua. Hiện nay bầy đàn nhốn nháo không não này, sẵn sàng lao vào chửi bới bất cứ ai, chỉ ra sự thật Hồ Chí Minh như Hồ chí Minh vốn có, nghĩa là chúng chửi bới bất cứ ai chỉ ra tư tưởng, đạo đức không có gì của Hồ Chí Minh... Chính xác là tư tưởng, đạo đức Hồ Chí Minh, nó tầm thường hơn những con người tầm thường khác nhưng bọn mù đảng, cuồng Hồ vẫn mù quáng tiếp tay cho đám lãnh đạo đương quyền ca ngợi tư tưởng, đạo đức hồ nhằm tiếp tục bịp bợm nhân dân Việt Nam. Nói theo ngôn ngữ của Nguyễn Phú Trọng là đám cuồng tín mù đảng, ngu Hồ vẫn xông lên tuyến đầu để bảo vệ đám lãnh đạo đương quyền, suy thoái đạo đức lối sống, buôn bán xác chết của Hồ, củng cố quyền lực, quyền lợi cướp được của nhân dân Việt Nam. 

26/9/2015



Hồ Chí Minh, Thiên Thần Hay Ác Quỷ?

Kiêm Ái
 

Ghi Chú: 6 "đức tính vĩ đại" của Hồ Chủ Tịt

+ BETRAYER : Kẻ bán nước
+ LUSTFUL : Dâm tặc
+ PLAGIARIZER : Đạo văn
+ DEFRAUDER : Xảo quyệt
+ INSOLENT : Hỗn láo với Tổ tiên (Vô giáo dục)
+ MURDERER : Sát nhân
 

Từ khi Quốc tế Cộng Sản sụp đổ đến nay, những bộ mặt thật về các lãnh tụ Cộng Sản lần lần bị phơi bày trước dư luận quốc tế, trong đó có Hồ Chí Minh. Đảng Cộng Sản Việt Nam luôn luôn tạo cho dư luận trong nước lầm tưởng Hồ Chí Minh là một thiên thần, một cha già dân tộc và là một gương mẫu cho thanh niên noi theo.  Đối với dư luận quốc tế, Cộng Sản Việt Nam lại càng cố gắng hơn, để dư luận cho rằng Hồ Chí Minh có công lớn đối với dân tộc Việt Nam, Hồ Chí Minh là người thắng hai cuộc chiến với Pháp và Mỹ để dành độc lập và thống nhất cho Việt Nam.

Năm 1990, Cộng Sản Hà Nội đã vận động cơ quan UNESCO của Liên Hiệp Quốc vinh danh Hồ Chí Minh như là một nhà văn hóa quốc tế, vì những tác phẩm văn chương của họ Hồ. Tuy nhiên, cũng từ ngày đó, người Việt hải ngoại cũng như những nhà văn hóa và sử học ngoại quốc đã chú ý đến những gì Hồ Chí Minh đã làm cho dân tộc Việt Nam cũng như đời tư của Hồ Chí Minh có đúng như Cộng Sản Việt Nam đã rêu rao hay không? UNESCO đã hủy bỏ việc vinh danh Hồ Chí Minh và cấm không được đả động đến tên Hồ Chí Minh trong kỳ họp đó.

Đây là kết quả việc làm của người Việt Hải Ngoại chống Cộng mà người có công nhiều nhất là giáo sư Lê Hữu Mục. Giáo sư Lê Hữu Mục đã thu thập tài liệu và phát hành cuốn sách nhan đề "Hồ Chí Minh không phải là tác giả Ngục Trung Nhật Ký", trong đó, giáo sư Lê Hữu Mục đã chứng minh rõ ràng, Ngục Trung Nhật Ký, một tác phẩm bằng Hán Văn của một người Tàu họ Lý, chứ không phải của Hồ Chí Minh.

Với những chứng cớ hiển nhiên như, tác giả Ngục Trung Nhật Ký đã cho rằng mình bị vu oan là Hán Gian, nếu đã là Hán gian thì phải là người Hán, Hồ Chí Minh là người Việt Nam thì không thể gọi là Hán Gian được, về thời gian đề cập đến trong Ngục Trung Nhật Ký không phù hợp với thời gian và nơi chốn ở tù tại Trung Hoa của Hồ Chí Minh.

Điểm đặc biệt trong tập sách này, giáo sư Lê Hữu Mục đã dùng tài liệu của Ban Văn Hóa Cộng Sản để chứng minh cho độc giả thấy rằng chính những người này đã dùng lối lý luận nghĩa đôi để nói lên sự thật. Ví dụ câu : "Bác Hồ không có ý làm thơ mà có thơ", hoặc Đặng Thái Mai viết : "Không thể không lấy làm lạ khi biết rằng Bác làm thơ chữ Hán". Bác không làm thơ mà có thơ thì Bác có thơ do ăn cắp thơ của người khác mà thôi. Nguyên việc Hồ Chí Minh mạo nhận mình là tác giả tập thơ Ngục Trung Nhật Ký đã là một hành vi đê tiện, làm sao Liên Hiệp Quốc chấp nhận vinh danh được.

Nhưng hành vi bỉ ổi của Hồ Chí Minh không dừng lại ở đây, Hồ Chí Minh còn lấy tên giả là T. Lan và Trần Dân Tiên để lần lượt viết hai cuốn sách "Vừa đi đường vừa kể chuyện" và "Những mẩu chuyện về đời hoạt động của Hồ Chủ Tịch" là hai cuốn hồi ký ca ngợi Hồ Chí Minh hết mình lại do Hồ Chí Minh lấy tên giả để viết. Khi người Việt hải ngoại nêu lên hai bằng cớ này trước dư luận ngoại quốc thì ai cũng coi Hồ Chủ Tịch của bọn Bắc Bộ Phủ là kẻ lưu manh, hợm mình chứ không phải lãnh tụ. Thế nhưng, Hồ Chí Minh lại viết trong cuốn gọi là Hồi Ký này "có người hỏi sao Bác không viết, Bác liền xua tay mà nói : thôi thôi, Bác không viết đâu, để lo cho nước nhà được độc lập đã". Bác không viết ca tụng người, Bác chỉ viết để ca tụng chính Bác mà thôi.

Những anh bộ đội theo Hồ Chí Minh kháng chiến từ 1945 đến năm 1954, đều được nghe hoặc được nghe kể lại lời nói của Hồ Chí Minh "Các thanh niên chúng cháu đừng học Bác hai điều, một là hút thuốc, hai là không cưới vợ". Hồ Chí Minh hút thuốc rất nhiều thì đúng, dù là chỉ hút thuốc ngoại quốc, còn vấn đế cưới vợ thì phải xét lại, Hồ Chí Minh đã có một cô vợ người Nga, một cô vợ người Tàu cũng như bà Nguyễn Thị Minh Khai, tiếng là vợ của Lê Hồng Phong, nhưng chính Hồ Chí Minh đã ăn ở như vợ chồng với người đàn bà này.

Lúc ở hang Pak Pok, Hồ Chí Minh cũng đã dùng một nữ đồng chí người thiểu số làm người chăn gối, cô này đã có một người con với Hồ Chí Minh là Nông Đức Mạnh, nhưng tội ác nặng nề và đáng kinh tởm nhất của Hồ Chí Minh là đã cho Trần Quốc Hoàn, Bộ Trưởng Nội Vụ lập một ban chuyên kiếm người đẹp cho họ Hồ giải khuây. Ban này đã bắt cô Nguyễn Thị Xuân, lúc đó khoảng 20 tuổi, người tỉnh Cao Bằng đem về hầu họ Hồ.

Để qua mặt dân chúng, cô Xuân được Trần Quốc Hoàn cấp cho một căn gác ở ngoài Hà Nội, chỉ vào với Hồ Chí Minh ban ngày, thỉnh thoảng ở lại qua đêm, cô Xuân xin với Hồ Chí Minh và Trần Quốc Hoàn cho người em họ từ Cao Bằng lên Hà Nội ở với cô cho có chị có em, nhất là khi cô Xuân đã có thai với Hồ Chí Minh, người em đó là cô Nguyễn thị Vàng, cô này đã có chồng chưa cưới, lúc đó còn đi nghĩa vụ quân sự.

Hồ Chí Minh mê cô Xuân nhất. Khi cô Xuân đã có một con trai với Hồ Chí Minh, Hồ Chí Minh đặt tên cho cậu con trai là Hồ Đức Trung, cô Xuân yêu cầu Hồ Chí Minh "cho ra công khai", nghĩa là Hồ Chí Minh nên công khai cưới cô ta làm vợ. Không ngờ lời yêu cầu này là bản án tử hình cho cô và người em họ của cô. Hồ Chí Minh đã hứa sẽ đưa ra Ban Thường Vụ Trung Ương Đảng thảo luận và định ngày ra công khai.

Mấy ngày sau, Trần Quốc Hoàn đánh cô Xuân vỡ sọ chết rồi cho xe công an cán lên người. Cô Vàng bỏ trốn cũng bị lùng bắt và đập chết thả trôi sông. Sự vụ này được chồng chưa cưới của cô Vàng nạp đơn kiện tại Quốc Hội Cộng Sản nhưng, hai mươi mấy năm qua rồi, hồ sơ vẫn còn ở trong tủ của Quốc Hội Cộng Sản.

Nếu đem vụ này ra xử thì còn gì là Hồ Chí Minh, còn gì là thần tượng Cộng Sản? Có nhiều người trách cô Xuân, đã ăn ở với Hồ Chí Minh, đã sống với Cộng Sản mà còn nằm mơ nên bị chết là phải, tuy nhiên, một cô gái hai mươi tuổi với tất cả mộng mơ của cuộc đời, được Hồ Chí Minh sủng ái cho đến có con, cáo già Hồ Chí Minh lại là một tay đại bịp, đóng trò rất giỏi thì làm sao mà một cô gái ngây thơ như cô Xuân không lầm cho được? Điều đáng nói ở đây là còn biết bao nhiêu cô Xuân trong đời Hồ Chí Minh? Còn bao nhiêu nạn nhân tuổi xuân mơn mởn, cứ tưởng Bác là thiên thần, là cha già dân tộc, là kẻ đạo đức nhất trên đời nhưng khi vào hầu Hồ Chí Minh, giúp con quỷ già thỏa mãn dục tính rồi thì đã phải chết để bảo vệ thanh danh cho Bác, để che dấu đạo đức cách mạng của Bác. Nếu nói rằng sau cô Xuân còn nhiều nạn nhân khác của Hồ Chí Minh có nhiều nghi ngờ, cho rằng có thể chỉ có một Nguyễn Thị Xuân là nạn nhân của Hồ Chí Minh.

Nhưng nếu những ai biết được rằng vợ của Vũ Đình Huỳnh, tay chân bộ hạ của Hồ Chí Minh, thời gian ở chung với Hồ Chí Minh tại Phủ Chủ tịch cũng bị họ Hồ bắt ngủ với y. Thời gian gần đây, khi Phạm Văn Đồng mù lòa, không còn thế lực, vây cánh bỏ đi rồi thì Cộng Sản Hà Nội cũng tiết lộ tin tức cho biết từ ngày được về Hà Nội, vợ của Phạm Văn Đồng gần như một người điên, phải nhốt lại một chỗ và không ai được bà ta cho phép gặp mặt, kể cả Phạm Văn Đồng, nhưng riêng Hồ Chí Minh thì vẫn thường xuyên tiếp xúc với y thị, khiến có lời đồn đãi Phạm Văn Đồng nhường vợ để được làm thủ tướng lâu nhất thế giới.

Với một con người hoang dâm vô độ như vậy, với địa vị nhất nước và lòng tham danh vọng đến cuồng điên như Hồ Chí Minh làm sao mà chỉ có một cô Nguyễn Thị Xuân là nạn nhân được? Tôi nói Hồ Chí Minh háo danh đến cuồng điên vì ở địa vị họ Hồ, đã có biết bao nhiêu sách báo ca ngợi y, đã có biết bao nhiêu tên bồi bút nịnh bợ y, thế mà Hồ Chí Minh còn tự mình lấy tên giả để viết hồi ký tự ca tụng mình thì còn từ ngữ nào có thể thay thế mấy chữ "háo danh đến điên cuồng" để nói về Hồ Chí Minh cho xứng.

Sau khi Hồ Chí Minh chết, một người đàn bà tên Nguyễn Thị Thi xuất hiện và tự cho mình là vợ chính thức của họ Hồ. Điều này chứng tỏ đời sống sinh lý của Hồ Chí Minh là một cuộc sống thác loạn và có thể nói là bệnh hoạn. Một lần Hồ Chí Minh ra mặt trận thăm các chiến sĩ, Hồ Chí Minh thấy một tù binh chỉ bận một chiếc áo cánh, rét run cầm cập, họ Hồ liền cởi áo ngự hàn khoác lên mình tên tù binh, ai cũng khen ngợi họ Hồ, nhưng chỉ mấy giờ sau, chiếc áo được bộ hạ y thu lại và người tù binh bị thủ tiêu.

Tất cả những sự thiệt thòi, oan trái của các nạn nhân nói trên sẽ có ý nghĩa nếu Hồ Chí Minh thực sự là người tranh đấu cho dân tộc!!! Nhưng, một cái nhưng tai hại, Hồ Chí Minh chỉ là một tên làm đầy tớ đắc lực cho ngoại bang mà thôi. Cuộc chiến 1945-1954, với danh nghĩa là chống thực dân Pháp dành độc lập để người dân có tự do hạnh phúc, nhưng thực chất chỉ là cuộc chiến mở rộng bờ cõi cho Đệ Tam Quốc Tế Cộng Sản. Vì chính Hồ Chí Minh đã ký hiệp ước với Pháp cho phép Pháp được đổ bộ lên Hải Phòng và tiến về Hà Nội, để Hồ Chí Minh có cơ hội hô hào chiến tranh giải phóng, gieo rắc chủ nghĩa Cộng Sản, trong khi đó, Hồ Chí Minh giả vờ liên hiệp với các đảng phái quốc gia chống Pháp rồi tỉa dần, thủ tiêu cán bộ của họ để độc quyền lãnh đạo cuộc chiến.

Sau khi chiến tranh chấm dứt, Pháp rút khỏi Hải Phòng, người dân chưa được hưởng độc lập, mùi thuốc súng và tử khí còn lảng vảng trên đất Bắc thì Hồ Chí Minh đã theo lệnh của Trung Cộng, phát động kế hoạch Cải Cách Ruộng Đất, giết hại mấy trăm ngàn người dân đã đóng góp công của và tính mạng cho cuộc chiến, họ chỉ có một cái tội là địa chủ, làm chủ vài mẫu ruộng, nuôi được một vài con trâu con bò.

Độc lập mà dân đi ra khỏi xã phải xin phép, còn ngặt nghèo hơn sống dưới ách thực dân, tự do mà nhà thờ và chùa chiền bị phá, dân bị cấm cử hành nghi thức tôn giáo. Dành được độc lập mà người dân luôn sống trong phập phồng lo sợ tù tội. Toàn miền Bắc trở nên điêu tàn, tan tác. Như vậy, tốn máu xương để dành độc lập từ tay Pháp để rồi bị Hồ Chí Minh và đảng Cộng Sản chụp lên đầu một ách thống trị tàn bạo và đói khổ gấp trăm ngàn lần, thử hỏi Hồ Chí Minh có công hay có tội? Thiên thần hay ác quỷ?

Chưa hết, mấy năm sau Hồ Chí Minh không để cho miền Nam yên ổn, lại phát động cuộc chiến tàn khốc gấp mấy lần cuộc chiến trước, giết hại mấy triệu dân Việt Nam, phá hủy biết bao nhiêu công trình xây dựng của quân dân Miền Nam để ngày hôm nay, cả nước Việt Nam chìm đắm trong lạc hậu, đói nghèo nhất thế giới.

Ai dám cao giọng cho Hồ Chí Minh là anh hùng dành lại độc lập thống nhất cho đất nước hãy nhìn kỹ những gì Hồ Chí Minh và đồng bọn Cộng Sản đã làm cho đất nước để có một sự phán đoán khách quan, chính xác và công bình hơn.

Đồng bào cả nước hãy dành ra một vài phút, nhìn kỹ, nhớ kỹ những gì Hồ Chí Minh và đồng bọn đã gieo rắc, đã phá hoại đất nước để nhận định có nên tiếp tục để cho bọn nửa người nửa khỉ này cai trị toàn dân hay không?

Hỡi các bạn thanh niên, sinh viên, học sinh! Các bạn hãy đứng lên hô hào đồng bào cùng kéo đến các cơ quan hỏi tội những tên Cộng Sản, buộc chúng phải trả lại quyền tự quyết cho dân tộc!!!

Hỡi các binh sĩ trong quân đội Cộng Sản, các bạn hãy dùng súng đạn Cộng Sản dồn chúng vào một chỗ buộc chúng trao trả tự do cho các tôn giáo, tự do dân chủ và nhân quyền cho toàn dân!!!

Hỡi các bạn công an cảnh sát Cộng Sản, Cộng Sản không còn sống bao lâu nữa, các bạn hãy đứng về phía toàn dân, đừng ngụp lặn trong tội ác đàn áp dân chúng để phải trả lời trước tòa án mà hãy giúp đồng bào lật đổ chế độ Cộng Sản.

Mọi người hãy đứng lên lật đổ chế độ Cộng Sản để các thế hệ mai hậu có một đời sống đáng sống, ít nhất cũng như những quốc gia lân cận như Thái Lan, Mã Lai v.v... Xóa bỏ những tàn tích tội ác của ác quỷ Hồ Chí Minh và đồng bọn. Mọi người nên nhớ rằng, dân tộc Việt Nam đã có thành tích một ngàn năm chống lại quân Tàu, một trăm năm đánh đuổi thực dân Pháp, chúng ta phải đứng lên làm lịch sử để xứng đáng là con cháu của Rồng Tiên, để xứng đáng là người Việt Nam trên trường quốc tế. Chúng ta sẽ thắng.

Kiêm Ái

Date: 2001-01-09
http://geocities.com/whoishochiminh/



 Bản để in  Lưu dạng file  Gửi tin qua email  Thảo luận


Những nội dung khác:




Lên đầu trang

     Tìm kiếm 

     Tin mới nhất 

     Đọc nhiều nhất 
Kiều bào phát triển quê hương [Đã đọc: 457 lần]
Tin tức thế giời mới nhât song ngữ Việt Anh để học sinh ngữ [Đã đọc: 427 lần]
Siêu đô thị Đà Nẵng mở rộng, siêu đầu tư địa ốc làm giàu [Đã đọc: 418 lần]
Làm Giàu Bằng Đầu Tư Chứng Khoán [Đã đọc: 409 lần]
Một châu Âu đứng trước ngã ba lịch sử [Đã đọc: 373 lần]
Làm thế nào đòi lại Hoàng Sa, Trường Sa từ Trung Cộng [Đã đọc: 366 lần]
“NHỮNG NGƯỜI CUỐI CÙNG CÒN GIỮ LẠI CHỦ NGHĨA CỘNG SẢN”** [Đã đọc: 357 lần]
Nghệ Thuật Làm Giàu Của Người Việt Hải Ngoại - “The Art of Wealth for Overseas Vietnamese”. [Đã đọc: 353 lần]
Cách mạng chiếc đòn gánh của phụ nữ VN [Đã đọc: 352 lần]
Triết lý dân tộc Việt Nam siêu việt vượt tất cả triết lý Tàu, Tư Bản và CS [Đã đọc: 351 lần]

Trang chủ :: Tin tức - Sự kiện :: Website tiếng Việt lớn nhất Canada email: vietnamville@sympatico.ca :: Bản sắc Việt :: Văn hóa - Giải trí :: Khoa học kỹ thuật :: Góc thư giãn :: Web links :: Vietnam News in English :: Tài Chánh, Đầu Tư, Bảo Hiểm, Kinh Doanh, Phong Trào Thịnh Vượng :: Trang thơ- Hội Thi Nhân VN Quốc Tế - IAVP :: Liên hệ

Bản quyền: Vietnamville
Chủ Nhiệm kiêm Chủ Bút: Tân Văn.