Trang chủ :: Tin tức - Sự kiện :: Website tiếng Việt lớn nhất Canada email: vietnamville@sympatico.ca :: Bản sắc Việt :: Văn hóa - Giải trí :: Khoa học kỹ thuật :: Góc thư giãn :: Web links :: Vietnam News in English :: Tài Chánh, Đầu Tư, Bảo Hiểm, Kinh Doanh, Phong Trào Thịnh Vượng :: Trang thơ- Hội Thi Nhân VN Quốc Tế - IAVP :: Liên hệ
     Các chuyên mục 

Tin tức - Sự kiện
» Tin quốc tế
» Tin Việt Nam
» Cộng đồng VN hải ngoại
» Cộng đồng VN tại Canada
» Khu phố VN Montréal
» Kinh tế Tài chánh
» Y Khoa, Sinh lý, Dinh Dưỡng
» Canh nông
» Thể thao - Võ thuật
» Rao vặt - Việc làm

Website tiếng Việt lớn nhất Canada email: vietnamville@sympatico.ca
» Cần mời nhiều thương gia VN từ khắp hoàn cầu để phát triễn khu phố VN Montréal

Bản sắc Việt
» Lịch sử - Văn hóa
» Kết bạn, tìm người
» Phụ Nữ, Thẩm Mỹ, Gia Chánh
» Cải thiện dân tộc
» Phong trào Thịnh Vượng, Kinh Doanh
» Du Lịch, Thắng Cảnh
» Du học, Di trú Canada,USA...
» Cứu trợ nhân đạo
» Gỡ rối tơ lòng
» Chat

Văn hóa - Giải trí
» Thơ & Ngâm Thơ
» Nhạc
» Truyện ngắn
» Học Anh Văn phương pháp mới Tân Văn
» TV VN và thế giới
» Tự học khiêu vũ bằng video
» Giáo dục

Khoa học kỹ thuật
» Website VN trên thế giói

Góc thư giãn
» Chuyện vui
» Chuyện lạ bốn phương
» Tử vi - Huyền Bí

Web links

Vietnam News in English
» Tự điển Dictionary
» OREC- Tố Chức Các Quốc Gia Xuất Cảng Gạo

Tài Chánh, Đầu Tư, Bảo Hiểm, Kinh Doanh, Phong Trào Thịnh Vượng

Trang thơ- Hội Thi Nhân VN Quốc Tế - IAVP



     Xem bài theo ngày 
Tháng Sáu 2026
T2T3T4T5T6T7CN
1 2 3 4 5 6 7
8 9 10 11 12 13 14
15 16 17 18 19 20 21
22 23 24 25 26 27 28
29 30          
   

     Thống kê website 
 Trực tuyến: 1
 Lượt truy cập: 29433929

 
Website tiếng Việt lớn nhất Canada email: vietnamville@sympatico.ca 26.06.2026 21:43
Quyết tâm vượt VN Campuchia xậy cao ốc đôi chọc trời 133 từng kỷ lục ĐNÁ
28.01.2017 09:15

Tòa tháp đôi dự kiến cao 500 m với 133 tầng, vượt qua tòa tháp đôi Petronas ở Malaysia hiện giữ kỷ lục Đông Nam Á với 88 tầng và cao 452 m.

Liên doanh giữa tập đoàn Trung Quốc Sino Great Wall International và Wuchang Shipbuilding Industry vừa thắng gói thầu thi công tòa tháp đôi thương mại Thai Boon Roong trị giá 2,7 tỉ USD tại một khu đất vàng 5 ha ở thủ đô Phnom Penh, theo tờThe Cambodia Daily.
Tọa lạc cạnh Trung tâm giải trí Dreamland và sòng bạc NagaWorld, tòa tháp này dự kiến sẽ đưa Campuchia vào danh sách các nước sở hữu nhà chọc trời hàng đầu thế giới và cao hơn nhiều so với tòa nhà hiện cao nhất nước là Vattanac Capital chỉ có 39 tầng với 188 m.
Theo dự án, tháp đôi Thai Boon Roong sẽ hoàn tất trong vòng 5 năm tới với chiều cao 500 m, hơn 48 m so với tòa tháp hiện giữ kỷ lục cao nhất Đông Nam Á là tháp đôi Petronas của Malaysia.
Tuy nhiên cuộc chạy đua xây “nóc nhà” cao nhất khu vực vẫn còn 2 ứng viên nặng ký khác là dự án tháp KL 118 của Malaysia với chiều cao 644 m và dự án tháp Signature của Indonesia có thiết kế cao 638 m. Tòa tháp Burj Khalifa tại Dubai (Các tiểu vương quốc Ả Rập thống nhất) hiện vẫn giữ kỷ lục cao nhất thế giới với chiều cao 828 m.
Dự án tòa tháp đôi ở Campuchia trước đó đã được cấp phép đầu tư cho Tập đoàn Thai Boon Roong, hiện sở hữu khách sạn InterContinental ở Phnom Penh. Tập đoàn này thuộc sở hữu của con trai cố doanh nhân Teng Bunma, một trong những người giàu có hàng đầu ở Campuchia vốn nổi tiếng với việc thường dùng súng để giải quyết mâu thuẫn.
Thị trưởng Phnom Penh, ông Pa Socheatvong, cho biết hiện Bộ Quản lý đất đai đang xem xét lại lần cuối đối với dự án, nhất là chiều sâu của tòa tháp vì khu đất nằm gần bờ sông Tonle Sap. Ông Loth Seng, đại diện Bộ Quản lý đất đai Campuchia, tin tưởng tòa tháp đôi với số vốn đầu tư khổng lồ sẽ đại diện cho niềm tin vào sự ổn định kinh tế cũng như tiềm năng đầu tư bất động sản trong nước. “Chuyển biến này sẽ giúp tiếp tục thu hút nhiều nhà đầu tư nước ngoài trong tương lai”, ông nói.
Tháp đôi Thai Boon Roong sẽ gồm văn phòng, khách sạn và căn hộ. Trong báo cáo mới nhất của Công ty tư vấn bất động sản Knight Frank, các dự án căn hộ kết hợp thương mại đã phát triển rất nhanh tại Campuchia, dự báo nguồn cung căn hộ sẽ tăng 641% vào năm 2018. Tuy nhiên nhiều chuyên gia kinh tế cũng lo ngại về tình trạng cung vượt cầu. Ngay cả tòa nhà Vattanac Capital cũng chỉ sử dụng khoảng 30% sau 1 năm đi vào hoạt động.
Campuchia xây tháp đôi cao nhất Đông Nam Á - ảnh 1

TIN LIÊN QUAN

Ông Hun Sen đặt mục tiêu 'quốc gia thông minh'
Thủ tướng Campuchia Hun Sen đang kêu gọi giới công chức và người dân nước này tiếp cận công nghệ thông tin nhiều hơn để phát triển theo mô hình “quốc gia thông minh” của Singapore, theo AEC News.
Cảng nước sâu 300 triệu USD
Campuchia vừa công bố đầu tư 300 triệu USD mở rộng cảng nước sâu Sihanoukville nhằm thúc đẩy phát triển vận tải hàng hóa, giảm chi phí và tăng khả năng cạnh tranh của hàng hóa nước này ở thị trường quốc tế.
Tờ The Phnom Penh Post dẫn lời ông Sin Chanthy, Chủ tịch Hiệp hội Giao nhận Campuchia, cho hay kế hoạch này sẽ mang lại “lợi ích khổng lồ” khi giảm đáng kể thời gian và chi phí trong xuất nhập khẩu. Kế hoạch sẽ bao gồm việc xây một cảng container mới phía bắc cảng hiện hữu cùng cầu cảng dài 350 m với mớn nước 14,5 m, bãi container và các tòa nhà hành chính.
Người phát ngôn của Bộ Giao thông và Công trình công cộng Va Sim Soriya cho biết dự án sẽ khởi công trong năm 2017 và hoàn thành vào năm 2022 với khả năng bốc dỡ 1 triệu container và 10 triệu tấn hàng hóa mỗi năm.

Khánh An

Vì sao Việt Nam sắp bị Lào và Campuchia vượt mặt? Phải chăng là do bọn BK lười biếng ngu ngốc tham gian lãnh đạo đất nước theo hướng XHCN?

Luôn sợ bị Lào và Campuchia vượt mặt nhưng có bao giờ chúng ta tự hỏi vì sao lại thế? Hãy khoan bàn về góc độ vĩ mô, hãy cùng nhìn lại từ con người Việt Nam, phải chăng chúng ta đang mắc một căn bệnh nan y không thể chữa nổi: LƯỜI!

Vì sao Việt Nam sắp bị Lào và Campuchia vượt mặt? Phải chăng là do 1 chữ LƯỜI

ảnh minh họa: Nguồn Internet

Năng suất lao động của người Việt Nam thua Lào, gạo Việt sắp nhường ngôi cho gạo Campuchia, dệt may Việt nhìn dệt may Campuchia lấy hết đơn hàng… Những tựa báo khiến cho người đọc cảm thấy Việt Nam đang ở tình thế sắp bị Lào và Campuchia vượt mặt đến nơi rồi.

Đã có hàng trăm, nghìn bài báo, hàng chục cuộc hội thảo bàn luận về vấn đề này, giới kinh tế tìm ra cơ hội và thách thức cho Việt Nam. Thế nhưng, có bao giờ bạn tự hỏi, vì sao mà đất nước chúng ta lại rơi vào tình trạng như vậy không?


Người Việt Nam mắc bệnh lười vận động nhất thế giới

Theo một nghiên cứu khoa học được đăng tải trên Tạp chí Y khoa The Lancet (Anh Quốc) vào năm 2014, có khoảng 1/3 số người trưởng thành trên khắp thế giới mắc “bệnh” lười vận động. Trong đó, Việt Nam được xếp vào nhóm những nước lười vận động nhất với chỉ khoảng 15,3% số người dân tập thể dục nhiều hơn 30 phút mỗi ngày.

Đáng buồn là trong 15,3% đó lại đa phần là những người già và trung niên. Thực tế, khi đi trên đường, chúng ta dễ dàng bắt gặp rất nhiều hình ảnh người dân tập thể dục ở công viên, nơi công cộng nhưng chủ yếu vẫn là người già. Mặc dù, thời buổi công nghệ hiện đại, giới trẻ có thể tìm đến phòng tập GYM, aerobic, bể bơi... để vận động cơ thể nhưng vẫn còn quá ít.

Trong khi đó, ở hệ thống giáo dục, môn Giáo dục thể chất của học sinh chỉ được xem là môn phụ, một tuần 1-2 tiết, mỗi tiết kéo dài 45 phút. Thậm chí, nhiều học sinh còn mặc định giờ học Thể dục là để giải lao, thư giãn sau khi học các môn căng thẳng kiến thức như Toán, Lý, Hoá…

Câu cửa miệng chúng ta hay nói với nhau “có sức khoẻ là có tất cả”, nhưng nếu chúng ta không chăm chỉ vận động, tập thể dục thì đào đâu ra sức khỏe? Mà những người có sức khỏe yếu đương nhiên sức chịu đựng cũng yếu nên sẽ dẫn tới nhiều hệ lụy của cái sự lười rèn luyện thân thể, lười học, lười lao động, lười suy nghĩ…

Sinh viên thì lười... học

Còn nhớ, cách đây khoảng 2 năm, ca sĩ Kyo York, từng học ở Đại học Marymount Manhattan, tốt nghiệp và làm việc tại Công ty Apple tại thành phố New York, Mỹ, khi đến Việt Nam công tác đã không ngần ngại làm hẳn một clip so sánh sinh viên Việt Nam với sinh viên Mỹ.

Kyo York nói sinh viên Mỹ mạnh dạn chia sẻ kiến thức, chịu khó cọ xát thực tế để làm quen với nghề nghiệp, hoàn thành mục tiêu bằng tất cả khả năng của mình còn sinh viên Việt thì ngược lại. “Việt Nam đang tồn tại một bộ phận các bạn sinh viên khá là lười biếng, thụ động và rất thiếu sáng tạo”.

Clip của Kyo tạo ra những ý kiến trái ngược nhau. Một số bạn trẻ cảm thấy khá bất bình, số khác lại đồng ý với Kyo và cho rằng đây là ý kiến thẳng thắn. Dù đổ lỗi cho hệ thống giáo dục hay cả Chính phủ đi nữa thì cũng không thể phủ nhận là sinh viên ở Việt Nam đa phần lười thật.

Thực tế một bộ phận sinh viên học chỉ để đối phó, không nỗ lực, tập trung. Khi đến giảng đường, thầy thì say sưa giảng bài còn sinh viên thì mặc kệ, không quan tâm vì bận lướt Facebook, ăn quà vặt, chém gió, ngủ gật… Hình ảnh này ở trường đại học nào ở Việt Nam chẳng có, thiếu gì.

Trước mỗi kỳ thi, thầy giáo nào cũng dặn đọc kỹ giáo trình bài giảng. Tuy nhiên sinh viên thì vẫn cứ ngoan cố, coi chuyện học lại, thi lại là điều bình thường, thậm chí “Sinh viên mà, ai chẳng thi lại”. Muốn kiếm một sinh viên tự giác bỏ ra khoảng 2-3 giờ đồng hồ để tự học ở nhà bây giờ chả khác gì việc “đãi cát tìm vàng”.

 Sinh viên ngủ gật trong giờ học: Ảnh Sóng trẻ tv

Sinh viên ngủ gật trong giờ học: Ảnh Sóng trẻ tv

Lười học, lười vận động làm cho sinh viên dần trở nên chây ì, dậm chân tại chỗ. Trong khi đó, sự phát triển của xã hội, của thế giới lại không ngừng vận động, thậm chí là với tốc độ chóng mặt. Nếu sinh viên Việt Nam cứ mãi chậm chạp, cứ mãi thụ động, cứ mãi đứng yên một chỗ thì sẽ bị thụt lùi, bị bỏ lại sau lưng, mãi mãi không theo kịp sự phát triển của thế giới.

Vì vậy, căn bệnh lười đang trở thành một vật cản, làm cho chúng ta thụt hậu, thua trong cuộc chạy đua của tri thức, nhất là khi lớp trẻ là thế hệ tương lai, quyết định vận mệnh, sự phát triển của đất nước.

Sách là kho tàng trí thức của nhân loại. Nhưng người Việt không cần!

Theo số liệu thống kê từ Bộ GD-ĐT, ở Việt Nam, trung bình 1 người dân đọc chỉ 4 cuốn/ năm; trong đó, 2,8 cuốn là sách giáo khoa; 1,2 cuốn là sách khác.

So với các nước phát triển như Pháp, Nhật Bản, Israel - lượng sách người dân Việt Nam đọc chỉ bằng 1/5. Hiện nay các nước phát triển như Pháp, Nhật Bản, Israel trung bình 1 người dân đọc từ 20 cuốn sách /năm. Các nước trong khu vực như Singapore, số sách người dân đọc trung bình là 14 cuốn/ năm, Malaysia là 10 cuốn/ năm…

Trong khi đó, giới trẻ, học sinh, sinh viên Việt Nam thì thích đọc truyện ngôn tình "3 xu", truyện kiếm hiệp, truyện tranh nhiều hơn là những cuốn sách mang lại giá trị kiến thức cao.

Lười làm!

Dư luận hẳn còn nhớ, ông Ito Junichi, một CEO người Nhật, mới đây viết trên Facebook: Lần đầu ông đến Việt Nam hơn 20 năm trước, ông thấy người Việt Nam cần cù, chăm chỉ như người Nhật. Nhưng 20 năm sau, người Việt đã lười đi.

“Một điều có thể thấy là người Việt coi thường những người lao động chân tay. Nhiều người trẻ thích làm trong các văn phòng tiện nghi, có điều hòa… Ở Nhật, sinh viên ĐH nổi tiếng nhất là ĐH Tokyo nhưng đến nhà máy thực tập phải dọn dẹp, làm vệ sinh, họ phải học lao động tay chân. Họ phải học mọi thứ trước khi học làm sếp…”.

Xin nhắc tiếp lời ông Junichi: “Nhiều người Việt trẻ tốt nghiệp ĐH, thạc sĩ nhưng họ chưa làm việc thật bao giờ. Họ chỉ học trên giấy tờ, đọc sách, báo nhưng chẳng hiểu thực tế gì cả. Họ chỉ thích làm việc bàn giấy, họ nặng lý thuyết mà thiếu thực tế. Thiết nghĩ Việt Nam nên tạo điều kiện cho những người giỏi kỹ năng thay vì chỉ tạo điều kiện cho những người chỉ biết làm bài kiểm tra!”.

Đọc lời nhận xét thẳng thắn của ông CEO người Nhật này chợt nhớ tới lời của một vị lãnh đạo Bộ GD&ĐT khi trả lời tình trạng đào tạo “thừa thầy thiếu thợ”. Vị này nói không phải là thừa thầy mà chỉ thừa những “thầy năng lực kém” thôi, vì nhiều người tuy tốt nghiệp ĐH nhưng thiếu năng lực, ít công ty nào chịu nhận, nếu bí quá nhận vào thì họ buộc phải đào tạo lại từ đầu rất tốn kém.

Chưa kể, còn một bộ phận người Việt đi làm nhưng sáng sáng ngồi đầy ở các quán cà phê, trà đá vỉa hè để "chém gió". Hoặc như, ở công sở, khi sếp đi vắng thì nhân viên tranh thủ chơi game, xem phim Hàn Quốc, chát chít...

 Ảnh minh họa

Ảnh minh họa

Tất nhiên không đánh đồng tất cả người lao động Việt Nam đều "xấu xí" nhưng còn rất nhiều thanh niên tư duy theo kiểu: Ai hơi đâu “tự kỷ” ngồi một chỗ để làm việc, để nghiên cứu, tìm hiểu cập nhật kiến thức. Có mà “hâm” mới như thế!

Thêm nữa, hiện cả nước có gần 8.000 lễ hội, trung bình mỗi ngày diễn ra khoảng 22 lễ hội. Tức là bình quân mỗi giờ, ở Việt Nam lại có một lễ hội được phục hoạt. Mà cứ đến mùa lễ hội thì người Việt Nam kiểu gì chẳng xin nghỉ việc, chen chân nhau "trẩy hội" như một chuyện thường ngày ở huyện.

Uống bia rượu thì nhất nhì Đông Nam Á

Lười là, lười đọc sách, lười học, lười tập thể dục... nhưng lại uống rượu bia nhất nhì Đông Nam Á. Cái này thì rõ ràng rồi.

Theo số liệu từ Bộ Công Thương, tính chung 5 tháng đầu năm 2016, lượng tiêu thụ bia sản xuất trong nước của thị trường Việt Nam vào khoảng 1,3 tỷ lít, tăng 5,7% so với cùng kỳ năm ngoái.

Trung bình mỗi năm, người Việt tiêu thụ hơn 3 tỷ lít bia, tương đương với khoảng hơn 3 tỷ đô la Mỹ. Với "thành tích đáng nể" này, Việt Nam trở thành quốc gia tiêu thụ bia cao nhất Đông Nam Á, đứng thứ ba châu Á, và thứ 50 thế giới.

Từ người già đến người trẻ, thanh niên đến trung niên, ai chẳng nhiều lần cứ tan tầm là ra quán nhậu nhẹt. Điều này thấy rõ nhất ở Sài Gòn và Hà Nội, người lớn, nhất là đám mày râu ngồi la liệt, kín đặc tới tận đêm hôm khuya khoắt mới về, phó mặc mọi việc ở nhà cho vợ con.

Trong khi tốc độ tiêu thụ bia tăng phi mã thì năng suất lao động của người Việt Nam lại đang đội sổ khu vực châu Á - Thái Bình Dương. Mặc dù chưa có kết quả nghiên cứu chính thức nào về mối liên quan giữa uống bia và năng suất làm việc nhưng rõ ràng, không ít những trận nhậu ban ngày kéo dài hàng tiếng đồng hồ khiến nhiều người say, "gục" tại trận. Đương nhiên, cơn say này làm ảnh hưởng đến thời gian làm việc và giảm năng suất lao động.

Đó là còn chưa kể phải mất một khoản tiền rất lớn khác chi cho thức ăn, dịch vụ, giải quyết hậu quả sau say như tai nạn giao thông, đánh nhau...

Chính cái sự lười cả về mặt thể chất (lao động, vận động) và tinh thần (tư duy, tính toán, suy xét) kết hợp vói một số tồn tại khác như sự phân hóa giàu nghèo hay tình trạng thất nghiệp tăng đã và đang khiến cho xã hội quan ngại về tương lai của đất nước.

Vẫn biết nguyên nhân khiến chúng ta đang dần bị Campuchia và Lào đuổi kịp, rồi vượt mặt phải được xét trên góc độ toàn diện, từ chính sách kinh tế vĩ mô, hoạch định tầm nhìn, tài chính... nhưng có lẽ một phần cũng là do xã hội của chúng ta có quá nhiều người lười.

PGS Văn Như Cương từng nhận xét rằng: “Hiện nay cả xã hội ta là xã hội lười biếng”. Mà con người lại chính là trung tâm và quyết định sự phát triển của kinh tế - xã hội của một quốc gia, trong đó những người trẻ với sự năng động và sáng tạo sẽ là yếu tố then chốt.

Chính sự lười biếng của người Việt hiện nay đã khiến cho kinh tế - xã hội Việt Nam chậm phát triển. Vì vậy, hãy để tương lai của quốc gia bắt đầu từ mỗi con người. Chúng ta cần phải làm gì để thay đổi một cách toàn diện chứ không phải chỉ chữa “triệu chứng”.

Theo các chỉ số thống kê xếp hạng của Ngân hàng Thế giới (WB) và Diễn đàn Kinh tế Thế giới (WEF) cho thấy, Việt Nam và các doanh nghiệp Việt đang đối mặt với nguy cơ bị Lào và Campuchia vượt qua về cả năng lực cạnh tranh, khả năng vươn lên vị trí cao hơn trong chuỗi giá trị, và trình độ sản xuất.

Cụ thể, Việt Nam đang là quốc gia có chi phí thời gian chờ và nộp thuế cao nhất trong khu vực. Báo cáo của World Bank cho thấy, trong nhiều năm liền số giờ trung bình cho một doanh nghiệp nộp hồ sơ thuế và đóng được thuế là 872 giờ, gấp hơn 10 lần so với Singapore, gấp 2,5 lần so với Lào và hơn 5 lần so với Campuchia.

Xét về mức độ cạnh tranh của doanh nghiệp, hiện trình độ sản xuất của Việt Nam được WEF xếp sau cả Lào và Campuchia, chỉ cao hơn Myanmar.

Báo cáo cho thấy, doanh nghiệp ở Lào có năng lực đổi mới và sáng tạo; độ chuyên sâu cao hơn doanh nghiệp Việt Nam. Bên cạnh đó, trình độ marketing của các doanh nghiệp ở Lào và Campuchia được WEF đánh giá cao hơn cả Việt Nam.

Điểm quan trọng trong năng lực cạnh tranh doanh nghiệp là đào tạo nhân viên và thu hút nhân tài, hiện Việt Nam vẫn bị xếp sau cả Lào và Campuchia.



Qua mặt CSVN Hun Sen đặt mục tiêu 'quốc gia thông minh'

Ông Hun Sen cảnh báo các công chức sẽ không được thăng chức nếu không sử dụng điện thoại thông minh /// Reuters
Thủ tướng Campuchia Hun Sen đang kêu gọi giới công chức và người dân nước này tiếp cận công nghệ thông tin nhiều hơn để phát triển theo mô hình “quốc gia thông minh” của Singapore, theo AEC News.
Tại lễ khai trương trụ sở Bộ Bưu chính viễn thông ở thủ đô Phnom Penh mới đây, ông Hun Sen hối thúc các bên liên quan tiếp tục phát triển thương mại điện tử, thành lập chính phủ điện tử. Thủ tướng Campuchia cũng đề nghị Tập đoàn Royal, một trong những tập đoàn lớn nhất nước, xúc tiến kế hoạch phóng vệ tinh viễn thông trị giá 400 triệu USD.
Giơ cao một chiếc iPhone và nhấn mạnh sự tiện dụng của nó trong công việc hằng ngày của mình, ông Hun Sen cảnh báo các công chức sẽ không được thăng chức nếu không sử dụng điện thoại thông minh.
Ông cho biết Campuchia nên theo mô hình “quốc gia thông minh” của Singapore được Thủ tướng Lý Hiển Long khởi xướng năm 2014 với mục tiêu sử dụng rộng rãi các giải pháp công nghệ trong mọi hoạt động đời sống xã hội. “Campuchia đang thu hẹp khoảng cách công nghệ, bởi ngay cả người đánh xe bò ngày nay cũng sử dụng điện thoại di động”, ông nói.

Dưới sự lãnh đạo của đảng BK tham gian ngu ngốc, Thua Lào, Campuchia... chả nhẽ giờ thua cả nước nghèo Châu Phi

Người Việt Nam hạnh phúc chẳng qua chỉ là cái tồn dư rơi rớt của văn hóa làng xã ngàn năm ngay trong sóng gió cuồn cuộn của thế kỷ XXI. Nếu không tự khai phóng, e rằng trăm năm nữa Việt Nam chưa thoát khỏi cảnh một nước thu nhập trung bình thấp.

Cầu học bằng khát vọng chinh phục là nền tảng để thịnh vượng. Ta còn chờ đến lúc nào?

Vị trí địa lý, tài nguyên thiên nhiên không chắc đã làm nên một quốc gia, một dân tộc hùng mạnh, giầu có. Một nền quản trị công tốt, chính sách vĩ mô tốt, một quốc gia hùng cường không thể bắt đầu từ những tồn đọng trong quá khứ.

Tại sao chúng ta nghèo?

Khi xưa ở Trung Quốc, ông Mạnh tử nói rằng: “Quốc dĩ dân vi bản, dân dĩ thực vi tiên”; sau, cũng lại người Trung Quốc khẳng định rằng “Dân dĩ thực vi thiên”. Oái oăm thay, những câu đó lại đúng với người Việt Nam.

Chúng ta là một dân tộc nông nghiệp là chính, bị dằn vặt và lo âu bởi hạt lúa, củ khoai. Rất chua xót, nhưng khó có thể phủ nhận được rằng chúng ta ưu tiên trước nhất và gần như dành cả cuộc đời công dân của mình để lo miếng ăn cho mình và gia đình.

Thua Lào, Campuchia... chả nhẽ giờ thua cả nước nghèo Châu Phi
Tại sao chúng ta nghèo? Ảnh minh họa: vneconomy

Như thế tự bản thân đã "gông cùm" chính tư duy, lòng khám phá và khát vọng chinh phục của mình. Mắt chỉ nhìn dạ dày của mình thì làm sao có tư duy mới, làm sao nghĩ tới triết học, hay “bay những chân trời chưa có người bay” – như ý thơ của nhà thơ Trần Dần?

Vì cái ăn có thể làm được tất thẩy, còn cái ăn thì còn sinh tồn, điều này làm tôi bất giác nghĩ đến lời nhân vật Hamlet “tồn tại hay không tồn tại” - William Shakespeare. Có thật chúng ta tồn tại như một dân tộc giầu khát vọng và một tư duy cởi mở, ham khám phá?

Ồ không! Nền văn minh lúa nước, những đồng bằng, dòng sông, thung lũng nuôi lớn bản làng, nuôi lớn dân tộc này, bảo vệ dân tộc này. Nhưng mặt trái là trói buộc người Việt Nam trong cái khuôn chung- văn hóa làng xã.

Đó là một không gian văn hóa đặc quánh và cô tịch và cái ăn “đo” vị trí con người “một miếng giữa làng hơn một sàng xó bếp”. Tư duy sở hữu “tấc đất cắm dùi”, sống với đất đai tổ tiên, bà con chòm xóm khiến ngàn năm người Việt ở ngay ngã ba đường của thế giới (tức là biển Đông) mà không thể trở thành một quốc gia hàng hải, không thể có một đội thương thuyền mạnh.

Với người Việt Nam, biển cả không khác gì một con sông, cho cá cho tôm, nhưng giương buồm ra khơi buôn bán lại là cái gì đó mênh mông, choáng ngợp, bất trắc và đầy nguy hiểm. Đến cả nhà buôn rồi cũng quay về mua đất để cải thiện giai tầng của mình.

“Phi thương bất phú”, không có thương mại biển nghĩa là không có đô thị đúng nghĩa. Không có đô thị, nghĩa là không có được những sinh lực mạnh mẽ cho kinh tế bản địa, trói buộc nó trong tự cung tự cấp. Không có đô thị đúng nghĩa cũng dẫn tới việc chậm thích ứng với cái mới bao gồm cả tri thức, tư tưởng, và những giá trị văn minh.

Đất đai của Việt Nam chỉ vừa đủ cho người dân sống, đại khái chăm cấy chăm cày thì không phải lo đến cái ăn, nhưng ngược lại cũng khó giầu. Kinh tế, tư duy làng xã cũng không cho phép, không mong muốn anh trở thành một cá nhân giầu “xuất chúng”.

Theo dòng lịch sử ta thấy sự thịnh vượng của vương triều Đại Việt đều phải trông đợi vào sự cân bằng trong chính sách ruộng đất.  Khi chính sách không thể giữ sự cân bằng, xã hội phát sinh biến động đỉnh cao là các cuộc khởi nghĩa nông dân. Và trong các cuộc khởi nghĩa nông dân, kinh tế nông nghiệp lại bị tàn phá, những người làm kinh tế giỏi nhất ở nông thôn sớm trở thành những "nạn nhân" đầu tiên.

Tất cả tạo nên cái vòng luẩn quẩn khiến nông thôn Việt Nam không thể bứt ra được cái nghèo truyền thống và khá thơ mộng với mái nhà tranh và đồng lúa chín vàng.

Các nước phương Tây, nền văn minh của họ là sự Phục hưng văn minh Hi – La. Nhận ra được những chân giá trị, cốt lõi của văn hóa – văn minh, người phương Tây mới buôn bán chinh phục khắp thế giới, riêng ở Á Châu các công ty Đông Ấn từng mọc lên như nấm. Tại Châu Á, thời cận – hiện đại, Nhật Bản, Hàn Quốc, Đài Loan đã khai phóng chính mình, rũ bỏ đi những thủ cựu, lạc hậu của văn hóa Á Đông “bơi nổi hưởng lạc cùng văn minh phương Tây” – lời Fukuzawa Yukichi.

Còn ta, ta hài lòng với chính ta. Người Việt Nam hạnh phúc chẳng qua chỉ là cái tồn dư rơi rớt của văn hóa làng xã ngàn năm ngay trong sóng gió cuồn cuộn của thế kỷ XXI. Nếu không tự khai phóng, e rằng trăm năm nữa Việt Nam chưa thoát khỏi cảnh một nước thu nhập trung bình thấp.

Cầu học bằng khát vọng chinh phục là nền tảng để thịnh vượng. Ta còn chờ đến lúc nào?

Sông Hàn

Chẳng lẽ cứ chịu thua láng giềng gần

 Theo qui luật đã được thực tiễn đúc kết, nếu chúng ta không quyết liệt đổi mới thì sẽ rất khó gỡ thế kẹt, rất khó đưa nền kinh tế vượt qua khó khăn hiện nay.

Chục năm trước, trong một lần đi công tác tại Lào, tôi có hỏi một phóng viên VTV thường trú tại Vientianne về chuyện Lào thực hiện nhất thể hoá cán bộ đảng và chính quyền.  Câu trả lời khiến tôi ngạc nhiên vì, được biết Lào thực hiện điều đó nhờ tham khảo Việt Nam.

Đúng vậy. Chúng ta đã từng bàn về chủ trương này từ cuối Đại hội Đảng khoá VI, nhưng rồi tiến triển chậm và bạn đã làm trước ta.

Chẳng lẽ cứ chịu thua láng giềng gần
Ông Nguyễn Bình Trị, Bí thư Đảng ủy, Chủ tịch UBND xã Quảng Lập, Lâm Đồng. Ảnh: Báo Lâm Đồng.

Theo ông Nguyễn Văn An, nguyên Chủ tịch Quốc hội, nguyên Trưởng ban Tổ chức Trung ương thì khi còn ở cương vị phó Ban Tổ chức T.Ư (khoá 6) đã rất hào hứng tham gia đề án này.

Sau này, ông An đã chia sẻ trên tờ VietnamNet rằng, đầu Đại hội Đảng lần thứ VII, tại kỳ họp thứ nhất T.Ư đã bỏ phiếu tán thành việc Tổng Bí thư sẽ ứng cử chức danh Chủ tịch nước. Nhưng tiếc rằng, khi đó vẫn còn những ý kiến chưa đồng tình.

Một trong những lý do là có người vẫn băn khoăn, quyền lực khi tập trung vào một người thì liệu có thể dẫn đến mất dân chủ, chuyên quyền, độc đoán?

Gần đây, mô hình nhất thể hoá đã được một số địa phương thí điểm. Ví dụ, Quảng Ninh đang thực hiện ở cấp xã, huyện. Quá trình thực hiện cơ bản ổn, công việc điều hành hanh thông, họp hành bớt đi và hiệu quả bước đầu được ghi nhận tích cực hơn.

Được tiếp sức từ kết luận của Hội nghị lần thứ 9 Ban Chấp hành T.Ư Khóa X về tiếp tục đẩy mạnh thực hiện Chiến lược cán bộ, Bí thư tỉnh uỷ Phạm Minh Chính  đã hào hứng tìm tòi và dám thực hiện. Bước đầu đã có tín hiệu tích cực.

Tại Đại hội Đảng toàn quốc mới đây, nguyên Bộ trưởng Kế hoạch Đầu tư cũng nói thẳng về sự cần thiết phải tiếp tục đổi mới đồng bộ cả thể chế kinh tế và chính trị.

Theo qui luật đã được thực tiễn đúc kết, nếu chúng ta không dám quyết liệt đổi mới, dám làm, dám quyết thì sẽ rất khó gỡ thế kẹt, rất khó đưa nền kinh tế vượt qua khó khăn hiện nay.

Ai cũng biết và chúng ta cũng đã nói nhiều về việc, láng giềng đã vượt qua ta khá xa, giờ chẳng lẽ ta vẫn cứ tiến từ từ ở đàng sau họ? Vài năm trước mấy ai nghĩ Campuchia cũng tham gia xuất khẩu gạo…. và giờ họ đã làm và đã xác lập được thương hiệu có uy tín…. Vài năm trước có ai nghĩ sẽ có ngày chúng ta thua cả những láng giềng gần như Campuchia và Lào về phát triển du lịch.

Chắc chắn không ai muốn vậy. Chắc chắn các vị lãnh đạo cao cấp không bao giờ để Việt Nam thua láng giềng xa hơn nữa.

Quốc Phong

Mía đường tụt hậu:

Thua đứt Thái Lan, lo Lào, Campuchia vượt mặt

Đường Thái Lan tràn vào Việt Nam, giá rẻ hơn nhiều so với sản xuất trong nước. Ngành mía đường nội nếu không tỉnh táo đối phó, đến năm 2018, thị trường này đứng trước nguy cơ rơi vào tay người Thái.

Đường lậu lũng đoạn thị trường

Một số doanh nghiệp mía đường Việt Nam cho biết, đường Thái Lan đang xâm chiếm thị trường Việt Nam trên nhiều mặt trận: chính ngạch, tiểu ngạch, thậm chí họ đang lên kế hoạch xây dựng và mua lại kênh phân phối.

Thống kê của Hiệp hội Mía đường Việt Nam (VSSA) cho thấy, mỗi năm có khoảng nửa tỷ tấn đường thẩm lậu vào Việt Nam, chủ yếu từ Thái Lan. Đường Thái tuồn vào nội địa sẽ được tập kết tại các kho chứa lớn của các đầu nậu. Sau đó, các đầu nậu sẽ đổi sang bao tải chứa đường mang thương hiệu trong nước, hoặc kẹp nhãn hiệu cơ sở đóng gói vào rồi tung ra thị trường.

Ngoài ra, đường Thái Lan nhập lậu còn để làm nguyên liệu sản xuất sữa, bánh kẹo,... thậm chí để xuất khẩu.

Thua đứt Thái Lan, lo Lào, Campuchia vượt mặt

Nếu không đổi mới toàn diện, trong tương lai không xa, người Việt sẽ ăn toàn đường Thái Lan

Lãnh đạo một doanh nghiệp mía đường phía Nam bật mí, hiện nay, buôn lậu đường đang diễn ra phổ biến bởi giá đường sản xuất trong nước đắt hơn 1.000 đồng so với đường Thái và các nước lân cận. Cụ thể, giá đường cát trắng khoảng 720.000 đồng/50kg, trong khi đường lậu chỉ 490.000 đồng/50kg. Chính vì vậy, có hiện tượng doanh nghiệp đường Việt Nam, vì hám lợi, đã nhập đường lậu rồi đóng gói, bán ra thị trường.

Ông Võ Thành Đô, Phó Cục trưởng Cục Chế biến Nông lâm thuỷ sản và nghề muối (Bộ NN-PTNT) còn so sánh, ở Thái Lan, giá mía đưa vào chế biến là 30-35 USD/tấn, giá nguyên liệu mía trong giá thành sản xuất đường khoảng 6.000-7.000 đồng/kg. Trong khi đó, ở Việt Nam, giá mía đưa vào chế biến từ 800.000-1.000.000 đồng/tấn (40-45 USD), giá nguyên liệu mía trong giá thành sản xuất đường là 8.000-10.000 đồng/kg.

Như vậy, chỉ riêng về chi phí cho mía nguyên liệu, Việt Nam đã cao hơn Thái Lan khoảng 2.000-3.000 đồng/kg. Vì vậy, đường Việt Nam không có cửa cạnh tranh với đường Thái do hàng loạt yếu kém về giống, công nghệ, thị trường tiêu thụ, chất lượng,...

VSSA dự báo với tình hình này, đường nhập lậu từ Thái Lan sẽ làm lũng đoạn thị trường đường và có thể khiến ngành sản xuất mía đường Việt Nam phá sản, ảnh hưởng tới hàng triệu nông dân trồng mía, gây thất thu cho Nhà nước.

Giá đường Thái Lan sẽ chẳng hề rẻ

Ông Phạm Hồng Dương, Chủ tịch HĐQT Công ty CP Mía đường Thành Thành Công Tây Ninh, cho rằng, nếu không có quy hoạch và tính toán cụ thể, đến năm 2018, thị trường đường Việt Nam sẽ rơi vào tay người Thái.

Theo ông Dương, hiện Thái Lan không chỉ có lợi thế so với Việt Nam về chi phí sản xuất mà còn nắm cả kênh phân phối đường ngay tại Việt Nam. Một số nhà phối lớn nhất trên thị trường như Hương Thủy, Phú Thái,... đã bị doanh nghiệp Nhật Bản và Thái Lan sở hữu, mua kênh phân phối.

Thua đứt Thái Lan, lo Lào, Campuchia vượt mặt

Giá thành nguyên liệu cao khiến ngành mía đường khó cạnh tranh

“Trong tương lai, đường Thái ồ ạt vào Việt Nam. Một khi người Thái đã nắm được kênh phân phối thì dân Việt đừng mơ được dùng đường giá rẻ như hiện nay”, ông Dương khuyến cáo.

Đồng quan điểm, ông Nguyễn Quang Hợp, đại diện Công ty TNHH Hưng Thịnh, cũng nhận định, ngành mía đường Việt Nam không thể cạnh tranh nổi vì giá quá cao. Ngoài Thái Lan, chúng ta cũng phải đối phó với những đối thủ khác là Lào và Campuchia.

Nhìn ở khía cạnh hội nhập, bà Phạm Thị Diệu Hà, Phó Cục trưởng Cục Xuất nhập khẩu (Bộ Công Thương) cho hay, từ năm 2018, Việt Nam phải xóa bỏ hoàn toàn hạn ngạch thuế quan đường từ ASEAN (Lào về 2,5%, Thái Lan về 5%). Khi thực hiện cam kết này, việc nhập khẩu đường của Việt Nam từ các nước trong khu vực sẽ không bị hạn chế về số lượng. Khi đó, thuế suất thuế nhập khẩu chỉ còn 5%.

“Trong khi, các doanh nghiệp nhập khẩu đường của Việt Nam gần như phụ thuộc vào nguồn cung đường Thái Lan”, bà Hà nói.

Trước nguy cơ đường Thái Lan xâm chiếm thị trường Việt, Bộ trưởng Bộ NN-PTNN Cao Đức Phát nhận xét, ngành mía đường Việt Nam vẫn chưa thoát được "chiếc áo bảo hộ”. Thuế nhập khẩu đường đang là 20-40% nếu nhập dưới 81.000 tấn, trên 81.000 tấn thì thuế suất là 80-85%, nhờ đó giá đường trong nước khá cao. Tuy nhiên, khi hàng rào bảo hộ dần được gỡ bỏ, ngành đường Việt Nam muốn phát triển phải lấy đường Thái Lan ra làm định lượng so sánh cả về chất lượng và giá cả. Từ đó, suy xét xem nên co lại sản xuất hay mở rộng, nếu mở rộng thì phải nâng cao cạnh tranh trước những ưu thế của đường Thái Lan, có như vậy mới hi vọng ngành mía đường phát triển bền vững.

“Không còn thời gian chần chừ, phải tìm ngay ra điểm mấu chốt để từ đó thay đổi vận mệnh ngành mía đường trong vòng 3 năm tới” - Bộ trưởng Cao Đức Phát nhấn mạnh.

Bảo Hân

Thua cả Lào, Campuchia: CSVN Cạnh tranh được với ai?

 Hội nhập kinh tế quốc tế, phải cạnh tranh nhiều hơn, nhưng môi trường kinh doanh chưa thực sự đảm bảo công bằng, lành mạnh. Cơ cấu kinh tế méo mó đã không khuyến khíchsản xuất trong nước. Vì vậy, vấn đề đặt ra cần phải đẩy mạnh cải cách thể chế kinh doanh, qua đó tạo môi trường lành mạnh giúp DN tăng năng lực cạnh tranh.

Đây là ý kiến của các chuyên gia kinh tế tại "Diễn đàn khoa học về các vấn đề đặt ra trong đổi mới thể chế kinh tế thời kỳ hội nhập quốc tế", do Liên hiệp các Hội Khoa học và Kỹ thuật Việt Nam mới diễn ra ở Hà Nội.

Năng lực cạnh tranh yếu kém

GS Lê Du Phong -  Chuyên gia kinh tế, cho biết, theo đánh giá, về chỉ số năng lực cạnh tranh năm 2015, Việt Nam xếp thứ 56/140 quốc gia xếp hạng, tăng 12 bậc so với 2014. Tuy nhiên, so với các nước trong khu vực Asean, Việt Nam chỉ hơn Lào, Campuchia và Myanmar.

Trong 12 chỉ số được dùng để đánh giá, thì những chỉ số quan trọng, Việt Nam đều xếp ở bậc rất thấp. Chẳng hạn như thể chế xếp thứ 84/140, sẵn sàng về công nghệ xếp thứ 92/140, giáo dục và đào tạo sau tiểu học xếp thứ 95/140, trình độ kinh doanh xếp thứ 100/140.

Năng lực cạnh tranh của Việt Nam tuy được cải thiện, nhưng vẫn rất thấp. Lấy ví dụ, hệ thống doanh nghiệp (DN) là trụ cột của nền kinh tế, nhưng chỉ thấy tăng nhanh về số lượng, còn chất lượng rất hạn chế. Nếu như tổng kim ngạch xuất khẩu năm 2015 đạt 162,4 tỷ USD thì các DN FDI đã chiếm 115, 1 tỷ USD (70,87%), mặc dù khối này chỉ có 11.046 DN. Còn lại có tới 424.954 DN nội nhưng xuất khẩu đạt 47,3 tỷ USD. 

Vẫn chỉ hơn Lào, Campuchia: Cạnh tranh được với ai?

Năng lực cạnh tranh của Việt Nam tuy được cải thiện, nhưng vẫn rất thấp.

Nông nghiệp là thế mạnh của Việt Nam, nhưng sản xuất vẫn hết sức lạc hậu, nhỏ lẻ và manh mún; đầu tư ngày càng giảm, chất lượng sản phẩm thấp, hao hụt lớn, năng suất lao động nên khả năng cạnh tranh yếu.

Ngoài ra, chất lượng tăng trưởng thấp cũng góp phần làm giảm năng lực cạnh tranh của nền kinh tế. Giai đoạn 2011-2015 kinh tế có phát triển nhưng theo bề rộng là chính. Tức là sự phát triển đó vẫn dựa trên khai thác tài nguyên và bán nguyên liệu, sản phẩm thô. Sự phát triển dựa trên nền tảng công nghệ hiện đại, quản lý tiên tiến còn rất hạn chế.

Theo TS Lê Văn Sang, Phó Viện trưởng Viện kinh tế Việt Nam, các phân tích cho thấy, trong 4 động lực tăng trưởng của Việt Nam gồm DN Nhà nước, DN tư nhân, Nông nghiệp và DN FDI, thì chỉ có DN FDI tăng trưởng còn lại 3 động lực kia nằm im. Muốn đẩy mạnh xuất khẩu giờ các DN phải tham gia vào chuỗi cung ứng toàn cầu. Nhưng với hơn 90% số DN có quy mô nhỏ và siêu nhỏ, đã gây ra khó khăn khi tham gia chuỗi cung ứng toàn cầu. Trong khi đó, đầu tư nước ngoài vào nhiều, nhưng không tạo ra chuỗi sản xuất tại Việt Nam, mà lại hình thành "2 nền kinh tế trong 1 nền kinh tế".

Áp lực cải cách

Các chuyên gia kinh tế nhận định, vấn đề chính ở đây là cơ cấu kinh tế méo mó nghiêm trọng đã không khuyến khích sản xuất trong nước.

Trong 30 năm đổi mới, thu nhập bình quân đầu người chỉ tăng có 2.000 USD (từ 200 USD lên 2.200 USD), so với các quốc gia khác, khoảng cách về năng lực không đạt được là rất lớn. Trong khi đó, ngân sách đang cạn kiệt, đổi mới cơ chế chưa cải thiện nhiều, điều kiện nền tảng hỗ trợ các DN giảm chi phí, nâng cao tính cạnh tranh còn hạn chế, tiếng nói của DN chưa được chú ý đúng mức.

Vẫn chỉ hơn Lào, Campuchia: Cạnh tranh được với ai?

Cơ cấu kinh tế méo mó nghiêm trọng đã không khuyến khích sản xuất trong nước.

Đến nay, vẫn chưa tạo ra được môi trường kinh doanh thực sự cạnh tranh, lành mạnh, minh bạch. Vì vậy, vấn đề đặt ra cần phải đẩy mạnh cải cách thể chế kinh doanh, qua đó tạo môi trường giúp DN tăng năng lực cạnh tranh, TS Lê Xuân Bá, Hội Khoa học kinh tế Việt Nam nhận xét.

TS Phạm Văn Tân, Phó Chủ tịch Liên hiệp các Hội Khoa học và Kỹ thuật Việt Nam, nhận định, nguy cơ con đường phát triển của Việt Nam có thể tụt hậu sâu hơn so với các nước khác, vì chưa chuẩn bị kỹ cho hội nhập, với môi trường kinh doanh tốt.

Theo GS Lê Du Phong, có nhiều nguyên nhân, nhưng quan trọng nhất là cơ chế chính sách phát triển kinh tế xã hội đưa ra chưa tạo động lực mạnh mẽ, trái lại không ít trong số đó còn là lực cản của sự phát triển.

Tham gia vào toàn cầu hóa hội nhập sâu rộng là một tất yếu vì sự phát triển của đất nước. Vì thế, phải thực hiện đổi mới thể chế kinh tế. Nếu muốn đạt được phát triển phải coi trí thức và doanh nhân là lực lượng tiên phong dẫn dắt nền kinh tế. Dứt khoát phải tạo điều kiện cho kinh tế dân doanh phát triển. Phải coi kinh tế dân doanh là nền tảng, động lực chủ yếu phát triển kinh tế, GS Phong nhấn mạnh.

Còn theo TS Mai Hà, Hội Sở hữu trí tuệ Việt Nam, khi đã hội nhập thực sự rồi thì người ta làm thế nào mình cũng phải làm như vậy. Việc cải cách thể chế kinh doanh phù hợp với cuộc chơi là tất yếu và không thể đảo ngược. "Đã không có định hướng rõ ràng, khi ra "biển lớn" nên "bơi" theo hướng mọi người cùng "bơi"", TS Hà ví von.

Trần Thủy

Lãnh vực nào cũng kém CSVN nên xin làm thuộc địa cho Campuachia để họ giáo dục cho tiến bộ

Vì sao du lịch Việt Nam cũng thua đứt Campuchia

Vì sao du lịch Việt Nam thua đứt Campuchia ?

Nếu không thay đổi, du lịch Việt Nam sẽ tụt hậu. Trong ảnh: Du lịch Campuchia hút khách Việt Nam. Ảnh: THANH VIỆT

Du lịch Campuchia đang phát triển vượt bậc vì sáng tạo và hiệu quả.

Cuối năm 2015, tôi và anh bạn, chủ tịch một công ty lữ hành khá nổi tiếng ở Sài Gòn, qua Phnom Penh, Campuchia dự hội nghị quốc tế về “Chiến lược phát triển du lịch bản địa ở đông bắc Campuchia”. Bạn tôi đi Campuchia như đi chợ, tôi thì mấy năm mới quay lại và thấy quá nhiều thay đổi đến giật mình về du lịch của đất nước này.

Ấn tượng đầu tiên

Chúng tôi qua Phnom Penh bằng xe buýt Sorya. Biết tôi đi Campuchia, mấy người bạn nhờ mua mấy thùng bia ngoại về uống chơi. Nhưng tôi không có thời gian và khi biết được điều này, phụ xế đã nhiệt tình cho xe dừng trước cửa hàng mua giúp. Tôi thiếu 30 USD, phụ xế và cả tài xế hùn cho mượn đủ. Phục vụ kiểu đó thì khách nào không mê.

Visa nhập cảnh Campuchia làm tại chỗ, dễ dàng và thoải mái. Còn visa nhập cảnh Việt Nam phải xin trước, nhiêu khê. Cửa khẩu là bộ mặt quốc gia nên nước nào cũng chăm chút, trong đó có Campuchia. Đơn cử, cửa khẩu Bavet của họ thiết kế kiểu nhà mở nên thoáng mát. Chỗ nào cũng có mái che rộng rãi, thoải mái.

Trong khi cửa khẩu Mộc Bài là một trong những cửa khẩu đường bộ quốc tế quan trọng của Việt Nam nhưng thiết kế nhà kín rất ngột ngạt. Có thời điểm hàng trăm du khách phải chen chúc, nóng nực, mệt mỏi và chán nản chờ đợi hàng giờ tại cửa khẩu này. Điều này hoàn toàn đối lập với phía bạn.

Chưa hết, từ Phnom Penh về cửa khẩu Bavet 160 km, xe chạy ba giờ và 10 phút làm thủ tục. Từ Mộc Bài về Sài Gòn 76 km, xe cũng chạy mất ba giờ, chưa kể gần hai giờ chờ đợi làm thủ tục nhập cảnh.

Ấn tượng đầu tiên ngay tại cửa khẩu vào Việt Nam hoàn toàn bất lợi so với nước bạn!

Không “chặt chém”, trấn lột

Năm 2015, lượng khách quốc tế vào Việt Nam chỉ tăng 0,9% thì lượng khách vào Campuchia tăng hơn 10%. Cứ đà này chừng ba năm nữa du lịch Campuchia sẽ qua mặt Việt Nam về lượng khách. Bởi trong khi ta dừng lại và thậm chí thụt lùi thì họ tăng tốc.

Xin đơn cử: Campuchia rất ít taxi nên xe tuk tuk là phương tiện đi lại phổ biến. Tôi đi với bạn, cứ vẫy xe là leo lên, không cần trả giá. Hai người đi dưới 3 km thì mỗi người 1 USD hoặc 4.000 riel và không sợ bị “chặt chém”, trấn lột.

Không chỉ vậy, tài xế tuk tuk còn chở đi lòng vòng giới thiệu thêm mấy điểm tham quan của thủ đô. Hôm sau, chúng tôi đang ăn sáng, đã thấy tài xế tuk tuk hôm qua đưa tay chào qua khung kính.

Phnom Penh nhộn nhịp nhưng không xô bồ. Đặc biệt không thấy ăn xin hoặc bán hàng rong đeo bám du khách như ở ta. Các chợ Phnom Penh và Siem Reap luôn tấp nập khách nước ngoài nhưng không thấy họ bị chèo kéo.

Phía trước các cổng đền vào Angkor đều có sợi dây nylon màu căng trên mặt đất. Đó là giới hạn cấm người bán hàng rong vượt qua để chèo kéo khách. Dù chỉ là sợi dây mong manh vậy mà ai cũng tuân thủ.

Còn ở bãi tắm nổi tiếng Occheuteal (Shihanouk) thì sáng sớm Chủ nhật hằng tuần, các em bán hàng rong lại rủ nhau đi nhặt rác nhỏ bãi biển (rác lớn đã có xe quét dọn) và có cảnh sát du lịch theo hỗ trợ. Các em bảo: “Làm vậy để bãi biển sạch hơn, du khách thích hơn. Khách đông hơn thì bán được nhiều hàng hơn”.

Chỉ vài việc nhỏ như trên đã thấy họ bỏ xa mình.

Không cần nhiều tiền

Chúng ta không thể đổ lỗi cho nghèo vì Campuchia nghèo hơn Việt Nam. Cái chính là chi vào đâu cho hiệu quả. Trước hết cần thiết phải dành ngân sách nhất định để nâng cấp các cửa khẩu, nhất là đường bộ. Có những quyết sách kịp thời và đồng bộ, đơn giản hóa thủ tục visa và nhập cảnh, ít nhất như Campuchia. Đào tạo, huấn luyện cách niềm nở và cười chào với khách.

Bên cạnh đó tiền đầu tư cho các lễ hội, các hội nghị hội thảo… nên dành để cải thiện nhà vệ sinh và cơ sở hạ tầng. Dẹp bằng được nạn “chặt chém”, nâng giá phòng vô tội vạ, móc túi, giật dọc, ăn xin đeo bám và bán hàng rong chèo kéo du khách.

Những việc trên có khi không cần nhiều tiền vẫn thay đổi được, nếu thật lòng muốn. Thay đổi hành vi cần ý chí nhiều hơn là tiền bạc.

Làm được vậy thì du lịch Việt Nam sẽ tăng tốc.

Những điệp khúc buồn

Cuối năm vừa rồi, du lịch Việt Nam lại có nhiều điều kém vui. Bạn bè tôi than thở trên Facebook là Festival hoa Đà Lạt rất đẹp nhưng bị “chặt chém” không thương tiếc. Báo chí đưa tin việc nâng giá phòng ở các trọng điểm du lịch, bất chấp lãnh đạo địa phương cam kết và cho số điện thoại nóng.

Thời gian qua nạn trấn lột, cướp giật du khách vẫn diễn ra. Nạn ăn xin và bán hàng rong đeo bám kiêm móc túi và “cắt cổ” du khách nước ngoài chưa giảm. Giao thông vẫn trì trệ và tắc nghẽn. Nhà vệ sinh bẩn và thiếu. Vệ sinh thực phẩm chưa được cải thiện…

Những chuyện cũ “xưa như Trái đất” đã được cảnh báo hàng chục năm nay vẫn nóng hổi thời sự.

Theo Dương Minh Bằng

Pháp luật Tp Hồ Chí Minh




 Bản để in  Lưu dạng file  Gửi tin qua email  Thảo luận


Những nội dung khác:




Lên đầu trang

     Tìm kiếm 

     Tin mới nhất 

     Đọc nhiều nhất 
Kiều bào phát triển quê hương [Đã đọc: 447 lần]
Tin tức thế giời mới nhât song ngữ Việt Anh để học sinh ngữ [Đã đọc: 424 lần]
Siêu đô thị Đà Nẵng mở rộng, siêu đầu tư địa ốc làm giàu [Đã đọc: 412 lần]
Làm Giàu Bằng Đầu Tư Chứng Khoán [Đã đọc: 402 lần]
Một châu Âu đứng trước ngã ba lịch sử [Đã đọc: 372 lần]
Làm thế nào đòi lại Hoàng Sa, Trường Sa từ Trung Cộng [Đã đọc: 354 lần]
Nghệ Thuật Làm Giàu Của Người Việt Hải Ngoại - “The Art of Wealth for Overseas Vietnamese”. [Đã đọc: 351 lần]
Cách mạng chiếc đòn gánh của phụ nữ VN [Đã đọc: 349 lần]
“NHỮNG NGƯỜI CUỐI CÙNG CÒN GIỮ LẠI CHỦ NGHĨA CỘNG SẢN”** [Đã đọc: 349 lần]
Triết lý dân tộc Việt Nam siêu việt vượt tất cả triết lý Tàu, Tư Bản và CS [Đã đọc: 345 lần]

Trang chủ :: Tin tức - Sự kiện :: Website tiếng Việt lớn nhất Canada email: vietnamville@sympatico.ca :: Bản sắc Việt :: Văn hóa - Giải trí :: Khoa học kỹ thuật :: Góc thư giãn :: Web links :: Vietnam News in English :: Tài Chánh, Đầu Tư, Bảo Hiểm, Kinh Doanh, Phong Trào Thịnh Vượng :: Trang thơ- Hội Thi Nhân VN Quốc Tế - IAVP :: Liên hệ

Bản quyền: Vietnamville
Chủ Nhiệm kiêm Chủ Bút: Tân Văn.