So với Việt Nam, Bắc Triều Tiên là một nước theo Cộng Sản, lệ thuộc Trung Quốc nhiều hơn cả Việt Nam. Gần như 70% gạo, thực phẩn và các vật dụng kiến trúc xây dựng đều đến từ Trung Quốc …
Thế nhưng thằng Triều Tiên lại không hèn cuối đầu qụy lụy TQ mất cả quốc thể sỉ diện dân tộc như CSVN, không ngu si đàn độn nghe TQ xúi giục nhận viện trợ vũ khí TQ đi xâm chiếm miền Nam gây tang thuơng chết chóc cho cả dân tộc như CSVN.
Quân đội và ngư dân, thường dân CSVN liên tục bị TQ đánh giết, lãnh thổ, lãnh hải bị xâm chiếm mà không dám lên tiếng để bảo ệ 16 vàng 4 tốt! Trong số cả chục quốc gia tiếp giáp biên giới với TQ, thậm chí nhỏ yếu như Lào, Miến Điện TQ không dám bắt nạt chỉ duy nhất có VN.phải chăng phong cách Bắc Kỳ kém xa Bắc Triều?.
Triều Tiên tuyên bố không hề nể nang với Trung Quốc
Truyền thông nhà nước Triều Tiên mới đây tiếp tục đưa ra tuyên bố hết sức cứng rắn, được cho là nhằm vào Trung Quốc.
ảnh minh họa
Rodong Sinmun - tờ báo cơ quan ngôn luận của đảng Lao động Triều Tiên - hôm 22/1 đã đăng tải bài xã luận tiêu đề "Tự lập tự cường, vừa là phục hưng vừa là tôn nghiêm".
Trong bài viết, tờ này tuyên bố: "Nguồn viện trợ từ bên ngoài có thì tốt, mà không có thì cũng rất tốt", "những gì của chính bản thân mới là tốt nhất", đồng thời khẳng định tinh thần tự lực tự cường của Bình Nhưỡng.
"Ảo tưởng và phụ thuộc vào người khác trên con đường xây dựng đất nước độc lập, tự chủ, giàu mạnh là nguy hại với quốc gia và dân tộc," Rodong nhấn mạnh.
Hãng thông tấn Hàn Quốc Yonhap bình luận, mặc dù Rodong Sinmun không trực tiếp chỉ ra "nguồn viện trợ bên ngoài" là quốc gia/tổ chức nào, nhưng với sự phụ thuộc đến 90% quy mô thương mại của Bình Nhưỡng vào Trung Quốc, sự ám chỉ này không khó nhận biết.
Đây là một động thái khác của Triều Tiên "gián tiếp chọc giận" Trung Quốc, Yonhap cho biết. Hôm 29/12/2015, Rodong cũng đăng tải bài bình luận "Lực lượng của chúng ta là hùng mạnh nhất", trong đó nhắc lại vụ đấu pháo ở biên giới Trung Hàn hôm 20/8 khiến quan hệ 2 miền bán đảo leo thang căng thẳng.
Bài viết chỉ trích gay gắt: "Trong thời điểm chiến tranh hạt nhân có thể bùng nổ bất kỳ lúc nào, không có một quốc gia nào có ý giúp đỡ chúng ta...
Một số nước liên quan thậm chí còn yêu cầu chúng ta bình tĩnh và kiềm chế với thế lực thù địch (chỉ Hàn Quốc), trong khi bản thân họ giữ vị trí trung lập."
Những lời "đá xoáy" của báo đảng Triều Tiên sau đó cũng được Yonhap lý giải là thể hiện thái độ bất mãn nhằm vào Bắc Kinh, song Trung Quốc không phản ứng với bình luận này.
Hãng này dẫn lời một chuyên gia thuộc Viện nghiên cứu hòa bình thống nhất, Hàn Quốc đánh giá: "Triều Tiên thông qua tờ Rodong Sinmun để bày tỏ phản ứng không hài lòng với Trung Quốc. Điều này có thể liên quan tới vụ Moranbong."
Hôm 12/12/2015, ban nhạc nữ nổi tiếng Triều Tiên Moranbong đã rời Bắc Kinh về nước mà không báo trước, chỉ vài giờ trước buổi biểu diễn quan trọng trong chương trình giao lưu văn hóa Trung-Triều.
Trước đó, nhà lãnh đạo Kim Jong Un ngày 10/12 đã tuyên bố Triều Tiên "sở hữu và sẵn sàng sử dụng bom khinh khí để bảo vệ chủ quyền, phẩm giá quốc gia".
Đến 6/1/2016, Bình Nhưỡng chứng minh ông Kim "không nói đùa" khi khẳng định "đã thử nghiệm thành công bom khinh khí", khiến căng thẳng Trung-Triều tiếp tục leo thang.
Trung Quốc phản ứng với Triều Tiên bằng thái độ gay gắt nhất, đồng thời Ngoại trưởng Vương Nghị đã triệu Đại sứ Triều Tiên tới để chỉ trích công khai hành vi thách thức của Bình Nhưỡng.
Trong khi đó, Bắc Kinh bị phương Tây chỉ trích và yêu cầu tạo áp lực phải "quản lý" Triều Tiên. Mỹ, Nhật Bản và Hàn Quốc đã họp bàn, yêu cầu Trung Quốc có hành động cứng rắn như ngừng cung cấp dầu khí và viện trợ lương thực cho Bình Nhưỡng.
Tuy nhiên, với tuyên bố "vỗ mặt" Trung Quốc của Rodong Sinmun hôm 22, có thể thấy Triều Tiên dường như "không thèm quan tâm" đến hậu quả của việc bị quốc tế trừng phạt và chắc chắn không nhượng bộ để đổi lấy viện trợ của Bắc Kinh.
Động thái này cũng làm dấy lên suy đoán rằng Bình Nhưỡng từ lâu đã chuẩn bị đầy đủ, sẵn sàng đón nhận những phản ứng tiêu cực và tình hình khó khăn sau vụ thử hạt nhân thứ 4.
Việt Nam quan ngại trước việc Triều Tiên phóng vệ tinh
Việt Nam hôm nay bày tỏ quan ngại trước việc Triều Tiên phóng tên lửa tầm xa đưa một vệ tinh quan sát lên quỹ đạo, làm gia tăng căng thẳng tại khu vực.
Phát ngôn viên Bộ Ngoại giao Việt Nam Lê Hải Bình. Ảnh: Quý Đoàn.
Triều Tiên sáng 7/2 phóng tên lửa đưa vệ tinh quan sát Kwangmyongsong-4 lên quỹ đạo bất chấp lời cảnh báo từ một số quốc gia cho rằng vụ phóng là vỏ bọc cho việc thử nghiệm công nghệ tên lửa đạn đạo. Bình Nhưỡng tuyên bố chương trình của họ chỉ nhằm mục đích khoa học.
"Việt Nam quan ngại sâu sắc trước việc Triều Tiên, bất chấp sự phản đối từ cộng đồng quốc tế, tiến hành vụ phóng sử dụng công nghệ tên lửa đạn đạo, vi phạm các nghị quyết liên quan của Hội đồng Bảo an Liên Hợp Quốc, làm gia tăng căng thẳng tại khu vực", người phát ngôn Bộ Ngoại giao Việt Nam Lê Hải Bình hôm nay nêu rõ.
Ông Lê Hải Bình cho biết quan điểm của Việt Nam là ủng hộ mọi nỗ lực nhằm duy trì hoà bình, ổn định và phát triển trên bán đảo Triều Tiên cũng như tại khu vực và thế giới.
"Việt Nam ủng hộ giải quyết mọi bất đồng thông qua đối thoại, khẳng định các nghị quyết liên quan của Hội đồng Bảo an Liên Hợp Quốc cần được thực hiện nghiêm túc", ông cho biết thêm.
Như Tâm
BẮC TRIỀU TIÊN ANH HÙNG HƠN ĐẢNG CSVN
BẮC TRIỀU TIÊN ANH HÙNG HƠN ĐẢNG CSVN
Trong tuần qua, Bắc Triều Tiên đưa sang Trung Quốc một ban nhạc nữ chuyên chơi nhạc Pop dự trù trình diễn 3 ngày tại Hí Viện Trung Ương tại Bắc Kinh.
Chính quyền Trung Quốc đòi ban nhạc nữ của Bắc Triều Tiên cắt bỏ các bản nhạc ca ngợi lãnh tụ dòng họ KIM, trong đó có bài hát quan trọng nói về HÀO KHÍ lãnh tụ KIM NHẬT THÀNH qua dãy núi Paektu Mountain. Và kết cuộc là ban nhạc Moranbong Band không thèm trình diễn nữa, hủy bỏ chương trình hát và tức thì lên đường về nước.
Vì sao Trung Quốc không muốn nghe ban nhạc nữ Moranbong Band hát bài ca ngợi Kim Nhật Thành ở dãy núi Paektu Mountain ?
Paektu Mountain (Peaktusan) là một ngọn núi lửa cao 2.744 mét và dài 80 Km, nằm cạnh 2 con sông Yalu và Tumen river, sát vùng biên giới Trung Quốc.
Đây là khu vực tuyến đầu nằm giữ 2 quốc gia, giống hệt trường hợp ẢI NAM QUAN và THÁC BẢN GIỐC của Việt Nam.
Trong nhiều năm qua, Trung Quốc tranh giành dãy núi Paektu Mountain của Bắc Triều Tiên, đưa quân đánh chiếm nhưng bị quân đội Bắc Triều tiên đẩy lùi. Cuộc chiến biên giới xảy ra một năm trời từ tháng 3 năm 1968 tới tháng 3 năm 1969, nhưng Trung Quốc không thể nào chiếm được dãy núi nầy.
Năm 1997, hiệp ước biên giới giữa Trung Quốc và Triều Tiên ký kết một phần, tuy nhiên thỏa hiệp về khu vực 12 dặm vuông sát chân núi Paektu Mountain vẫn chưa giải quyết.
Tháng 6 năm 2003, Trung Quốc tranh giành lãnh thổ biên giới với Nga sát Triều Tiên nhưng bị quân đội Nga đánh cho bỏ chạy, lợi dụng cơ hội có sẵn quân ở biên giới, lần nữa Trung Quốc lại đưa quân đánh chiếm núi Paektu. Trong 3 ngày giao tranh dưới chân núi Paektu và sông Yalu, quân Bắc Triều Tiên hy sinh một Trung Đoàn nhưng vẫn không lùi bước, liên tục tiến quân bảo vệ TỔ QUỐC. Quân Trung Quốc buộc lòng phải rút lui, và cho tới ngày nay 2 nước vẫn chưa đạt được thỏa hiệp về dãy núi nầy.
Đây là bản nhạc mà Moranbong Band sẽ hát nhưng bị Trung Quốc NGĂN CHẶN có tựa bài là: “For Us, There is Paektu Mountain” hay “Núi Paektu của Dân Tộc Chúng Ta”
Dù còn hoài nghi về tuyên bố thử thành công bom nhiệt hạch (bom H) của Triều Tiên song Mỹ, Hàn Quốc và Nhật Bản hôm 7-1 kêu gọi cộng đồng quốc tế gia tăng trừng phạt Bình Nhưỡng.
Nhà Trắng thông báo Tổng thống Mỹ Barack Obama đã có cuộc điện đàm riêng rẽ với Tổng thống Hàn Quốc Park Geun-hye và Thủ tướng Nhật Bản Shinzo Abe. Ba nước này nhất trí sẽ đáp trả “một cách thống nhất và mạnh mẽ” trong khi Tổng thống Obama tái khẳng định “cam kết không thể lay chuyển” về việc bảo đảm an ninh cho Hàn Quốc và Nhật Bản. Hôm 6-1 trước đó, Hội đồng Bảo an Liên Hiệp Quốc cũng tuyên bố bàn thảo mở rộng trừng phạt Bình Nhưỡng.
Bất chấp việc Bình Nhưỡng chỉ đích danh Mỹ trong thông báo về vụ “thử bom nhiệt hạch”, nhiều chuyên gia tin rằng mục tiêu chính của Triều Tiênchính là Trung Quốc. Ông Bạc Trí Dược, Giám đốc Trung tâm Nghiên cứu Trung Quốc đương đại thuộc Trường ĐH Victoria (New Zealand), nhận xét: “Đây là hành động phản đối Bắc Kinh. Họ (Triều Tiên) đang nói: “Chúng tôi có thể làm bất cứ điều gì chúng tôi muốn. Đây là sự độc lập của chúng tôi và chúng tôi không cần sự chấp thuận của các anh (Trung Quốc)”.
Theo ông Hiên Đông Nhật, Giám đốc Nghiên cứu Đông Bắc Á của Trường ĐH Khoa học Kỹ thuật Diên Biên (Trung Quốc), dư luận có thể nhận thấy qua sự kiện này, quan hệ giữa Bắc Kinh và Bình Nhưỡng đang khá xấu.
Lính Triều Tiên gặt lúa trên cánh đồng sát biên giới với Trung Quốc ngày 6-1 Ảnh: AP
Vấn đề là Bắc Kinh sẽ phản ứng ra sao? Các chuyên gia cho rằng rất có thể Trung Quốc vẫn không từ bỏ “đồng minh rắc rối” nhưng sẽ đưa ra thêm cáclệnh trừng phạt chống lại Bình Nhưỡng. Theo ông Bạc Trí Dược, Chủ tịch Tập Cận Bình đang ở trong tình thế khó xử, phải “miễn cưỡng theo Mỹ” trừng phạt Bình Nhưỡng mạnh mẽ hơn nhưng thực ra lại bất lực trong việc ngăn chặn chương trình hạt nhân của Triều Tiên.
Ông Nhan Mỹ Hiệp, nhà phân tích người Trung Quốc của nhóm phân tích Khủng hoảng quốc tế (ICG), cho rằng Bắc Kinh sẽ phải đối mặt với áp lực kiềm chế nhà lãnh đạo Triều Tiên Kim Jong-un ngày một gia tăng cả trong nước lẫn quốc tế. “Tuy nhiên, những gì sắp diễn ra vẫn có thể là những chỉ trích cũ, thắt chặt hơn các lệnh trừng phạt đã có và kêu gọi phục hồi đàm phán 6 bên” - ông Nhan nhận định.
Ở một góc nhìn khác, ông Paul Haenle, Giám đốc Trung tâm Carnegie - Thanh Hoa ở Bắc Kinh, không loại trừ khả năng Trung Quốc sẽ mạnh tay hơn. “Hành động của Triều Tiên không chỉ làm ảnh hưởng uy tín của Trung Quốc mà còn tạo điều kiện cho Mỹ tăng cường vị thế an ninh trong khu vực và thắt chặt quan hệ với các đồng minh Đông Bắc Á” - ông Haenle nói.
Tuy nhiên, theo hãng tin AP, xe tải chở hàng vẫn chạy ầm ầm qua biên giới Trung - Triều hôm 7-1. Điều này cho thấy quan hệ thương mại song phương không bị ảnh hưởng ngay lập tức. Chuyên gia về Trung Quốc Bonnie Glaser của Trung tâm Nghiên cứu chiến lược và quốc tế (CSIS, Mỹ) suy đoán Bắc Kinh sẽ không cắt giảm viện trợ năng lượng và lương thực cho Bình Nhưỡng hay áp đặt các biện pháp trừng phạt kinh tế. “Quan hệ kinh tế và vấn đề hạt nhân trên bán đảo Triều Tiên được Trung Quốc xem như hai chuyện khác nhau” - bà Glaser lý giải.
Thêm vào đó, ông Thời Ân Hoằng, giáo sư Trường ĐH Nhân dân Bắc Kinh, cho rằng vũ khí hạt nhân của Triều Tiên đáng lo ngại nhưng sự sụp đổ chế độ ở Bình Nhưỡng sẽ đẩy hàng triệu người di cư tràn vào Trung Quốc trong khi quân đội Mỹ có thể mở rộng ảnh hưởng đến tận cửa nhà Trung Quốc.
Huệ Bình
Một người nói thật về đảng CSVN và Hồ Chí Minh
Dennis Prager- "Tất cả những kẻ độc tài Cộng Sản trên thế giới đều là những kẻ côn đồ ngông cuồng, thần thánh hóa cá nhân, tham quyền, khát máu. Hồ Chí Minh cũng thế."
VIỆN TRƯỞNG ĐẠI HỌC DENNIS PRAGER NÓI VỀ VN
Dennis Prager hiện có một chương trình truyền thanh thính giả đàm thoại (Talk Show) hàng ngày trên đài KRLA băng tần số 870AM bao gồm vùng Los Angeles và Orange County. KRLA liên hợp với 140 đài khác trên toàn quốc Hoa Kỳ. Ông viết xã luận hàng tuần, là tác giả của bốn cuốn sách và là sáng lập viên của Đại Học Prager.
♦
Thật khó mà kềm nổi các cảm xúc của tôi — nhất là không tránh được phải nổi giận — trong chuyến viếng thăm Viêt Nam của tôi hồi tuần trước. Tôi càng ngưỡng mộ người dân Việt bao nhiêu — thông minh, yêu đời, tự trọng, và chăm chỉ — thì tôi lại càng tức giận chính phủ cộng sản đã gây đau khổ quá nhiều cho người dân nước này (và dĩ nhiên cả người Mỹ chúng ta) trong nửa thế kỷ sau của thế kỷ 20.
Điều không may là chính phủ cộng sản vẫn cai trị nước này. Mà Việt Nam ngày nay đã đón nhận cách duy nhất, chủ nghĩa tư bản và thị trường tự do, để thoát khỏi cảnh nghèo đói, chứ khoan nói đến chuyện thịnh vượng. Vậy thì 2 triệu người Việt phải bỏ mạng trong Chiến Tranh Việt Nam để làm gì?
Tôi muốn hỏi một trong những người lãnh đạo Cộng Sản đang cai trị Việt Nam câu hỏi đó. Tôi muốn hỏi: “Này đồng chí, đồng chí đã bỏ hết tất cả những gì mà đảng Cộng Sản của đồng chí đã tranh đấu cho kỳ được: nào là cộng sản, nông nghiệp tập thể, hoạch định trung ương, và quân phiệt, ngoài những lý tưởng khác nữa. Vậy thì hãy nhìn lại xem Hồ Chí Minh yêu kính của đồng chí và đảng của đồng chí đã hy sinh hàng triệu đồng bào người Việt của đồng chí thì đúng ra là để được cái gì?”
Không có câu trả lời nào là câu trả lời hay. Chỉ có một lời nói dối và một lời nói thật, và lời nói thật thì thật thê lương.
Lời nói dối chính là câu trả lời của Cộng Sản Việt Nam, cũng như hầu hết mọi lời nói dối của Cộng Sản, và đã được khối cánh Tả phi Cộng Sản trên thế giới lặp lại. Lời nói dối này đã (và vẫn tiếp tục đang) được dạy tại hầu hết các viện đại học ở phương Tây, và đã (và vẫn tiếp tục đang) được hầu hết mọi phương tiện truyền thông trên địa cầu truyền tải: Lời nói dối đó là Cộng Sản Việt Nam (tức Bắc Việt), và Việt Cộng chỉ tranh đấu giành độc lập cho nước họ khỏi tay ngoại bang. Trước hết là tranh đấu chống Pháp, sau đó là Nhật, rồi đến Mỹ. Những người Mỹ sinh vào thời hậu chiến (sau thế chiến 2) sẽ nhớ là họ cứ được nhắc nhở mãi Hồ Chí Minh là George Washington của Việt Nam, và ông ta yêu mến Hiến Pháp Hoa Kỳ và đã dùng bản hiến pháp này làm nền tảng mô phỏng hiến pháp của ông ta, và chỉ muốn giành độc lập cho Việt Nam.
Sau đây mới là sự thật
Tất cả những kẻ độc tài Cộng Sản trên thế giới đều là những kẻ côn đồ ngông cuồng, thần thánh hóa cá nhân, tham quyền, khát máu. Hồ Chí Minh cũng thế. Hắn thủ tiêu các đối thủ, tra tấn biết bao nhiêu người Việt vô tội mà chỉ có trời mới biết chính xác được bao nhiêu người, và đe dọa hàng triệu người để họ phải cầm súng ra trận cho hắn — phải, cho hắn và cho đảng Cộng Sản Việt Nam đẫm máu, và được một tên sát nhân “vĩ đại” nhất mọi thời đại khác yểm trợ: Mao Trạch Đông. Nhưng những kẻ ngu ngốc về đạo lý tại Hoa Kỳ lại cứ hô to “Ho, Ho, Ho Chi Minh” trong các cuộc biểu tình chống chiến tranh và gọi Hoa Kỳ là những kẻ giết người — “Hey, Hey, LBJ, hôm nay ngươi giết được bao nhiêu trẻ con?”
Đảng Cộng Sản Việt Nam không đánh Mỹ để giành độc lập cho Việt Nam. Mỹ không bao giờ muốn kiểm soát người dân Việt, và có một trường hợp tương tự để chứng minh điều đó: Chiến Tranh Triều Tiên. Mỹ có đánh Cộng Sản Triều Tiên để kiểm soát Triều Tiên hay không? Hay là 37,000 người Mỹ bỏ mạng tại Triều Tiên để người dân Nam Triều Tiên được hưởng tự do? Ai đã (và vẫn là) người có tự do hơn — một người Triều Tiên sống dưới chế độ Cộng Sản Triều Tiên ở Bắc Triều Tiên hay một người Triều Tiên sống tại nơi mà Hoa Kỳ đã đánh bại Cộng Sản Triều Tiên?
Và ai đã là người có tự do hơn ở Việt Nam — những người sống ở miền Nam Việt Nam không Cộng Sản (dù là với tất cả các khuyết điểm của chế độ đó) hay những người sống dưới chế độ Cộng Sản của Ho, Ho, Hồ Chí Minh ở Bắc Việt Nam?
Hoa Kỳ tranh đấu để giải phóng các nước, không phải để cai trị họ. Sự thật là, chính đảng Cộng Sản Việt Nam chứ không phải Hoa Kỳ, mới là những kẻ muốn kiểm soát người dân Việt. Nhưng lời dối trá lại được tuyên truyền lan rộng khắp nơi và hiệu nghiệm đến mức đa số mọi người trên thế giới — trừ những người Mỹ hậu thuẫn cho cuộc chiến đó và thuyền nhân người Việt và những người Việt khác khao khát tự do — cứ tin rằng Hoa Kỳ nhập trận là để lấy kẽm, tungsten, và để thành lập cả một “đế quốc Mỹ” giả tưởng trong khi Cộng Sản Việt Nam thì tranh đấu cho tự do của người Việt.
Tôi ghé đến “Bảo Tàng Viện Chứng Tích Chiến Tranh Việt Nam” — tòa nhà triển lãm các hình ảnh chống Mỹ cao ba tầng của đảng Cộng Sản. Chẳng có gì để tôi phải ngạc nhiên — tôi chẳng ngạc nhiên vì không có đến một chữ chỉ trích Cộng Sản Bắc Việt hoặc Việt Cộng, không có đến một chữ về việc đe dọa mạng sống của mọi người khắp nơi nếu họ không chiến đấu cho Cộng Sản, không có đến một chữ về những người liều mạng để vượt thoát bằng thuyền, thà chịu nguy hiểm bỏ mạng ngoài biển cả, vào bụng cá mập, hoặc bị hải tặc tra tấn hoặc hãm hiếp tập thể, còn hơn sống dưới chế độ Cộng Sản đã “giải phóng” Nam Việt Nam.
Điều cũng không có gì đáng ngạc nhiên là không thấy có khác biệt gì mấy giữa lịch sử Chiến Tranh Việt Nam do Đảng Cộng Sản Việt Nam kể lại với lịch sử cuộc chiến đó mà hầu như sinh viên nào cũng sẽ được nghe kể lại từ hầu như bất cứ giáo sư nào tại bất cứ trường đại học nào ở Mỹ Châu, Âu Châu, Á Châu, hoặc Châu Mỹ La Tinh.
Tôi sẽ kết thúc bằng đề tài tôi đã bắt đầu — người Việt. Đã đến thăm Việt Nam thì không thể không mang ấn tượng tốt đẹp về người dân nước này. Tôi hy vọng tôi còn sống để thấy ngày người dân Việt Nam, được giải phóng khỏi những lời dối trá của Cộng Sản hiện vẫn lan tràn trong đời sống hàng ngày của họ, hiểu rằng mỗi mạng người Việt hy sinh trong cuộc chiến chống Mỹ đều bị phí phạm vô nghĩa, là thêm một mạng người nữa trong số 140 triệu sinh mạng bị đem ra hy sinh trước bệ thờ tên giả thần khát máu nhất trong lịch sử: Chủ Nghĩa Cộng Sản.
♦
Trip to Vietnam Revives Hatred of Communism
It was difficult to control my emotions — specifically, my anger — during my visit to Vietnam last week. The more I came to admire the Vietnamese people — their intelligence, love of life, dignity and hard work — the more rage I felt for the communists who brought them (and, of course, us Americans) so much suffering in the second half of the 20th century.
Unfortunately, communists still rule the country. Yet, Vietnam today has embraced the only way that exists to escape poverty, let alone to produce prosperity: capitalism and the free market. So what exactly did the 2 million Vietnamese who died in the Vietnam War die for? I would like to ask one of the communist bosses who run Vietnam that question. “Comrade, you have disowned everything your Communist party stood for: communal property, collectivized agriculture, central planning and militarism, among other things. Looking back, then, for what precisely did your beloved Ho Chi Minh and your party sacrifice millions of your fellow Vietnamese?”
There is no good answer. There are only a lie and a truth, and the truth is not good.
The lie is the response offered by the Vietnamese communists and which was repeated, like virtually all communist lies, by the world’s non-communist left. It was (and continues to be) taught in virtually every Western university and was and continues to be spread by virtually every news medium on the planet: The Vietnam communists, i.e., the North Vietnamese and the Viet Cong, were merely fighting for national independence against foreign control of their country.
First, they fought the French, then the Japanese and then the Americans. American baby boomers will remember being told over and over that Ho Chi Minh was Vietnam’s George Washington, that he loved the American Constitution, after which he modeled his own, and wanted nothing more than Vietnamese independence.
Here is the truth: Every communist dictator in the world has been a megalomaniacal, cult of personality, power hungry, bloodthirsty thug. Ho Chi Minh was no different. He murdered his opponents, tortured only God knows how many innocent Vietnamese, threatened millions into fighting for him — yes, for him and his blood soaked Vietnamese Communist Party, backed by the greatest murderer of all time, Mao Zedong. But the moral idiots in America chanted “Ho, ho, Ho Chi Minh” at antiwar rallies, and they depicted America as the real murderers of Vietnamese — “Hey, hey, LBJ, how many kids did you kill today?”
The Vietnamese communists were not fighting America for Vietnamese independence. America was never interested in controlling the Vietnamese people, and there is a perfect parallel to prove this: the Korean War. Did America fight the Korean communists in order to control Korea? Or did 37,000 Americans die in Korea so that Koreans could be free? Who was (and remains) a freer human being — a Korean living under Korean communist rule in North Korea or a Korean living in that part of Korea where America defeated the Korean communists?
And who was a freer human being in Vietnam — those who lived in non-communist South Vietnam (with all its flaws) or those who lived under Ho, ho, Ho Chi Minh’s communists in North Vietnam?
America fights to liberate countries, not to rule over them. It was the Vietnamese Communist Party, not America, that was interested in controlling the Vietnamese people. But the lie was spread so widely and so effectively that most of the world — except American supporters of the war and the Vietnamese boat people and other Vietnamese who yearned for liberty — believed that America was fighting for tin, tungsten and the wholly fictitious “American empire” while the Vietnamese communists were fighting for Vietnamese freedom.
I went to the “Vietnam War Remnants Museum” — the Communist Party’s three-floor exhibit of anti-American photos. Nothing surprised me — not the absence of a single word critical of the communist North Vietnamese or of the Viet Cong; not a word about the widespread threats on the lives of anyone who did not fight for the communists; not a word about those who risked their lives to escape by boat, preferring to risk dying by drowning, being eaten by sharks or being tortured or gang-raped by pirates, rather than to live under the communists who “liberated” South Vietnam.
Equally unsurprising is that there is little difference between the history of the Vietnam War as told by the Communist Party of Vietnam and what just about any college student will be told in just about any college by just about any professor in America, Europe, Asia or Latin America.
Hàn Quốc bắn cảnh cáo tàu Trung Quốc gần biên giới trên biển
Hải quân Hàn Quốc hôm nay bắn cảnh cáo một tàu tuần tra Trung Quốc vượt qua biên giới trên biển Hoàng Hải giữa nước này với Triều Tiên.
Yonhap dẫn thông tin từ hải quân Hàn Quốc cho biết họ bắn 10 phát để cảnh cáo một tàu tuần tra Trung Quốc vượt qua Đường Giới hạn phía Bắc (NLL). Tàu Trung Quốc khi đó đang xử lý các ngư dân nước này đánh bắt cá trái phép gần một hòn đảo ngoài khơi phía tây Hàn Quốc.
NLL là đường biên giới trên biển Hoàng Hải giữa Hàn Quốc và Triều Tiên do phái bộ Liên Hợp Quốc vạch ra sau Chiến tranh Triều Tiên 1950 - 1953. Tuy nhiên Bình Nhưỡng không chấp nhận hải giới và cho rằng nó phải lùi sâu hơn nữa về phía nam.
Theo Bộ Quốc phòng Hàn Quốc, hải quân ban đầu tưởng tàu tuần tra là của Triều Tiên bởi nước này thường điều tàu tới NLL, vốn là điểm nóng suốt nhiều thập kỷ qua.
"Con tàu rút lui ngay khi bị bắn cảnh cáo", AFP dẫn thông báo từ Hội đồng Tham mưu trưởng liên quân Hàn Quốc (JSC) cho biết.
Seoul đã đề nghị Bắc Kinh có lập trường cứng rắn hơn đối với các tàu cá Trung Quốc do số lượng ngư dân vào vùng biển của Hàn Quốc đánh bắt ngày càng tăng.
Hàn Quốc đã bắt và phạt khoảng 2.200 tàu cá Trung Quốc đánh bắt trái phép trong 4 năm qua, số lượng ngư dân Trung Quốc bị bắt tăng từ hai người, năm 2010, lên 66 người, năm 2013. Tuần duyên Hàn Quốc còn nhiều lần đụng độ bạo lực với thuyền viên Trung Quốc khi tìm cách lên tàu của họ để xử lý.
Đường Giới hạn phía Bắc (NLL) giữa Triều Tiên và Hàn Quốc. Đồ họa: Korea Herald.
Như Tâm
Nghệ thuật ngụy trang tên lửa của Triều Tiên
Nhờ hệ thống bãi phóng di động cùng những tấm màn che khổng lồ, Triều Tiên ngày càng tinh vi trong việc che giấu công đoạn chuẩn bị phóng tên lửa, khiến Mỹ và đồng minh lo lắng.
Lính Triều Tiên đứng bên cạnh mô hình tên lửa đẩy Unha 3 tháng 7/2013. Ảnh: AP
Chưa đầy một tháng sau tuyên bố thử bom nhiệt hạch, Triều Tiên hôm 2/2 công bố có kế hoạch phóng vệ tinh sớm nhất vào tuần tới. Dù tin đồn về vụ phóng này đã râm ran khoảng một tuần nay, theo AP, các chuyên gia cho rằng với hệ thống đường ray ngầm trong lòng đất, những tấm bạt che khổng lồ cùng cấu trúc bãi phóng di động, Triều Tiên ngày càng giỏi che giấu các khâu chuẩn bị.
Trong thông cáo gửi tới các tổ chức quốc tế, Bình Nhưỡng cho biết thời gian phóng vệ tinh dự kiến trong khoảng 8 - 25/2. Trước đó, giới chức Mỹ và Nhật cho biết đã ghi nhận nhiều hoạt động tấp nập hơn thường lệ tại cơ sở phóng tên lửa chính của Triều Tiên.
Chỉ vài giờ trước thông cáo của Bình Nhưỡng, phái viên của Trung Quốc về vấn đề Triều Tiên cũng xuất hiện tại Bình Nhưỡng để bàn thảo. Chủ đề thảo luận được cho là vụ thử bom nhiệt hạch mới đây mà Bắc Kinh đã lên án.
Triều Tiên đã thông báo về kế hoạch phóng vệ tinh với các tổ chức quốc tế, trong đó có Tổ chức Hàng hải Quốc tế (IMO), để cảnh báo tàu thuyền qua lại trong khu vực. Văn phòng IMO tại London cho biết nhận được thông báo hôm 2/2.
Thông báo của Bình Nhưỡng chấm dứt đồn đoán về vụ phóng vệ tinh, nhưng chưa rõ nước này sẽ sử dụng loại tên lửa đẩy nào. Thông báo chỉ cho biết vệ tinh quan sát trái đất có tên Kwangmyongsong (Ngôi sao sáng) sẽ được đưa vào quỹ đạo.
Dù vậy, có những dấu hiệu, chẳng hạn như giàn phóng mới cao hơn, cho thấy tên lửa được dùng có kích thước lớn hơn và hiện đại hơn phiên bản tên lửa đẩy Unha 3, được phóng năm 2012, từ cơ sở Sohae, phía tây nước này.
Điều này có vẻ phù hợp với thông báo trước đây của Triều Tiên. Tên lửa đẩy Unha 3 đã đưa thành công vệ tinh quan sát Trái Đất đầu tiên của Bình Nhưỡng vào quỹ đạo. Một bài viết trên báo đảng Rodong Sinmuntháng 1/2013 đã dẫn lời một nhà khoa học, khẳng định sẽ có thêm một loạt các cuộc phóng vệ tinh quan sát và liên lạc, và đỉnh điểm sẽ là phóng tên lửa đẩy Unha 9 mang theo vệ tinh quan sát Mặt Trăng.
Kể từ đó đến nay, mô hình của Unha 9 lớn hơn và bắt mắt hơn đã nhiều lần được trưng bày trong nhiều sự kiện, tiêu biểu như các triển lãm hoa thường niên để tưởng nhớ hai cố lãnh đạo Kim Nhật Thành và Kim Jong-il.
Dù có những khác biệt lớn giữa tên lửa đẩy và tên lửa đạn đạo liên lục địa mà Triều Tiên bị Liên Hợp Quốc cấm phát triển, Mỹ và các quốc gia khác vẫn chỉ trích mạnh mẽ các vụ phóng tên lửa như vậy. Trong khi đó, Bình Nhưỡng quả quyết họ có quyền phát triển chương trình tên lửa hòa bình.
Hôm 17/1, Bộ Tài chính Mỹ đã công bố loạt biện pháp thắt chặt cấm vận Triều Tiên, bao gồm cả các lệnh trừng phạt cá nhân, tổ chức người Iran tham gia chương trình tên lửa đạn đạo của Tehran, mà Mỹ tin là có liên quan trực tiếp đến Triều Tiên. Washington nói rằng hai trong số các quan chức Iran bị Mỹ cấm vận "có vai trò quan trọng trong việc phát triển động cơ đẩy 80 tấn, và cả hai đã tới Bình Nhưỡng trong quá trình thương lượng hợp đồng".
Ngụy trang kiểu Triều Tiên
Hiện chưa rõ liệu động cơ đẩy nói trên có phải là tầng đầu tiên của tên lửa mới Triều Tiên dự định phóng hay không. Việc đưa ra các dự đoán chính xác ngày càng trở nên khó khăn, do Bình Nhưỡng vài năm gần đây sử dụng biện pháp che giấu ngày một tinh vi.
Dù những thông tin tình báo Mỹ và đồng minh có được dường như nhiều hơn những gì họ tiết lộ cho công chúng, hình ảnh do các vệ tinh thương mại ghi lại cho thấy bãi phóng tên lửa chính của Triều Tiên đã được nâng cấp nhiều sau lần phóng Unha 3 năm 2012.
Họ đã xây dựng một đường ray ngầm dưới lòng đất, dẫn tới bãi phóng, giúp các bộ phận tên lửa có thể được chuyển một cách bí mật. Khi tới nơi, các tầng tên lửa có thể được thang máy nâng trực tiếp khỏi tàu hỏa sang một cấu trúc bên trên để lắp ráp. Sau đó, tên lửa được di chuyển trên đường ray và đưa lên một cấu trúc di động mới để chuyển ra giàn đỡ tên lửa. Giàn đỡ này được phủ một tấm bạt khổng lồ.
"Trước đây người ta có thể quan sát được vì Triều Tiên di chuyển thiết bị bằng xe tải, còn bây giờ, không ai thấy bất kỳ điều gì. Điều đó thực sự khiến mọi việc thêm khó khăn", Joel Wit, cựu quan chức Bộ Ngoại giao Mỹ, hiện là biên tập viên trang tin 38 North cho biết. Người này khẳng định một số hoạt động vẫn không thể che giấu, nhưng với những lần nâng cấp cơ sở, mọi việc trở nên càng khó khăn.
Nỗ lực che giấu của Triều Tiên dường như cũng đang phát huy tác dụng với chương trình hạt nhân.
Vụ nổ được tiến hành sâu hơn trong lòng đất, trong một đường hầm dài hơn, cùng việc bịt kín kỹ lưỡng các đường hầm và lỗ thông gió, nâng cấp lớp ngụy trang, khiến các nhà phân tích gặp khó khăn trong việc đánh giá tuyên bố thử bom nhiệt hạch của Triều Tiên. Nếu Bình Nhưỡng thực sự thử thành công bom nhiệt hạch như họ nói, đó sẽ là bước tiến lớn về công nghệ hạt nhân của nước này.
Đối với hoạt động thử tên lửa, Triều Tiên biết rõ khi nào các vệ tinh thương mại bay qua khu vực của mình, do hầu hết vệ tinh đều được đồng bộ hóa với Mặt Trời, và sẽ bay qua một điểm nhất định phía trên Trái Đất tại một thời điểm nhất định trong ngày. Với Triều Tiên, thời điểm đó thường vào khoảng 10h và 13h hoặc 14h. Do đó, họ thường ngừng hoạt động chuẩn bị trong quãng thời gian này, ngụy trang cho xe tải, hoặc chỉ làm việc trong các tòa nhà.
Tuy nhiên, những biện pháp này không hiệu quả với vệ tinh do thám của các chính phủ, vốn có thể theo dõi liên tục các mục tiêu giá trị cao, xuyên qua mây mù hoặc đêm tối.
Dù vậy, chuyên gia quân sự Triều Tiên Joe Bermudez khẳng định, các nỗ lực của Bình Nhưỡng trong việc nâng cao khả năng "ngụy trang, che giấu và đánh lạc hướng" đã lên mức khá tinh vi.
"Các quan chức tình báo Triều Tiên và những người tham gia vào chương trình vũ khí hủy diệt hàng loạt thường theo dõi và đọc tin tức báo giới nước ngoài", Bermudez, người có 35 năm nghiên cứu vấn đề quân sự và tình báo Triều Tiên, nói. "Khi chúng ta dùng vệ tinh thương mại để xác định các hoạt động tại Triều Tiên, họ cũng xem và theo dõi những gì chúng ta thấy và tiến hành điều chỉnh".
Hoàng Nguyên
Bắc Kinh tuyên truyền cho tuyến bay thương mại Hải Nam-Hoàng Sa
Đảo Phú Lâm (Woody Island), thuộc quần đảo Hoàng Sa. Ảnh chụp từ vệ tinh.Ảnh : Hoangsa.org
Trong ý đồ củng cố quyền kiểm soát thực tế trên quần đảo Hoàng Sa bằng các hoạt động dân sự, Bắc Kinh đã cho thiết lập tuyến bay thương mại nối liền đảo Hải Nam của Trung Quốc với quần đảo Hoàng Sa mà họ đang kiểm soát, sau khi đánh chiếm từ tay Việt Nam vào năm 1974. Đài truyền hình trung ương Trung Quốc CCTV kể từ hôm qua, 06/02/2016 đã rầm rộ tuyên truyền cho tuyến bay mới nhất này.
Bản tin của đài CCTV cho biết là chuyến bay thương mại đầu tiên đến đảo Phú Lâm (quần đảo Hoàng Sa) - mà Trung Quốc đặt tên là "Vĩnh Hưng" - đã cất cánh vào hôm qua từ sân bay quốc tế Mỹ Lan (Meilan) trên đảo Hải Nam.
Hãng hàng không phụ trách chuyến bay này vẫn là hãng Hainan Airlines, được biết đến gần đây trong các phi vụ thử nghiệm phi đạo trên Đá Chữ Thập (quần đảo Trường Sa), bị Việt Nam và nhiều nước khác lên án.
Đảo Phú Lâm là nơi Trung Quốc đặt trụ sở chính quyền của “thành phố Tam Sa”, đơn vị hành chánh được Bắc Kinh thành lập cách nay 4 năm, chịu trách nhiệm quản lý toàn bộ Biển Đông.
Theo đài truyền hình Trung Quốc, phi đạo trên đảo Phú Lâm vừa được nâng cấp, cho phép đón các loại máy bay cỡ lớn, chẳng hạn như Boeing 737 có thể chở đến 200 hành khách. Cho dù trước đây đã có một vài chuyến bay dân sự đến đảo này, nhưng Bắc Kinh hy vọng rằng với khả năng phi trường trên đảo Phú Lâm có thể tiếp nhận các phi cơ cỡ lớn, “một kỷ nguyên mới về hàng không thương mại sẽ được thúc đẩy”.
Cho đến nay, Bắc Kinh chủ yếu sử dụng đường thủy để chở hàng hóa và người ra đảo Phú Lâm. Trung Quốc cũng đã tổ chức những chuyến du lịch đến vùng quần đảo Hoàng Sa, nhưng chỉ bằng tàu thủy.
Với việc phát triển các tuyến hàng không, lượng người đến Hoàng Sa sẽ đông hơn, theo đúng ý đồ của Bắc Kinh là tìm cách áp đặt chủ quyền Trung Quốc tại Biển Đông bằng cách tổ chức các tuyến du lịch đến các vùng quần đảo mà Trung Quốc cho là của mình.
Mô hình Hoàng Sa như vậy đang càng lúc càng được hoàn thiện, và giới phân tích không loại trừ việc Bắc Kinh mở rộng mô hình này qua vùng Trường Sa để đặt quốc tế trước sự đã rồi.
Nghệ thuật ngụy trang tên lửa của Triều Tiên
Nhờ hệ thống bãi phóng di động cùng những tấm màn che khổng lồ, Triều Tiên ngày càng tinh vi trong việc che giấu công đoạn chuẩn bị phóng tên lửa, khiến Mỹ và đồng minh lo lắng.
Lính Triều Tiên đứng bên cạnh mô hình tên lửa đẩy Unha 3 tháng 7/2013. Ảnh: AP
Chưa đầy một tháng sau tuyên bố thử bom nhiệt hạch, Triều Tiên hôm 2/2 công bố có kế hoạch phóng vệ tinh sớm nhất vào tuần tới. Dù tin đồn về vụ phóng này đã râm ran khoảng một tuần nay, theo AP, các chuyên gia cho rằng với hệ thống đường ray ngầm trong lòng đất, những tấm bạt che khổng lồ cùng cấu trúc bãi phóng di động, Triều Tiên ngày càng giỏi che giấu các khâu chuẩn bị.
Trong thông cáo gửi tới các tổ chức quốc tế, Bình Nhưỡng cho biết thời gian phóng vệ tinh dự kiến trong khoảng 8 - 25/2. Trước đó, giới chức Mỹ và Nhật cho biết đã ghi nhận nhiều hoạt động tấp nập hơn thường lệ tại cơ sở phóng tên lửa chính của Triều Tiên.
Chỉ vài giờ trước thông cáo của Bình Nhưỡng, phái viên của Trung Quốc về vấn đề Triều Tiên cũng xuất hiện tại Bình Nhưỡng để bàn thảo. Chủ đề thảo luận được cho là vụ thử bom nhiệt hạch mới đây mà Bắc Kinh đã lên án.
Triều Tiên đã thông báo về kế hoạch phóng vệ tinh với các tổ chức quốc tế, trong đó có Tổ chức Hàng hải Quốc tế (IMO), để cảnh báo tàu thuyền qua lại trong khu vực. Văn phòng IMO tại London cho biết nhận được thông báo hôm 2/2.
Thông báo của Bình Nhưỡng chấm dứt đồn đoán về vụ phóng vệ tinh, nhưng chưa rõ nước này sẽ sử dụng loại tên lửa đẩy nào. Thông báo chỉ cho biết vệ tinh quan sát trái đất có tên Kwangmyongsong (Ngôi sao sáng) sẽ được đưa vào quỹ đạo.
Dù vậy, có những dấu hiệu, chẳng hạn như giàn phóng mới cao hơn, cho thấy tên lửa được dùng có kích thước lớn hơn và hiện đại hơn phiên bản tên lửa đẩy Unha 3, được phóng năm 2012, từ cơ sở Sohae, phía tây nước này.
Điều này có vẻ phù hợp với thông báo trước đây của Triều Tiên. Tên lửa đẩy Unha 3 đã đưa thành công vệ tinh quan sát Trái Đất đầu tiên của Bình Nhưỡng vào quỹ đạo. Một bài viết trên báo đảng Rodong Sinmuntháng 1/2013 đã dẫn lời một nhà khoa học, khẳng định sẽ có thêm một loạt các cuộc phóng vệ tinh quan sát và liên lạc, và đỉnh điểm sẽ là phóng tên lửa đẩy Unha 9 mang theo vệ tinh quan sát Mặt Trăng.
Kể từ đó đến nay, mô hình của Unha 9 lớn hơn và bắt mắt hơn đã nhiều lần được trưng bày trong nhiều sự kiện, tiêu biểu như các triển lãm hoa thường niên để tưởng nhớ hai cố lãnh đạo Kim Nhật Thành và Kim Jong-il.
Dù có những khác biệt lớn giữa tên lửa đẩy và tên lửa đạn đạo liên lục địa mà Triều Tiên bị Liên Hợp Quốc cấm phát triển, Mỹ và các quốc gia khác vẫn chỉ trích mạnh mẽ các vụ phóng tên lửa như vậy. Trong khi đó, Bình Nhưỡng quả quyết họ có quyền phát triển chương trình tên lửa hòa bình.
Hôm 17/1, Bộ Tài chính Mỹ đã công bố loạt biện pháp thắt chặt cấm vận Triều Tiên, bao gồm cả các lệnh trừng phạt cá nhân, tổ chức người Iran tham gia chương trình tên lửa đạn đạo của Tehran, mà Mỹ tin là có liên quan trực tiếp đến Triều Tiên. Washington nói rằng hai trong số các quan chức Iran bị Mỹ cấm vận "có vai trò quan trọng trong việc phát triển động cơ đẩy 80 tấn, và cả hai đã tới Bình Nhưỡng trong quá trình thương lượng hợp đồng".
Ngụy trang kiểu Triều Tiên
Hiện chưa rõ liệu động cơ đẩy nói trên có phải là tầng đầu tiên của tên lửa mới Triều Tiên dự định phóng hay không. Việc đưa ra các dự đoán chính xác ngày càng trở nên khó khăn, do Bình Nhưỡng vài năm gần đây sử dụng biện pháp che giấu ngày một tinh vi.
Dù những thông tin tình báo Mỹ và đồng minh có được dường như nhiều hơn những gì họ tiết lộ cho công chúng, hình ảnh do các vệ tinh thương mại ghi lại cho thấy bãi phóng tên lửa chính của Triều Tiên đã được nâng cấp nhiều sau lần phóng Unha 3 năm 2012.
Họ đã xây dựng một đường ray ngầm dưới lòng đất, dẫn tới bãi phóng, giúp các bộ phận tên lửa có thể được chuyển một cách bí mật. Khi tới nơi, các tầng tên lửa có thể được thang máy nâng trực tiếp khỏi tàu hỏa sang một cấu trúc bên trên để lắp ráp. Sau đó, tên lửa được di chuyển trên đường ray và đưa lên một cấu trúc di động mới để chuyển ra giàn đỡ tên lửa. Giàn đỡ này được phủ một tấm bạt khổng lồ.
"Trước đây người ta có thể quan sát được vì Triều Tiên di chuyển thiết bị bằng xe tải, còn bây giờ, không ai thấy bất kỳ điều gì. Điều đó thực sự khiến mọi việc thêm khó khăn", Joel Wit, cựu quan chức Bộ Ngoại giao Mỹ, hiện là biên tập viên trang tin 38 North cho biết. Người này khẳng định một số hoạt động vẫn không thể che giấu, nhưng với những lần nâng cấp cơ sở, mọi việc trở nên càng khó khăn.
Nỗ lực che giấu của Triều Tiên dường như cũng đang phát huy tác dụng với chương trình hạt nhân.
Vụ nổ được tiến hành sâu hơn trong lòng đất, trong một đường hầm dài hơn, cùng việc bịt kín kỹ lưỡng các đường hầm và lỗ thông gió, nâng cấp lớp ngụy trang, khiến các nhà phân tích gặp khó khăn trong việc đánh giá tuyên bố thử bom nhiệt hạch của Triều Tiên. Nếu Bình Nhưỡng thực sự thử thành công bom nhiệt hạch như họ nói, đó sẽ là bước tiến lớn về công nghệ hạt nhân của nước này.
Đối với hoạt động thử tên lửa, Triều Tiên biết rõ khi nào các vệ tinh thương mại bay qua khu vực của mình, do hầu hết vệ tinh đều được đồng bộ hóa với Mặt Trời, và sẽ bay qua một điểm nhất định phía trên Trái Đất tại một thời điểm nhất định trong ngày. Với Triều Tiên, thời điểm đó thường vào khoảng 10h và 13h hoặc 14h. Do đó, họ thường ngừng hoạt động chuẩn bị trong quãng thời gian này, ngụy trang cho xe tải, hoặc chỉ làm việc trong các tòa nhà.
Tuy nhiên, những biện pháp này không hiệu quả với vệ tinh do thám của các chính phủ, vốn có thể theo dõi liên tục các mục tiêu giá trị cao, xuyên qua mây mù hoặc đêm tối.
Dù vậy, chuyên gia quân sự Triều Tiên Joe Bermudez khẳng định, các nỗ lực của Bình Nhưỡng trong việc nâng cao khả năng "ngụy trang, che giấu và đánh lạc hướng" đã lên mức khá tinh vi.
"Các quan chức tình báo Triều Tiên và những người tham gia vào chương trình vũ khí hủy diệt hàng loạt thường theo dõi và đọc tin tức báo giới nước ngoài", Bermudez, người có 35 năm nghiên cứu vấn đề quân sự và tình báo Triều Tiên, nói. "Khi chúng ta dùng vệ tinh thương mại để xác định các hoạt động tại Triều Tiên, họ cũng xem và theo dõi những gì chúng ta thấy và tiến hành điều chỉnh".Hoàng Nguyên
Chủ quyền Biển Đông thuộc về ai? Sao CSVN lại hèn nhát, khíêp nhược chịu nhục?
Trung Cộng xâm lăng Việt Nam dưới nhiều hình thức khác nhau, một trong những hình thức đó là cấm ngư dân Việt Nam đánh cá ngay trên hải phận của mình bằng cách cho “tàu lạ” có trang bị vũ trang bắn giết ngư phủ Việt Nam hoặc đánh đập bắt bỏ tù và đòi tiền chuộc…Nhà cầm quyền Cộng Sản Việt Nam tỏ ra nhu nhược hèn nhát không bảo vệ được ngư dân của mình…
Tàu Lạ như thế này
Như chúng ta đã biết, những năm gần đây có rất nhiều “tàu lạ” xuất hiện trên các khu vực biển mà theo các cơ sở pháp lý, cũng như bằng chứng lịch sử đều thuộc chủ quyền Việt Nam. Những tàu lạ” này phần lớn xuất phát từ quần đảo Hoàng Sa của Việt Nam, quần đảo mà nay đang bị Trung Quốc trái phép chiếm giữ.
Trong suốt chiều dài dựng nước và giữ nước, có lẽ chưa bao giờ dân tộc ta lại ở trong một hoàn cảnh éo le đến khó hiểu như bây giờ. Rõ ràng quan hệ hữu nghị giữa Việt Nam và Trung Quốc hiện nay với phương châm 16 chữ vàng và 4 tốt chắc hẳn phải hơn thời “môi hở răng lạnh”, vậy tại sao tàu lạ vẫn cứ ngang ngược xâm lấn lãnh hải Việt Nam với những hành động mang tính khủng bố như bắn giết, bắt giữ đánh đập ngư dân Việt Nam! Mặc dù giữa hai nước đã có những cuộc tiếp xúc thắm thiết ở cấp cao nhất, nhưng có vẻ như các hành động gây hấn, cậy lớn hiếp bé của “tàu lạ” càng ngày càng gia tăng cả về số lượng và mức độ dã man, vô nhân đạo đối với những ngư dân Việt Nam vô tội.
Ngư dân Việt Nam đang nằm ụ không dám ra khơi đánh cá vì sợ “tàu lạ” hơn cả giông bảo
Nếu như đặt địa vị mình vào vị trí của những ngư dân ngày đêm không chỉ lo chống chọi với bão táp phong ba mà còn nhớn nhác lo âu sợ tàu lạ xuất hiện, đồng nghĩa với sự đe dọa đến tính mạng, sức khỏe cũng như bị bắt bớ đánh đập thì có lẽ mới cảm nhận hết nỗi thống khổ của họ. Nếu như đặt địa vị mình vào hoàn cảnh của những người mẹ, người vợ, người con,… đêm ngày âu lo, thảng thốt, hốt hoảng kể từ lúc người thân xuống thuyền ra khơi mới cảm nhận thấy mức độ khủng khiếp của những con người nghèo khổ bị nạn “tàu lạ” khủng bố tinh thần.
Dã tâm của Trung Quốc chiếm đoạt Biển Đông, mà trong đó bao gồm hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa thuộc chủ quyền thiêng liêng của Việt Nam là điều rõ như ban ngày. Thay cho những bài giảng về tình anh em, đồng chí cần rung hồi chuông báo động về nguy cơ mất đảo, mất biển cho thế hệ trẻ ngay từ ghế nhà trường. Dù muộn, nhưng cần khẩn trương đánh thức tâm trí của những kẻ mộng du, những kẻ vì lý do nào đó vẫn đang vô tình hoặc cố ý tiếp tay cho Trung Quốc dễ dàng khống chế Việt Nam qua những dự án đầu tư khai thác tài nguyên khoáng sản, thuê đất mua rừng v.v. tại những khu vực có tính sống còn với tương lai dân tộc. Một điều rất lạ là Việt Nam càng nhún nhường để Trung Quốc giành hầu hết các hợp đồng đấu thầu kể từ năm 1991, mốc bình thường hóa quan hệ giữa hai nước như sân vận động Quốc gia Mỹ Đình cho đến dự án khai thác bauxite Tây Nguyên gần đây, cũng như để cho người Trung Quốc xuất hiện đẫy dẫy tại hầu hết các khu vực nhạy cảm có ví trị chiến lược khác thì Trung Quốc càng nỗ lực gia tăng mưu đồ kiểm soát chủ quyền biển của Việt Nam.
Mưu đồ chiếm trọn biển Đông của Trung Quốc là một toan tính lâu dài, đặt quyền lợi Đại Hán lên trên hết, không phân biệt Quốc, Cộng. Ngay từ năm 1947 Trung Quốc đã đưa ra bản đồ 11 vạch (sau còn 9 vạch), thể hiện quyết tâm cưỡng chiếm lãnh hải của các quốc gia Đông Nam Á, trong đó Việt Nam bị ảnh hưởng nhiều nhất. Đây là tấm bản đồ vô lý, sai trái không dựa trên bất cứ cơ sở bằng chứng lịch sử cũng như công ước quốc tế nào mà bản thân Trung Quốc cũng là một thành viên.
Lợi dụng tình hình chiến sự tại Việt Nam, tháng 1 năm 1974 Trung Quốc đã đánh chiếm toàn bộ quần đảo Hoàng Sa của Việt Nam. Trận hải chiến bi hùng đã lấy đi sinh mạng 58 chiến sỹ VNCH quyết sinh cho chủ quyền thiêng liêng của Tổ quốc. Đây là một trong những bằng chứng sống động nhất khẳng định chủ quyền Hoàng Sa thuộc Việt Nam.
Nghiên cứu kỹ cuộc tấn công xâm lược của Trung Quốc ngày 14/3/1988 tại bãi Gạc Ma, Trường Sa thì mới thấy rõ ý đồ chiếm dần dần bằng được biển, đảo thuộc chủ quyền Việt Nam. Mặc dù sau đó, Trung Quốc lên tiếng lấy làm tiếc (!) đã xảy ra sự kiện này và họ đổ lỗi cho Hải quân Việt Nam đã nổ súng trước vào tàu thăm dò (?) Trung Quốc, nên bắt buộc lính Trung Quốc phải phản công (!?), nhưng nhìn cách thức tàn sát bằng được các chiến sĩ công binh Việt Nam, tay không có vũ khí đứng vòng tròn trên bãi Gạc Ma cũng như bắn chìm một số tàu vận tải khác của Việt Nam thì ai cũng hiểu cái sự ”đáng tiếc” giả nhân giả nghĩa của Trung Quốc. Và tiếp sau đó, năm 1992 Trung Quốc đã lại ”đáng tiếc” đánh chiếm thêm một vị trí thuộc quần đảo Trường Sa, Việt Nam đó là bãi dá d’Eldad Reef. Sự kiện này Việt Nam không lên tiếng phản đối ầm ỹ như năm 1988, có lẽ do Việt Nam và Trung Quốc vừa mới bình thường hóa quan hệ (năm 1991), cũng như khó có thể giải thích tại sao ”vừa là đồng chí, vừa là anh em” lại có thể ngang nhiên cướp đoạt nhau như vậy! Năm 1995 Trung Quốc chiếm thêm bãi Vành Khăn, nằm ở phía Đông quần đảo Trường Sa, sau đó xây dựng căn cứ quân sự trên đó.
Như vậy, việc Trung Quốc cưỡng chiếm một loạt các vị trí bao bọc xung quanh toàn bộ quần đảo Trường Sa như bãi đá Chữ Thập, Gạc Ma, Vành Khăn, cùng 7 vị trí khác, có nơi sát với đảo Sinh Tồn, nơi quân đội Việt Nam đang hiện diện v.v. cùng đảo lớn nhất là Ba Bình nay đang trong tay Đài Loan đã tạo nên một vòng tròn chiến lược, ngăn chặn sự tiếp tế giữa đất liền đối với các đảo, trong đó có quân đội Việt Nam đồn trú. Gần đây mưu đồ đen tối cùng Đài Loan đòi hỏi chủ quyền Biển Đông đã ló dạng qua một số các cuộc tiếp xúc đôi bờ eo biển. Cần biết thêm, ngày 8/08 sắp tới chính quyền Trung Quốc và Đài Loan sẽ có cuộc gặp mặt công khai khác, mà nội dung chính liên quan đến chủ đề Trường Sa.
Với lực lượng hải quân hùng hậu, Trung Quốc đang tạo ra một ”chiến tuyến” chạy dài theo miền duyên hải Việt Nam, nối căn cứ quân sự Tam Á, Hải Nam với quần đảo Hoàng Sa và vành đai các vị trí quân sự bao quanh toàn bộ quần đảo Trường Sa. Đây là một chiến lược uy hiếp nghiêm trọng đến chủ quyền, an ninh quốc gia Việt Nam.
Với những tuyên bố ngang ngược, gây sức ép phá ngang các hợp đồng kinh tế của Việt Nam với nước ngoài cùng các hành động gây hấn bằng vũ lực gần đây Trung Quốc đã cho thấy chỉ dấu ráo riết của mưu đồ xâm chiếm toàn bộ Trường Sa cũng như các vùng biển giàu tài nguyên thuộc Việt Nam.
Song song với các động thái quân sự trên Biển Đông, Trung Quốc đã cố gắng tìm mọi cách tiếp cận, có mặt tại hầu hết các khu vực nhạy cảm, có ví trị chiến lược trên đất liền Việt Nam. Đây là ý đồ sâu xa cực kỳ đáng lo ngại. Nếu như xung đột trên Biển Đông xảy ra, liệu lúc đó lực lượng Quân đội Việt Nam có đủ sức chi viện cho Trường Sa không, khi bản thân sau lưng mình Trung Quốc đã có mặt tại những yếu huyệt như Tây Nguyên, Quảng Nam, Nghệ An, Lạng Sơn, v.v. Đó là chưa nói đến khả năng một vài nhân vật chính trị của Cam-pu-chia hoặc Lào bị Trung Quốc mua đứt sẽ lên tiếng và hành động ”chọc dao găm” vào lưng Việt Nam. Đồng thời, lấy gì đảm bảo bàn tay lông lá nào đó đang có mặt tại Tây Nguyên sẽ không tiếp cận, móc nối cung cấp vũ khí cho nhóm người Thượng tạo ra cái gọi là ”quốc gia” Đề-Ga, gây rối cho Việt Nam trong thời điểm Trung Quốc tiến chiếm Trường Sa?
Thấy rõ một điều, cán cân quân sự giữa Việt Nam và Trung quốc quá mất cân bằng. Dù Việt Nam gần đây có đặt mua từ Nga một số tàu ngầm, tàu chiến, máy bay chiến đấu v.v. cũng như có một số động thái gặp gỡ, trao đổi quân sự với một vài quốc gia khác thì cũng chưa thể là đối thủ của Trung Quốc tại Biển Đông. Hành động mua sắm vũ khí này là bắt buộc và cần thiết nhưng trong chừng mực nào đó cũng giống như trang bị vũ khí cho ngư dân thì đây chỉ là liều thuốc an thần, trợ giúp cho tinh thần thêm phấn chấn, không thể ngăn được “tàu lạ”. Câu hỏi được đặt ra, nếu Trung Quốc cố tình đưa tàu chiến vào sát ranh giới bản đồ ”lưỡi bò” mà họ chưa chịu từ bỏ, liệu Việt Nam có nổ súng hay không, trong thời điểm hiện nay? Liệu phi cơ chiến đấu của Việt Nam có xuất kích chi viện ngoài khơi được hay không khi các sân bay quân sự của Việt Nam đều nằm trong tầm ngắm của các ”tụ điểm” Trung Hoa đang có mặt tại Tây Nguyên, Đà Nẵng, gần sân bay Sao Vàng v.v.
Vậy phải làm thế nào để bảo vệ chủ quyền Biển Đông thiêng liêng trước mưu đồ thâm độc, nham hiểm của Trung Quốc? Làm thế nào để ngư dân Việt Nam không nơm nớp sợ hãi mỗi lần dong buồm ra khơi, có thể yên tâm đánh bắt hải sản trên vùng biển truyền thống từ bao đời nay? Câu hỏi này hoàn toàn không đơn giản mà bất cứ ai từ dân cho đến người đứng đầu nhà nước đều biết. Hoặc giả dụ cũng có thể ai đó biết, nhưng họ không dám và không muốn vượt qua chính mình.
Nhưng nếu quan sát hiện tượng cá lạ vừa qua xuất hiện tại bãi biển Quy Nhơn thì đôi khi sự phức tạp lại trở nên đơn giản, nếu như người lãnh đạo có đủ tài, có đủ dũng khí, dám vượt qua cái sự ”tầm tầm” của người bình thường. Để người dân đi tắm biển không khiếp sợ, ám ảnh nỗi lo bị cá lạ bất thần tấn công thì chính quyền địa phương đã treo giải thưởng, thuê người bắt cá lạ. Từ đây mới suy ra, về lâu dài muốn giữ được chủ quyền biển đảo, muốn khai thác được các lợi nhuận từ biển, muốn tiến ra được biển lớn thì Việt Nam cần phải bằng mọi giá nhanh chóng dẹp nạn tàu lạ bằng cách Quốc tế hóa tranh chấp tại Biển Đông. Mặc dù Trung Quốc thế đang đi lên, làn sóng dân tộc chủ nghĩa đang bùng nổ sau những năm dài thua thiệt, bị đè nén. Mặc dù Trung Quốc giữ chặt quan điểm chỉ đàm phán song phương, không chịu Quốc tế hóa đàm phán đa phương các vấn đề liên quan đến Biển Đông, nhằm ”bẻ đũa từng chiếc”, lấn ép từng nước bé, nhưng hơn ai hết Trung Quốc hiểu rõ khái niệm ”Cao nhân tắc hữu, cao nhân trị”. Lịch sử đã nhiều lần chứng minh như vậy!
Sự tham lam, dã tâm xâm lược của Trung Quốc thông qua bản đồ hình lưỡi bò và những động thái hung hăng, côn đồ vô lý của họ trên Biển Đông vô hình trung đang đẩy những quốc gia láng giềng, luôn yêu chuộng sự yên ổn như Việt Nam vào sự lựa chọn bắt buộc. Với tình hình căng thẳng ngày một gia tăng mà nguyên nhân xuất phát từ phía Trung Quốc, dù muốn hay không thì Việt Nam ngoài kế hoạch Quốc tế hóa Biển Đông, bắt tay với các quốc gia ASEAN còn thậm chí cần phải có những liên minh, hiệp ước quân sự với một số cường quốc khác có quyền lợi tại Biển Đông.
Có thể thấy, tại thời điểm này chiến lược đa phương hóa quan hệ ra đời từ tháng 5/1988 của Việt Nam đã đạt mức bão hòa. Đã đến lúc Việt Nam cần nỗ lực kết giao với những quốc gia đủ sức mạnh tạo sự cân bằng quyền lực ở Biển Đông. Gần đây, Chủ tịch Nguyễn Minh Triết đã lỡ lời công khai ủng hộ lập trường của Nga đối với Gruzja, và mặc dù xét về ngôn ngữ ngoại giao đây là hành động sai lầm, nhưng qua đó cũng thấy rõ Việt Nam cũng đã thay đổi chiến lược ”Việt Nam muốn làm bạn với tất cả các nước khác”. Do vị trí địa chính trị cũng như thực lực kinh tế của mình, Việt Nam không thể tiếp tục đi trên dây giữa các mối quan hệ của các cường quốc. Bởi vậy, để giữ chủ quyền biển đảo cũng như tính mạng, tài sản của ngư dân Việt Nam ngoài sự nỗ lực gắn kết khối đại đoàn kết dân tộc, bao gồm người Việt trong và ngoài nước nhằm đưa vị thế Việt Nam đi lên bằng những tiêu chí văn minh của loài người, xây dựng cho mình một lực lượng Hải quân hùng mạnh còn phải tìm cho mình những đồng minh nhất định với những hiệp ước rõ ràng.
Tuy nhiên, để tránh những vết xe đổ như sự kiện người Mỹ trên hạm đội Bảy khoanh tay nhìn nhìn Trung Quốc chiếm Hoàng Sa 1974 từ tay VNCH, hay Liên Xô mặc dù đóng quân ở cảng Cam Ranh vẫn không can thiệp khi Trung Quốc chiếm Gạc Ma, Trường Sa 1988. Rồi thậm chí chính quyền Bin Clinton làm ngơ không phản ứng khi Trung Quốc chiếm bãi Vành Khăn do Philipines đang quản lý… thì Việt Nam cần nên tỉnh táo. Đồng minh chỉ tồn tại khi hai bên cùng có lợi. Biết mình biết ta thì mới có đồng minh đúng nghĩa. Nếu Việt Nam làm được như vậy thì mới đủ tầm răn đe tàu lạ và ngăn chặn mưu đồ của Trung Quốc xâm chiếm toàn bộ biển đảo, cụ thể là quần đảo Trường Sa và vùng đặc quyền kinh tế (Exclusive Economic Zone- EEZ) của Việt Nam theo luật biển quốc tế.
Phạm Vũ
Sau vụ Triều Tiên phóng vệ tinh, điều Trung Quốc lo sợ nhất đã tới
au vụ Triều Tiên phóng tên lửa sáng nay, 7/2, Mỹ và Hàn Quốc tuyên bố chính thức thảo luận việc triển khai Hệ thống phòng thủ tên lửa tầm cao giai đoạn cuối (THAAD) trên bán đảo.
Triều Tiên không cho hàng Trung Quốc vào sân bay mới
Nhà ga mới của Triều Tiên sẽ không bán hàng Trung Quốc bởi quan chức nước này nhận định nguồn cấp hàng từ nước này đều là hàng nhái.
Tờ Duowei News cho biết, một khu vực miễn thuế đã được mở ra tại nhà ga quốc tế mới của Triều Tiên ở Bình Nhưỡng, tuy nhiên khu vực này sẽ vắng bóng hoàn toàn các sản phẩm từ Trung Quốc.
Nắm bắt được tâm lý Chủ tịch Kim Jong Un và phu nhân ưa thích các mặt hàng cao cấp của các thương hiệu nổi tiếng, các quan chức nước này đã mở ra khu vực cửa hàng miễn thuế để bán trong nhà ga sân bay mới.
Chủ tịch Kim-Jong-Un thăm nhà ga sân bay mới.
Tuy nhiên các quan chức Triều Tiên đứng trước một lựa chọn khó khăn. Thực tế là họ không tìm được nguồn hàng từ các công ty nước ngoài bởi đa số các công ty phân phối nguồn hàng uy tín đều lo ngại lệnh cấm vận ở quốc gia này.
Hơn nữa, các mặt hàng Trung Quốc tuy không e sợ lệnh cấm vận mà quốc tế dành cho Triều Tiên nhưng lại toàn sản phẩm giả, nhái, kém chất lượng.
Do vậy, hiện tại, những mặt hàng được bày bán tại nhà ga sân bay mới đều là hàng do Triều Tiên sản xuất.
Trước đó, Bình Nhưỡng cũng không hề tin tưởng vào chất lượng vật liệu xây dựng của Trung Quốc nên đã nhờ Hàn Quốc dỡ bỏ lệnh cấm vận với vật liệu xây dựng để không phải mua hàng của nước này.
Nếu Mỹ khôn khéo kéo được Triều Tiên về phe mình chắc chắn sự kèm tỏa TQ sẽ hữu hiệu hơn gấp 1000 lần nịnh thần CS Bắc Việt chỉ giõi đàn áp dân ngu chớ không dạm hó hé đối với sự hăm dọa TQ hiện nay
Mỹ-Hàn Quốc tuyên bố chính thức thảo luận bố trí THAAD
Động thái này được đưa ra như một phản ứng sau vụ CHDCND Triều Tiên tuyên bố phóng thành công vệ tinh tên lửa tầm xa mang vệ tinh Kwangmyongsong-4 lên quỹ đạo vào sáng nay.
Thông tin chính thức được Thứ trưởng Bộ Quốc phòng Hàn Quốc phụ trách chính sách quốc phòng Yoo Jeh Seung cùng Thomas S. Vandal - chỉ huy Quân đoàn số 8 (EUSA) của Mỹ đóng tại Hàn Quốc tuyên bố trong cuộc họp báo chung.
Theo ông Yoo: "Mỹ và Hàn Quốc đã quyết định khởi động các cuộc thảo luận chính thức về khả năng triển khai hệ thống THAAD của quân đội Mỹ trên lãnh thổ Hàn Quốc, như một phần biện pháp tăng cường năng lực phòng thủ tên lửa của liên minh Mỹ-Hàn."
Còn theo Trung tướng Vandal, quyết định triển khai THAAD ở Hàn Quốc được đưa ra dựa trên đề nghị của tướng Curtis Scaparrotti, Tư lệnh lực lượng Mỹ tại Hàn Quốc.
"Đã đến lúc phải thúc đẩy lộ trình vấn đề này," ông Vandal nói.
Theo đại diện quốc phòng Mỹ-Hàn tuyên bố hôm nay, mục đích chính của song phương là cùng thảo luận khả năng triển khai sớm nhất hệ thống phòng thủ trên tại Hàn Quốc và vận dụng hệ thống này trong tác chiến.
Sắp tới, Mỹ-Hàn sẽ thành lập tổ công tác chung, nghiên cứu căn cứ phù hợp để bố trí THAAD.
Quan chức Bộ quốc phòng Hàn Quốc tiết lộ, nếu phương án của tổ công tác chung được chính phủ hai nước phê chuẩn thì việc bố trí THAAD tại Hàn Quốc xem như đạt được quyết định cuối cùng.
Thứ trưởng quốc phòng Hàn Quốc Yoo Jeh Seung (phải) cùng tướng Mỹ Thomas Vandal trong cuộc họp báo chung tại Seoul hôm nay. Ảnh: Yonhap
Điều Trung Quốc lo sợ sắp thành sự thật?
Quyết định của Washington và Seoul được đưa ra trong bối cảnh việc triển khai THAAD trên bán đảo Triều Tiên vấp phải sự phản đối của Trung Quốc và Nga.
Sau vụ Triều Tiên tiến hành thử hạt nhân hôm 6/1 và Hàn Quốc có ý định đẩy nhanh vấn đề này, Bắc Kinh đã nhiều lần phản đối việc Mỹ-Hàn định bố trí THAAD ở Hàn Quốc "sẽ là mối đe dọa nghiêm trọng đối với lợi ích của Trung Quốc trong khu vực".
Tuy nhiên, ông Yoo Jeh Seung ngày hôm nay đã khẳng định hệ thống phòng thủ tên lửa này "chỉ nhằm vào Bình Nhưỡng".
"Nếu THAAD được triển khai trên bán đảo thì hệ thống này sẽ chỉ được vận hành để chống lại Triều Tiên," ông nói.
Một quan chức giấu tên thuộc chính phủ Hàn Quốc tiết lộ, Seoul đã thông báo cho Bắc Kinh và Moscow trước khi chính thức đưa ra tuyên bố về việc khởi động thảo luận với phía Mỹ.
Giới phân tích cho rằng, đây là hành động nhằm tránh tối đa khả năng gây nên bất mãn đối với Trung Quốc và Nga.
Tờ Cankaoxiaoxi (Trung Quốc) hồi cuối tháng 1 cho biết, Bắc Kinh nhận định hệ thống phòng thủ tên lửa THAAD nếu có khả năng nhằm vào Triều Tiên thì cũng có khả năng tương đương nhằm vào Trung Quốc.
Những vấn đề ngoại giao xoay quanh vấn đề này cũng khiến quan hệ Trung-Hàn trong năm ngoái "khi nóng khi lạnh". Đây được xem là "cái gai"trong quan hệ song phương, vốn khá hòa dịu trong nhiều năm qua.
Thời điểm gần đây nhất Seoul tỏ rõ thái độ nghiêng về phương án cho phép Mỹ bố trí THAAD là hôm 29/1, khi đại diện Bộ quốc phòng nước này khẳng định việc triển khai trên "sẽ có lợi cho tình hình an ninh của Hàn Quốc".
Đặc biệt, Cankaoxiaoxi cho hay, Hàn Quốc thực sự nghiêm túc trong việc xem xét việc bố trí THAAD, bởi bất chấp yêu cầu từ Seoul, Trung Quốc - đồng minh và đối tác thương mại chủ yếu của Triều Tiên - đã không có dấu hiệu thay đổi lập trường về Bình Nhưỡng.
Sau sự kiện 6/1, Trung Quốc nhiều lần lặp lại quan điểm của mình.
Người phát ngôn Bộ ngoại giao Trung Quốc Hoa Xuân Oánh tuyên bố:"Bất cứ nước nào, trong khi mưu cầu an ninh quốc gia, đều cần suy xét đến lợi ích, an ninh của quốc gia khác và hòa bình, ổn định khu vực."
"Tình hình bán đảo Triều Tiên hiện tại hết sức nhạy cảm, hy vọng các bên liên quan thận trọng trong xử lý vấn đề."
Trên thực tế, những tín hiệu ngoại giao tích cực của Bắc Kinh hồi năm ngoái đã giúp nước này trì hoãn những cuộc thảo luận liên quan tới việc bố trí hệ thống THAAD ở Hàn Quốc hồi năm ngoái.
Dù vậy, Seoul đã thực sự thất vọng với phản ứng "có cũng như không"gần đây của Trung Quốc, và buộc phải thúc đẩy trở lại lộ trình thảo luận với Mỹ.
Cankaoxiaoxi bình luận, đây là một cách để Hàn Quốc tỏ thái độ cho thấy hành động của Triều Tiên sẽ gây ra hậu quả nghiêm trọng, mà bên bị ảnh hưởng trực tiếp bởi hậu quả đó không phải ai khác ngoài Trung Quốc.
Triều Tiên nổ súng bắn dân Trung Quốc ở biên giới
19:52 25/09/2015
0
Bắc Kinh đang điều tra việc một người dân Trung Quốc bị thương sau khi trúng đạn từ quân đội Triều Tiên hồi tuần trước.
Cờ của Triều Tiên và Trung Quốc được cắm tại biên giới hai nước. Ảnh: Jamestown.org
Theo Reuters, vụ việc xảy ra ngày 18/9 khi quân đội Triều Tiên bắn súng vào một xe Trung Quốc ở tỉnh Cát Lâm, phía đông Bắc Trung Quốc.
“Theo những gì chúng tôi được biết, một vụ nổ súng ở biên giới Trung – Triều xảy ra vào rạng sáng 18/9 khiến một cư dân sinh sống tại khu vực bị thương”, phát ngôn viên Bộ Ngoại giao Trung Quốc Hồng Lỗi nói trong cuộc họp báo hàng ngày.
Theo ông Hồng, cơ quan an ninh Trung Quốc đang điều tra sự việc.
Báo chí Hàn Quốc trước đó cho hay, hai dân thường Trung Quốc đã bị thương trong vụ nổ súng.
Trung Quốc vốn là đồng minh quan trọng nhất của Triều Tiên dù quan hệ giữa hai nước căng thẳng xung quanh chương trình hạt nhân của Bình Nhưỡng. Triều Tiên đang chịu các lệnh trừng phạt của Liên hợp quốc vì các vụ thử hạt nhân và phóng tên lửa của nước này.
Tội phạm biên giới liên quan tới người Triều Tiên cũng là một trong những nguyên nhân gây căng thẳng giữa hai nước.
Nhiều người dân sinh sống ở thị trấn Nam Bình thuộc tỉnh Phúc Kiến, Trung Quốc đã vô cùng hoảng sợ và buộc phải rời bỏ nhà cửa sau khi chứng kiến hàng loạt vụ giết người cướp của do binh lính Triều Tiên thực hiện.
Theo SCMP, bất chấp hàng rào dây thép gai cao 3 m cùng dòng sông Đồ Môn ngăn cách biên giới giữa Trung Quốc và Triều Tiên ở thị trấn Nam Bình, những vụ giết người và cướp của vẫn diễn ra. Theo giới chức Trung Quốc, trong một năm qua, ít nhất 10 người dân Nam Bình đã bị sát hại mà phần lớn thủ phạm là binh lính Triều Tiên nhằm cướp bóc thức ăn và tài sản.
Chính tình trạng khan hiếm thực phẩm là động cơ đẩy nhiều người dân Triều Tiên kể cả binh lính lẩn trốn sang các nước láng giềng như Trung Quốc để cướp bóc.
Thị trấn Nam Bình của Trung Quốc giáp biên giới với Triều Tiên.
Dân số Nam Bình hiện hơn 6.000 người nhưng nơi đây đang dần bị biến thành "thị trấn ma". Bởi hàng loạt ngôi nhà đã bị bỏ hoang suốt nhiều năm qua trong tình trạng cửa kính vỡ và cỏ mọc um tùm che phủ lối vào.
Trong khi đó, phần lớn thanh niên thị trấn đã bỏ đi làm ăn xa và tìm kiếm cơ hội vào làm trong các công ty Hàn Quốc. Hiện tại, thị trấn chỉ còn lại người già và một cơ sở quân đội do Bí thư Đảng bộ Wu Shigen (30 tuổi) đứng đầu. Ông Wu hiện là người trẻ nhất còn ở lại thị trấn. Để duy trì an ninh trong vùng, ông Wu đã thi hành kế hoạch gồm hai phần: lệnh giới nghiêm tự nguyện và bưng bít thông tin.
"Tôi đề nghị người dân không ra ngoài vào buổi đêm và chú trọng tới an toàn cá nhân. Không có nhân chứng nào trong bất cứ vụ tấn công nên chúng tôi không cung cấp thông tin cho người dân. Người dân càng biết ít thông tin, họ càng đỡ sợ", theo ông Wu phần lớn các vụ sát hại đều xảy ra trong nhà dân.
Hệ thống an ninh camera đã được lắp đặt dọc con đường dẫn tới khu vực biên giới ở thị trấn Nam Bình. Hồi đầu năm nay, chính quyền Trung Quốc còn tuyên bố tổ chức các cuộc tuần tra an ninh với sự tham gia của quân đội và người dân trong vùng. Tuy nhiên, do tình trạng mất an ninh vẫn tái diễn, người dân Nam Binh không khỏi thấp thỏm và buộc phải di dời.
Theo truyền thông Trung Quốc, hồi tháng Tư, 3 binh lính Triều Tiên trong quá trình tìm kiếm thực phẩm và của cải đã sát hại 3 dân thường Trung Quốc sinh sống gần thị trấn Nam Bình. Vụ việc xảy ra sau khi một binh lính Triều Tiên bị bắn chết hồi tháng 12 năm ngoái do sát hại 2 cụ già để cướp 100 nhân dân tệ và thực phẩm. Tờ The Beijing News dẫn tin từ một quan chức thị trấn Nam Bình cho hay hồi tháng Ba năm nay, một công dân Triều Tiên cũng đã bị bắt sau khi sát hại một gia đình gồm 3 người.
Tại Bắc Kinh, phát ngôn viên Bộ Ngoại Giao Trung Quốc Hồng Lỗi cho biết hai bên "đặc biệt quan ngại" về các vụ sát hại công dân Trung Quốc và Triều Tiên đã "bày tỏ sự hối tiếc".
Giới phân tích nhận định việc Bắc Kinh công khai thông tin về những vụ sát hại đã thể hiện sự tức giận của chính quyền Trung Quốc với Triều Tiên khi mà các vụ viện trên chưa có dấu hiệu dừng lại. Các vụ án cũng đã gây ảnh hưởng không nhỏ tới tình đồng minh thân thiết lâu nay giữa Trung Quốc và Triều Tiên. Bởi trong giai đoạn chiến tranh liên Triều (1950 – 1953), Bắc Kinh đã điều động hơn một triệu binh lính tới chiến đấu cùng Bình Nhưỡng. Và trong nhiều năm qua, Trung Quốc là quốc gia ủng hộ chính trị và gửi hàng cứu trợ đều đặn cho Triều Tiên.
Về phần mình, nhà lãnh đạo Triều Tiên Kim Jong-un cũng chưa từng thực hiện chuyến thăm tới Bắc Kinh. Còn Trung Quốc đã nhiều lần lên tiếng phản đối chương trình hạt nhân gây tranh cãi của Bình Nhưỡng.
Theo nhà nghiên cứu cấp cao Scott Snyder tại Hội đồng Quan hệ quốc tế, bất cứ lính biên phòng Triều Tiên vượt biên trái phép sang Trung Quốc sẽ bị trừng phạt nghiêm khắc và có thể phải đối mặt với bản án tử hình nếu quay trở lại Triều Tiên.
Tại Nam Bình, những kẻ phạm tội sẽ bị chuyển giao cho quân đội xét xử. "Tôi không biết chuyện gì sẽ xảy ra với họ. Quân đội chịu trách nhiệm giải quyết vụ việc", ông Wu nói.
Trong khi đó, các quan chức quân sự trong vùng đã từ chối bình luận về số phận công dân và binh lính Triều Tiên bị bắt giữ.
Trong những năm 1990 và 2000, thời điểm nạn đói hoành hành, hàng chục ngàn người dân Triều Tiên đã bỏ trốn sang Trung Quốc. Còn hiện nay, Bắc Kinh đang thi hành chính sách đưa người Triều Tiên vượt biên sang Trung Quốc để tiến tới nước thứ ba như Hàn Quốc, trở về nước nhà.
Nội dung được thực hiện qua tham khảo nguồn tin từ Bưu điện Hoa Nam buổi sáng (SCMP), tờ báo tiếng Anh đầu tiên của Hồng Kông được Tập đoàn SCMP phát hành.
MINH THU (lược dịch)
Hồi đầu năm, 3 công dân Trung Quốc bị các lính Triều Tiên đào ngũ sát hại. Năm ngoái, một người Triều Tiên đã sát hại một gia đình Trung Quốc gồm 3 người, khiến Bắc Kinh phải gửi công hàm phản đối chính thức tới Bình Nhưỡng.
Triều Tiên tung "cái tát trời giáng" vào Mỹ và Trung Quốc
Ngay sau khi vừa lên tiếng cảnh báo Triều Tiên, Mỹ và Trung Quốc đã nhận ngay “cái tát trời giáng” đầy thách thức khi chính quyền Bình Nhưỡng cho phóng ngay một tên lửa có tầm bắn vươn tới tận đất Mỹ.
Triều Tiên lại khiến cộng đồng quốc tế "dậy sóng" vì vụ thử tên lửa mới
Triều Tiên hôm nay (7/2) đã thách thức mọi lời cảnh báo quốc tế để thực hiện vụ phóng rocket tầm xa mà Liên Hợp Quốc và các nước khác miêu tả là vỏ bọc để tiến hành vụ thử công nghệ cho một tên lửa tầm xa có thể tấn công đến tận lãnh thổ của nước Mỹ xa xôi.
Theo hãng tin Yonhap của Hàn Quốc, tên lửa vừa được Triều Tiên bắn đi sáng nay có tầm bắn lên tới hơn 10.000km.
Tên lửa của Bình Nhưỡng đã được phóng đi từ bờ biển phía tây và nó nhanh chóng bị chính phủ Nhật Bản cũng như Hàn Quốc phát hiện. Ngay lập tức, Seoul và Tokyo đã triệu tập một cuộc họp khẩn cấp của hội đồng an ninh quốc gia.
Báo chí Hàn Quốc đưa tin, vụ phóng tên lửa của Triều Tiên có thể thất bại nhưng không cho biết các thông tin cụ thể khác. Chính phủ Hàn Quốc chưa đưa ra lời bình luận gì về thông tin trên.
Vụ phóng tên lửa của Bình Nhưỡng diễn ra chỉ khoảng 2 giờ đồng hồ sau khi khung thời gian mà Triều Tiên đưa ra trong thông báo bắt đầu mở ra. Trước đó, Triều Tiên thông báo sẽ tiến hành một vụ thử tên lửa mới trong khoảng thời gian từ ngày 7 đến 25/2.
Một quan chức quốc phòng của Hàn Quốc giấu tên cho biết, tên lửa của Triều Tiên đã biến mất khỏi màn hình radar của quân đội Hàn Quốc chỉ khoảng 6 phút sau khi được phóng đi. Vị quan chức này cũng cho hay, không có thông tin gì về các mảnh vỡ của tên lửa Triều Tiên rơi xuống lãnh thổ Hàn Quốc hay có tình trạng tài sản bị tổn hại. Giai đoạn 1 của tên lửa đã rơi xuống bờ biển phía tây của Hàn Quốc.
Trong khi đó, đài truyền hình NHK của Nhật Bản quay lại cảnh một vật thể được nhìn thấy rõ trên bầu trời đảo phía nam Okinawa của nước này. Vật thể đó được tin là tên lửa của Triều Tiên. Phát ngôn viên nội các Nhật Bản – ông Yoshihide Suga cho các phóng viên biết, không có mảnh vỡ nào của tên lửa Triều Tiên rơi xuống lãnh thổ Nhật Bản.
Vụ thử tên lửa mới nhất cùng với các vụ thử hạt nhân của Triều Tiên hồi đầu tháng 1 được xem là những bước đi quan trọng nhằm tiến tới mục tiêu cao nhất của nước này trong việc có được trong tay kho vũ khí tên lửa hạt nhân tầm xa. Triều Tiên dưới thời của Chủ tịch trẻ Kim Jong Un đã cam kết sẽ tăng cường kho vũ khí hạt nhân của mình trừ phi Washington từ bỏ cái mà Bình Nhưỡng miêu tả là một chính sách thù địch nhằm lật đổ chính phủ của ông Kim.
Cộng đồng quốc tế "dậy sóng"
Ngay sau khi tin tức về vụ thử tên lửa của Triều Tiên lan ra, cộng đồng quốc tế ngay lập tức “dậy sóng” với “cơn mưa” chỉ trích ồ ạt đổ về phía chính quyền của ông Kim Jong Un.
Thủ tướng Nhật Bản Shinzo Abe miêu tả vụ thử tên lửa của Triều Tiên và vụ thử hạt nhân mới nhất vừa rồi của nước này là những hành động vi phạm các thỏa thuận của Liên Hợp Quốc.
"Chúng tôi tuyệt đối không cho phép điều đó xảy ra. Chúng tôi sẽ có hành động để bảo vệ đầy đủ sự an toàn và hạnh phúc của những người dân của chúng tôi”, ông Abe tuyên bố tại dinh thự riêng của mình.
Cố vấn An ninh Quốc gia Mỹ bà Susan Rice cho biết trong một tuyên bố rằng, “chương trình tên lửa và hạt nhân của Triều Tiên là một mối đe dọa nghiêm trọng đối với các lợi ích của chúng ta – trong đó có cả lợi ích của một vài trong những đồng minh thân cận nhất của chúng ta. Chương trình đó cũng làm phương hại đến hòa bình và an ninh của cả khu vực”.
Mỹ và Nhật Bản đã nhanh chóng yêu cầu tiến hành một cuộc họp của Hội đồng Bảo an Liên Hợp Quốc ngay trong sáng nay (7/2). Trong lời yêu cầu của mình, hai nước trên khẳng định Bình Nhưỡng đã vi phạm lệnh cấm không được tiến hành phóng tên lửa đạn đạo của Hội đồng Bảo an Liên Hợp Quốc.
Chủ tịch trẻ Kim Jong Un đã giám sát 2 trong 4 vụ thử hạt nhân và 3 vụ phóng tên lửa tầm xa của Triều Tiên kể từ khi ông này tiếp quản vị trí lãnh đạo đất nước sau cái chết của người cha Kim Jong Il hồi cuối năm 2011. Triều Tiên luôn khẳng định, các vụ phóng tên lửa của họ chỉ là để phục vụ nhiệm vụ đưa vệ tinh vào vũ trụ. Tuy nhiên, Mỹ, Hàn Quốc và nhiều nước khác tin rằng, những vụ thử như vậy thực chất chỉ là vỏ bọc để Triều Tiên tiến hành thử nghiệm công nghệ tên lửa đạn đạo. Hội đồng Bảo an Liên Hợp QUốc đã cấm Triều Tiên không được thực hiện các hoạt động liên quan đến hạt nhân và tên lửa đạn đạo. Giới chuyên gia cho biết, các tên lửa đạn đạo và rocket đưa vệ tinh vào quỹ đạo thường có chung đặc điểm về hình dáng, động cơ và các công nghệ khác.
Vụ thử tên lửa ngày hôm nay của Triều Tiên diễn ra đúng một tháng sau khi nước này vừa gây rúng động toàn thế giới khi tuyên bố thử bom H vào hôm 6/1. Trong khi cộng đồng thế giới còn chưa hết tức giận về vụ thử hạt nhân mới nhất của Triều Tiên thì nước này lại làm dậy sóng dư luận trở lại bằng một hành động đầy thách thức thêm nữa.
Việc Bình Nhưỡng bỏ qua mọi lời cảnh báo của các nước, kể cả từ đồng minh thân thiết nhất là Trung Quốc, đã chứng tỏ rằng nước này ngày càng trở nên “độc lập, khó đoán và sẵn sàng thách thức bất kể ai”. Bắc Kinh chắc chắn sẽ không tránh khỏi cảm giác muối mặt trước đồng minh cứng đầu của mình.
Vân Linh(tổng hợp)
VietBao.vn (Theo_VnMedia
Bắc Hàn sở hữu những vũ khí "khủng gì" khiến thế giới lo sợ?
1 Attachment(s)
Phần lớn vũ khí của Triều Tiên đều được sản xuất từ thời Liên Xô nay, và đa phần cũng đã cũ. Nhưng nước này vẫn khiến các cường quốc trong khu vực đề cao cảnh giác nhờ vào công nghệ tên lửa và đội pháo binh hùng hậu cũng như sở hữu công nghệ hạt nhân!
http://intermati.com/pinacolada/2015/M04/D03/21.jpg Lực lượng chủ lực trong quân đội nhân dân Triều Tiên là binh chủng bộ binh, gồm một triệu quân nhân chính quy và hàng triệu người khác trong đội quân dự bị.
http://intermati.com/pinacolada/2015/M04/D03/23.jpg Những năm gần đây, Không quân Triều Tiên nỗ lực tự sản xuất máy bay chiến đấu dựa trên các mẫu máy bay nước ngoài, như MiG-29 của Liên Xô. Tuy nhiên, các máy bay này chưa đủ khả năng để thay thế phi đội chiến đấu cơ lỗi thời của Triều Tiên.
http://intermati.com/pinacolada/2015/M04/D03/24.jpg So về thực lực, chiến đấu cơ của Triều Tiên không phải là đối thủ của những máy bay hiện đại trong quân đội Hàn Quốc. Tuy nhiên, vũ khí đáng sợ của Triều Tiên thuộc về một đơn vị khác.
http://intermati.com/pinacolada/2015/M04/D03/28.jpg Dù cũ và không hiện đại, Triều Tiên vẫn là một trong những nước sở hữu đội tàu ngầm lớn nhất thế giới. Năm 2010, Seoul cáo buộc một tàu ngầm Triều Tiên tấn công và đánh chìm tàu chiến khiến 46 thủy thủ Hàn Quốc thiệt mạng.VideoTàu ngầm Triều Tiên lần đầu xuất hiện trên truyền hình
http://intermati.com/pinacolada/2015/M04/D03/29.jpg Tuy nhiên, theo đánh giá của Bộ Quốc phòng Mỹ, Hải quân Triều Tiên là binh chủng có quy mô khiêm tốn nhất trong quân đội. Những đơn vị tuần duyên chỉ sở hữu các tàu nhỏ và cũ.
http://intermati.com/pinacolada/2015/M04/D03/20.jpg Một trong những vùng ở Triều Tiên mà thế giới theo dõi sát sao nhất là khu vực phóng tên lửa. Triều Tiên từng phóng thành công tên lửa Unha mang vệ tinh và tên lửa đạn đạo Taepodong-2 vào tháng 12/2012.
http://intermati.com/pinacolada/2015/M04/D03/33.jpg Quân đội Triều Tiên đã triển khai xe tăng chiến đấu Pokpung-ho hơn 20 năm. Đến nay, đây vẫn là loại xe tăng hiện đại nhất mà bộ binh Triều Tiên sử dụng.
85 NĂM CÔNG TỘI CỦA ĐẢNG CSVN (1930-2015)
Đỗ Thông Minh ㇽ痠ꐿ㗰슞 Vận nước đen tối hơn bao giờ hết, vừa thù trong, vừa thù ngoài. Đảng CSVN đã làm gì trên đất nước Việt Nam. Trong các nước CS, CSVN là đảng duy nhất dâng đất và biển cho ngoại bang CSTQ!
ĐÃ 85 NĂM, CSVN CÓ CÔNG TRẠNG GÌ? CSVN tự cho là đã hy sinh, gian khổ, có công giành độc lập và thống nhất đất nước, trong khi TT CSVN Phạm Văn Đồng phải thốt lên là “Thắng trong chiến tranh, thua trong hòa bình!”. – Sau Thế Chiến Thứ 2, 47 quốc gia được độc lập không khó khăn mấy. – Xem trường hợp 4 nước phân đôi Trung Quốc – Đài Loan, Đông-Tây Đức, Nam-Bắc Triều Tiên và Việt Nam. 1- Trung-Đài vẫn tạm thời phân đôi, cạnh tranh nhau về kinh tế, ngoại giao, quân sự. 2- CS Triều Tiên cưỡng chế thống nhất đất nước nhưng thất bại và bị tụt hậu rất xa so với Nam Trìều Tiên. 3- Đức Quốc thống nhất trong hòa bình không đổ máu, không phân hóa dân tộc là lý tưởng hơn cả. 4- CSVN mang tinh thần bản quốc ca “Tiến Quân Ca” của Văn Cao (nguyên Tổ Trưởng Tổ Ám Sát): “Thề phanh thây uống máu quân thù.”. Sau đổi ra: “Đường vinh quang xây xác quân thù.”. Một chủ trương sắt máu như thế không thể là chính nghĩa được. CSVN cưỡng chế thống nhất đất nước bằng bạo lực với giá khoảng 3-4 triệu sinh mạng mà không biết phải xây dựng như thế nào? Lại bị lệ thuộc ngoại bang và gây phân hóa dân tộc, làm suy kiệt tiềm năng đất nước, băng hoại đạo đức, làm đất nước tụt hậu xa so với các nước trong vùng… Trong khi đó hầu hết cán bộ CS kém trình độ sống trên xương máu người dân, thành giai cấp tư bản đỏ. Đảng CSVN, đại diện cho giai cấp công nhân tiên tiến mà sau 85 năm thành lập, chỉ thấy sản xuất toàn “khẩu hiệu, bằng liệt sĩ, bằng ban khen và huân chương”, lắm bằng tiến sĩ giả nữa chứ!!! Vậy thì công của CSVN là không đáng kể so với tội! Nhạc sĩ Trịnh Lâm Ngân đã phải viết bài hát: “Anh Giải Phóng Tôi Hay Tôi Giải Phóng Anh?” Nếu tôi có được phép thần thông Tôi sẽ đưa anh đi thăm Sài Gòn năm năm về trước Để cho anh thấy rằng (giải phóng được) Anh giải phóng tôi hay tôi giải phóng anh? Tôi sẽ đưa anh đi thăm Sài Gòn Từ lầu cao, từ phố đông Cho tới nơi hang cùng ngõ hẹp Bùn lầy đọng một chút tối tăm Tôi sẽ đưa anh hỏi thăm từng nhà Họ sung sướng không, họ có mong anh, Mong các anh về giải phóng không anh? Biết anh có chợt nghĩ gì không? Khi thấy quanh anh bao nhiêu nụ cười trên môi chợt tắt Và anh ơi thấy gì? Ôi hạnh phúc đâu? Ôi giải phóng đâu? http://mp3.baamboo.com/s/3/1/QW5oIEdp4bqjaSBQaMOzbmcgVMO0aSBIYXk=/Anh-Giai-Phong-Toi-Hay < iframe class="youtube-player" type="text/html" width="474" height="297" src="https://www.youtube.com/embed/-69wKIcF1sA?version=3&rel=1&fs=1&autohide=2&showsearch=0&showinfo=1&iv_load_policy=1&wmode=transparent" frameborder="0" allowfullscreen="true" style="border-width: 0px; border-style: initial; font-family: inherit; font-style: inherit; font-weight: inherit; margin: 0px; outline: 0px; padding: 0px; vertical-align: baseline; max-width: 100%;">< /iframe> 5- Về sinh hoạt đảng CSVN, thời HCM, Lê Duẩn trên nguyên tắc nắm quyền tới chết nên sau này đã có tiến bộ khi có ít nhiều tinh thần dân chủ (theo đa số Ủy Viên Trung Ương mà ít bị thao tác, chi phối hơn trước) và hạn chế hơn. Khuynh hướng chung là các người cầm đầu như TBT, CTN, TT và Chủ Tịch Quốc Hội chỉ tại chức trong 2 nhiệm kỳ. Sinh hoạt Quốc Hội được TV trực tiếp truyền hình nên cũng công khai hơn.
Công của đảng CSVN?
1- 1946-54, kháng chiến chống Pháp với sự góp sức của toàn dân. Pháp tiến hành chính sách thực dân, chiếm VN thì việc đề kháng là cực kỳ cần thiết. 2- Giành được độc lập, thống nhất đất nước như họ nói chăng? Sau Thế Chiến Thứ 2, 47 quốc gia giành độc lập không cần Hồ Chí Minh hay chủ nghĩa CS, không phải hy sinh 3-4 triệu sinh mạng. Nên trong đấu tranh, nếu khôn ngoan và khéo léo ngoại giao thì không phải trả cái giá quá đắt như vậy! 3- 1930-2015, CSVN sau khi nắm quyền, tự nhận và đưa vào Hiến Pháp: “Đảng Cộng Sản Việt Nam, đội tiên phong của giai cấp công nhân Việt Nam…”. CSVN với trên 3,6 triệu đảng viên, đã sản xuất hàng triệu khẩu hiệu, huân chương, bằng ban khen, chứng nhận liệt sĩ… và chỉ có thế mà thôi. 4- Cùng với việc giải quyết bế tắc bằng cách thay đổi kinh tế tập trung – bao cấp sang thị trường định hướng XHCN, dung nhận chế độ tham nhũng, tới độ thành quốc nạn, để đảng viên tha hồ bóc lột nhân dân mà trung thành phục vụ chế độ. 5- Năm 1995, lập bang giao với Hoa Kỳ, gia nhập ASEAN, mở rộng bang giao với thế giới. 6- Đại Hội đảng CSVN X vào tháng 4/2006, cho phép đảng viên tự do kinh doanh, làm giàu không giới hạn. 7- Năm 2007, gia nhập WTO, mà thực ra hầu hết mọi quốc gia đều có thể gia nhập tổ chức này. Năm 2014, gia nhập Hiệp Định Đối Tác Kinh Tế Chiến Lược Xuyên Thái Bình Dương (Trans-Pacific Strategic Economic Partnership Agreement = TPP). 8- Năm 2013, theo thống kê ảo của nhà cầm quyền CSVN thì xuất cảng/khẩu khoảng 132,2 tỷ đô-la Mỹ, nhập cảng/khẩu khoảng 131,3 tỷ đô-la Mỹ. Thực tế, tính ra mỗi năm nhập siêu khoảng 15-17 tỷ đô-la Mỹ. 9- Lợi tức bình quân một đầu người khoảng 100 đô-la Mỹ năm 1975 lên 1.500 đô-la Mỹ năm 2013 (?). 10- Hình thành và củng cố giai cấp tư bản đỏ, bám quyền lực để bóc lột và làm giàu cá nhân, hoàn toàn phản lại lý tưởng bình đẳng, tránh cảnh người bóc lột người của chủ nghĩa CS… Tức nhà cầm quyền CSVN chỉ có công đem lại quyền lợi cho đảng, bất chấp quyền lợi của nhân dân. 11- Xây dựng rất nhiều khu giải trí ăn chơi, cả 100 sân gôn, hàng chục sòng bạc… 12- Năm 1987, VN mở rộng truyền thông điện thoại thông qua việc hợp tác đầu tư với Úc… Đến năm 1990, cả nước chỉ có chưa tới 80.000 máy điện thoại. Từ năm 1989, phát triển máy điện toán cá nhân. Năm 1993, có Việt Nam – MobiFone dùng công nghệ số GSM, mà châu Âu mới triển khai năm 1991 cho điện thoại di động, khởi thủy chỉ có 1 tổng đài dung lượng 2.000 số. Đến năm 2013, tổng số thuê bao điện thoại phát sinh cước trên mạng của VNPT là 40,4 triệu, Viettel là 54,25 triệu. Năm 1997, Hội Nghị Trung Ương 2 và Lê Khả Phiêu đồng ý cho thiết lập Liên Mạng (Internet) với sự giúp đỡ của Úc. Năm 2013, ước lượng tại VN có 32 triệu người dùng. Sau nhiều e dè định tìm cách kiểm duyệt trước, nhà cầm quyền đã bắt đầu cho trực tiếp truyền hình sinh hoạt Quốc Hội từ Khóa XI (2002-2007), giúp người dân phần nào giám sát sinh hoạt này, dù chỉ là “Đảng Hội” (khoảng 92-94% là đảng viên). Sự bùng nổ về truyền thông đánh dấu cơ hội cực lớn để gia tăng hiểu biết và thay đổi tình hình VN. Cách mạng truyền thông sẽ là phương tiện cách mạng xã hội. Bỏ Phiếu Tín Nhiệm! Đây là 1 ý tưởng đột phá nhưng chỉ mới nửa vời! Ngày 11/6/2013, lần đầu tiên tổ chức để 492 Đại Biểu Quốc Hội bỏ phiếu tín nhiệm 47 chức vụ quan trọng nhất của nhà nước do Quốc Hội đề cử. Tuy nhiên chỉ có 3 loại phiếu: tín nhiệm cao, tín nhiệm và tín nhiệm thấp mà không có phiếu bất tín nhiệm, tức là không có quyền bất tín nhiệm. Kết quả bỏ phiếu thúc đẩy cấp lãnh đạo phải cố gắng hơn, nhưng mặt khác cũng phát sinh tranh chấp ngấm ngầm kịch liệt giữa các đảng viên với nhau. Dù không thỏa mãn với lối bỏ phiếu định hướng sẵn, nhưng ít nhiều dư luận cũng biết được sự đánh giá chung giữa hầu hết là các đảng viên CSVN cao cấp đang nắm quyền điều hành nhà nước với nhau. http://vnexpress.net/tin-tuc/thoi-su/cong-bo-ket-qua-tin-nhiem-47-chuc-danh-chu-chot-2820304.html Ngày 15/11/2014, sau nhiều chần chừ, 485 Đại Biểu Quốc Hội tổ chức bỏ phiếu tín nhiệm 50 nhân vật lần thứ 2. Tuy nhiên lần này có những dấu hiệu cho thấy có chuyện chạy phiếu bằng các hình thức chiêu đãi trước đó và kết quả không thực, vì Trưởng Ban Kiểm Phiếu nói có 1 số phiếu bất hợp lệ, nhưng tổng kết số phiếu của hầu hết đều vẫn đầy đủ 485 phiếu!? http://vnexpress.net/tin-tuc/thoi-su/ket-qua-lay-phieu-tin-nhiem-3107632.html http://danlambaovn.blogspot.jp/2014/11/phe-nguyen-tan-dung-thua-am-trong-cuoc.htm Trò chơi Tín nhiệm: Nhân dân ơi, chúng ăn gian! Theo tuyên bố của Trưởng Ban Kiểm Phiếu Huỳnh Văn Tý về vụ bỏ phiếu tín nhiệm 50 quan chức thì tổng số phiếu phát ra và thu về là 485. Trong số này ông Tý xác định: “Có 1 số phiếu không hợp lệ. Đó là những phiếu trắng, không ghi cho ai, cũng có phiếu 1 người nhưng Đại Biểu lại đánh giá 2 người… ”. Dư luận lại dấy lên ý nghĩ bị lừa! http://danlambaovn.blogspot.jp/2014/11/tro-choi-tin-nhiem-nhan-dan-oi-chung.html Có thực sự tín nhiệm được cuộc “Bỏ phiếu tín nhiệm”? http://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/confi-vot-i-eye-poep-11172014062604.html Ngày 5-12/1/2015, sau nhiều lần trì hoãn, Đại Hội Trung Ương Đảng 10 khoá XI đã diễn ra và lần đầu tiên tổ chức lấy phiếu tín nhiệm 20 người là 16 Ủy Viên BCT và 4 người trong Ban Bí Thư để chuẩn bị cho vấn đề nhân sự trong Đại Hội Đảng khóa XII đầu năm 2016. Tuy nhiên cả tuần sau vẫn chưa công bố kết quả khiến dư luận thắc mắc chuyện gì xảy ra? Tiến Sĩ Nguyễn Quang A nhận định rằng việc “Đảng càng thiếu minh bạch thì càng mất niềm tin trong chính nội bộ của họ.”. Trong khi trang nhà lề trái Chân Dung Quyền Lực lại công bố kết quả này trước. Theo đó, “đồng chí X” (Nguyễn Tấn Dũng, từng bị chỉ trích mạnh nhất trong Hội Nghị Trung Ương 6 năm 2012) bất ngờ được số phiếu tín nhiệm cao nhất? http://chongthamnhung2015.blogspot.fr/2015/01/ket-qua-bo-phieu-tin-nhiem-bo-chinh-tri.html http://www.tapchicongsan.org.vn/Home/Tieu-diem/2015/31373/Toan-van-phat-bieu-be-mac-Hoi-nghi-Trung-uong-10-cua.aspx
Tội của đảng CSVN?
1- 1923, Hồ Chí Minh, rồi đảng CSVN đã làm tay sai cho Đệ Tam Quốc Tế, thực chất là Liên Xô và CS Trung Quốc. 2- 1929, đã có 3 đảng CS tại VN, chủ nghĩa CS vào VN qua ngả một số người du học Pháp và báo chí Pháp. 3- 1930, chính thức biến chủ nghĩa CS không tưởng, phản khoa học và “tam vô” thành hành động bạo sát tại VN. 4- 1930-31, khơi động “Xô Viết Nghệ Tĩnh”, lộ bản chất lừa bịp, cuồng tín, dã tâm giết chóc, cướp bóc (chủ trương “Trí, phú, địa, hào, đào tận gốc, trốc tận rễ.” của Tổng Bí Thư đầu tiên Trần Phú). 5- 1945, “Cách Mạng Tháng 8” cướp chính quyền (từ chính phủ Trần Trọng Kim), lập Chính Phủ Liên Hiệp, không nhắc tới CS, nhưng sau này thì đảng CSVN diệt hết chỉ còn lại CS. 6- Năm 1951-1953, theo lệnh của CSTQ tiến hành Chỉnh Huấn Toàn Quân và Chỉnh Đốn Tổ Chức, nhằm loại bỏ những người bị nghi ngờ không theo lập trường CS, hành hạ hàng trăm ngàn người thuộc nhiều thành phần khác nhau theo Việt Minh, CS khác, chỉ chọn thành phần vô sản và hầu như vô học. 7- 1953-56, HCM theo lệnh CS Liên Xô và CSTQ tiến hành Cải Cách Ruộng Đất tàn ác vô song trong lịch sử, sát/hãm hại 172.008 người, chia đất cho dân xong lại thu vào hợp tác xã, cuối cùng chương trình hợp tác xã này thất bại! 8- 1954, thống trị miền Bắc, tiến hành “cải tạo tư sản, kinh tế chỉ huy, bao cấp” thất bại, đưa miền Bắc chìm sâu vào cảnh nghèo đói, lạc hậu và bất chấp đạo đức. 9- 1955-58, đàn áp trí thức qua vụ Nhân Văn – Giai Phẩm, ngày càng trở nên độc đoán, phản tự do, phản dân chủ. 10- 1958, do nhận viện trợ to lớn từ TQ, TT CSVN Phạm Văn Đồng ký công hàm ngoại giao công nhận chủ quyền bao gồm cả Hoàng Sa và Trường Sa, như TQ chủ trương, gây di họa to lớn tới nay v à m ãi sau n ày. 11- 1959-75, khơi động cuộc chiến cưỡng chiếm miền Nam, làm tiêu 3-4 triệu sinh mạng, gây phân hóa trầm trọng trong lòng dân tộc. 12- 1963, Bộ Chính Trị triệu tập Hội Nghị Ban Chấp Hành Trung Ương khóa IV của đảng CSVN họp lần thứ IX, theo Trung Quốc, chống xét lại Liên Xô. Ra “Nghị Quyết 9” trấn áp, khủng bố đảng viên. Lập ra Ban Xét Tội trực thuộc Bộ Chính Trị do Lê Đức Thọ cầm đầu toàn quyền quy kết tội và Trần Quốc Hoàn ra tay trị bọn “Xét lại chống Đảng, âm mưu lật đổ, phản cách mạng, tay sai đế quốc.” như Võ Nguyên Giáp, Bộ Trưởng Ngoại Giao Ung Văn Khiêm, Thứ Trưởng Bộ Quốc Phòng Nguyễn Văn Vịnh, Phó Chủ Nhiệm Ủy Ban Khoa Học Nhà Nước Bùi Công Trừng, Thứ Trưởng Bộ Văn Hóa Lê Liêm, Thiếu Tướng Đặng Kim Giang, Cục Trưởng Cục 5 Bộ Quốc Phòng Đại Tá Lê Trọng Nghĩa, Trợ Lý Chủ Tịch Nước HCM Vũ Đình Huỳnh và con trai Vũ Thư Hiên, Hoàng Minh Chính… 13- 1975, bắt khoảng 200.000 quân cán chính miền Nam đi tù dài hạn, có người tù 15, 20 năm. 14- 1975, phá tan kinh tế miền Nam qua việc “đánh tư sản mại bản, cải tạo công thương nghiệp”, rồi sau kêu gọi tư bản nước ngoài vào đầu tư [như vậy là đảng dọn đường cho tư bản nước ngoài dễ vào làm ăn] và cho đảng viên làm giàu không giới hạn. 15- 1975, đuổi dân đi “kinh tế mới”, cướp nhà, cướp đất, tiến hành hợp tác xã nông nghiệp thất bại. 16- 1975…, bóc lột dân chúng qua 3 vụ đổi tiền, bần cùng hóa nhân dân, đưa đất nước đến chỗ phá sản. 17- 1975…, tước đoạt tài sản, đàn áp khiến hàng triệu người Việt vượt biển, vượt biên, rồi thu tiền vượt biển, khiến hàng trăm ngàn người chết. 18- 1975…, tiến hành buôn dân theo chế độ “nô lệ mới” bằng cách “xuất khẩu lao động” và đưa phụ nữ ra nước ngoài kết hôn, đi ở, làm điếm, tới năm 2015, con số những người này lên đến 600.000 người. 19- Ngày 18-29/4/1978, Sư Đoàn 330 do Đồng Văn Cống (người Bến Tre) chỉ huy đã dồn dân vào chùa Phi Lai và Tam Bửu, trường học… thuộc làng Ba Chúc, huyện Tri Tôn, tỉnh An Giang cách biên giới Việt-Campuchia khoảng 7 km, ban đêm giả quân Polpot tới ra tay thảm sát 3.157 người (đa số là tín đồ Phật Giáo Hòa Hảo, cũng là dịp khủng bố giáo phái này) bằng lựu đạn, súng và đốt, theo kiểu “ném đá giấu tay”. CSVN đã đem những bộ hài cốt của những nạn nhân người Việt và Campuchia, do chúng thảm sát, trưng bày để gây căm thù giữa hai dân tộc, chuẩn bị tâm lý đối với dư luận VN cũng như quốc tế để sau này dễ dàng đánh qua Campuchia. ㇽ癗犸슄 Theo tiết lộ của Hoàng Tùng, Tổng Biên Tập báo Nhân Dân, Ủy Viên BCT/TƯ Đảng CSVN: CSVN đã có ý đồ chiếm đóng Campuchia từ năm 1970-1972. Cuối năm 1976, Đại Hội IV đảng Lao Động đổi thành đảng CSVN và chấp nhận đề án của Lê Duẩn xúc tiến việc thành lập Liên Bang Đông Dương dưới sự giám sát của lý thuyết gia Mikhai A. Suslov, Trưởng Phái Đoàn Xô Viết. http://danchutudo.wordpress.com/2010/02/04/vc-tham-sat-lang-ba-chuc/ http://www.quansuvn.info/quansusd30vc.htm 20- 1978-89, đưa đất nước vào cuộc chiến với Campuchia (CSVN gọi là “Chiến Dịch Phản Công Biên Giới Tây-Nam”), khiến khoảng 50.000 bộ đội chết và 150.000 bị thương. 21- 1979-91, đưa đất nước vào “Chiến Tranh Biên Giới” với TQ, khiến khoảng 20.000-30.000 bộ đội và dân chúng chết, 6 tỉnh biên giới bị tàn phá nặng nề. 22- Thập niên 1980, đưa đất nước tới chỗ phá sản, không trả được nợ với các cơ quan tiền tệ quốc tế và nhiều nước, phải nhờ Nhật và Pháp cho vay giải cứu… 23- 1999, dâng khoảng 700 km2 đất cho TQ qua Hiệp Ước Biên Giới Trên Đất Liền. 24- 2000, dâng khoảng 10.000 km2 biển cho TQ qua Hiệp Định Phân Định Vịnh Bắc Bộ. 25- Hàng chục năm qua tỏ ra hèn yếu trước thái độ hung hăng của TQ, bỏ mặc ngư dân cho TQ hà hiếp, bắn giết! 26- 2007…, trấn áp phong trào trí thức, thanh niên cho tới dân oan khi họ chủ trương Hoàng Sa – Trường Sa là của VN, nên mới có câu “Hèn với giặc, ác với dân”. 27- 2009…, cho TQ… thuê 400.000 ha rừng đầu nguồn 50 năm, đưa người vào khai thác Tây Nguyên, các công trường khắp nước… (Năm 2010, có khoảng 35.000 người TQ làm việc ở VN, đa số lợi dụng việc tự do vào VN không cần chiếu khán để làm lao động bất hợp pháp, nhà cầm quyển hầu như bất lực). 28- 2013, biến quốc gia thành con nợ thế giới, nợ quốc trái khoảng 50 tỷ đô-la Mỹ, các tập đoàn quốc doanh nợ khoảng 50 tỷ đô-la Mỹ, tộng cộng nợ khoảng 100 tỷ đô-la Mỹ. Ngân sách quốc gia mỗi năm chỉ khoảng 24 tỷ đô-la Mỹ mà trả nợ vốn và lời khoảng 5-6 tỷ đô-la Mỹ. 29- Trong hàng mấy chục năm qua, cán bộ CSVN lợi dụng quy hoạch cướp đất của dân, chỉ bồi thường khoảng 5-10%, khiến phát sinh hàng triệu dân oan, đẩy nhiều người tới đường cùng, kể cả cái chết! 30- Hầu hết cán bộ CSVN lợi dụng chức vụ tham ô, hà hiếp dân, công an đánh giết dân, đưa mọi mặt xã hội vào tình trạng băng hoại, vô đạo đức. … Các tội kéo dài khác! 1- Đảng CSVN độc tài toàn trị, mù quáng theo chủ nghĩa CS. Lúc ngã theo Liên Xô, lúc ngã theo Trung Quốc, khiến đất nước ngã nghiêng theo. 2- Tuyên Ngôn Độc Lập ngày 2/9/1945 sai văn phạm và thiếu độc lập. Ngay mở đầu và sau đó thêm 1 lần sai văn phạm qua câu: “Mọi người đều sinh ra có quyền bình đẳng”, đúng ra phải là “Mọi người sinh ra đều có quyền bình đẳng.”. Và ý chính là lấy từ Tuyên Ngôn Độc Lập 1776 của HK, Tuyên Ngôn Nhân Quyền và Dân Quyền của Cách Mạng Pháp năm 1791. 3- Đảng CSVN tự nhận là đại diện tầng lớp lao động tiên tiến mà không hề sản xuất, chỉ lợi dụng quyền lực sống bám vào Hiến Pháp CSVN 1980, 1992, qua Điều 4… và trên xương máu của nhân dân. 4- Viết Hiến Pháp mà chủ yếu dựa trên Hiến Pháp Liên Xô qua bản dịch tiếng Pháp và Trung (còn dịch sai). Cựu Bộ Trưởng Tư Pháp CSVN Nguyễn Đình Lộc nói: “Ở thời điểm đó Việt Nam chưa có nhiều người giỏi tiếng Nga. Chúng ta dịch Hiến Pháp Liên Xô chủ yếu qua tiếng Pháp và tiếng Trung. Mà tiếng TQ thì khác VN ở chỗ, tính từ đứng trước danh từ. Phần về Quốc Hội, nguyên văn tiếng Nga là: Quốc Hội là cơ quan cao nhất của quyền lực Nhà Nước [nếu coi Quốc Hội là tư pháp và Nhà Nước là hành pháp và 2 bên độc lập thì bên này không thể là cao cấp nhất của bên kia]. Ta dịch theo bản tiếng Trung thành: Quốc Hội là cơ quan quyền lực Nhà Nước cao nhất.”. Chính sách đất đai là sở hữu toàn dân do nhà nước quản lý. Khi LX bỏ Bộ Tư Pháp, CSVN cũng bỏ Bộ Tư Pháp, sau lại lập lại. 5- Vi phạm Hiến Pháp CSVN năm 1992 điều 59: “Bậc tiểu học là bắt buộc, không phải trả học phí.”. Nhà cầm quyền CSVN đã không cưỡng bách giáo dục và thu tiền bậc tiểu học, khiến từ năm 2008, trong 5-6 năm qua, có 3,5 triệu người bỏ học, 1,7 triệu người mù chữ. 6- Vi phạm Hiến Pháp CSVN 1992 điều 69, 70…, vi phạm trầm trọng Tuyên Ngôn Quốc Tế Nhân Quyền 1948 rất nhiều điều như điều 1, 2, 3, 4, 5, 6, 7, 8, 9, 10, 11, 12, 13, 14… khi không tôn trọng tự do ngôn luận, tự do hội họp, tự do tín ngưỡng, tự do cư trú, độc lập tự pháp… 7- Vi phạm Tuyên Ngôn Quốc Tế Nhân Quyền 1948 điều 17: “1/ Mọi người đều có quyền sở hữu tài sản cá nhân cũng như tập thể. 2/ Không ai có thể bị tước đoạt tài sản của mình một cách độc đoán.” khi ghi trong Hiến Pháp điều 17, 18, 58: sở hữu đất đai… thuộc nhà nước. 8- Vi phạm trầm trọng Tuyên Ngôn Quốc Tế Nhân Quyền 1948, bất chấp điều 30 đã ghi rõ: “Không một điều nào trong bản Tuyên Ngôn này được hiểu và hàm ý cho phép một nước, một nhóm hay một cá nhân nào được quyền có những việc làm hay hành động nhằm hủy diệt nhân quyền và tự do được thừa nhận trong bản Tuyên Ngôn này.”. 9- Dự Thảo Hiến Pháp 2013, Điều 70: “Lực lượng vũ trang nhân dân phải tuyệt đối trung thành với Đảng cộng sản Việt Nam, Tổ quốc và nhân dân…”. Thêm phần phải trung thành với đảng CSVN, trên cả tổ quốc cũng như nhân dân! 10- Tiêu chí “Độc Lập – Tự Do – Hạnh Phúc” là lấy từ 3 mục tiêu Dân Tộc Độc Lập – Dân Quyên Tự Do – Dân Sinh Hạnh Phúc trong chủ nghĩa Tam Dân của Tôn Văn. 11- Tiêu diệt tất cả các đảng phái khác (khoảng 10 đảng, nay chính thức chỉ còn đảng CSVN). 12- Đàn áp những tiếng nói đòi tự do, dân chủ. 13- Đàn áp những tiếng nói yêu nước chống TQ xâm lấn. 14- Lãnh đạo bất tài, tham lam. 15- Đảng CSVN ngang nhiên ghi trong Điều Lệ Đảng, Điều 46, ngân sách từ đảng viên đóng góp và từ nhà nước. Vì bị dư luận phản đối nên Điều Lệ Đảng mới năm 2006, Điều 57 đã bỏ khoản từ nhà nước đi, nhưng thực tế vẫn không bỏ. 16- Biến cơ chế thành tham nhũng và bao che tham những, thành quốc nạn. 17- Buôn bán bằng cấp lan tràn, thi cử gian lận. 18- Quy hoach cướp đất của dân và lấy của công làm của riêng, rồi sau đó bán cho tư bản khiến có hàng mấy triệu dân oan. 19- Cán cân ngoại thương mỗi năm đều thâm thủng (nhập siêu) lớn, năm 2012, thâm thủng khoảng 17-18 tỷ đô-la Mỹ. 20- Không bảo vệ được ngư dân trước sự hoành hành của Trung Quốc. 21- Hà hiếp nhân dân, trong khi khiếp nhược trước Trung Quốc, để cho người Hoa tự do ra vào Việt Nam, trong khi năm 2010, người Việt vẫn phải xin chiếu khán vào Trung Quốc (trừ người sống gần biên giới trong phạm vi 20 km). 22- Khai thác thiên nhiên bừa bãi, thường xuyên gây lũ lụt. 23- Làm đất nuớc tụt hậu (từ đi trước thành đi sau Thái Lan khoảng 95 năm). 24- Làm cho 25% (theo UNICEF là 1/3) trẻ em dưới 5 tuổi suy dinh dưỡng. 243.000 người kém may mắn đang sống chung với HIV/AIDS 25- Làm băng hoại đạo đức xã hội một cách cực kỳ trầm trọng, con người trở nên thiếu văn hóa, hung bạo, vô trật tự, vô luật pháp. 26- So với thế giới, Việt Nam với dân số hàng thứ 13, nhưng các thành tích đều đứng khoảng trên 100. 27- 18 tỉnh, đa số ở miền Bắc, vùng biên giới đã cho doanh nghiệp nước ngoài, hầu hết là Trung Quốc, Đài Loan… thuê khoảng gần 400.000 ha rừng trong 50 năm, rất nguy hiểm cho an ninh quốc gia và để lại nhiều di hại khôn lường. 28- Tạo khoảng cách giữa giàu của giới cán bộ CS và nghèo của nhân dân lớn nhất từ trước đến nay. http://www.youtube.com/user/KhatKhaoTuoiTreVN 29- Tạo những huyền thoại giả để lừa bịp dân tộc như vụ: Hồ Chí Minh (vì bận việc nước không lập gia đình, sưởi ấm bằng cục gạch lúc thì ở Anh, lúc thì ở Pháp…); Tôn Đức Thắng (1969-1980, tham gia phản chiến trên tàu Pháp năm 1919 để ủng hộ cách mạng vô sản Nga…); Kim Đồng (Nông Văn Dền, 1928-1943, thiếu niên làm giao liên, khi bị bao vây thì chạy ra ngoài để đánh lạc hướng nên bị Pháp bắn chết); ngọn đuốc sống Lê Văn Tám (thiếu niên tự tẩm dầu đốt mình rồi chạy vào kho xăng Thị Nghè tháng 10/1945, có chỗ ghi ngày 1/1/1946, theo nhà văn Trần Trọng Tân (sinh năm 1926, sau làm Trưởng Ban Tuyên Giáo Trung Ương) lại cho là năm 1945 và mang xăng vào kho đạn, nhưng theo GS Phan Huy Lê họp báo năm 2005 kể lại lời Bộ Trưởng Bộ Tuyên Truyền Trần Huy Liệu cho hay nhân vật này là tự mình chế ra, là hoàn toàn hư cấu); anh hùng Đinh Núp (1914-1999, đánh Pháp, đánh Mỹ với nhiều thêm thắt); Phan Đình Giót (1922-1954, bị thương nặng vẫn lao mình vào lấp lỗ châu mai của Pháp trong trận Điện Biên Phủ); La Văn Cầu (nhờ đồng đội chặt tay bị thương tiếp tục ôm bộc phá đánh Pháp năm 1950); Ngô Thị Tuyển vác 2 thùng đạn pháo nặng 98 kg tại cầu Hàm Rồng ngày 4/4/1965; Tiểu Đội nữ dân quân Lạng Sơn, bắn rơi máy bay phản lực Mỹ F-105 bằng súng trường tháng 10/1965; đội nữ pháo binh Ngư Thủy, Quảng Bình, dùng đại bác 105 ly bắn cháy tàu khu trục Hoa Kỳ thứ 3 trong 1 năm ngày 16/5/1968; BS Đặng Thùy Trâm bị đạn ngay giữa trán vẫn còn hô vang Hồ Chí Minh muôn năm. Đả đảo đế quốc Mỹ.”; bắn rơi 35.081 máy bay Hoa Kỳ (theo cuốn Bách Khoa Tri Thức Phổ Thông, nxb Văn Hóa Thông Tin, năm 2000, trang 2527)!… – – – Đảng Cộng Sản: Một Đảng Cướp! Người theo Cộng Sản vốn “giỏi” tuyên truyền và che giấu, nhưng đôi khi nhằm kích động đảng viên họ cũng thẳng thắn nói về mặt trái, mặt thật cái gọi là lý tưởng của họ. Những từ “cướp chính quyền” đầy dẫy trong tài liệu CS giai đoạn đấu tranh và cụ thể là “Đấu tranh này là trận cuối cùng.” để “Bao nhiêu lợi quyền ắt qua tay mình.”. Họ cướp cả quyền, cả lợi, họ không phải là “đảng cướp” thì là đảng gì!? Trong khi đó, khi họ nắm quyền thì những hứa hẹn bình đẳng, không có cảnh “người bóc lột người”… bị nhanh chóng bỏ quên, không thấy đâu. Đó là lý do tại sao chủ nghĩa CS sau khi tận diệt đối thủ và hy sinh bao nhiêu sinh mạng đồng đội, loay hoay không biết làm gì ngoài việc duy trì đảng để thỏa mãn tham vọng cá nhân! Đảng CS đành thất bại và tự sụp đổ nếu không chạy theo con đường Tư Bản mà họ cho là kẻ thù không đội trời chung, từng triệt để lên án! Vậy chủ nghĩa CS ra đời với mục đích gì và đấu tranh cho ai!? Những người có lương tâm, nếu có lỡ theo CS thì cũng dần dần nhận ra điểm này, họ chính là những người bị lừa và căm hận CS hơn ai hết, họ là những người góp phần quan trọng trong việc lật đổ chế độ CS. Nhạc sĩ Tô Hải, 84 tuổi, đã phải cay đắng viết bài “Phấn Đấu Ký Số 27: Phác Thảo Bản Tâm Thư Gỡ Rối Cho Mấy Vị Lãnh Đạo Đảng Cầm Quyền” nói về thời đấu tranh và xây dựng thiên đường CS ấy, trong có đoạn như sau: Đã từ lâu, tôi, nhân danh một người đi theo đảng sớm hơn quý vị ít nhất ba bốn chục năm, được học tập rất bài bản về chủ nghĩa Mác – Lê Nin, đấu tranh giai cấp giải phóng dân tộc, đã từng “hi sinh tất cả gia đình, cuộc sống, tài sản, học vấn, tương lai để ra đi chiến đấu mang lại cơm áo cho dân nghèo. “Gian khổ đi đầu, phú quý vinh hoa hưởng sau”… Vì những lí tưởng này, những loại người như tôi đã lao vào các cuộc chiến đấu với niềm tin vô bờ là “đấu tranh này là trận cuối cùng” để “bao nhiêu lợi quyền ắt qua tay mình”. Nhưng cũng chính vì những sự mù quáng bước theo cái con đường cách mạng vô sản… vu vơ này mà biết bao nhiêu bạn bè, bà con thân thuộc của chúng tôi đã mất nhà, mất ruộng, mất cửa hàng, xưởng thợ và… mất mạng luôn. Chiến đấu không tiếc xương rơi máu đổ để xây nên một “xã hội… trại lính”. Ăn gì? Mặc gì? Đi đâu? Ở đâu? Sinh đẻ, tang ma, dựng vợ, gả chồng, cải táng ông bà cũng đều do nhà nước quy định cả! Còn sản xuất, khi quốc hữu hóa thì thiếu từ cân gạo đến cái kim sợi chỉ… Nhớ lại cái thời kỳ “miền Bắc xây dựng Xã Hội Chủ Nghĩa chiếu cố miền Nam”, cái thời các vị chưa ra đời hoặc mới lên 5 lên 3 ấy mà… kinh! Thiếu thốn, đói khổ, chia nhau từng cân gạo mốc, lạng mỡ, lạng đường; bình bầu, tranh nhau ỏm tỏi một chiếc vỏ xe đạp… mà cuộc triển lãm không tiền khoáng hậu mấy năm trước về cái “thời kỳ bao cấp” ở Hà Nội đã thâm thuý điển hình hoá số phận của con người Xã Hội Chủ Nghĩa bằng những… cục gạch thay mình xếp hàng lãnh miếng ăn, bằng những tấm tem phiếu cắt ô bao cấp dầu, đậu phụ!… Ngay từ những năm 1950, ở các nước châu Âu, người ta đã nhận diện ra chủ nghĩa Tư Bản không hề giẫy chết mà càng ngày càng hoàn thiện thì mặt thật của cái chủ nghĩa Cộng Sản siêu duy tâm, duy ý chí, vô nhân tính ngày càng ngày tự vạch trần! Vì cái “lý tưởng thế giới đại đồng”, họ đã sẵn sàng diệt luôn cả đồng loại, cả gia đình, vợ con thậm chí cả những người đồng chí của mình… Những vụ thanh trừng nhau ở ngay hệ thống đỉnh cao tại Nga, tại Tầu và cả tại Ta nữa, kể ra cả ngày không hết. Nhất là từ khi cả khối Liên-Xô / Đông Âu Xã Hội Chủ Nghĩa sụp đổ, mọi bí mật trong các hồ sơ lưu trữ được chính các nước này công bố ra thì… ngoan cố đến như Tầu cũng lẳng lặng bỏ tên, bỏ hình ảnh của 2 lão lãnh tụ “Thiên tai” (không có dấu huyền) Mác-Lê gớm ghiếc ấy ra khỏi các văn kiện, hội trường…! (gần đây sửa đổi điều lệ đảng Lao Động Triều Tiên, cha con họ Kim cũng ra lệnh…xóa nốt)! Thế nên nhạc sĩ Tô Hải cũng đã viết bài đòi “Giải Tán Ngay Cái Đảng Cộng Sản Đi!”. http://tohair.multiply.com/journal/item/31 http://baotoquoc.com/2010/11/09/gi%E1%BA%A3i-tan-ngay-cai-d%E1%BA%A3ng-c%E1%BB%99ng-s%E1%BA%A3n-di/
Nạn Nhân Của Đảng CSVN Là Ai? Nạn nhân là tất cả người Việt, không chỉ những người bị đàn áp, bóc lột mà ngay chính kẻ đàn áp, bóc lột ấy cũng là nạn nhân của sự ngu dốt và tàn bạo của mình! 1- Người trí thức bị đàn áp, đánh đập, tù đầy! 2- Người lao động bị cai thầu cán bộ CS bóc lột! 3- Nông dân bị bán đứng ngay trên lưng của mình! 4- Ngư dân bị bỏ mặc cho quân Tàu trấn lột, hãm hại! 5- Người dân bị cướp đất, hầu như mất trắng! 6- Cán bộ sống xa hoa trong nguyền rủa của nhân dân!
10 Điều quốc nạn, quốc sỉ, quốc nhục vì đảng CSVN! 1- Quốc tính: Tha hóa vì đảng xa rời văn hóa dân tộc và chạy theo chủ nghĩa CS. 2- Quốc chính: Đảo điên vì do nhóm người bất tài cực đoan độc chiếm. 3- Quốc sử: Ngụy tạo, đảng chỉ biết có đảng, coi thường tiền nhân và dân tộc. 4- Quốc thể: Ô nhục do gian manh, dối trá, buôn bán lao nô, dục nô. 5- Quốc khí: Suy vong do đảng độc tài chính trị, độc quyền yêu nước, nên dân chúng sinh ra vô cảm. 6- Quốc dân: Lầm than, đau khổ vì cán bộ dốt nát mà tham lam vô độ. 7- Quốc thổ: Mất mát do dâng đất, dâng biển cho TQ. Cho thuê đất dài hạn 50 năm ở 10 tỉnh phương Bắc. 8- Quốc chủ: Bị xâm hại trầm trọng, do đảng khuất phục trước TQ, nên mới có câu : “Hèn với giặc, ác với dân!”. 9- Quốc trí: Thấp kém do chính sách giáo dục nhồi sọ, ngu dân, phi thực tế, gian lận, bằng giả, bằng rởm. 10- Quốc gia: Tụt hậu cả 30-100 năm so với các nước chung quanh…
– – – – –
TỔNG KẾT 12 ĐẠI TỘI CỦA ĐẢNG CSVN HÃY CÙNG NHAU XÂY DỰNG TỰ DO – DÂN CHỦ
1- Đảng CSVN được thành lập vào năm 1930 là theo chỉ thị của Đông Phương Bộ, Hồ Chí Minh chỉ là người thi hành. HCM là đảng viên CS Pháp, CS Quốc Tế, CS TQ, nhưng không hề từng tuyên thệ gia nhập đảng CSVN. 2- Đảng CSVN là chi bộ của Đệ Tam Quốc Tế do Liên Xô chủ đạo, nên chỉ là tay sai thi hành đường lối đấu tranh giai cấp, bạo lực cách mạng của CS Quốc Tế, tiếp tay bành trướng Chủ Nghĩa CS bằng dối trá và bạo lực, tiến hành “Cải Cách Ruộng Đất” long trời lở đất dã man năm 1953-1956, sát hại 172.008 người… 3- Đảng CSVN kêu gọi đánh Pháp nhưng đi đêm và rước Pháp vào qua Hiệp Định Sơ Bộ ngày 6/3/1946, rồi lại kêu gọi đánh đuổi Pháp gây cuộc chiến kéo dài 25 năm, trong khi với Phong Trào Giải Thực có 47 quốc gia được độc lập tương đối dễ dàng. 4- Đảng CSVN rước Mỹ vào qua nhóm điệp viên Mỹ OSS vào tháng 7/1945, được Mỹ giúp viết Tuyên Ngôn Độc Lập và Mỹ là quốc gia duy nhất hỗ trợ khi ra mắt Chính Phủ Lâm Thời ngày 2/9/1945… rồi kêu gọi đánh đuổi Mỹ, gây cuộc chiến kéo dài 21 năm. 5- Đảng CSVN chia đôi đất nước qua Hiệp Định Genève ngày 20/7/1954, rồi dùng vũ lực cưỡng chiếm miền Nam, gây cảnh huynh đệ tương tàn, nồi da xáo thịt, rồi tự cho là có công thống nhất đất nước. Làm 3 triệu người phải đi tỵ nạn và khoảng 500.000 người bỏ mạng trong lúc vượt thoát trên đường biển hay trên đường bộ. 6- Đảng CSVN quy tụ hầu hết là thành phần ít học, thiển cận, thậm chí là cặn bã xã hội, chỉ biết dùng thủ đoạn và bạo lực, không có khả năng xây dựng đất nước như cố Thủ Tướng CSVN Phạm Văn Đồng thú nhận: “Chúng tôi thắng trong chiến tranh, nhưng thua trong hòa bình.”. 7- Đảng CSVN vay nợ súng đạn của Trung Quốc khoảng 20 tỷ đô-la Mỹ, Liên Xô khoảng 9,6 tỷ đô-la Mỹ (7 tỷ Rúp) (trong khi miền Nam nhận khoảng 26 tỷ đô-la Mỹ viện trợ)… đưa lại di hại đến nay chưa hết! Đảng CSVN dâng cho TQ quần đảo Hoàng Sa – Trường Sa năm 1958, khoảng 12.000 km vuông biển năm 2000 cũng như khoảng 720 km vuông đất biên giới năm 1999 và đang tiếp tục bị TQ chi phối nặng nề. Năm 1975, Mỹ vừa rút đi thì đảng CSVN dâng Cam Ranh cho Liên Xô cho đến khi Nga kiệt quệ phải tự rút về. Hiện mức nợ công của Việt Nam tổng cộng trên trên 100 tỷ đô-la Mỹ, trong khi ngân sách Quốc Gia chỉ khoảng 24-26 tỷ đô-la Mỹ, Quốc Phòng chi khoảng 3 tỷ đô-la Mỹ. 8- Đảng CSVN bao che cho nhau khiến tham nhũng trở thành “quốc nạn” (lời cựu Thủ Tướng CSVN Phan Văn Khải), hà hiếp và bóc lột nhân dân, không từ cái gì! (lời bà Phó Chủ Tịch Nước CSVN Nguyễn Thị Doan). Độc quyền chia chác tài nguyên quốc gia, cho đảng viên tự do kinh doanh…, tạo khoảng cách giàu nghèo chưa từng có. 9- Đảng CSVN cũng như CS Quốc Tế thất bại trong cuộc tranh đua với Tư Bản – Dân Chủ. Khi không triệt hạ được Tư Bản, đảng CSVN quay ra độc quyền làm cai thầu đắc lực cho Tư Bản để bóc lột chính công nhân của mình, trong khi bóp nghẹt Công Đoàn tự do. 10- Đảng CSVN tự cho mình nắm độc quyền quản lý đất đai, rồi lợi dụng trưng thu, cướp đất của nhân dân, chia chác và dâng cho Tư Bản, gây ra khoảng 3 triệu dân oan! Chưa kể cho Trung Quốc., Đài Loan.. thuê 400.000 ha đất biên giới và sâu trong nội địa trong 50 năm. 11- Đảng CSVN là đảng độc tài toàn trị, trở thành “Tư Bản Đỏ”, dùng tài nguyên quốc gia để huy động lên tới khoảng 1.200.000 công an, chưa kể kết hợp “xã hội đỏ” (công an CS) và “xã hội đen” vốn cùng gốc để đàn áp nhân dân, duy trì chế độ bằng công an trị. Nay mỗi năm được biết ít nhất 15 người chết trong đồn công an mà công an vu cho là tự sát…! 12- Đảng CSVN bất chấp nguyên tắc dân chủ là “tam quyền phân lập”, dựng Quốc Hội bù nhìn, thực tế chỉ là “Đảng Hội” và cấm đoán “đệ tứ quyền là tự do ngôn luận”, ra tay đàn áp bắt giam khoảng 600 nhà đấu tranh yêu nước chống nội thù và ngoại thù, thành ra “Hèn với giặc, ác với dân!”. – – – Rõ ràng là những việc làm trên của đảng CSVN là ngu xuẩn, tàn bạo, vô ích mà quá tai hại, khiến khoảng 3-4 triệu người chết, dân tộc phân hóa, đạo đức băng hoại, tiềm năng đất nước cạn kiệt! Đó là lý do tại sao cố Thủ Tướng CSVN Võ Văn Kiệt nói về ngày 30/4: “Một sự kiện liên quan đến chiến tranh khi nhắc lại, có hàng triệu người vui, mà cũng có hàng triệu người buồn.”. Sau 30/4/1975, khi cuộc chiến bom đạn chấm dứt cũng là lúc người CS nhận ra chính họ mới là được giải phóng khỏi sự tuyên truyền lầm lạc chứ không phải đi giải phóng cho ai hết. Đảng CSVN đang lung lay tận gốc rễ vì đảng viên thoái hoá, hủ bại và vì nhân dân đã mất tin tưởng đối với đảng, như đương kim Tổng Bí Thư Nguyễn Phú Trọng đã nói nhiều lần. Đảng CSVN không còn chỗ đứng trong lòng dân tộc, đảng viên CSVN, bộ đội, công an… muốn sống còn hãy đặt quyền lợi quốc gia dân tộc lên trên hết. – – – 1- Nhân dân VN với chủ trương “Lấy đại nghĩa thắng hung tàn” của Nguyễn Trãi, dùng truyền thống trung thực và đối kháng bất bạo động, vốn là điểm yếu của CS, để tấn công vào dối trá và bạo lực, chinh phục người lầm lạc và sẵn sàng dung thứ họ. 2- Nhân dân VN kêu gọi những người CS hãy quay về với chính nghĩa dân tộc, cùng chung tay với nhân dân xây dựng một nước VN hùng mạnh đáng tự hào, xứng đáng với vị thế địa lý chính trị của mình. 3- Nhân dân VN mãnh liệt tin tưởng chính nghĩa tất thắng, đất nước sẽ có ngày thực sự được độc lập và dân tộc sẽ có ngày thực sự làm chủ vận mệnh của mình, đi theo trào lưu chung của thế giới là tự do, dân chủ. http://www.mediafire.com/view/8tsx8k04k1i9lct/Nhân_NGÀY_30-4_12_Đại_Tội_Của_Đảng_CSVN.docx – – – Nhân ngày 10/10/2014, ông Nguyễn Bá Chổi viết bài “Hà Nội 60 Năm: Giải Phóng Hay Tròng Vào Cổ?”, có đoạn: Thời giặc Tây, tức Hà Nội chưa được “giải phóng”, dân Hà Nội có báo tư nhân để đọc; có hội này hội kia để tụ tập; có quyền biểu tình; muốn viết gì thì viết; có tòa án xử công minh; có giường đầy đủ cho người bệnh nằm; có bác sĩ không cần bì thư đựng “hồ sơ đầu tiên”; trẻ em đến trường nếu không được học miễn phí thì cũng chẳng phải đóng tiền xây dựng trường, tiền bồi dưỡng thầy cô; học sinh kém quá mới phải học thêm; thầy ra thầy trò ra trò trong tư cách, trình độ khả năng; người dân, ai có ruộng đất nhiều hay ít cũng là của mình do mình làm chủ; muốn ở đâu thì ở; nhà chùa không bị sư quốc doanh trụ trì, thuyết pháp; chủng viện không bị cán bộ vào dạy đạo… vô thần; gái đẹp Hà Thành không bị nhà nước dùng gài bẫy các vị tu hành; thời giặc Tây giang sơn biển đảo tổ quốc VN vẫn nguyên vẹn, nơi thờ tự chẳng bị ai lấy làm nhà kho; trong nề nếp gia phong chẳng con cái nào đi đấu tố mẹ cha, vợ đấu tố chồng… Thời giặc Ta đương nhiên là phải trái với thời giặc Tây. Những “cải cách xã hội” mà cháu ngoan của bác đã và đang “ra sức thực hiện” trong 60 năm qua là hầu như hoàn toàn ngược lại với những điều trên đây khi Hà Nội chưa được giải phóng. Đảng biết tỏng rằng dân Hà Nội bây giờ đã sáng mắt, nhìn thấy giặc nào đáng oánh hơn giặc nào nên hôm nay đã phải chi ra mấy trăm tỉ đồng dăng cờ xí, đốt pháo nổ hoa mắt thiên hạ chơi. Trong khi đảng đang ngửa tay ra ăn mày thế giới tiền xóa đói giảm nghèo, và khối người dân oan đang đi lêu bêu khắp ba miền đất nước, nổi bật nhất giữa Hà Nội, nơi được trần dân tiên hóa/ tự sướng là “thủ đô của phẩm giá con người” tối 9/10, đêm vọng “Ngày Hà Nội 60 năm giải phóng”. http://danlambaovn.blogspot.jp/2014/10/ha-noi-60-nam-giai-phong-hay-trong-vao.html#more
Nhân 85 năm thành lập đảng CSVN TBT Nguyễn Phú Trọng cho hay qua các cuộc chiến đã có khoảng 160.000 đảng viên CSNV hy sinh mà không nhắc tới 3-4 triệu dân Việt vì đảng CSVN mà chết oan uổng. Đảng CSVN tổ chức tự ca ngợi công lao của mình nhưng song song đó cũng phải thú nhận là đang phải đối đầu với những vấn đế sinh tử! Ngày 12/1/2015, kết thúc Đại Hội Trung Ương Đảng X, trước tình trạng bế tắc kéo dài, TBT Nguyễn Phú Trọng nói: “Ngăn chặn và đẩy lùi tình trạng suy thoái tư tưởng, nạn tham nhũng là vấn đề sống còn của chế độ.”. http://vnexpress.net/tin-tuc/thoi-su/chong-suy-thoai-tu-tuong-la-van-de-song-con-cua-dang-3142324.html Ngày 28/1/2015, tại 1 cuộc hội thảo hôm do tạp chí Cộng Sản và Tỉnh Ủy Quảng Ninh tổ chức, các quan chức và học giả của đảng CSVN nói rằng “Đảng duy nhất có khả năng và được nhân dân giao phó trọng trách cầm quyền”. Ngày 29/1/2015, Nguyễn Phú Trọng nói: “Cần làm rõ có hay không việc chạy chức, chạy quyền.” . Đúng là Trọng lú! http://vov.vn/chinh-tri/tong-bi-thu-can-lam-ro-co-hay-khong-viec-chay-chuc-chay-quyen-380510.vov – – – Ngày 1/2/2015, đài BBC có bài: “Đảng Không Làm Được Cái Gì Hay Cho Đất Nước”, của Tiến Sĩ Nguyễn Thanh Giang, 1 nhà bất đồng chính kiến lão thành ở Hà Nội, người đã có nhiều năm sống và làm việc dưới thể chế xã hội chủ nghĩa, cho biết ông từng ngộ nhận về những điều mà đảng cho là công lao này, trong có đoạn: Tôi đã có 1 thời trẻ và cho đến cách đây 10 năm vẫn thấy rằng đảng CSVN có công với đất nước, với dân tộc là đánh đuổi ngoại xâm, giành lại độc lập. Qua 1 quá trình, tôi nhận ra cuộc kháng chiến chống Mỹ là vô nghĩa. Đáng lẽ không nên xảy ra núi sông xương máu như vậy. Nhưng giờ này tôi cũng nhận ra là vô nghĩa… Không có nhân dân nào giao phó quyền lãnh đạo cho đảng cả. Đảng đem chủ nghĩa Mác-Lênin và các thứ tuyên truyền vào để lừa mị nhân dân. Về khả năng sửa chữa những thiếu sót của đảng để đưa đất nước tiến lên, ông Giang cho là: Nói mà không làm, không chịu làm, không muốn làm và không thể làm được. Đường lối của đảng CSVN là đẻ ra tham nhũng thì làm sao mà chống được tham nhũng? Đảng CSVN theo chủ nghĩa Mác-Lênin đẻ ra đủ thứ tham nhũng, ăn gian nói dối, nịnh nọt thì xã hội không thể nào khá lên được. http://www.bbc.co.uk/vietnamese/vietnam/2015/02/150201_party_role_opinion Theo ông Nguyễn Minh Cần – Nhân dịp kỷ niệm 85 năm ngày thành lập đảng CSVN, chúng tôi thiết nghĩ những đảng viên CS còn có lương tri, còn có lòng yêu nước, thương dân, nên khách quan nhận định lại đảng CSVN mà mình đang có chân trong đó, thực ra nó như thế nào? Những việc nó đã làm trong suốt 85 năm qua như thế nào? Công và tội của nó đối với dân, với nước ra sao? Để từ đó xác định thái độ cần phải có đối với ĐCSVN mà mình đang có chân và đã từng phục vụ. Tất nhiên, chúng tôi không nói chuyện với đám nịnh thần, đám bồi bút cung đình, bọn dư luận viên… những kẻ chỉ biết cúc cung phục vụ cái ác vì chút bổng lộc được bọn độc tài toàn trị thí cho. Thiết nghĩ có mấy điều đáng suy nghĩ sau đây: Điều thứ nhất. Có thể nói không ngoa là rất hiếm có một đảng chính trị nào giống như ĐCSVN, coi khinh mạng con người hết sức rẻ rúng… Điều thứ hai. Từ khi ra đời cho đến nay, 85 năm ròng rã, ĐCSVN đã tỏ rõ là một đảng vô cùng gian dối, thường xuyên dối trá, lừa gạt, chẳng những đối với địch, mà cả đối với dân, cả đối với đảng viên của đảng… Điều thứ ba. ĐCSVN thực tế là 1 đảng độc tài toàn trị, phản dân chủ… Điều thứ tư. Hãy nhìn lại trong 85 năm qua, ĐCSVN đã làm được gì cho dân, cho nước. ĐCSVN rất thích kể công về thời trước. Mà nhiều khi cái “công” đó chưa hẳn là công thật. Đảng thường tự hào là Đảng đã cướp được chính quyền từ tay Nhật, Pháp, về sau gọi đó là “Cách Mạng Tháng Tám”. Nhưng lịch sử chứng minh rõ ràng đó là sự dối trá: Việt Minh (tức là ĐCS) đã cướp chính quyền không phải từ tay Nhật, Pháp, mà là từ tay Chính Phủ Trần Trọng Kim… Điểm thứ năm. ĐCSVN là 1 đảng rất bảo thủ, thủ cựu, muôn năm vẫn nhìn thế giới, nhìn Đất nước và Dân tộc qua cái lăng kính Marx-Lenin quá cũ kỹ và lệch lạc… http://danlambaovn.blogspot.jp/2015/02/ban-chuyen-roi-bo-ang.html
“Thảm Họa Đỏ: Bộ Mặt Thật CSVN” Ngày 11/1/2015 DVD “Thảm Họa Đỏ: Bộ Mặt Thật CSVN”, dài 90 phút, chính thức ra mắt đồng thời tại Little Saigon (HK), Toronto (Canada), Paris, (Pháp) và Sydney (Úc). Sau đó phổ biến khắp nơi trên thế giới.