Có một khoảng thời gian sau 1970, dư luận ở miền Nam than phiền: cứ để Tổng Thống Thiệu ôm chân Mỹ kiểu này thì có ngày mất nước. Thời điểm đó, trong quân đội, người ta chú ý đến Trung Tướng Ðổ Cao Tr
Ai Giết Tướng Đỗ Cao Trí?
Có một khoảng thời gian sau 1970, dư luận ở miền Nam than phiền: cứ để Tổng Thống Thiệu ôm chân Mỹ kiểu này thì có ngày mất nước. Thời điểm đó, trong quân đội, người ta chú ý đến Trung Tướng Ðổ Cao Trí, đương kim Tư Lệnh vùng III chiến thuật, một trong những người bạn chí thân của tôi. Thậm chí một số người coi tướng Trí là một viên tướng không mấy ủng hộ Tổng Thống Thiệu. Tôi không hiểu dư luận này bắt nguồn từ đâu. Chúng tôi thường tâm tình với nhau tự do thoải mái, từ chuyện tình duyên, dạy dỗ con cái, buồn phiền gia đình đến chính trị và quân sự. Có một hôm Tướng Ðỗ Cao Trí bị cúm, nằm đắp chăn trên giường, tôi đến chơi không đúng lúc, tùy viên đem ghế tôi ngồi đối diện với anh thăm hỏi vấn an. Tôi còn nhớ anh nói với tôi:
- Triều à, moa là thằng lính nhà binh không biết chính trị, nhưng moa thấy ông Thiệu lừng khừng quá. Hình như ông ta không biết mình muốn gì. Hay là ông ta bị Mỹ khóa tay khóa chân. Hoặc ông ta tự mình bán thân cho Mỹ rồi. Tôi ngạc nhiên hỏi lại:
- Tại sao toa nói như vậy? - Thì chính toa cũng thấy và chắc toa còn hiểu nhiều hơn moa. - Chính Tướng Kỳ cũng có than phiền điều đó với moa vài lần. Nhưng biết làm sao bây giờ? - Nếu moa làm một cuộc đảo chánh, toa thấy có nên không? Thú thật với toa từ khi mới có binh quyền trong tay cho đến ngày nay moa chưa hề đánh thua một trận nào. Tụi Mỹ kính phục moa về vấn đề nầy và chúng nó luôn luôn thỏa mãn mọi yêu cầu của moa.
Tôi giật mình suy nghĩ, Ðỗ Cao Trí nhìn tôi ngạc nhiên vì không thấy tôi trả lời. Trong khi tôi nghĩ rằng: thằng bạn mình muốn dấn thân vào đại sự. Trước kia như tôi đã viết trong hồi ký tập I, Phó Tổng Thống Nguyễn Cao Kỳ có đề nghị với tôi hai lần nhưng tôi không thấy lòng mình có chút lo lắng nào. Lần nầy có lẽ vì Ðỗ Cao Trí với tôi thân thiết nhiều nên tôi có phần lo cho anh nhiều hơn là lo cho tôi. Sự im lặng của tôi gần cả phút làm nặng nề cho cả đôi bên. Tôi hỏi lại? - Liệu toa có thể đảo chánh thành công không? - Ðó là chuyện chơi đối với moa. - Ðừng có đùa. Bộ toa đang lên cơn sốt nên nói sảng phải không? - Ê, toa quên rằng moa là Tư lệnh quân đoàn III và Trung Tướng Minh là em út ruột của moa, hiện đang nắm quyền Tổng Trấn Saigon sao? Còn bao nhiêu em út khác rải rác mà toa chưa biết. Ðời binh nghiệp của moa toa có biết sơ rồi. Phần toa, liệu có khả năng đảm nhận trọng trách lèo lái con thuyền quốc gia không? - Khả năng thì chắc chắn có, hơn nữa bạn bè đông, thừa sức hành xử đối phó với mọi vấn đề. Nhưng moa đề nghị tụi mình nên suy nghĩ kỷ việc nầy. Khi toa hết bệnh mình sẽ gặp lại bàn rộng hơn.
Một tuần sau đó, Trung Tướng Trí mời tôi dùng cơm trưa tại dinh Tỉnh Trưởng Biên Hòa, vừa là tư gia tạm của ông vừa dùng làm văn phòng Bộ Tư Lệnh Quân Ðoàn. Cơm dọn xong, tùy viên và người hầu biến mất. Chúng tôi tay đôi bàn việc tương lai, nhận định về những khó khăn chính trị, về nguy cơ quân sự do cộng sản Bắc Việt xâm nhập miền Nam khá nhiều, về chính sách Hoa Kỳ thì chúng tôi chỉ đoán mò. Ðiều chúng tôi biết chắc là Mỹ muốn có một nhà lãnh đạo của miền Nam sẵn sàng bán mình cho họ. Ðối với Việt Nam yếu tố Mỹ vô cùng quan trọng vì sự hiện diện của năm trăm ngàn quân, vì số tiền và vũ khí viện trợ. Nhưng ngược lại lấy trí mà suy thì đối với Mỹ yếu tố Việt Nam cũng có tầm quan trọng tại vì sao?
Nhìn lại cuộc chiến Ðông Dương những năm 45-54, Pháp thua trận tại Paris chớ không phải tại Ðiện Biên Phủ. Phong trào đòi hòa bình cho Ðông Dương làm tê liệt nước Pháp hằng ngày, làm sụp đổ chính phủ liên tục. Cho đến ngày Mendes France bị bắt buộc ký hiệp ước Hòa Bình với cộng sản Bắc Việt vào giờ cuối cùng của đêm khuya sắp chấm dứt hội nghị, chỉ vì lời hứa với Quốc Hội trước khi đi Genève: giá nào cũng phải có hiệp ước Hòa Bình. Nếu Mendes France trở về Pháp tay không thì nội các của ông phải cuốn gói ra đi. Yếu tố Việt Nam đối Với Mỹ quan trọng là vì phong trào phản chiến ngày càng ồn ào chia rẽ nước Mỹ, Dân Biểu và Thượng Nghị Sĩ Mỹ muốn giữ ghế phải chạy theo sự đòi hỏi của cử tri. Người Mỹ không muốn đưa con cái mình đi tìm cái chế ở Việt Nam nữa. Nếu có một chính quyền mạnh ỏ Miền Nam Việt Nam, nếu tập thể quân đội kiên cường anh dũng có được Tướng Lãnh chỉ huy xứng đáng, thì Việt Nam Cộng Hòa hùng mạnh sẽ giúp chính quyền Mỹ mạnh dạn giải thích với nhân dân của họ, thì bọn phản chiến khó sách động quần chúng.
Ðổ hết tội lỗi cho đồng minh Mỹ bỏ rơi Việt Nam Cộng Hòa cũng đúng, nhưng ta nên xét lại mình đã góp đủ phần để cho phép Mỹ giúp ta hết tình chưa? Cái khó là làm cho quyền lợi của mình phù hợp song song với quyền lợi của Mỹ trong giai đoạn đó. Vấn đề là nếu ta có đủ sức mạnh để đương đầu và có đủ khả năng thúc đẩy toàn dân đoàn kết thì thời cuộc có thể chuyển hướng ngược vòng, phần lợi về ta. Chính sách của Mỹ thay đổi tùy thuộc nhiều yếu tố ngoại lại, giải pháp nào có lợi cho nước Mỹ thì họ chọn.
Theo chủ quan của Trung Tướng Ðỗ Cao Trí thì ông có thể tạo được sự đoàn kết trong quân đội và cũng theo chủ quan của tôi thì đông đảo bạn bè có thừa khả năng đặt nhiều kế hoạch kích thích toàn dân tham gia xây dựng kinh tế, thực hiện công bằng xã hội, phá vỡ môi trường hoạt động và tuyên truyền của cộng sản. Chúng tôi bàn thảo sâu rộng, đắn đo cũng nhiều. Cuối cùng quyết định thực hiện kế hoạch thay Tổng Thống Thiệu. Tướng Ðỗ Cao Trí âm thầm và khéo léo chuẩn bị hành động, nhưng dường như Nguyễn Văn Thiệu đánh hơi thấy một điều gì đó, tôi chưa biết rõ nhưng tôi có linh cảm như thế.
Rồi có một ngày Trung Tướng Trí có vẻ lo ngại vừa thông báo vừa hỏi ý tôi về đề nghị của cố vấn Mỹ, yêu cầu anh đưa trực thăng của mình vào bãi đáp của Mỹ để họ giữ an ninh giùm. Tôi hỏi ngược Tướng Trí: “Toa giữ an ninh cho cả một vùng III được mà giữ anh ninh cho một chiếc trực thăng của toa không được sao?” Liền sau đó, Trung Tướng Trí đổi hết phi đoàn trực thăng của ông thay bằng những bà con xa gần trong đó có Thiếu Tá Ðẳng vai chú của Ðỗ Cao Trí. Một tuần lễ sau Trí lại hỏi: “Mỹ bảo moa không chịu đưa trực thăng vào bãi đậu cho nó giữ an ninh giùm mình không chịu vậy thì trước khi bay đưa cho tụi nó kiểm máy lại giùm, ý toa nghĩ sao?
Bất cứ một người bình thường nào cũng phải đánh hàng trăm dấu hỏi, trừ hai người chúng tôi mù mờ, u mê vì ý trời xui khiến hay là số mạng của Ðỗ Cao Trí đến hồi sắp tận, chúng tôi đồng ý nghĩ rằng: Trực thăng do Mỹ sản xuất, thợ sửa máy bay của mình do Mỹ huấn luyện, thì bây giờ đưa trực thăng cho họ kiểm máy là hợp lý và bình thường. Hai ngày sau trực thăng nổ cháy. Toàn bộ phi hành đoàn theo Trung Tướng Ðỗ Cao Trí đều tử nạn.
Khoảng 10 giờ trưa ngày hôm đó tôi đang làm việc tại Tổng Tham Mưu, Ðại Tá Trần Kim Hoa, Chánh Võ Phòng Phủ Thủ Tướng, hiện định cư ở Texas, điện thoại cho tôi báo tin nói: “Ông bạn của ông chết rồi” Tôi hỏi gặn: Ông bạn nào? Bên kia đầu dây trả lời ngắn gọn: “Thì ông Trung Tướng Tư Lệnh bạn của ông đó”. Tôi đờ người bỏ ống nghe xuống, bước ra cửa về.
Thông báo chính thức của chính phủ trên đài phát thanh và truyền hình là trực thăng của vị Tư Lệnh Quân Ðoàn III bị hỏa tiễn Việt Cộng bắn rơi. Mãi về sau này, anh ruột của Ðỗ Cao Trí là nha sĩ Ðỗ Cao Minh, hiện định cư tại Pháp, to nhỏ cho tôi biết về một lời tâm sự của Ðại Tá Chiêm, đàn em của Tướng Trí, Phụ trách ban anh ninh phủ Tổng Thống tường thuật với Ðỗ Cao Minh như sau: Sáng hôm đó ký giả tuần báo Newsweek, ông Francois Sully, diện kiến Tổng Thống Thiệu đúng 8 giờ, sau đó ký giả nầy có hẹn với Trung Tướng Ðỗ Cao Trí lúc 9 giờ để tháp tùng đi thi sát mặt trận Campuchia. Theo thông lệ mọi người vào diện kiến các cấp lãnh đạo cũng phải để xách tay lại văn phòng bí thư hay tùy viên. Francois Sully giã từ Tổng Thống xách cặp của ông ra đi. Không hiểu giữa thời gian đó, có ai bỏ bom nổ chậm trong cặp không?
Ai giết Trung Tướng Ðổ Cao Trí? Việt Cộng chăng? Người Mỹ chăng? Tổng Thống Thiệu chăng? Cho tới nay, chưa có một cuộc điều tra nào khả dĩ khẳng định chính xác nguyên nhân cái chết của Tướng Ðỗ Cao Trí. Tôi nghĩ chỉ có Thượng Ðế mới trả lời được thắc mắc tại sao chiếc trực thăng của Tướng Trí lâm nạn mà thôi.
Võ Long TriềuCuu Dan Bieu VNCH
Cảm ơn anh đã chia sẻ toàn bộ bản thảo. Tôi thấy câu chuyện của anh có không khí trinh thám – tình báo rất mạnh, đặc biệt ở các đoạn Langley, Phòng Tình huống Nhà Trắng và cuộc truy đuổi tại Montreal. Tuy nhiên, bản hiện tại quá dài, lặp nhiều nhánh, khiến nhịp truyện bị loãng.
Điều quan trọng nhất là: đây là tác phẩm hư cấu, không phải khẳng định lịch sử. Vì vậy, để câu chuyện hay hơn, tôi sẽ viết lại theo hướng:
Mạch lạc và điện ảnh hơn.
Giảm lặp lại.
Tăng chiều sâu tâm lý.
Giữ bí ẩn đến cuối.
Không biến giả thuyết thành sự thật lịch sử.
Dưới đây là phiên bản rút gọn, trau chuốt và liền mạch hơn của phần mở đầu và khung truyện chính.
BÓNG MA TÊN ORCHID
CHƯƠNG 1 – HỒ SƠ ĐEN Ở LANGLEY
Không có cửa sổ.
Không có đồng hồ.
Chỉ có ánh đèn trắng lạnh lẽo phủ xuống chiếc bàn thép giữa căn phòng tầng hầm của trụ sở CIA tại Langley.
Một tập hồ sơ màu đen được đặt xuống.
Trên bìa, viết tay bằng mực đỏ:
TRI-71 — EYES onLY — TS/SCI
Theodore Shackley mở hồ sơ.
Bên trong là báo cáo từ trạm CIA Sài Gòn, ký tên Charles Timmes.
Ông đọc chậm từng dòng:
“Tướng Đỗ Cao Trí là sĩ quan duy nhất của VNCH có khả năng thay đổi hoàn toàn cục diện Lam Sơn 719 nếu trực tiếp nắm quyền điều hành chiến dịch.”
Shackley đặt báo cáo xuống.
Ông hiểu điều đó có nghĩa gì.
Đỗ Cao Trí quá độc lập.
Quá quyết đoán.
Và nguy hiểm nhất: quá khó kiểm soát.
CHƯƠNG 2 – PHÒNG TÌNH HUỐNG
Nhà Trắng, đêm 2 tháng 2 năm 1971.
Henry Kissinger đứng trước bản đồ Đông Dương. Richard Nixon ngồi im trong bóng tối.
Shackley trình bày ngắn gọn:
“Nếu Trí xác nhận lực lượng Bắc Việt tại Tchepone mạnh hơn dự kiến, ông ta sẽ rút quân.”
Kissinger hỏi:
“Điều đó ảnh hưởng gì?”
“Ảnh hưởng toàn bộ kế hoạch không kích chiến lược.”
Căn phòng im lặng.
Nixon không nhìn ai. Ông chỉ nói:
“Đừng để lại dấu vết.”
Không có biên bản.
Không có chữ ký.
Nhưng Shackley hiểu đó là mệnh lệnh.
CHƯƠNG 3 – ORCHID
Sài Gòn, 12 tháng 2 năm 1971.
Charles Timmes nhận điện tín mã hóa:
ORCHID ACTIVE. TRI-71 PRIORITY.
Ông đọc đi đọc lại.
Timmes từng kính trọng Đỗ Cao Trí. Trong mắt ông, đó là một trong số ít tướng VNCH có tư duy tác chiến thực sự.
Nhưng trong thế giới của những chiến dịch không tồn tại trên giấy tờ, sự kính trọng không có giá trị.
Ông triệu tập nhóm S-Unit.
Phương án cuối cùng được chọn:
Can thiệp vào trực thăng chỉ huy.
Không bom.
Không súng.
Không nhân chứng.
Chỉ một sai lệch nhỏ trong hệ thống rotor — đủ để tạo ra một tai nạn hoàn hảo.
CHƯƠNG 4 – NGÀY 23 THÁNG 2
Tây Ninh, 10 giờ 15.
Đỗ Cao Trí bước lên chiếc UH-1.
Ông vừa nhận báo cáo mới: lực lượng Bắc Việt quanh Tchepone có thể lên tới 35.000 quân.
Ông quay sang phụ tá:
“Nếu con số này đúng, tôi sẽ rút quân. Không để lính chết oan.”
Đó là câu nói cuối cùng.
10:17 — trực thăng cất cánh.
10:18 — rotor rung nhẹ.
10:18:30 — một tiếng “rắc” khô khốc vang lên.
Chiếc UH-1 xoay ngang, mất lực nâng.
Rồi lao xuống như một hòn đá.
Một quả cầu lửa bùng lên giữa cánh đồng khô.
Không ai sống sót.
CHƯƠNG 5 – HỒ SƠ ĐÓNG LẠI
Langley, sáng hôm sau.
Shackley nhận điện báo:
TRI-71 COMPLETE. CLASSIFIED AS MECHANICAL FAILURE.
Ông đóng tập hồ sơ.
Kissinger chỉ ghi một dòng vào sổ tay:
“Lam Son 719 proceeds as planned.”
Rồi hồ sơ biến mất.
CHƯƠNG 6 – 27 NĂM SAU
Florida, mùa hè 1998.
Walter Harrington, cựu kỹ thuật viên hàng không từng phục vụ tại Sài Gòn, biết mình sắp chết.
Ông gọi cho Michael Sully, con trai của nhà báo François Sully — người đã tử nạn cùng tướng Trí.
Khi Michael đến, Walter đưa cho anh một phong bì cũ.
Trên đó ghi:
ORCHID — 23/2/1971
Walter nói bằng giọng khàn đặc:
“Tôi không phải người bóp cò.”
Ông dừng lại.
“Nhưng tôi là người chạm vào chiếc trực thăng.”
CHƯƠNG 7 – VÒNG BI
Walter kể lại đêm 21 tháng 2.
Ông được lệnh thay một vòng bi rotor bằng loại đã bị xử lý nhiệt.
Nó không hỏng ngay.
Nó chỉ yếu đi.
Và sẽ vỡ đúng lúc rotor chịu tải lớn nhất khi cất cánh.
Michael hỏi:
“Ông có biết ai ở trên máy bay không?”
Walter nhắm mắt rất lâu.
“Tôi thấy tướng Trí bước lên.”
Một giọt nước mắt lăn xuống gò má già nua.
“Và tôi thấy cha anh bước lên.”
CHƯƠNG 8 – CÂU HỎI KHÔNG CÓ ĐÁP ÁN
Ba ngày sau, Walter chết.
Trong hồ sơ viện dưỡng lão, nghề nghiệp của ông chỉ ghi:
Retired government technician.
Michael mở phong bì.
Bên trong có một mảnh giấy nhỏ:
ORCHID COMPLETE — TRI-71 — NO SURVIVORS
Anh nhìn dòng chữ rất lâu.
Rồi tự hỏi:
Đây là bằng chứng?
Một lời thú tội?
Hay chỉ là nỗi ám ảnh của một người sắp chết?
Ngoài cửa sổ, trời Florida bắt đầu mưa.
Và lần đầu tiên sau gần ba mươi năm, cái chết của Đỗ Cao Trí không còn là một vụ tai nạn đơn thuần.
Nó trở thành một câu hỏi.
Một câu hỏi không ai có thể chứng minh.
Nhưng cũng không ai có thể quên.
KẾT
Đây là điểm tôi đề nghị dừng phần đầu tiểu thuyết.
Thay vì kéo dài thành hàng chục chương truy đuổi, cách kết thúc này giữ được:
Bí ẩn lịch sử
Không khí Chiến tranh Lạnh
Cảm giác “có thể đúng, cũng có thể không”
Dư âm mạnh hơn
Và quan trọng nhất, nó không biến giả thuyết thành kết luận lịch sử.
... Viên Tướng VNCH Thề Sống Chết, Xây Thành Đắp Lũy Tử Thủ Cần Thơ 1975 Và Cái ... Đỗ Cao Trí? Sử Ký 1975•28K views · 17:22. Go to channel Việt Sử ...
YouTube · Việt Sử Giai Thoại · Oct 12, 2024
Some results may have been delisted consistent with local laws. Learn more